Lục bát những dòng chảy Lục Bát Tình (Hồ Quốc Nhạc tuyển chọn NXB Đồng Nai) Lời tựa Lục bát những dòng chảy Lục bát Dòng sông thơ mộng ấy có thể nói không một nhà thơ Việt Nam nào không ghé đến tắm má[.]
Trang 1Lục Bát Tình
(Hồ Quốc Nhạc tuyển chọn NXB Đồng Nai)
Lời tựa:
Lục bát - những dòng chảy
Lục bát.Dòng sông thơ mộng ấy có thể nói không một nhà thơ Việt Nam nào không ghéđến tắm mát, vẫy vùng.Đến thì nhiều, ở lại rất ít,ngày càng hiếm so với nhịp sống hối hảhiện nay
Nhắc đến lục bát người ta nhớ đến Kiều của Nguyễn Du - người đưa thể loại này đến đỉnhcao tuyệt hảo
Điều này dễ làm chùng tay các nhà thơ muốn dùng thể loại này để làm thơ
Lục bát có phải là thể thơ hoàn toàn Việt Nam không? Nhiều học giả, biên khảo tìm cáchtrả lời vấnđề này Cụ Bửu Ký trong Quốc Văn Cụ Thể viết"Theo cách gieo vần mà xét cáclối văn vần, có thể phân biệt ngay lối nào nguyên của ta, lối nào của Trung Quốc mà ta bắtchứơc
Lối gieo vần của Trung Quốc bao giờ cũng để ở cuối cùng.Lối riêng của ta khác hẳn lốiTrung Quốc, câu trên vần chữ ở cuối cùng, còn câu dưới thì vần không ở chữ cuối cùng" Theo Phạm Đình Toái, tác giả Đại Nam Quốc Sử Diễn Ca do ông Hoàng Xuân hãn dẫn thìchính ngườiTàu đã ngạc nhiên Khi đọc Nhật Trình Bắc Sứ của Nguyễn Huy Ánh - Viết bằngHán văn và bằng thể lục bát
Lục bát thấm vào máu, vào ca dao, vào lời ru câu hò tình tứ cúa nền Văn Học ViệtNam.Thế mà có người bạn làm thơ trẻ bảo:"Không thể cách tân lục bát,không thể làm mới
gì thêm sau Nguyễn Du " Tôi rẩt băn khoăn, nghi vấn, cố gắng đọc lại một số bài lục bát cótrong tay, bài viết này xem như một ghi chép gợi ý cho việc lời đáp
Trang 2Lật quyển "Thi Văn Bình Chú" của Ngô Tất Tố - NXB Tân Dân Hà Nội có chép bài "Sônglấp Nam Định"
của TRần Tế Xương:
Sông kia rầy đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai
Đêm nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò
Ông Ngô Tất Tố phê bình:"Hoài cổ đến như bài này có thể cho là kỳ diệu.Cả bài chỉ có haicâu mười bốn âm mà hàm súc biết bao nhiêuê ý cảm khái, gói ghém hết một cuộc tangthương.Đọc những câu này mà không thấy một sự bồi hồi lai láng, tức là người không biếtxem thơ".Tôi ở thành phố, nhiều khi bứt rứt nhớ cảnh tang thương ngẫu lục, lại nhớ đếnbài "Sông lấp Nam Định " day dứt khôn nguôi Nguyễn Bính, Bàng Bá Lân,Trần TrungPhương với những bài thơ mảnh tình gần gũi đẩy lục bát đến gần ca dao.Lúc này lục bátvẫn hiền từ,ngủ ngon giấc trong nhịp điệu bồng bế.Năm 1950 Vũ Hoàng Chương tạo thêmchút kiêu bạc cho lục bát:
Ta còn để lại gì không
Kìa non đá lở, nọ sông cát bồi
Ra đi từ độ luân hồi
U minh nẻo trước xa xôi dặm về
Trông vời bến hoặc bờ mê
Nghìn thu lửa chớp bốn bề một phương
Ta van cát bụi bên đường
