ng cuộc sống hằng ngày, rất nhiều người đáng để chúng ta yêu thương và dành nhiều tình cảm. Nhiều lúc tôi đã tự suy nghĩ về điều đó, nhưng tôi chưa bao giờ hoàn thành được nó. Với tôi – một thiếu niên suy nghĩ vẫn chưa được chín chắn, hình ảnh người bố mạnh mẽ, rộng lượng vẫn luôn hằn sâu trong tâm trí.
Trang 1Trong cuộc sống hằng ngày, rất nhiều ngời đáng để chúng ta yêu thơng và dành nhiều tình cảm Nhiều lúc tôi đã tự suy nghĩ về điều đó, nhng tôi cha bao giờ hoàn thành đợc nó Với tôi – một thiếu niên suy nghĩ vẫn cha đợc chín chắn, hình ảnh ngời bố mạnh mẽ, rộng lợng vẫn luôn hằn sâu trong tâm trí
Tôi không may mắn nh những ngời bạn khác Bởi vì từ bé, tôi đã sống rất xa bố Bố tôi làm trong tận miền Nam, chắc vì vậy nên tôi không có nhiều tình cảm cho bố Mà mẹ luôn là ngời tôi yêu quý nhất, chăm sóc tôi chu đáo nhất, nhng những ngày xa bố đã làm cho tôi cảm thấy bố quan trọng đến nhờng nào Lúc còn bé, tôi không có một suy nghĩ nào về
bố Tôi tởng tợng bố qua những bức ảnh bố chụp với bạn bè, với mẹ hay với chị Trang khi tôi cha ra đời Tôi hình dung ra một ngời đàn ông không cao nhng vạm vỡ, khoẻ mạnh Bộ ria đen ít đợc cắt tỉa và mái tóc rất mợt hay xoà xuống trán Nhiều khi ngồi trên tầng hai, nơi này vào các dịp Tết bố hay cùng chúng tôi xem pháo hoa, chỉ khi Tết bố mới về đợc Nghề của bố không kiếm đợc quá nhiều tiền, nhng bố đã là một ngời quan trọng trong công ty này, nên xin nghỉ việc cũng khó, vả lại bố cũng rất yêu cái nghề làm đá lạnh ấy Bố hay gọi
điện về nhà và hỏi tôi thích món quà gì để bố mua Tôi miêu tả rất không giống, nhng những món quà bố gửi về bao giờ cũng giống sự tởng tợng của tôi Tôi thản nhiên ngồi chơi những món quà đó mà không nghĩ gì đến bố Rồi chỉ khi tôi vào miền Nam thăm bố vào kì nghỉ hè năm 2005, tôi mới thơng bố nhiều hơn
Ba mẹ con tôi phải đi hai ngày trên tàu mới đến đợc bến ga gần chỗ bố tôi làm Sau
đó, bố ra đón mẹ con tôi cùng với chú Dũng Ngôi nhà mà bố tôi với chú Dũng ở không rộng nhng khá dài : 2 phòng ngủ, 1 phòng bếp và một kho đựng dụng cụ làm việc Ngay bên cạnh ngôi nhà là xởng làm đá, nơi có những phiến đá to đùng và rất dài, bố tôi đã dặn không đợc
đến gần chỗ đó Bố nhờ hai anh Sơn và Dỡng làm nhiều hơn, để bố dành thời gian đa mẹ con tôi đi chơi Bố dẫn chúng tôi đi ra biển Nha Trang, rồi ra Dinh Bảo Đại, ở đâu tôi cũng rất vui và chụp những bức ảnh đẹp Nhng có một điều kì lạ, lúc ở Dinh Bảo Đại, bố vắng mất một lúc khoảng 20 phút mà không nói cho mẹ con tôi Lúc đó, tôi đã đi theo bố, thấy bố nhốt mình trong một phòng vệ sinh và tôi chỉ còn nghe, tiếng kêu rên rất nhỏ Tôi chẳng suy nghĩ nhiều và quay lại để chuẩn bị đi về Khi ăn cơm tối, bố cũng mua những món rất ngon
nh tôm, mực và đặc biệt là ghẹ Sáng nào ở trong miền Nam, tôi cũng đợc ăn mì tôm với thịt
