Một suy nghĩ “khờ dại “ lóe lên đến bây giờ vợ vẫn còn xấu hổ với dự định đó rằng vợ sẽ bỏ những đồ đạc cho con vào làn, ít tư trang cho mình, bỏ đi, cho chồng biết thân biết phận.. Còn
Trang 1là những lúc nằm xuống - ngồi dậy, vợ đau thấy tám ông trời Có khi vợ làm biếng di chuyển, chỉ muốn ngủ ngồi (dựa lưng vào gối mà ngủ) vì nằm xuống đã khó, ngồi lên càng khó hơn, đau thấu trời Nhìn qua bên chồng, ghét, chồng ngáy o o.
Mệt nhọc mang con nặng nề như vậy, chồng dẫu có chia sẻ gánh vác bớt công việc nhà, vợ vẫn không vừa lòng, bởi chồng còn “ ham” nhậu Những cuộc nhậu đến tận khuya ( khuya của vợ là 10 giờ ) Ở nhà một mình, xung quanh chỉ có tiếng tivi rột rẹt, vợ lại càng cáu bẳn, tủi thân hơn Một suy nghĩ “khờ dại “ lóe lên (đến bây giờ vợ vẫn còn xấu hổ với dự định đó) rằng vợ sẽ bỏ những đồ đạc cho con vào làn, ít tư trang cho mình, bỏ đi, cho chồng biết thân biết phận
Cứ những lần chờ chồng đến lúc lóe lên dự định đó, chồng lè nhè về Vợ hỏi chồng có muốn đi luôn thì đi đi hay anh thấy em bề sề, xấu xí rồi anh chán Nếu chán rồi anh nói ra đi, em sẽ ôm đồ về bên ngoại (vợ chồng
có một nguyên tắc chung dù cãi nhau “long trời lở đất” vẫn gọi nhau là anh - em) Vợ dỗi hờn trong nước mắt Chồng hốt hoảng sợ vợ khóc ảnh hưởng tới con, sinh ra mặt buồn…,bừng tỉnh cơn say, ôm vợ, ôm luôn cái bụng lặc lè : “Anh thương, anh thương, anh xin lỗi mà, lần sau anh không dám vậy nữa…” Vợ lại gào lên:
“Có lần sau nữa hả, lần sau trễ hơn chứ gì, cho anh coi, em mà đau bụng bất tử lúc anh đang nhậu, em tự đi sinh một mình, biểu con không nhìn mặt ba luôn Ba gì mà kỳ cục, đi nhậu hoài” Chồng xoa xoa tay liên tục lên bụng vợ: “Ba xin lỗi, ba kỳ quá hả…”.Vợ: “Ứ, nhớ đó nha”, rồi lau nước mắt, lặc lè đi pha nước cho chồng tắm, sửa soạn mùng mền Chẳng lẽ khuya lơ khuya lắc để chồng khóc lóc năn nỉ hoài cũng kỳ
Thì ra, có lẽ chồng đi nhậu hoài mới là nguyên nhân chính làm vợ hay cáu bẳn Vợ tủi thân Lo lắng Nghi ngờ Tóm lại là vợ ghen khi thấy chồng đi ta bà, còn vợ thì phải ở nhà, đi đứng chậm rãi chờ đợi cuộc sinh nở trọng đại - theo lời chồng - vì vợ đang mang bé trai đích tôn Lúc mới mang baby mấy tháng đầu, chồng hay chở vợ đi uống sinh tố, dạo mát Vợ còn ôm được chồng từ sau lưng, vui lắm Còn bây giờ, phải ngồi nghiêng
và chồng lại ít rủ vợ đi chơi, cộng thêm cứ dăm bữa theo lời hú của bạn bè, chồng cười hề hề xin vợ đi hoài Đêm nay chồng lại đi nhậu nữa, “Không thể tha thứ được rồi, không ai làm chồng mà bỏ vợ đi chơi lúc gần sinh hết, quá lắm rồi, em sẽ đi sinh một mình” Vợ cứ lầm bầm vái trời cho đau bụng bây giờ, dù biết không ai
ở nhà để kêu và cũng chưa tới ngày dự sinh Chồng về Đứng gục đầu ở cửa phòng, mắt đo đỏ ( vì rượu hay
Trang 2biết lỗi không biết ) nhìn vợ tha thiết Nước mắt vợ chảy ra Chồng lại cuống quýt, loay hoay lúc ôm vai, ôm tay, ôm bụng, ghì dầu vô bụng vợ, cứng ngắc Vợ không thèm rục rịch “Đừng mà em ơi, tại thấy em bầu
bì nên anh không dám chở ra đường, sợ va quẹt, lỡ có gì… Anh hứa không đi nữa, hứa như đinh đóng cột”
Vợ vặn lại: “Hứa là giữ lời nha” Thút thít hoài cũng mệt, vợ nằm xuống khe khẽ vì vợ nặng nề lắm rồi, vợ nằm nghiêng, chân co lại như con tôm luộc, miệng lầm bầm: “Thấy ghét!”
Trong lơ mơ ngủ, vợ thấy chồng ngồi nhìn, tay phe phẩy chiếc quạt nan, hai chân mày chau lại, tay chồng từ
từ kéo nhẹ chân vợ, miệng lầm lầm: “Em à, thẳng chân ra đi, anh để gối nè, gác lên cho đỡ mỏi”, không cần biết vợ có nghe hay không Vợ nghe hết nhưng giả vờ cựa mình, gác chân cái ịch lên gối, trong lòng cảm thấy hết “ghét” chồng Chồng nhẹ nhàng nằm xuống cạnh vợ, tay vẫn quạt bụng vợ (dù có quạt máy quay ù ù ):
“Con ngủ ngon nha, ba ở cạnh con nè!”
Vợ gác cái chân “hộ pháp” lên mình chồng, chồng nằm im re
Khi ta 20
(Dân trí) - Mấy hôm trước, trên một chuyến bay, tôi ngồi cạnh chàng thanh niên 20 tuổi đang mê mẩn khám phá chiếc điện thoại đời mới Khi máy bay chuẩn bị cất cánh, cô tiếp viên hàng không tới nhắc cậu cất điện thoại đi
để có thể khởi hành.
Lúc đó, tôi bật cười Cậu thanh niên có vẻ hơi cáu:
- “Ông cười cái gì?”
- “Trong 20 năm nữa những chiếc điện thoại sẽ không khiến cậu hứng thú thế này Tôi cũng từng là thanh niên như cậu, và những điều khiến tôi đau đầu khi đó, giờ tôi còn chẳng nghĩ đến”
Cậu ta liền hỏi tôi làm nghề gì, tôi nói mình là một chuyên gia tư vấn tâm lý Cậu thanh niên bắt đầu hứng thú nói chuyện với tôi, và câu chuyện giữa tôi với anh chàng trẻ tuổi đam mê điện thoại trên chuyến bay đó có lẽ rất thú vị để chia sẻ với các bạn vào một ngày đầu năm thế này
Những suy nghĩ, tổng kết về tuổi 20, cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời, dành cho tất cả những ai đã, đang và sẽ bước qua nó Vậy tuổi 20 có gì? Tuổi 20 là…
… Nghề nghiệp gian nan
Khi cậu thanh niên hỏi tôi thế nào khi ở tuổi cậu, tôi nói tôi coi tuổi 20 là thời kỳ “học làm người lớn” Chúng
ta tốt nghiệp Đại học vào tầm 22 tuổi và nhanh chóng “vào số” cho động cơ của mình để chuẩn bị băng băng thẳng tiến trên đại lộ cuộc đời Chúng ta tin mình biết hết mọi điều Mình đã trưởng thành rồi; nhưng thực tế
Trang 3chúng ta chỉ là những sinh viên mới tốt nghiệp Gia đình đặt nhiều kỳ vọng và chúng ta đã sẵn sàng Ước mơ
và tham vọng, chúng ta biết mình muốn gì
NHƯNG: Không cần biết ta là ai ở trường Đại học, dù ta rất giỏi trong chuyện tình trường, là tâm điểm trong
những buổi tiệc tùng hay là sinh viên giỏi nhất lớp, khi bước vào đời ta sẽ sớm nhận ra rằng mình đang đứng
ở bậc đầu tiên của nấc thang danh vọng Phải bắt đầu bước những bước đầu tiên!
Sẽ có rất nhiều thất bại ở tuổi thanh niên Những rắc rối, trục trặc trong công việc, thậm chí có những người không có công việc ổn định dù đã ngoài 30, vì vậy tất cả những gì ta trải qua ở tuổi 20 là một bài học lớn sau những bài học khác Ta phải học cách làm việc với những người giỏi giang hơn, từng trải hơn, những “ma cũ”, những kẻ sành sỏi, biết “luật chơi” và chơi giỏi hơn ta
Ở tuổi 20, ta tin mình biết rõ sẽ làm nghề gì, nhưng công việc mà tôi nghĩ mình sẽ làm khi đó hoàn toàn khác với công việc tôi đang làm bây giờ Bạn chắc sẽ phải thay đổi công việc khá nhiều cho tới khi bạn hiểu được mình là ai trong cuộc đời này (đó là khi bạn “tri thiên mệnh”!)
