Chùm thơ cảm động về Cha, Mẹ Chùm thơ cảm động về Cha, Mẹ Hàng năm cứ vào ngày 15 tháng 7 Âm lịch, người dân Việt theo đạo Phật có một ngày lễ lớn gọi là ngày lễ Vu Lan hay còn có tên gọi khác là Tết[.]
Trang 1Chùm thơ cảm động về Cha, Mẹ Hàng năm cứ vào ngày 15 tháng 7 Âm lịch, người dân Việt theo đạo Phật có một ngày lễ lớn gọi là ngày lễ Vu Lan hay còn có tên gọi khác là Tết Trung Nguyên Đây là đại lễ báo hiếu ông bà, cha mẹ, tổ tiên - một tập tục đáng quý của người Việt Nhân dịp lễ Vu Lan gần kề, VnDoc cũng xin gửi đến các bạn chùm thơ hay về cha, mẹ để lễ Vu Lan thêm phần ý nghĩa hơn.
BÔNG HỒNG VÀNG
Vu lan về con cài lên ngực Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà Của những đứa con nhớ về cha mẹ Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
Dù bao năm dù có hoá vô thường Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất
Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
Trang 2Cho chúng con lẽ sống tình yêu
Đại dương bao la đâu đã là nhiều
Với chúng con cha mẹ là tất cả
Có đôi lúc Mải mê quay với dòng đời ồn ã
Những đô hội thị thành Những phương trời lạ Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha
KHÔNG ĐỀ
Mẹ già là mẹ sinh ta ra Công phù lao dưỡng dục Công thầy (cha) mẹ đùm bọc chín tháng mười ngày
Thầy mẹ bồng bế trên tay Chân chưa đi bén đất Mùa đông lật cật Mùa rét lăn căn, Nơi ướt mẹ nằm,
Trang 3Nơi ráo (khô) mẹ xê (dịch) con lại Nuôi con cho nậy (lớn)
Nên chín nên mười
Cha dậy đôi lời Mẹ dậy có phép có tắc Dậy con ăn mặc, Có tứ có danh, Như búp trên nhành, như hoa mới nở Con trai có vợ, con gái có đôi Cha già mẹ yếu, ai nuôi hỡi hời
BÔNG HỒNG CÀI ÁO
Một bông hồng cho anh
Một bông hồng cho em
Và một bông hồng cho những ai Cho những ai đang còn Mẹ Đang còn Mẹ , lòng vui sướng hơn
Trang 4Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi
Như đóa hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười Như đời mình không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm
Mẹ ! Mẹ là giòng suối dịu hiền
Mẹ ! Mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao
Là mắt sáng trăng sao
Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối
Mẹ ! Mẹ là lọn mía ngọt ngào
Mẹ ! Mẹ là nải chuối buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm nương dâu
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời Rồi một chiều nào đó anh về
Nhìn Mẹ yêu , nhìn thật lâu Rồi nói , nói với Mẹ rằng :
Mẹ ơi ! Mẹ ơi ! Mẹ có biết hay không Biết gì ! biết là , biết là con thương Mẹ không Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em Thì xin anh ! thì xin em ! hãy cùng tôi vui sướng đi
Hãy cùng tôi vui sướng đi !!!
Trang 5CÒN HOÀI MỘT DẤU HỎI
Tuổi thơ con có một thời hạnh phúc Gọi “Mẹ ơi!” khi đói khát, chán chường Lòng vui lên thấy mẹ cười trước mặt Được vỗ về, được âu yếm yêu thương Nhà mình nghèo, mẹ sợ thân con lạnh Nên thức hoài, canh giấc ngủ thâu đêm Con trở giấc, mẹ vội vàng lính quýnh
Ấp ủ con mặc gió bấc ngoài hiên Lớn lên rồi lại rời xa tay mẹ
Mẹ vẫn cười nghiêng theo bóng đời con Khi vấp ngã, gọi “Mẹ ơi!” rất khẽ
Đỡ con lên, Mẹ hỏi “Có đau không” ?
