1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Kiep sau chua xac dinh

19 2 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Kiếp sau
Tác giả Thegioivananh
Trường học Trường Đại Học Văn Hóa Hà Nội
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Tiểu thuyết
Năm xuất bản 2010
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 19
Dung lượng 235,9 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

KIẾP SAU KIẾP SAU Tên sách Kiếp sau Tên tác giả thegioivananh Năm viết 2010 Năm xuất bản chưa xuất bản Đánh máy thegioivananh Sửa chính tả thegioivananh Chuyển sang E book thegioivananh **************[.]

Trang 2

KIẾP SAU

Tên sách: Kiếp sau

Tên tác giả: thegioivananh

Năm viết: 2010

Năm xuất bản: chưa xuất bản

Đánh máy: thegioivananh

Sửa chính tả: thegioivananh

Chuyển sang E-book: thegioivananh

*****************************************

Tôi ngồi môt mình nhìn vào khoảng không tối đen trước mặt

Cô đơn, lẻ loi, và đau đớn thi nhau trào dâng trong trái tim tôi như sóng biển, từng đợt, từng đợt không bao giờ ngừng

Tôi ngồi một mình nhìn dòng xe tấp nập Từng chiếc, từng chiếc xe như nối đuôi nhau chạy đến thiên đàng Còn tôi, lẻ loi một mình, không biết đi đâu về đâu

–—

Chương 1 : Gặp mặt

Trang 3

Vào một ngày lập đông đẹp trời, gia đình chúng tôi dọn về nhà mới Từ nay, tôi sẽ mãi gắn bó với căn nhà này Đứng trước cửa nhà mới tôi thầm nhủ: “Chào bạn thân yêu! Từ nay chúng ta sẽ mãi bên nhau.”

Căn phòng mới của tôi là một căn phòng tuyệt đẹp Cho tới giờ khi nhìn lại tôi vẫn cảm thấy trên đời này không căn phòng nào đẹp như thế Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào

Trên chiếc giường xinh xắn dễ thương của tôi có một chàng trai Anh ta ngồi đó nhìn tôi trìu mến Tôi ngạc nhiên đến nỗi thốt không nên lời Chẳng phải trước khi tôi vào đây căn phòng này vẫn khoá sao? Tại sao hắn lại ở đây? Đây là lần đầu tiên có con trai vào phòng tôi đấy! Tôi lắp bắp:

- Anh … anh … là ai?

Anh ta mỉm cười âu yếm nhìn tôi Anh ta đứng dậy và đi xuyên qua cái tủ đựng đồ Chúa ơi! Cái gì ở trước mặt con thế này? Chẳng

lẽ anh ta là … ma?!!!

Tôi lật đật chạy qua phòng ba mẹ nhưng chẳng biết cái cửa ra vào đóng lại từ lúc nào Tôi cố mở ra nhưng tôi có cảm tưởng càng

cố mở nó càng đóng chặt hơn Tôi hậm hực quay lại nhìn anh ta Anh ta tử tế “kéo” một cái ghế đến bên cạnh tôi

- Em ngồi uống đi, Thiên Anh

Tôi nghi ngại nhìn tên ma, rồi quyết định ngồi xuống Thiệt tình tôi có cảm giác tên ma này quen lắm Hơn nữa hình như hắn cũng chẳng có ý định làm hại tôi Hắn nhìn tôi cười buồn

- Sao anh biết tên tôi?

Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi Hắn có đôi mắt tuyệt đẹp Ánh mắt buồn và sâu lắng như đại dương càng tăng thêm sự quyến rũ của đôi mắt Hắn thì thầm rất nhỏ, rất nhỏ như tự nói với chính mình:

- Làm sao anh không biết tên em được? Anh đã tìm kiếm em suốt một ngàn năm

Trang 4

Tôi ngẩn người nhìn hắn Hắn nói giỡn hay nói chơi vậy? Tôi với hắn không quen không biết, không thân không thích, vậy hắn tìm tôi làm cái gì?

Tôi len lén quan sát khuôn mặt hắn Từ lúc tôi gặp hắn đến giờ khuôn mặt hắn luôn phủ một đám mây buồn bã Không biết có phải

do nét buồn thương, bi ai trên khuôn mặt ấy đã làm cho tôi cảm thấy hắn thật đẹp, thật cô độc, giống như tôi vậy

Hắn ngồi im không nói Hắn nhìn tôi da diết Trong cái nhìn ấy tôi cảm thấy một nỗi đau khổ tột cùng Cái nhìn ấy dường như xuyên thẳng vào trái tim tôi Cuối cùng, hắn thốt lên với một chất giọng chứa đầy ai oán:

- Em vẫn như xưa! Một ngàn năm sau, em vẫn không hề thay đồi!

