GV: Đặng Thị Vân – THCS Hải XuânEm- người học trò tôi thương!. Tặng em Nguyễn Ngọc Nhi 9A2006-2007 Trường THCS Hải Dương Em tôi dại quá người ơi!. Thương em tôi tiếc một thời trẻ son Một
Trang 1GV: Đặng Thị Vân – THCS Hải Xuân
Em- người học trò tôi thương!
Tặng em Nguyễn Ngọc Nhi 9A(2006-2007) Trường THCS Hải Dương
Em tôi dại quá người ơi ! Thương em tôi tiếc một thời trẻ son Một giấc mơ nhỏ cỏn con
Nhìn lại thế giới mà nào được đâu Hai vì sao sáng buồn sầu
Giờ em chẳng phải là người phế nhân ? Bạn bè yêu mến quây quần
Mà em nào thấy được người bạn thân Thương em ( tôi) chẳng dám ân cần
Sợ em đau khổ bội phần ai mang ! Thương em giọt ướt đôi hàng
Lệ rơi nhỏ xuống khóc tràn bờ mi
Ở đời nông nổi làm chi!
Để em tôi phải sầu bi một đời
Em tôi dại quá người ơi !
Em tôi dại quá - một đời ăn năn
THƯƠNG HOÀI NGÀN NĂM
Tặng C2 Hải Dương- nơi tôi đặt bước chân đầu tiên vào nghề
Xa thật rồi Hải Dương yêu mến Của một thời nắng gió triền miên Trên đường quê - một mình ta đi tới Vẫn xinh tươi bao khúc hát yêu đời Hải Dương ơi! Tạm biệt một thời Tình sâu nghĩa nặng muôn lời thiết tha
Sẽ có ngày “ta lại gặp ta”
Trên mãnh đất Hải Dương yêu quý Nơi đã vun trồng cây đời xanh ý vị Cho những giấc mơ hồng tung cánh bay xa
Trang 2Cảm xúc ngày coi thi
Ngày 7/7/2009
Sáng nay thi môn Văn
Cô ngồi nơi xa mà lòng nghĩ về những học trò bé nhỏ Những thiên thần tinh nghịch đáng yêu
Lo lắng bao điều
Sợ câu Kiều chẳng thuộc
Để mất một điểm quý như vàng
Sợ bài “Làng” chẳng nhớ nổi nhà văn
Những thứ lăn tăn
Cô điều sợ hết
Thế nhưng chẳng thể làm gì đựơc
Chỉ biết lặng im nguyện ước
Cho tất cả thiên thần bé nhỏ đáng yêu
Đỗ bến bình an
Để không ai lang thang nơi hè phố
Ngày sau gặp gỡ
Nuớc mắt không phải rơi
Vì hối tiếc một thời biếng học