Dù nhơ dù sạch đừng vương gót này
Cho ta tròn một kiếp say
Trang 3Cao xanh liều với một tay níu trời
Đêm nào ta trở về ngôi
Hồn thơ sẽ hết luân hồi thế gian
Huy Cận tạo một dòng lục bát riêng, làm mới bằng ý tưởng, cảm xúc riêng bên cạnh TrầnHuyền Trân, Hồ Dzếnh với một nhịp điệu rất lạ Và Cung Trầm Tưởng tạo ra một bứt pháriêng:
Chiều đông tuyết cũng âm u
Bâng khuâng chiều tới tiếp thu trời buồn
Nhớ ngày tàu cũng đi luôn
Ga thôn trơ nỗi băng nguồn héo hon
Phương xa nhịp sắt bon bon
Tàu như dưới tỉnh, nước còn vọng âm
Sân ga mái dột âm thầm
Máu đi có nhớ hồi tâm đêm nào
Mình tôi với tuyết non cao
Với cồn phố tịnh buốt vào xương da
Với mây trên nhợt ánh tà
Với đèn xóm hạ cũng là tịch liêu
Tôi về bước bước đăm chiêu
Tâm tư khoác kín sợ chiều lạnh căm
Phạm Thiên Thư, Trúc Thiên đưa hình ảnh, triết lý, chủ Phật đưa ra một hình ảnh khác:
Rắng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ quên
Trang 4Một Hoài Khanh với một dòng tâm thơ buốt giá tâm linh:
Qua sông là một dịp cầu
Qua tôi là một nỗi sầu vô chung
Con sông nào đã qua nguồn
Thì con sông ấy sẽ buồn với tôi
Có người lại đi tìm sự cách tân về hình thức.Du Tử Lê là một ví dụ :
mai-tôi lìa bỏ - chốn này (1-3-2)
em ngoan ghế cũ - lá đầy nhớ - quên (4-3-1)
mai - tôi mối mọt - ưu phiền (1-3-2)
Thương em phố chợ - tay biền biệt xa (4-4)
hay cắt lục bát ra thành nhiều đoạn
Vào soi nguyệt
muốn qua hang động
sống như nguyệt rùa
(Phạm Thiên Thư)
Trang 5Nhịp cũ 2-2-2- và 2-2-2-2- quen thuộc bị phá vỡ Có người tỏ ra thích thú về cách tân này,
có người lớn tiếng bài bác cho là như thế sẽ đẩy lục bát vào tuyệt lộ Nhiều người vẫn giữnhịp cũ:
dạ thưa- phố Huế - bây giờ
vẫn còn núi Ngự - bên bờ sông Hương
(Bùi Giáng)
hay:
hỏi tên - rằng biển dâu xanh
hỏi quê - rằng mộng ban đầu đã xa
(Bùi Giáng)
Paul Valery viết:"Thi sĩ là người bình thường,nhưng mỗi ngày, vào buổi chiều ông lại đemngôn ngữ ra khụng bố"Dù các nhà thơ cố gắng khủng bố hay bồng bế nâng niu lục bát đểcách tân, tạo gương mặt mới theo nhịp thời đại, lục bát vẫn là con ngựa bất kham, tất nhiềungười từng vỗ trán, không ít thất bại về thể thơ 6-8 này
Môt lần ở Hà Nội,một người bạn đọc cho tôi bài thơ của Phạm Công Trứ về chùa Hương
Trên chùa sư cụ tụng kinh
Chúng mình trẻ quá chúng mình tụng nhau
Tôi nhớ đến Nguyễn Đức Sơn "Đời cha mạnh giỏi cũng nhờ rong chơi"
từng viết bốn câu thơ hóm hỉnh:
Sáng nay ra phố mua gương
Trang 6Về soi bản mặt dễ thương của mình
Trần gian nhiều chỗ thúi ình
Thiết tha ta đứng cười tình với ta
Hoặc Trần Xuan Kiêm viết ít nhưng bài "Về thăm nhà ở B'lao" rất nhiều người còn nhớ:
đêm qua mưa lũ ta về
đứng yên như tượng bên hè nhà xưa
một hồn rũ rượi trong mưa
nhớ ơi ngọc trắng ngày chưa cát lầm
cỏ cây vườn cũ lạnh căm
