1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Những bài thơ ko bao giờ quên

22 729 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Những bài thơ không bao giờ quên
Tác giả Ongdo_Son
Trường học Đại học Xây Dựng
Thể loại Bài thơ
Năm xuất bản 2009
Định dạng
Số trang 22
Dung lượng 101 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Những bài thơ không bao giờ quên - Printable Version+- Diễn đàn Sinh viên Đại học Xây Dựng http://www.svxd.com +-- Forum: NHỊP SỐNG SINH VIÊN XÂY DỰNG /forumdisplay.php?fid=4 +--- Forum:

Trang 1

Những bài thơ không bao giờ quên - Printable Version

+- Diễn đàn Sinh viên Đại học Xây Dựng (http://www.svxd.com)

+ Forum: NHỊP SỐNG SINH VIÊN XÂY DỰNG (/forumdisplay.php?fid=4) + - Forum: Văn - Thơ (/forumdisplay.php?fid=12)

+ - Thread: Những bài thơ không bao giờ quên (/showthread.php?tid=3150)

Những bài thơ không bao giờ quên - ongdo_son - 06/09/09 10:02 AM Tiếng đàn Balalaica trên sông Đà

Đàn Balalaica

Trên sông Đà

Một đêm trăng chơi vơi

Tôi đã nghe tiếng Balalaica

Một cô gái Nga mái tóc màu hạt dẻ

Ngón tay đan trên những sợi dây đàn

Lúc ấy

Cả công trường say ngủ cạnh dòng sông

Những tháp nhô khoan lên trời mà ngẫm nghĩ

Những xe ủi xe ben sóng vai nhau nằm nghỉ

Chỉ còn tiếng đàn ngân nga

Với một dòng trăng lấp lánh sông Đà.

Ngày mai

Chiếc đập lớn, nối liền hai khối núi

Biển sẽ nằm bỡ ngỡ giữa cao nguyên

Sông Đà chia ánh sáng đi muôn ngả

Từ công trình thủy điện lớn đầu tiên

(Tiếng Việt 5, tập 1)

(Bài này mình không nhớ tên)

Ai thổi sáo gọi trâu đâu đó

Chiều in nghiêng trên mảng núi xa

Con trâu trắng dẫn đàn lên núi

Vểnh đôi tai nghe sáo trở về

Trâu đực chạy rầm rầm như hổ

Trâu thiến dong từng bước hiền lành

Cổ lừng lững như chum, như vai

Móng in hằn trên mép cỏ xanh

Trang 2

Nhưng chú ghé lông tơ mũm mĩm Mũi phập phồng dính cánh hoa mua Cổng trại mở trâu vào chen chúc Chiều rộn ràng trong tiếng ghé ơNói với em

Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió,

Sẽ được nghe thấy tiếng chim hay, Tiếng ríu rít chim sâu trong lá, Con chìa vôi vừa hót vừa bay.

Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện,

Sẽ được nhìn thấy các bà tiên, Thấy chú bé đi hài bảy dặm,

Quả thị thơm cô Tấm rất hiền Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ,

Đã nuôi em khôn lớn từng ngày, Tay bồng bế sớm khuya vất vả, Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay.

Trời nắng như lửa thiêu

Tớ vẫn lăn đều đều.

Trời lạnh như ướp đá

Tớ càng vần vội vã.

Mong chóng xong đường này

Cho các bạn trồng cây

Trang 3

Xe cộ bon bon chạy

Rộn rịp người qua lại.

Rồi tớ lại ra đi

Cái bụng sôi ầm ì.

Ngửi thấy mùi đất mới

Quãng đường xa đang đợi.

Tớ là chiếc xe lu

Đừng chê tớ lù đù

Công nhận là đọc lại thơ văn cấp 1, thấy phê thật.(Còn nữa mời các bạn cùng bổ sung)

Luỹ tre

Mỗi sớm mai thức dậy

Luỹ tre xanh rì rào

Ngọn tre cong gọng vó

Kéo mặt trời lên cao

Những trưa hè đầy gió

Trâu nằm nhai bóng râm

Tre bần thần nhớ gió

Chợt về đầy tiếng chim

Mặt trời xuống núi ngủ

Tre nâng vầng trăng lên

Sao, sao treo đầy cành

Suốt đêm dài thắp sáng.

