1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Anh van yeu em song chau chua xac dinh

159 5 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Anh Van Yeu Em Song Chau
Trường học Đại Học Quốc Gia Hà Nội
Chuyên ngành Văn học Việt Nam
Thể loại Bài luận văn
Năm xuất bản Chưa xác định
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 159
Dung lượng 532,35 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Anh van yeu em Song Chau PHẦN 1 Thục Nhi cứ đi tới đi lui ngắm nghìn những chiếc váy hết sức model Cô đang phân vân giữa chiếc váy màu xanh lơ và chiếc màu đen Cuối cùng, Thục Nhi quyết định chọn chiế[.]

Trang 2

PHẦN 1

Thục Nhi cứ đi tới đi lui ngắm nghìn những chiếc váy hết sức model

Cô đang phân vân giữa chiếc váy màu xanh lơ và chiếc màu đen Cuối cùng, Thục Nhi quyết định chọn chiếc màu đen để 1àm quàsinh nhật nhỏ Kiều Vy

Sau khi đã được cô bán hàng gói chiếc váy lại Thục Nhi vô tư đi rangoài Gần đến cửa,Thục Nhi dán mắt vào chiếc đầm màu sữa Côkêu lên trong bụng:

- ''Ôi! Nó tuyệt đẹp Sao lúc nãy mình không thấy nó nhỉ?'' Thục Nhi

cứ lầm thầm một mình rồi bước đi nhưng mắt thì vẫn dán vào chiếcđầm.Bất chợt:

- Cô có sao không vậy?

Thục Nhi đổ quạu trước cử chỉ của anh ta:

- Ông còn hỏi nữa hà? ông đi sao không chịu để ý gì hết vậy Thật là

vô ý Sĩ Nguyên cười nửa miệng:

- Cô có nhìn lại mình không vậy Cô không biết mình vừa đâm sầmvào tôi à? Người vơ ý là cô chứ không phải là tôi

- Ông b ỏ đi dễ dàng vậy sao?

- Cô muốn tôi làm gì?

- Xin lỗi

Sĩ Nguyên trợn mắt:

Trang 3

- Cô có th ấy mình quá đáng không hả? Tôi thấy cô là nữ nênmới chịu nhường cô một bước.Vậy mà cô lại làm chuyện cho to lên,tại sao tôi lại gặp một người đanh đá như vây chứ.

- Vậy tôi đi được rồi chứ? Thục Nhi lẩm bẩm:

- Đúng là xui xẻo Thục Nhi đi gói lại món quà rồi cô đi thẳng đếnnhà Kiều Vy

Bi ệt thự Kiều Lan lung linh ánh đèn, Thục Nhi cảm thấy hơi mệtvới tiếng nhạc sống nơi lên Cô định đi ra hành lang cho yên tĩnhnhưng đã bị Kiều Vy gọi lại:

- Thục Nhi! Mi định đi đâu vậy? Mi lại đày ta giới thiệu bạn mới này:

Th

ục Nhi gượng cười Mặc dù không muốn nhưng côvẫn lịch sự bước lại gần Kiều Vy:

Mi muốn giới thiệu bạn trai mới nữa hả Vy? Kiều Vy trợn mắt:

- Mi làm nh ư ta đẹp lắm cứ đổi bạn trai hoài sao mi?

- Vậy bạn của mi là ai vậy?

Kiều Vy nắm lấy tay Thục Nhỉ kéo đi Đến một chiếc bàn nơi góckhuất, Kiều Vy vui vẻ:

Người mà ta muốn giới thiệu với mi là anh Sĩ Nguyên

Cả Sĩ Nguyên và Thục Nhi đều ngạc nhiên.Bốn mắt chạm nhau, SĩNguyên mỉm cười lịch sự

- Hân hạnh được gặp cô ở đây, không ngờ chúng ta lại có duyên vớinhau như vậy

Th ục Nhi bĩu môi:

- Tôi không dám có duyên với ông đâu

Trang 4

Chúng ta chỉ tình cờ thôi

Sĩ Nguyên nhún vai:

- Cô ngh ĩ sao cũng được

Kiều Vy chen vào:

- Hóa ra, hai người đã quen nhau rồi à? Tôi bị hố sao?

Sĩ Nguyên cười quyến rũ:

Vy không bị hố dâu, chúng tôl chỉ mới quen nhau đây thôi

- Ta xin lỗi mi, chỉ tại ta thấy hơi nhức đầu vậy mà

- Mi cố gắng ở lại chơi với ta một chút nữa nha

S ĩ Nguyên lừa lại tư thế ngồi:

- Cô tên Nhi có phải không vậy?

Thục Nhi khó chịu:

- Thì đã sao?

- Đâu có sao, tôi chi muốn làm bạn với cô thôi

Thục Nhi bĩu môi:

- Cám ơn! Tôi không dám

Sĩ Nguyên cười nửa miệng:

- Cô thấy tôi già lắm à?

Thục Nhi hơi khựng trước câu hỏi của Sĩ Nguyên nhưng cô cố thản

Trang 5

nhiín:

- Tôi không biết

- Không biết mă gọi ,bằng ông ă?

Tôi chỉ thuận miệng vậy thôi

- Vậy cô có thể sửa lại câch xưng hô không vậy?

Th

ục Nhi khẽ cười:

Tôi vă ông ch ỉ tình cờ gặp nhau thôi Tôi nghĩ sau lần năy tôi vẵng sẽ không còn gặp nhau nữa đđu, chuyện xưng hô có gì măquan trọng Sĩ Nguyín nheo mắt:

N ếu lỡ tôi vă cô còn gặp nhau thì sao

Còn tôi thì thấy chân ngấy

Thục Nhi đứng lín, cô hất mặt về phía Sĩ Nguyín:

- Ông cứ ngồi đđy một mình đi nhĩ! Tôi không rảnh tiếp ông đđu.Nói xong, Thục Nhi bỏ đi mặc cho Sĩ Nguyín cứ mêi nhìn theo: Anhmỉm cười vu vơ:

- Cô ấy thật đặc biệt vừa kiíu căng, khó gần lại vừa dịu dăng đângyíu Một cô gâi đầy câ tính chắc lă đê có nhiều kẻ trồng cđy si đđy Văi ngăy sau, Thục Nhi cùng đâm bạn đi đu lịch ở Mũi Nĩ: Thục Nhiduyín đâng trong bộ đồ tắm Cô bơi lượn vòng cùng câc bạn TiếngKiều Vy la í ới:

- T ất cả hêy tập hợp lại năo! Chúng ta sẽ thi bơi vơi nhạu chịukhông hả? Vđn Anh tân thănh:

- Ý năy hay đó

Thục Nhi hưởng ứng:

- Ai s

ẽ lăm trọng tăi vậy?

Ki ều Vy hất mặt về phía Minh Chđu : Nhỏ Chđu bơi yếu nhất hêy

để nó lăm trọng tăi đi Minh Chđu vỗ tay đânh bốp:

- Ta chịu liền

Trang 6

Th ế là các cô lại hòa mình với dòng nước biển, vốn bơi rất giỏinên Thục Nhỉ bơi nhanh nhất Càng ngày cô càng xa bờ, bất chơtThuc Nhi oằn người lại, cô bị giộp bẻ ở chân Thục Nhi từ từ chìmxuống trước những ánh mắt hốt hoảng đanh nhìn cô.