Từ ngàn xưa nước mắt luôn rơi xuống Hạt mưa sa đâu chảy ngược lên nguồn? Trên đường đời mẹ bao lần vấp ngã
Có bao giờ con hỏi “Mẹ đau không ạ"
MẸ
Biết chiều nay con về thứ bảy Gánh rau xanh mẹ hái nhiều hơn Chợ huyện cách xa, ngày đông tê tái Bước chân gầy vẫn bám chặt đường trơn Nghĩ tới con mẹ rải bước dài hơn Lòng ấm lại giữa chiều giá buốt
Trang 6Gánh rau nặng thấm tình người, nhẹ bớt Giọt mồ hôi nhỏ suốt quãng đường dài Giọt mồ hôi hoà lẫn giọt mưa rơi Trong lạnh lẽo ấm nồng tình mẹ Những cọng rau trên dáng đời ngả xế Gửi màu xanh theo nhịp chân gầy Mai con về dù lạnh gió heo may Nhưng đã có giọt mồ hôi mặn ấy Nhưng đã có nhưng ngày đông tê tái
In dáng người trĩu nặng gánh rau xanh
NHỚ MẸ HIỀN
Buồn lắm mẹ ơi, đêm trường viễn xứ Con nhớ nhung hoài tiếng mẹ hiền ru Thương mẹ lắm, giờ đây xa cách mãi Chuyện tao phùng biền biệt cõi thiên thu! Buổi ra đi nhìn mẹ già yếu lắm
Lệ lưng tròng rưng rức nhói buồng tim Đường thiên lý quê người xa thăm thẳm Con lạc loài biền biệt tựa bóng chim Con biết mẹ khóc chiều thu lá đổ
Mẹ mong chờ khi phượng đỏ đầy sân Gió bấc về thương con buồn xứ lạnh Cảnh xuân tàn mẹ vò võ bâng khuâng! Con lưu lạc nửa đời xa cách mẹ
Trang 7Như trùng dương thuyền mất dấu hải đăng
Ôi mờ mịt giữa đêm trường cô lẻ Càng hãi hùng chợt thấy ánh sao băng
YÊU CHA
Cha đi tìm vầng mây trong sâu thẳm trời xanh
Nắn cho con cánh buồm và con bướm
Kể con nghe chuyện ngày trước
Có cánh cò bay lả bay la
Giọng ấm, trầm như một bài ca
Con xoe mắt tròn Lắng nghe
Lạ lẫm Chợt Man mác thương giọt mồ hôi lấm tấm
Nghe dạt dào khuấy động trong tim Con lạc về miền cổ tích xa xăm Cha nắm tay dắt con băng qua những cánh đồng, thửa ruộng Những lâu đài, điện ngọc, cung vương vẫn còn phía trước
Chốc cũng xa dần, nhỏ ,cuối đường đi
Con chẳng hề sợ bất kỳ điều gì dù đi đến đâu
Bởi luôn có cha bên cạnh
Là động lực cho con thêm sức mạnh
Là ánh thái dương sáng mãi muôn đời
Con nghiêng đầu nhìn cha : cười
Trang 8Soi bóng mình trong mắt cha ấm áp
Thấy chính con bơi trong biển hồ mênh mang điệu hát
Bài hát chỉ mỗi hai từ : yêu cha
THƯ GỬI MẸ
Mẹ của con giờ đây còn mạnh khoẻ?
