Hen yeu doc Trần Thị Bảo Châu Hẹn Yêu TẬP I Kỳ Hương ngẩng lên nhìn đồng hồ trên tường rồi cúi xuống xỏ cái hạt cườm bé xíu vào đầu kim Từ đầu kim, cô đâm xuống làn vải lụa mềm như sương khói Một hạt[.]
Trang 1Trần Thị Bảo Châu
Trang 2Hẹn Yêu
TẬP I
Kỳ Hương ngẩng lên nhìn đồng hồ trên tường rồi cúi xuống xỏ cáihạt cườm bé xíu vào đầu kim Từ đầu kim, cô đâm xuống làn vải lụamềm như sương khói
Một hạt cườm, hai hạt cườm rồi nhiêu hạt cườm đã được Hươngkết thành những nụ hoa lấp lánh
Thời gian cứ thản nhiên trôi, Kỳ Hương cứ lặp đi lặp lại vô số lầnthao tác kết cườm Cái áo đầm cưới trắng tinh khôi này cô gái nào
sẽ khoác lên người, Hương không biết, cô chỉ biết mình đang gòlưng, mờ mịt với từng đường kim mũi chỉ làm đẹp cho người khác
để thu về chút tiền công rẻ mạt
Hương uế oải nhìn một dãy những khay đựng hạt cườm đủ màu sáctrước mắt Giá mà được phép hạt tung những thứ lấp lánh này nhỉ?
Cứ tưởng tượng ra âm thanh rào rào như mưa của cườm khichúng rơi tung toé trên nền gạch men, rõi bao nhiêu sắc màu hỗnđộn óng ánh của nó trộn vào nhau mà thích Nhưng chỉ tưởng tượngcho đỡ stress thôi Lũ hạt cườm vẫn yên vị trong từng ngôn củakhay đựng, cái áo cưới vẫn còn lâu mới xong và Hương sắp chếtchìm dưới những nếp gấp xoè như sóng lượn của nó đây
Kỳ Hương ngừng tay Cô hít vào một hơi dài đế bình tâm làmviệc tiếp Tối nay thứ bảy ngoài phố biết bao tụ điểm giải trí đangngập tràn người Hương phải nghĩ cách ra khỏi nhà trước tám giờ,nhưng đó là cách nào, Hương chưa tìm thấy
Ngồi gắn Kỳ Hương, cũng đang chùi mũi vào một phần của áođầm cưới, Kỳ Nam vừa xỏ cườm vừa ư ử hát trông thật vêu đời, yêuđời như được làm công việc này với nó là một điều hạnh phúckhông bằng Hương đang cáu, nghe Nam hát mới ghét làm sao
Kỳ Hương hầm hừ:
- Nam không hát, chả ai bảo Nam câm
Mặt Kỳ Nam xụ xuống mất hứng Con bé làu bàu:
- Vô duyên ! Tự dưng quạu quọ Roi con bé chanh chua:
Trang 3- Hương không nghe, cũng chẳng ai bảo Hương điếc
Kỳ Hương ngừng tay:
- Hỗn đi!
Kỳ Nam nghênh ngang:
- Tại Hương gây sự trước chứ bộ
Rồi con bé tiếp tục nghêu ngao:
- Tình yêu đến em không mong đợi gì Tình yêu đi em không
Kỳ Hương giãy nảy:
- Trời ơi ! Chị sắp điên rồi nè, làm ơn stop đi
Kỳ Hương liếc Nam:
- Vấn đề gì chứ? Nam chỉ giỏi đoán mò
Điện thoại trên bàn reo Hương rút kim chạy vội lại cầm ống nghe.Giọng nhỏ Trầm ào ào:
- Sao? Có đi không?
Hương nuốt nước bọt:
- Đương nhiên là có nhưng còn sớm mà
- Tao phải hỏi trước chứ vậy mày đi há Tao chờ!
Gác máy, mặt Kỳ Hương nghiêm nghị đến mức Kỳ Nam ngạc nhiên:
- Vậy Nam làm hết cho chị nghen
- OK! Ngày mai chủ nhật, tối nay thức khuya một chút đâu có sao
Em bao thầu trọn gói cho chị được mà
Trang 4Kỳ Hương lại nhìn đông hồ:
- Phải đợi mẹ về, chị mới đi được
Kỳ Nam nheo nheo mắt:
- Định xin tiền mẹ chứ gì? Vụ này em không giúp được đâu
Kỳ Hương ngồi rũ xuống:
- Vui gì nổi mà vui Chị thích ngồi không hơn Kỳ Nam cười :
- Chị nên kiếm một ông chồng tỷ phú, lúc đó tha hồ ngồi không
Có tiếng xe gắn máy nổ lạch bạch rồi ngừng ngay cửa rào
Nam háy mắt nhìn ra:
- Mẹ về rồi đó!
Kỳ Hương thở hắt một hơi Cô chạy ra mở cồng
Bà Lê đưa Hương một bịch to đùng:
- Cẩn thận cho mẹ! Hàng đặt đó!
Hương kêu lên:
- Lại hàng đặt! Con sợ thật rồi
Bà Lê bước vào nhà:
- Đang mùa cưới, phải chịu khó thôi
Kỳ Hương ấm ức:
- Nhưng sức người tớ có hạn chứ mẹ
Bà Lê quay lại nhìn Hương:
- Đã bao giờ mẹ bắt các con làm quá sức chưa?
Kỳ Hương thẩy cái bịch xuồng ghế:
- Với mớ áo trong đó, con sẽ chết vì kiệt sức
Bà Lê hơi khựng lại, giọng bà dịu xuống:
Trang 5- Mẹ cho con ít tiền mua sữa cho bà cụ nghe mẹ
Bà Lê gật đầu:
- Ừ! Thăm bệnh là chuyện phải làm
Dứt lơi bà lấy tiền trong bóp đưa Hương Nãy giờ ngồi làm thinh, KỳNam bỗng tủm tim cưới khiến Kỳ Hương cau mày khó chịu
Hương cao giọng:
- Mẹ nhìn bé Nam kìa! Nó làm như con đi chơi để công việc cho mẹ
và nó làm không bằng
Bà Lê mệt mỏi:
- Mẹ có nghe nó nói gì dâu
Kỳ Hương nghênh nghênh nhìn Kỳ Nam rồi mới lên lầu thay quần
áo
Vừa đi, Hương vừa tưởng tượng ra những gì đang chờ đón mình tốinay và mỉm tươi
° ° °
Kỳ nam xốc tới xố lui những túi xốp đựng cái áo đã kết cườm xong
Cô nhăn nhó nói với bà Lê:
- Không có mẹ ơi!
Bực bôi, bà Lê buông kim đứng dậy:
- Sao lại không có? Chính tay mẹ cho cái áo ấy vào bao mà?
Bà Lê tìm tới tìm lui:
- Quái thật! Nó lẫn vào đâu được chứ!
Kỳ Nam ngập ngừng:
- Chờ chị Hương về mẹ hỏi xem
Bà Lê nói:
- Mẹ chưa bảo, đời nào nó tự động giao hàng cho người ta Với lại,
nó phải voà bệnh viện, thời gian đâu để làm chuyện đó
- Biết đâu tối nay chị siêng đột xuất
Bà Lê tiếp tục xốc hết các váy áo chưa kết cườm ra
Bà hậm hực:
- Tức thật! Không khéo mất áo thì chết
Nhìn Nam, bà Lê hỏi:
- Từ sáng tới giò có ai vào nhà mình không?
Trang 6Kỳ Nam làm thinh ngồi kết tiếp cườm Cô mỏi lắm rồi nhưng vẫn cốcho xong phần nặng nhất là ngực áo với những hoa văn hết sức cầu
kỳ rồi sẽ nghỉ
Nhìn bà Lê xốc tới xốc lui mớ quần áo, nam ngứa miệng quánhưng không dám nói gì cả Cô biết chắc Kỳ Hương đã lén mangtheo và chị sẽ mặc cái váy lấp lánh đó khi tói nhà Ngọc Trầm Nambiết chị Hương đi chơi chứ không hề thăm viếng gì bà nội đã ngoàitám mươi nhưng còn rất khoẻ của Ngọc Trầm Nam biết nhiều thứlắm, có điều cô không muốn nói vì sợ mẹ mình buồn
Bà Lê bào:
- Ngừng tay ăn cơm thôi con!
