1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Lặng lẽ sa pa

4 1 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Lặng lẽ Sa Pa
Tác giả Nguyễn Thành Long
Trường học Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội
Chuyên ngành Văn học Việt Nam
Thể loại Tập trung khảo luận, phân tích tác phẩm
Năm xuất bản 1972
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 4
Dung lượng 167,69 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

những dòng tâm sự chân thành của anh với ông họa sĩ và cô kĩ sư về cuộc sống và công việc giữa núi rừng Sa Pa lạnh lẽo.. Đã bốn năm, khoảng thời gian không dài không ngắn đối với tuổi th

Trang 1

Lặng lẽ sa pa ANH THANH NIÊN

Có những ngôi sao chỉ xuất hiện trong một thời điểm nhất định nào đó trên bầu trời Cũng giống như anh thanh niên trong “ lặng lẽ Sa Pa” của Nguyễn Thành Long, mặc dù là nhân vật chính, nhân vật trung tâm nhưng anh chỉ xuất hiện trong chốc lát Tuy vậy, anh vẫn là điểm sáng nổi bật nhất trong bức tranh thơ mông, hữu tình của Sa Pa mà tác giả muốn thể hiện Có lẽ đẹp nhất, ấn tượng nhất, đáng để người đọc suy nghĩ nhất chính là … (những dòng tâm sự chân thành của anh với ông họa sĩ và cô kĩ sư về cuộc sống và công việc giữa núi rừng Sa Pa lạnh lẽo )

Truyện ngắn “ Lặng lẽ Sa Pa” được ra đời vào mùa hè năm 1970 sau chuyến đi thực tế ở Lào Cai của tác giả, truyện viết về con người lao động trong thời kì miền Bắc xây dựng xã hội chủ nghĩa và chống phá đế quốc Mĩ Tác phẩm in trong tập “ Giữa trong xanh” năm 1972, câu chuyện là cuộc gặp gỡ tình cờ mà thú vị của bác lái xe, ông họa sĩ, cô kĩ sư

và anh thanh niên Anh thanh niên là nhân vật chính của câu chuyện, hội tụ rất nhiều phẩm chất đáng quý Mỗi trang sách lật giở, mỗi nhân vật xuất hiện, ta lại được chiêm ngưỡng vẻ đẹp lung linh của anh thanh niên

Anh thanh niên đẹp ở tấm lòng yêu đời, yêu nghề ở tinh thần trách nhiệm với công việc Qua những lời giới thiệu gây tò mò, chú ý của bác lái xe về anh thanh niên: “ Người cô độc, thèm người nhất thế gian” Đã bốn năm, khoảng thời gian không dài không ngắn đối với tuổi thanh xuân của đời Với tấm bằng loại ưu, anh có thể được chọn bất cứ nơi làm việc tốt đẹp nào Nhưng anh đã chọn đỉnh núi cao khắc nghiệt Yên Sơn để thỏa nỗi đam mê công việc mình yêu thích Bốn năm nay anh sống một mình trên đỉnh núi Yên Sơn cao 2600m, vòi vọi với mực nước biển Quanh năm anh chỉ làm bạn với gió tuyết và lặng im Hoàn cảnh sống cô đơn với công việc vất vả, lặp đi lặp lại và đòi hỏi phải tỉ mỉ và chính xác Hơn nữa lại phải làm việc trong điều kiện khắc nghiệt Công việc của anh là đo gió, đo mưa, tính mây, đo chấn động mặt đất góp phần vào việc dự báo thời tiết hàng ngày, phục

vụ sản xuất và chiến đấu Gian khổ nhất là vào lúc một giờ sáng, dù mưa gió, tuyết lạnh thế nào cũng phải trở dậy ra ngoài làm việc Sống trong hoàn cảnh ấy, nhiều nguời chắc

Nguyễn Thành Long

Trang 2

chắn sẽ chán nản, buông xuôi, bi quan và thu mình lại thế nhưng anh thanh niên lại rất yêu đời, yêu nghề

Nhiều mùa, nhiều đêm và đã không biết đã bao nhiêu đêm anh tung chăn, xách đèn làm việc đúng vào giờ “ốp” và ngay cả việc anh không tiễn cô kĩ sư trẻ xuống chân núi là vì sắp đến giờ ốp, ta mới thấy anh là một người rất tự giác và có trách nhiệm trong công việc của mình Nếu là người khác, chắc chắn sẽ làm khác đi bởi ở nơi đây không ai quản thúc, theo dõi Nhưng với anh đó là tự giác là mệnh lệnh không lời, không cho phép anh làm một điều gì khác Trong cái lạnh thấu xương, gió tuyết và cái lặng im khiếp sợ của Sa Pa, ta mới thấy anh là một chàng trai dũng cảm, vì anh đã chiến thắng bản thân một mình mà đối chọi với gió tuyết, lặng im với công việc gian khổ, dám hi sinh niềm vui riêng tư, một giấc ngủ, một cuộc gặp gỡ hiếm hoi… vì công việc chung của đất nước

