Với những…ba đứa con sòn sòn liên tiếp, tình yêu của Désirée và Benny giờ đây là những cuộc chiến cười ra nước mắt giữa lũ trẻ và trang trại.Cuộc sống gia đình giống như thời tiết phập p
Trang 2Anh chàng mộ bên
Trang 3Anh chàng mộ bên
Tác giả: Katarina Maze i
Dịch giả: Hoàng Anh
Trang 4Nguồn sách: tititidi
Chụp pic: kararoxbee
Type
lehuyen: 1-17 Tiểu Thất: 18-37 Meobongxu87: 38-hết
Beta: undead_nd
Làm ebook: Dâu Lê
Nguồn ebook: h p://www.luv-ebook.com
Trang 5Giới thiệu
Thật khó có thể hình dung nổi khi khuôn viên nghĩa trang yên ắng lại chính là nơi khởi đầu hạnh phúc cho một cặp đôi đến từ hai thế giới
hoàn toàn đối lập.
Désirée, một thủ thư góa bụa 35 tuổi, không con cái.
Benny, chàng nông dân chính hiệu, sống một mình trong trang trại
nuôi 24 con bò sữa.
Hai người tình cờ gặp nhau ở nghĩa trang, và chỉ bằng một ánh mắt, một nụ cười, họ đã trúng tiếng sét ái tình của nhau “Nó không hẳn là một cú hích Nó giống như khi tôi chạm vào hàng rào điện nhưng không bị toi mạng thì đúng hơn” Benny đã nói như thế.
Hai người trở thành một cặp đôi khác biệt hoàn toàn về mọi thứ, từ suy nghĩ cho đến lối sống Benny với đàn bò Désirée và sách vở Đối với cô, một con bò cái bằng xương bằng thịt trở nên cực kỳ hư cấu Còn Benny luôn cho rằng đọc sách chỉ tổ mất thời gian Nàng mê mẩn các vở opera, còn chàng vào rạp chỉ muốn ngủ Chàng nhìn thấy giấy tờ là sợ, còn nàng lại thích viết lách, làm thơ Thế nhưng, như hai điện cực trái dấu, cả hai vẫn lao vào nhau bất chấp tất cả Dẫu yêu nhau là vậy nhưng họ gần như không thể thỏa hiệp để trở nên đồng điệu Cuối
cùng họ chia tay nhau Cả hai cùng rơi vào trầm cảm.
Désirée nhận ra mình khao khát có một đứa con bằng mọi giá Cô chủ động nhờ Benny giúp Benny không đồng ý để Désirée toàn quyền nuôi dạy đứa con của… tương lai “Em sẽ biến con anh thành một tay
tiến sĩ chuyên nghiên cứu những ngôn ngữ đã chết!”
Trang 6Rốt cuộc, Désirée quyết định về nông trại Rowan ở với chàng độc thân Benny Cuộc sống của hai người bắt đầu lộn tùng phèo Với những…ba đứa con sòn sòn liên tiếp, tình yêu của Désirée và Benny giờ đây là những cuộc chiến cười ra nước mắt giữa lũ trẻ và trang trại.
Cuộc sống gia đình giống như thời tiết phập phù: có những ngày trời nắng ráo, lại có những ngày dông tố bão bùng; có thời gian gió lạnh tràn về và cũng có những lúc sương mù dày đặc che phủ… Nhưng… cuối cùng cả hai lại tìm thấy nhau dưới một cơn mưa rào nặng hạt, và
họ không bao giờ muốn đánh đổi những khoảnh khắc lặng lẽ ngồi bên nhau uống trà, xem ti vi sau một ngày làm việc mệt nhọc để lấy lại
những tháng ngày cô độc trước kia.
“Chuyện tình kiểu Thụy Điển giữa cô nàng thủ thư Désirée và anh chàng nông dân Benny giống như một bộ đôi tiểu thuyết tình cảm hay,
li kỳ Cuộc sống thường nhật của hai con người yêu nhau đầy rẫy trớ trêu khiến chúng ta phải mỉm cười, nhưng cũng khiến chúng ta tự
nguyện sải bước vào hôn nhân…”
Tóm tắt nội dung tập 1 “Anh chàng mộ bên”
Có thể nào tin khuôn viên nghĩa trang lại là nơi khởi đầu cho một
tình yêu!?
Trang 7Một cô nàng thủ thư góa bụa, suốt ngày làm bạn với sách vở, có nụ cười mê hồn, sống một mình trong căn phòng màu be…
Một anh chàng nông dân chính hiệu, tối ngày lo vắt sữa cắt cỏ sống
một mình trong trang trại với 24 con bò sữa…
Hai cá tính hoàn toàn đối lập: nước và lửa liệu có hút nhau?
…
giống loài chúng ta, chứ nếu không thì chỉ cần các cá thể giống cái tự
nhân lên theo kiểu trinh sản.
Thông tin tác giả
Katarina Maze i sinh năm 1944 ở Stockholm, là nhà báo, nhà văn người Thụy Điển Các sáng tác của bà đa dạng ở thể loại và được đông đảo tầng lớp bạn đọc ở mọi lứa tuổi yêu thích Bộ đôi tiểu thuyết Anh chàng mộ bên và Cô nàng mộ bên là những tác phẩm đầu tiên viết cho người lớn, dựa trên kinh nghiệm của bản thân tác giả, một người vợ
nông dân sống trong trang trại nhỏ.
Thành công vượt bậc của Anh chàng mộ bên khiến chính bà phải bất ngờ, nhưng không khó lý giải, vì tác phẩm này bật lên như một nốt
Trang 8nhạc trong sáng giữa bản hòa tấu u tối và chết chóc của hàng loạt tiểu
thuyết trinh thám Thụy Điển.
Katarina Maze i
Katarina Maze i sinh năm 1944 ở Stockholm, là nhà báo, nhà văn
người Thụy Điển Anh chàng mộ bên là tiểu thuyết đầu tiên dành cho
người lớn của bà, dựa trên kinh nghiệm của bản thân tác giả, một người
vợ nông dân sống trong trang trại nhỏ.
Thành công vượt bậc của tác phẩm này khiến chính bà phải bất ngờ, nhưng không khó lý giải, vì tác phẩm này bật nên như một nốt nhạc trong sáng giữa bản hòa tấu u tối và chết chóc của hàng loạt tiểu thuyết
trinh thám Thụy Điển.
Anh chàng mộ bên đã tiêu thụ được 500.000 bản tại Thụy Điển,
được chuyển thể điện ảnh và nhạc kịch, còn tại Pháp, tác phẩm này đã bán được 820.000 bản, được dựng thành kịch bản ăn khách và sắp tới là
phiên bản điện ảnh.