quỳ hôn còn thấy xa xăm dáng người
Còn nhiều nữa, mời bạn uống một thứ rượu chua chát nhất - lục bát của Hoàng Trúc Ly:
Khuya đi chưa biết về đâu
Nghiêng tai còn mãi tiếng sầu vọng âm
Đường xưa trải nhớ âm thầm
Ngôi sao yểu mệnh căm căm cuối trời
Từ em tiếng hát lên trời
Tay xao dòng tóc tay mời âm thanh
Sợi buồn chảy xuống lòng anh
Lắng nghe da thịt tan tành xưa sau
Trần Hữu Dũng
Hồ Quốc Nhạc tuyển chọn
Trang 7NXB Đồng Nai
***
Lỡ hẹn
Tin hè khất gọi hồn mây
Bến xuân lỡ hẹn phủ đầy rêu hoang
Giật mình thu đã sang ngang
Đông gầy trút hết lá vàng vào tôi
Trang 8Ta gìa hơn cỏ mười lăm
Lời yêu thương rót âm thầm vào đêm Dập dềnh em sóng lênh đênh
Dìu nhau tận cõi buồn tênh vắng người Chập chờn em mắt môi cười
Bọt bia tràn tựa như đời lạnh băng
Ta thèm một sợi tơ giăng
Một thôn nữ, một vầng trăng thuở nào
Ta thèm hái cả dãy sao
Cho liêu trai tự cõi nào hiện ra
Ta thèm một thoáng sương sa
Cho ươn ướt cỏ nên da ngọc ngà
Cho lung linh chợt vỡ òa
"Buộc boa" hoan lạc chỉ là thơ thôi Chất cho nhau chút tình vôi
Chút chua xót, chút bồi hồi lời ca
Chợt gần và cũng chợt xa
Chẳng còn em, chẳng còn ta, chẳng còn
Vĩnh An
Sau mười năm, chiều Đà Lạt
Mười năm thương nhớ gọi về
mặc bao rối nhiễu tôi nghe tim mình
Trang 9có gì đâu một chút tình
vùi sâu rét mướt, tâm linh cháy bùng
tôi về sương nắng mông lung
mùa anh đào nở lặng mừng trong tôi
bên hồ đăm đắm bồi hồi
gần nhà em lại xa xôi, ngại ngần
mười năm tưởng niệm bâng khuâng
tình yêu ơi đã rất gần, càng xa
trăng B'Lao hoài bao la
hình Đà Lạt nào nhạt nhòa, hoa lay
tôi về tìm lại gì đây
sương và nắng, nắng sương bay, trắng hồ ngôi nhà bé bỏng đơn sơ
em còn ở đó hay giờ nơi đâu
mười năm gió dạt nát nhàu
hồn tôi nhàu nát bọt màu buồn tênh
bao lần bóng ngả chênh vênh
mất mình, sông - biển - thác - ghềnh, mất nhau
tôi về chẳng hiểu về đâu
chiều ngơ ngác chiều buông mau chiều rồi bên hồ tê buốt riêng tôi
phía nhà em nắng lưng đồi gần, xa
Trang 10Trần Xân An
Đêm trăng tròn
Vầng trăng không ai xẻ đôi
Nên không thương nhớ cho người đi xa Thà hai nửa mảnh trăng ngà
Còn hơn tròn một mà ta một mình
Trần Thị Hoàng Oanh
Tháng giêng
Tháng giêng mắt ướt, tóc dài
Cỏ non xanh rợn, chân trời hư không
Ngõ buông, một sợi tơ hồng
Anh buông chiều biếc, vẫn không gặp mình
Dương Kỳ Anh
Ánh mắt nhìn lại
Trang 11Đường ta trở lại năm xưa
Dáng em qua đó như vừa nhớ nhung
Đã ngây thơ đến tận cùng
Ta vòng tay kín trong vùng tình yêu
Dù bây giờ có thương nhiều
Chỉ xây tháp cát cho triều sóng lên
Như Anh
Nế anh biết được
Nếu anh biết được chiều nay
Gió từ đâu đến thổi gầy cành mai
Trang 12tôi lại hờn tôi
Nửa bên sông lở
Gió từ đâu đến gió ơi
Thổi bùng ngọn lửa trong tôi chiều vàng
Em như cánh gió nhẹ nhàng
Chợt bên anh chợt vội vàng bay đi!