bò Bố thờng gọi tôi và chị đi cùng cho vui, bố không hay mặc cả nh mẹ tôi Bố tôi rất vui tính, hay cời và biết giải quyết ổn thoả nên ít khi tôi thấy bố cãi nhau với ai Những ngày ở cùng với bố tôi và chị không phải làm gì cả Suốt ngày ngồi xem tivi, chơi với bọn trẻ con hàng xóm hay nghịch điện thoại của anh Dỡng, không giống nh lúc ở miền Bắc, chúng tôi vẫn phải nấu cơm, quét nhà, lau nhà và rửa cốc chén, rửa bát Thế mới biết đợc bố yêu thơng chúng tôi nh thế nào ! Bỗng dng vào một buổi tối, bố mang về một cái đĩa phim và nói tối nay cả nhà xe cùng xem phim Bộ phim mà bố thuê có nội dung về hai lực lợng thế giới đối
đầu nhau.Với những kĩ thuật hiện đại,kĩ xảo điện ảnh cực tốt, tất cả mọi ngời trong gia đình tôi đều thích và xem rất chăm chú Tôi quay sang nhìn nụ cời của bố để dần khắc sâu nó vào tâm trí mình Nhng bỗng nhiên khuôn mặt bố thay đổi, nụ cời trên mặt bố biến mất và thay vào đó là một khuôn mặt nh bị điện giật
Bố cố giữ bình thờng và bảo mọi ngời cứ xem tiếp, bố ra ngoài một lúc Bố vừa mới ra, tôi cũng liền xin phép và ra theo Vừa ra khỏi cửa, tôi thấy dáng bố chạy rất nhanh qua khu nhà kho Lần này, tôi đến thật gần, áp tai vào nhà tắm, nghe thấy tiếng bố kêu, tôi hoảng hốt chạy vào gọi mẹ.Mẹ tôi nghe thấy tôi miêu tả sự việc liền vội chạy ra và gọi bố tôi, bố tôi cố trấn an mẹ nói :
“Không sao đâu, mọi ngời cứ xem phim tiếp đi”
Bỗng dng giọng anh Sơn ở đâu chen vào : “ Ơ em tởng chị biết anh ấy bị đau dạ
dày”.Lúc ấy mẹ tôi mới tá hoả, nhng bố tôi bớc ra ngoài và bảo :
“Có sao đâu, cái thằng Sơn này cứ nói bậy”
Giọng anh Sơn nói to lên vẻ lo lắng :
- Anh cứ nói thẳng ra xem nào để mọi ngời còn cho chạy chữa, em nói thật đấy bệnh này tuy không quá nguy hiểm nhng để lâu quá là chết ngời đấy
Mẹ tôi cũng đồng tình và hẹn sáng mai bố mẹ sẽ đi lên bệnh viện.Sáng mai khi mẹ và
bố về, tôi chạy ra hỏi mẹ ngay, mẹ bảo :
- Bố con bị đau dạ dày, nhng cha chịu chữa ngay vì muốn gửi nốt tiền cho mẹ xây nhà trọ Nói đến đấy, mẹ bỗng phì cời Cả buổi tối hôm qua, tôi đã rất thơng và lo lắng cho bố.Tôi cứ
Trang 2tởng bố tôi khoẻ mạnh, vạm vỡ nh thế thì bệnh gì cũng không vào đợc, nhng bố tôi quá yêu thơng gia đình nên đã cố gắng làm việc Tôi nghĩ đi nghĩ lại điều đó và nằm nói chuyện với chị Trang, mãi đến gần 12h, chị em tôi mới ngủ Bây giờ tôi mới biết bố tôi tuyệt vời nh thế, không biết từ bao giờ mà hình ảnh bố tôi đã chiếm nhiều vị trí trong suy nghĩ của tôi Trớc khi đi về miền Bắc, tôi bắt bố phải cố gắng hoàn thành việc cho công ty sớm để về với mẹ con tôi Bởi vì bây giờ bố tôi cũng quan trọng nh mẹ vậy
Tôi yêu bố hơn từ lần vào miền Nam ấy Tôi tởng tợng đợc khi bố về gia đình tôi sẽ hạnh phúc đến thế nào Tôi mong điều đó đến thật nhanh, để tôi có thể nói với bố rằng : bố mãi là hình tợng của ngọn lửa linh thiêng sáng rực mãi cho con đờng tôi đi.