Trang 11Ai chịu ở bên người quá cố,
Tận tình thu xếp các quyền lợi,
Cẩn thận lắng nghe từng vấn đề,
và tưới cây xanh cho bọn họ?
Các bạn coi chừng tôi đó nha!
Một thân một mình, thất vọng toàn tập, tôi là một cô nàng
có đời sống tình cảm không được bình thường cho lắm, cònphải nói! Ai mà biết được kỳ trăng tròn sắp tới trong đầu tôi
sẽ nghĩ ra chuyện gì?
Chắc các bạn cũng từng đọc Stephen King rồi ha?
Thì đây, tôi đang ngồi trước mộ đức ông chồng, trên mộtbăng ghế nghĩa trang màu xanh ve chai đã được mài nhẵn bởibiết bao thế hệ bàn tọa, để trút mọi nỗi niềm vào tấm đá lát
mộ của anh ta
Đó là một phiến đá thô khiêm tốn và giản dị, khắc vỏn vẹn
tên anh ta theo lối chân phương, Ӧrjan Wallin Đơn giản đến
vô cùng, đúng như con người anh ta Và quả thực đó là sự
Trang 12lựa chọn của chồng tôi, theo như những chỉ dẫn anh ta để lạitrong bản hợp đồng hậu sự ký với trại hòm Fonus.
Thế mới ức Ý tôi là, anh ta thậm chí chẳng có bệnh hoạngì
Tôi biết chính xác điều anh ta muốn nói thông qua tấm bia
đá này: Cái chết là một Yếu tố Hoàn toàn Tự nhiên của Quátrình Sống Anh ta là nhà sinh vật học mà
Cám ơn anh nhé, Ӧrjan
Mỗi tuần tôi đều tới đây nhiều lần, vào giờ nghỉ trưa,trong đó ít nhất một lượt vào cuối tuần Nếu trời đổ mưa, tôi
sẽ lôi từ trong cái xắc xinh xẻo của mình ra một tấm áo mưabằng nilông Tôi tìm thấy nó trong tủ của mẹ tôi Trông nóthật tởm!
Ở nghĩa trang này nhiều người mặc cùng loại áo mưagiống tôi
Mỗi lần đến đây, tôi ở lại ít nhất một giờ rồi mới ra về,trong hy vọng sẽ khơi lên được chút sầu thương sau muônvàn nỗ lực Có thể nói, tôi sẽ đỡ khó chịu hơn nhiều nếu cảmthấy đau khổ, nếu tôi có thể khóc ướt đẫm một đống khăn taytrên băng ghế này, mà không phải tự kiểm điểm mình để xemchỗ nước mắt đó là thật lòng hay giả dối
Trang 13Sự thực đáng buồn là, hết phân nửa thời gian tôi dùng đểgiận anh ta Cái đồ ích kỷ, lẽ ra anh ta phải cẩn thận hơn khitrèo lên chiếc xe đạp của mình chứ Chỗ thời gian còn lại, tôicảm thấy giống như một đứa trẻ con khi chú chim hoàng yếngià nua ốm yếu của nó trút hơi thở cuối cùng Thật đấy, tôithề.
Điều mà tôi thiếu, đó là sự đồng hành bền bỉ của anh ta vànếp sống hàng ngày của chúng tôi Còn đâu tiếng lật báo sộtsoạt trên xa lông cạnh tôi, còn đâu mùi cà phê khi tôi bướcchân vào nhà, và kệ để giày sẽ nom như cái cây mùa đôngtrụi lủi vì thiếu những đôi giày, đôi ủng của Ӧrjan
Nếu tôi không điền được ô chữ “Tên của thần mặt trời,gồm hai từ”, tôi phải tự vắt óc ra, hoặc nhảy sang ô khác
Nửa kia của chiếc giường chẳng bao giờ còn nhàu nhĩ nữa
Không còn ai hỏi lý do tại sao không thấy tôi về nhà, nếunhư không may tôi bị một chiếc xe hơi đâm phải
Và cũng chẳng có ai giật nước bồn cầu ngoài tôi
Thế đấy, tôi ngồi đây trên một băng ghế nghĩa trang vàtiếc nuối tiếng giật nước Ông có thấy quái dị chưa, hả ôngStephen King?
Có điều gì đó ở nghĩa trang này luôn khiến tôi trở thànhmột cây hài độc thoại nham nhở hạng bét Dồn nén lại và
ề
Trang 14phun ra hàng tràng chữ nghĩa Ít ra tôi cũng còn có được điều
đó Những ức chế đó gần như là tất cả những gì tôi có thể đểgiết thời gian
Lúc còn Ӧrjan thì tôi biết tôi là ai, rõ như ban ngày Chúngtôi tự định nghĩa nhau Chẳng phải đó là công dụng củanhững mối quan hệ đôi lứa hay sao?
Thế nhưng bây giờ, tôi là ai mới được?
Một con mụ sẵn sàng tự nộp mạng cho bất kỳ người nàotình cờ trông thấy Đối với những người này, tôi là một nữ cửtri, đối với những người khác, tôi là một khách bộ hành, mộtngười làm công ăn lương, một người hưởng thụ văn hóa, lànguồn nhân lực, hoặc là chủ hộ
Hoặc chỉ đơn giản là một tổ hợp của những sợi tóc chẻngọn, mớ băng vệ sinh phải dùng định kỳ và làn da khô
Nhưng đương nhiên tôi vẫn có thể tiếp tục dùng Ӧrjan để
tự định nghĩa bản thân Từ dưới mồ anh ta vẫn giúp được tôitrong chuyện này Nếu Ӧrjan chưa từng tồn tại, không chừngngười ta xếp tôi vào loại “gái già”, “băm vài nhát” - đọc đượcmấy chữ này trong một tạp chí ngày hôm qua, lông tóc tôidựng hết cả lên Nhưng thay vào đó, tôi là một “gái góađương xoan, không vướng bận con cái” Bi kịch quá, màcũng bất công nữa! Phải, tôi cám ơn anh, Ӧrjan Cám ơn thậtlòng!
Trang 15Đâu đó trong tôi cũng phảng phất một chút xíu cảm giáctan vỡ Chỉ có điều là, tôi thất vọng vì Ӧrjan lại đi chết mộtcách ngớ ngẩn như thế.
Chúng tôi đã hoạch định sẵn cho tương lai ngắn hạn cũngnhư dài hạn cả rồi! Những dịp đi chèo thuyền kayak ởVӓrmland, rồi thì mỗi người một khoản hưu trí xông xênh
Mà chắc Ӧrjan cũng thất vọng lắm chứ Tất cả những giờhọc thái cực quyền, chỗ khoai tây hữu cơ và chất béo khôngbão hòa ấy, rốt cuộc chúng đem lại lợi lộc gì?