Ngay lúc đó Thục Nhi được bế trong vòng của một thanh niên Anhđưa cô vao bờ và làm một vài động tác cấp cứu

Lát sau, Thục Nhi từ từ mở mắt, ngước đầu tiện cô thấy là SĩNguyên Thục Nhi thốt lên:

- Sao ông l ại ở đây vậy?

Kiều Vy chen vào:

Anh Nguyên đã cứu mi đấy Mi mau cám ơn anh ấy đi

Sĩ Nguyên khoát tay:

- Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, không cần phải cám ơn tôi đâu

ậy thì đi nhanh lên!

Ki ều Vy quay qua các bạn Cô nói một hơi dài:

Tụi mi cứ ở lại chơi tiếp đi để ta đưa nhỏ Vy về Lát nữa gặp lại VânAnh liếc bạn:

- Mi thật lắm chuyện đưa nhỏ Nhi về mau Kiều Vy đỡ Thục Nhi đi

Cô cứ mãi quay lại nhìn Sĩ Nguyên, Thục Nhi vỗ vai bạn:

Mi còn tiếc cuộc chơi hả Vy? Hay mi ra chơi tiếp đi để ta vào mộtmình được mà

Kl ều Vy trợn mắt:

- Mi nói ta ham chơi vậy à? Mi đang như vầy ta làm sao bỏ mi chođược Thục Nhi cười khẽ:

Trang 7

Bây giờ ta đã không sao rồi mi có thể trở ra ngoài ấy cùng tụi nó mà.Klều Vy khoát tay:

Mi đừng nói nữa Mi không biết ta đang Thục Nhi nhăn trán:

- Hôm nay mi lạ lắm đó Vy

- Ta cũng thấy vậy?

- Hay mi đang yêu Kiều Vy đỏ mặt:

Mi nói lung tung gì vậy hả? Ta mà yêu ai chứ

Thục Nhi nhún vai:

- Ta chỉ đoán vậy thôi

- Mi hoàn toàn sai lầm

- Có lẽ vậy!

Trang 8

uổi tối, Thục Nhi nằm co ro trên giường

Chuy ến đu lịch hôm qua làm cô thấy mệt kinh khủng Vui thìcũng vui nhưng quá mệt, Thục Nhi mơ màng nhớ về chuyện SĩNguyên đã cứu cô ở biển Cô đỏ mặt lên vì thẹn và có pha chútgiận:

- Hắn ta dám cả gan bồng mình trên tay như vậy, thật quá đáng mà.Thế nào rồi, chuyện này cũng là tiêu điểm để tụi nó moi ra nói đây Thục Nhi chợt rùng mình khi nghĩ đến điều đó

Chợt có tiếng gõ cửa, Thục Nhi lồm cồm.Ngồi dây Thục Nhi mệt mỏiđến mở cửa Cô gật cả mình khi Khôi Vũ ôm lấy cô:

- Anh làm gì vậy

Khôi Vũ siết chặt lấy Thục Nhi:

- Anh nhớ em quá Nhi ơi? Nói anh biết đi,em có nhớ anh không? Thục Nhi đẩy nhẹ Khôi Vũ ra, cô nhăn nhó:

- Anh làm em giật cả mình Anh về sao không báo trước cho embiết

- Anh muốn làm em bất ngờ

- Anh làm em phát hoảng thì có Tự nhiên,vừa mờ cửa anh đã laovào Suýt chút nưa, em đã xỉu rồi

Khôi Vũ nhìn Thục Nhi âu yếm:

Chỉ tại anh quá nhớ em thôi

Thục Nhi liếc mắt:

Anh có nói th ật không đó

- Em không tin anh à?

Trang 9

- Sao anh lại yêu em đến thế chứ! Anh không thể nào kiềm chếđược mỗi khi ngồi gần em.

Th ục Nhi tự nhiên rùng mình khi nghe những lời êm đềm đó.Không biết từ lúc nào Thục Nhi đã có cảm giác như vậy rồi Cô thật

sự không buồn khi Khôi Vũ đi xa và cảm giác thật bình thường khingồi kế bên anh Nhiều lúc Thục Nhi đã lí giải rằng:

Có lẽ từ lúc còn nhỏ, mình và anh ấy đã gàn gủi thân thiết với nhau,lớn lên hai gia đình lại sắp đặt để mình và Vũ yêu nhau nên tình yêunày rất thầm lặng

Khôi V ũ thấy tư nhiên Thục Nhi im lặng

Anh lo lắng:

- Em sao vậy Nhi?

Thục Nhi bối rối:

- Những ngày ở Mỹ anh có vui không?

Khôi Vũ thoáng buồn:

- Xa em

đến hơn hai tháng mà em hỏi anh có vui không à?Anh nhớ em đến

ch ết được,Thực Nhi véo vào mũi Khôi Vũ:

Anh miệng lười vừa thôi Em không tin anh đâu

Khôi Vũ trợn mắt:

- Sao em lại không tin?

Thục Nhi chu môi:

- Bên đó thiếu gì con gái đẹp, anh còn tâm trí đâu để nhớ đến em

Trang 10

chứ

- Dù họ có đẹp nhưng vẫn không bằng em

- Anh làm em phồng mũi lên mất

Khôi Vũ ôm chầm lấy Thục Nhi Anh thì thầm:

- Đối với anh, em là tất cả

Thục Nhi cũng thả mình trong tay Vũ cô không thấy rung độngnhưng cũng không phản kháng

Chiều Sài Gòn nhạt nắng, Thục Nhi và Kiều Vy vô tư cho xe chạytrên đường Kiều Vy ríu rít:

Ta và mi vào siêu th ị nha Nhi Tự nhiên ta muốn mua sắm quá:Hôm nay ta không muốn vào siêu thị đâu,bây giờ ta và mi đến thưviện đi

Kiều Vy nhăn nhó:

- Mi đúng là con mọt sách Trời đẹp như vậy lại vào thư viện Mộttuần, ta thấy mio vào ấy ít nhất năm lần mi không chán hả Nhi? Thục Nhi nhún vai:

Ta thấy nó có ích mà.Ta thì thấy điều đó thật đáng sợ Nhìn nhữngcon chữ cứ nhảy múa, ta muốn điên lê :

Mỗi người có một sở thích khác nhau vậy mà

Ki

ều Vy định nói nữa nhưng cô nghe có tiếng kèn inh

ỏi phía sau Cả hai điều quay lại, Thục Nhi xụ mặt khi nhận ra đó là

Sĩ Nguyên, Kiều Vy thì ngược lại, cô mừng rơn:

- A! Anh Nguyên Anh di đâu vậy?

Sĩ Nguyên cho xe chạy song song với Kiều Vy Anh pha trò

- Anh đi theo Vy và Thục Nhi, có cho anh đi cùng nữa không vậy?Kiêu Vỷ vui vẻ:

- Dĩ nhiên là được rồi

Sĩ Nguyên ga lăng:

- Hai cô bé có thể cùng đi ăn kem với anh không Anh biết gần đây

có một quán kem ngon lắm

Ki ều Vy kêu lên:

- Em đồng ý hai tay hai chân luôn

Thục Nhi véo vào hông bạn:

Mi làm gì mà mừng dữ vậy? Ta chẳng muốn đi đâu mi để ta xuốngđây rồi cùng đi với hắn ta đi

Trang 11

Kiều Vy mất hứng:

- Mi làm gì vậy Nhi? Mi làm vậy là bất lịch sự lắm nhé! Ta không hiểutại sao mi lại ghét anh Nguyên vậy

- Ta không ghét ai cả chỉ tại ta không thích thế thôi

Sĩ Nguyên dường như không nghe cuộc đối thoại của Kiều Vy vàThục Nhi nên anh vẫn vui vẻ:

- Hai cô đang nói xấ gì anh đấy? Xấu nha!

