Đất nước tụi thon thả giọt đàn bầu, Nghe dịu nỗi đau của mẹ Ba lần tiễn con đi, hai lần khúc thầm lặng lẽ, Cỏc anh khụng về mỡnh mẹ lặng im... Đất nước tụi thon thả giọt đàn bầu, Nghe dị
Trang 1Bài hát chon lọc
đất nớc
1 Đất nước tụi thon thả giọt đàn bầu,
Nghe dịu nỗi đau của mẹ
Ba lần tiễn con đi, hai lần khúc thầm lặng lẽ,
Cỏc anh khụng về mỡnh mẹ lặng im
Đất nước tụi, đất nước tụi, đất nước tụi !
Từ thuở cũn nằm nụi,
Sỏng chắn bóo giụng, chiều ngăn nắng lửa
Lao xao trưa hố một giọng ca dao,
Lao xao trưa hố một giọng ca dao
Xin hỏt về người đất nước ơi !
Xin hỏt về mẹ Tổ Quốc ơi, suốt đời lam lũ
Thương lũy tre làng bói dõu bến nước,
Yờu trọn tỡnh đời muối mặn gừng cay
Xin hỏt về người đất nước ơi !
Xin hỏt về mẹ Tổ quốc ơi, mấy mựa khụng ngủ
Ngăn bước quõn thự phớa Nam phớa Bắc
Vai mẹ lại gầy gỏnh gạo nuụi con
2 Đất nước tụi thon thả giọt đàn bầu,
Nghe dịu nỗi đau của mẹ
Ba lần tiễn con đi, hai lần khúc thầm lặng lẽ,
Cỏc anh khụng về mỡnh mẹ lặng im
Đất nước tụi, đất nước tụi, đất nước tụi
Từ thuở cũn nằm nụi,
Sỏng chắn bóo giụng, chiều ngăn nắng lửa
Lao xao trưa hố một giọng ca dao,
Lao xao trưa hố một giọng ca dao
Xin hỏt về người đất nước ơi
Xin hỏt về mẹ Tổ Quốc ơi, tảo tần chung thủy
Như những cõu hũ lắng trong tiếng sỏo
Đờm lại dặt dỡu tiếng mẹ ru con
Xin hỏt về người đất nước ơi
Xin hỏt về mẹ Tổ Quốc ơi vẫn cũn gian khổ
Hạt thúc chia đều dẫu no dẫu đúi
Ta vẫn vẹn tỡnh đắng ngọt cựng vui
Đất nước tụi, đất nước tụi, đất nước tụi !
Sỏng ngời muụn thuở khi trăng đó vào cửa sổ
đũi thơ
Tiếng hát giữa rừng păcpo
Trụng vời lưng nỳi Khuổi Nậm rỡ rào nỳi cao tầng mõy Chiều nay tiếng ai đang " lượn " về trờn đốo
Kể rằng Người về đõy , nhà in lưng đỏ Người về quờ ta tấm ỏo chàm tỡnh thương quờ nhà
Ơ rừng Pỏc Bú quờ ta nhớ rừng xưa ụm búng Người
Bước chõn Người đi đất chuyển dời theo Người Người về rừng nỳi búng Người vỡ sao trong sang Búng đa Tõn Trào đọng lời thiết tha ,
Nắng in Ba Đỡnh cũn nghẹn lũng ta Suối reo dưới chõn Người qua , đất rung tiếng ca nở hoa thỏng Tỏm Khuổi Nậm cũn reo nhịp theo mong nhớ Người Nương đồi bỏt ngỏt, giú ngàn vờn mõy nắng chiều về đõy
Lắng nghe sỏo ai bay dập dỡu trờn đốo
Kể rằng Người cũn đõy Người cao hơn nỳi tưởng chừng trụng theo búng dỏng
Người cũn in trờn đốo
Ơ bản Pỏc Bú quờ ta mấy mựa qua nghe tiếng Người
Sắn vươn đồi xưa ,lỳa ngập vàng đụi bờ Người về chỉ lối,theo người ngày mai tươi sỏng Bỏt cơm mong chờ người gỡa ước mơ Lớu lo i tờ mụi đọng trẻ thơ
Bỏc ơi túc sương bạc phơ Nỳi cao suối sõu thủ đụ yờu dấu Khuổi Nậm cũn vang lời ca mong nhớ Người
Giữa mạc t khoa tôi nghe câu hò nghệ
tĩnh
Giữa Mạc Tư Khoa tụi nghe cõu hũ Nghệ Tĩnh
ễi cõu hũ xứ sở, nghe thắm đượm tỡnh quờ Chiều Mạc Tư Khoa rừng dương như trầm lặng
mà nghe cõu dặm rằng hết giận rồi thương