Sĩ Ẩn
Trang 13Nhớ Huế
Long bong trong giọt mơ màng
Mưa hay là sóng Hương Giang thế này Hương thơm sao khói lại cay
Lòe nhòe ngọn nến xua ngày mất tiêu
Có còn Huế của em yêu
Có còn em để tôi chiều chuộng tôi Chưa quen, xa lại xa rồi
Ai ngờ nhớ Huế, sông trôi ngược đò
Ngọc Bái - Gửi N.Tr.T
Thu
Vàng đâu nhuộm khắp cây đồi
Xanh đâu thu trải kín trời thẳm xanh Gió len rất nhẹ trong cành
Như em, thu chiếm lòng anh khi nào
Nguyễn Bao - Tặng M
Phải người là mộng tình ta
Gặp người trong buổi tà dương
Áo bay loáng thoáng mùi hương đã gần
Trang 14Giọng tôi thưa rất ngập ngừng
Hỏi rằng có phải mùa xuân đang về
Gặp người như thể cơn mê
Xuống tôi hồn quạnh bốn bề tịch liêu
Lẫn trong sắc chút yêu kiều
Ngoài khoe dáng mộng trong chiều thanh tân
Gặp người chẳng ngại làm thân
Nhìn trong đôi mắt ngỡ gần từ lâu
Hồn tôi lâu lắm còn sầu
Có thương xin gởi chút màu nhớ nhau
Trần Kiêu Bạt
Hoa tím mùa xuân
Mùa xuân hoa tím ngày xưa
Có cô hàng xóm xinh vừa tuổi tôi
Mười lăm, mười sáu một thời
Nhà hai đứa ở lưng đồi hoa sim
Ngây thơ đuổi bắt trốn tìm
Lẫn trong hoa tím lời chim ghẹo đùa
Rồi sim ngọt, rồi sim chua
Bất ngờ em lớn, bất ngờ tôi xa
Trang 15Tiễn tôi em hái làm quà
Một nhành sim tím hẹn mùa xuân sang Tha phương phiêu lãng thời gian
Tôi về em cũng vừa sang nhà người
Mùa xuân sim tím bên đồi
Ngang chiều hoa thắm ngang trời gió bay
Kim Bằng
Em về
Em về, mưa ướt áo tôi
Đất trời se thắt, biết rồi làm sao
Em về, tàn giấc chiêm bao
Tôi chua chát những ngọt ngào ngày xưa
Em về, thôi hết tiễn đưa
Ai xui khiến những lọc lừa bờ môi
Trời ơi, tôi đã yêu rồi
Dở dang từ độ bỏ tôi em về
Lê Đình Bích - Tặng Phạm Thị Thu Hà
Trang 16Vô tư
Em vô tư
Tôi vô tư
Ta vô tư quá!
Bây giờ kinh tế thị trường
Em còn giấu được nỗi buồn
Trang 17Tương tư
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười mong một người Gió mưa là bệnh của giời,
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này? Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi!
Tương tư thức mấy đêm rồi
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho?
Bao giờ bến mới gặp đò
Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau? Nhà em có một giàn trầu
Nhà tôi có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ trầu không thôn nào?
Nguyễn Bính
Trang 18Mong em về trước cơn mưa
Mong em về trước cơn mưa
Mây giăng kín núi đò chưa cập cầu
Thương em nhiều nỗi nông sâu
Truân chuyên con nước biết đâu anh dò
Ba mươi năm một chuyến đò
Chưa xong chuyến, lại thân cò sang sông Trăm năm một cõi bềnh bồng
Chua chanh chát muối vẫn nồng trầu cau
Em còn đợi chuyến đò sau
Hay là không thể đợi nhau bờ này?
Em về lấy tóc chẻ mây
Buộc anh đứng lại làm cây sông Hàn
Để cho anh với bạch đàn
Ngẩn ngơ che nắng ngỡ ngàng trú mưa Lòng anh như tấm vải thưa
Em còn mắt thánh đung đưa ước gì Thôi đừng cong nữa làn mi
Trời cho đôi mắt khỏi đi đường vòng
Lòng anh như con nước ròng
Biển đau rát ruột cua còng chỏng trơ Lấy khăn mà gói bơ vơ
Tay cầm nước mắt bao giờ sang sông Gặp mênh mông cũng mênh mông
Nắng qua bao chuyến mà không nhạt nhòa
Trang 19Lòng anh rúc tiếng tù và
Gọi đò mãi bỗng nhớ ra gọi mình
Thu Bồn
Chợ
Chợ buồn đem bán những vui
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em
Chợ buồn bán nhớ cho quên
Bàn mưa cho nắng bán đêm cho ngày
Chợ buồn bán tỉnh cho say
Bán thương suốt một đời này cho yêu
Tôi giờ xa cách bao nhiêu
Đem thơ đổi lấy những chiều tương tư
Trang 20Vỡ trong lòng những hạt xưa
Tình bao nhiêu độ thì vừa bóng mây?