- Đó là quán kem mà anh nói, hai cô bé hãy suy nghĩ lại xém có nên

đi cùng anh không?

Ki ều Vy nói một cách dứt khoát:

- Tụi em sẽ đi với anh

- Hai em suy nghĩ kỹ chưa đấy

Trang 12

T ự nhiên cả ba đểu rơi vào im lặng vô tình Sĩ Nguyên và ThụcNhi chạm mặt nhau Thục Nhi bối rối, cô quay nơi khác Mọi cử chỉcủa cô đều lọt vào mắt Sĩ Nguyên, anh thầm cười một:

Nếu anh không lầm thì Vy và Nhi đang học năm cuối khoa kinh tế.Kiều Vy gật nhanh:

- Anh nói dúng r ồi Kiều Vy khều tay bạn, cô nóinhỏ:

- Sao mi im lặng vậy Nhi? Ít ra mi cũng phải nói vài câu chứ

Th ục Nhi nhăn nhó:

Ta để mi và ông ấy trò chuyện với nhau mà mi còn trách ta

- Nhưng ta không muốn vậy

- Ta chẳng biết nói gì cả Lúc nãy, ta đã bảo mi đưa ta về mà mikhông chịu

- Mi…

Kiều Vy giận đến cứng họng Cô không ngờ cô bạn thân này cũng

có lức cứng đầu và khó ưa đến vậy

Ngồi được một lát, Thục Nhi đòi về thế là cả ba chia tay Vừa về đếnnhà Nhi, Kiều Vy đã lên tiếng:

- Ta thật không hiểu nổi mi nữa rồi Nhi Anh ấy đã làm gì để mi ghétanh ấy đến như vậy

- Ta không nói với mi nữa ta về đây

Nói xong, Ki ều Vy cho xe chạy đi Thục Nhi lắc đầu để xua đinhững gì đã xảy ra hôm nay.Cô thật sự thấy bực bội nếu có mặt của

Sĩ Nguyên trong các lần đi chơi

Trang 13

- Ba rất an lòng khi giao công ty cho con quản lí, nhưng còn một việc

ba chưa thấy hài lòng về con

Sĩ Nguyên ngạc nhiên:

- Là chuyện gì vậy ba?

Bà Thu chen vào:

- Chuyện con lập,gia đình chứ chuyện gì, con muốn ba mẹ phải đợidến lúc nào con mới chịu cưới vợ đây

Sĩ Nguyên điềm tĩnh:

Con chưa muốn có sự ràng buộc gia đình mà Ba mẹ thông cảm chocon với:

Ông Sĩ Luân cao giọng

- Lần nào nói đế n chuyện này con cũng trả lời ba mẹ như thế, đều

ba mẹ mong không phải là câu trả lời đó Con hiểu chứ

Sĩ Nguyên nhăn trán:

- Con vẫn chưa yêu ai thì làm sao mà cưới cho được

Bà Thu chen vào:

Ba mẹ đã chỉ đối tượng cho con rồi còn gì

Mẫn Mẫn lâ một cô gái tốt lại con nhà đàng hoàng, học cao biếtnhiều Con bé ấy với con là quá hợp nhau rồi

Trang 14

- Con luôn b ất đồng với Mẫn Mẫn là do con không chịu nhìnnhững ưu điểm của nó Đứa con gái như vậy mà con cũng khôngvừa lòng Ba thật không hiểu con chọn mẫu người thế nào nữa.

- Chuyện này để từ từ vẫn được mà ba, con vẫn còn trẻ mà

- Nhưng ba mẹ thì đã già Bà Thu can ngăn:

- Ông và con đừng đấu lý với nhau nữa Hễ mỗi lần nói đến chuyệnnày thì gia đình lại tranh cãi

- Bà không thấy con trai bà cứng đầu à?

- Tôi biết nhưng nó nói cũng có phần đúng

Ông hãy để tự nó tìm đối tượng cho riêng mình Tôi cũng khôngmuốn ép con mình đâu

Sĩ Nguyên thầm cám ơn mẹ Anh biết mẹ luôn ủng hộ mình mà Ông Sĩ Luân cau có:

- Bà bắt thang cho nó leo đấy Tôi đã quyết định rồi năm nay nó phảicưới vợ nếu không tôi đi hỏi con bé Mẫn Mẫn cho nó

Sĩ Nguyên bất mãn:

- Ba làm vậy là ép con rồi

- Con muốn nghĩ sao cũng được nhưng hãy nhớ những gì ba nóiđấy nhé!

Sĩ Nguyên định nói nữa nhưng ạnh lại thôi.Anh không muốn ba mẹmình phải buồn Sĩ Nguyên nhẹ giọng

Đi được một đoạn, Sĩ Nguyên thấy cô đơn đến lạ Đêm Đà Lạ thậtđẹp mà anh chỉ có một mình,làm sao không~buồn cho được!

S ĩ Nguyên bước vào một quán cà phê và gọi một ly đen Anhmột mình nhấm nháp ly cà phê tự nhiên anh dán mắt vào một đôitrai gái đang tình tứ anh mỉm cười một mình:

- Những lức thế này mà có người yêu ngồi cạnh thì còn gì bằng

Trang 15

S ĩ Nguyên mơ hồ nhớ về Thục Nhi anh nhớ da diết gương mặtcủa Thuc Nhi, đôi mắt tơ tròn nhìn anh đầy hờn giận, chiếc mũi caocao trông thật xinh xắn lại còn thêm đôi môi mọng đỏ nữa:

- Sao tự nhiên mình 1ại nghĩ đến cô ta vậy không biết, một cô gáikhó tính Thật khổ cho anh chàng nào đô nếu là bạn trai của cô ta

- Anh Nguyên!

Đang miên suy nghĩ, Sĩ Nguyên giật mình khi nghe có tiếng gọi Anhngước lên nhìn,một cô gái đến ngồi đối diện với anh Sĩ Nguyên vuivẻ:

- Sao em l ại hỏi vậy

- Thì anh cứ trả lời em đi Sĩ Nguyên nhìn Mẫn Mẫn một cái rồi nói:

- Có thêm bạn ở đây thì vui, chứ có gì đâu Mẫn Mẫn tươi cười:

- Anh nói vậy em yên tâm rồi

S ĩ Nguyên cảm thấy có một cái gì đó thật khó diễn tả khi đốidiện với Mẫn Mẫn Anh và cô ấy, nếu nói là người yêu cũng khôngphải mà là bạn bè cũng chẳng đúng Mối quan hệ này thật khó lýgiải

- Em vẫn yêu nghề ca sĩ của mình đó chứ? Sao lúc này anh thấy em

ít ta đĩa CD qúa vậy?

Mẫn Mẫn nói thật lòng:

Trang 16

- Em vẫn yêu nghề ca hát lắm nhưng ba em lại muốn em về làm ởcông ty ông nên em đang học để lấy bằng đại học kinh tế.

S ĩ Nguyên tỏ vẻ hài lòng:

- Em giải quyết vậy là tốt Anh ủng hộ em đến cùng

Anh không thích em làm ca sĩ hả anh Nguyên?