Nam vẫn tiếp tục công việc:
- Để con xong phần ngực áo này đã mẹ
- Vậy mẹ đi tắm nhé?
Nam gật đầu Cô tiếp tục vừa làm việc vừa hát nho nhỏ Hát mộtmình vậy mà dễ chịu hơn khi ngồi với Kỳ Hương Bà chị khó chịu ấylúc nào cũng chê bai dè bỉu em gái Mãi rồi Kỳ Nam có cảm giácmình là cía bóng mờ bên một ánh đèn sáng
Kỳ Nam xâu hạt cườm sau cùng, cô gút mối, cắt chỉ rồi đứng dậyvươn vai
Bây giờ nam mới thấy thừ người Cô xuống bếp rửa mặt cho tỉnh rồidọn cơm Bà Lê ngồi vào bàn, mặt không có vẻ gì vui Vừa ăn bàvừa nói:
- Mẹ tính kiếm thêm người phụ cho hai đứa có thời gian học hành Nam nhìn bà:
- Để coi đứa nào được
Suy nghĩ một hồi, Nam hỏi:
- Nhỏ Cầm Thu được không hả mẹ? Nhỏ đó khéo tay, thích mấy trò
tỉ mỉ, tẳn mẳn thu không nghèo đến mức phải đi làm thuê, nhưng nó
Trang 7thích công việc này
Bà Lê gật dầu:
- Cầm Thu đựoc đó Mẹ cũng thích con bé đấy!
Ngoài cổng có tiếng còi xe inh ỏi Nam buông đũa chạy ra xem ai mà
ồn ào thế
Mở cửa, Nam thấy bà Nga và đạm đứng bên ngoài với vẻ sốt ruột Mặt nghiêm nghị khác thường ngày, bà Nga hỏi ngay:
- Mẹ đâu nam?
Nam hơi ngạc nhiên:
- Da, mẹ con đang ăn cơm trong nhà Bà Nga đi tuốt vào bếp Namquay lại hỏi Đạm:
- Bộ chuyện gì xảy ra hả anh?
Dắt xe vào, Đạm nói nhỏ:
- Chuyện ông ngoại
Nam nhíu mày:
- Ông ngoại nào?
Đạm gọn lỏn:
- Ông ngoại mình chứ ông ngoại nào
Kỳ Nam nhíu mày:
- Ông ngoại mình?
- Ừ, ông sống ở Mỹ đó
- Rồi sao? Anh cứ ngắc ngứ hoài, mệt uqá
Đạm xoay xoay chùm chìa khoá trong tay:
- Hối lộ gì đi rồi tao kể
Nam bĩu môi:
- Xì! Một lát em cũng biết
Đạm khịt mũi:
- Tao bảo đảm hai bà mẹ sẽ kín như bưng chuyện ông ngoại
- Vậy anh có thông tin gì mà bắt em hối lộ?
Trang 8- Chị lên lầu với em!
Nam buột miệng khi thấy chén cơm còn ăn dở của mẹ:
- Mẹ chưa ăn xong mà!
Bà Lê vội bảo:
- Con dẹp hết đi Mẹ no rồi!
Nam nhìn hai người với ức tỉ tò mò thắc mắc
Ông ngoai là người hầu như không tồn tại trong cuộc sống củagia đình dì Nga cũng như gia đình Nam, sao hôm nay ông lại khiếnmột người từ tốn và luôn tự chủ như dì Nga trở nên hối hả, nônnóng thế
Cố ăn hết phần cơm còn dở, Nam dọn dẹp mọi thứ rồi trở ra phòngkhách Trên ghế salon, Đạm vừa xem ca nhạnc vừa ử hử hát theo,Nam cao giọng:
- Anh muốn em hối lộ gì đây?
Đạm trợn mắt: Không tin anh mày thì thôi
Nam lôi cái váy cưới ra kết cườm tiếp Đạm chăm chú nhìn ThấyNam không thèm đả động gì tới "bí mật" của hai bà mẹ, Đạm nhịpnhịp tay
- Không lâu nữa đâu Nam sẽ khỏi vất vả như vầy
Nam cười cười:
- Anh đang coi boí đó à? Lấy gì để em tin anh đây nhỉ?
Trang 9ra vườn tưới hoa khoẻ re coi chừng con Hương kiếm chuyện đichơi đó
Nam dừng mũi kim:
- Làm sao mẹ em biết được?
- Nhưng chắc mày biết?
Nam làm thinh, Đạm hạ giọng:
- Bạn con Hương toàn dân nhà giàu, đã thế còn đua đòi, ăm diện.Anh thấy nó coi bộ không ổn rồi, Nam phải nói với nó
Kỳ Nam rụt vai lại:
- Nói cho chỉ mắng hả? Em không dám đâu
Nhìn lên lầu, Nam nói lảng đi:
- Hai bà mẹ xù xì gì lâu quá!
Đạm nhịp chân:
- Chuyện này nói tới mai vẫn chưa hết Nhưng anh có thể tóm lạinhư vầy, ông ngoại muốn gặp con cháu
Kỳ Nam thắc mắc:
- Để làm gì nhỉ? Em cũng không nhớ mình cũng có ông ngoại đó
- Anh cũng thắc mắc như em Thế là bị mắng
- Thắc mắc này coi bộ khó giải đáp quá Nhưng từ thông tin nào anh
và dì Hai biết ông ngoại muốn gặp con cháu?
Trang 10Kỳ Nam bĩu môi:
- Hồi nào tới giờ mình không có cậu đó thì đã sao?
Đạm chép miệng:
- Tao không có ác cảm gì khi gọi ổng là cậu chắc với ông ngoạicũng vậy
Kỳ Nam nhỏ nhẹ:
- Mình đâu có lỗi trong chuyện này
Đạm định nói gì đó nhưng thấy bà nga và bà Lê trên lầu đi xuốngnên thôi
Mặt vẫn nghiêm như lúc bước vào nhà, bà Nga ngắn gọn ra lệnh:
Về
Đạm lật đật đứng dây: Thưa dì Út con về!
Nháy mất với Nam, Đạm đi ra, Nam ngừng tay ra theo Đóng cổngxong, cô vào thấy bà Lê đã ngồi kết cườm cái áo cô đang làm dở Nam len lén nhìn mẹ Bà đang suy nghĩ, gương mặt nghiêm lại trônggiống y như mặt dì Nga Nam không dám hỏi gì hết Cô tiếp tụctrong công việc im lặng
Bà Lê bỗng hỏi:
- Thằng Đạm đã nói gì với con?
Nam ấp úng vì câu hỏi bất ngờ này:
- Ảnh ảnh nói tới ông ngoại nhưng con không rõ lắm nên conchưa hiểu hết
Bà Lê cười nhạt:
- Có gì đâu khó kiểu Khi gần đất xa trời người ta thường nghĩnhiều tõi những lỗi lầm của mình thời còn trẻ Ông ngoại con cũng
Trang 11vậy, cho nên ổng muốn gặp lại những đứa con ổng từng bỏ rơi cholòng thanh thản trước lúc chết.
Nam nhìn bà:
- Bộ ông ngoại bệnh nặng lắm hả mẹ?
- Sao con hỏi vậy?
- Chẳng phải mẹ nói ông ngoại muốn lòng thanh thnả trước khi chếtsao?
Mắt bà Lê cau lại:
- Mẹ không biết và mẹ cũng không quan tâm Từ nhỏ mẹ đã quenkhông có cha
- Mẹ có định đi thăm ông ngoại không?
Bà Lê cố làm ra vẻ thờ ơ:
- Chắc không! Công việc thì ê hề, không rảnh rang đâu
Nam làm thinh nhưng trong lòng cô không đồng tình Bà nội củachị Trầm là người dưng mà mẹ còn quan tâm đây là ba ruột củamình sao mẹ lại hờ hững lạnh nhạt cho được chứ KHông biết ý dìNga thế nào, có gióng ý mẹ không nữa?
