Em sợ rằng ngày mai không có anh thì mùa đông sẽ lạnh lẽo, em sợ rằng ngày mai không nghe đ ợc tiếng anh nói sẽ trở thành một á nhân, em sợ rằng ngày mai xa em anh sẽ vui cùng ng ời khác
Trang 1(Trích nhật kí)
*Ngày 9/11/00
Thời gian, khoảng cách là định mệnh của tình yêu Anh là định mệnh của trái tim em
Anh yêu của em ! Anh có hiểu rằng em
đang điên lên vì nỗi nhớ hay không ? Em sợ rằng ngày mai không có anh thì mùa đông sẽ lạnh lẽo, em sợ rằng ngày mai không nghe đ ợc tiếng anh nói sẽ trở thành một á nhân, em sợ rằng ngày mai xa em anh sẽ vui cùng ng ời khác Nhng thợng đế đã ban cho anh một trái tim và con tim đó chỉ có thể hoà cùng một nhịp
đập, đập cùng một khúc và cất lên những lời chân thành cho em phải không anh ?
Từng phút từng phút em không thể kiểm soát đợc thời gian cũng nh không thể kiểm soát
đợc nỗi nhớ.Em biết mình không có cái tài, cái khả năng tối cao để cải tạo đ ợc quy luật của tạo hoá nhng em lại biết rằng em đang theo doĩ anh từng phút , em lại biết rằng anh đang nghĩ
về em từng giây
Giả thử là điều có thể nhng cũng là điều không thể , em không muốn mình là kẻ phiêu liêu nh ngời chơi vé số, em không muốn mình chỉ mơ đợc anh ôm trong vòng tay mà hiện tại không có anh Em không muốn ánh mắt kia
đắm say nhìn em nhng chỉ là ảo ảnh Cho nên giá nh là điều em hoàn toàn không muốn Em chỉ biết rằng anh là anh-tình yêu của em, sự bất tử vĩnh hằng
Trang 2*Ngày 11/11/00.
Lại một ngày không có anh.Thời gian
ập vào nỗi nhớ, thời gian gõ cửa mong chờ Xa anh là thực tế, vắng anh là hiện tại Nh vậy là gì chứ ? Chẳng có gì lý giải nổi trong em lúc này Em muốn nhng em lại không muốn nói hay
đúng hơn là không thể muốn vì cái không thể là
điều hiển nhiên còn cái có thể là điều mơ màng
Trong căn phòng tối đen
Em lặng tìm anh trong nỗi nhớ
ánh sáng nào mở cửa
Rọi vào em-một hy vọng mong manh
Anh có biết đó là hy vọng gì không ? Đó
là đợc gặp anh ngay hiện tại,đ ợc anh hôn lên
bờ môi những nụ hôn nồng cháy
Nhng ?
Anh đã đi xa
Phía chân trời nơi ấy
Bỏ lại em với mùa đông run rẩy
Em một mình sống vậy với cô đơn
*Ngày 13/11/00
Hôm nay em thật buồn quá ,xa anh 5 ngày rồi còn gì, thế mà em cứ tởng là vô tận
Em biết đây mới là thử thách ban đầu , mà để hớng tới những điều tốt đẹp , phía tr ớc em cần phải vợt qua bao khó khăn nữa, cho nên em tự nhủ cần phải can đảm hơn và cần phải cố lên,
cố lên hơn nữa
Nhng anh biết không ? Càng cầm lòng bao nhiêu thì nỗi nhớ càng hiện hữu trong
Trang 3em bấy nhiêu, giá nh em có đợc tấm hình của anh thì hay biết mấy Tuy nhiên em hoàn toàn
có thể vẽ lên anh bằng tình yêu rực cháy trong em
Thực lòng mà nói em không nghĩ rằng mình lại nhớ anh đến nh vậy thế này đâu Cũng có thể là lần đầu tiên em phải xa anh trong thời gian dài nh thế này cho nên em không chụi nổi nhng dù gì đi nữa thì em cũng biết rằng em rất yêu anh và chỉ mong mãi có anh ở bên cạnh
Em muốn xé nát thời gian
Em muốn phá tan khoảng cách
Để tình yêu không còn là thử thách
Bên anh em hạnh phúc vô cùng
*Ngày 15/11/00
Chỉ còn một ngày nữa là đợc gặp anh thôi.Thời gian nh thế là quá đủ cho sự thử thách rồi ! Anh có còn nhớ sự tích m a ngâu không ? Mà không ! Em hoàn toàn không muốn bất cứ chuyện gì tơng tự nh thế này xẩy ra Giờ
đây em chỉ nghĩ rằng qua thêm một ngày nữa, một ngày vô nghĩa để đợc gặp anh
Sẽ qua đi những ngày tháng vô nghĩa
Hạnh phúc vẹn tròn khi ta có bên nhau
Trang 4SÏ qua ®i, thêi gian sÏ qua mau
Ta ngÑt thë trong vßng tay mong nhí