Sĩ Nguyên xua tay:

- Mẫn đừng nghĩ vậy! Anh không phải không thích Mẫn làm ca sĩ mà

là anh thấy làm việc ở văn phòng sẽ phù hợp với em hơn

Em sẽ tiếp thu ý này của anh

Anh chỉ nói theo ý nghĩ của riêng mình thôi, còn người quyết địnhvẫn là Mẫn Mẫn

M ẫn Mẫn khẽ cười

Anh Nguyên chu đáo quá

- Mẫn đừng nghĩ vậy, anh không như Mẫn nghĩ đâu

- Sao anh không đến nhà em lại đến đây vậy? Em bận học mà

- Anh biết Hôm nay, em có thể nghỉ một buổi để cùng đi với anhkhông Nhi?

- Anh làm sao v ậy? Anh đang gặp chuyện gì à?

Trang 17

Khôi Vũ gượng cười:

- Anh đâu có làm sao Em đi cùng anh nha

- V ậy là em không cần anh

- Anh rất vô lý Em không ngờ có lúc anh l lại như vậy

Anh cũng không ngờ em lại lựa chọn như vậy Chào em!

Nói xong, Khôi V ũ bỏ di Thục Nhi thấy giận ghê gớm vì hànhđộng này của anh Cô quyết sẽ giận anh cả tuần này để anh suynghĩ lại có những gì mà anh đã nói và đã làm

Ngày hôm sau, Khôi V ũ đến nhà Thục Nhi Chỉ mới một ngày

mà anh thay đổi rất nhiều, anh trầm lặng hơn và trông anh mệt mỏilắm Thục Nhi như quên đi việc của ngày trước Cô nhìn anh lơ lắng:

- Anh bị bệnh hả? Em thấy anh hốc hác lắm

Khôi V ũ ôm lấy Thục Nhi, anh tì cằm lên vai cô nói nhỏ:

- Thục Nhi! Anh yêu em nhiều lắm

- Việc gì vậy anh? Nếu như sau này,anh có làm việc có lỗi với em thì

em có tha lỗi cho anh không Nhi?

Trang 18

Thục Nhi, tròn mắt, cô linh cảm được một điều gì đó thật tồi tệ sẽđến với cô Thục Nhi nhìn thật sâu vào mắt Khôi Vũ:

- Anh nói đi có chuyện gì vậy?

Khôi Vũ cúi đầu:

- Anh có lỗi với em lắm Nhi nhưng em hãy tin anh điều đó anh hoàntoàn không muốn

Th ục Nhi nhăn trán:

- Anh có thể nói cho em nghe không? Anh làm em hồi hộp quá

- Bây giờ, tạm thời vẫn chưa có chuyện gì ra em cứ yên tâm đi, anh

sẽ cố gắng giải hết cho êm đẹp mà

Thục Nhi nhăn nhó:

- Anh làm gì mà rào tr ước đoán sau úp úp mở mở vậy Nếu anh

có gặp chuyện gì khó khăn phải chia sẻ với em chứ Anh có cònxem em là người yêu của anh nữa không?

Khôi V ũ khổ sở:

- Em đừng giận anh mà Nhi Anh xin lỗi nhưng anh không thể nói

- Thục Nhi giận thật sự

Nếu anh không nói được thì anh đừng khơi chuyện, anh có biết em

lo lắng cho anh lắm không hả?

- Khôi V ũ bất chợt kéo Thục Nhi về phía mình, hôn một cáchmãnh liệt Thục Nhi cố đẩy anh ra Cô nói thật êm:

- Anh đã làm gì vậy Vũ? Anh hãy chỉa sẻ cùng em

Khôi Vũ lắc đầu:

- Em không nên biết thì hay hơn Anh chỉ cần em tin anh là đủ Th

ục Nhi gạt mạnh tay Khôi Vũ ra Cô mím môi:

- Anh không thành th ật với em Anh làm em thất vọng lắm Khôi

Trang 19

nhoi nhói trong tim, cô linh cảm được sẽ có một chuyện rất khủngkhiếp sẽ xảy ra với cô.

- Anh cũng mới đến Anh đến tìm anh hai của em có chút việc Kiều

Vy nhìn quanh rồi nói:

- Anh hai em không biết anh đến đây sao?

- Dĩ nhiên là biết chứ, anh hai em vừa lên phòng lấy đồ cho anhmượn

- Vậy à?

Kiều Vy gợi chuyện:

- Anh Nguyên làm tổng giám đốc của một công ty lớn lại đẹp trainữa chắc là anh có nhiều bạn gái lắm

S ĩ Nguyên cười quyến rũ:

- Anh đâu được như Vy nói chứ Anh vẫn đang cô đơn

Kiều Vy chu môi:

- Em không tin đâu

- Sao lại không tin hả?

Kiều Vy khẽ cười:

- Không tin là không tin chứ có sao

Sĩ Nguyên cười lớn trước cử chỉ trẻ con của Kiều Vy Mỗi lúc nóichuyện cùng cô anh thấy vui nhiều lắm, cô bé thật ngây thơ

- Có chuyện gì mà hai anh em cười vui vẻ vậy?

Đạt Thành từ trên lầu đi xuống thấy hai người đang cười với nhaunên hỏi Kiều Vy trả lời anh:

Trang 20

- Em và anh Nguyên

đang nói xấu anh Anh có muốn nghe không hả?

Đạ t Thành trợn mắt:

- Em dám nói xấu anh hả? Không sợ anh phạt à? Kiều Vy kênh mặt:

- Anh dám ăn hiếp em là em méc mẹ đấy nhé! Đạt Thành cốc đầuem:

- Em lúc nào cũng lấy mẹ ra đỡ cả Con gái lớn rồi mà còn nhõngnhẽo

Kiều Vy đỏ mặt:

- Anh hai dám nói em như vậy trước mặt anh Nguyên hả? Em giậnanh luôn

Sĩ Nguyên can ngăn:

- Vy, đừng giận mà Anh đâu có cười gì em đâu? Nếu em có nhõngnhẽo thật thì cũng hay chứ có sao

- Kiều Vy ê cả mặt, cô không ngờ cả Sĩ Nguyên cũng hùa theo anhmình để trêu chọc cô Kiều Vy giậm chân giãy nãy:

- Hai anh hợp tác trêu em Em giận luôn cả hai người Nói xong, cô

bỏ lên phòng Đạt Thành và Sĩ Nguyên được dịp cười phá lên:

Trang 21

ể từ ngày Khôi Vũ đến nhà Thục Nhi lần đó đến nay

đã một tuần anh vẫn tránh mặt Thục Nhi Thục Nhi đã gọi điện rấtnhiều lần nhưng vẫn không liên lạc được Cô thấy lo lắng kinhkhủng

- Có khi nà ơ anh ẩy đã xáy ra chuyện gì không?

Nghĩ xong, Thục Nhi vỗ nhẹ lên má mình:

- Mình không được nghĩ bậy, anh ấy sẽ không có gì đâu Chắc làanh ấy đi công tác

- Thục Nhi! Ta bắt quả tang rồi nhé! Mi đang nhớ Khôi Vữ phảikhông? Thục Nhi đang lơ mơ nghĩ đến Khôi Vũ mà không ha Kiều

Vy đã ngồi kế bên Cô giật mình:

- Mi làm ta h ết hồn Mi ngồi đây khi nàovậy?

