Về làm dâu tôi luôn phải gồng mình lên, làm cái gì cũng phải nhìn trước ngó sau, sợ mất lòng người này người khác trong đại gia đình đó.. Luôn luôn phải thể hiện mình là dâu trưởng, mình
Trang 1Bế tắc với gia đình chồng
Tôi là gái Hà Nội, là con
út nên từ bé đã được cả gia đình yêu thương chăm sóc và kỳ vọng Không phụ lòng bố mẹ, tôi học rất khá
và tìm được một công việc
ổn định Trong mắt gia đình tôi luôn là cô con gái ngoan, trong mắt đồng nghiệp tôi là luôn là người làm việc có năng lực và uy tín Mọi việc đến với tôi luôn suôn sẻ và thuận lợi, cho đến khi lấy chồng
Chồng tôi là người sống có trách nhiệm, hiền lành, chịu khó nhưng gia đình không khá giả gì và phức tạp Anh luôn phải gánh vác tất cả công việc từ nhẹ đến nặng trong gia đình, mặc dù nhà có tới bốn chị em Nhưng khi khó khăn, khi đi làm hay cưới xin đều phải tự vay tiền mà làm rồi tự
mà trả, trong khi những đứa em thì được mua xe máy mới
Trang 2để đi làm, cưới xin cũng cho mọi thứ Về làm dâu tôi luôn phải gồng mình lên, làm cái gì cũng phải nhìn trước ngó sau, sợ mất lòng người này người khác trong đại gia đình
đó
Luôn luôn phải thể hiện mình là dâu trưởng, mình phải
sống hết lònng vì gia đình giống như chồng tôi thể hiện Tôi mang bầu sinh con cũng hoàn toàn nhờ gia đình nhà ngoại, không được nhà chồng giúp đỡ, thậm chí bây giờ con tôi 3 tuổi các em chồng tôi cũng chưa hơn 1 lần bế
cháu Cao điểm của mối bất hoà khi cô em chồng tôi không thuê nhà ở nữa mà mang cả chồng và con về nhà ở, nhờ mẹ chồng tôi trông con cho và bà đồng ý (mặc dù trước đây bà kêu mệt không trông con hộ vợ chồng tôi)
Không hề hỏi ý kiến tôi, mang đồ đạc, để sang phòng của tôi, dọn dẹp chỗ để ở đã hơn 1 năm nay và chẳng hề có ý định đi đâu cả Bà bác chồng thì luôn xoi mói, bới móc vợ chồng tôi và cả bé nhà tôi Cháu lên 3, quen sống trong tình yêu thương của cả gia đình nhà ngoại nên khi về nhà cháu gần như hụt hẫng trước sự ghẻ lạnh của mọi người Cháu trở nên bướng bỉnh, làm trái mọi việc lúc nào cũng xù lông
Trang 3như con nhím, nhưng đụng vào là khóc ăn vạ Đã có lúc tôi bắt gặp bà bác giữ tay con tôi cho con của con em xông vào đánh, cào, lúc đó … tôi giận điên lên, mà vẫn cố nhịn, về bảo chồng thì chồng lại một câu quen thuộc: nhịn đi em ạ Tôi vốn sống thẳng tính, trong gia đình có chuyện gì tôi góp ý ngay, không bao giờ giữ trong lòng, nhưng gia đình nhà chồng tôi thì khác, luôn luôn phải giữ ý với nhau, có ai làm gì mình thì cũng cấm mà kêu ca, kẻo lại mất lòng Mọi người làm gì mình thì được, nhưng vợ chồng mình mà lên tiếng là khóc lóc nói không biết thương bố mẹ
Mệt mỏi quá tôi bàn với chồng ra sống riêng, nhưng chồng tôi thương bố mẹ đang ốm đau, rồi lại sợ hang xóm chê cười, nên nhất định không chịu Nhiều lúc không chịu được
áp lực, định chia tay chồng mà sao khó quá, vì hai vợ
chồng vẫn yêu nhau và con cũng cần có đủ bố mẹ, nhưng sống như vậy tôi thực sự stress Tôi và con trai đã quen sống trong tình yêu thương, không thể thích hợp được với
sự ác cảm và lòng đố kỵ
Tôi chán ngán kiểu sống giả tạo lúc nào cũng ngọt ngào ngoài mặt mà lại giở trò xấu với trẻ con, tôi ghét phải ép
Trang 4mình, phải nhịn nhục, phải giả đần giả điếc giả mù để
không nhìn xung quanh Tôi thực sự bế tắc, không biết phải làm sao để mình không bị trầm uất và con mình không phải sống trong sự ghẻ lạnh đó