Hoàng Thị Ngọc Linh Thu và em Huế đã vào thu anh có biết?. Gió heo may se lạnh tự tâm hồn Lá vàng rơi làm lòng em xao xuyến Nhớ thu nào mình sánh bước bên nhau Đã bao lần em tự hỏi vì
Trang 1Hoàng Thị Ngọc Linh
Thu và em
Huế đã vào thu anh có biết?
Gió heo may se lạnh tự tâm hồn
Lá vàng rơi làm lòng em xao xuyến Nhớ thu nào mình sánh bước bên nhau
Đã bao lần em tự hỏi vì đâu?
Thu vàng lá để cây sầu đơn lẻ
Anh vẫn bảo mùa thu là thế
Cây đâm chồi và lá sẽ sum suê
Rồi chiều nhìn lá vàng rơi
Em tự nhủ: mùa thu là thế chứ!
Và tất cả sẽ trở thành quá khứ
Cây đâm chồi và lá sẽ sum xuê
Bích Hoàng
Nhớ Thu Huế
Ai gọi ta như Huế gọi
Bến Trúc gửi bài thơ thu
Thả lá ngô đồng trôi nổi
Theo chiều gió thổi vi vu
Trang 2
Thu đã về rồi thu ơi!
Sóng lòng cuộn nhớ khôn nguôi Một đêm trên tàu xuyên Việt Sáng ra ôm lấy Huế rồi
Ta lại chụm đầu nghe thơ Cận kề bên nhau thầm thỉ… Rượu đâu mà say bí tỉ
Tỉnh rồi sao cứ như mơ?
Mơ giấc mơ nào đẹp nhất Chén vàng múc ánh trăng thu Uống chưa mà lòng ngây ngất Tình yêu đến tự bao giờ?