Kiều Vy trêu bạn:

Mi nhớ Khôi Vũ đến vậy sao Nhi? Ta đã ngồi ở đây một tiếng đồng

hồ mà mi cũng không hay

Th ục Nhi véo hông bạn:

- Mi xạo vừa thôi Ta định thử mi thôi nhưng không ngờ mi đấm chơi

Trang 22

- Ta cũng không biết nữa Kiều Vy nhăn nhó:

- Mi nói gì mà ta chắng hiểu gì cả Lúc này mi nói là lo lắng chơ Khôi

Vũ, lúc thì lại nói không biết Mi làm ta hồ đồ luôn rồi

Thục Nhi từ từ kể cho Kiều Vy nghe những gì mà Khôi Vũ đã nói với

cô Thục Nhi nói một cách buồn bã:

- Ta đang rối lắm mi biết không?

- Mi nói mau đi nếu xem ta là bạn Ta đã bực bội lắm rồi

Kiều Vy gật đầu lia lịa:

- Được rồi, ta sẽ nói ngay đây mà Chuyện là hôm ta đi uốngnước với nhỏ Vân Anh ta đã thấy Khôi Vũ đi cùng một cô gái rấtđẹp Lúc đó, anh ấy không thấy ta nên ta ngồi đó để ý hai người

- Còn gì mà tìm hiểu chứ Dựa vào những gì anh ấy nói và những lời

mi kể 1à ta đã quá đau rồi Nếu còn tìm hiểu ta sợ ta sẽ không kiếmđược

Trang 23

- Lúc đó mi sẽ giải quyết thế nào hả Nhi?

- Ta sẽ cho anh ấy thêm một tuần nữa để đến nôi thật với ta Nếutuần sau, anh ấy vẫn cứ im lặng ta đành chia tay thế thôi

Mi không nghĩ như vậy là mình thiệt thòi à? Mi làm vậy là mở đườngcho họ còn gì

Thục Nhi cười buồn:

- Anh ấy đã thay lòng thì dù có cố giữ vẫn vậy thôi Ta không muốn

ở bên ta mà anh ấy cứ nghĩ đến người kia Lúc đó ta sẽ khổ nhiềuhơn

Kiều Vy gật gù:

- Mi nói vây cũng phải Mi làm ta khâm phục mi quá Trong hoàncảnh rối bời như vầy mà mi vẫn giải quyết một cách sáng suốt Thục Nhi nhún vai:

- Ta còn không bi

ết mình đang làm gì nữa, có nhiều lúc ta ước rằngKhôi Vũ chỉ là anh trai của ta thôi Lúc ở bên anh ấy ta thật sự không

hề rung động con tim

Kiều Vy reo lên

- Mi đã ngộ nhận rồi đó Nhì Ta nghĩ mi không hề yêu anh Vũ, tìnhyêu đó là do người lớn sắp đặt chứ mi đâu tự nguyện đúng không?

Trang 24

Ta không buồn nữa:

Ki ều Vy nhìn bạn mỉm cười Có đôi lúc cô khâm phục cá tính củaThục Nhi lắm Thục Nhi luôn rất bình tĩnh mỗi khi có chuyện rắc rốixảyra Cha Thục Nhi mất sớm, mẹ cô là một giảng viên đại họcnhưng đã về hưu Hai mẹ con cô sống bằng tiến hưu của bà ThụcNghi nên nhiều lúc cũng gặp nhiều khó khăn nhưng Thục Nhi vẫn cốvượt qua Cô đã, đi làm thêm để phụ mẹ Bởi vậy mà Kiều Vy khâmpbục Thục Nhi lắm

Hôm nay, Sĩ Nguyên lại đến nhà Kiều Vy để bàn việc làm ăn với ĐạtThành Kiều Vy hớn hở ra mặt Những lúc Sĩ Nguyên đến nhà làKiều Vy như quên h

ết mọi chuyện Ngồi cùng Sĩ Nguyên nơi phòngkhách, Kiều Vy cố gây

s ự chú ý bằng cách cứ mãi giữ nụ cười trên môi:

- Anh Nguyên không có hẹn trước với anh hai em sao?

- Hôm nay anh đến không báo trước nên Đạt Thành không biết anhđến đây

- Anh không phone cho anh ấy à?

Anh có g ọi nhưng Thành khóa máy mất rồi

- Anh phải ngồi đây đợi đến lúc anh em về sao anh Nguyên?

- Sĩ Nguyên lắc đầu:

- Anh chỉ đợi khoảng nửa tiếng thôi Nếu hôm nay không gặp đượcĐạt Thành thì mai anh lại đến

- Em c ầu cho anh hai đừng về để anh đến hoài luôn

Kiều Vy chỉ nghĩ vậy thôi chứ không dám nói ra Cô vẽ chuyện:

- Công ty của anh Nguyên có còn tuyển nhân viên không vậy? SĩNguyên nhìn Kiều Vy dò hỏi:

Kiều Vy chu môi:

- Làm ở nhà em chẳng thích đâu anh em sẽ giám sát em, không có

gì vui cả Sĩ Nguyên nheo mắt:

- Vy không sợ anh giám sát sao há?

Trang 25

Anh giám sát em thì có gì đâu mà sợ chứ!

Anh Nguyên đâu có khắc khe bằng anh hai em

Sĩ Nguyên trợn mắt

Anh còn có khó h

ơn anh em gấp trăm lần đấy nhé!

- Em không tin! Em thấy trên thế gian này không có ai khó hơn anhhai em đâu Đó cũng là lý do làm cho anh em đến giờ vẫn cô đơn

Sĩ Nguyên phá lên cười:

- Vy đang nói xấu Đạt Thành đó à? Vykhông sợ anh mách lại với ĐạtThành sao?

Em chỉ nói đúng sự thật chứ bộ

Sĩ Nguyên lại cười, nụ cười của anh sao mà quyến rũ đến thế khôngbiết Nó làm cho con tim nhỏ của Kiều Vy nhoi nhói lên bao cảm xúckhó tả Sĩ Nguyên ngồi đợi mãi mà vẫn không thấy Đạt Thành về.Anh đành từ giã Kiều Vy ra về

Vài ngày sau, Thục Nhi nhận được một phong thư thật dày Bênngoài bì thư có để tên người gởi là Minh Thi, Thục Nhi nhăn trán khóhiểu

Mình đâu có quen với ai tên Minh Thi đâu

- Cô ta là ai? Sao lại gởi thư cho mình vậy kìa?

Th ục Nhi cảm thấy sẽ có một chuyện gì đó thật kinh khủng nếunhư cô đọc là thư này Thục Nhi gọi điện bảo Kiều Vy đến nhà côliền Lúc này, Thục Nhi chì còn biết chia sẻ với Kiếu Vy mà thôi

- Mi xem b ức thư này giùm ta đi Kiều Vy!

Trang 26

Kiều Vy từ từ mở thư ra xem, cô hốt hoảng khi đó là những tấm ảnhtồi tệ của Khôi Vũ và một cô gái lạ.

Ki ều Vy bỏ nhanh những tấm hình vào bì thư và lấy thư ra đọclướt qua một bận Cô rối rắm cả đầu óc cô không biết có nên đưacho Thục Nhi biết hay không

Kiều Vy quay lại Thục Nhi, cô gượng cười:

- Đây chỉ là thư của bạn bốn phương muốn làm quen với mi thôi,vậy mà cũng khẩn trương

Th ục Nhi tươi tắn:

- Chỉ là thư làm quen thôi à? Mi không lầm chứ Vy

- Ta làm sao mà lầm được

Thục Nhi chìa tay ra trước mặt Kiều Vy, cô vui vẻ:

Mi đưalại cho ta đi Vy!