Mẹ kính yêu, cho con gửi lời chào
Xin hãy để trên ngôi nhà của mẹ
Toả ánh chiều trong nỗi nhớ nôn nao
Con nghe rằng mẹ giấu điều lo lắng
Mẹ hay buồn, hay lo nghĩ về con
Mẹ hay bước ra ngoài con đường vắng
Trong chiếc áo len lạc mốt, cũ sờn
Rằng mỗi khi qua làn khói lam chiều
Mẹ nhìn thấy chỉ một điều khủng khiếp
Có vẻ như trong một vụ đánh nhau
Có ai đấy đâm con bằng dao thép
Chẳng sao đâu! Xin mẹ hãy yên lòng
Đấy tất cả chỉ là cơn mộng mị Con đâu có còn đến nỗi lông bông
Để chết đi khi chẳng nhìn thấy mẹ
Con bây giờ vẫn như thế, dễ thương
Chỉ ao ước một điều rất đơn giản
Sao cho thật mau thoát khỏi nỗi buồn
Trang 9Để trở về ngôi nhà ta thấp vắng Con sẽ về khi hoa nở trên cành
Mang hơi thở mùa xuân quanh vườn tược Chỉ có điều mẹ trong ánh bình minh Đừng thức con như tám năm về trước Đừng thức dậy những giấc mơ đã tắt Đừng khơi lên mộng ước đã không thành Con là kẻ sớm chịu nhiều mất mát Nếm trải nhiều mệt nhọc giữa ngày xanh
Và đừng dạy con cầu nguyện Không cần! Thời ấu thơ chẳng quay về lần nữa Chỉ mẹ là niềm vui, niềm an ủi của con Chỉ mẹ ?" đối với con là ánh hồng khôn tả
Mẹ hãy quên đi những điều phiền muộn
Mẹ đừng buồn, đừng lo lắng về con Đừng hay bước ra ngoài con đường vắng Trong chiếc áo len lạc mốt, cũ sờn
(Sergei Esenin)
MẸ CỦA CON
Nếu con bị chết treo trên vách núi
Mẹ của con, ôi mẹ của con!
Con biết rằng tình ai theo con mãi
Mẹ của con, ôi mẹ của con!
Nếu con bị đắm chìm trong biển cả
Trang 10Mẹ của con, ôi mẹ của con!
Con biết rằng ai sẽ tuôn dòng lệ
Mẹ của con, ôi mẹ của con!
Nếu con bị đày đọa cả thể xác, tâm hồn Con biết ai cầu cho con bình an vô sự
Mẹ của con, ôi mẹ của con!
(Rudyard Kipling)
TÌNH MẸ
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa
Dù đi xa hay ở rất gần
Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ
Mẹ dù xa nhưng ngóng về con
Vĩ đại thay! Muôn đời tình Mẹ Trong tim ta trân trọng giữ gìn
Ta yêu chị, yêu cha, yêu vợ
Nhưng khổ đau ta nhớ Mẹ hiền!
(Nicolai Nekrasov)
MẸ GIÀ
Bình minh đang gọi ra bình minh khác Trên cánh đồng lúa mạch bốc khói sương? Tôi nhớ về người tôi thương mến nhất Nhớ mẹ hiền già lão, yêu thương Như ngày trước mẹ đi ra đồi nhỏ
Trang 11Nắm chặt trong tay cây gậy của mình
Mẹ nhìn vào đôi dày trăng đã cũ
Đang bơi trên dòng sông ngủ mơ màng
Và cay đắng trong lòng, con biết mẹ Với một nỗi lo và một nỗi buồn
Rằng giờ đây thằng con trai của mẹ
Đã không còn nhớ gì đến quê hương Rồi sau đó mẹ đi ra nghĩa địa
Mẹ nhìn vào hòn đá xám chằm chằm
Mẹ trút ra hơi thở dài nhè nhẹ
Mẹ tiếc thương những anh, chị em con Mặc chúng con trưởng thành trong cay đắng Còn các em đã lớn tựa mùa xuân
Dù sao mẹ đôi mắt hiền, sống động Đừng để cho dâng ngập nỗi đau buồn
Quá đủ rồi! Khổ đau đã lắm!
