1. Trang chủ
  2. » Y Tế - Sức Khỏe

SÁCH TỐ VẤN - Thiên sáu mươi lăm pot

5 250 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Sách Tố Vấn Thiên Sáu Mươi Lăm
Trường học Trường Đại Học Y Dược
Chuyên ngành Y học cổ truyền
Thể loại sách
Thành phố Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 120,18 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bệnh có tương truyền, tỉ như Tâm bệnh, trước Tâm thống qua một ngày thời phát chứng Khái, qua ba ngày Hiếp chi thống: qua năm ngày vít lấp không thông, thân đau mình nặng, qua ba ngày, k

Trang 1

SÁCH TỐ VẤN

Thiên sáu mươi lăm: TIÊU BẢN LUẬN

Hoàng Đế hỏi:

Bệnh có tiêu (ngọn), bản (gốc), thích có nghịch có tùng (thuận), nghĩa

đó như thế nào? [1]

Kỳ Bá thưa rằng:

Về phương pháp thích, phải phân biệt âm dương, trước sau cùng ứng,

nghịch tùng đều hợp, tieuâ bản cùng thay đổi (1) [2]

Cho nên nói rằng: có khi ở tiêu, mà cầu nó ở tiêu, có khi ở bản, mà

cầu nó ở bản, có khi ở bản mà cầu nó ở tiêu, có khi ở tiêu mà cầu nó ở bản

[3]

Cho nên về phương pháp điều trị, có khi lấy ở tiêu mà được, có khi

lấy ở bản mà được, có khi nghịch thủ mà được, có khi tùng thủ mà được [4]

Trang 2

Vậy nếu biết nghịch với tùng đó là chính pháp không còn gì hơn, biết

được tiêu bản muôn làm muôn đứng, không biết tiêu bản, làm càn ra chi (2)

[5]

Nói về cái đạo âm dương, nghịch tùng, và tiêu bản mới nghe nhỏ,

mà sau thật lớn, nói một điều mà biết được cái hại của trăm bệnh [6]

Ít mà là nhiều, nóâng mà là sâu, có thể nói một mà biết được trăm [7]

Do nóâng mà biết được sâu, xét gần mà biết được xa Nói tiêu với bản,

không nên tương phản [8]

Trị “phản” là nghịch, trị “đắc” là tùng (1) Trước mắc bệnh mà sau

nghịch, trị ở bản; trước nghịch mà sau mắc bệnh, trị ở bản 2 [9] Trước hàn

mà sau sinh bệnh, trị ở bản, trước mắc bệnh mà sau sinh hàn, trị ở bản 3

[10] Trước nhiệt mà sau mắc bệnh, trị ở bản, trước nhiệt mà sau xin trung

mãn, trị ở tiêu (4) [11] Trước mắc bệnh mà sau tiết tả, trị ở bản, trước tiết tả

mà sau thêm bệnh khác, trị ở bản, hãy điều hòa trước đã, rồi hãy trị bệnh

khác (5) [12] Trước mắc bệnh mà sau sinh chứng phiền tâm, trị ở bản Bởi ở

trong thân thể con người, có khách khí, lại có đồng khí (6) [13] Tiểu, đại

không lợi, trị ở tiểu, tiểu, đại lợi, trị ở bản (7) [14] Bệnh phát sinh mà hữu

dư, bản mà là tiêu, trước hãy trị bản, rồi mới trị tiêu bệnh phát sinh mà bất

Trang 3

túc, tiêu mà là bản, trước hãy trị tiêu, rồi mới trị bản (8) [15] Cẩn thận xét

xem “gian” hay “Thậm”, lấy ý của mình để điều trị Nếu “gian” thời tính

hành, “thậm” thời độc hành Tỉ như: trước tiểu, đại không lợi, mà rồi mới

sinh bệnh khác, phải trị ở bản (9) [16]