Kiều Vy lắc đầu:

- Mi để ta giữ cho ta muốn làm quen với cô bạn này

- Mi cũng phải để ta xem với chứ

Mi để ta làm quen trước đã

Thục Nhi có vẻ nghi ngờ:

- Mi cứ đưa ta xem rồi làm quen sau cũng được mà

- Nội dung ta đã nói cho mi nghe rồi còn gì!

Thục Nhi nghiêm giọng:

- Mi đang dối ta phải không Vy Mi là người bạn mà ta tin tưởngnhất, mi hãy đưa lại lá thư đó cho ta đi

Kiều Vy khó xử

- Mi không xem cũng được mà

- Mi c

ứ đưa cho ta

Ki ều Vy không còn cách nào khác, cơ đành phải đưa cho ThụcNhi Thục Nhi như không tin vào mắt mình Cô ngồi phịch xuốnggiường và trầm lặng Kiều Vy vô cùng lo lắng:

- Mi bình t ĩnh đi Nhi, ảnh có thể ghép được mà

Thục Nhi vẫn im lặng, cô khóc một cách lặng lẽ Kiều Vy lay vai bạn:

- Mi đứng vậy mà Nhi! Mi cứng rắn lên một chút đi!

Th ục Nhi lau nhanh những giọt nước mắt Cô cầm lá thư lên và

đọc: “Thục Nhi!

Trang 27

Có l ẽ chị không biết tôi là ai nhưng ngược lại tôi biết rất rõ về chị Chị và anh Vũ từ nhỏ đã được gần nhau lớn lên hai người lại yêu nhau Một cuộc tình tuyệt đẹp nhưng chị có nghĩ rằng anh Vũ đã ngộ nhận với tình cảm mà anh ấy giành cho chị Những ngày cùng anh ấy chung sống bên Mỹ, tôi đã khẳng định đuợc rằng nguời mà anh ấy yêu và cần nhất chính là tôi Chắc là chị cũng đã thấy những tấm ảnh lnà tôi và anh Vũ bên nhau, tôi mong chị đừng bươn và hãy chúc phúc cho chúng tôi Chị đừng tìm kiếm anh Vũ làm gì cho uổng công Bây giờ, tôi và anh ấy đang chuẩn bị cho chuyến đi định cư ở

Mỹ Chúc chị ở lại vui vẻ và sớm gặp được người yêu mới.

Chuyện đã xảy ra rồi mi có khóc có buồn thì cũng vậy thôi Anh Vũ

đã phụ mi, mi còn khóc vì anh ấy à? Mi thấy cớ đáng không Nhi? Thục Nhi lắc dầu đau độn:

- Thà rằng anh ấy nói tiếng chia tay với ta thì ta sẽ thấy dễ chịu hơn,còn đằng này

Thục Nhi chưa nói hết câu cô lại nấc lên

Kliều Vy nhìn bạn mà rơi nước mắt:

- Mi

đừng đau khổ như vậy ta chịu không nổi đâu Nhi

- Thục Nhi ôm lấy Kiều Vy khóc nức nở:

- Mi thấy ta có đáng ghét lắm không Vy? Anh Vũ có thể bỏ ta dễdàng vậy sao?

Trang 28

- Mi c ứ xem đây là một bài học đầu đời của mình Biết đâu, Khôi

Vũ làm vậy mà hay Ta nghĩ cô Minh Thi đó nói đúng, tình cảm của

mi và anh Vũ chỉ là ngô nhận:

- Mi cũng nghĩ vậy à?

Th ục Nhi lau đôi dòng lệ, cô nói như thật kiềm nén:

- Ta sẽ không buồn nữa, cứ yên tâm đi: Ta sẽ xem đây là một giấc

mơ Kiều Vy mỉm cười:

- Mi biết vậy là ta mừng rồi!

- Tùy mi, tà tin mi làm tốt được mà

Thục Nhi tự nhiên nhìn Kiều Vy thật lâu Cô cảm động:

- Ta cám ơn nhiều lắm Kiều Vy

Kiều Vy trợn mắt, cõ chống hai tay lên hông vẻ hùng hồn:

- Mi cám ơn ta chuyện ấy đó hả? Mi và ta là bạn thân mi lại quantrọng hóa chuyện ơn nghĩa như vậy à?

Th ục Nhi chép miệng:

- Ta chỉ cám ơn mi thôi làm gì mà nổi cáu dữ vậy

Kiều Vy tinh nghịch:

- Mi có muốn cám ơn ta không Nhi?

- Mi hỏi ta như vậy là có ý gì hả?

Trang 29

Mi thật keo kiệt, ta chỉ đòi có một chầu kém mà mi cũng

Thực Nhi can ngăn:

Thôi thôi ta thua mi Ta chấp nhận nhịn ăn một tuần để khao mi chầukem này

Ki ều Vy đỏ mặt như quả gấc chín:

- Anh suất ngày chỉ biết đoán mò, làm gì có chuyện em yêu anhNguyên

- Em có biết là em nới đố dở lắm không Vy Kiều Vy biết là có giấucũng không được, cô đành thú nhận:

- Em ch ỉ mến anh ấy thôi mà

Đạt Thành mỉm cười:

- Em có biết mến nó cũng gần nghĩa với yêu không vậy?

- Anh hai trêu em hoài Em chịu nhận rồi mà,còn hơi khó em ĐạtThành cười lớn:

- Em anh mắc cỡ trong đáng yêu quá Thôi được rồi, anh không trêu

em nữa đâu

- Anh lúc nào cũng bắt nạt em cả Anh phải nhớ là anh chỉ có mộtmình em là em đấy nhé

Anh ph ải thương em nhiều hơn:

Đạt Thành xoa đầu em gái:

Anh biết mà Bây giờ, anh sẽ cố gắng giúp em đây

Kiều Vy tròn mắt:

- Anh định giúp em chuyện gì vậy?

Chuyện em và Sĩ Nguyên, anh sẽ nói với giúp cho

Kiều Vy chợt buồn

- Biết anh ấy có chịu em không mà anh nói vô, với mẫu người nhưanh ấy có hàng khối con gái đeo theo thì anh ấy nhìn đến em làmgì?

Tuy là nó nhiều người đeo nhưng quan trong là nó không đeo ai hết

Trang 30

- Chuyện của anh ấy làm sao mà anh biết được

Ki ều Vy thở dài thườn thượt:

- Chắc em bị loại quá anh hai ơi! Đạt Thành khuyến khích em gái:

- Em chịu thua à? Em phải tự tin lên chứ

- Em không tự tin tức là em chưa yêu thật lòng

Kiều Vy nghĩ ngợi mình yêu anh Nguyên rồi hay đây chỉ là ngộ nhận.Thần tượng một người khác với yêu một người mà

Kiều Vy nhăn nhó Cô ôm đầu:

- Em chưa xác định được Anh hai ra ngoài đi Em cần phải suy nghĩthận trọng mới được

Thục Nhi đã đứt khoát với Khôi Vũ thật rồi hả Vy?

Kiều Vy nhíu mày nhìn anh:

- Sao tự nhiên anh lại hỏi vậy?

Đạ

t Thành ú ớ

- Anh ch ỉ hỏi cho biết vậy thôi Kiều Vy tinh quái:

- Bây giờ thì nó đang cô đơn lắm không biết có ai đến đó chia sẻcùng nó không ta?