Hắn đang lảm nhảm cái quái gì vậy nhỉ?

- Ý anh là một ngàn năm trước tôi quen anh sao?

- Quen? – Hắn ngẩn người một lúc, khẽ cười buồn:

- Uh, một ngàn năm trước chúng ta đã quen nhau

- Nhưng tôi không nhớ anh

- Uh, anh biết Em đã quên anh rồi – Anh ta cúi đầu hình như khẽ dấu đi những giọt nước mắt

Từ sâu trong trái tim tôi tôi cảm thấy một nỗi đau buốt giá Tôi cố mỉm cười thật tươi:

- Em xin lỗi vì đã quên anh Nhưng giờ em sẽ nhớ anh Anh tên là gì?

- Tên anh ư?

Anh ta bối rối gãi đầu nhìn tôi Cuối cùng anh ấy cười cười nói:

Trang 5

- Xin lỗi em Sau một ngàn năm, anh đã quên mất mình tên là

gì rồi

- Vậy sao anh nhớ em?

- Anh không bao giờ quên em và những chuyện liên quan tới

em – Anh nói với một giọng chắc chắn - Vì một ngàn năm nay, không giây nào phút nào anh không nhớ đến em, không ôn lại những kỉ niệm về em

Tôi nhìn anh ấy Tôi nhận ra trong ánh mắt anh một cảm úc mãnh liệt Có lẽ một ngàn năm trước chúng tôi không chỉ đơn giản là quen biết nhau thôi đâu Tôi muốn hỏi nhưng có một nỗi sợ mơ hồ

đã ngăn tôi lại Tôi có cảm giác nếu biết được sự thật tôi sẽ như chiếc ly thuỷ tinh rơi xuống đất vỡ tan

Những tia nắng cuối ngày xuyên qua cửa sổ khiến căn phòng trông rất liêu trai

- Thiên Anh, con nấu cơm chưa?

A! Tiếng mẹ tôi Tôi giật mình nhớ ra mình chưa nấu cơm chiều Tôi nói với ra:

- Con nấu ngay đây

Tôi chạy ù ra bếp Đã sáu giờ rồi cơ à! Tôi hì hụi nấu cơm còn anh đứng nhìn Tới giờ, tôi vẫn ấn tượng với vẻ mặt anh lúc đó Đã nhiều lần tôi hỏi anh lúc đó anh nghĩ gì nhưng anh chưa bao giờ trả lời tôi đàng hoàng Có lẽ đó mãi mãi là bí mật của riêng anh

Có người đứng nhìn mình nấu cơm, dĩ nhiên tôi không thoải mái tẹo nào Cuối cùng tôi bảo anh:

- Anh hát cái gì đó đi Thế này thật khó chịu

- Uh Anh hát bài hát ngày đó chúng ta đã hát cùng nhau nhé? Tôi tò mò gật đầu Nghe thú vị đây

Trang 6

Anh cất tiếng hát Giọng anh thật sự rất trầm và ấm áp Anh đã hát rất hay và rất có hồn Suốt ngần ấy năm nghe anh hát, giờ tôi cũng đã thuộc rồi Bài hát ấy có tựa đề là : Mãi mãi là em:

Trời trong xanh xanh xanh xanh

Mặt nước long lanh lấp lánh bóng hình

Trước mắt anh, mái tóc em như chứa cả màn đêm kì diệu

Anh ước gì mình được làm cơn gió

Nhẹ nhàng vuốt mái tóc thần tiên.

Trước mắt anh, em như mặt trời rực rỡ

Nụ cười của em đẹp hơn tất cả thế gian

Anh ước gì nụ cười này mãi mãi ở bên anh.

Em biết không? Hỡi người yêu dấu

Em là hơi thở, là hạnh phúc, là cả thế giới của anh

Dù biển kia có cạn

Dù mặt trời kia ngừng sáng

Dù thế giới chỉ còn hai chúng ta

Anh vẫn sống, vẫn sống vì em.

Em biết không? Hỡi người yêu dấu

Dù là vua, là chúa hay thần linh

Nếu không có em cuộc đời anh khác nào địa ngục

Chỉ cần bên em địa ngục sẽ hoá thiên đường.