ễi cõu hũ quờ hương anh hỏt chiều ni răng mà thương mà nhớ
Tiếng hỏt anh vỳt cao mõy lẳng lặng cỳi đầu điệu hũ sụng nước,
xao xuyến tỡnh đất nước gợi nờn hỡnh của Bỏc lỳc tỡm về Lờ Nin
Ngày xưa mẹ ru em bằng cõu hũ xứ sở Điệu vớ dặm quờ mỡnh sao mà thương mà nhớ
Em qua bao miền quờ cõu hũ theo chõn bước Chiều ni nghe anh hỏt.ơ ơ ơ hơ hơ hơ hơ ơ bồi hồi con tim
Giọng anh ngõn lờn rằng yờu nhau cho trọn rằng qua cơn lận đận mới hiểu tận lũng nhau
ễi cõu hũ xụn xao anh hỏt chiều ni răng mà thương mà nhớ
Hỏt nữa đi hỡi anh cho vọng mói đất trời điệu
hũ sụng nước .xao xuyến tỡnh đất nước đậm nghĩa tỡnh sau trước với bạn bố năm chõu
Ngày xưa Người ra đi bằng cõu hũ vớ dặm tỡm khắp bốn phương trời con đường lờn no
ấm
Hụm nay trờn đường đi sỏng ngời theo chõn Bỏc Càng õm vang cõu hỏt ơ ơ ơ hơ hơ hơ ơ càng thắm tỡnh nước non
Nỗi nhớ dịu êm
Nghe hạt mưa rơi rớt quanh đồi
Anh ngồi nhớ em mựa đụng
Những đờm trắng thao thức mong
chờ
Anh ngồi nhớ em suốt đời
Bao nhiờu ngày vui giờ đó xa rồi
Cuốn giăng như giú ngoài khơi
Anh đi tỡm em chỉ thấy kỷ niệm
Trốn trong búng em dịu ờm
Nghe hạt mưa rơi rớt quanh đõy
Anh ngồi nhớ em mựa đụng
Những đờm trắng thao thức mong
chờ
Anh ngồi nhớ em suốt đời
Bao nhiờu ngày vui giờ đó xa rồi
Cuốn xa như giú ngoài khơi
Anh đi tỡm em chỉ thấy kỷ niệm
Trốn trong búng ờm dịu ờm
Em ơi vỡ sao ta đó xa nhau
Trăm năm nỗi nhớ vẫn hoài
Xa nhau thật sao ta đó xa nhau
Anh biết đến bao giờ nguụi
Em ở đõu khi búng đờm về
Quanh đõy tiếng mưa thật ờm
Cũn anh ngồi đõy nỗi nhớ đong đầy
Trốn trong búng em dịu ờm
Nụ Hồng
Nụ hồng trước ngừ nhà ai,
Nở hoa bướm ong tỡm lại, Ngọt ngào say đắm tỏa hương, Cho đời thương lại càng thương.
Vườn hồng thoỏng búng hỡnh ai, Nhẹ bay túc mõy mềm mại, Ngỡ ngàng ỏnh mắt nhỡn nhau Anh về xin hẹn lần sau
Em yờu thương từng chiếc lỏ
Em nõng niu từng nụ hoa,
Em ơi, đờm ngày chờ đợi
Dự bao xa cỏch, thương nhớ đầy vơi.
Cú những phỳt lũng yờn lắng Nghe sao khuya gọi vầng trăng Thơm hương hoa hồng nở rộ Gọi tỡnh yờu đến, bấy lõu mong chờ.
Thỏi Chõu giới thiệu đầu tiờn
Phợng hồng
Tỏc giả: Vũ Hoàng
Ca sĩ: Đan Trường
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng,
Em chở mựa hố của tụi đi đõu ? Chựm phượng vĩ em cầm là tuổi tụi 18, Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tỡnh đầu.
Mối tỡnh đầu của tụi
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp,
Tà ỏo ai bay trắng cả giấc mơ
Là bài thơ cũn hoài trong vở, Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.
Cỏnh phượng hồng ngẩn ngơ, Mựa hố đến trường khắc nỗi nhớ trờn cõy,
Và mựa sau biết cú cũn gặp lại, Ngày khai trường ỏo lụa giú thu bay Mối tỡnh đầu của tụi
Nhờ cõy đàn buụng tiếng xa xụi,
Ai cũng hiểu chỉ một người khụng hiểu, Nờn cú một gó khờ ngọng nghịu đứng làm thơ.
Em chở mựa hố đi qua cũn tụi đứng lại Nắng ngập đường một vạt túc nào xa