Cây hài hạng bét thầm hỏi và nhếch mép khoe mấy chiếcrăng cửa vàng ệch
Đôi khi phải nói thẳng là tôi thấy tức giận thay cho anh ta.Thật là bất công, Ӧrjan! Anh đâu có làm hại ai, anh giỏigiang thế kia mà!
Thỉnh thoảng tôi cũng cảm thấy nhột nhạt một chút ở chỗgiữa hai chân, sau năm tháng ròng chăn đơn gối chiếc Nókhiến tôi lo mình bị mắc chứng ái tử thi
Bên cạnh phiến đá lát mộ của Ӧrjan là một tấm bia đá xấukinh, đúng, phải nói thẳng là rẻ tiền! Đá cẩm thạch trắng,khắc chữ vàng cùng với nào thiên thần, nào hoa hồng, nàochim chóc, những xâu tiền, thậm chí có cả một cái đầu lâunhỏ và lưỡi hái Mộ phần được phủ đầy cây xanh, phải nói là
cả một vườn ươm Có một cái tên đàn ông, và một cái tên
ầ
Trang 16phụ nữ với sinh nhật gần nhau Bảo đảm đây là sự tôn vinh
có phần quá đà của một đứa con dành cho song thân củamình
Cách đây vài tuần, lần đầu tiên tôi nhìn thấy tác giả củatấm bia quái dị kia Đó là một anh chàng trạc tuổi tôi, trongchiếc áo khoác kệch cỡm và cái mũ lưỡi trai có hai miếngche tai Cái mũ có phần lưỡi trai gồ lên theo kiểu Mỹ, trên
mũ thêu chữ Hiệp hội Chủ Rừng Anh ta lúi húi xới đất và
quét tước bồn hoa
Quanh phiến đá của Ӧrjan không trồng gì cả Chắc anhnghĩ một bụi hoa hồng nhỏ sẽ hoàn toàn lạc lõng, vì nó làloại thực vật không có chỗ đứng trong sinh cảnh nghĩa trang
Cơ mà bác bán hoa ở trước cổng nghĩa trang lại không có câydương kỳ thảo hay thúy cúc nào
Anh chàng Chủ Rừng đều đặn đến đây mỗi vài ngày, vàogiấc giữa trưa, lúc nào cũng khệ nệ mang theo cây mới vàphân bón Anh ta có vẻ tự hào như thể phần mộ kia là khuvườn thực vật của mình vậy
Lần gần đây nhất, anh ta ngồi cạnh tôi trên băng ghế, hémắt nhìn tôi, tuy chẳng nói nửa lời
Anh ta tỏa ra một cái mùi ngồ ngộ và chỉ có ba ngón ở bàntay trái
Trang 17Khỉ thật, tôi không tài nào ưa nổi cô nàng đó, thật sự tôikhông thể ưa nổi cô ta!
Làm sao mà lúc nào cô ta cũng ngồi đó kia chứ?
Tôi có thói quen ngồi một lúc trên băng ghế sau khi chămsóc mộ phần, để ngẫm nghĩ đôi chút Tôi cố tìm ra một chút
gì đó để mà bấu víu vào, thứ cho phép tôi sống thêm một hayhai ngày nữa Ở nông trại, khi tôi cuống cuồng làm cho hếtnhững công việc phải làm, tôi chẳng phải suy nghĩ gì Nếukhông chú tâm vào công việc, một thảm họa nho nhỏ sẽ xảy
ra, khiến tôi mất thêm một ngày lao động Húc máy cày vàomột tảng đá, thế là đi đời trục sau Quên đeo cái chắn nướctiểu cho con bò sữa nên nàng ta bị viêm vú
Đến viếng mộ là nguồn dưỡng khí duy nhất của tôi, nhưngngay cả ở đây tôi cũng khó lòng tự cho mình có cái quyềnđược nghỉ ngơi và suy nghĩ Đầu tiên tôi phải xới đất, trồngcây, nhổ cỏ cái đã, rồi mới cho phép mình ngồi xuống
Thế rồi tôi thấy cô ta ngồi đó, nhợt nhạt như một tấm ảnh
cũ bạc màu sau nhiều năm bày trong khung kính Mái tócvàng đã ngả màu, nước da mai mái, lông mày và lông mi bạcphếch, trang phục nhạt nhẽo và héo úa, lúc nào cũng độc mộtmàu xanh lơ hoặc màu be Một cô nàng tẻ nhạt Cả con người
ể
Trang 18cô ta là một sự ngạo mạn – một chút trang điểm hoặc mộtmón nữ trang xinh xắn là đủ cho người xung quanh biết cô ta
có quan tâm đến bản thân, thế nhưng làn da tái nhợt của cô tachỉ như muốn nói với tôi rằng: “Tôi không cần biết anh nghĩ
gì Tôi thậm chí còn chẳng trông thấy anh”
Tôi thích những phụ nữ có ngoại hình như muốn thốt lên:
“Nhìn em đây này, xem em có gì để dâng hiến đây này!”.Nhìn mà sướng tê người Bọn họ môi son đỏ thắm, chân đigiày cao gót buộc dây thanh lịch, ngực ưỡn ra ngay trước mũibạn Có hề gì nếu môi son hơi nhòe nhoẹt, nếu chiếc váy chật
eo, nếu mấy hạt ngọc trai giả to tướng có xô lệch đôi chút ở
cổ - chẳng ai có gu thẩm mỹ hoàn hảo cả, nhưng ít ra cũngcần phải có nỗ lực Tôi luôn bị chinh phục khi nhìn thấy một
cô nàng trẻ trung, chắc đã dành cả nửa ngày để chăm chútlàm đẹp hòng được người khác chú ý, nhất là khi các nàngđeo móng tay giả, nhuộm đến cháy tóc và đi những đôi giàycao gót cao vỡ mặt Những thứ đó làm tôi muốn ôm họ vàotrong vòng tay, vỗ về và tâng bốc
Đương nhiên tôi không làm thế rồi Tôi nhìn thấy những
cô gái như thế ở bưu điện hoặc ở ngân hàng, nhưng toàn nhìn
từ xa thôi Cánh nữ giới hay lui tới nông trại là những cô kỹthuật viên gieo tinh cho bò, hoặc bác sĩ thú y Quấn mìnhtrong tấm tạp dề cao su màu xanh dài thượt, chân mang ủng,tóc quàng khăn, họ vung vẩy ống tinh trùng bỏ chạy cùngkhắp cánh đồng Họ luôn quá bận rộn nên chẳng thể ngồi lạiuống cà phê – ngay cả khi tôi có thời gian để vào nhà chuẩnbị
Trang 19Mẹ tôi không ngừng kêu ca mấy năm vừa rồi để buộc tôi
ra ngoài tìm cho mình một cô gái Cứ như là họ đang đứngsẵn đâu đó ngoài kia, một tốp những cô gái ngoan hiền màngười ta chỉ việc lựa chọn Muốn đi săn thỏ thì cũng phải vácsúng đi tìm chứ, đúng không…