TÌnh yêu anh dành cho em là vĩnh cửu

Dù cái chết đến với đôi ta

Trang 7

Dù thời gian đến điểm tận cùng

Dù trời đất không còn tồn tại

Cũng không bao giờ chia cắt được chúng ta.

Chúng ta bên nhau mãi mãi nhé em.

Dù vui sướng ngọt bùi

Dù khổ đau chết chóc chúng ta vẫn bên nhau.

Anh mãi yêu em Mãi mãi yêu em.

- Thiên Anh, có mùi khét kìa con

Tôi giật mình nhận ra mẹ đã dành cái nồi trên tay tôi từ lúc nào

- Thiệt tình con nghĩ cái quái gì vậy chứ? Cháy hết trơn rồi!

- Con … con… con…

- Được rồi Con vào phòng nghỉ đi Chút mẹ xuống chợ mua cái gì về ăn tạm vậy

Như vớ được vàng tôi vội vã chạy vào phòng Tới giờ trái tim tôi vẫn đập rất mạnh Lời bài hát như đánh thức cái gì đó trong tôi

- Anh ra ngoài đi Em muốn thay đồ đi ngủ

Anh nhìn tôi da diết rồi gật đầu

Nói thế thôi chứa tôi có ngủ được tí nào đâu Có một cái gì đó

cứ nhấp nhòm không yên trong tôi Chẳng lẽ chúng tôi đã từng yêu nhau? Thật lòng mà nói tôi vẫn không nhớ được gì cả nhưng cứ nhìn thấy anh là tôi lại cảm thấy buồn kinh khủng Có lẽ tôi điên thật rồi!

Chẳng biết tôi ngủ từ lúc nào Chỉ biết khi tôi thức dậy, tôi thấy anh ngồi cạnh tôi Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của tôi anh cười nhạt:

Trang 8

- Anh đắp lại chăn cho em.

- Thiên Anh, con có đi học không đây?

- Có ạ Con dậy đây

Anh theo tôi đi học, anh theo tôi đi chơi Anh bên tôi những lúc tôi cười hạnh phúc và cả những lúc trong lòng tôi dông bão thét gào Chẳng biết tự lúc nào tôi đã quen có anh bên cạnh Cũng vì thế giờ đây, khi đối diện với đám cưới của mình, trên má tôi những giọt nước mắt đang lăn Tôi yêu anh càng nhiều, hận anh lại càng nhiều

–—

Chương 2: Hạnh phúc.

Trước đám cưới, tôi xin nghỉ phép về thăm quê Ngôi nhà tôi vẫn không có gì thay đồi Ngôi nhà hạnh phúc của tôi Đứng trước căn nhà này tôi không khỏi bồi hồi xúc động Đã hai năm rồi tôi không trở về nhà

- Thiên Anh con về rồi hả Mẹ nhớ con qúa đi

Mẹ tôi gọi với vào trong nhà:

- Ông ơi, Thiên Anh nó về nè

Mẹ tôi ôm tôi thật chặt Mẹ tôi đang khóc Tôi biết rõ mình là đứa con bất hiếu Ba mẹ thương tôi biết bao nhiêu vậy mà tôi đã làm khổ ba mẹ Nhìn những vết chân chim trên khoé mắt mẹ tôi lại cảm giác chính mình làm chúng xuất hiện Tôi sợ về nhà vì ở đó tràn đầy hình bóng anh và tội lỗi của tôi

Mới có hai năm mà ba tôi đã già hơn trước rất nhiều Tất cả đều do tôi Tôi bất hiếu quá Không cầm được nước mắt, tôi bật khóc Tôi khóc như một đứa trẻ trong vòng tay ba mẹ

- Thôi mà, nín đi Sao công chúa của ba mẹ lại khóc thế này Giống trẻ con quá

Trang 9

- Con xin lỗi Hic hic Con xin lỗi.

Mẹ nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, dịu dàng ôm tôi vào lòng, nói:

- Con ngoan của ba mẹ, nếu con muốn xin lỗi ba mẹ thì hãy hứa với ba mẹ sẽ sống thật hạnh phúc

Tôi ngoan ngoãn gật đầu

- Ba mẹ, con sắp làm đám cưới Ngày mai anh ấy sẽ đến nhà mình ra mắt

Ba mẹ tôi gần như sửng sốt:

- Thật không?

Tôi cười lễ phép:

- Dạ, thật

- Anh ấy tên là Minh Thiện, là người Sài Gòn và là sếp của con Con đã ra mắt gia đình anh ấy rồi

Mẹ tôi dè dặt hỏi:

- Vậy con có yêu nó không?