Hãy học cách vui vẻ với những gì mình buộc phải làm dù cho bạn đang nản lòng, và hãy tin đó chỉ là tạm thời thôi, hãy kiên trì! Bù lại bạn sẽ có những kinh nghiệm quý báu trong công việc: Học cách hợp tác với những người mà bạn không thiện cảm, học những kỹ năng mới, học cách kiếm tiền và tiêu tiền (cảm giác thật
tuyệt!)
Tình yêu trắc trở
Tuổi 20 giống như khi bạn còn học cấp III, nhưng lần này bạn học một cách nghiêm túc Bạn bắt đầu suy nghĩ về sự nghiệp và tình yêu theo một cách rất khác Bạn nghĩ về “người yêu” theo cách khác: “Mình sẽ gặp đúng người dành cho mình, chúng mình sẽ yêu nhau say đắm và chung sống bên nhau” (Đó, thấy chưa? Bạn không chỉ đơn giản muốn cặp kè cho vui nữa, mà có hẳn dự tính về một gia đình cơ đấy!)
NHƯNG: Bạn sẽ nhanh chóng phát hiện ra mình còn nhiều điều phải học Các bạn nam không còn muốn hẹn
hò với những cô bạn bằng tuổi bởi các cậu cho rằng họ quá ‘trẻ con” Nhưng các cậu cũng sẽ thấy rằng đối với các cô gái, họ cũng chỉ thích hẹn hò với những anh chàng hơn tuổi và các cậu cũng rất “trẻ con” trong mắt
họ
Mỗi khi một mối tình kết thúc, bạn cần nhìn lại xem nó đã diễn ra như thế nào và bài học cần rút ra là gì, để bạn không lặp lại những sai lầm trong chọn lựa và thất bại trong tình cảm như thế nữa Tuổi 20 thực sự là thời điểm tuyệt vời để học hỏi mọi điều Đó chính là lúc để bạn tự hiểu mình và đánh giá đúng hơn về bản thân.Hãy học hành, làm việc chăm chỉ, nhưng hãy vui chơi khi bạn muốn Ra ngoài và gặp gỡ bạn bè, học hỏi từ những trải nghiệm Hãy hẹn hò, yêu đương Hãy gặp gỡ thật nhiều người khác giới Hãy hiểu bản thân mình hơn qua những mối quan hệ của bạn
Khi nhớ về chuyện tình cảm thời thanh niên của mình, tôi thường cười thầm bản thân Mỗi người bạn gái của tôi khi đó đều “dạy” cho tôi cùng một “bài học”, dạy đi dạy lại Và tôi đã phải dành cả thời thanh niên để hiểu
ra bài học đó là gì, và làm thế nào để không lặp lại sai lầm, không hẹn hò với những cô gái kiểu như thế nữa (Nhớ nhé: Đừng bao giờ trèo lên lưng con ngựa đã làm bạn ngã lần thứ hai!) Sau mỗi cuộc tình, hãy thư giãn, ngồi xuống và suy nghĩ về những gì đã qua để hiểu bản thân Một cách rất hiệu quả đối với tôi là viết nhật ký, như thế bạn có thể đọc lại và thấy mình đã trưởng thành như thế nào
Tiền nong eo hẹp
Bạn không thể dựa dẫm vào bố mẹ như trước mà phải tự lo cho những khoản chi tiêu cá nhân Tôi còn nhớ khi đó, tôi có rất ít tiền, phải đi làm bồi bàn để có tiền đi chơi với bạn bè Đó là thời gian tuy khó khăn nhưng rất tuyệt
Trang 4Bây giờ tôi đã có một công việc tốt, sống trong một ngôi nhà đẹp và mọi thứ đều tuyệt nhưng vẫn nhớ như in hương vị của ly cà phê vỉa hè khi tôi ngồi nhâm nhi bên các “chiến hữu”, nhớ lúc tôi cầm số tiền lương ít ỏi cân nhắc xem nên làm điều gì đặc biệt cho bạn gái Chúng tôi đã đi xem phim và ăn kem trong cái rét của mùa đông Hà Nội (giống hệt cái rét đêm nay!) Tôi vẫn nhớ rõ ràng những giây phút hạnh phúc đáng trân trọng đó Trong ngăn tủ đựng đồ lưu niệm, tôi còn giữ những tấm hình tự chụp khi tôi 20 và mỗi khi xem lại tôi lại cố nhớ xem lúc đó mình đã vui sướng thế nào.
Giờ tôi đã bước qua tuổi 20, nhưng nhiều khi tôi vẫn thấy rằng có những giây phút ở tuổi 20 còn ngọt ngào và rực rỡ hơn cả cảm giác khi tôi cầm trong tay chìa khóa của căn hộ tiện nghi nằm giữa trung tâm thành phố Vì vậy, nói thật nhé, hãy tận hưởng thời gian “học làm người lớn” này đi, bởi nó rất kỳ diệu Đó là thời gian bạn vừa thú vị vừa ngạc nhiên trước cuộc sống trong khi những người khác đã lắc đầu, chùn chân Sự ngỡ ngàng, háo hức, nhiệt huyết, và can đảm đối đầu với thử thách của bạn lúc này sẽ trở thành những kỷ niệm đẹp đẽ cho bạn về sau Hãy yêu quý tuổi 20 của mình nhé!
NHỚ: Đừng bao giờ so sánh mình với bất cứ ai, đừng nghĩ mình thua kém những người có mức lương cao
hơn Cuộc đời không phải cuộc chạy nước rút mà là một cuộc chạy việt giã, rồi bạn sẽ dần khấm khá hơn trên chặng đường dài Ngay ở tuổi 20 hãy học cách tiết kiệm tiền để có những đồng vốn đầu tiên bằng cách cắt giảm chi tiêu đối với những gì không cần thiết Lúc này chính là thời điểm tốt nhất để bắt đầu học cách tiết kiệm tiền và đầu tư khôn ngoan
Tâm trạng hay thay đổi
Đó là lý do tại sao đôi lúc bạn thấy thất vọng vô cùng và sống nội tâm hơn Nhưng đừng mất niềm tin và cũng đừng quá nghiêm khắc với bản thân Hãy tin là rồi bạn sẽ vượt qua Bạn sẽ có một cuộc sống thật tuyệt vời khi bạn nhìn lại tuổi 20 và coi đây là thời gian để bạn phạm sai lầm, học hỏi từ những sai lầm đó, trưởng thành, và hiểu bản thân mình hơn để rồi lên kế hoạch cho một tương lai rực sáng, đầy hứa hẹn
Chào năm mới và chúc bạn ở tuổi nào cũng tràn đầy nhựa sống như tuổi 20!
Trang 5Khi vợ tỉnh giấc, chồng múc cháo ra tô, rắc ít tiêu cay nồng và cho hành lá thật nhiều, tay bưng tô cháo nghi ngút khói, thơm lừng lên tận giường Vợ ăn xong, chồng lấy thuốc cho uống Thế là hôm sau, vợ hết cảm, dậy làm việc trở lại Chồng biết, ấy là nhờ tô cháo hành, nhờ mấy viên thuốc và nhờ tình yêu thương chan hoà của chồng nên vợ mới chóng lành bệnh như vậy.
Và
Đôi khi chồng cũng bệnh, miệng đắng chẳng thiết ăn gì, nằm thiêm thiếp trong phòng Vợ đi bán hàng về, hỏi qua loa: “Có chết được không đó, sao mà nằm mãi vậy?” Vốn rõ câu ấy vợ nói đùa, nhưng đùa giỡn trong lúc này thật là quá vô tình, chồng nghe “buồn len lén tâm tư”
Chồng nhờ vợ nấu cho bát cháo hoa ăn lót dạ Vợ kêu con ra tiệm tạp hoá mua gói cháo ăn liền, chế nước sôi xong, biểu con gọi ba xuống bếp mà ăn Còn vợ, lật đật lên nhà trên xem phim Hàn Quốc Chồng ráng gượng khỏi giường, nhìn tô cháo nhạt nhẽo hương vị và nhạt cả tình, nghẹn ngào không thể nuốt Đành uống tạm ly sữa, ăn cái bánh ngọt để khỏi xót ruột vì mấy viên thuốc vừa uống Vợ quá vô tâm, không biết nhìn lại! Khi
vợ bệnh, chồng chẳng quản ngại bất cứ sự gì Miễn sao vợ chóng khoẻ là cả nhà hân hoan, vui nhất là chồng
Vợ đâu biết rằng, bình thường chồng tuy là “cây đa cây đề”, nhưng lúc đổ bệnh, thì lại mềm như cọng miến nhúng nước sôi Khi ấy, chồng rất cần có vợ ở kề bên để “nhõng nhẽo” tí chút, để được ủi an, vỗ về và được
vợ tự tay nấu cho bát cháo đậm đà nghĩa tào khang Điều hết sức đời thường, hết sức giản đơn như vậy mà vợ không hề để tâm, khiến chồng cảm thấy đau thân xác thì ít, nhức nhối con tim thì nhiều
Người xưa dạy con gái về nghệ thuật làm vợ, phải hội đủ ba vai trò: Làm người tình, làm vợ, làm mẹ Ở nơi
vợ, chồng thấy chỉ có vai trò làm “người tình” là đạt nhất, hai vai còn lại quá mờ nhạt kể từ ngày ta về chung sống với nhau Vì lẽ đó, chồng phải “ngậm bồ hòn”, vì quyết định chọn người nâng khăn sửa túi là tự mình,
do mình chứ có ai ép uổng gì đâu
Đạo vợ chồng cốt ở điều ăn, nết ở Có nghĩa là phải biết thể hiện ra bên ngoài bằng hành động, bằng ngôn ngữ, để người phối ngẫu thấy được tình yêu của bạn tình Tiếc thay cho chồng, gặp phải người vợ đã không khéo tề gia, lại vụng cả nội trợ, thế cho nên chồng cứ mãi thèm một bát cháo mỗi khi cơ thể bất an Ra tiệm kêu một tô thì ngon bằng mấy ở nhà, nhưng không bao giờ sánh được bát cháo từ tay vợ nấu bưng lên cho chồng Cái ngọt của thịt cá chẳng là gì so với vị ngọt của ân tình Vợ có nhận ra điều ấy không?
