1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Thuyet minh ve cay co

4 1 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Thuyết Minh Về Cây Cọ
Trường học Trường Đại học Mở Hà Nội
Chuyên ngành Văn học Việt Nam
Thể loại Bài thuyết minh
Định dạng
Số trang 4
Dung lượng 133,46 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Thuyết minh về cây cọ VnDoc com VnDoc Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí Đề bài Thuyết minh về cây cọ Bài làm Cây cọ là một loại cây không thể thiếu với người dân quê tôi Nếu các bạn v[.]

Trang 1

Đề bài: Thuyết minh về cây cọ

Bài làm

Cây cọ là một loại cây không thể thiếu với người dân quê tôi Nếu các bạn về miền trung du quê tôi sẽ thấy “rừng cọ, đồi chè” mát tầm mắt bởi màu xanh của rừng cọ bạt ngàn như ngàn cánh tay vẫy chào từ ngút ngàn xa như mời gọi khách lạ, như chào đón những đứa con quê hương trở về sau bao ngày bôn xa,

xa cách

Cây cọ như một đặc sản tạo ra nét riêng cho quê hương Ngày còn nhỏ chúng tôi thường đi chăn thả trâu trên những đồi cọ, thoả sức nô đùa mà không sợ nắng, lá cọ như chiếc ô xoè bóng mát, che chở cho lũ trẻ Nội tôi kể lại, ngày còn đánh Mĩ cây cọ cũng góp công lớn trong việc bắn máy bay của địch Bên dưới những đồi cọ xanh rợp trời là nơi trú ẩn và mai phục của dân quân, du kích và bộ đội địa phương Hoà bình lập lại, người dân quê tôi trở lại với cuộc sống ruộng đồng, lá cọ lại làm thành những chiếc ô che nắng cho mẹ nhổ mạ; làm thành chiếc nón lá cho ba lên nương Lá cọ còn có thể dùng lợp nhà rất tốt: nhà bằng lá cọ vừa bền lại rất mát Thân cọ thẳng đứng với những chiếc bi

cọ sắc nhọn như chiếc chông

Tuy bề ngoài sù sì và gớm ghiếc nhưng bên trong lại là một món ăn đặc sản rất ngon đó là món củ ngũ cọ Củ ngũ cọ là phần lõi gần búp cọ, nơi phình ra to nhất của thân cọ Phải là người dân đã gắn bó với cây cọ như người dân quê tôi mới biết cách lấy được món đặc sản này Cọ được chặt đổ rồi lấy búa bổ từng lớp bi, tách ra làm lộ lớp lõi tráng, khoét lấy phần non Sau đó có thể ăn sống

có vị giòn ngọt và rất mát, còn nếu xào lên thì lại có vị béo ngậy, bùi rất riêng Nhưng đó là món ăn ngon nhưng rất lãng phí vì mỗi lần muốn thưởng thức món ăn này thì lại phải chặt cọ Vì thế chỉ những khi có khách quý đến chơi, món củ ngũ cọ này mới có dịp xuất hiện Lá cọ là một vật liệu rất tốt để đan nón Chiếc nón được các cô thôn nữ đan rất đẹp đã có mặt trên mọi miền đất nước Có thể nói, rừng cọ đối với người dân quê tôi như là cây tre đối với người dân Việt Nam vậy

Nhớ lúc bé, chị em chúng tôi vẫn thường ngóng mẹ đi chợ về để đòi qua Mỗi mùa mỗi thứ quà khác nhau nhưng đều mang mùi vị năm tháng quê nhà mà suốt cuộc đời không bao giờ tôi quên được Cứ vào cuối tháng hai là đã có cọ

ỏm rồi, mấy chị em chia nhau túi cọ mẹ mua, ăn nhồm nhoàm thật ngon Cũng

có lúc mẹ tôi mua cọ tươi về nhà tự ỏm, việc chọn cọ - nói như lũ thanh niên chúng tôi vẫn trêu nhau thì là “cả một nghệ thuật” đấy Quả cọ ngon là quả được lấy từ cây cọ chưa bao giờ bị chặt lá, vì thường thường người ta vẫn trồng

cọ lấy lá lợp nhà, làm chổi Nếu cây cọ bị chặt lá một lần thì quả cọ sẽ còi cọc, hạt to và ăn rất chát, mất hết mùi vị đặc trưng của nó Chọn cọ làm sao cho quả

cọ dài, hạt nhỏ, lõi dày, bấm ngón tay thấy màu vàng ngậy như mỡ gà Cọ đấy

mà ỏm lên chắc chắn sẽ bùi ngon phải biết, cọ càng già ăn càng bùi, càng béo

Ỏm cọ phải biết kĩ thuật, lấy nước giếng khơi đun nóng lên vừa phải Om cọ từ

15 đến 20 phút, khi bóp thấy cọ mềm, nước váng nổi vàng sóng sánh như mờ

gà là được Cọ ỏm có lớp vỏ mỏng màu nâu sẫm, lõi cọ màu vàng, càng dầy càng ngon Nếu ỏm bằng nước sôi hẳn thì thời gian nhanh hơn, khi ỏm nhớ đậy kín vung Thường thì trước khi ỏm mang cọ rửa sạch rồi đem xóc lẫn vật sắc, nhọn như cật nứa hay mảnh chai để bong hết vỏ ngoài của cọ cho bớt chát Khi

Trang 2

ỏm cọ phải chú ý thời gian cho phù hợp, nếu không khéo cọ sẽ bị tóp lại, cứng chát không ăn được Thế nên ỏm được một mẻ cọ ngon là phải khéo léo lắm, kì công lắm

Quả cọ ngoài mang ỏm thì người dân quê tôi còn chọn những quả cùi dày, béo rồi mang cạo sạch vỏ đem làm dưa Dưa cọ có vị mặn của muối, vị ngậy béo bùi bùi của cọ, có thể ăn cùng với cơm hoặc ăn chơi đều rất ngon Nếu bạn đến thăm bất cứ một gia đình nào quê tôi, khi thấy trong mâm cơm bày món dưa cọ thì hãy mở lòng thưởng thức và đón nhận Em nghĩ bạn sẽ không bao giờ quên hương vị của nó cho dù sau này được đi khắp nơi nơi, được ăn đủ thứ sơn hào hải vị đi chăng nữa Tôi trộm nghĩ phải chăng cây cọ quê mình là thiên sứ cho vùng đất trung du đầy nắng gió này?

Nếu bạn đã từng được đi thăm rừng cọ bạt ngàn, từng nhìn thấy cọ lớn lên trên khô cằn sỏi đá, bằng cái nắng miền trung du phỏng rát chân trần thì khi đứng dưới tán cọ xanh tự lòng đã thây yêu cây cọ lắm, chứ chưa nói gì đến việc ăn thứ quả thơm bùi mọc ra từ gian khó

Tôi nghĩ về loài cọ mà lại nghĩ đến con người nơi đây bao thế hệ vẫn không quản mưa nắng nhọc nhằn mà vươn cao, vươn xa mãi Lòng tự nhắc nhở mình

- Một người con đất Tổ phải cố gắng thật nhiều dẫu cho cuộc sống này còn biết bao nhiêu gian khó

Bài làm 2

Quê tôi ở vùng trung du Vĩnh Phúc Từ thuở bé chúng tôi đã gắn bó thân thiết với cây cọ Lớp học dưới tán lá cọ xanh Chúng tôi ngồi tập viết những chữ cái đầu tiên trong lớp học lợp bằng lá cọ Cây cọ cho lá lợp nhà, cho chổi quét sân, cho thân làm cống ao, máng nước, củi đun Ngay cả cái cuống lá cọ hai cạnh gai góc như răng cưa cũng dùng làm mành che, chiếu trải

Cọ là loài cây của người nghèo Quê tôi ngày trước nghèo lắm Xóm làng với những căn nhà lợp lá cọ thấp lụp xụp Lá cọ dùng lợp mái nhà vừa kín, vừa bền, vừa mát Những thân cây cọ già còn được chẻ ra làm rui mè rất bền Ngày hè nóng nực, chiếc quạt lá cọ phành phạch suốt đêm Cơn mưa rào bất ngờ ập xuống chỉ cần bẻ một tàu lá cọ che lên đầu là khỏi ướt Quả cọ ỏm chín tới ăn thơm ngậy, nhớ mãi Khi giặc Mỹ đem bom đánh phá miền Bắc, trường học sơ tán khỏi thị trấn, lớp của chúng tôi nửa chìm nửa nổi trong rừng cọ Xưởng sửa chữa xe tăng, súng pháo của bộ đội cũng nằm dưới tán lá cọ xanh Chúng tôi đến trường, những người chiến sĩ hành quân ra trận từ miền đất trung du chỉ cần một tàu lá cọ trên lưng là thành vòng ngụy trang vừa che mắt giặc, vừa che mưa nắng

Tôi còn nhớ nhà tôi ngày ấy có sáu mẫu rừng lá cọ, gồm hai khoảnh gần nhau

do chính tay bố tôi trồng Ông thường kể cho tôi nghe chuyện khai phá đất đai,

"đâm" (tức là trồng) từng cây cọ con và chăm sóc như thế nào để có được hai khoảnh rừng ấy Cây cọ như cũng biết thương người nông dân nghèo Tự nó bám rễ vào đất đồi cằn khô mà vươn lên Cọ là loại cây rễ chùm như cây dừa, cây cau, cây tre Rễ cọ bám vào đất đồi lan toả, kiếm tìm từng chút dinh dưỡng

để nuôi cây lớn lên từng ngày, nuôi lá tốt xanh cho con người lợp nhà, chằm nón Nhưng cây cọ khác với cây tre Dưới tán cây tre đất đai bị hút kiệt chất màu mỡ đến xơ xác, cỏ không mọc nổi Còn dưới tán cây cọ vẫn có thể trồng sắn, trồng chè Cọ là loại cây của tự nhiên, phục vụ con người một cách tự

Trang 3

nhiên với những thứ con người khai thác được của cây mà nó vốn có Cây cọ không phải thuần dưỡng, cải tạo và không cần chăm sóc gì Mỗi năm một lần người ta dùng con dao quắm có cán dài (quê tôi gọi là dao phát rừng) phát quang những khóm guột, bụi tế, những cây sim, cây mua dưới gốc cọ Những cây ấy sẽ khô mục trở thành phân bón cho cọ

Bố tôi rất quý hai khoảnh rừng lá cọ của nhà mình Không kể khi thu hoạch lá

cọ, hầu như độ vài ngày ông lại vác con dao cán dài lên vai đi thăm rừng, sờ vỗ từng gốc cây thân thiết như những người bạn Những năm đầu thập kỷ sáu mươi của thế kỷ trước, phong trào hợp tác xã ra đời, sáu mẫu rừng lá cọ nhà tôi được "công hữu hóa", trở thành tài sản chung của tập thể Dù không còn là tài sản riêng của mình nhưng bố tôi vẫn cứ giữ thói quen đi "thăm rừng" như trước Hình như ông chưa quen được ngay với cái khái niệm "sở hữu tập thể" đối với hai mảnh rừng trồng cọ của mình Ông rất bực mỗi khi thăm rừng thấy những cây cọ bị khai thác triệt để cả lá già, lá non, chỉ còn để lại mỗi cái búp Ông là người suốt đời vất vả lam lũ, từ khi lên sáu, lên bảy mồ côi cha mẹ cho đến lúc qua đời ở tuổi 101 Ông không hiểu thế nào là quy trình quang hợp, trao đổi chất của cây cối Nhưng ông hiểu cây muốn tồn tại, xanh tốt thì phải có lá Mỗi khi cùng tôi lên rừng cọ ông thường dặn: "Chặt lá cọ dao phải sắc, phải chặt từ trong ra ngoài, một nhát là đứt cuống lá" Ông rất ghét đám thanh niên trong đội sản xuất khi khai thác lá cọ cho hợp tác xã thường tiện tay chém từ ngoài vào trong vừa dễ, vừa mạnh, vừa nhanh nhưng lưỡi dao thường làm đứt cả những cuống lá non của cây

Cây cọ sống với bao thế hệ người dân trung du quê tôi như những người bạn, thân thiết và trọn vẹn nghĩa tình

Bây giờ thì quê tôi ít thấy những mái nhà còn lợp lá cọ Làng quê bây giờ cũng nhà ống, mái bằng, mái ngói, cao tầng Cây cọ hình như thu hẹp dần chức năng hơn nhưng không phải là vô dụng Lá cọ được làm đồ thủ công mỹ nghệ Mành

cọ thành hàng xuất khẩu Tuy nhiên, khi giàu có, khá giả hơn là có những người xem thường hoặc nhạt tình với những thứ đã từng gắn bó, sẻ chia với mình khi khốn khó, bần hàn Về quê, tôi gặp nhiều người chặt bỏ cây cọ để trồng loại cây khác có giá trị kinh tế cao hơn hoặc bán cho những khu du lịch sinh thái, công viên, nhà nghỉ ở dưới xuôi trồng làm cây cảnh Họ dùng máy xúc, cần cẩu có gầu ngoạm múc lên cả những cây cọ cao đến năm, sáu mét, xếp lên xe tải nặng chở về xuôi Những cây cọ có cả hàng chục năm, thậm chí cả trăm năm gắn bó với đồi rừng miền trung du nay được đưa về Hà Nội, đứng trơ trọi bên đường phố Những tàu lá cọ xòe ra ngơ ngác giữa chốn thị thành Nhưng phần lớn những cây cọ bị bứng khỏi rừng, bị xẻ tách khỏi đồng loại của chúng "di cư" về xuôi cũng đều bị chết Tôi đã từng thấy tại một khu nhà ở, biệt thự cao cấp bên đường Bắc Thăng Long - Nội Bài người ta đưa từ rừng về hàng trăm cây cọ trồng chi chít, tạo thành cảnh quan rất đẹp Họ còn cẩn thận đào cả đất nơi những cây cọ vẫn sống đem theo về đổ vào gốc cho cây đỡ nhớ rừng và dần thích nghi với môi trường mới Nhưng tất cả những cây cọ ấy đều sống lay lắt một thời gian rồi chết lụi dần Người ta phải trồng thay thế bằng chủng loại khác là cây sữa và cây keo lá chàm

Có thể rồi cây cọ quê tôi sẽ mất dần giá trị sử dụng khi đất nước tiến lên công nghiệp hóa, hiện đại hóa Song, trong niềm vui mỗi khi thấy ở miền quê trung

Trang 4

du những ngôi nhà cao tầng, ngói đỏ vượt lên lũy tre làng thì tôi vẫn không bao giờ quên và luôn yêu quý hình ảnh "rừng cọ, đồi chè, đồng xanh ngào ngạt" của quê hương

Ngày đăng: 22/03/2023, 16:19

w