Yêu ư? Tôi có yêu anh ấy không nhỉ? Chẳng lẽ tôi nói rằng con lấy chồng là vì muốn bố mẹ hạnh phúc? Tôi khẽ gật đầu:

- Dạ có Con yêu anh ấy

Giá như tôi có cơ hội nói tiếng yêu với anh thì có lẽ tôi không đau khổ như vậy Tại sao ngày đó tôi không nói để giờ phải nói tiếng yêu với một người xa lạ? Giá như thời gian quay trở lại! Giá như …

Tôi xách va li vào phòng Căn phòng vẫn như ngày xưa Ngay cả quyển sách tôi yêu thích nhất vẫn ở ngay đầu giường Không có gì thay đổi ngoại trừ thiếu bóng anh Tuy biết anh không có ở đây, tôi vẫn thầm nhủ:

Trang 10

- Anh, em sẽ lấy chồng Lấy chồng để trả thù anh và trả thù chính em

Theo lời khuyên của ba mẹ tôi đi ngủ sớm Nhưng tôi nào ngủ được Khắp mọi nơi đều in đậm bóng hình anh Giờ tôi mới hiểu sự khắc khoải chờ đợi, khắc khoải tìm kiếm của anh trong một nghìn năm ấy Tôi khẽ thì thầm: “Anh ơi, em rất nhớ anh.”

Trước mắt tôi, một sân trường đầy nắng Tôi thấy trên thảm cỏ xanh mơn mởn có một cô bé đang ngồi Tôi không sao quên được ngày hôm ấy Hôm ấy chúng tôi được nghỉ học Anh rủ tôi ra bãi cỏ này Bãi cỏ này khá khuất nên sẽ không ai để ý chúng tôi Lúc đó anh đã cười rất tươi và hỏi tôi:

- Đố em hôm nay là ngày gì?

- Ngày gì? – tôi ngạc nhiên hỏi

- 22/4

- 22/4 thì sao?

- Thì là một ngày chúng ta hạnh phúc ở bên nhau

Tôi phì cười:

- Anh khùng quá đi Chúng ta sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi Nếu sau này em chết, em sẽ làm ma đi theo anh Vĩnh viễn không chia rời

- Anh biết Nhưng anh vẫn cảm thấy không đủ Dường như thế giới này quá nhỏ bé, thời gian này quá ngắn ngủi đối với tình yêu bất tận của chúng ta

- Vậy chúng ta sẽ vươn ra ngoài vũ trụ Tình yêu của chúng ta

sẽ lấp đầy vũ trụ vô biên, sẽ giục các vì sao phát sáng, đem tình yêu xoá hết đau thương – Tôi mỉm cười, khẽ dụi đầu vào ngực anh

- Em nói đúng Tinh yêu của chúng ta là quá khứ, là hiện tại và

là tương lai vô tận của chúng ta

Trang 11

Chúng tôi ngồi nhìn nhau đầy hạnh phúc Ngày đó tôi thật trẻ con

cứ tưởng tình yêu là vô tận, hạnh phúc mãi vững bền

Anh cúi xuống ngắt một cọng cỏ

- Em nhìn giọt sương này đi

Tôi ngắm nghia một hồi, ngẩng lên hỏi anh:

- Giọt sương này thế nào?

- Giọt sương này trong veo, lung linh muôn hình muôn vẻ, đẹp

vô cùng

Tôi lại cúi xuống xăm soi cọng cỏ, gật gù đồng ý với anh Đến lúc tôi ngẩng lên ah nói:

- Anh đố em trên đời này có cái gì đẹp hơn giọt sương này? Tôi ngờ nghệch đáp:

- Có lẽ là anh đó!

Anh sững ra một chút rồi chụp lấy tôi:

- Anh nói đàng hoàng mà

Tôi nũng nịu:

- Em cũng nói rất đàng hoàng Trong ánh sáng ban mai, anh đẹp đến diệu kì

Ngày đó tôi tin rằng anh mãi mãi ở bên tôi Tôi tin tưởng đến nỗi chưa một lần nào nói với anh câu: “Em yêu anh!”

Lại một ngày trời mưa tầm tã Tôi với anh lội nuớc ven sông Anh hỏi tôi có biết bơi không?

- Em không biết

- Vậy mà dám ra bờ sông chơi lúc trời mưa như trút nước thế này Em có bình thường không đấy?