Bà biết trước tôi rất lâu về căn bệnh ung thư đang từ từ ănruỗng cơ thể bà từ bên trong Và một mình tôi sẽ phải xoay
xở với không chỉ toàn bộ những công việc của nông trại, màtất tần tật những gì bà đã đảm trách ngày này qua tháng nọ:một nếp nhà ấm cúng, khăn trải giường sạch bong, bộ đồ bảo
hộ lao động được giặt mỗi ngày, những bữa ăn sáng ngonmiệng lúc nào cũng có cà phê nóng và bánh mới ra lò Đằngsau tất cả những cái đó là cả núi công việc mà tôi đâu có ýthức được – đống củi phải chặt, bình nước nóng phải bật, chỗquả rừng phải hái, quần áo phải giặt Những nhiệm vụ màhiện tại tôi chẳng bao giờ có đủ thời gian để hoàn thành Bộquần áo bảo hộ không ai chăm chút, dính đầy phân và sữađóng cục, khăn trải giường ngả màu, ngôi nhà lạnh lẽo khibước vào, còn cà phê thì chỉ còn là một tách nước nóng cómàu Và ngày qua ngày, độc một món xúc xích hiệu Scanchết tiệt – sản phẩm của ngành chăn nuôi Thụy Điển – với độsống chín tùy hứng trong lò vi sóng
Bà có thói quen mở phần sau của tờ Nhà nông, ngay chỗ
có mục tìm bạn bốn phương, và đặt cạnh tách cà phê của tôi.Đôi khi bà còn khoanh tròn một mẩu rao vặt Nhưng bàchẳng bao giờ nói thẳng ra
Trang 20Điều mà mẹ tôi không biết, đó là làm gì còn những cô gáitrẻ trung ngồi đợi ở sàn vắt sữa, sẵn sàng trở thành bà nội trợcủa một Anh – chàng – độc – thân – quyến – rũ – quê – mùa– chính – hiệu.
Các nàng đã bỏ lên thành phố hết cả rồi, và giờ họ đã là côgiáo hoặc y tá Họ đã làm vợ đám thợ cơ khí hoặc thươngbuôn, và mơ đến chuyện làm chủ một ngôi nhà có vườn Đôikhi các nàng đưa đấng phu quân về đây trong dịp hè, cùngvới bọn trẻ tóc vàng hoe thích chí nằm ườn trên chiếc ghế dàitrong sân nông trại của bố mẹ
Carina, cô nàng đã theo đuổi tôi suốt mấy năm trung học
và chuyên thẹn thùng bỏ chạy khi người ta tán tỉnh, cũngtừng mai phục tôi ở tiệm tạp hóa vài lần Tiệm mở trong suốtmùa hè, nếu may thì còn cầm cự thêm được vài năm nữa Cônàng nhảy bổ vào tôi nhưng giả vờ như cả hai tình cờ gặpmặt, rồi hỏi han xem tôi đã vợ con gì chưa Giờ thì cô ta đãtếch lên thành phố cùng với Stefan, quản lý ở một cửa hàngDomus, theo lời tuyên bố hí hửng của cô ta, với hi vọng thấytôi nhỏ vài giọt nước mắt tức tối vì hỏng ăn Nhưng cứ ngồiđấy mà đợi!
Cô nàng có nước da mai mái kia chắc cũng có nhà bố mẹ
để hè về nằm ườn Hy vọng thoát được cô ta trong vài tuần.Mặc dù vào mùa hè thì tôi chẳng có thời gian để đến đây, trừphi trời mưa dầm dề Nhưng mưa thế thì hỏng cả vụ mùamất
Trang 21Lại còn cái phiến đá mà cô ta cứ nhìn đắm đuối không rờinữa! Trông nó thế nào nhỉ? Nhìn như là ban quản lý nghĩatrang vứt đại ở đó để đánh dấu mộ phần vậy!
Chính mẹ tôi đã chọn bia mộ cho bố tôi Đồng ý là nókhoa trương, nhưng tôi thấy ở nó tất cả tình yêu thương của
bà Mẹ tôi đã ra đây hàng mấy tuần lễ, hỏi xin đủ thứ catalog.Ngày nào bà cũng có một ý tưởng trang trí mới, và rốt cuộc
bà đã giữ lại tất cả
Ӧrjan Là bố, anh trai, hay chồng cô ta? Mà đã nhọc sức rađây mỗi ngày để ngồi đó nhìn tấm đá, ít ra cô ta cũng nên bỏchút công sức ra trồng cái gì đó trên mộ chứ
3.
Đương nhiên vết thương nào
rồi cũng sẽ khép lại,
đồng hồ nào rồi cũng phải lên dây
(sau khi đã chán dừng mãi một chỗ)
Nơi chững cái chi cụt,
Trang 22cơn đau ma trỗi dậy
Ngày hôm nay đã diễn ra một việc không ngờ Trời thutrong vắt và mát lành, nên vào giấc trưa tôi đáo qua nghĩatrang Chàng Chủ Rừng đã an tọa trên băng ghế Anh ta liếcnhìn tôi một cách chán chường, làm như tôi bắt anh ta phảichịu một trận bạo hành gia đình trong cái nghĩa trang của anh
ta vậy Anh ta đã làm xong nghi thức chăm sóc cây cỏ, vì tayanh ta dính đầy đất Tôi tự hỏi sao anh ta lại chỉ có ba ngóntay trái
Nguồn ebooks: h p://www.luv-ebook.com
Tôi ngồi xuống băng ghế và bắt đầu nghĩ tới những đứacon mà đáng lẽ chúng tôi đã có, Ӧrjan và tôi Ӧrjan đáng lẽ
đã được hưởng một nửa thời gian nghỉ chăm con, anh ấy lạicực rành rẽ về khoản tã nót ít dị ứng và khăn địu con tiệndụng Đáng lẽ Ӧrjan đã đưa đứa bé đi bơi được mấy bận
Chúng tôi cưới nhau được năm năm, trong thời gian đó,gần như chúng tôi không bao giờ cãi nhau Thỉnh thoảngcũng mặt nặng mày nhẹ, bĩu môi dè bỉu hoặc chiến tranh lạnh
tí chút, chủ yếu là từ phía tôi, nhưng không bao giờ đi quágiới hạn
Ồ, mà chẳng phải nhờ tôi đâu Ӧrjan không cãi ai bao giờ.Anh ấy chỉ giải thích quan điểm của mình một cách dễthương và bền bỉ cho đến khi tự đối phương mệt mỏi đầuhàng
Trang 23Cũng có một hay hai lần gì đó, sự dịu dàng của Ӧrjan làmtôi mất kiểm soát và hành động như một đứa bé – đá thúngđụng nia, lao ra khỏi nhà, xô cửa cái rầm Ӧrjan luôn tỏ rakhông để tâm chuyện đó, mà tôi thì không bao giờ làm tới.Chẳng lẽ tự làm mất mặt mình và để cho anh ta ghi điểm à?