- Em nói gì v ậy Vy

Kiều Vy nhún vai:

- Em có nói gì đâu

Trang 31

Đạ t Thành chợt đứng lên:

- Anh ra ngoài đây Em hãy tự quyết định chuyện tình yêu của em đi.Kiều Vy nghịch ngợm:

- Anh cũng vậy nha anh hai

Đạt Thành trợn mắt nhìn Kiều Vy rồi đi nhanh ra ngoài Kiều Vy nhìntheo anh lắc đầu:

-Hễ mỗi lần nhắc đến Thục Nhi anh ấy lại như vậy, thật tội nghiệpnhững kẻ yêu đơn phương

Kiều Vy thở dài cho tâm trạng của anh hai mình và cho chính bảnthân mình

Thục Nhi lang thang trên đường phố Sài Gòn trời nhá nhem tối.Đường phố nhộn nhịp, dòng người qua lại tấp nập vậy mà Thục Nhivẫn thấy mình cô đơn, lạc lõng

Th ục Nhi ngồi xuống một chiếc ghế đá nơi công viên Cô nhưnhớ lại những kỉ niệm mà cô và Khôi Vũ đã từng có Những ngày đó

là những tháng ngày êm ả và vui vẻ, tự nhiên Thục Nhi khóc lặng lẽ.Một chiếc khăn đưa trước mặt Thục Nhi, cô ngạc nhiên ngước lên:

- Anh Thành? Sao anh lại ở đây vậy:

Đạ

t Thành ngồi xuống cạnh Thục Nhi và im lặng ThụcNhi lau những giọt

n ước mắt Cô quay qua Đạt Thành và lại hỏi:

- Anh làm gì ở đây vậy?

Anh lo cho Nhi

Thục Nhi thoáng xúc động nhưng cô vẫn giữ vẻ bình thản:

- Nhi cám ơn anh! Nhi đâu có gì đâu, mà anh lo cho Nhi

Đạt Thành nhún vai:

Nếu Nhi đã nói vậy thì cứ xem như anh không hề đi theo Nhi, anhchỉ vô tình gặp Nhi ở đây thôi

Trang 32

Th ục Nhi nhìn Đạt Thành, cô chợt hỏi:

- Có phải KiềuVy nói hết với anh rồi không?

- Anh nghĩ Nhi sẽ đau khổ lắm à?

Thục Nhi cười nhạt:

- Có l ẽ anh đã đúng Nhi đã dối lòng bảo rằng mình không đaukhi chia tay với người yêu.Nhưng anh đâu biết rằng Nhi đau vì sựphụ bạc chứ không vì tình yêu dài năm ấy

- Ý em là không hề yêu Khôi Vũ và tình yêu mà hai người có chỉ làngộ nhận

- Ph ải!

Đạt Thành như không tin:

- Vậy sao lúc nãy em lại khóc?

- Em ch ỉ hơi buồn đôi chút thôi, dù gì chúng em cũng có những

kỉ niệm đẹp Đạt Thành chợt nắm lấy tay Thục Nhi siết nhẹ:

- Hãy để anh thay thế vị trí của Khôi Vũ đi Nhi

Thục Nhi như chao đảo, sự việc này đến với cô thật bất ngờ giờ côchỉ xem Đạt Thành là anh trai nên cô nghĩ Đạt Thành cũng vậykhông ngờ anh lại Thục Nhi rút nhẹ tay lại, cô cố trấn tính:

Em xin lỗi! Chuyện này quá bất ngờ với em Hơn nữa, em vẫn chưaquên hẳn được Khôi Vũ em không thể

Đạ t Thành cắt ngang:

- Anh sẽ chờ Bao lâu anh cũng chờ em cả

Thục Nhi xúc động:

Trang 33

- Sao anh lại làm vậy?

Đạt Thành nói thật nhỏ và thật ấm vào tai Thục Nhi:

- Anh yêu em!

Th

ục Nhi nhận được bao cảm xúc đang len vào lòngngười Cô vừa như thấy hình ảnh của Vũ lại vừa nghe lời yêuthương của Đạt Thành.Cô như chao đảo nhưng rồi vẫn cố bình tĩnh:

- Em không th ể trả lời anh ngay bây giờ được Em đang rối lắm

- Anh đã nói là cho em thời gian mà Vì yêu em anh sẵn sàng chờđợi

- Anh thấy vậy có đáng không?

- Rất xứng đáng

Im lặng một chút, Đạt Thành lại tiếp:

- Anh còn nh ớ rất rõ ngày hôm đó Hôm đó em đến tìm Kiều Vyvừa gặp em anh như thôi nên bởi đơi mắt to đen này lại thêm nụcười thật đáng yêu làm điên đảo bao người Và từ đó, anh biết timmình đã có hình bóng của em

Anh đã ấp ủ mối tình đơn phương này trong mấy năm nay khi biếtrằng em đã Khôi Vũ

- Anh không yêu ai khác sao?

- Anh đã cố thử nhưng không được Anh chỉ còn biết ôm ấp mối tìnhđơn phương của mình

Th ục Nhi cúi đầu nhìn những chiếc lá rơi Cô nói thật nhỗ:

Trang 34

- Em v ề một mình được mà: Đạt Thành dứt khoát:

- Em hãy để anh đưa em về đi Nhi

Thục nhìn Đạt Thành, cô không nỡ tư chối nên đành đọng ý Suốtchặng đường, họ không nói với nhau câu nào, một khoảng khônggian thật nặng nề:

Nghe tiếng gọi Thục Nhi quay lại, Mặt cô trở nên nhăn nhó khi nhận

ra đó là Sĩ Nguyên Cô im lặng, Sĩ Nguyên lại gọi:

Tôi đâu có làm gì mà cô ghet tôi dữ vậy

Thục Nhi chỉ bĩu môi, cô không nói gì cả Sĩ Nguyên thấy cử chỉ đócủa cô thật trẻ con Anh trêu đùa:

- Cô ghêt tôi vậy không sợ trời phạt à?

Trang 35

S ĩ Nguyên nhìn Thục Nhi rồi đề nghị:

- Cô có thể cùng tôi vào quán uống nước được không vậy? ThụcNhi tròn mắt nhìn Sĩ Nguyên: Ông vừa bảo tôi vào quán cùng ông à?

- Phải!

- Xin lỗi! Tôi không rảnh

- Sĩ Nguyên cố nói:

- Tôi chỉ mời cô vào quán trò chuyện thôi mà

- Tôi đã bảo là không rảnh Sĩ Nguyên cười cười: Cô không hối hậnchứ Thục Nghi kênh mặt:

- Cớ gì tôi phải hối hận hả? Sĩ nguyên cười đắc ý:

- Bé Phúc là cháu tôi Cô dạy kèm cho nó,chắc cũng lầu rồi nhỉ?Thục Nhĩ nhìn anh lạ lẫm:

S ĩ Nguyên thôi không cười nữa, anh nhỏ giọng:

Tôi xin lỗi!

- Tôi không cần câu xin lỗi của ông Ông đi dùm

Trang 36

Sĩ Nguyên như không nghe lời Thục Nhi nói,anh vẫn cứ chạy theo

cô Thục Nhi đổ quạu

Ông có nghe tôi nói gì không h ả?