Nam cứ trôi miên man trong vô vàn câu hỏi Ngồi cạnh Nam, Bà Lêcũng chìn trong suy nghĩ
Lâu lắm, bà Lê mới sực tỉnh, bà nhìn đồng hồ trên tường
- Giờ này con Hương vẫn chưa về Đi thăm bệnh gì mà dữ vậy?
Kỳ Nam chớp mi:
- Chắc chị Hương ở lại chơi với chị Ngọc Trầm
Bà Lê cau mày:
- Nhà người ta có người bệnh mà ở chơi cái gì Con điệnt haọi gọi
nó về cho mẹ Nam nhăn nhó:
- Làm vậy kỳ chết! Biết đâu nhà chị Trấmẽ nghĩ mrj không thích chịHương đi thăm bệnh
Bà Lê vỗ vỗ vào trán:
- Mẹ lú lẫn mất rồi!
Bà thở dài:
Trang 12- Bao nhiêu chuyện dồn tới Mẹ cảm giá mình không còn đủ sức đểlàm việc
Kỳ Nam ái ngại:
- Mẹ nghỉ đi Con làm một mình được rồi
Kỳ Nam vội nói:
- Tụi con vẫn hơn nhiều người mà mẹ
Bà Lê găn từng tiếng:
- Nhưng so với những đứa cháu khác của ổng, các con chỉ làphường giá áo túi cơm
Nam buột miệng:
- Nói vậy là mẹ biết những người đó à?
Trang 13tiện, nhưng biết làm sao hơn.Nhìn đồng hồ, Nam quyết định dắtchiếc xe ra Giáo viên môn này rất khó, đi trễ bị đuổi như chơi Nam
đã bị một lần ê mặt rồi, cô không muốn bị có ấn tượng xấu, cũngkhông muốn bị thấy những cái bĩu môi, nhún vai chê trách của bạn
bè cùng lớp, khối đứa đi trễ nhiều lần hơn cô
Bà Lê nói:
- Hay lấy xe mà đi!
Kỳ Nam lầu bầu:
- Ròi mẹ lấy gì mà giao hàng Chiếc Wave mẹ đâu có chạy quen
Bà Lê nhìn Nam:
- Mẹ sẽ bắt con Hương đi giao hàng Con khỏi phải lo
Kỳ Nam ngần ngừ Sau cùng cô dựng xe đạp vào góc sân và dắtchiếc Honda 79 cũ kỹ của mẹ ra
Trưa nắng như đổ lửa xuống đường Nếu đạp xe đạp đếntrường, không khéo Nam xỉu vì mất nước quá
Tới ngã tư đèn đỏ, Nam dừng xe, cô nhìn sang phần đường đènxanh và thấy Hương đang vượt qua, song song với chiếc xe Wave
là một chiếc Attila xám bạc Người chạy chiếc tay ga thời thượng làmột gã tóc nhuộm nâu, mắt kính đen, râu hàm dưới dễ ghét Gãđang tán gì không biết nmà Kỳ Hương cười tươi như hoa
Kỳ Nam mải nhìn theo, đèn xanh mà như không hay mấy xeđậu sau xe Nam nhấn kèn inh ỏi, cô mới sực tỉnh và rồ ga KỳHương về trễ vì bận cặp kè ngoài đường với gã râu dê đó, Namthấy rõ ràng Để rồi xem Hương sẽ đưa ra lý do gì cho chuyện về trễcủa mình?
Bỗng dưng Nam ấm ức, bực dọc khi nhớ lời anh Đạm tối hômđó: " Dạo này Hương hay vào quán " Nếu gặp bạn bè tốt, vàoquán thì đã sao, chỉ sợ Hương quen với bạn trời ơi đất hỡi thì khổ.Cho xe vào bãi gởi xe, Nam lon ton lên lầu Tới cửa lớp, cô đã thấyCầm Thu cười toe toét bước ra
Câm Thu hí hởn:
- Cô Tuệ nghỉ ốm rồi Về mày ơi!
Kỳ nam thở hắt ra:
- Trời ơi! Vậy mà tao phóng xe như điên sợ trễ
Cẩm Thu bĩu môi:
- Trễ thì trễ, gì đâu mà phải sợ
Nam so vai:
Trang 14- Bị đuổi ra quê chết
- Ối! Nhiều đứa bị đuổi, mặt tịu nó cứ vênh lên Tụi nó nói bà Huệgià không chồng nên khó chịu số một trong trường này Chà! Bà giàkhó chịu đổ bệnh cũng tội chứ hả
- Mày cũng độc mồm như tịu nó
Cầm Thu mỉa mai:
- Còn mày thì từ bi Vậy người ta từ bi thăm người khó chịu đi
Nam nói:
- Thăm bệnh là chuyện phải làm Tao sẽ đi thăm cô Tuệ, dù tao cũng
bị dị ứng với tính khó chịu của cổ
- Về nhà là thấy hết buổi chiều ngay
- Có điên mới về nhà nhất là mày về nhà để chúi mũi vào ba mớquần áo Khổ thì cũng khổ vừa thôi chứ Vào quán với tao
Dứt lời, Cầm Thu nắm tay Nam lôi đi Tới khúc quẹo của cầu thang,Nam va vào một người từ dưới đi lên
Nam chưa kịp xin lỗi đã nhận lấy một câu chua như giấm:
- Có mắt ko vậy?
Nam cứng họng, Cầm Thu phản pháo liền:
- Nó ko có mắt nên mới va vào thứ khủng long bạo chúa như mày Dứt lưòi, Cầm Thu kéo tay Nam Hai người vội biến thật lẹ khỏi cáinhìn toé lửa của một cô gái ăn mặc ra vẻ con nhà giàu, tướng tátròn xoe, phốp pháp
Xuống tới đất, Thu ôm bụng cười ngặt nghẽo, trong khi Kỳ nam thìcàu nhàu:
Trang 15- Mày lại gây thù chuốc oán Rồi con khủng long bạo chúa đó sẽkhạc lửa cjo mày xem
Cầm Thu vẫn chưa thôi cười:
- Tao chấp nó đó Đồ chảnh !
Vào quán cạnh trường, Thu và Nam tìm mãi mới có chỗ ngồi Lớp
cô ở đây khá đông, cả bọn í ới gọi nhau cười toe toét rồi dán mắtvào mấy cái tivi treo trên vách
Nam cứ muuốn sặc vì khói khiến Cầm Thu lắc đầu
Con bé nói:
- Vái trời mày sẽ yêu một gã hút thuốc như ống khói tàu hoả
Nam bĩu môi:
- Còn lâu!
Cầm Thu:
- Để xem! Ghét của nào trời trao của đó
Thu hất mặt ra củă:
- Ê! Khủng long bạo chúa kìa!
Kỳ Nam tò mò nhìn ra cửa quán, Kim Chi đang bước vào bằngnhững bước chân nhẹ nhất nhưng vẫn lộ vẻ nặng nề, ục ịch của mộtngười hơi quá khổ Kim Chi chẳng thèm tìm chỗ ngồi, cô đến ngaybàn Thu và Nam ngồi
Bằng giọng hách dịch, Kim Chi phán một câu:
- Chỗ này của tao!
Cầm Thu đanh mặt lại:
- Đây không hiểu
Kim Chi gằn giọng:
- Tao nói tếng Việt mà Chỗ này của tao
Thu cười nạht:
- Đây đâu phải nhà mày, Kim Chi
Trang 16Kim Chi khoanh tay:
- Tao bỏ tiền tháng ra mua cái bàn này, tao không ngồi, bàn để trốngchứ không ai khác được ngồi
Kỳ Nam nóng mặt:
- Vậy à! Tôi thích ngồi đây rồi sao?
Kim Chi hét toáng lên khiến mọi người quay lại nhìn:
- Chủ quán! Chủ quán đâu?