Một hôm, tôi đã xé từng trang báo của Ӧrjan, vo viên lạirồi ném như mưa vào anh ta Chúng tôi đã dành cả nửa ngàythứ Bảy cho tờ báo đó – những chuyên mục cần tranh luận,các sự kiện văn hóa cần lưu tâm ngay cả khi nó xảy ra cáchnhà tôi ba trăm cây số, cười với trang truyện tranh và dự trùmột bữa ăn tối thứ Bảy lạ miệng với món cà chua hong nắng.Tôi có cảm giác là cuộc sống thật sự trôi qua dưới mũi mình,
nó ào đến trước cửa sổ trong khi chúng tôi đọc báo, và tôi đã
xử đẹp tờ báo đó để phản kháng Thế nhưng đôi mắt nâu củaӦrjan chỉ tỏ ra buồn bã đến mức tôi chẳng còn gì khác ngoàihai sự lựa chọn: đánh anh ta một cái, hoặc khóc nức lên
Dĩ nhiên tôi đã khóc như điên như dại Bởi vì thứ làm tôitức nhất là, Ӧrjan luôn xỏ đôi ủng cao su màu xanh, cầm ốngnhòm bước ra ngoài thế giới thực trước cả khi tôi kịp đọc nửa
tờ báo “Anh lúc nào cũng nhìn đời qua mấy mảnh ve chaithôi”, tôi đã thút thít khóc, trong lòng cảm thấy không thểhiểu được mọi người, kể cả chính tôi
Mấy ngày sau, tự dưng Ӧrjan đưa cho tôi một bài báo vềtình trạng căng thẳng đầu óc mỗi khi đến tháng, tay lại còn
gõ nhẹ vào đó cho tôi thấy nữa chứ Phản ứng đầu tiên của
ẳ
Trang 24tôi là vo tròn nó ném thẳng vào mặt anh ta, nhưng khi tôichưa kịp hành động thì anh ta đã cưỡi chiếc xe đạp địa hình
để trong sân nhà, vọt mất
Hồi đầu yêu anh ta, tôi đã viết những bài thơ tình lục ngônlàm anh bật cười Tôi trèo lên cây, leo ra những chiếc càngnon nớt để chụp ảnh các tổ chim cho Ӧrjan, và bước xuốngnhững dòng suối lạnh giá cho lũ đỉa bám vào chân khi anh tacần chúng cho các nghiên cứu
Chắc cũng tại vì anh đẹp trai quá đi Làn da rám nắng ấm
áp, thân hình to lớn và cân đối, đôi bàn tay cơ bắp luôn bậnrộn làm một việc gì đó Tôi như mở cờ trong bụng khi đámđàn bà con gái ngắm nhìn anh để rồi nghẹn ngào khi trôngthấy con mụ nhạt nhòa là tôi đi bên cạnh (Phải! Tôi tự câuđược anh chàng này đấy, mở mắt ra mà học tập nhé cô em!)
Tôi lòe đấy thôi Tôi cũng chẳng biết mình đã làm gì để
“câu được” anh Nói chung là, các anh chàng đẹp trai cũngkhông khiến tôi bận tâm hơn mẫu giấy dán tường được đưa
ra bởi hội đồng quản lý nhà đất
Nhưng một khi Ӧrjan đã đưa tôi vào tầm ngắm, - tôi làmviệc ở quầy thông tin của thư viện, và tôi giúp anh tra cứucác tạp trí động vật tiếng Anh – có vẻ như anh tự động chotôi là người phụ nữ của mình, người duy nhất mà anh muốn
ưu ái kể từ đấy Gần giống như chuyện anh luôn ưu ái cáctrang bị dã ngoại của Fjӓllrӓven
Trang 25Lúc đầu, tôi có cảm giác Ӧrjan thử mình, kiểu như thăm
dò bạn đọc ấy Trong rừng Trên giường Trong rạp chiếuphim và chầu cà phê sau đó Không hề lấn cấn nhé Quanđiểm của chúng tôi hòa hợp như hai cây kim cùng đan mộtchiếc áo và cùng chiêm ngưỡng họa tiết xuất hiện
Sau đó, chúng tôi làm đám cưới và tôi có thể thở phào nhẹnhõm một chút Kỳ thi làm người lớn đã vượt qua, bây giờchuyển sang bước kế tiếp
Chúng tôi mới đến giai đoạn mỉm cười với nhau trước cửatiệm bán xe đẩy trẻ con thì anh tự giết mình Một buổi sớm,anh để cho một chiếc xe tải cán qua người trong lúc đạp xe đixem bọn gà gô đen phủ nhau Anh mải chú ý tiếng chim hóttrong tai nghe – hoặc anh không nghe thấy chiếc xe tải và bịđụng, hoặc là lão tài xế ngủ gật trên tay lái
Tấm đá giản dị con con nơi nghĩa trang là tất cả những gìcòn lại Và tôi căm tức anh vì đã bỏ tôi lại mà không buồnnói năng gì với tôi trước đó… Bây giờ thì tôi sẽ chẳng baogiờ tìm hiểu về anh được nữa
Tôi lấy quyển sổ ra Đó là một quyển sổ nhỏ màu xanh,bìa cứng, có hình một chiếc thuyền buồm giữa biển khơi Tôiviết:
Đương nhiên vết thương nào rồi cũng sẽ khép lại, đồng hồ nào rồi cũng phải lên dây.
Trang 26Tôi thừa biết thứ mình viết ra không phải là thơ Tôi chỉđơn giản nắm bắt cuộc sống bằng hình ảnh Tôi làm điều đógần như mỗi ngày, tựa như những người khác lên danh sáchnhững việc cần làm để thu xếp cuộc sống hàng ngày của họ.