Sĩ Nguyên trêu đừa:

- Cô vừa nói gì vậy Tôi đâu nghe được gì đâu

Thục Nhi giận âm ỉ Cô hét nhỏ:

- Ông đi đi! Ông làm ơn tránh khỏi mắt tôi

- H ắn ta luôn đem tai họa đến cho mình, thật đáng ghét

Sĩ Nguyên cũng ngừng lại cạnh Thục Nhi, anh sốt sắn:

- Xe cô bị xì lồi để tôi đem đi sưa cho

Sĩ Nguyên rồi nói một cách miễn cưỡng:

- Cám ơn ông!

Sĩ Nguyên xua tay:

- Cô không cần phải cám ơn tôi, chỉ cần cô đừng ghét tôi nữa làđược rồi Thục Nhi nhăn mắt:

- Ông giúp tôi là vì chuyện này à?

- Cô nghĩ vậy cũng được như tôi nói thật, tôi giúp cô đơn giản vì tôixem cô là bạn

Trang 37

Th ục Nhi bĩu môi:

- Ai làm bạn với ông chứ!

- Cô không xem tôi là bạn cũng được nhưng tôi có quyền xem cô làbạn mà cô không cấm tôi luôn chuyện đó chứ

- Tôi nói không l ại ông

Ngưng một chút, Thục Nhi chợt nói:

- Ông đã giúp tôi đem xe đi sửa, tôi cũng đã cám ơn rồi Bây giờ,ông đi được rồi thứ

S ĩ Nguyên nhìn Thục Nhi, anh hỏi:

- Cô định đi bộ về nhà à?

- Đó là chuyện của tôi, ông khôi bận tâm

- Cô lên xe đi, tôi đưa cô về

- Cám ơn! Nhưng tôi không dám làm phiền ông

Cô hãy nghe 1ời tôi, mau lên xe đi

- Ông d ọa tôi đó hả? Sĩ Nguyên nhún vai:

- Tôi dọa cô làm gì?

V ừa lúc đó có một chiếc xe phân khối lớn vừa chạy vừa hụ gatrong phát khiếp Chiếc xe chạy lạn qua cho Sĩ Nguyên và Thục Nhỉđang đứng Thục Nhi hốt hoảng nắm lấy tay Sĩ Nguyên

Chi ếc xe lao vút đi, Sĩ Nguyên tự nhiên mỉm cười nhìn Thục Nhi:

- Cô sợ à?

Thục Nhi đỏ mặt khi thấy tay mình nắm lấy cánh tay của Sĩ Nguyên,

cô rút nhanh tay lại và quay qua nơi khác Sĩ Nguyên nhẹ giọng:

- Cô không cần phải mắc cỡ như vậy Tôi không để ý đến mấychuyện đó đâu Cô lên xe đi, tôi chở về

Th ục Nhi, quay mặt lại nhìn Sĩ Nguyên Cô nói cứng:

- Ai mắc cỡ chứ đó chỉ là lúc hố t hoảng quá nên tôi mới

- Tôi hiểu rồi Nếu cô không mau lên xe tôi không đám bảo đảm làchuyện lúc nãy không xảy ra nữa đâu nhé:

Trang 38

Nghe nhắc đến chuyện lúc nãy, Thục Nhi vẫn còn sợ Cô đành leolên xe Sĩ Nguyên

Sĩ Nguyên cho xe chạy đi Anh gợi chuyện:

- Nếu tôi đoán không lầm thì chỉ còn hai tháng nữa thì cô và Kiều Vy,sẽ ra trường

- Cô không tự tin à?

- Tự tin thì cũng phải có một chút lo lắng chứ Mình giỏi ắc có ngườicòn giỏi hơn mình

- Cô nói chí lí 1ắm

Chạy được một đoạn Sĩ Nguyên chợt nói:

- Cô có chấp nhận việc tôi giới thiệu cô vào làm ở Sĩ Luân khôngNhi?

Thục Nhi chớp mắt Cô nói một cách chậm rãi:

- Tôi rất muốn vào Sĩ Luân làm việc nhưng tôi cám ơn ông Tôi chỉmuốn dựa vào sức mình thôi

- Nếu được vào làm ở Sĩ Lưân cô sẽ làm gì để công ty được pháttriển

- Sao tự nhiên ông hỏi tôi nhiều vậy? Sĩ Nguyên nhún vai:

- Tôi chỉ hỏi cho biết thôi R

ồi họ rơi vào im lặng, Thục Nhi không biết tại saomình lại trò chuyện một cách vui vẻ với Sĩ Nguyên nữa Cô cảm thấy

Trang 39

thật khó hiểu cho việc làm của mình vì ông ta đã giúp mình chăng.

Có lẽ vậy

Một tháng sau, Kiều Vy và Thục Nhi đều vất vả để chuẩn bị cho kìthi ra trường

Tr ưa hôm nay Kiều Vy rủ rê:

- Hôm nay, tụi mình đi chơi đi Nhi Đã lâu lắm rồi tụi mình chưa đichơi đấy Thục Nhi nhăn nhó:

- Ta còn phải ôn bài nữa, mi đi một mình đi

- Mi thật lãng tự nhiên bảo ta đi chơi một mình

- Thì mi rủ nhỏ Thảo Anh hay Hạnh Mỹ gì đó đi cùng

Kiều Vy bùng thụng:

- Ta chán mi ghê đó Nhi Mi cứ suốt ngày học với học,không chán à?

- Ta thấy không có gì là chán cả

- Nhưng học thì cũng phải có giải lao chứ, mi đi cùng ta đi

Thục Nhi xua tay:

- Mi tha cho ta đi Vy, ta còn nhiều bài phải ôn lắm

Kiều Vy bước lại gần bàn của Thục Nhi cô đóng tất cả các tập sáchlại và nói như ra lệnh:

- Ta b ảo mi phải thư giãn mà, mi hãy dẹp tập sách hết đi!

- Mi làm ta muốn nổi cáu lên đây này

- Mi nỗi cáu là vì mi học quá nhiều nên căng thẳng, mi phải đi chơivới ta thôi

Th ục Nhi định trả lời thì Kiều Vy đã cướp lời:

- Chị thông cảm, lát nữa chúng tôi sẽ gọi,chúng tôi còn đợi bạn Côtiếp viên vui vẻ:

- V ậy lát nữa tôi sẽ tiếp:

Nói rồi cô tiếp viên vào trong, Thục Nhi nhìn Kiều Vy Cô thắc mắc:

- Mi còn chờ ai nữa vậy Vy

Trang 40

- Anh hai ta

- Bây giờ mi biết cũng vậy thôi

Thục Nhi buồn xo

Nếu biết như vậy lúc nãy ta sẽ không đi cùng mi

- Tại sao hả Nhi?

- Ta không thích có mặt người lạ

Kiều Vy trợn mắt:

- Anh hai ta mà lạ à? Hay mi muốn nói anh Nguyên

- Ta chỉ thích có hai đứa thôi Tự nhiên hơn

- Có thêm hai anh

ấy thì vui thêm mà

- Nhưng Thục Nhi định nói tiếp nhưng Sĩ Nguyên và Đạt Thành đãbước vào Giọng Đạt Thành vang vang:

- Xin l ỗi anh đến trễ

- Lúc này chắc Nhi bận ôn bài lắm phải không?

Th ục Nhi gượng cười:

- Gần đến ngày thi nên tôi phải cố gắng thôi

Nhi chăm chỉ thật

- M ọi người ai cũng vậy chứ,đâu riêng mình tôi

Kiều Vy chen vào:

Anh Nguyên nói không lại nó đâu, nớ lí lẽ đầy mình đấy

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:25

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w