B i l m à à
Trong cuộc đời này, ớt ai lại khụng được lớn lờn trong vũng tay của me.Bởi mẹ luụn
là người quan tõm và thương yờu chỳng ta nhất Đỳng như lời ẫt mụn đụ đơ A mi xi núi :
“Mẹ sẵn sàng bỏ một năm hạnh phỳc để cho con một ngày yờn bỡnh” Mẹ tụi cũng là một
sự chưa nghĩ rằng mẹ tụi là người phụ nữ đẹp Mẹ tụi khụng cú một nước da trắng, khụng
cú một thõn hỡnh thon thả hay đụi mắt long lanh Nhưng cũng thể khi tụi mới biết suy nghĩ,
mẹ tụi đó vượt quỏ cỏi ngưỡng của tuổi 30 Mặc dự vậy, mẹ tụi lại vụ cựng chăm chỉ và thụng minh, thỏo vỏt Ngày ngày, mẹ luụn làm việc đều đặn và đầy đủ Bố đi làm xa nờn hầu hết cỏc việc tronh nhà đều do mẹ tụi một mỡnh gỏnh vỏc Tuy hồi đú tụi cũn nhỏ nhưng tụi vẫn nhớ lắm Đú là ngày mà gia đỡnh tụi làm nhà Mẹ tất tả ngược xuụi Bàn tay mẹ khụng lỳc nào ngơi, khi thỡ dọn dẹp, lỳc thỡ nấu nướng, lỳc nào soạn bài Tụi chẳng thấy mẹ nghỉ ngơi lỳc nào
Mẹ tụi là thế, tụi yờu mẹ là lẽ tất nhiờn như tỡnh cảm của biết bao đứa con khỏc Nhưng đối với hàng xúm lỏng giềng mẹ cũng rất tận tỡnh, chu đỏo Bờn cạnh nhà tụi là nhà thằng Quõn Nhà nú nghốo, bố mẹ nú bỏ nhau Ba bà chỏu ở với nhau trong một ngụi nhà nhỏ.Hết thỏng rồi mà khụng cú tiền đúng tiền điện Mẹ tụi lại đúng giỳp Nhiều lần rồi mà chẳng thấy bà ấy trả tiền Hàng xúm bảo mẹ tụi là “ dở hơi” nhưng mẹ tụi chỉ cười Cú lẽ vỡ thế mà bõy giờ bà ấy bỏn dưa muối nếu gia đỡnh tụi mua thỡ bao giờ bà cũng cho nhiều hơn
Và mẹ cũng dặn nếu mua rau dưa thỡ nhớ sang mua cho bà để bà đắt hàng Mẹ tụi là thế, cứ lặng lẽ làm nhưng nhiều người yờu quý mẹ lắm
Ở cơ quan cũng vậy, mẹ được nhiều người tin yờu Ai cú chuyện gỡ mẹ đều giỳp đỡ tận tỡnh Mẹ cũng rất yờu mọi người Hụm qua cú một anh gọi điện mời mẹ đến nhà sang
ỏo cho mẹ anh ấy Thấy mẹ núi đú là cụ giỏo dạy cựng trường với mẹ nhưng bị ung thư và mất mấy năm rồi Tụi thấy mẹ nghe điện xong lặng lẽ khúc
Ai cũng núi cả bố và mẹ tụi đều hiền Bố tụi thỡ lỳc trước sống ở miền Nam nờn khi
về rất thương yờu con Nhưng mẹ tụi thỡ khỏc, mẹ khụng quỏ hiền như bố tụi Nhiều lỳc, mẹ khụng thớch núi nhẹ nhàng, luụn bắt tụi phải tập trung học tập Tuy bận rất nhiều việc nhưng
mẹ vẫn dành thời gian để dạy tụi học bài Nhiều lần tụi giận mẹ lắm vỡ thấy mẹ hơi khắt khe với tụi Nhưng tụi cũng chẳng giận lõu, vỡ những bỏt mỡ hoặc đĩa xụi núng hổi lại làm tụi tan biến Tụi chỉ thấy mỡnh thật là sung sướng
Tụi nhớ nhất là những ngày trời bắt đầu sang đụng Mẹ hay bắt tụi mặc những cỏi quần dài hay ỏo len để chống lạnh Ban đầu, tụi rất bực mỡnh và khú chịu Nhưng khi đi ra ngoài, tụi cảm thấy rột thật và chiếc ỏo mẹ bắt tụi mặc cũng chưa đủ làm tụi thấy ấm ỏp Lỳc đú,tụi cảm thấy hối hận vỡ đó giận mẹ, thật sự muốn lỳc về cú thể giỳp đỡ mẹ được một số việc Nhưng những suy nghĩ đú đó tan biến trong những tiết học thỳ vị của thầy cụ dạy cho tụi Từ nhỏ đến lớn bõy giờ, tụi nhận được một tỡnh yờu vụ cựng lớn lao của mẹ, vậy mà tụi cũn chưa biết yờu thương mẹ như mẹ đó yờu thương tụi Rồi đến một lần
Đú là một ngày giú rột lạnh giỏ Cũng như mọi khi, mẹ luụn bắt tụi mặc những chiếc