Sẽ chẳng có ai đọc những câu tôi viết – tôi cũng sẽ chẳng baogiờ kể những giấc mơ của mình cho người khác Mỗi ngườiđều có cách cảm thụ cuốc sống riêng
Anh chàng Chủ Rừng len lén nhìn trộm tôi Cứ việc nhìn,tôi nghĩ bụng, thể nào anh cũng nghĩ tôi là một con mụ nộitrợ cần mẫn lên lịch chi tiêu cho cả tuần chứ gì
Đúng lúc tôi đóng nắp chiếc bút máy (tôi đã tìm được mộtchiếc – đã làm thơ thì phải có bút máy chứ), một bà mẹ và côcon gái ba hay bốn tuổi, bình tưới trong tay, dừng chân trướcphần mộ bên cạnh anh Chủ Rừng Chiếc bình tưới có màuhồng cực chói và bóng bẩy, nom như mới tinh, con bé cầm
nó như thể nâng niu một chiếc vương miện quý giá Mẹ con
bé bắt đầu lúi húi với chỗ hoa và lọ cắm, trong khi nó nhảylưng tưng giữa các ngôi mộ cùng chiếc bình tưới Bỗng nhiên
nó đưa tay bụm miệng, vẻ mặt hốt hoảng, đôi mắt tròn xoenhư hai hòn bi:
- Mẹ ơi, con tưới nhầm lên bia mộ rồi Thể nào ông ngoạicũng bực mình cho mà xem
Tôi cảm thấy khóe miệng của mình nhếch lên và liếc sanganh chàng Chủ Rừng Đúng giây phút ấy, anh ta nhìn tôi
Trang 27đã tạo ra bằng thiết bị gì đó Nó tồn tại trong suốt ba tiếngđồng hồ, hay ba giây gì đó.
Sau đó mỗi chúng tôi lập tức quay mặt nhìn thẳng phíatrước, một lượt cùng nhau, tựa như bị giật bởi cùng một sợidây Đám mây kéo đến che khuất mặt trời, và phía sau đôi mikhép chặt, tôi tua lại thước phim chiếu chậm quay nụ cườicủa anh ta
Nếu như cô bạn thân nhất và cũng là duy nhất của tôi,Mӓrta, kể cho tôi về nụ cười giống như thứ chúng tôi vừatrao nhau, anh chàng Chủ Rừng và tôi ấy, thì tôi đã tự bảomình đó lại một lần nữa là minh chứng cho khả năng tô hồng
sự thật của cô ấy
Trang 28Tôi ước gì mình có được khả năng đó Đối với tôi, khi mộtđứa bé mỉm cười, tôi có khuynh hướng tự nhủ rằng đó là mộtphản xạ Một ngôi sao băng chắc chắn chỉ là một vệ tinhtruyền hình bị rơi, tiếng hót của lũ chim ẩn chứa đầy sự đedọa dành cho kẻ xâm nhập, và Chúa trời chưa bao giờ tồn tại,
ít nhất là không ở đây và vào thời điển này
“Tình yêu” là nhu cầu đa dạng hóa mớ gen di truyền củagiống loài chúng ta, chứ nếu không thì chỉ cần các cá thểgiống cái tự nhân lên theo kiểu trinh sản
Lẽ dĩ nhiên tôi biết những lực hút đáng kinh ngạc tồn tạigiữa nam và nữ Nàng trứng nằm chờ sẵn bên trong chúngtôi, và tất cả những gì nàng muốn là được thụ tinh với mộtchú tinh trùng thích hợp Ngay khi có một chú đến gần, cỗmáy hộc lên và bắt đầu rung
Nhưng tôi đâu có ngờ vỏ bọc của chú tinh tùng kia lại cómột nụ cười như thế! Nàng trứng bắt đầu ngọ nguậy trongtôi, cô nàng nhấp nhổm, bệp bềnh, nhào lộn và phát tín hiệu:
“Ở đây! Ở đây này!”
Tôi những muốn quát cô nàng: “Ngồi yên Đừng có manhđộng!”
Tôi quay mặt đi và kín đáo liếc bàn tay của anh chàng ChủRừng đặt trên băng ghế Anh ta không ngừng mân mê mộtcái móc khóa Volvo bằng ba ngón tay của mình
Trang 29Ở vị trí của ngón đeo nhẫn và ngón út chỉ còn lại đầu nốikhớp xương Bàn tay anh lấm đất, có thể cả xăng dầu nữa,
mu bàn tay thì nổi đầy gân xanh Tự dưng tôi muốn hít thửđôi tay anh ta và chạm môi nên những cái khớp cụt ấy
Thôi nào, cần phải tự chấn chỉnh ngay! Đây là chuyện xảy
ra sau một thời gian sống thiếu đàn ông chăng?
Đứng phắt dậy, tôi chộp lấy chiếc túi và co chân chạythẳng ra cổng nghĩa trang, nhảy qua những tảng đá lát mộ vàhàng giậu thấp
4.
Tôi rất chậm lụt khoản kế toán Tôi có cảm tưởng mọi thứđang hỏng bét, và tự hỏi liệu có phải vì thế mà tôi cứ lần lữakhông chịu tấn công vào đống hóa đơn chứng từ Chỗ giấy tờđầy tràn trên cái bàn viết cũ của bố tôi chỉ chực nổ tung nhưthể trong đó có một bức thư của ngân hàng đang đếm giờ,thông báo rằng khoản nợ của tôi đã vượt quá mức cho phép.Tôi không dám trả lời điện thoại trong giờ hành chính nữa vì
sợ họ gọi
Tôi chưa bao giờ có năng khiếu trong quản lý tiền bạc hay
sổ sách Mẹ hiểu chuyện đó Mẹ vẫn thường hay ngồi nhẩmtính bên cái bàn đó, lâu lâu mới quay lại ngó tôi qua vành
ắ
Trang 30trên của cặp mắt kính và hỏi một câu dễ trả lời: “Mẹ conmình có cầm cự nổi với chỗ hạt giống còn lại không? Con trảtiền bác sĩ thú y chưa?”.
Tất cả những chuyện còn lại đã có mẹ tôi lo liệu Tôi chỉviệc báo với mẹ là mình cần bao nhiêu tiền mặt, bà chẳngbao giờ thắc mắc, ngay cả khi trong đầu tôi đang ấp ủ ý địnhmua một cái vòng tay cho Annette, cô nàng mà tôi từng hẹn
hò Cô ta cứ ra rả vào tai tôi những mẫu vòng dày cộm ưathích, đó là điều duy nhất ở cô ta mà tôi còn nhớ
Lúc gần đất xa trời, mẹ tôi có bảo là một ngày kia tôi sẽphải để cho Dịch vụ Quản lý Trang trại lo liệu mọi chuyện
Bà đã nghĩ tới chuyện đó mặc dù đang phải truyền dịch.Cũng tại cái vụ truyền dịch đó mà bà phải dùng bô hoài vàluôn tỏ ra rất khó chịu Lúc nào tôi cũng viện cớ ra ngoài hútmột điếu khi nhân viên y tế mang cái bô lại cho bà Và tôichẳng có lòng dạ nào nói với mẹ là mình không có đủ tiền đểtrả cho Dịch vụ Quản lý Trang trại, vì thu nhập từ sữa cứgiảm đều hàng tháng
Ngoài ra, cái trung tâm đó cũng chẳng còn mang tên làDịch vụ Quản lý Trang trại nữa Mấy gã trong đó giống nhưnhân viên môi giới chứng khoán cả đám Tôi cảm thấy khôngthoải mái trong văn phòng của họ
Mẹ luôn phát cáu với chứng bệnh ung thư bởi nó làm bàkhông thể đứng dậy và tỏ ra có ích Hóa trị liệu làm bà suytàn như việc người ta thổi tắt một ngọn nến, nhưng ngay khi
Trang 31thấy mặt tôi, bà lại tỏ ra như kiểu “Mẹ xin lỗi! Năm xui thánghạn! Rồi con sẽ thông cảm cho mẹ!”.