Đôi khi chồng thấy mình thua cả anh Chí Phèo, vì anh ấy được ăn bát cháo hành của Thị Nở giúp tỉnh cơn say Chồng phải đối mặt với tô cháo ăn liền, thì hỏi sao không tủi phận?
Cái lỗ mọt vẫn có thể làm đắm thuyền! Cũng vậy, hạnh phúc sẽ tan nếu vợ hoặc chồng chẳng chịu nhìn xuống đáy tâm hồn mình, để kịp thời vá lại những sơ xuất lỡ gây ra cho nhau Chồng mong những dòng chữ này lọt vào ánh mắt vợ, để thuyền tình ta vẫn đi trọn tới bến nhân gian
“Mẹ là chiến sĩ của gia đình mình thôi!”
(Dân trí) - Tan làm về là mẹ xắn tay vào chuẩn bị bữa tối Ông bà răng yếu, thích ăn rau luộc nhừ, bố tôi lại thích rau vừa chín tới Hai anh em tôi thích gà rán, bố lại thích gà luộc Để chiều lòng hết cả nhà, mẹ lại phải chuẩn bị lích kích hơn.
Trang 6Nhưng mẹ chưa một lời than phiền về sự vất vả đó Trong bữa cơm tối mẹ kể về lễ tống kết cuối năm của cơ quan, mẹ kể tên những đồng nghiệp đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua, cán bộ xuất sắc của cơ quan Trong số những người đó có người gia đình tôi biết mặt vì thi thoảng họ đến chơi, có những người nhà tôi chưa biết mặt bao giờ Mẹ kể với giọng thật sự hồ hởi như thể niềm vui ấy là của chính mẹ vậy.
- “Thế mẹ là chiến sĩ gì ạ?”, đứa em đang học mẫu giáo lớn của tôi hồn nhiều hỏi
- Mẹ là chiến sĩ của gia đình mình thôi con ạ
Bữa ăn kết thúc, nhưng câu nói của mẹ cứ ám ảnh lấy tôi Tôi biết mẹ không phải là không có khả năng dành được danh hiệu ấy Nhưng nếu đặt lên bàn cân giữa gia đình và sự nghiệp, chắc chắc mẹ sẽ nghiêng hẳn về gia đình, về bố con tôi Còn nhớ cái ngày tôi học tiểu học, trời mưa như trút nước mẹ vẫn đi đón tôi đúng giờ, tôi hỏi mẹ: “Sao mẹ không để ngớt mưa hãng đi đón con!” Mẹ bảo: “Mẹ sợ con phải chờ lâu”
Rồi dần dà tôi cũng có thể tự mình đạp xe đến trường, mẹ sinh em bé Sáng nào mẹ cũng tất bật dậy lo bữa sáng cho cả gia đình, rồi cháo, sữa cho em trước khi đưa nó đến nhà trẻ
Thấy mẹ vất vả, bố bảo đăng ký cho em ăn sáng ở trường, nhưng mẹ bảo: “Con có ấm bụng thì em đi làm mới yên tâm”
Rồi bố lại tính chuyện thuê osin đỡ đần mẹ việc nhà Mẹ lo người ta chuẩn bị bữa ăn không đảm bảo vệ sinh
và sức khỏe cho cả nhà, mẹ lo họ là áo cho bố không đúng như ý mẹ… Cứ thế mẹ dành hết tình thương, sự chăm lo và thời gian cho cái gia đình nhỏ bé này Lâu lắm rồi tôi không thấy mẹ có thời gian đi làm lại mái tóc, mua vài bộ quần áo mới hay xem trọn một bộ phim Ngày nào cũng thế, khi công việc nhà đã tạm ổn, mẹ lại tranh thủ thời gian chơi và dạy em học bài, là giúp bố bộ quần áo để sớm mai bố đi làm
Đã lâu lắm rồi, mẹ chắng nhận được danh hiệu gì ở cơ quan cả Cũng dễ hiểu thôi, con người ta đâu phải siêu phàm mà có thể cùng thành công ở nhiều lĩnh vực một lúc Nhưng với bố con tôi, mẹ luôn là một chiến sĩ giỏi nhất, nghị lực nhất Thành công của bố là niềm vui của mẹ, những điểm tốt của anh em tôi là niềm tự hào của
mẹ Với mẹ đó là những danh hiệu, những tấm huy chương Chính vì thế gia đình tôi dù không ai nói ra nhưng đều hiểu và thầm cảm ơn mẹ khi mẹ thốt lên rằng: Mẹ chỉ là chiến sĩ của gia đình mình thôi!
Trang 7Đã từ lâu rồi, tình cảm vợ chồng họ rạn nứt Anh vẫn luôn cố gắng cứu vãn cuộc hôn nhân này, nhưng người
vợ lại không hợp tác Nói theo cách của cô thì: Mọi thứ đã lên đến đỉnh điểm rồi, chia tay là hơn!
Cô đang tìm lại giấy đăng ký kết hôn ngày trước Cô biết nếu không có tấm giấy hồng ấy, về mặt luật pháp, cuộc hôn nhân của họ thật khó mà chấm dứt
Anh châm điếu thuốc hút, rồi từ tốn nói: “Em đừng tìm nữa, 10 năm trước lúc chuyển nhà anh đã để lẫn vào trong đống rác vứt đi rồi!”
Cô tròn mắt vẻ nghi ngờ, đôi tay vẫn thoăn thoắt tìm trong đống giấy tờ ở góc tủ Ngày hôm sau, họ ra phòng dân chính địa phương, nhưng người phụ trách ở đó nói không có đăng ký kết hôn thì không thể làm thủ tục ly hôn được
Cô cố gắng giải thích: “Nhưng chắc các anh cũng lưu dữ liệu về mỗi cuộc đăng ký kết hôn chứ? Chúng tôi lấy nhau 14 năm rồi Chắc chắn phải còn lưu giấy tờ gì đó!”
“14 năm ư? Thật không dễ dàng gì, sao hai người không nghĩ lại?” Người phụ trách thốt lên đầy kinh ngạc
“Còn cách nào khác không?” - cô cố chấp hỏi
“Tìm người chứng hôn năm đó thì có thể được Không thì tìm phù dâu, phù rể cũng được”
Người vợ miệt mài lần theo địa chỉ đi tìm người chứng hôn năm đó Thật không dễ gì tìm được, nhưng khi đến nơi lại chỉ thấy được bức ảnh đã bạc màu với khuôn mặt già nua của già Lý Bà đã mất từ nhiều năm trước
Cụ ông nói lại với cô rằng ngày ấy cụ bà đã cảm thấy rất vinh dự khi được mời làm người chứng hôn cho vợ chồng cô
Người vợ lại miệt mài đi tìm phù dâu và phù rể năm đó Họ là bạn học với nhau từ thời cấp ba Người bạn trai
đã ra nước ngoài lập nghiệp từ rất lâu không có tin tức gì Người bạn gái sau khi nghe tin hai vợ chồng họ muốn ly hôn, vội lắc đầu từ chối: “Hai người nghĩ lại đi Thật không dễ gì sống với nhau 14 năm, bây giờ lại nghĩ đến chuyện ly hôn Hai người có biết trên đời này có bao nhiêu vợ chồng sau khi ly hôn đã chẳng đủ tiền
mà mua thuốc “hối hận” không? Thậm chí thế gian này còn chẳng đủ thuốc để mà bán cho họ nữa.”
Trang 8Người vợ trở về trong thất vọng Quyết tâm ly hôn của cô mặc dù vẫn còn đó, nhưng sức nóng của nó dường như đã giảm bớt phần nào Họ vẫn sống trong cuộc chiến tranh lạnh không đầu không cuối Mặc dù cô vẫn luôn cảm nhận được sự quan tâm ân cần của anh, nhưng lại cố tình né tránh nó.