Một phục vụ nam vội vã chạy tới:
- Chị cần gì ạ?
Chi quát to:
- Chỗ này là của tôi, sao dám để mấy người này ngồi hả?
Kim Chi tiếp tục lớn giọng:
- Gọi chủ quán ra đây!
Cậu phục vụ xun xoe:
- Em chọn chỗ đặc biệt cho chị rồi Mời chị tới ngồi!
Kim chi khinh khỉnh:
- Tôi chỉ ngồi chỗ tôi muốn Không giải quyết được thì nghỉ đi
Cậu phục vụ tới bên Cầm Thu và Nam, hạ giọng năn nỉ:
- Em xin hai chị thương giùm Nếu không, chắc em bị đuổi việc quá Nam đứng dậy:
Trang 17- Nếu tiếp tục ngồi đây, mày cũng là dị nhân đó Thu
Cầm Thu nhếch môi:
- Câu nói hay! mặt tao đâu dày bằng mặt khủng long
Xốc lại cái giỏ xách, Cầm Thu và Nam sang ngồi chung bàn vớiHồng Loan và Như Ý
Hồng Loan cười cười:
- Sao không diễn tiếp mà hạ màn sớm vậy cầm thu?
Cầm Thu nhún vai:
- Bao nhiêu đó đủ biết người biết ta rồi Kỳ Nam tò mò:
- Chỗ ngồi đó có gì mà Kim Chi bỏ ra mua đứt vậy Loan?
Như Ý ra vẻ bí mật:
- Tao từng thắc mắc như mày Chỗ ngồi đó có gì hả, cứ chờ đi rồi sẽbiết
Hồng Loan chêm vào:
- Đã xấu mà còn chảnh, thích gây sự chú ý với người khác Nhỏ KimChi đúng là hết thuốc chữa
Nam liếc về phía Chi, con nhỏ đã yên vị ngay chỗ Nam ngồi lúc nãy.Trên bàn được bày thêm một lọ hoa hồng màu cánh sen, một chairượu ngoại và hai cái ly uống rượu
Cầm Thu kêu lên:
- Nó độc diễn tuồng gì vậy ta?
Như Ý chắt lưỡi:
- Cứ đợi đi mà!
Kim Chi ngồi vắt vẻo hai chân, bật nắp điện thaọi di động, cô nàngnhấn số thoăn thoắt
Kỳ Nam buột miệng:
- Nó gọi chiến hữu tới nhậu hả?
Như Ý lấp lửng:
- Gần giống như vậy
Cầm Thu bĩu môi:
- Muốn thế thì vào quán nhậu mà mua chỗ
Hồng Loan cười cười:
- Vào quán nhậu ai cũng lo nhậu, nó diễn đâu có khán giả xem Ngoài cửa quán, một thanh niên đeo kính đen, đầu đinh, quần Jeansrách gối, áo pull lừng lững bước vào
Như Ý kêu lên:
- Á! Kép độc đến rồi!
Trang 18Gã thanh niên đi thẳng tới chỗ Kim Chi Con bé vừa nũng nịu vừaquyền hành cất gọng:
- Anh tới trễ năm phút Phải phạt mới đựoc!
Gã thanh niên xà xuống hôn lên má Kim Chi một cái rõ to rồi nói:
- Phạt rượu bao nhiêu anh cũng chịu
Kim Chi rót rượu vào ly Cậu phục vụ bê ra một dĩa cánh gà thơmphức Cả hai thản nhiên nhâm nhi trước bao nhiêu cặp mắt khó chịucủa nhiều người
cẩm Thu lắc đầu:
- Thật là là hết ý kiến
Kỳ nam nhận ra chỗ Kim Chi ngồi đúng là trung tâm của quán.Ngồi bất cứ chỗ nào trong quán, người ta cũng nhìn thấy vị trí này.Thảo nào con bé dị nhân mới bỏ tiền ra mua chỗ Sao nó thừa tiền
và thừa cả sự nhố nhăng kia nhỉ?
Như Ý mỉa mai:
- Thì nó đã là gì ra tiền Nó phải xin ba mẹ từng đồng mà
Kỳ Nam bưng ly tắc muối lên uống từng ngụm nhỏ Cô không thíchbuôn chuyện thiên hạ nên thôi, cô không nói về Kim Chi nữa
- Giọng nhiều chuyện của Hồng Loan vang lên:
Tại sao con nhỏ Chi lại phô trương như vậy, tụi bây biết không? Cầm Thu hỏi ngay:
- Tại sao? Hồng Loan khinh bỉ:
- Để cho người nó yêu thấy xung quanh nó có rất nhiều đỉa
Trang 19Cầm Thu tò mò:
- Người nó yêu là ai vậy?
Hồng Loan đáp:
- Một gã học năm chót trường mình
- Thằng cha đó chắc cũng dị nhân như nó?
Như Ý kêu lên:
- Hổng dám đâu! Anh chàng đấy đàng hoàng lắm, chính vì vậy dùKim Chi con nhà giàu vẫn với không tới thằng cha
Cầm thu nhún vai chê:
- Vừa xấu người, vừa xấu nết, ai mà thèm con Chi
vì tính cách của nó
Giọng Như Ý vang lên:
- Sắp vào mùa cưới, chắc mày mệt xỉu vì công việc làm thêm hảNam? Kỳ Nam chép miệng:
- Ờ! Tay làm hàm nhai mà!
Hông Loan khen:
- Công nhận mày giỏi thật Sau này chắc sẽ là một người vợ đảmđang, một bà mẹ dịu hiền
Nam bật cười:
- Mày kéo tưởng tượng quá! Như tao chỉ cực thân Tao ước đượcnhư tụi bây cho sướng
Như Ý nháy mắt:
- Lọ lem bây giờ cũng lấy được hoàng tử Mày đừng lo
Nam chớp mi cô đúng là Lọ lem rồi, nhưng đời nay biết có cònhoàng tử không để mà mơ giấc mơ " Lọ Lem"?
° ° °
Kỳ Hương ngắm mình trong gương, cô tỉa lại cặp chân mày rồi ngânnga hát, trong khi Kỳ Nam đang cắm cúi làm bài luận về kinh tế Hương bỗng ngừng hát và hỏi:
- Dạo này, mẹ và dì Nga có chuyện gì bí mật lắm Nam có biết vụ
gì khổng?
Trang 20Nam khẽ lắc đầu Kỳ hương không tin, cô cao giọng:
- Nam ở nhà với mẹ suốt mà không biết gì là láo
- Muốn biết thì cứ xuống nhà mà hỏi mẹ
Cho bị mắng hả? Nam lơ lửng:
- Em lại thấy chị mới là người có nhiều bí mật đó
Hương khựng lại:
- Bí mật gì? Vớ vẩn!
Nam cười cười:
- Không có tịch sao rục rịch vậy ta?
ra đề bắt lũ sinh viên làm bài
Nam nhớ khi nghe lớp trưởng bảo thế, cả lớp đã hò hét như điên và
đã trách cô Tuệ Riêng Nam lại thấy tội nghiệp, cô quá tận tâm vớinghề
Giọng Kỳ Hương lại vang lên:
- Chị sẽ còn tiếp tục đi học về trễ nữa
Nam nói ngay:
- vậy chị đi bộ đi, để xe cho em
Trang 21Kỳ hương xụ mặt:
- Lại ganh tỵ! Chị ghét cái giọng đó lắm
Kỳ nam làm thinh Cô xốc lại mấy tờ giấy đầy chữ rồi cho vào túixách, đúng lúc bà Lê ơi ới gọi dưới nhà
Nam nhìn Hương:
- Mẹ kêu chị kìa!
Hương càu nhàu:
- Lại bắt giao hàng Khổ ghê!
Kỳ Nam khó chịu:
- Không lẽ chị để mẹ đi giao? Chân mẹ bị đau dó!
Hương vùng vằng bước xuống cái thang bằng gỗ Nam cũng xuốngtheo
Bà Lê chỉ hai bao hàng đã được cột lại cẩn thận rồi bảo:
- Mỗi đữa một bao, giao cho dì Thuỳ liền bây giờ rồi lãnh hàng mới
Hương giậm chân:
- Ráng, ráng tới chừng nào đây?