Anh suy nghĩ sâu sắc về công việc của mình Với anh hạnh phúc cũng thật giản dị “ hạnh phúc là mỗi sớm mai thức dậy có việc gì đó để làm, có ai đó để yêu và có gì đó để hi vọng Vì thế anh rất yêu công việc của mình Đối với anh, công việc là niềm đam mê cháy bỏng, là niềm hạnh phúc lớn nhất Hơn ai hết, anh hiểu rõ công việc thầm lặng của mình là

có ích mọi người, nó gắn liền anh với cuộc sống chung của đất nước Anh nói về công việc với những dòng tâm sự hồn nhiên, chân thành mà vô cùng xúc động: “ Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?” Anh coi công việc như một người bạn tri kỉ không thể thiếu trong cuộc đời Công việc của anh rất quan trọng và ý nghĩa: “ Công việc của cháu gắn liền với bao anh em đồng chí dưới kia Công việc vất vả thế đấy, chứ cất nó đi, cháu buồn đến chết mất” Anh không cảm thấy buồn chán cô đơn mà cảm thấy rất hạnh phúc khi được làm những điều mình thích, được cồng hiến cho đất nước “ phục vụ cho sản xuất, phục vụ cho chiến đấu” Với anh công việc là một niềm vui, niềm hạnh phúc Dù công việc ấy có vất vả nhưng anh không thể sống khi thiếu nó

Sống trong hoàn cảnh cô đơn, vất vả, nhiều người sẽ cảm thấy nhàm chán, tự ti, thu mình lại nhưng anh lại biết tự tạo niềm vui trong công việc như trồng hoa, nuôi gà và đọc sách Anh nói: “ Và cô thấy đấy, lúc nào tôi cũng có sách để trò chuyện, mỗi người một vẻ” Với anh đọc sách không chỉ khuây khỏa trong những lúc rảnh rôi mà còn để thấy được những cái hay, cái đẹp của cuộc sống Có thể thấy, sách chính là người bạn thân thiết của anh Anh còn tâm sự rất chân thành: “ Thèm người thì ai mà chả thèm ” Thèm người với anh là nỗi nhớ nhà, nhớ cha mẹ, gia đình chứ còn nỗi nhớ phồn hoa đô hội thì xoàng Vì

Trang 3

thế nên anh cố tình kiếm cớ để được gặp gỡ, giao tiếp với mọi người cho vợi bớt cô đơn, nguôi nỗi “thèm người”

Nhưng anh cho rằng những gì mình làm được vẫn chưa bằng người khác Anh luôn say sưa

ca ngợi, tôn trọng thành quả của mọi người Anh từ chối bác họa sĩ vẽ chân dung của anh

vì anh nghĩ mình không xứng đáng nhận được ân huệ ấy Anh đã giới thiệu những người

mà anh cho là xứng đáng hơn Anh nói thành thật “Một mình thì anh bạn trên đỉnh Phanxipang 3142m mới một mình hơn cháu Làm ở độ cao thế mới lí tưởng” hay là Bác về

Sa Pa vẽ bác kĩ sư trồng rau, đồng chí nghiên cứu khoa học ở cơ quan cháu ” Và anh cứ thế mà say sưa kể về những người ấy Đức tính khiêm tốn ấy của anh đã làm cho ông họa sĩ

và Bác lái xe, cô gái trẻ đều hết sức khâm phục và yêu mến

Anh thanh niên có sức lan tỏa mạnh mẽ , anh truyền cảm hứng về niềm yêu công việc, trân trọng cái đẹp cho mọi ngừoi; đã truyền niềm say mê nghệ thuật đến với ông họa sĩ

và tiếp thêm sức mạnh cho cô gái trẻ về hành trình dài đằng đẵng của cuộc đời Giúp cô gái nhận ra cuộc đời thật đẹp, thật ý nghĩa, cô không tiếc mối tình đầu nhạt nhẽo, cô không đắn đo do dự khi chọn nơi làm việc khi ra trường Cô sẽ đến bất cứ nơi đâu khi tổ quốc cần Anh còn lan tỏa cho giới trẻ chúng ta yêu cuộc sống, yêu công việc và sống nhiệt huyết, tận tâm, tận lực Gần anh ta như thấy mình thật nhỏ bé và còn nhiều hạn chế Khi ở được ở gần anh ta cũng thấy cuộc đời đẹp biết bao, giúp ta luôn cố gắng và nỗ lực không ngừng

Anh thanh niên cũng làm ta suy nghĩ về thái độ sống của mỗi người Trong khi có biết bao con người đang ngày đêm cống hiến và hi sinh thầm lặng cho đất nước lại không có

ít kẻ sống lười biếng, dựa dẫm, ỷ lại, né tránh, đùn đẩy khó khăn cho người khác Đến đây,

ta lại nhớ lời bài hát một rừng cây một đời ngừoi: “ Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng Gian khổ biết dành phần ai?” Ai sinh ra cũng mong muốn cuộc sống của mình nhàn hạ và thảnh thơi Chẳng ai muốn mình phải vất vả để làm những điều gian khổ cả Thế nhưng không phải vì thế mà chúng ta có quyền ỉ lại vào người khác, dồn đẩy những điều khó khăn để người khác gánh Ai cũng có một tuổi trẻ để cống hiến ai cũng chỉ sống một lần Vì thế hãy sống thật ý nghĩa Đây như một lời nhắc nhở chúng ta hãy đứng dậy chấp nhận thử thách

để vươn lên thành những người có ích cho xã hội cho đất nước

Với cốt truyện nhẹ nhàng, xây dựng nhân vật qua các điểm nhìn của nhân vật khác, tình huống tự nhiên hấp dẫn.Với thiên truyện “Lặng lẽ SaPa”,Nguyễn Thành Long đã cho thấy vẻ đẹp của những người lao động bình thường, vô danh đang ngày đêm âm thầm quên

Trang 4

mình cống hiến cho tổ quốc và đất nước Họ là những người đáng được quý trọng và tin yêu! Anh thanh niên là mẫu người thanh niên lí tưởng để ta phấn đấu noi theo

Ngày đăng: 24/07/2023, 23:06

w