CÔ GIÁO CỦA ANHCó một lần, hồi ấy anh hỏi em Cô giáo của anh bao giờ lên bục giảng Em xấu hổ tìm câu chuyện lãng Mắt trả lời gợi muôn nỗi xa xưa Ba năm trôi qua kỷ niệm cũng qua rồi Mùa
Trang 1CÔ GIÁO CỦA ANH
Có một lần, hồi ấy anh hỏi em
Cô giáo của anh bao giờ lên bục giảng
Em xấu hổ tìm câu chuyện lãng
Mắt trả lời gợi muôn nỗi xa xưa
Ba năm trôi qua kỷ niệm cũng qua rồi
Mùa phượng thay hoa ba lần hồng mặt đất
Những chuyện đùa vui ngày nay đã thành sự thật
Em còn đâu là cô giáo của riêng anh
ước mơ ngày xưa sao thơm ngát trong lòng Theo tháng năm, theo suốt mùa phượng nở
Anh đã đi rồi anh còn nhớ
Mỗi bức thư về vẫn nhớ chuyện hôm qua
Anh gọi em là nghề trăm hoa
Đôi bàn tay em, đôi bàn tay gieo hạt
Em gieo mãi những hạt vàng trên dãi cát
Phải chăng chiều nay anh được về dự lớp
Để chứng kiến lần đầu em tập giảng
Nét chữ đơn sơ như gợi mãi những gì
Và giọng giảng bài như nói với người đi
Tay em run run mở từng trang giáo án
Dòng chữ chưa quen ngập ngừng trên bảng
Em nghe trong mình cũng rạo rực xôn xao
Như nghe anh gọi cô giáo ngày nào
( Sưu Tầm)