Kỳ Nam liếc vội Kỳ Hương và nói:
- Con sẽ đi ngay
Trở lên gác, Nam thay quần áo trong khi Kỳ Hương vẫn còn đangcàu nhàu dưới nhà
Nam xuống nhà và thấy anh Đạm đang ngồi ngoài salon
Kế bên, Kỳ Hương đang ỉ ôi:
- Anh Đạm, làm ơn đi mà
Đạm gắt:
- Thấy mặt là đặt tên Tao không ghé đây lấy ai cho mày sai bảo?
Trang 22Hương chúm chím:
- Em nhờ chứ đâu dám sai bảo Galăng với phụ nữ, sau này chắcchắn có con trai nối dõi tông đường
Đạm lắc đầu:
- Tao sợ mồm mép mày quá rồi!
Kỳ Hương cười cười:
- Tụi bạn em khen anh hết lời Chúng nó nói " Mày có ông anh đẹptrai như diễn viên Hàn Quốc"
Đạm ngồi thẳng người lên:
- Điều này khỏi phải nói, tao đẹp trai giống ông ngoại
Nam buột miệng:
- Anh gặp ông ngoại hồi nào?
Đạm hơi khựng lại Anh nhìn bà Lê và lúng túng:
- ờ thì bà ngoại nói chứ tao có gặp ông ngoại bao giờ đâu
Kỳ Nam xốc bao hàng lên, Đạm đứng dậy phụ Hai anh em để lênphía sau xe và cột lại
Đạm lừ mắt nhìn Hương:
- Chị gì làm biếng hơn em Tao giúp mày lần này thôi đó Hươngnhảy cẫng lên:
- Cám ơn anh đẹp trai nhiều
Bà Lê vội nói:
- ở nhà phụ mẹ kết cho xong cái áo cô dâu màu cánh sen
Dắt xe ra tới sân rồi nhưng Nam vẫn nghe Hương ré lên:
- Mẹ bóc lột vừa phải thôi Con không làm đâu, kết áo cô dâu mãi chỉ
tổ mất duyên con gái
Đạm phán một câu chắc nịch:
- Dị đoan! Lười biếng mới mất duyên con gái đó
Hai anh em chạy xe ra đầu ngõ Kỳ Nam không cần chỉ đường, Đạmcũng biết chỗ đến vì anh từng chở hàng cho mẹ anh nhiều lần
Tới nhà cô Thuỳ, Đạm nhanh nhẹn mang hai bao hàng vàotrong Cơ sở kết cườm của cô Thuỳ là nơi nhận hàng gia công xuấtkhẩu, mẹ Nam lãnh đồ về rồi chia cho lối xóm cùng làm Mặt hàngnày công xá rẻ hơn kết áo cưới, áo dạ hội nhưng nhờ số nhiều vàkiểu đại trà nên chỉ cần chịu khó một chút, Nam cũng có một vàiđồng rủng rỉnh trong túi Muốn mua sắm gì cô không phải xin mẹnhư Kỳ Hương
Trang 23Nghe cô Thuỳ bảo vài hôm nữa mới có hàng làm tiếp, Đạm cười Anh nói nhỏ vào tai Nam:
Vào quán, nhìn vẻ háo hức của Nam rồi nói ngay:
- Anh đã gặp ông ngoại
Nam buột miệng:
- Trời đất á! Nhưng đó có phải là ông ngoại mình không?
Trang 24Đạm thở ra:
- Lúc đó tao cũng nghĩ như mày Nhưng đúng là ông ngoại Viiệt Kiềucủa mình rồi
Kỳ Nam hỏi tới:
- Sao anh biết chỗ ông ngoại ở?
Anh muốn nói là giác quan thứ sáu hả? Chắc Anh bị hố rồi!
Đạm bảo: Hổng dám hố đâu! Đúng là ông ngoại trăm phần tră2m.Ngoại nói đúng tên mẹ anh và dì Lê
- Em xin lỗi Anh nói tiếp đi
Đạm bưng ly trà Lipton lên uống:
- Làm người ta mất hứng hết trơn? Nam phụng phịu:
- Xin lỗi rồi mà
- Ngoại biết anh nói láo Ông nói hai cô con gái vẫn còn rất hận cha,
đễ gì phái con trai tới thăm ông trước.Anh cũng phải thú thật là hai
bà mẹ không muốn gặp lại ông ngoại
Trang 25Kỳ Nam kêu lên:
- Sốc thật! Nhưng ngoại nói đúng không?
Đạm hầm hừ:
- Mày hỏi như vậy mà nghe được hả?
Nam cười cười:
- Nếu không phải vậy sao anh không rủ em đi cúng?
Kỳ Nam nhìn gương mặt đỏ bừng của Đạm mà tội nghiệp Anh vừa
va vào một cú thất vọng đến choáng vang, avf anh vừa truyền sang
cô cái choáng váng ấy
Đạm thắc mắc:
- Ông ngoại sợ con cháu xin tiền sao còn đò gặp mặt làm gì? Thiệt
là mâu thuẫn?
Kỳ Nam đặt câu hỏi:
- Sao ông ngoại không về nhà cậu Hiệp mà lại ở khách sạn nhỉ? Đạm ra vẻ hiểu biết:
- Sống kiểu Mỹ quen rồi, người già đâu muốn làm phiền con cháu Nam chép miệng:
- Như vậy buồn chết
Đạm nhún vai
- Cũng phải chịu thôi, vì đó là cách sống của ông ngoại đã chọn mà
Trang 26Nam tò mò:
- Rồi anh và ngoại còn nói chuyện gì nữa?
- Ngoại hỏi thăm dì Lê và chị em tụi bây Hỏi vậy thôi chứ ngoạikhông có ý tới thăm đâu
đạm nói tiếp:
- Ngồi một lát, tao xin phép về vì cũng không biết phải nói gì đây.Khi tao đứng dậy, ngoại mới biểu có rảnh thì tới thăm ngoại Rờikhách sạn, tao đi mua cho ngoại đôi giày xăn- đan rồi trở lại đưa.Ngoại có vẻ cảm động
Hai anh em uống nốt phần nước còn lại rồi về
Kỳ Nam không thể dứt suy nghĩ ra khỏi những gì vừa nghe kể Côcũng muốn tới thăm ông ngoại, nhưng rồi lại sợ sẽ ân hận như anhĐạm
° ° °
Kỳ Nam xốc lại bao hàng phía sau lưng Lúc nãy ở nhà cô Thuỳ,Nam đã buộc kỹ lắm, vậy mà bây giờ bao hàng lại xục xịch muốn rớtkhỏi yên xe
Tấp chiếc honda 79 vào lề, Nam xoay ra sau xem tình hình thếnào Thật khổ! Cái bao tuột dây nằm lệch hẳn sang một bên, Namchỉ cần chạy thêm dăm ba mét nữa thôi, chắc sẽ có chuyện
Nhìn trời, Nam than thầm Sắp mưa rồi! Không khéo ướt hết ba
mớ quần áo trong bao Vội vàng Nam đẩy xe lên lề Bao hàng nhàoxuống đất làm cái xe ngã theo Kỳ Nam chới với cố ghị laị nhưngkhông được, cô đành buông tay cho xe hạ thổ luôn
Sắp mưa, ai cũng vội vã Nam cũng vội vã dựng xe lên nhưng khôngnổi Cái bao hàng nằm dưới chiếc Honda nên khó mà lấy nó ra
Trang 27được thì khó lòng nhấc xe lên nổi
Kỳ nam mò mẫn tìm cái móc của dây ràng bằng thun một cách dèdặt vì sợ tay mình đụng vào pô xe
Ngay lúc đó, Nam nghe giọng đàn ông ấm áp vang lên:
- Để tôi phụ em một tay!