Giờ đến lúc mẹ thấy một điều rằng
Cả cây táo cũng vô cùng đau đớn Khi phải trút đi những chiếc lá vàng Bởi một điều niềm vui là hiếm lắm Như tiếng ngân vang buổi sớm mùa xuân Đối với con nếu trên cành rữa xuống Thì cháy thành tro trong gió còn hơn
(Sergei Esenin)
Trang 12CƠN BÃO TUYẾT
Cơn bão tuyết châm chích và vùi dập Ánh trăng thanh lạnh lẽo chiếu trên trời Giờ tôi lại thấy rìa làng quen thuộc
Và ngọn lửa hồng bên cửa sổ nhà tôi
Ta đều khách lãng du, đâu cần nhiều lắm Những gì đời cho tôi, tôi hát về người Giờ ngồi quanh bữa cơm chiều đầm ấm Giờ tôi lại nhìn thấy mẹ già tôi
Mẹ nhìn đâu mà nước mắt dầm dề Rồi lặng im như không hề đau đớn Con không thể nào quay được mặt đi
Để cốc chè trên bàn tay rơi xuống
Ơi mẹ của con dịu dàng, thắm thiết Xin mẹ quên đi những ý nghĩ buồn
Mẹ hãy nghe sau tiếng đàn của tuyết Con kể mẹ nghe về cuộc đời con Con đã thấy nhiều, đã đi nhiều chốn
Đã yêu nhiều và đau khổ cũng nhiều Rồi từ đó uống rượu và gây chuyện Tốt nhất mẹ đừng thấy đứa con yêu
Và bây giờ con nằm đây sưởi ấm
Áo treo lên và giày cởi vất ra Con lại vui và lại đang hy vọng
Trang 13Vào vận may như thuở ấu thơ.
Ngoài cửa sổ bão tuyết đang nức nở Trong tiếng ồn ào hoang dã đau thương Tôi cứ ngỡ những cây gia trút lá Những cây gia trắng xoá ở trong vườn
(Sergei Esenin)
THƯ GỬI CON
Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân Những lúc ăn mẹ thường hay vung vãi Hay tự cha không mặc được áo quần Hãy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu
Mẹ đã chăm lo tã, áo, bế,bồng
Bón cho con từng miếng ăn, hớp sữa Cho con nằm trong nệm ấm chăn bông Cũng có lúc con thường hay trách móc Chuyện nhỏ thôi mà mẹ nói trăm lần Xưa kia bên nôi giờ con sắp ngủ, Chuyện thần tiên mẹ kể mãi không ngưng
Có lúc cha già không muốn tắm Đừng giận cha và la mắng nặng lời Ngày con nhỏ,con vẫn thường sợ nước Từng van xin “đừng bắt tắm, mẹ ơi !”
Trang 14Những lúc cha không quen xài máy móc Chỉ cho cha những hướng dẫn ban đầu Cha đã dạy cho con trăm nghìn thứ
Có khi nào cha trách móc con dâu? Một ngày nọ khi mẹ cha lú lẫn Khiến cho con mất hứng thú chuyện trò Nếu không phải là niềm vui đối thoại Xin đến gần và hãy lắng nghe cha
Có những lúc mẹ không buồn cầm đũa Đừng ép thêm già có lúc biếng ăn Con cần biết lúc nào cha thấy đói Lúc nào cha thấy mệt muốn đi nằm Khi già yếu phải nương nhờ gậy chống Xin nhờ con đỡ cha lấy một tay Hãy nhớ lại ngày con đi chập chững
Mẹ dìu con đi những bước đầu ngày Một ngày kia cha mẹ già chán sống Thì con ơi đừng giận dữ làm gì ! Rồi mai này đến phiên,con sẽ hiểu
Ở tuổi này sống nữa để làm chi?
Dù mẹ cha cũng có khi lầm lỗi Nhưng suốt đời đã làm tốt cho con Muốn cho con được nên người xứng đáng Thì giờ đây con cũng chẳng nên buồn Con tức giận có khi còn xấu hổ
Trang 15Vì mẹ cha giờ ăn đậu ở nhờ Xin hãy hiểu và mong con nhớ lại Những ngày xưa khi con tuổi ấu thơ
Hãy gíup mẹ những bước dài mệt mỏi
Để người vui đi hết chặng đường đời Với tình yêu và cuộc đời phẩm giá Vẫn yêu con như biển rộng song dài Luôn có con,trong cuộc đời Yêu con, Cha-Mẹ có mấy lời cho con