Ngô Thái Dương Lạ Lẵm Em gởi ta Sợi thương mọc từ ký ức Dòng hồi sinh lạ lẫm tuổi xế chiều nghe sương khói vỗ mông mênh Cám ơn đời giọt mưa móc mùa cuối thắp rừng chiều sỏi đá lên hoa L
Trang 1Ngô Thái Dương
Lạ Lẵm
Em gởi ta
Sợi thương mọc từ ký ức
Dòng hồi sinh lạ lẫm
tuổi xế chiều nghe sương khói vỗ mông mênh Cám ơn đời giọt mưa móc mùa cuối
thắp rừng chiều sỏi đá lên hoa
Lạ lẫm bốn mươi
tưởng mình pho tượng
Em giờ…mẻ cá…đấm thuyền ta…
MINH HỒ
NHÀ TÔI
Sài Gòn
tháng bảy trời mưa
Đường về xóm nhỏ
lá lưa thưa vàng
Mây bay
trắng xóa hôn hoàng
Ngày đi
sót chút nắng vàng chiều hôm
Nhà tôi
tóc trắng nhiều hơn
Trang 2Lưng còng chở cả tà dương cuộc đời
Trải bao nhiêu chốn rong chơi Chiều nay
chợt thấy
bạn đời đáng yêu
LÊ NGÃ LỄ
CHÂN DUNG TỰ HỌA
Tôi vẽ tôi lên bầu trời
Dáng mờ khuất mây hoàng hôn Hồn nhiên như hiện thực
Tôi vẽ tôi trên con đường
Bóng dài theo bước chân rong rêu
Vẻ hoang sơ thao thức
Tôi vẽ tôi trên bờ cát
Sóng biển nhòa ký ức
Tôi vẽ tôi lên giấc mơ
Bắt gặp nỗi suy tư đời thực Chập chờn với chiêm bao
Tôi vẽ tôi lên dòng sông
Trang 3Tôi vẽ tôi lên bờ không Còn- gì- không- biết nữa?