Đoạn 1 (14 câu đầu) Khung cảnh hùng vĩ của vùng núi Tây Bắc và chặng đường hành quân gian khổ của người lính Tây Tiến Đoạn 2 (8 câu tiếp) Những kỷ niệm đậm tình quân dân và vẻ đẹp sông nướcĐoạn 1[.]
Trang 1 Đoạn 1 (14 câu đầu): Khung cảnh hùng vĩ của vùng núi Tây Bắc và chặng đường hành quân gian khổ của người lính Tây Tiến
Đoạn 2 (8 câu tiếp): Những kỷ niệm đậm tình quân dân và
vẻ đẹp sông nướcĐoạn 1 (14 câu đầu): Khung cảnh hùng
vĩ của vùng núi Tây Bắc và chặng đường hành quân gian khổ của người lính Tây Tiến
Đoạn 2 (8 câu tiếp): Những kỷ niệm đậm tình quân dân và
vẻ đẹp sông nước
Đoạn 3 (8 câu tiếp theo): Hình tượng của những người lính Tây Tiến
Đoạn 3 (8 câu tiếp theo): Hình tượng của những người lính Tây Tiến
Quang Dũng là một nghệ sĩ đa tài: làm thơ, viết văn, vẽ tranh, soạn nhạc.
- Một hồn thơ lãng mạn, tài hoa: nhà thơ của xứ Đoài mây trắng, thơ giàu chất nhạc, họa
- Các tác phẩm chính: Rừng về xuôi; Mây đầu ô
Bài thơ được in trong tập “Mây đầu ô”(1986)
-Tinh thần bi tráng: Không né tránh thực tại, tuy buồn thương, gian khổ nhưng không bi lụy, ngược lại vô cùng hào hùng, mạnh mẽ
-Đặc biệt, Quang Dũng đã không ngần ngại khi nói đến cái chết, điều mà văn học kháng chiến trong thời gian dài thường né tránh:
Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Áo bào thay chiếu anh về đất
Trang 2– Nhưng khi miêu tả những cảnh đau thương, kể cả cái chết, lời thơ Quang Dũng không làm mềm lòng người đọc Trái lại, tính chất hùng tráng đã bật lên
từ cái bi, bởi đó là cái chết vì lí tưởng cao cả (Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh) cái chết đã hóa thành bất tử (Áo bào thay chiếu anh về đất)