Trang 12

- Nếu em bình thường em đâu có để anh ở bên em.

- Nhưng ít ra em cũng nên lo cho tánh mạng của mình chứ! – Anh giận dỗi:

- Thì em có lo mà Có lo mới để cho anh theo Lỡ em bị chìm anh phải cứu em

- Anh làm sao cứu được em? Thậm chí anh còn không thể chạm vào em nữa – Anh hét lên

Tôi mỉm cười:

- Em không biết, Anh tự nghĩ đi

Lúc đó gương mặt anh méo xệch Trông đến là vui

Tôi khẽ mỉm cười Hai năm nay tôi đều cười như thế Miệng thì cười nhưng trái tim thì khóc Vì anh, tôi biến thành một con nhỏ giả dối Tôi lừa gạt cả thế giới và tự lừa dối chính mình Tất cả là tại anh

Tôi nằm xuống giường Cũng chiếc giường này ngày xưa, anh vẫn ngồi canh giấc ngủ cho tôi Tôi nhớ có một lần tôi bị sốt anh đã

lo lắng đến phờ phạc đi Cứ chốc chốc, anh lại hỏi tôi đỡ chưa Anh bắt chước mẹ đặt tay lên trán tôi để xem tôi còn sốt không rồi lại tự nguyền rủa mình vì anh không cảm nhận được gì hết Anh kể cho tôi nghe rất nhiều câu truyện hài, phần nhiều là truyện anh nhớ mang máng từ một ngàn năm trước Khi anh nghe mẹ tôi dặn phải uống nhiều nước là anh luôn miệng bảo tôi uống nuớc Uống nhiều đến nỗi tôi nói với anh rằng chắc tôi chưa kịp chết vì sốt đã chết vì vỡ bụng mất rồi

Trước đây mỗi đêm anh đều hát ru tôi ngủ Tôi nhớ giọng hát của anh, tôi nhớ tiếg nói của anh, tôi khát khao tìm kiếm bóng hình anh Tôi nhớ anh da diết

Tôi thiếp ngủ trên chiếc gối đong đầy nước mắt

Trang 13

Chương 3: Tan vỡ.

Khoảng giữa trưa anh tới Anh là một chàng trai thông minh, dịu dàng và biết thấu hiểu Tôi đồng ý lấy anh vì anh là người tốt và

vì anh yêu tôi Ch mẹ tôi rất hài lòng về đứa con rể này Tôi thấy nụ cười hạnh phúc trên môi bố mẹ Một cách lễ phép anh xin cưới tôi làm vợ Ba mẹ tôi gật đầu đồng ý Giờ đây anh sẽ là người ở bên cạnh tôi mãi mãi Còn người ấy sẽ trở thành quá khứ Là ai đã nói tình yêu này là quá khứ, hiện tại, tương lai vô tận của tôi? Anh là kẻ nói dối xấu xa nhất

- Thiên Anh, Thiên Anh! Con sao vậy?

- Hơ! Dạ?

- Nãy giờ con đang thả hồn ở đâu vậy?

- Nãy giờ con đang nhớ lại ngày con và anh Thiện quen nhau

- Vậy hai đứa quen nhau thế nào?

- Hôm đó trời mưa lớn lắm Con thấy có một cô gái bì bõm lội mưa ở bờ sông Có vẻ cô ấy đang chơi với cơn mưa thì phải Con dừng xe lại xem thử Đột nhiên nước sông dâng cao, cô ấy trượt chân, té xuống sông Con vội chạy lại cứu cô ấy lên Vớt lên rồi mới nhận ra là đồng nghiệp

Tôi còn nhớ hôm ấy trời mưa to lắm Anh luôn cấm tôi ra chơi

ở bờ sông lúc trời mưa Anh càng cấm thì tôi càng làm Nghĩ vậy tôi

ra bờ sông chơi Vừa chơi tôi vừa nói, có giỏi thì ra mà ngăn em Từng hạt mưa rơi xuống như từng nhát dao đâm vào tim tôi Chờ mãi anh cũng không xuất hiện Sống chi cho thêm đau khổ Tôi nghiêng người về phía dòng sông Từ từ tôi thả mình rơi xuống “

Em hận anh, mãi mãi hận anh.” Thế rồi khi mở mắt ra tôi thấy mình

ở bệnh viện Ông sếp mới của tôi đã cứu tôi, và lên lớp tôi về chuyện chơi ở dòng sông khi mưa lớn là tự tử… Tôi nghe anh ấy nói

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:37

w