Trong thâm tâm, cô vẫn đang nung nấu ý định ly hôn Chỉ có điều ngọn lửa ấy ngày một yếu ớt Cho đến một ngày, anh trầm ngâm bên cửa sổ, nhẹ nhàng nói với cô: “Đăng ký kết hôn đằng nào cũng không tìm thấy rồi, chúng ta đừng ly hôn nữa, hãy cứ sống với nhau đi Anh vẫn luôn yêu em như ngày nào”
Người vợ đã lâu lắm rồi mới lại nghe một câu nói tình cảm mà chân thành từ người chồng Cô nhìn sâu vào mắt anh, ngọn lửa quyết tâm ly hôn âm ỉ rồi tàn dần
Những giọt nước mắt làm dịu mát tâm hồn và làm tắt lụi những tàn lửa cuối cùng Bóng họ tựa vào nhau trong chiều tím bên khung cửa sổ
14 năm vợ chồng, là 14 năm duyên nợ thế tục Ở một góc nào đó trong ngăn tủ của người chồng, tấm giấy đăng ký kết hôn vẫn nằm ngay ngắn, lặng lẽ như chưa từng tồn tại Đó mãi là bí mật không bao giờ được tiết
lộ của người chồng
Nước mắt vợ
Một ngày vô tình tôi đọc được đâu đó: “Người đàn bà bất hạnh nhất là người không khóc được trước mặt
chồng” và bỗng dưng nhớ đến vợ mình Lần cuối cùng vợ tôi khóc là khi nào?
Câu hỏi làm tôi giật mình vì không nhớ ra được, vì hình như lâu lắm rồi tôi không thấy vợ khóc
Vợ tôi là một phụ nữ hiền lành, dịu dàng và đa cảm Tất nhiên, một phụ nữ đa cảm thì… thường hay khóc Tôi tin chắc tôi “mê” nàng một phần vì điều đó Vợ tôi khóc với cả những chuyện tôi tưởng như chẳng có gì đáng phải khóc! Nhưng sao lâu rồi vợ tôi không khóc? Hỏi để rồi tôi chợt thấy mình thật vớ vẩn Vì không có chuyện gì đáng để khóc thì không khóc thôi! Đơn giản thế, có gì mà tôi cứ nghĩ hoài đến việc đó? Hay cô ấy… Không! Vợ tôi không thuộc típ người khóc với ai đó ngoài chồng mình Vậy không lẽ…
Hay là cô ấy đã trở nên mạnh mẽ từ lúc nào tôi không biết? Một người từ yếu đuối bỗng trở nên mạnh mẽ thường phải trải qua một biến cố gì đó trong cuộc đời khiến người ta buộc phải thay đổi để thích nghi, để tồn tại Cuộc đời vợ tôi có biến cố gì lớn ư? Điều đó càng không thể có Nếu có chuyện gì với nàng, tôi sẽ là người biết đầu tiên
Trang 9Nhưng tại sao lâu rồi vợ tôi không khóc trước mặt tôi, việc trước đây như “cơm bữa” khiến nhiều lúc tôi phát ngán? Biết tôi “ngán”, nàng chuyển qua khóc thút thít thật lớn Mà tiếng thút thít của phụ nữ trong đêm thì… thương lắm Tôi đã cố gắng lắng nghe mấy hôm rồi, chẳng có tiếng thút thít nào cả.
Tối hôm ấy, khi chỉ còn vợ chồng trong phòng, tôi lấy hết can đảm hỏi nàng, vừa nói, vừa nhận ra giọng mình đang run: “Em à, sao lâu quá rồi anh… không thấy em khóc?” Tôi nghe như có tiếng cười thật khẽ Nàng giúi đầu vào ngực tôi, thật lâu Kéo nhẹ nàng ra, tôi kinh ngạc khi nhìn thấy khuôn mặt nàng đầm đìa nước mắt
“Sao vậy? Sao em khóc?” “Em vui!” Tôi càng ngạc nhiên: “Vì sao?” “Em vui vì sau nhiều năm, đây là lần đầu tiên anh quan tâm đến em trở lại” “Thì anh vẫn quan tâm mà…” “Có sao? Anh chưa bao giờ hỏi em những câu đại loại như thế này: Sao em không khóc, sao em không cười, em có mệt không, em có vui không,
em có chuyện gì buồn hay lo lắng không Em hạnh phúc khi được nghe như thế”
Nói đến đấy, nàng lại giúi mặt vào tôi mà khóc
Cuốn sổ tiết kiệm đặc biệt
(Dân trí) - Hôm nay là ngày cưới của Monica và Tom Họ quyết định làm lễ sau một thời gian dài yêu nhau Khi tiệc cưới vừa kết thúc, mẹ Monica đưa cho con gái cuốn sổ tiết kiệm 1000 đô la Bà nói:
“Monica yêu quí, con hãy cầm cuốn sổ này và giữ gìn nó như một cuốn hồi kí ghi lại những khoảng khắc tuyệt vời trong cuộc sống của mình Mỗi khi các con cùng đón nhận một niềm vui hoặc khoảnh khắc hạnh phúc, hãy gửi một số tiền vào tài khoản và ghi chú bên cạnh đó Kỉ niệm càng đáng nhớ, các con càng gửi nhiều tiền hơn
Hôm nay mẹ đã gửi số tiền đầu tiên vào cuốn sổ đó để kỉ niệm cho ngày đặc biệt này Con hãy bảo Tom làm như vậy Chỉ khi thời gian qua đi, các con sẽ biết được mình đã hạnh phúc như thế nào”
Khi trở về nhà, Monica hào hứng kể cho Tom nghe về lời dặn dò của mẹ Họ cho rằng đó quả là một ý tưởng tuyệt vời
Thời gian qua đi, Monica và Tom đều thường xuyên gửi tiền vào tài khoản vào mỗi dịp đặc biệt diễn ra trong cuộc sống của họ
* Ngày 7/2: Gửi 100 đô - Nhân dịp sinh nhật Tom sau ngày cưới
* Ngày 1/3: Gửi 300 đô - Mừng Monica được tăng lương
* Ngày 20/3: Gửi 200 đô - Kỉ niệm chuyến du lịch của hai vợ chồng tạiBali
Trang 10* Ngày15/4: Gửi 2000 đô - Monica đã mang thai
* Ngày 1/6: Gửi 1000 đô -Tom mới được thăng chức
Và cứ thế, khi năm tháng qua đi, tình cảm giữa Monica và Tom không còn như trước Họ bắt đầu nảy sinh những xung đột, cãi cọ vì những điều nhỏ nhặt Cuộc sống gia đình trở nên tồi tệ Họ không thể nói chuyện và chia sẻ được nữa Họ cảm thấy hối hận vì mình đã lấy phải một người hoàn toàn không phù hợp Tình yêu dần dần trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết
Một ngày nọ, Monica nức nở tâm sự với mẹ:
- Mẹ, chúng con không thể chịu đựng nhau hơn được nữa và sẽ quyết định ly dị Con thấy hối hận vì đã cưới người đàn ông đó làm chồng
- Con hãy làm những điều con muốn nếu cảm thấy thực sự không thể duy trì được cuộc hôn nhân này Nhưng trước khi các con ly dị, hãy làm điều này trước đã Con nhớ cuốn sổ tiết kiệm mẹ đã đưa cho con trong ngày cưới chứ? Con hãy rút toàn bộ số tiền đó ra và tiêu hết
Trên đường về, Monica nghĩ về điều mẹ nói Cô lái xe đến ngân hàng và rút toàn bộ tiền trong tài khoản Trong khi chờ đợi, cô mở cuốn sổ ghi chép ra đọc Bỗng nhiên, cảm xúc về quãng thời gian hạnh phúc chợt ùa
về Monica nhìn vào từng nét chữ quen thuộc mà cô đã hạnh phúc biết bao khi được viết vào đó Mắt cô bỗng ướt nhoè Có cái gì đó đè nặng trong lòng, cô quyết định rời khỏi ngân hàng để về nhà
Monica đưa cuốn sổ tiết kiệm cho Tom và đề nghị anh hãy tiêu hết tiền trong tài khoản trước khi họ li dị.Ngày hôm sau, Tom đưa lại cuốn sổ cho Monica Cô bất ngờ nhận ra có một số tiền mới được chuyển vào cuốn sổ tiết kiệm kèm theo một dòng ghi chép: “Hôm nay là ngày anh nhận ra rằng mình đã yêu em biết bao trong suốt quãng thời gian chung sống Em là người đã mang hạnh phúc đến cho anh” Họ cùng ôm nhau khóc
Cuốn sổ đến giờ vẫn còn, chưa mất đi đồng nào Chúng ta không hề biết rút cuộc họ đã tiết kiệm được bao nhiêu, nhưng chính số tiền đó giúp họ nhận ra được giá trị của niềm hạnh phúc đã trải qua trong cuộc sống
Yêu thương thầm lặng
(Dân trí) - Yêu thương thầm lặng là khi ánh mắt anh nhìn em bối rối, nửa như muốn quay đi, nửa như muốn ngoái lại, chẳng bao giờ dám thật lòng thú nhận cũng nhớ em…
Trang 11Yêu thương thầm lặng là khi anh muốn tặng hoa cho em nhân ngày Phụ nữ nhưng lại nhờ người khác chuyển đến Hoa không có thiệp đề tên người tặng, còn người chuyển cũng chỉ cười lắc đầu lúc em hỏi hoa của ai…
Là khi anh dũng cảm tiến thêm một bước, tặng quà cho em nhưng kết quả của sự dũng cảm này cũng chỉ là một tấm thiệp với những dòng chữ chúc Giáng sinh ngay hàng thẳng lối, còn tên người gửi vẫn bỏ trống và người gửi cũng là một người bạn trung gian
Yêu thương thầm lặng là khi em chờ anh dưới lớp học, mưa, lạnh và tối Em nhắn tin bảo anh cứ học đi, em chờ ở dưới, không mưa và cũng không lạnh lắm đâu 10 phút sau đã thấy anh đi xuống lúng búng giải thích:
“Hôm nay lớp anh tan sớm” Em ngó lên, lớp của anh vẫn sáng đèn, ngoài anh ra chẳng thấy ai đi xuống nữa Vậy là anh trốn học vì mong gặp em
Là khi em co ro trong áo len mỏng, anh loay hoay với cái áo khoác to xù, hết khoác vào rồi lại cởi ra: “Anh nóng quá, cầm hộ anh áo nhé” Em tự khoác áo của anh lên người, cái se lạnh đầu mùa dường như cũng phải ngừng lại Em cười thầm vì biết tỏng, anh muốn nhường áo ấm cho em
Yêu thương thầm lặng còn là tình yêu của bố, của mẹ dành cho em Là những buổi chiều muộn em hết giờ làm, thấy mưa rơi mới giật mình hoảng hốt: “Chết rồi, áo mưa hôm qua quên chưa cất và bỏ vào cốp” Thế mà lúc em mở cốp xe, chẳng khỏi ngạc nhiên vì chiếc áo mưa của em đã được gấp gọn gàng và đặt trong đó Thì
ra khi em còn đang say giấc, bố đã lụi cụi gấp áo mưa và âm thầm bỏ vào cốp xe, sợ con gái đi làm mắc mưa…
Là sở thích đi xe máy đến khi hết kịch xăng mới chịu đổ của em Sáng dậy luống cuống đi làm sớm thêm 5-10 phút, định cộng thêm cả giờ đổ xăng nhưng lúc xe chạy, em mới giật mình bởi bình xăng vừa được bố đổ đầy
ăm ắp
Là khi trong nồi lẩu còn miếng mực cuối cùng, em gắp bỏ vào bát mẹ, mẹ lại gắp bỏ vào bát em: “Mẹ ăn nhiều sợ lạnh bụng” Mẹ biết em thích ăn mực nên mới nhường em thế
Yêu thương thầm lặng còn có ở tình bạn bè, anh em, tình yêu giữa con người với nhau, là yêu thương hy sinh,
âm ỉ và không cần được đền đáp Ai trong đời cũng vài lần, nếu không thì vô số lần được yêu thương thầm lặng Có khi nào bạn vô tâm không nhận ra hoặc coi đó là một điều hiển nhiên?
Niềm hy vọng có giá 20 đô la
(Dân trí) - Danielle ngồi thở dài, thất vọng và mệt mỏi Một ngày chẳng lấy gì làm vui vẻ Cô chỉ còn lại 40 đôla trong ví.
Trang 12Danielle phải tìm ngân hàng để rút tiền Nhưng thành phố nơi cô đang sống không có ngân hàng địa phương
mà cô có tài khoản, các ngân hàng khác lại chẳng nhiệt tình giúp đỡ Sau hơn hai tuần cố gắng hết sức nhưng không được việc, với số tiền ít ỏi, làm sao cô có thể tiếp tục sống và nuôi hai đứa con?
Để thoát khỏi những ý nghĩ bi quan, Danielle quyết định tham dự cuộc gặp gỡ các chị em tại trung tâm phụ nữ địa phương Những phụ nữ ở đó là nguồn động viên lớn đối với cô Những suy nghĩ tiêu cực của cô biến mất hẳn khi cô vào ngồi trong phòng gặp gỡ họ
“Xin chào tất cả mọi người,” một giọng vang lên, xóa tan những suy nghĩ của Danielle Đó là chị trưởng nhóm “ Có ai muốn phát biểu ý kiến không?”
Ngồi cạnh Danielle, Amy lên tiếng “Có tôi” Amy bắt đầu chia sẻ cho mọi người về hoàn cảnh bất hạnh của mình Cô đã gặp phải rắc rối nghiêm trọng, mất nhà, mất xe Điện thoại và các dịch vụ điện cũng sắp sửa bị cắt Chồng cô đã đốt sạch tiền vào cờ bạc Có chút xíu tiền cô cố gắng dành dụm, anh đã nướng hết vào ma túy Quan hệ của họ tồi tệ đến mức cô luôn sống trong cảm giác lo sợ về sự an toàn của mình Số tiền ít ỏi giấu được chỉ giúp cô mua chút thức ăn cho con và tã lót cho đứa nhỏ mới sinh Cô chẳng còn gì
Lắng nghe Amy tâm sự, Danielle như nghe được cả tiếng thì thầm êm ái trong tim: “Sau buổi họp, hãy cho Amy hai mươi đôla nhé.”
- “Không được! Mình chỉ còn có 40 đô la thôi” - Danielle thầm đáp lại
Giọng nói trong tim nhắc lạ lời xúi giục rõ ràng hơn Danielle biết rằng cô không thể chối từ Khi cuộc gặp gỡ kết thúc, cô rút hai mươi đô la từ trong ví ra và nhẹ nhàng đưa cho Amy
Thoạt đầu Amy từ chối không nhận, nhưng khi đám đông ùa đến ôm Amy bày tỏ sự cảm thông, Danielle đã nói với cô rằng Chúa muốn Amy nhận món quà này Rồi Danielle rời đi
Khi Danielle mở cửa xe ô tô, cô nghe có ai đó gọi tên mình Quay lại, Danielle thấy Amy đang tiến lại với đôi mắt ướt đẫm: “Làm sao chị biết được?”, dòng nước mắt chảy dài xuống má Amy khi cô đưa tay vào ví rút ra một lọ thuốc nhỏ màu hổ phách:
“Tôi đã dùng đến lọ cuối cùng vào ngày hôm qua”
Cô chỉ vào mác lọ thuốc và nói: “ Tôi bị bệnh đái đường và phải sống phụ thuộc vào thuốc Tôi cần dùng thuốc này hàng ngày Tôi không biết mình sẽ làm gì được nữa…”
Lại một dòng nước mắt lăn xuống má cô khi cô chỉ vào giá thuốc được in rõ trên mác lọ thuốc: 20 đô la.Bất chợt Danielle như hồi tỉnh, cảm giác hy vọng và an tâm tràn ngập trong cô
Với chỉ hai mươi đô la còn lại trong ví, Danielle quyết định chỉ cố gắng rút tiền tại một ngân hàng nữa trước khi về thẳng nhà Dù nghĩ là sẽ lại nhận lệnh từ chối, nhưng cô vẫn tràn trề lòng tin Mang theo niềm hy vọng,
cô đi vào ngân hàng sát trung tâm phụ nữ Ngạc nhiên thay, cô rút được tiền mà không bị hỏi bất cứ câu nào.Trong tâm trạng vui tươi, phấn khởi, Danielle trở về nhà Đối với Danielle, đã ba năm kể từ ngày hôm đó Mặc dù biết rằng niềm hy vọng thực sự không có một giá nào cụ thể nhưng cô vẫn cảm ơn quãng đời lạc quan, tràn trề hi vọng tươi sáng mà cô đã nhận được với giá chỉ hai mươi đô la
Dân trí) - Cô vốn không bị điên Năm đó cô 23 tuổi, rất trẻ Người ta nói nhan sắc cô vào loại bình thường Năm
đó cô đem lòng yêu anh Anh 23 tuổi, có chút danh tiếng, rất tài hoa và là người tình lý tưởng của rất nhiều cô gái trẻ.
Trang 13Cô vừa hay làm việc cùng cơ quan với anh Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp thích chơi bài, nhưng cô thì không Tuy vậy, cô vẫn ngồi giữ chỗ, chờ anh ăn cơm xong sẽ nhường lại cho anh.
Anh chưa từng để ý đến cô, giữa anh và cô không hề có một sự ràng buộc nào Cô là một cô gái tốt bụng và biết quan tâm đến người khác, nhưng lại rất ít cười Cô chỉ cười khi ở bên cạnh anh Mặc dù anh không quan tâm đến cô, nhưng cô vẫn yêu anh tha thiết
Buổi tối hôm đó, cô hẹn anh cùng đi tản bộ, và rồi thẹn thùng cô nói lời yêu anh Anh vô cùng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh anh tìm ra cách để khéo léo từ chối Anh nói với cô rằng người con gái anh yêu không yêu anh, giờ anh không muốn yêu ai khác nữa vì trái tim anh đã chết, anh không thể làm bạn của cô được nữa, mong cô đừng tìm anh
Cô khóc ròng một đêm Khi đi làm, cô cũng khóc, đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt lạ lùng, còn anh thì ngồi ngây ra đó không biết làm gì Những ngày sau đó cô vẫn không ngừng khóc Anh bắt đầu động lòng, xem ra
cô thực sự rất yêu anh Rồi cũng đến một ngày, anh hẹn cô ra ngoài Anh nói sẽ thử đến với cô nếu cô không bận tâm đến việc anh chưa thể quên được người con gái cũ Cô đồng ý, cười rạng rỡ Cuối cùng anh cũng đã chấp nhận cô
Tình yêu của anh và cô rất giản đơn, không có những lần hẹn nhau ra ngoài xem phim hay đi ăn Anh luôn thờ
ơ với cô Những lúc vui nhất, họ thường ngồi dưới chân cầu bên cạnh bờ sông Anh sống trong một căn hộ độc thân Cô thường đến đó giặt quần áo giúp anh Anh bị ốm cô quan tâm chăm sóc anh Anh quên mất ngày sinh nhật cô, cô không trách anh Đến sinh nhật anh, cô tặng anh một chiếc cà vạt thật đẹp và không quên tạo cho anh một bữa tiệc sinh nhật thật lãng mạn
Một năm sau đó, hai người kết hôn Mọi việc trong gia đình cô đều lo liệu chu đáo Anh đi làm về có cơm ngon canh ngọt, xem ti vi xong có nước nóng để tắm, quần áo của anh cũng được cô giặt sạch sẽ Anh có thể chuyên tâm vào sự nghiệp Năm đó anh được thăng chức giám đốc, còn cô thì gầy đi nhiều Hai năm sau cô
có thai Khi bụng to dần, việc cúi người ngồi xuống đối với cô khá khó khăn Nhưng ngày nào cô cũng chăm chỉ giặt quần áo Mọi việc trong gia đình vẫn do cô lo liệu Một tháng sau, cô trở dạ Bác sĩ trẩn đoán cô khó
đẻ do vị trí thai nhi quá cao, phải mổ đẻ Vì con, cô chấp chận, bé gái sinh ra nặng 3 cân Ba mẹ anh muốn bế cháu, nhưng khi cháu là một bé gái thì không thèm đến thăm cô nữa Những tháng nằm cữ, cô không có ai chăm sóc, người thân bên ngoại lại ở quá xa, mỗi tháng chỉ đến thăm được một lần và mỗi lần mang theo được một ít đồ tẩm bổ Buổi tối, bé hay quấy, một mình cô phải thay tã, cho bé uống sữa Anh không chăm sóc cô Chưa hết cữ, hông cô bắt đầu đau nhức
Bé rất xinh và đáng yêu Cô âm thầm dõi theo sự lớn khôn của con, lòng ngập tràn hạnh phúc Mặc dù sự thờ
ơ của anh làm cô đau lòng, nhưng cô vẫn yêu anh Cũng có những lúc cô trách anh, nhưng sau đó cô lại tha thứ cho anh Có lẽ anh mãi mãi không biết quý trọng những thứ mình đang có, bởi vì trong quãng thời gian
đó, anh luôn thờ ơ đối với sự tồn tại của cô
Cô nhìn con lớn lên từng ngày, con những tiếng đầu tiên con bé gọi mẹ Cứ như thế, thấm thoắt, bé đã lên năm tuổi Trong một lần cô đưa bé đi chơi công viên, chiếc xe buýt chở hai mẹ con gặp tai nạn, cô bị ngất đi sau cú va chạm Khi tỉnh lại mặt cô đầy máu, nhưng cô không hề để ý đến vết thương của mình mà nhìn xung quanh để tìm con Bé bị thương rất nặng, khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói bé đã ngừng thở Cô ngất lịm, đến khi tỉnh lại, miệng không ngừng gọi tên con Anh ngồi bên nhẹ nhàng an ủi cô mà lòng xót xa vô hạn Cô lại khóc ngất đi
Đến lần thứ ba cô tình lại thì luôn miệng lẩm bẩm một mình Bác sĩ nói cô đã bị điên…
Anh từ chức và tìm một công việc theo giờ để có thời gian chăm sóc cô Những lúc anh đi làm đành nhờ hàng xóm Cô vẫn lẩm bẩm gọi tên con hay ôm gối cười ngây dại Thấy đứa trẻ nào cô cũng đuổi theo và gọi đó là con mình Anh chỉ còn cách khóa cô ở trong nhà Cô lúc thì cười, lúc lại khóc nhưng khi nhìn thấy ảnh con cô lập tức bình tĩnh lại, lấy tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt trên ảnh Ánh mắt sáng lên nét hiền từ
Trang 14Thời gian dần trôi Có những lúc nửa đêm, cô đột nhiên gọi tên con Mọi người trong xóm đều biết đến người
vợ điên, có người cảm thông, có người thương hại, có người lại xem đó như là trò đùa Đáng nhẽ anh sẽ có một tiền đồ sáng lạn nhưng chính vì người vợ điên mà anh mất tất cả Anh hận cô Anh bắt đầu nghiện thuốc
lá và rượu, ngày nào cũng say mềm, tính khí trở nên nóng nảy
Cô lờ mờ nhận ra sự thay đổi của anh Anh hút rất nhiều thuốc Nhân lúc anh không để ý, cô giấu thuốc đi Không thấy thuốc, anh hỏi, cô chỉ cười ngây dại Anh hằn giọng: “Nếu cô không đưa ra đây tôi sẽ đánh chết cô” Cô giật mình sợ hãi, thu mình vào góc tường “Cô có nghe thấy không, mau đưa ra đây”, anh vẫn quát tháo Cô run rẩy rút điếu thuốc từ gầm giường đưa cho anh, anh giật lấy và lại gắt lên với cô: “Nếu lần sau cô còn giấu thuốc đi tôi sẽ đánh chết cô”
Cô vẫn có thói quen giặt quần áo mỗi khi anh ra ngoài, thường là lấy quần áo của con ra giặt Cô vuốt nhẹ quần áo con, ngửi mùi hương trên đó và lại cười ngây dại
Cô đổ bệnh, bác sĩ bảo cô không sống được bao lâu nữa
Anh hút thuốc, nhìn chằm chằm vào người vợ đáng thương Cô vẫn điên như trước, chỉ là giờ đây dễ mệt hơn, quậy một lúc đã lăn ra ngủ Để cứu cô anh đã bán hết những gì có thể, cuối cùng anh phải bán cả ngôi nhà đang ở
Cô đau đớn nhìn anh, tay chỉ vào họng mà nói không thành lời Cô thở khó nhọc, run rẩy nói với anh: “Em rất đau” Sự đau đớn của cô khiến lòng anh tan nát Từ trước đến nay anh chưa từng thương yêu cô, nhưng đến hôm nay, anh đã rơi nước mắt Anh nói với cô, anh không còn cách nào nữa, những gì anh có thể làm được anh đã làm hết rồi… Dường như cô cũng biết mình không thể sống thêm được bao lâu nữa, không còn lấy tay
ra hiệu mà gắng gượng thở, nước mắt cứ thế tuôn trào
Cô ra đi vào sáng ngày hôm sau khi anh còn đang ngủ Đến lúc anh tỉnh dậy, cô đang nép vào lòng anh, mắt vương lệ Trên giường đặt lại một bức thư, viết: “Gửi anh yêu”
Anh vội vàng mở thư, những dòng chữ rõ ràng như in sâu trong mắt anh Cô đã viết cho anh lúc cô tỉnh lại:
Anh yêu!
Em đang khóc khi viết cho anh những dòng chữ này Em biết mình sắp không qua nổi Hôm nay, em bỗng dưng tỉnh lại, có lẽ là do sức tàn trỗi dậy, có lẽ là do ông trời thương hại em, cho em cơ hội cuối cùng để nói lời từ biệt với anh Em vẫn còn nhớ con của chúng ta, nhớ lúc con gọi… Khoảnh khắc đó, anh biết không? Khoảnh khắc đó em đã khóc Em ôm lấy khuôn mặt nhỏ bé của con Tại sao? Tại sao ông trời lại nhẫn tâm với con của chúng ta, nhẫn tâm với em như vậy Nằm dưới lớp đất đó có lẽ con mình cô đơn lắm vì không có
ai chăm sóc Con đang đợi em Em phải đến bên con, chăm sóc con.
Anh yêu! Cảm ơn anh vì anh đã mang đến cho em một gia đình, một đứa con, giúp em hoàn thành thiên chức của một người phụ nữ Mặc dù anh chưa từng nói với em rằng anh yêu em nhưng em vẫn yêu anh, yêu anh đến cả khi chết đi rồi Những ngày tháng ở bên anh mặc dù rất đau khổ vì anh chưa từng quan tâm đến em, yêu chiều em, nhưng em vẫn đợi đến ngày anh nói lời yêu em Giờ em không thể đợi đến ngày đó nữa rồi.
Anh yêu! Anh là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng mà em yêu Khi em rời xa thế giới này, anh sẽ là người đàn ông duy nhất của em.
Anh yêu! Cảm ơn anh vì tất cả, em đã khiến anh phải vất vả rồi Xin lỗi anh, em phải đi đây, em không thể cùng anh đi hết quãng đời còn lại được nữa.
Anh yêu! Em hôn anh lần cuối Đó là nụ hôn nồng thắm và vĩnh hằng Hãy để những giọt nước mắt đau khổ suốt bao năm qua tuôn trào trong giờ phút này Em đi đây Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc con thật tốt.
Trang 15Mãi mãi yêu anh!
Anh khóc Lần đầu tiên trong cuộc đời anh biết thế nào là đau khổ tột cùng Anh ôm chặt cô trong lòng, nhớ lại những khổ đau mà cùng từng phải chịu đựng, nhớ lại những điều tốt đẹp về cô Từng giọt nước mắt anh rơi xuống khuôn mặt nhợt nhạt gầy gò của cô
Anh để cô nằm bên cạnh con Quỳ trước mộ cô, hai mắt anh mọng nước, ôm lấy mộ, anh thì thầm: “Em yêu!
Em biết không? Cho đến tận hôm nay anh mới biết anh yêu em đến nhường nào Anh yêu em, thật đấy, rất yêu em Trước đây anh không tốt với em, giờ nghĩ lại anh thấy mình thật đáng hổ thẹn Kiếp này anh nợ em, kiếp sau mong được đền đáp Em yêu, anh yêu em, em có nghe thấy không?” Anh gục đầu lên mộ cô khóc nức nở Nhưng cô mãi mãi không thể nghe thấy được
Kiếp sau nếu anh lại được làm chồng của em, anh sẽ chăm sóc em, yêu em suốt đời, được không em?
Gửi người em yêu!
(Dân trí) - Thật khôi hài phải không khi một người làm tan nát trái tim em, nhưng em vẫn yêu người đó với tất
cả những mảnh vụn nhỏ nhất Và khi anh rời bỏ em, em đã biết mình mất đi một phần quan trọng nhất trong đời.
Hàng triệu lời nói, hàng triệu giọt nước mắt cũng sẽ không mang anh trở lại Em biết, bởi em đã khóc, đã van xin anh rất nhiều
Tại sao anh lại đánh cắp trái tim em rồi phá vỡ nó, để bây giờ nó chỉ như những mảnh vụn, vì anh?
Nếu anh yêu em như những lời anh nói, xin hãy giữ gìn trái tim em Anh có thể chiếm hữu nó, chỉ xin đừng làm nó vỡ
Em sẽ không khóc vì anh đâu bởi anh đã không khóc cho em, phải không? Có lẽ bây giờ điều khó khăn nhất đối với em là chứng kiến người em yêu yêu một cô gái khác
Nhưng nếu anh còn yêu em, hãy cho em được biết Nếu không còn yêu, hãy nhẹ nhàng để em ra đi Dù em ghét cảm giác này, thứ cảm giác của một trái tim tan vỡ, nhưng em sẽ đứng vững và vượt qua Người ta nói thời gian làm lành mọi vết thương dù để lại sẹo Em chỉ tự hỏi bao giờ thời gian ấy chữa lành vết thương cho
em mà thôi
Sao một thiên thần lại có thể làm tan nát trái tim em? Dẫu vậy, trước khi nói lời chia tay, hãy lắng nghe con tim mình đã chứ!
Trang 16Anh yêu, nước mắt là nỗi đau khó diễn đạt thành lời Hạnh phúc trong tình yêu tồn tại, nhưng chỉ là giây lát, nỗi đau của nó mới dai dẳng mãi mãi, đến hết cả cuộc đời Anh chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là của em Giờ khi anh mỉm cười, nụ cười ấy không phải dành cho em Và đó là lúc em nhớ anh rất nhiều.
Tình yêu giống như thiên đường, nhưng cũng có thể làm tổn thương bất cứ ai và nỗi đau mà nó gây ra chẳng khác nào địa ngục Trái tim em đã chảy máu nhưng vì thế mà nó được tôi luyện thành sắt đá Anh sẽ không bao giờ nhận biết mình đã có gì, cho đến khi đánh mất nó đâu
Thời gian chúng ta hạnh phúc bên nhau cũng đáng để đánh đổi chuỗi ngày này, khi em khóc một mình Đây là bài hát cho kẻ cô đơn như em Anh có nghe thấy những lời em nói gửi vào gió tới anh? Đến lúc ấy, trái tim
em đã thành sẹo
Hơn cả một lời chào
(Dân trí) - Mỗi giọt nước mắt là dấu hiệu của sự tan vỡ, mọi sự im lặng là dấu hiệu của cô đơn, mỗi nụ cười là dấu hiệu của thân ái, mỗi một tin nhắn là dấu hiệu của ký ức anh nhớ về em.
Và anh đang dần nhận ra những bài học trong cuộc sống Đó là học cách chăm sóc, học cách mỉm cười, học cách khóc, học cách cho đi, học cách tha thứ, chia sẻ, tin tưởng, học cách yêu và học cách để nói với em rằng:
“Anh nhớ em”
Đôi mắt anh đang bị tổn thương bởi vì anh không thể nhìn thấy em Đôi tay anh trống rỗng bởi không thể giữ được em Đôi môi anh lạnh giá vì không thể hôn em, và trái tim anh đang tan vỡ bởi vì anh không có được em
Một từ “tạm biệt” đơn giản cũng có thể khiến chúng ta khóc Một lời nói đùa đơn giản cũng có thể khiến chúng ta mỉm cười Và anh hi vọng những lời nhắn giản dị có thể giúp em nghĩ đến anh Bởi vì anh nhớ em
Trong cuộc sống anh còn học được như thế nào là tình yêu Mình cần mỉm cười như thế nào, thế nào là hạnh phúc, là sức khoẻ, là làm việc chăm chỉ, là trung thực, là tha thứ, là thuỷ chung Nhưng còn một điều nữa mà anh không thể học được, đó là làm thế nào để anh quên được em
Em có hiểu được ý nghĩa của từ “HELLO” không?
Nó có nghĩa là:
Trang 17“H = How are you?” Nghĩa là em có khoẻ không đấy!
“E = Everything all right?” - Mọi thứ với em đều ổn cả chứ?
“L = Like to hear from you” - Anh muốn nghe mọi điều từ em
“L = Love to see you soon” - Anh luôn mong muốn được gặp em
“O = Obviously, I miss you” - Và rõ ràng, anh rất nhớ em
Thế nên mỗi buổi sáng anh rất muốn gửi tới em lời chào buổi sáng, chỉ một tin nhắn “HELLO” thôi nhưng nó chứa đựng rất nhiều ý nghĩa và tình cảm của anh đối với em
Anh còn muốn nói với em rằng: “Mỗi ngày, mặt trời mọc trên bầu trời với những nụ cười ấm áp, ông ấy chúc
em một buổi sáng tốt lành và hi vọng em sẽ có một ngày hoàn hảo Anh yêu và nhớ em nhiều lắm”
Em có biết khi anh yên lặng, hàng triệu điều đang chạy qua suy nghĩ của anh về em không? Khi anh không tranh luận nghĩa là anh đang nghĩ một điều gì đó rất sâu sắc Khi anh nhìn em với ánh mắt chứa đựng đầy câu hỏi, anh ngạc nhiên nhận ra mình đang chạy xung quanh em quá lâu rồi
Khi em hỏi anh có khoẻ không? Anh nói khoẻ nhưng thực ra anh không hề cảm thấy ổn nếu cuộc sống của anh không có em Khi em mỉm cười, đó là ánh sáng và khi em nói “em yêu anh”, hạnh phúc mới thực sự mỉm cười với anh
Em có biết điều tồi tệ nhất trong cuộc sống này là gì không? Là “ai đó” bỗng thấy đôi mắt mình ngấn nước vì thiếu vắng em Và điều tuyệt vời nhất là “ai đó” thấy em trong đôi mắt của người ấy Em nhớ nhé, chỉ một điều thôi: Anh mãi mãi yêu em
Trang 18Thằng nhỏ vốn nghịch ngợm, chân tay chẳng bao giờ chịu ngồi yên Ngày nào mình không phải quát nó câu nào hẳn phải là sự lạ Ấy vậy mà hôm nay, theo thói thường, khi hét lên mắng nó vì tội vứt đồ chơi lung tung, mình chỉ nghe thấy tiếng khò khè bất lực Chao ôi là bất lực Mình biết thằng bé không hiểu mẹ đang bực bội đến mức nào khi không thể ra uy dàn xếp trật tự theo cách bà nội tướng mỗi ngày vẫn làm Thôi đành, không hét được, không mắng được thì lừ mắt, ra hiệu bất hợp tác với ông nhóc chứ sao Chẳng ngờ, thằng bé đâu có tinh tế như người lớn, thấy mẹ lừ mắt, nó lại tưởng đùa, nhe răng cười trừ Vậy là huề! Lại ôm con vỗ về, phủ
dụ Cách này xem ra hay Trẻ con đứa nào không thích mẹ âu yếm, vuốt ve, dẫu nhiều khi người lớn lạm dụng
vẻ yêu thương này như một chiêu “dụ khị” Thằng bé không những không nghịch nữa lại tỏ ra ngoan ngoãn tới mức bất ngờ Vậy là mình phát hiện một chân lý (dẫu chân lý này xưa như trái đất), hoá ra, không cần phải
la hét, mắng mỏ, chỉ cần ôm ấp, vỗ về, mình vẫn có thể bảo ban cu cậu Điều giản dị ấy mà lâu nay, khi chưa
bị mất tiếng, mình không hiểu được…
Ở cơ quan, mình vốn là người hay nói, không nói hình như không chịu được Tuy chưa tới mức buôn hết chuyện nhà ra chuyện người nhưng tự xét thấy, mình cũng thuộc loại “nhạc nào cũng nhảy” Ấy vậy mà giờ đây, cái miệng phản chủ, nói đúng hơn là cái thanh quản đỏng đảnh đã không cho mình tận hưởng thú vui
“tao nhã” ấy Có lẽ, cảm giác thèm ăn của một người đói lả phải ngồi chực chờ bên cạnh yến tiệc ê hề cũng chỉ gắt gao đến mức như khi mình không thể thốt ra những lời bình phẩm trước một sự thể ngẫu nhiên nào đó
Ôi chao là khổ Có những điều mà vào hoàn cảnh ấy, thời gian ấy, không gian ấy, nhất định mình đã phải nói thì giờ đành “câm nín” Âu cái khổ của kẻ không muốn nói bị bắt nói cũng chỉ ngang ngửa với nỗi ức chế này thôi Nhưng rồi, khi bị cấm khẩu tạm thời một cách “cưỡng chế” này, mình bắt đầu phát hiện một điều thú vị Hoá ra, khi được nói thoải mái, chưa bao giờ mình chịu dành thời gian để ngẫm nghĩ xem, điều đã nói và sắp nói có thật sự cần thiết hay không Mình chỉ hay nói cho vui, nói để mà nói, nói như lấy được mà không chịu nghĩ, lời nói đó có thực sự cần cho người được nghe, có ích cho mình, hay chỉ là sự lãng phí thời gian vô bổ Chỉ tới khi không thể nói, không nói được, mình mới có thời gian để nhận ra điều giản dị này Nhưng hình như, thế vẫn là chưa muộn
Chờ mãi mà chứng khản giọng khản tiếng vẫn chẳng có dấu hiệu thuyên giảm Vậy là mình phải đến bệnh viện Thời buổi trượt giá, mới đặt được chân vào phòng khám, chưa biết bệnh tình được chữa trị ra sao đã đi bay hơn trăm ngàn lệ phí Rồi thuốc rồi men, rồi xông rồi chấm, nhìn tờ hoá đơn, cổ họng mình đờ ra một lúc như thể thuốc tê bác sỹ xịt vào lúc trước chưa tan hết Hơn nửa triệu bạc cho một đợt điều trị viêm thanh quản, cái giá không gây sốc nhưng đủ để giật mình Tự sỉ vả mình vì cái tội không giữ gìn cổ họng, tội ăn uống bừa bãi, tội làm lãng phí tiền bạc một cách vô lý, nhưng tội gì thì tội, cũng phải chữa khỏi bệnh cái đã, mình đành
Thương ba mùa khô
(Dân trí) - “Ba đâu hả mẹ”- “Ba mi đi tưới suốt, có mấy khi ở nhà đâu mà hỏi Tội nghiệp, năm nay trời nắng gắt, rẫy cà phê như muốn khô cây hết cả rồi Một mình ổng lăn lội cả ngày phải chực đợi cho có nước mà kéo ống tưới “
Trang 19Hình minh họa.