Bệnh có tương truyền, tỉ như Tâm bệnh, trước Tâm thống qua một

ngày thời phát chứng Khái, qua ba ngày Hiếp chi thống: qua năm ngày vít

lấp không thông, thân đau mình nặng, qua ba ngày, không khỏi, sẽ chết Mùa

Đông chết về nửa đêm, mùa Hạ chết về đúng trưa (1) [17]

Bệnh ở Phế, suyễn khái, qua ba ngày mà hiếp chi mãn và thống, lại

qua một ngày mà thân nặng mình đau, lại qua năm ngày mà trướng Lại qua

mười ngày, không khỏi, sẽ chết Mùa Đông chết về lúc mặt trời lặn, mùa hạ

chết về lúc mặt trời mọc (1) [18]

Bệnh ở Can, đầu váng mắt hoa, Hiếp chi mãn, qua ba ngày, mình

nặng, thân đau, qua năm ngày, sẽ phát trướng, lại qua ba ngày, yêu, tích và

thiếu phúc đau, ống chân nhức, lại qua ba ngày không khỏi, sẽ chết Mùa

Đông chết về lúc mặt trời lặn, mùa Hạ chết về sáng sớm (1) [19]

Bệnh ở Tỳ, thân đau, mình nặng Qua một ngày mà Trướng, qua hai

ngày, thiếu phúc, yêu, tích đau, xương ống chân nhức, qua ba ngày, bối, lữ

Trang 4

và cân thống, tiểu tiện bế, qua mười ngày, không khỏi, sẽ chết Mùa Đông,

chết về lúc người đi ngủ yên; mùa Hạ, chết về lúc nửa buổi (1) [20]

Bệnh ở Thận, Thiếu phúc và yêu, tích thống, xương ống chân, rức,

qua ba ngày, bối, lữ, cân thống, tiểu tiện bế, qua ba ngày, phúc trướng, qua

ba ngày lưỡng hiếp chỉ thống, lại qua ba ngày, không khỏi, sẽ chết Mùa

Đông, chết về lúc sáng rõ, mùa Hạ, chết về lúc tối đã lâu (1) [21]

Bệnh ở Vị, trướng mãn, qua năm ngày, thiếu phúc và yêu tích thống,

xương ống chân nhức; qua ba ngày, bối, lữ, cân thống, tiểu tiện bế, qua năm

ngày thân thể nặng nề, qua sáu ngày, không khỏi, sẽ chết Mùa đông chết về

nửa đêm, mùa Hạ chết về xế chiều (1) [22]

Bệnh ở Bàng quang, tiểu tiện bế; qua 5 ngày, Thiếu phúc trướng, yêu

tích thống, xương ống chân nhức, qua một ngày, phúc trướng, lại qua một

ngày thân thể thống, lại qua hai ngày, không khỏi, sẽ chết Mùa Đông, chết

về gà gáy, mùa Hạ, chết về chiều tà (1) [23]

Các bệnh ở trên do sự “thắng, khắc” mà truyền đều có cái trường hợp

chóng chết, dù có phép thích cũng không sao cứu chữa được Hoặc

tương truyền đến cách một Tàng, thời thôi, không truyền sang Tàng khác

nữa, như thế mới có thể thích Tỉ như: Tâm bệnh truyền Can, Can bệnh

Trang 5

truyền tỳ, đó là con đi lấn mẹ Đến Can Tàng, Tỳ Tàng thời thôi, không lại

do sự “thắng, khắc” để truyền sang Tàng khác Như thế mới có thể dùng

phép thích Lại tỉ như: Tâm bệnh truyền Tỳ, Phế bệnh truyền Thận, đó là mẹ

đi lấn con, nhờ được cái sinh khí của mẫu tàng, còn là chứng không đến nóãi

chết Lại như Tâm bệnh truyền Thận, Phế bệnh truyền tâm, Can tàng truyền

Phế v.v Đó là do nơi “sở bất thắng” mà lại, bệnh nhẹ, cũng có thể dùng

phép thích [24]

Ngày đăng: 10/07/2014, 03:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN