Export HTML To Doc Phân tích khổ 2 bài thơ Nhớ rừng ngắn gọn Tuyển chọn những bài văn hay Phân tích khổ 2 bài thơ Nhớ rừng ngắn gọn Với những bài văn mẫu ngắn gọn, chi tiết, hay nhất dưới đây, các em[.]
Trang 1Phân tích khổ 2 bài thơ Nhớ rừng ngắn gọn
Tuyển chọn những bài văn hay Phân tích khổ 2 bài thơ Nhớ rừng ngắn gọn Với những bài
văn mẫu ngắn gọn, chi tiết, hay nhất dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn Cùng tham khảo nhé!
Mục lục nội dung
Phân tích khổ 2 bài thơ Nhớ rừng ngắn gọn - Bài mẫu 1
Phân tích khổ 2 bài thơ Nhớ rừng ngắn gọn - Bài mẫu 2
Phân tích khổ 2 bài thơ Nhớ rừng ngắn gọn - Bài mẫu 3
Phân tích khổ 2 bài thơ Nhớ rừng ngắn gọn - Bài mẫu 1
Trang 2Giữa cảnh sống tầm thường, tù túng, giả dối ở vườn bách thú, con hổ đau đáu một nỗi nhớ rừng Bức tranh núi rừng đại ngàn hiện lên trong kí ức của chúa sơn lâm hoàn toàn đối lập với cảnh sống tầm thường, sửa sang, giả dối ở vườn bách thú Nhà thơ thật khéo léo sử dụng phép liệt kê trong miêu tả, điệp từ "với" kết hợp động từ miêu tả hành động và thủ pháp phóng đại đã
mở ra bất tận vẻ đẹp hoang vu, dữ dội, bí hiểm của chốn rừng thiêng Tại sao con hổ lại nhớ rừng đến như vậy? Bởi đó là nơi ngự trị của chúa sơn lâm, là nơi nó được làm chủ , được thể hiện quyền uy của mình Bút pháp tạo hình được sử dụng khéo léo đã làm nổi bật vẻ đẹp vừa mềm mại, uyển chuyển, vừa uy nghi dũng mãnh của vị chúa tể rừng xanh Đoạn thơ với những từ ngữ giàu sức gợi đã thể hiện niềm khao khát tự do mãnh liệt của nhà thơ nói riêng cũng như của toàn thể dân tộc Việt Nam nói chung
Phân tích khổ 2 bài thơ Nhớ rừng ngắn gọn - Bài mẫu 2
Khát vọng tự do là khát vọng muôn đời mà không chỉ con người mà ngay cả đến loài vật cũng đều ao ước Và với một vị chúa tể rừng già thì khát vọng ấy chẳng phải càng khao khát và mãnh liệt hơn sao ? Con hổ trong bài thơ " Nhớ rừng" của Thế Lữ là một con vật hoàn toàn bị rơi vào tư thế bị động, hoàn toàn mất tự do, mất đi cái uy linh của một vị chúa tể rừng xanh khi bị giam cầm trong cũi sắt Dù vậy nhưng con hổ chưa bao giờ chịu khuất phục hoàn toàn thực tại chán chường ấy, nó vẫn nhớ về rừng xanh, nhớ về một thời oanh liệt của trước kia như một cách
để thể hiện khát vọng tự do mãnh liệt của loài hổ Con hổ nhớ về quá khứ, trong suy nghĩ của nó vẫn là dòng hồi tưởng về quá khứ huy hoàng, oai phong ấy.Đó chính là hình ảnh uy nghi của chính mình, của những bước chân đầy tự do, phóng khoáng “ta bước chân lên dõng dạc đường hoàng”, đó chính là dáng vẻ oai vệ, uyển chuyển của chính mình “Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng”.Trong những bước chân tự do ngày ấy, con hổ có thể tự chủ mọi thứ xung quanh mình, sống chan hòa với thiên nhiên,với cỏ cây, hoa lá “Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc” Đó
Trang 3là cuộc sống tự do, tự tại của chúa tể sơn lâm Dòng hồi tưởng cũng khiến con hổ tự hào về quá khứ đã xa của mình
Phân tích khổ 2 bài thơ Nhớ rừng ngắn gọn - Bài mẫu 3
“Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ Thuở tung hoành, hống hách những ngày xưa Nhớ cảnh sơn lâm bóng cả cây già Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn thét núi”
Ta có thể thấy, con hổ mãi bế tắc, u uẩn trong tâm trạng, khi thì đau khổ với thực tại, khi thì sống hoài tưởng lại quá khứ tươi đẹp, sáng lạng của những ngày xưa “Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ” Quá khứ huy hoàng, oai hùng ấy vẫn luôn sống động trong tâm hồn yêu tự do của con hổ, nó nhớ về những thuở “tung hoành”, tự do đi lại, tự chủ cuộc sống của mình cùng sự kiêu hãnh, thỏa chí tung hoành nơi rừng già “hống hách những ngày xưa” Khung cảnh toàn sự giả dối, bắt chước hợm hĩnh không gian rừng già ở vườn thú khiến con hổ chán ghét, nó nhớ về những khung cảnh rộng rãi, mênh mông của “sơn lâm”,với những “bóng cả” và cây già”, không gian xung quanh cũng tràn ngập âm sắc bởi “tiếng gió gào ngàn”, “giọng nguồn thét núi” chứ không phải tiếng cười tiếng nói đầy giả dối của con người ngoài kia
“Ta bước chân lên dõng dạc đường hoàng Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc”
Vẫn là dòng hồi tưởng về quá khứ huy hoàng, oai phong ấy, đó chính là hình ảnh uy nghi của chính mình, của những bước chân đầy tự do, phóng khoáng “ta bước chân lên dõng dạc đường hoàng”, đó chính là dáng vẻ oai vệ, uyển chuyển của chính mình “Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng”, trong những bước chân tự do ngày ấy, con hổ có thể tự chủ mọi thứ xung quanh mình, sống chan hòa với thiên nhiên,với cỏ cây, hoa lá “Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc” Đó
là cuộc sống tự do, tự tại của chúa tể sơn lâm, dòng hồi tưởng cũng khiến con hổ tự hào về quá khứ đã xa của mình “Ta biết ta chúa tể muôn loài”, vì là đấng tối cao nơi rừng già nên mọi hành động của nó đều khiến cho vạn vật nể sợ “Là khiến cho mọi vật đều im hơi”
Như vậy, mượn lời của một con hổ bị giam giữ nơi sở thú, nhà thơ Thế Lữ thể hiện được sự mất
tự do, cuộc sống tù túng của cả một thế hệ ở thời đại mình sinh sống, đó cũng chính là giai đoạn
tự do, độc lập của dân tộc bị lũ xâm lược kìm hãm, giam cầm Bài thơ thể hiện được sự xót xa của nhà thơ về quá khứ tự do, tự tại, đồng thời thể hiện thái độ chống cự đến cùng của nhà thơ đối với sự kìm hãm ấy
Trang 4-/ -
Với các bài văn mẫu Phân tích khổ 2 bài thơ Nhớ rừng ngắn gọn do Top lời giải sưu tầm và biên soạn trên đây, hy vọng các em sẽ có thêm những góc nhìn mới mẻ và có cái nhìn tổng quát hơn về tác phẩm Chúc các em làm bài tốt!