Vỡ trong ta nỗi nhớ đầy
Nắng em không đủ mình lay giấc mình
Bập bồng bong bóng lưu linh
Cánh chim trú phố giật mình hoài non
Nguyễn Đình Bổn - Tặng Nguyễn Liên Châu
Tình quê
Bây giờ gần cuối tháng giêng
Làng tôi rộ đám lên duyên má hồng
Thương chiều nắng nhẹ xuống đồng
Thương con chim nhỏ hót buồn vu vơ Lòng nghe trăm nỗi tơ vò
Vắng em tôi biết hẹn hò với ai?
Bây giờ còn mảnh trăng gầy
Rớt trong tôi nỗi nhớ hoài tình quê
Vương Sĩ Ca
Trang 21Mùa đầu
Thương thì hẹn cuối mùa đông
Đầu mùa son trè em không nhớ về
Ta chờ mòn lối thu khuya
Mùa đầu lại đến đầm đìa giấc mơ
Em ưa khóc giữa câu thơ
Một con mắt ướt, một tơ tưởng nhìn Mùa đầu rớt xuống thình lình
Cánh hoa giật thốt tưởng mình là xuân
Em mùa đầu đến bao lần
Ta đông lạnh lẽo nhận phần thiên thu
Hồ Thi Ca
Thu xưa
Mùa thu sao lá không vàng
Sân rêu, khóm trúc đã tàn từ lâu
Em đi xa tự năm nào
Để cho cam quít mận đào bỗng chua Tôi về vườn cũ ngày xưa
Ngu ngơ không biết đời trưa hay chiều
Từ ngày lạc dấu thương yêu
Tôi đi về phía quạnh hiu đất trời
Mùa thu, sao lá không rơi
Ngồi nghe vàng rụng vào thời xa xăm Giọt ngâu rớt trúng chỗ nằm
Trang 22Em làm sao biết đời căm lạnh rồi
Mà nghe rúc rích bên rào dậu thưa
Em gọi tôi ở ngoài mưa
Hay cơn gió lạnh nào vừa qua sông? Sao em không chọn mùa đông
Mà đi lấy chồng lại đúng mùa thu
Để vườn cũ giữa thâm u
Để tôi sống giữa sa mù chiêm bao!
Đinh Trầm Ca
Bên bờ nguyệt quế năm xưa
chia tay chiều bỗng dưng buồn
em không nói, chỉ mà dường như đau tôi mang theo cả ngàn sau
chút hơi ấm nụ hôn nào đã xa
Phạm Vinh Ca
Trang 23Gửi em
Đọc thư mắt dán vào lời
Đọc đi đọc lại thấy người ngồi bên
Tuổi đời đếm được bao nhiêu
Vòng quay hết sáng trưa chiều rồi đêm
Thời gian vết sẹo dầy thêm
Nhớ ai như thể nhớ em thế này
Ngô Cang
Người đôn hậu
Không ngờ em thuọc thơ tôi
Những câu lục bát viết hồi chiến tranh
Trang 24Đêm nằm mơ đã gặp anh
Võng Trường Sơn chạm trăng xanh lá rừng
Gặp tôi, em thở ngập ngừng
Như khi mặn muối cay gừng trong mơ
Người đi ra trận không ngờ
Xa xôi có một nơi chờ thành quê!