Khỉ thật, lại cô ta, cô nàng màu be! Cô ta chẳng cònchuyện gì khác để làm hay sao? Như một cô gái già cố tỏ rabận rộn trong khi chờ cưới tay trợ lý giám đốc Đích thị làmột ả nhân viên ngân hàng
Cô ta ngồi đó, ghé mắt nhìn như thế tôi là một tấm séc bị
từ chối – đáng thương, nhưng chẳng phải việc của cô ta
Rồi cô ta thở dài đánh sượt và lôi từ trong cái túi to in hìnhhoa ra một quyển sổ Cô ta cẩn thận mở nắp chiếc bút – bútmáy á? Tôi không nghĩ người ta còn dùng bút máy từ sau khibút bi được phát minh – và bắt đầu viết, từ tốn và chăm chú
Dĩ nhiên trí tò mò của tôi bị kích thích cao độ Cô nàngngồi ghi chép bên mộ này là ai mới được chứ? Có phải cô tađang liệt kê những ông chồng tội nghiệp đã bị cô ta cho lêntrên thớt? Đột nhiên cô nàng nhìn tôi, và tôi nghe thấy mộttiếng nguýt gọn lỏn: cô ta đã thấy tôi quan sát cô ta Để trảđũa cho thái độ khiêu khích đó, tôi cố hình dung ra cô ta độimột mái tóc giả loăn xoăn màu xanh ngọc và đi tất lưới Bộngực đầy bị ép chặt như muốn nhảy khỏi chiếc áo quây bằngchất dẻo màu đen bóng nhẫy Tôi chừa lại cho cô ta hànglông mi trắng và cái mũ phớt tức cười có gắn mấy cây nấm
Kết quả hay ho đến nỗi tôi phát hiện ra mình đang nhìn cô
ta chằm chằm, miệng ngoác ra cười Cô ta nhìn lại tôi – và
ấ
Trang 32trước khi tôi kịp lấy lại vẻ mặt thường lệ, cô nàng cười đáplại!
Mà này, có thật là cô ta không đấy?
Cô nàng màu be chuyên ngồi mím môi suy tư trước phiến
đá xám xịt, cô ta có thể cười được như thế sao?
Tựa như một cô bé đi nghỉ hè, một em gái trước chiếc xeđạp đầu tiên của mình Nụ cười hạnh phúc và trọn vẹn giốngnhư cô bé cầm chiếc bình tưới màu hồng ở ngôi mộ bêncạnh
Chúng tôi bị mắc kẹt như thế Cả hai chúng tôi cùng bậtđèn pha và không ai nhường đường
Chuyện này là sao?
Tôi phải làm một điều gì đó chứ nhỉ? Mở miệng hỏi “Em
có hay đến đây không? Hôm nay đông người thật đấy – mìnhcùng vào nhà nguyện nhé?” Hay là tôi khẽ chạm vào đầu gối
cô ấy?
Nhưng rồi ai đó đã rút phích cắm và chúng tôi cùng quay
đi, nhìn thẳng về phía trước
Trong một thoáng, chúng tôi ngồi bất động, như thể băngghế có gài mìn Rồi tôi bắt đầu mân mê chùm chìa khóa đểngăn mình khỏi bị nổ tan tành
Trang 33Trong khóe mắt, tôi nhận thấy cô ta đang nhìn dán mắtvào bàn tay trái của tôi Đã nhiều năm nay tôi thôi khônggiấu tay vào túi quần khi bị người ta để ý Bây giờ tôi cũng
không làm thế Benny ba ngón là tôi nè Thích thì nhận,
không thì thôi nhé, cô em!
Cô ta đã chọn “không nhận”, haha! Đứng phắt dậy vàquáng quàng bỏ đi như thể tôi vừa chọc ba ngón tay bất hạnhcủa mình vào mông cô ta Sao cô ta có vẻ cáu giận thế nhỉ?Tôi ngờ là anh chàng Benny nịnh đầm đã lại hiện ra
Chuyện này luôn xảy ra với tôi, thời tôi không ngừng đitìm các cô gái Nên biết là tôi luôn đi theo hướng mà bảnnăng con đực mách bảo, và như một chiếc đũa thần, nó luônchỉ về phía các cô em xinh tươi, tôi chỉ việc lần theo hướng
đó Từ các sân khiêu vũ ngoài trời vào mùa hè, đến các sànnhảy ngọt ngào ở đâu đó lúc đông về, ngay cả khi thỉnhthoảng phải cất công đến tận đầu kia đất nước Những gianphòng tiệc tùng buồn bã được lắp đèn tuýp, chúng là nơi tậpthể dục trong tuần của các trường công và cũng là chỗ họpbuổi tối của những hội chống nghiện rượu Vào thứ Sáu vàthứ Bảy, người ta bọc giấy kính vào các bóng đèn và mời mộtban nhạc đến Tôi rất ít khi lui tới các vũ trường trong thànhphố - một phần vì tôi chẳng biết thế nào là hợp thời, tôi nhận
ra điều đó khi gặp những gã đội ngược nón kết, phần khác vì
tôi nghĩ đứng xa nhau mà nhảy loi choi như thế chỉ rõ phí
năng lượng Tôi muốn quấn lấy nhau hơn Tôi thích ôm eo
ố
Trang 34một cô gái và dìu cô nàng lướt đi trên sàn nhảy Giống nhưmua được tấm vé số đọc đắc vậy Các cô em thích thú vôcùng, còn tôi thì thấy các em rất dễ thương, ai cũng vậy Lầnnào tôi cũng bị mắc bẫy và không muốn buông cô gái ra saukhi điệu nhảy chấm dứt Tôi không thích cô nói chuyện để áttiếng nhạc Chỉ ôm các cô gái trong vòng tay, hít ngửi mùihương của họ, lướt đi trên sàn nhảy và nhắm mắt lại.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình không thể tìm được một ai đó.Vào năm cuối trung học, hàng đống cô bạn nhìn tôi ngưỡng
mộ, tên tôi được khắc gần như khắp nơi trên bàn học của các
cô Nhưng từ khi về lại nông trại, tôi chẳng gặp gỡ được mấyngười, mà thời gian thì cứ trôi như nước chảy qua cầu Tôi đãnhận ra mình trượt mục tiêu đến mức nào
Lúc bắt đầu thì hay ho lắm Tôi nhảy những bước hơiphóng khoáng một chút, nhưng các cô nàng luôn có năngkhiếu giữ gìn chân cẳng để không bị tôi giẫm phải Đôi khimọi chuyện đi xa hơn thế, họ chuyển động không cưỡng lạiđược theo điệu nhạc, và chúng tôi lướt đi như một cặp bàitrùng, tuyệt vời vô cùng Khi bài nhạc kết thúc, các nàng sẽngó trộm tôi để thăm dò xem tôi sắp làm điều gì, còn tôi chỉđứng đó nhìn với một nụ cười ngô nghê, tôi chẳng bao giờnói những câu đại loại như: “Em có hay đến đây…em thấydàn nhạc chơi thế nào…tối nay đông người nhỉ…”, nhữngcâu mà người ta vẫn thường nói Chẳng phải tôi không thíchchuyện tầm phào – chúng giúp người ta thân mật với nhau,nhưng chuyện đó không hợp với tôi Một số cô gái rời tôi rasau vài bài khiêu vũ và quay về chỗ của mình – các cô gái
ầ
Trang 35luôn túm tụm lại ở một bên của gian phòng Nhưng phần lớn
họ tiếp tục nhảy
Có lần, tôi đã bạo miệng hỏi một cô gái: “Điều gì làm emhạnh phúc?” – Câu hỏi đã quẩn quanh tâm trí tôi trong lúckhiêu vũ
“Làm em cái gì cơ?” – Cô gái hét lên để át tiếng ồn
“Hạnh phúc! Điều gì làm em… Khỉ gió, thôi bỏ đi!”