Ngẩng lên, nam chớp mi vì một gương mặt điển trai với đôi mắtsáng nhìn xuống Cái nhìn của anh ta mới thiện cảm làm sao Namchợt lúng túng, cô đứng dậy
Nam ấp úng:
- Dạ anh làm ơn đỡ cái xe, em sẽ đỡ cái bao
Anh chàng điển trai tủm tỉm cười khiến tim Kỳ Nam cứ đập thìnhthịch Chưa bao giờ cô thấy mình vụng về và ngơ ngác như thế này Mưa đã rớt hạt Nam vịn bao hàng cho anh chàng galăng đẩy chiếc
xe vào sát một căn nhà có mái che kế bên quán càphê
Anh chàng hào hiêp:
- Chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà Nào! để tôi cột hàng họ lại giùmnha!
Kỳ Nam nóng bừng mặt:
- Vâng
Anh chàng ngồi xổm xuống tháo dây thun ra rồi siết hai vòng vàoyên xe, bao hàng bị ép chặt xuống êm re
Anh chàng co cánh tay mình lại kiểu như khoe cơ bắp:
- Muốn siết được vậy, em nên tập tạ hoặc chơi kéo tay, có thế taymới mạnh được
Kỳ Nam chỉ cười cô tiếp tục nói lời cảm ơn Trời mưa đã to, Namvội lấy áo mưa ra phủ lên bao hàng Anh chàng galăng nhìn trời rồinhìn nam bằng đôi mắt hết sức quyến rũ Anh chàng ái ngại:
- Em đứng đây chắc mưa ướt hết hay vào quán ngồi
Kỳ Nam từ chối thật nhanh:
- Dạ, cám ơn anh, em đứng đây được rồi Anh anh không cần bậntâm đâu
Anh chàng nhún vai:
Trang 28- Vậy tôi vào với bạn nhé?
Dứt lời, anh ta bước sang quán cà phê nhập vào bàn có mấy thanhniên đang nhìn qua chỗ Kỳ Nam đứng và tủm tỉm cười
Nam quay đi, cô ấm ức khi họ nhìn mình Kỳ Nam nhìn mưa vờkhông để ý tới bọn đàn ông đó Người co ro, nam cố thu người lạisau bao hàng cho đừng ướt
Ở nhà, chắc mẹ đang bồn chòn trông ngóng Mưa đường ngập,
xe lại chết máy cho xem Với cái bao to đùng sau lưng, không biếtNam sẽ xử trí thế nào lỡ như lại gặp sự cố tuột dây ràng, ướt bu-gi
xe đây?
Kỳ Nam hắt hơi bụi mưa tạt vào mặt khiến cô lạnh Anh chàng đẹptrai từ quán men theo mái hiên đến bên Nam Trên tay là một ly càphê sữa nóng, anh chàng nồng nhiẹt:
- Em uống cho ấm
Kỳ Nam từ chối ngay:
- Dạ, cám ơn anh Em không uống cà phê được
Anh chàng đẹp trai cười:
- Quên nữa! Các cô gái thường sợ cà phê Tôi sẽ mang sữa sangđây vậy
Kỳ Nam lễ phép:
- Dạ, thôi khỏi! Em không biết uống sữa
Anh chàng vẫn cười hoe cái miệng rộng và hàm răng trắng đều tắp:
- Sữa bò đóng hộp bình thường mà em không biết uống à?
Kỳ Nam hiền từ gật đầu:
- Dạ em sợ mùi bò lắm! Anh chàng hóm hỉnh:
- Sợ mùi bò à? Cũng may người ta không đóng hộp sữa dê
Nam chớp mi:
- Dạ sữa dê thì em uống được
Anh chàng bật cười thành tiếng:
- Lém lắm!
Khuấy lu cà phê nóng lên, anh chàng nói:
- Không mời được em ly cà phê sữa này, lũ bạn ngồi đằng kia sẽđược dịp chọc que tôi Nhưng tôi phải chịu thôi
Kỳ Nam lại nhìn mưa để tránh ánh mắt ấm của anh chàng Mùi
cà phê thoảng trong hương thơm làm sao Uống voà một hớp sữanóng chắc chắn sẽ ấm và tỉnh người ra, nhưng Nam không chophép mình dễ dãi đến thế
Trang 29Anh chàng bẻm mép:
- Tôi chủ trương không ăn hiếp phụ nữ, dù chỉ ép uống một ngụm càphê
Kỳ Nam hơi nghiêng đầu:
- Vậy thì thật hạnh phúc cho ai là người phụ nữ của riêng anh
Anh chàng nầng ly cà phê lên:
- Xin uống vì người phụ nữ của riêng tôi
Kỳ Nam chợt thấy lúng túng khi đứng kế một người lạ trong mưanhư vầy
- Gọi em là Nam nhưng thật ra em lại là nữ Hay thật!
Kỳ Nam khẽ cau mày:
- Ý anh là em nói sai tên mình? Tên là của cha mẹ đặt, nếu khôngthích cho người khác biết, em sẽ im lặng chứ không thể nói sai Trí vội vàng bảo:
- Anh không có ý như vậy Nhưng thú thật con giá tên Nam nghe hơi
lạ Chắc là Phương Nam đúng không?
Kỳ Nam lắc đầu Cô nhìn mưa để tránh ánh mắt của Trí
Anh cười cười:
- Em không phải Phương Nam, nên anh chưa đoán ra được chữ gì
đi kèm với tên Nam của em
Kỳ Nam lém lỉnh:
- Đó chính là điều em không muốn nói
Trí bật cười, giọng anh vàng và ấm giữa cơn mưa làm tim Nam chợtrộn ràng:
- Em y hhư cô công chúa nhỏ lạc trong mưa
Trang 30Kỳ Nam dài giọng:
- Anh khéo tưởng tượng quá Có công chúa nào phải đi thồ hàngnhư vầy không?
Trí nhìn Nam:
- Nói cũng phải, nhưng tại em chưa biết đó thôi Các cô gái luôn mơmột " bách mã Hoàng tử", thì các chàng trai cũng mơ một nàng côngchúa nhỏ vậy
Kỳ Nam nóng bừng hai má vì cái nhìn của Trí Nah ta đúng là dẻomồm, mà con gái thường chết vì những lưòi có cánh Mẹ thườngdặn hhư vậy mà
Bỗng dưng Kỳ Nam như co cụm lại, cô dè dặt nhìn Trí uống từngngụm nhỏ cà phê
Nam không nghĩ anh là người xấu vì đã giúp đỡ cô giữa đườngtrong khi bao nhiêu kẻ hờ hững ném vào cô một ánh mắt rồi đi luôn Chuyện giúp Nam dựng lại cái xe, cột lại bao hàng không to lớn gì,nhưng đâu pahỉ ai cũng hào hiệp như Trí Nghĩ anh là người xấu thìkhông nên
Trí bỗng hỏi:
- Đang nghĩ gì vậy Nam?
Kỳ Nam buột miệng:
- Em đang mong mau tạnh mưa
Trí cười cười:
- Anh lại mong ngược lại mưa cứ rơi mãi đi
Nam kêu lên:
- Mẹ em đang sốt ruột ở nhà Hàng ướt hết thì khổ Anh đừng mongnữa
- Có gì đâu.Em quen rồi! Trí ngập ngừng:
- Mưa rồi sẽ tạnh, nhưng chúng ta sẽ gặp lại nhau chứ?