Người trong mơ giữ lời thề
Người trong mơ vẫn hiện về đêm đêm
Câu thơ như thể lạt mềm
Người đem buộc chặt tôi thêm với đời
Lê Đình Cánh
Khúc cho nhau
Chẳng còn gì để cho em
mưa ơi sao mãi khát thèm được cho
cho sông mà sông nhó đò
cho sang, sang lại hẹn hò chuyến sau
Dễ gì khúc hát cho nhau
hai câu hát ở hai đầu cách xa
hai bờ sông choãi dần ra
cơn mưa giăng trắng mà sa giọt buồn
Trang 25Vẫn cho thầm khúc cô đơn
buộc làm võng lắc ru hồn gió bay
dễ gì hát hết đêm nay
đêm dài rộng buộc vào tay chẳng vừa
Còn gì nữa dưới vòm mưa
cho em manh áo sau mùa bão dông
em can vá lại chất chồng
em làm sông trở bềnh bồng chuyến sang
Cho em bến bãi tan hoang
dấu xưa với dặm cát vàng in nghiêng
cơn mưa buông trắng tơ viền
cho nhuần nhụy bước riêng em vào đời
Phạm Ngọc Cảnh
Chiều trên sông Hàn
Em xa rời bến sông Hàn
Nắng chao chát đổ,gió ràn rạt bay
Lắt lay một mảnh trăng gầy
Câu yêu gởi lại với ngày rụng rơi
Bời bời đêm rủ lơi lơi
Thuyền nghiêng nghiêng nổi,mây rời rời trôi Sợi buồn,tóc rụng ngang môi
Trang 26Giọt buồn,sao rụng ngang trời mưa sa
Bến xưa,bướm cũ,vườn cà
Cung đàn đứt nhịp theo tà áo bay
Em đi sương lạnh hương đầy
Ta về yêu mãi những ngày yêu em
(Tuyển tập thơ Lục Bát Tình - NXB Đồng Nai 1997)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Chuyện dân gian
Giữa trưa trời đổ mưa rào
Không quen bỗng gặp cùng vào trú mưa
Bập bùng gió đập phên thưa
Mái nghiêng lại dột không chừa áo em
Nhẹ nhàng tôi nép sang bên
Nhường nơi khuất gió cuối thềm cho nhau
Em cười: như vậy mà lâu
Anh xem, lại một chuyến tàu nữa qua!
Nhưng rồi mây tản đi xa
Và mưa bỗng tạnh nắng nhoà bóng cây
Tôi chìa tay để bắt tay
Hỏi thăm nơi ở mai này lại chơi
Thế rồi người ấy yêu tôi
Tôi yêu người ấy thành đôi vợ chồng
Cái duyên nghĩ cũng lạ lùng
Trang 27Trú mưa một lát cảm thông suốt đời Đến nay người ấy vẫn cười:
Giá như buổi đó ông trời chẳng mưa!
Hạ Lan!Bó gối em ngồi
Họa mi mất tiếng giữa đời buồn nghêng
Trang 28Ơ kìa nước mắt lênh đênh
Ta nghe sóng réo làm vênh cây đàn
Ơ kìa trái khế nứt ngang
Ta nghe chim vỗ hoang mang người trồng
Ơ kìa cá chậu, chim lồng
Hát cho xanh lại má hồng Ngày Xuân
Hoàng Nhuận Cầm
Hẹn
Hẹn hò nửa phút đơn sai
Tiêu tan hết nhẵn mười hai tháng thề Thử lầm lạc bước cung mê
Người không tới nữa, tôi về gặp tôi
Bùi Hạnh Cẩn
Ngậm ngùi
Nắng chia nửa bãi chiều rồi
Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu
Sợi buồn con nhện giăng mau
Em ơi! Hãy ngủ anh hầu quạt đây
Lòng anh mở với quạt này,
Trang 29Trăm con chim mộng về bay đầu giường Ngủ đi em, mộng bình thường!
Ru em sẵn tiếng thùy dương mấy bờ Cây dài bóng xế ngẩn ngơ
Hồn em đã chín mấy mùa thương đau? Tay anh em hãy tựa đầu,
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi
Ai đưa ai đón về đâu giữa trời?
Em đi tìm suốt bãi bồi
Dấu chân của sóng cát vùi ở đâu?
Đánh rơi rồi một nỗi đau
Nhặt về một vỏ ốc màu xanh xanh
Trang 30Có khi nào anh đếm không?
Nắng chao chát đổ gió rào rạt bay
"ràn rạt bay" gợi ý hơn và hai chữ "ràn rạt" quả là đắt!