ỏo to đựng và ấm ỏp Lần này, tụi choàng ngay chỳng vào người vỡ ở trong nhà, tụi đó cảm thấy cỏi lạnh cắt thấu sương.Nhưng khi nhỡn thấy cỏi ỏo của anh Tựng cho, tụi bỏ nú xuống
và khụng chịu mặc Tụi đó được anh Tựng kể về chiếc ỏo này Nú rất ấm nhưng cũng hơi xấu Hai cỏi tay ỏo đó nhàu cỏi tỳi bị đứt một ớt bụng, cổ ỏo cũn cú những cỏi cỳc đó hơi han Mẹ vẫn bắt tụi mặc và núi rằng “ Trời lạnh lắm đú con” Tụi thấy cỏi ỏo đú thật xấu
Trang 3nên nhân lúc mẹ đang lúi húi hâm cơm ăn sáng cho mọi người, tôi vớ chiếc áo len nhỏ mặc vào rồi cầm chiếc bánh mì đi trước Tôi đi ra ngoài với một bộ dạng rất oai phong đối đầu với những cơn gió lạnh.Chỉ được một lúc, tôi cảm thấy lạnh nhưng những cơn gió này
không đủ làm tôi phải run lên và ôm chặt hai tay.Trời run rủi thế nào, ngay đúng lúc đó cây cối thổi mù mịt và chỉ sau đó một lúc,gió bấc ào ào Tôi vội vàng chạy đến lớp vì đã đi được hơn nửa đường, không sao thoát khỏi được cái lạnh căm căm này Tôi rét run lập cập, hai hàm răng đánh vào nhau thành tiếng Lúc đó tôi mới thấy ân hận Biết thế lúc đó tôi đã mặc cái áo của anh Tùng thì giờ tôi đã không bị rét thế này Tôi ngồi học mà khó chịu vô cùng, thỉnh thoảng hắt xì liên tiếp 3 cái Đến chiều thì thật sự tôi không thể chịu đựng nổi nữa Tôi ngồi như vô hồn ở trong tiết học, mắt thì vẫn nhìn lên bảng nhưng đầu óc thì luôn mong về
để có thể vào chăn ấm ngủ Cuối cùng thì cũng đến lúc về, tôi nhờ thằng Dũng lai về cho nhanh, nó hơi ngạc nhiên vì bình thường nó có ý tốt lai về, tôi luôn từ chối Về đến nhà, tôi lục tìm chìa khóa ở nơi nhà tôi hay cất và ngồi phịch xuống Tôi ngủ một cách nhanh chóng, vừa mới nằm xuống, tôi cảm nhận như mình ngủ ngay sau đúng 1 giây Trong giấc mơ, tôi nhìn thấy hàng nghìn những thứ gì đó bé nhỏ màu đen ở trên trần nhà, chúng cứ xa dần rồi lại đến gần Một cảm giác kinh hoàng và cũng hơi quen thuộc vì hồi bé tôi đã từng bị ốm Chẳng biết tôi đã ngủ bao lâu nữa, chỉ biết khi mới dậy, tôi đã nằm hẳn hoi đúng đầu, có đến hai cái chăn đắp và mũ len, găng tay của tôi đã được tháo ra để ở gần tivi.Tôi ngồi dậy, nhưng cái đau buốt ở đầu, tôi lại từ từ nằm xuống và quan sát xung quanh Bố tôi đi qua và hỏi : “ Ngủ tiếp hay ăn sáng đây con” Bố tôi là người thường hỏi và cũng tự trả lời theo ý nghĩ của mình Tôi chưa kịp trả lời, bố đã tự nhủ : “Thôi khi nào con ăn thì bố nấu lúc ấy” Tôi liền gọi bố và cố gắng nói to “
- Bố bảo mẹ nấu xôi con ăn với
Lúc đó, tôi mới biết một tin trời đánh, đó là mẹ tôi đã phải xuống bác Trường tiếp nước vì hôm qua thức cả đêm chăm sóc tôi Tôi tự nằm một mình nghĩ lại, cơn đói tan biến một cách nhanh chóng Biết thế, tôi đã nghe lời mẹ, mặc chiếc áo của anh Tùng cho tôi Tôi tự bảo với mình “ Nhất định lần này, mình sẽ không quên chuyện giúp đỡ mẹ” Đến tối, mẹ tôi về Tôi liền xin lỗi mẹ và hứa sẽ hoàn thành mọi việc mẹ giao hàng ngày cho tôi
Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng rất nhiều con người khôn lớn và trưởng thành, có ích cho xã hội.Và chính bản thân con muốn nói với mẹ rằng : “ Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con”