Nam khẽ lắc đầu:
- Em không biết
Trang 31- Đúng là hơi bị tiếc, nhưng không sao
Anh sẽ cố làm người quen để có số điện thoại của em Chờ nhé!Dứt lưòi, Trí mỉm cười, anh hơi nghiêng người như chào rồi quay
về quán cà phê Mưa đã ngớt nhưng chưa tạnh hẳn Kỳ Nam thấy lo
lo Cô sợ Trí sẽ làm cái đuôi bám theo mình về tận nhà Nếu vậy thìthật là phiền với ba mẹ
Quyết đinh thật nhanh, Nam đạp cần khởi động máy rồi cho xephóng đi dưới màn mưa lạnh ngắt
° ° °
Vừa cạo gió cho Nam, Hương vừa càu nhàu:
- Mưa mà không chịu trú Bệnh không chỉ khổ thân mình, còn làmphiền người khác
Nam uốn éo người vì đau, cô nói:
- Chị gì còn hơn bà Tào Thị, nhờ có một chút mà nhằn thấu xương
- Chứ không phải sao! Hậu quả của việc đội mưa đây nè
Bà Lê nói vọng lên:
- Em nó có muốn bệnh đâu Hương đè mạnh tay:
- Mẹ lại bênh nó
Nam kêu lên:
- Ai da! Thôi, không cạo nữa Em đau muốn chết
Hương hầm hừ:
- Như vậy mới hết bệnh Ngồi yên không Gió đỏ chét kìa
Nam mím môi chịu đựng Tự nhiên ngay lúc này cô lại nhớ tớiTrí Sao cô lại phóng xe dưới mưa như một kẻ đào tẩu vậy? Nam cóchủ quan qua không khi nghĩ Trí sẽ bám theo mình? Thật là điên rồ.Với Trí đây chỉ là một dịp để anh thể hiện bản chất "men" của mình,rồi anh ta sẽ quên tuốt, trong khi đó, Nam lại ngây thơ sợ anh ta sẽbám theo đuôi Cô thật ngốc nghếch Trả giá cho sự ngây thơ là cơncảm lạnh nè Thật là đáng đời!
Kỳ Nam chợt bật cười khiến Kỳ Hương gắt:
- Còn cười được nữa hả?
Nam nói trớ đi:
Trang 32- Làm người ta nhột thấy mồ
Đẩy Nam ra Hương nói:
- Cho chết luôn đi!
Bà Lê gọi:
- Hai đứa xuống ăn cơm nè!
Hương đứng dậy trước, Nam chỉ muốn nằm vùi trong chăn để suynghĩ về Trí, về một buổi chiều mưa đầy lãng mạn nhưng đâu cóđược
Uể oải ngồi dậy, Nam xuống nhà Bàn ăn đã dọn sẵn, ông Thôngnhìn Nam:
- Đã đỡ chưa? Ăn cơm xong ba sẽ đi mua thuốc cảm
Nam lắc đầu:
- Không cần đâu ba
Hương khịt mũi:
- Nó nhõng nhẽo ấy mà
Vừa nói Hương vừa le lưỡi trêu Nam Ông Thông bảo:
- ăn đi cho nóng
Bà Lê nhìn Nam:
- Mai mốt không được dầm mưa nữa
Nam nhăn nhó:
- Con sợ ở nhà trong chứ bộ
Điện thoại bàn reo, bà Lê càu nhàu:
- Trời đánh còn tránh bữa ăn
Hương mau mắn:
- Để con nghe
Bà Lê nói với theo:
- Chắc bạn bè của con thôi
Nam biết mẹ nói đúng, bạn bè của chị Hương toàn canh vào giờcơm mà gọi điện, mẹ đa nhắc nhiều lần nhưng bạn Hương vẫnchứng nào tật nấy
Hương quay lại bàn ăn, bà Lê cao giọng:
Trang 33Bà Lê hỏi tới với giọng khó chịu:
- Chứ chuyện gì canh bữa ăn mà gọi vậy?
Kỳ Hương nhìn ông Thông như cầu cứu, ông dịu dàng:
- Em vừa nói " Trời đánh tránh bữa ăn mà"
Bà Lê khựng lại:
- Vậy thì ăn
Nam buông đũa trước Cô lên gác nằm chứ không rửa chén nhưmỗi ngày nổi cái lạnh của cơn mưa ban chiều bây giờ mới thấm vàonam Cô kéo cao mền, nhưng mũi nghẹt cứng và đầu nặng trịch.Nam khó chịu trong người lắm mà không muốn kêu Cô nằm lơ mơmột lúc thì Hương lên tới
Kéo chân Nam, Hương ấm ức:
- Lão Đạm chết tiệt! lão mách lẻo với mẹ là bà nội nhỏ Trầm khôngbệnh hoạn gì cho chị bị mắng Đàn ông gì nhiều chuyện thấy sợluôn
Nam mệt mỏi:
- Ai biểu chị nói láo làm chi Bà nội chị Trầm già rồi, chị dám nói vậy
mà không sợ mang tội, lại đi trách người khác
Hương cao giọng:
- Hứ! Nam với ông Đạm lúc nào cũng một phe, hai người luôn ganh
- Tranh luận không lại, muốn yên là phải rồi
Nam tức muốn khóc vì giọng điệu vô tâm của mình Cô nhắm mắt lạilàm thinh Giọng Kỳ Hương lại rù rì vang lên:
- Có cảm mưa, cảm gió gì cũng bữa nay thôi nghen Ngày mai phảidậy phụ chị đó Thiệt khổ thân tôi
Nam mơ màng cho tới khi nghe bà Lê gọi:
- Nam!Dậy uống thuốc
Trang 34Nam mắt nhắm mắt mở nuốt viên thuốc mẹ dưa rồi nằm vật xuốngngay.
Cơ ngủ một mạch tới sáng Nhìn ra cửa sổ nơi nắg đang nhảynhĩt dưới những tán lá, Nam ngồi bật dậy như một phản xạ đầuvẫn cịn váng vất, Nam ơm trán một lúc mới xuống nhà
Đang loay hoay nơi khung bêp, bà Lê hỏi:
- Sao con khơng ngủ nữa?
Từ nhà trên, Hương nĩi vọng xuống:
- Xong đống áo này chắc con chết luơn chứ khơng sống nổi
Bà Lê càu nhá:
- Ăn với nĩi! Nếu sợ chết thì đừng làm, cứ bỏ đĩ mà đi chơi
Kỳ Nam chống cằm chán nản Ngay lúc đĩ cơ nghe giọng Cầm Thu
eo éo ngồi cổng
Nam nhìn bà Lê, mừng rỡ:
- Cĩ cứu tinh rồi mẹ ơi
Hương ra mở cổng, miệng ngọt xớt:
- Cầm Thu mặc áo đẹp quá Nhìn em cứ như cơng chúa
Nam chắt lưỡi khi nghe hai từ " cơng chúa ".đang cĩ mốt sử dụng từnày hay sao ấy
Cầm Thu ào vào bếp.Con bé lễ phép chào bà Lê rồi nĩi:
- Nghe chị Hương nĩi mày bị bệnh à?
Nam uể oải:
- Cảm lạnh vì mắc trận mưa chiều hơm qua, chứ khơng phải bệnh Thu cười:
- Cảm mà khơng bệnh nghĩa là cảm một anh chàng nào dĩ Tao nĩivậy mà dám đúng lắm à
Kỳ Nam liếc Thu:
- Mày lúc nào mà khơng đúng Mày đi dâu vậy?
Cầm Thu trịnh trọng:
Trang 35- Chủ nhật ở nhà chán ngắt tao tới đây cho bác gái sai bảo
Bà Lê kêu lên:
- Trời ơi! Thiệt hả? bác đang cần vì con Nam bệnh bất ngờ đây Cầm Thu gật đầu:
- Dạ thiệt! Bác để con phụ cho
Nam hí hửng:
- Mày đúng là bạn vàng mẹ tao cứ tiếc hổng có con trai để rướcmày về làm dâu
Cầm Thu hóm hỉnh:
- Con ăn nhiều, ngủ nhiều lắm bác ơi Bà Lê nói:
- ăn nhiều, ngủ nhiều để có sức làm việc, càng tốt chứ sao
Bà Lê liền nói:
- Đứa nào lấy chồng mẹ sẽ kết áo cho
Kỳ Hương bĩu môi Cô không thích cách nói cho qua chuyện của
mẹ Cô không muốn tiếp tục công việc này, dù nhờ nó chị em cô mới
Trang 36có điều kiện học đại học
cầm Thu lên tiếng:
- Vậy là sướng nhất rồi Nữa bác kết cho con với nha
Kỳ Nam nhìn Thu:
- Mày khỏi lo! Mẹ tao bận cỡ nào cũng phải kết áo cho mày
Bà Lê lắc đầu:
- Các cô nghĩ xa quá! cứ lo học cho giỏi đã
Điện thoại reo, bà Lê nhắc máy Nghe xong, bà bào :
- Hương, mang áo cưới giao cho cô An hộ mẹ Người ta đang cầngấp để chụp hình quảng cáo gì đó
Hương thay quần áo, cầm lấy bịch đựng áo rồi dắt xe ra
Chỗ cô An là một trung tâm thuê áo cưới khá to ở quận nhấtthành phố Cứ nhìn cả dãy áo đủ màu treo trong tủ kính mà mơ làm
cô dâu Làm cô dâu giỏi lắm chỉ mặc vài cái áo cho một lần cưới nênđừng bao giờ ngĩ sẽ mặc hết cả trăm chiếc soa-rê đẹp như mơ kia,trừ khi mình là người mẫu
Cô An mừng rỡ khi thấy Hương:
- May quá! Hương ở lại phụ cô nghen
Kỳ Hương ngạc nhiên:
- Mà chuyện gì ạ?
