TRÀ MI Ngụ ngôn thơ và vợ phủ dụ tôi bằng ngón tay phù thuỷ em rót nụ cười chao nghiêng êm như lời ân ái ngợp giữa hai bờ hư ảo cánh chuồn chuồn thôi bay báo tin mùa bão dứt giữa n
Trang 1TRÀ MI
Ngụ ngôn thơ và vợ
phủ dụ tôi bằng ngón tay phù thuỷ
em rót nụ cười chao nghiêng
êm như lời ân ái
ngợp giữa hai bờ hư ảo
cánh chuồn chuồn thôi bay
báo tin mùa bão dứt
giữa những ngày mây đen
giữa những đêm nguyệt tận
lanh canh tiếng chuông gọi hồn
thả giữa mênh mông trời đất
em kéo tôi băng qua miền ảo vọng
về lại giữa bến đời
hồn nhiên ngồi nghe chim hót
mê hoặc đời tôi bằng chiếc bùa hạnh phúc
em đóng giữa tim tôi
vòng kim cô nước mắt
kết bằng sợi tóc mềm
siết dịu đang quấn quýt những giấc mơ xanh một vườn hoa lá
hớp hồn những bài tình ca xưa
em thổi vào thơ tôi
khúc nhạc trầm muôn thuở
thơm tiếng hát đầu đời
ngẩn ngơ những chiều cuối phố
ngồi nhớ bạn bè xưa
biến những nỗi buồn thành điều ngẫu nhiên
Trang 2đặt niềm vui lên bàn tiệc
em trang trí lại đời tôi
chiếc bình hoa ngày mới
nở những đoá sen hồng
hoá thân thành những lời độc thoại lặng im thơ đưa tôi và em
về một miền rất lạ
mênh mông trăng và nước
đầy những lời vô ngôn
tan trong khúc nhạc buồn thế kỷ
Quỳnh hoa
Giấu giữa vườn khuya một đoá quỳnh giấu ngày
giấu nắng
để chờ trăng
giấu trong kẽ lá đài hoa nhỏ
đợi đến đêm về toả ngát hương
đợi từ một kiếp tơ vương
đợi đêm
hoa mới toả hương với đời
đợi đêm
hoa mới trắng ngời
chút lòng trinh bạch gởi lời tri âm
2
Nở giữa vườn khuya
hoa ngát hương
có ai hát lại khúc nghê thường
xiêm y một thuở thơm cung nguyệt
Trang 3thơm đến ngàn sau một nụ quỳnh thơm từ bóng
thơm đến hình
ngàn xưa thơm đến giật mình mai sau thơm từ một cõi rất cao
hương thơm rớt xuống
thấm vào giữa hoa
3
Nở giữa vườn khuya
hoa rất trắng
trắng tự nguyên sơ
trắng ngọc ngà
trắng trinh bạch
trắng kiêu sa
trắng trong
trắng đến chói loà bóng đêm
trắng tinh khôi
trắng đến rợn người
từ bao tinh chất của đời
ngàn xưa tích tụ đất trời trong hoa