Và một chút sạn nữa
Bến xưa bướm cũ vườn cà
Cung đàn đứt nhịp theo tà áo bay
thay vì
Bến xưa bướm cũ vườn cà
Cung đàn đứt nhịp theo tà áo bay
Lóc cóc ngựa ô
Ngựa ô khớp bạc bông vàng
Câu lý thơ mộng mơ màng vu quy
Ngựa chưa khớp bạc chân đi
Trang 31Xe hoa ai đã đậu lì nhà em
Trách người giả ngộ không quen
Ngẩn ngơ đường đất gập ghềnh khó đi Lóc ca lóc cóc so bì
Đường xe tráng nhựa phẳng lì nàng qua
Ngẩn ngơ một nỗi buồn ta
Gõ ly tự hát bi ca giễu mình
Thế là xong, một mối tình
Xe hoa rồ máy bất bình ngựa ô
Nhà nghèo chưa kịp giăng thơ
Dinh người đã rộn tiếng tơ tiếng đồng
Đành xin hát ngọng đôi dòng
Lóc ca lóc cóc điếng lòng ngựa ô
Nguyễn Liên Châu
Vào thu
Vào thu rồi phải không em
Mùa xanh lá nhớ sầu nghiêng phố người
Từ em vào lụa mù khơi
Ta ôm mộng ngủ cuối đồi chiêm bao Mắt gầy nỗi nhớ xanh xao
Tình xưa vỡ nát xót đau một đời
Trang 32Em giờ như bóng mây trôi
Lênh đênh theo gió thu vời vợi xa
Tô Nhược Châu
Hôn em bên dòng thác
Cám ơn em của chiều nay
Cho anh sống lại một ngày ngàn năm Mai kia đời dẫu yên nằm
Vẫn còn mộng của ngàn năm một ngày
Hoàng Ngọc Châu
Còn đâu
Còn đâu những sớm mưa thưa
Bên hàng dâm bụt lá vừa đủ che
Còn đâu chiều hạ nắng hoe
Đong đưa cánh mỏng bên hè nhà em Còn đâu đôi bím tóc mềm
Thả bay theo bước ngoan hiền như thơ Vụng ngày xưa.Dại bây giờ
Thương hai đứa, mãi mãi là người dưng
Trang 33Trần Quang Châu
Thư Đông Hà
Tôi còn một chút tay không
Em còn mấy độ tuổi hồng chưa qua
Con tàu và những sân ga
Mưa chiều quê nội mưa nhòa mái hiên Vàng hoa theo bước mùa xuân
Tôi và tôi đợi bâng khuâng bóng mình Bao nhiêu nước chảy qua ghềnh
Chỉ mang theo một con thuyền về không
Cao Thoại Châu
Thuyền than lại đậu bến Than
Ai hò Một câu ấy thôi
Một trên sông Mã một tôi lúc này
Xòe tay sương đậm xuống tay
Đêm che khuất những dầy dầy thuyền ken
May chưa câu ấy như đèn
Để tôi thầm ấy mắt đen đang cười
Đâu đó còn một chàng trai
Trang 34Một thuyền đâu đó còn ngoài bến sông
Con sào cảm động cong cong
Cũng vít vổng và cũng mong lên bờ
Một câu mà sao lạ chưa
Cho tôi thấy lại thời chưa có mình
Con thuyền nhem nhẻm ngược dòng
Với một người gái ngóng mong trên bờ Cái bến thì đục lờ đờ
Nên chi điệu giọng ơ hờ xa xôi
Lời thương mỏng manh ngoi ngoi
Giữa miền sông nước như rơi như chìm Cuộc đời mở bến cho thuyền
Và câu yêu đã đẹp lên bất ngờ
Chắc chàng trai đã lên bờ
Bởi vì cô gái còn hò nữa đâu
Một câu, dư âm một câu
Dường như làm óng ả màu ban đêm
Xòe tay sương đậm ướt mềm
Tôi như thấy bến Than như mỉm cười
Anh Chi - Bến Than: một bến thuyền sông Mã gần thành phố Thanh Hóa
"Thuyền than lại đậu bến Than
Thấy anh vất vả cơ hàn em thương"
(Hò sông Mã)
Trang 35Sông thu
Sông thu nằm ngủ trong tranh
Thì ra tình ngủ trong anh thuở rày
Vai trần tóc ướt đêm say
Lòng trần hoá bướm cuồng bay trăm chiều
Mưa em sa xuống giếng nghèo
Giọt vui quạnh quẽ giọt hiu hắt buồn Anh đi biệt suối xa nguồn
Em về tóc gẫy tình chôn ngang đời
Hôm nay gặp ở xứ người
Câu thơ ướp rượu giòng cười trầm hương Vàng thu lá nhớ cành thương
Nghe như sóng vỗ trên tường tạm dung
Hà Huyền Chi
Tóc em
Tóc em sợi vắn sợi dài
Sợi bay trước gió sợi cài qua môi
Sợi làm sóng sánh tim tôi
Tóc không là rượu sao đời dậy men
Nguyễn Chi
Trang 36Nhịp cầu trẻ con
Ước gì trở lại ngày xưa
Ta về thăm lại ngày chưa biết gì
Cái thời bỏ túi viên bi
Đã cho em đấy, có khi lại đòi
Em và bè bạn và tôi
Mặt trăng có mắt mặt trời có râu
Trẻ con, nào xá gì đâu
Trẻ con, đâu cũng là cầu sang chơi
Bây giờ, thôi lớn cả rồi
Thành em, thành bạn, thành tôi bây giờ Cùng chung một tuổi ngây thơ
Nào ai biết có ai ngờ mai sau
Vui thi rộng buồn thì sâu
Bàn chân đặt lại nhịp cầu đong đưa Nối ngày mai với nhày xưa
Biết rồi lại nói với chưa biết gì
Đỗ Huy Chí
Trang 37Bài thơ viết tặng em tôi
Trái tim là trái tim thôi
ai hay nhịp đập giữa hồi đắng cay
thương mình chợt tỉnh chợt say
đường khuya, cánh mỏng, chim bay một mình khéo cho ngọn gió rập rình
thổi qua đáy mắt.Ân tình về đâu?
biết làm sao cái hôn nhau
đã thành một vết thương sâu.Khó lành!
cây đời mãi mãi tươi xanh
lẽ nào đau đớn chỉ dành riêng em?
Lê Chí
Tiếng trăng
Quờ tay gặp cỏ dưới chân
Em ngồi bứt hết hoàng hôn của chiều
Thở dài gặp ánh trăng gieo
Anh buồn đếm được bao nhiêu sao rồi
Đêm nay trăng vẫn lẻ đôi
Gió cô đơn cứ vô hồi đi qua
Đêm nay ta chỉ còn ta
Mà sao vẫn thấy thừa ra một người
Trang 38Tiếng gì trên cỏ vừa rơi
Hình như phía ấy có người bỏ đi
Đạp lên cả ánh trăng khuya
Tiếng trăng như lá vỡ nghe thật buồn
Nguyễn Việt Chiến
Bất chợt
Em nhổ từng sợi tóc sâu
Thì thầm nói nhỏ: anh bạc đầu vì em
Bàng hoàng anh ngước nhìn lên
Nhận ra em, nhận rõ thêm lần đầu
Trang 39Lưới mòn vớt cạn buồn vui
Vớt lên, thả xuống riêng tôi đắm chìm
Mà thôi thôi đã phong trần cả hai
Vắng tanh đời gái, lòng trai
Đìu hiu gió ngọt đêm dài khóc nhau Cười cho cho vỡ thương đau
Giấc chiêm bao gối chung đầu mà say
Ba năm vị đắng mùi cay
Long đong thân thế cầm tay nghẹn ngào Nước cờ thua,giận mình cao
Khói lên cuồng túy, nhạc vào hàm ca Nhìn nhau ta lại là ta
Nổi nênh hồn mộng phong ba chiếu nằm Thôi thì thôi nhé tri âm
Lỡ thanh xuân ấy còn tâm sự này
Gặp nhau ta vẫn còn say
Đòi thêm gì ở chua cay thế tình?
Trang 40Vũ Hoàng Chương
(Theo trí nhớ của nhà thơ Thợ Rèn và nhà báo Trần Minh Tân)
Ba cô thiếu nữ vườn đào
Năm xưa ta đến vườn đào
thân đào còn nhỏ, cành đào còn non
ba cô thiếu nữ cỏn con
cùng nhau múc nước lon xon tưới đào
Năm sau ta đến vườn đào
thân đào đã lớn cành đào nở hoa
ba cô thiếu nữ thướt tha
khoác tay đi dạo ngắm hoa vườn đào
Năm nay ta đến vườn đào
thân đào đã gãy cành đà hết bông
ba cô thiếu nữ lấy chồng
ba cô thiếu nữ lấy chồng cả ba
Hồng Chương
Ngoan như cặp vở trên tay
Gởi em những sợi mưa bay