Bỗng gà lên tiếng gáy

Xôn xao ngoài lũy tre

Đêm chuyển dần về sáng

Mầm măng đợi nắng về

RE: Những bài thơ không bao giờ quên - ongdo_son - 06/09/09 10:17 AM

Ngày em vào đội

Chị đã qua tuổi đoàn

Em hôm nay vào đội

Màu khăn đỏ dắt em

Bước qua thời thơ dại

Trang 4

Màu khăn tuổi thiếu niên

Suốt đời tươi thắm mãi

Như lời ru vời vợi

Chẳng bao giờ cách xa

Ngày mai mở cửa ra

Một trời xanh vẫn đợi

Cánh buồm là tiếng gọi

Mặt trời rúc bụi tre

Buổi chiều về nghe mát

Bò ra sông uống nước

Thấy bóng mình, ngỡ ai

Bò chào: "Kìa anh bạn

Lại gặp anh ở đây!"

Nước đang nằm nhìn mây

Nghe bò cười toét miệng

Bóng bò chợt tan biến

Bò tưởng bạn đi đâu

Cứ ngoái trước nhìn sau

Trang 5

RE: Những bài thơ không bao giờ quên - bikey - 06/09/09 11:54 AM

Chủ đề hay quá anh Sơn à , có những bài thơ hòi trước mà ngồi nghe bọn trẻ đọc tự dưng cứ nhớ lại hết cả bài

Đã ăn sâu vào tiềm thức rồi những tri thức lớn cũng bắt đầu từ đây mà ra cả

Trang 6

Vào năm học mới

Giọng vang tưng bừng

Có cái bài gì mà :

Con người muốn sống con ơi

Phải yêu đồng chí yêu người anh em

Một ngôi sao chẳng sáng đêm

Một thân lúa chín chẳng lên mùa màng

Ai nhớ up lên nhé

RE: Những bài thơ không bao giờ quên - ongdo_son - 06/09/09 12:06 PM

Con ong làm mật yêu hoa

Con cá bơi,yêu nước con chim ca,yêu trời

Con người muốn sống con ơi

Phải yêu đồng chí yêu người anh em

Một ngôi sao chẳng sáng đêm

Một thân lúa chín chẳng lên mùa màng

Trang 7

Một người đâu phải nhân gian

Giống chăng một đốm lửa tàn mà thôi

Núi cao bởi có đất bồi

Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu?

Muôn ngàn sông đổ biển sâu

Biển chê sông bé biển đâu nước còn?

@ Tôm: Đây là bài lời ru của nhà thơ cách mạng Tố Hữu

RE: Những bài thơ không bao giờ quên - Lá tre - 06/09/09 12:38 PM

Hi cái 2pic nè hay quá ông đồ à Đọc lại mới thấy tuổi thơ thật là trong sáng Giờ đọc thấy hay, thế mừ hồi xưa sợ nhất là bị gọi lên bảng đọc bài hi mình kết bài lũy tre nhất.hì

RE: Những bài thơ không bao giờ quên - phuongxd4 - 06/09/09 05:00 PM

Người dắt trâu mẹ đi

Nghé vừa đi vừa nhảy

Thi nghé gầy nghé béo

Toàn hợp tác xã nhà

Nghé xem chừng cũng hiểu

Chạy tung tăng tung tăng

Mẹ dạy

Mẹ, mẹ ơi cô dạy

Phải giữ sạch đôi tay

Trang 8

Bàn tay mà dây bẩn

Sách áo cũng bẩn ngay

Mẹ, mẹ ơi cô dạy

Cãi nhau là không vui

Cái miệng nó xinh thế

Chỉ nói điều hay thôi

Đang chạy bên này

Lại sang bên nọ

Ngày hôm qua đâu rồi?

Ra ngoài sân hỏi bố

Xoa đầu em bố cười

Ngày hôm qua ở lại

Trên cành hoa trong vườn

Nụ hồng lớn thêm mãi

Đợi đến ngày tỏa hương

Ngày hôm qua ở lại

Trong hạt lúa mẹ trồng

Cánh đồng chờ gặt hái

Chín vàng màu ước mong

Ngày hôm qua ở lại

Trong vở hồng của con

Con học hành chăm chỉ

Là ngày qua vẫn còn

Trang 9

(lấy trong sách tập đọc lớp 2 - Bế Kiến Quốc )

Như yêu đất nước

Bốn mùa chim ca

Tí biết nấu nướng

Hai bữa cơm canh

Đánh quân cướp nước

RE: Những bài thơ không bao giờ quên - boydatinh_namdinh - 24/09/09 06:58 PM

-Buồn xa

quê -Quê tôi có rặng tre làng,

Bên bờ phù sa, chiều vương nắng buồn ,

Trang 10

Sụt sùi trời đổ mưa tuôn,

Hàng tre rũ rượi , tóc buông rã rời

Bên bờ cát cũng buồn trôi,

Cuốn theo dòng nước mặc đời đẩy đưa

Nhớ hoài nhớ những buổi trưa,

Trời hanh hanh nắng, lưa thưa gió về,

Hàng tre xõa tóc lê thê,

Cát phơi nắng hè, bốn bề vắng tanh,

Bầu trời bát ngát trong xanh,

Từng đám mây trắng lượn quanh mây trời

Đâu đây có tiếng ru hời,

Vẳng trong tiếng gió bên hè tỉ tê

Từ ngày rời bước xa quê,

Nhớ sao là nhớ tái tê nỗi lòng

Nơi đây có kẻ buồn trông,

Tâm tư khắc khoải đợi mong ngày về

RE: Những bài thơ không bao giờ quên - toan_arct - 29/09/09 08:40 PM

Anh nhớ hồi học ĐT, thày có giảng về 1 bài thơ của Lưu Quang Vũ, rất thích

Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy

Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh.

Dù người phàm tục hay kẻ tu hành,

Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ.

Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó,

Sao ta không tròn ngay tự trong tâm?

Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy nầm

Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng.

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng

Chắc gì ta đã nhận ra ta?

Ai trong đời cũng có thể tiến xa

Nếu có khả năng tự mình đứng dậy.

Hạnh phúc như bầu trời này vậy

Đâu chỉ dành cho một riêng ai!

Trang 11

Nhấc chân quá khó

Thấy ông nhăn nhó

Việt chơi ngoài sân ( k phải Vịt )

lon ton lại gần

Âu yếm nhanh nhảu

Ông vịn vai cháu

Cháu đỡ ông lên

Ông bước lên thềm

Trong lòng vui sướng

Quẳng gậy cúi xuống

Khăn quàng đội viên

Em yêu màu xanh

Đồng bằng rừng núi

Biển đầy cá tôm

Bầu trời cao vợi

Trang 12

Hòn than óng ánh

Đôi mắt bé ngoan

Màn đêm yên tĩnh

Em yêu màu tím

Hoa cà hoa sim

Chiếc khăn của chị

Sắc màu Việt Nam

(Văn 5, thời kỳ những năm 80, 90)

Bài Ca Xây Dựng

Sáng tác: Hoàng Vân

Bạn đời ơi, bạn có thấy chăng niềm vui của những người

dọn đến ngôi nhà mới mà chúng tôi vừa xây xong

Và em thân yêu ơi, ngày mai chúng ta lại lên đường đến những chân trời mớiNiềm vui của đôi ta về ngôi nhà thầm mong ước

đã chan hoà trong niềm vui chung như nước sông ra biển lớn Ơi

Bạn đời ơi !

Hãy tin, hãy yêu, và hát cùng chúng tôi

Những người thợ xây, tin yêu cuộc đời mới

Trong ánh trăng,trong khói bom, suốt bốn mùa

Tôi vẫn xây tiếng hát vui cho chúng tôi, tiếng hát vui cho các bạn

Cho ngày nay, cho ngày mai, cho muôn đời sau

Cho ngày nay, cho ngày mai, cho muôn đời sau

Tiếng Chổi Tre

Trang 13

Trên đườngTrần Phú

Tiếng chổi tre,Xao xác

Tôi đứng trôngTrên đườngLặng ngắt

Chị lao côngNhư sắt

Như đồng

Chị lao côngĐêm đông

Quét rác

Sáng mai raGánh hàng hoaXuống chợHoa Ngọc HàTrên đườngRực nở

Hương bay xaThơm mát

Đường ta

Nhớ nghe hoaNgười quétRác đêm qua.Tiếng chổi treChị quét

Những đêm hèĐêm đông

Em nghe

Trang 14

Bếp Lửa - Bằng Việt

Một bếp lửa chờn vờn sương sớm,

Một bếp lửa ấp iu nồng đượm,

Cháu thương bà biết mấy nắng mưa

Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói,Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi,

Bố đi đánh xe khô rạc ngựa gầy

Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu,

Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay

Tám năm ròng cháu cùng bà nhóm lửa,

Tu hú kêu trên những cánh đồng xa

Khi tu hú kêu bà còn nhớ không bà ?

Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế,Tiếng tu hú sao mà tha thiết thế

Mẹ cùng cha bận công tác không về,Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe,

Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học,Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc

Tu hú ơi chẳng đến ở cùng bà,

Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa ?

Năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi,Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụi,

Đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh

Vẫn vững lòng, bà dặc cháu đinh ninh:

"Bố ở chiến khu bố còn việc bố,

Mày có viết thư chớ kể này kể nọ,

Cứ bảo nhà vẫn được bình yên"

Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen!Một bếp lửa lòng bà luôn ủ sẵn,

Một bếp lửa chứa niềm tin dai dẳng,

Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa!

Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ,

Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm,

Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,

Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi,Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui,

Trang 15

Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ.

Ôi kỳ lạ và thiêng liêng - bếp lửa!

Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu,

Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,

Nhưng vẫn chẳng bao giờ quên nhắc nhở:

- Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa ?Hồi đi học rất thích bài này đến h vẫn vậy

Tre xanh-ngyuyễn duy

Xanh tự bao giờ

Truyện ngày xưa đã có bờ tre xanh

Thân gầy guộc, lá mong manh

Mà sao nên luỹ, nên thành tre ơi

Ở đâu tre cũng xanh tươi

Cho dù cát sỏi đá vôi bạc màu

Có gì đâu, có gì đâu

Mỡ màu ít chất dồn lâu hoá nhiều

Rễ siêng không ngại đất nghèo

Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù

Vươn mình trong gió tre đu

Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành

Yêu nhiều nắng nỏ trời xanh

Tre xanh không đứng khuất mình bóng râmBão bùng thân bọc lấy thân

Tay vin tay níu tre gần nhau thêm

Thương nhau tre chẳng ở riêng

Luỹ thành từ đó mà nên hỡi người

Cho dù thân gãy cành rơi

Vẫn nguyên cái gốc truyền đời cho conLoài tre đâu chịu mọc cong

Mới lên đã thẳng như chông lạ thườngLưng trần phơi nắng phơi sương

Có manh áo cộc tre nhường cho măngMăng non là búp măng non

Đã mang dáng thẳng, thân tròn của treNăm qua đi, tháng qua đi

Tre già măng mọc có gì lạ đâu

Trang 16

mình cũng thích bài bếp lửu-rất hayChuyện cổ tích loài người

Tác giả: Xuân Quỳnh

Trời sinh ra trước nhất

Nhưng chưa thấy gì đâu!

Mặt trời mới nhô cao

Cho trẻ con nhìn rõ

Màu xanh bắt đầu cỏ

Màu xanh bắt đầu cây

Cây cao bằng gang tay

Lá cỏ bằng sợi tóc

Cái hoa bằng cái cúc

Màu đỏ làm ra hoa

Chim bấy giờ sinh ra

Cho trẻ nghe tiếng hót

Tiếng hót trong bằng nước

Tiếng hót cao bằng mây

Những làn gió thơ ngây

Truyền âm thanh đi khắp

Muốn trẻ con được tắm

Sông bắt đầu làm sông

Sông cần đến mênh mông

Biển có từ thuở đó

Biển thì cho ý nghĩ

Biển sinh cá sinh tôm

Biển sinh những cánh buồm

Cho trẻ con đi khắp

Đám mây cho bóng rợp

Trời nắng mây theo che

Khi trẻ con tập đi

Đường có từ ngày đó

Trang 17

Từ cái bống cái bang

Từ cái hoa rất thơm

Biết trẻ con khao khát

Chuyện ngày xưa, ngày sauKhông hiểu là từ đâu

Mà bà về ở đó

Kể cho bao chuyện cổ:

Chuyện con cóc, nàng tiênChuyện cô Tấm ở hiền

Bố bảo cho biết ngoan

Bố dạy cho biết nghĩ

Và sinh ra thầy giáo…

Cái bảng bằng cái chiếu

Cục phấn từ đá ra

Thầy viết chữ thật to:

“Chuyện loài người” trước nhất

NHỮNG CÁNH BUỒM

Trang 18

Hai cha con bước đi trên cát

Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh

Bóng cha dài lênh khênh

Bóng con tròn chắc nịch

Sau trận mưa đêm rả rích

Cát càng mịn biển càng trong

Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng

Nghe con bước lòng vui phơi phới

Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:

"Cha ơi sao xa kia chỉ thấy nước, thấy trờiKhông thấy nhà, không thấy cây

Không thấy người ở đó? "

Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ

"Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa

Sẽ có cây có cửa có nhà

Vẫn là đất nước của ta

Những nơi đó cha chưa hề đi đến"

Cha lại dắt con đi trên cát mịn

Ánh nắng chảy đầy vai

Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trờiCon lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:

"Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé

Để con đi "

Lời của con hay tiếng sóng thầm thì

Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm?Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận

Cha gặp lại mình trong ước mơ con

Hoàng Trung Thông

Vội vàng_ Xuân Diệu

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gío lại

Cho hương đừng bay đi

Của ong bướm này đây tuần tháng mật;Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá cuả cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si

Và này đây ánh sáng chớp hàng môn

Trang 19

Mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửa

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần

Tôi sung sướng Nhưng vội vàng một nửa

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân

Xuân đang tới nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất

Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật

Không cho dài thời trẻ của nhân gian

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!

Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trơi

Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi

Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt…

Con gió xinh thì thào trong lá biếc

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng dứt tiếng reo thi

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng dứt tiếng reo thi

Phải chăng sợ độ phải tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn:

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng.Cho no nê thanh sắc của thời tươi:

-Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi

Tôi yêu em - Puskin

Tôi yêu em đến nay chừng có thể

Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai

Nhưng không để em bận lòng hơn nữa

Hay hồn em phải gợn bóng u hoài

Tôi yêu em âm thầm không hi vọng,

Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen

Tôi yêu em yêu chân thành đằm thắm

Cầu em được người tình như tôi đã yêu em

Trang 20

Trời nắng như lửa thiêu

Tớ vẫn lăn đều đều

Trời lạnh như ướp đá

Buồn không hả trốngTrong những ngày hèBọn mình đi vắngChỉ còn tiếng ve

Cái trống lặng yênNghiêng đầu trên giáChắc thấy chúng em

Nó mừng vui quá!

Kìa trống đang gọiTùng! Tùng! Tùng! Tùng!Vào năm học mới

Giọng vang tưng bừng

Trang 21

Tí biết nấu nướng

Hai bữa cơm canh

Âu yếm nhanh nhảuÔng vịn vai cháuCháu đỡ ông lênÔng bước lên thềmTrong lòng vui sướngQuẳng gậy cúi xuốngQuên cả đớn đau

Ôm cháu xoa đầuHoan hô thằng bé

Đang chạy bên này

Lại sang bên nọ

Trang 22

Như máu con tim

Lá cờ Tổ QuốcKhăn quàng đội viên

Em yêu màu xanhĐồng bằng rừng núiBiển đầy cá tômBầu trời cao vợi

Em yêu màu vàng:Lúa đồng chín rộ,Hoa cúc mùa thu,Nắng trời rực rỡ

Em yêu màu trắngTrang giấy tuổi thơĐóa hoa hồng bạchMái tóc của bà

Em yêu màu đenHòn than óng ánhĐôi mắt bé ngoanMàn đêm yên tĩnh

Em yêu màu tímHoa cà hoa simChiếc khăn của chịNét mực chữ em

Em yêu màu nâu:

Áo mẹ sờn bạc,Đất đai cần cù,

Gỗ rừng bát ngát

Trăm nghìn cảnh đẹpDành cho em ngoan

Em yêu tất cả

Ngày đăng: 08/07/2014, 22:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w