Cô An nói một hơi:
- Cô cần người đi theo để giữ trang phục trong quá trình chụp hìnhquảng cáo Sẽ có bồi dưỡng đàng hoàng, cháu đừng lo
Kỳ Hương hỏ nhẹ:
- Cô cứ nói với mẹ cháu Nếu mẹ cháu đồng ý, cháu sẽ đi với cô màkhông cần bồi dưỡng
Cô An gật đầu:
- Cô sẽ gọi điện cho chị Lê, chờ nghen
Hương ngồi ngắm dãy soa-rê treo trong tủ kính, rất nhiều trong
số những chiếc áo đó đã qua tay mẹ con cô Nào là tháo hết cườm
ra kết loại kiểu khác, nào là đính kim sa kèm các hoa vải, ren tua Áolỗi thời, qua tay mẹ Hương lại trở nên hợp thời giá như có một sốvốn, chắc mẹ sẽ mở một cửa hàng cho thuê áo cưới chứ khong làmgia công nữa
Cô An tươi cười bước ra:
- Rồi! Mẹ cháu OK rồi Mình đi thôi
Kỳ Hương thắc mắc:
Trang 37- Mình đi tới đâu hả cô?
Kỳ Hương buột miệng:
- Trời ơi! Cứ y như dọn nhà
Cô An đóng cửa taxi:
- Dọn nhà cũng chưa mệt bằng Áo cưới cô chọn từng cái, áo dạ hộicũng vậy Muốn nhiều người biết đến mình pahỉ chịu khó tốn tiềnquảng cáo thôi
Kỳ hương gật gù nghe cô An huyên thuyên về chuyện chụp hìnhquảng cáo cho trung tâm áo cưới của mình Hương chợt nôn xemmặt các người mẫu nổi tiếng mà cô An đã mời chụp quảng coá
Thế giới của người mẫu thật hào nhoáng Hương tò mò muốn biếtđằng sau sự hào nhoáng đó, họ như thế nào
Xe dừng trước studio Thái ly, hương khệ nệ phụ cô An mang mấyvaly áo vào trong tiệm, không ai ngoài cô nhân viên ngồi quầy
Cô An hỏi:
- Ngân An và Thu Lam tới chưa em?
Cô nhân viên lễ phép:
- Dạ, vẫn chưa ạ Nãy giờ anh ly gọi điện nhưng máy của họ không
có tín hiệu
Cô An kêu lên:
- Trời ơi! Sao trễ nải dữ vậy?
từ bên trong, một người đàn ông mặc áo thun đỏ bước ra
Anh ta nhìn cô An và cao gọng:
- Chị thoả thuận với Ngân Anh và Thu Lam ra sao mà bây gìơ hainàng xù đẹp vậy?
Cô An cau mày:
Trang 38- Tôi định hỏi chị đây Làm ăn kiểu này chết rồi tôi đã lên lịch làmviệc, coi như bữa nay ngồi chơi
Cô An ngồi phịc xuống ghế:
- Tôi trả tiền mỗi đứa đâu có tệ mà nó lại xù như vậy chứ? Chắcchắn có người phá tôi
Ly cười cười:
- Sao chị không nghĩ họ muốn phá tôi Nghề nào cũng có cạnhtrạnh Nghề chụp hình của tôi cũng đâu có ngoại lệ
Cô An lầu bầu:
- Ở đó mà cười Chú kiếm người giùm tôi đi
Kỳ Hương rầu rĩ nhìn những tấm hìmh chân dung trên vách Cô mấtluon một buổi sáng và cũng mất luôn tiền bồi dưỡc như cô An đãhứa
Đúng là số con rệp Tưởng đợc tiếp cận các người đẹp, ai ngờ Giọng Ly vang lên:
- Chị cần gì "sao" Người mới toanh cũng được, qua ống kính của tôichỉ cần một cô nàng ăn ảnh,biết diện một chút là đủ rồi Bảo đảm tôi
sẽ biến cô ấy thành sao
Cô An có vẻ không tin:
- Chú nói nghe dễ quá!
Ly nhấn mạnh:
Trang 39- Thì đó, Ngân anh và Thu Lam là do tôi phát hiện chứ ai Có điềuhai con bé không có trước sau nên sẽ không bền lâu.
Kỳ Hương quay lại nhìn Ly Cô chớp mi khi thấy anh ta đang nhìnmình Hương chợt bối rối, cô mặc cảm mình vừa xấu xí vừa quêmùa giữa một rừng ảnh các người mẫu đẹp, sang và kiêu hãnh Mỗi
cô một vẻ, tươi cười, lãnh đạm, lẳng lơ gợi cảm khác hẳn với KỳHương rụt rè, đang cố khép mình lại
Ly kêu lên:
- Chị có đem theo người mẫu theo nè, còn bảo tôi kiếm ai nữa đây?
Cô An ngơ ngác nhìn Hương:
- Chú nói con bé này hả?
Ly không rời mắt khỏ Kỳ hương Anh ta nhìn cô bằng cái nhìn đánhgiá làm Hương nóng cả người
Cô An hỏi tới:
- Cháu nghĩ sao Hương?
Kỳ Hương ấp úng:
- Cháu cháu không hiểu ý cô là thế nào?
Cô AN từ tốn:
- Cháu có muốn trở thành người mẫu không?
Hương vuốt mặt, cô nghe giọng mình lạ hoắc:
- Cháu sợ mình làm không đựoc
Ly nói ngay:
- thì thử liều một chuyến Sữan có trang phục đây nè, tôi sẽ chụpmiễn phí cho em Kỳ Hương nghe tim đập thình thịch Làm ngườimẫu, cô có mơ không vậy?
Hương chợt run lên với ý nghĩ đổi đời Ý nghĩ lâu nay vẫn đeo đuổi
cô
Hương rụt rè:
- Nếu cô cần, cháu giúp cô Còn thành người mẫu, cháu không dám
Trang 40trèo cao đâu
- Ok Tôi sẽ gíp chị Nhưng chị ơi người mẫu cũng như chim vậy đó
Hễ đủ lôngđủ cánh là chim bay mất hà.Muốn có người mẫu riêng,công ty của chị phải thuộc hàng đại gia
Kỳ Hương chớp mi, cô vờ khong nghe những gif Ly vừa nói Mànghe cũng đã sao, cô có phải là người mẫu đâu
Ly vỗ mạnh hai tay vào nhau làm hương giật mình:
Hương lắc đầu Ly nhún vai:
- Rồi sẽ biết! Bây giờ em sẽ làm theo yêu cầu của tôi Cũng dễ chứchẳng khó gì.Nào! Vào trong đây, tôi bảo nhân viên trang điểm cho
Kỳ Hương nhìn vào cô An như hỏi ý Thấy cô gật đầu, Hương bướctheo Ly
Cô ngồi cho người ta trang điểm, Cô An đưa Hương một chiếc áo
dạ hội màu cốm non và giục cô thay áo
Hương lúng túng với ba mớ bùng nhùng của váy áo Cái áo nayHương từng khổ vì kết những chi tiết cườm cong lượn, bây giờ thì