“ Ba mi dạo này cũng già yếu lắm rồi con à, oằn lưng kéo mấy chục cuộn dây chứ có ít ỏi gì đâu….” Giọng
mẹ chợt lạc đi trong điện thoại, một khoảng lặng nặng nề kéo dài giữa hai đầu dây, một chút tủi hờn len lỏi
Chạnh lòng con nhớ, buổi trưa đến lớp vẻ mặt đứa nào cũng bơ phờ, kéo lớp khẩu trang dày cộp ra khỏi mặt, phì phào trút hơi Đứa nào cũng kêu trời, ca thán “nắng gì mà nắng nóng thế hả trời!” Nắng làm da mình đen đủi, nắng đến cháy xém mớ tóc hoe hoe vàng…
Nhưng nắng như thế đâu đã thấm gì so với nắng trên rẫy cà phê Giờ này, một mình ba đang phơi lưng trần, oằn người khom lưng kéo mấy chục ống dây dẫn qua từng con dốc đưa nước về tưới cho cây Năm nào cũng vậy, mùa này là mùa khan nước, cà phê trong vườn đến héo hon rũ lá, nếu không tưới đủ nước ở thời điểm này thì sang năm lấy gì mà thu hoạch…
Ba lăn lội với rẫy cà phê đang giữa mùa khát Khoác đoạn ống nước nhựa trên vai, ba gò lưng ra kéo lê, leo lên từng con dốc dẫn nước về Mà đoạn đường từ con suối về đến rẫy nhà mình phải đến năm, bảy cây số Nước ứ đọng đầy trong ống dẫn, nặng nhọc và thở dốc Ba lặng lẽ dàn ống, nổ máy kéo bơm rồi thức đêm tranh thủ tưới cho kịp nước về
Một chiếc đèn pin, một cái radio cũ kĩ cà tàng, dáng ba nhỏ gầy cầm ống lọt thỏm trong mỗi gốc cây Ngày nắng đến héo cả trời đỏ lửa, đêm lạnh ngắt phơi sương, muỗi kéo đến dàn trận, thỉnh thoảng nghe thấy khộc khạc từng cơn ho của tuổi già
Sau mỗi mùa tưới, nắng buổi ngày, muỗi về đêm, ba hốc hác đi nhiều, rồi lại lặng lẽ đi mua vài ba viên thuốc cảm về uống cầm cố, còn có sức để mà chinh chiến tiếp với mùa sau!
Mấy anh em con vào Đại học qua mấy mùa rẫy của Ba Bẵng đi mấy mùa tưới chẳng có lấy một đứa cầm ống kéo phụ, một mình Ba lại ra sức dàn trận giữa mùa khô!
Mùa khô năm nay lại về, ngước mắt nhìn trời, rồi lại chạnh lòng thương Ba, giờ này đang oằn lưng vật lộn giữa cái nắng nóng đến sém vàng cả đất…
Mùa xà cừ thay lá
(Dân trí) - Xà cừ thay lá vào đầu hạ Khi đó, những chùm phượng nở sớm đã đỏ rực như đốm lửa Tiếng ve cũng bắt đầu rả rích Trời vừa hửng nắng, oi nồng, mồ hôi rịn trên trán và lưng áo Chớp mắt, nắng đã trốn mất tăm Mây đen ùn kéo tới, xì xầm.
Trang 20Rồi mưa, mưa như trút Gió cuốn ào ào, cây cối nghiêng ngả Chưa đầy một giờ đồng hồ sau, mưa dứt hẳn, trời lại hửng sáng như chưa hề có giọt nước nào.
Những cơn mưa hè vội vã, dáng mẹ tất bật, vội vàng Cơn mưa đi qua để lại dưới lớp đất lún phún cỏ gà hay trên nền xi măng một lớp lá xà cừ vàng ươm Lá nhỏ tựa như bàn tay em bé Lá to giống tờ tiền 500 đồng, thủa đó đủ để mua một que kem mút mệt nghỉ
Thường những chiếc lá vàng yếu ớt phải lìa cành Nhưng khi trời nổi gió, những chiếc lá xanh veo như bầu trời vào hạ cũng phải sớm rời xa xà cừ mẹ thân vạm vỡ Lá vàng dày, khi gặp nắng sẽ cong lên như cái bánh
đa nướng được quạt đều tay trên chậu than củi Lá xanh mỏng hơn, gặp nắng thì uốn lên nhưng không cong bằng lá vàng Lúc đó, mẹ con mình đã có chất đốt cho bữa cơm chiều muộn
Có lần mẹ dặn ở nhà phơi lá, nếu mưa thì bốc lá vào bao tải, chất trong bếp, nhưng con mải chơi nhảy dây trong nhà bạn, cơn mưa ào xuống nhanh hơn những sải chân nhỏ bé của con Về nhà khi cả sân lá khô ròn đã đẫm nước, con rất sợ bị mẹ mắng Con bốc lá vào chiếc thúng rách, thay vì cho vào bao tải, gác xó bếp như lời mẹ dặn, con hì hục trải lá ướt quanh bếp củi, với suy nghĩ: “Hong cho lá chóng khô”
Thế rồi trong phút bất cẩn, lửa từ bếp bén sang đám lá, cháy rụi cả bao tải dứa và chiếc thúng tre, con hoảng hốt gào khóc May sao lúc đó mấy bác hàng xóm ở nhà, nghe tiếng con, vội vã sang dập lửa hộ Một lát sau
mẹ chạy về, thấy con đầu tóc toàn mùi khói thì nhòa nước mắt Tội của con hôm đó không còn bị mẹ truy cứu nữa
Hà Nội mùa này mưa nắng bất chợt Ngồi trên xe buýt, đưa mắt qua tấm cửa xe mờ nước mưa, con thấy lá xà
cừ vo thành từng đám, dạt sang hai bên đường Xà cừ ướt nước nằm chơ vơ trên vỉa hè cho người đi bộ Bây giờ chẳng còn ai đi quét lá nấu cơm, mẹ nhỉ Mỗi mùa lá qua, con lại nhớ mẹ khôn nguôi, nhớ cả tuổi thơ con vất vả nhưng luôn có tình yêu của mẹ
Mùa lá rơi
(Dân trí) - Mẹ bảo tôi: “Mày hãy bước ra khỏi cánh cửa này rồi đi đâu cũng được, mày không phải con tao” Tôi bước ra khỏi căn nhà yêu dấu vào một chiều thu Trên con đường rời xa phố núi, những cành bàng chỏng chơ trút chiếc lá cuối cùng.