Đời tàn rồi buồn thương cho kiếp hoa Mang gió sương của bốn phương trời xa.. Ngõ trước vườn sau không người lai vãng, vắng đâu rồi mái tóc nhuộm màu sương.+ Mười mấy năm trời đi thảm về
Trang 1NHỚ MẸ
Trình bày: NS Ngọc Giàu
(Lý Con Sáo)
Khuya… đêm nay!
Lối nhỏ lạnh lùng mưa bay
( ) (+)
Mình còn về chi đây?
Để nghe tim thắt thẻo điu sầu
Khi lạnh đứng bên cầu
Đời tàn rồi buồn thương cho kiếp hoa
Mang gió sương của bốn phương trời xa
Nhìn quê nghèo lòng thêm thiết tha
Mưa gió sao chẳng xót thương cho đời hoa?
(Vọng Cổ)
1/ Mẹ ơi! con đã về đây sao chỉ thấy bốn bề cô quạnh? Mái lá hoang sơ trong
khói lạnh… hương… tàn
Lối cũ đường xưa rũ rượi lá thu vàng
Ngõ trước vườn sau không người lai vãng, vắng đâu rồi mái tóc nhuộm màu sương.(+)
Mười mấy năm trời đi thảm về thương, đời của con giá lạnh tự bao giờ
Những mong ngày trở lại quê xưa, để được ấm lòng với tình thâm Mẫu tử…
2/ Ai dìu dắt Mẹ giữa bốn bề khói lửa? Ai an ủi Mẹ những khi sương lạnh hoàng
hôn phủ trắng thôn vườn
Con đã ra đi theo cuộc sống quay cuồng
Giữa Thành đô mịt mờ cát bụi, con đã lăn vùi trong gấm lụa vàng son.(+)
Để Mẹ già năm tháng héo hon, mỗi khi nhìn gió cuốn lá vàng bay trước ngõ Rơi nước mắt Mẹ ngồi than thở, mình nhớ con mà nó có nhớ mình đâu…
(Ngâm)
Mẹ ơi! con đã về thăm Mẹ
Vẫn nhỏ đường khuya gió trở chiều
Thấp thoáng ngoài kia sương xuống lạnh
Thân tàn còn lạnh biết bao nhiêu
(Vọng Cổ)
5/ Mẹ ơi! con nhớ tiếng võng đưa nhớ tiếng hát ầu ơ của Mẹ, trong những đêm
trăng rọi gió… lay… mành
Tháng lại ngày qua trong cuộc sống thanh bình
Bởi con không nghe lời Mẹ dạy: “Phụ Mẫu tại đường bất khả viễn du”.(+)
Để bây giờ héo hắt phận tàn hoa, đời con gái như cánh bèo mặt nước
Dòng định mạng nếu con biết trước, thì đâu để thân phải lạc bước giang hồ.(+)
6/ Nửa khuya rồi trăng chếch bóng tương tư, sương nhỏ giọt mịt mờ vương phới
Nguyễn Văn Ven
Trang 2Con mơ thấy Mẹ về trong giấc mộng, đôi mắt nhân từ nhỏ lệ nhìn con
Mẹ ơi! trông thấy Mẹ già sầu khổ héo hon, con muốn được quỳ bên gối Mẹ
Để con kể lể nỗi buồn nhân thế, mười mấy năm nặng trĩu thương sầu.(+) Tiếng Vạc đêm trường gọi bạn đâu đây, con tỉnh giấc giữa bốn bề hoang vắng Đời con cay đắng bao lần,
Lạc bước phong trần như một kiếp hoa rơi!(+)
Sưu tầm :conhacvietnam.com
Nguyễn Văn Ven