Đỏ mặt tía tai, tôi vội vàng dắt cô ta về nhóm các cô gái
Nhưng điều tồi tệ nhất tôi từng trải qua là lần nhảy nămbài liền như không với một cô gái Cô nàng sướng ngất ngây.Sau bài thứ năm, hình như tôi đã hơi chạm vào hõm cổ của
cô ta, hoàn toàn không chú ý
Lập tức cô ta lùi lại ba bước Cô ta tưởng tôi là ma cà rồngchắc? Tôi hình dung mấy chiếc răng nanh vô hại được cấpdưỡng đầy đủ fluor của mình mọc dài ra, nhọn hoắt, và tôi đãkhông thể nén cười, một nụ cười hết cỡ Thế là cô ta nguýtdài như một con ngỗng trời tức tối, quay gót bỏ đi
Sau đó, tôi đứng phía sau cô ta trong phòng gửi đồ “Cáithằng nịnh đầm ấy bị sao thế?” – Bạn gái cô ta hỏi “À, mìnhnghĩ hắn say thôi”, cô ta đáp, “Cậu có thấy nụ cười đần thốicủa hắn không? Hắn chẳng nói năng gì, chỉ nhăn răng cười”
Trang 36Thằng nịnh đầm Bốc mùi áo sơmi lụa và nước hoa cạorâu nồng nặc Một thằng cha làm quá.
Benny nịnh đầm Làm mọi người phát hoảng vì nụ cườisát nhân của hắn Chắc vì thế mà cô ta bỏ chạy thục mạng, cônàng màu be kia ấy
Nhưng mà… cô ta cũng cười, không phải vậy sao?
5.
Ngày lại ngày
mặt đối mặt
với những chiếc gương rạn
và mấy con mụ phạt xe hả hê.
Đọc lại những câu viết trong quyển sổ màu xanh mùa thunăm nay, tôi tự nhủ có lẽ mình hơi bị trầm cảm, theo đúngnghĩa khoa học của từ này
Trong phòng nhân viên của thư viện, tôi làm cho các bạnđồng nghiệp cười chảy nước mắt bằng mấy câu chuyện tiếulâm điên khùng Tôi thích nhìn thấy lớp trang điểm của họ
ổ
Trang 37chảy loang lổ Mọi thứ với tôi bỗng bình thường trở lại, vàtôi là người thích thú nhất trong đám.
Nguồn ebook: h ps://www.luv-ebook.com
Khi về nhà vào cuối ngày cùng với chiếc giỏ đi siêu thị,tôi luôn thu xếp cho mình công việc gì đó để làm Tôi bàybiện một chút rau quả tươi trên một chiếc đĩa gốm ĐanMạch, tưới mấy cây con, cẩn thận chọn một bài opera hàohứng, nhưng không quá lố, để nghe với âm lượng tối đa, thắpvài ngọn nến trên thành bồn tắm và ngâm mình trong nướcthật lâu, tận hưởng mùi hoa oải hương của chiếc đèn tinh dầulan tỏa trong căn phòng tắm sạch sẽ không tì vết
Mùa thu này, tôi đọc hồi ký và văn học kỳ ảo, trong nhữngdịp tốt nhất Nó có tác dụng ru ngủ - như thể đi vào một thếgiới khác Và khi đọc hết những trang cuối, tôi thấy mìnhkiệt sức, run lập cập trong góc xa lông giống như vừa dạt lênmột bãi biển sau vụ đắm tàu Những quyển hồi ký và thế giới
kỳ ảo hỏi tôi: mày sống vì cái gì, mày làm gì với cuộc đờiquá mong manh, thất thường và ngắn ngủi này?
Những đêm đó, tôi đưa ra nhiều câu trả lời khác nhautrong các giấc mơ của mình Có lần tôi là một nữ thần, sốngtrong một ngôi nhà có hàng giậu thưa, và từ những đầu ngóntay tuôn ra muôn hình vạn trạng của sự sống: những cái câyleo mơn mởn xum xuê, những em bé mũm mĩm đáng yêu
Trang 38Những ngày khác dường như chỉ toàn mưa tuyết và sự chờđợi mỏi mòn ở trạm dừng xe buýt Tôi đã tăng khoản tiềnđóng vào quỹ lương hưu và viết di chúc – nếu Ӧrjan đã chọnFonus để lo hậu sự cho mình, thì việc tôi thiếu tôi phải làm làbắt chước theo anh Trong những ngày ấy, tôi sắp xếp hóađơn vào các tập hồ sơ, tôi mua những chiếc hộp IKEA lýtưởng để chất đầy tủ, và ngồi lọc lựa những tấm phim cũ –những bức ảnh chẳng có giá trị gì hơn đám lá thu chết từ nămngoái.
Tôi tự sướng thường xuyên Những người đàn ông trongcơn tưởng tượng của tôi đều quê kệch, với chiếc cằm lởmchởm râu và đôi tay thô ráp Từ cằm trở lên, họ không cókhuôn mặt
Mӓrta là phao cứu sinh, là mỏ neo giữ tôi lại với trần thế
Cô nàng có thể lao vào phòng tắm của tôi như một cơn lốc,tay phe phẩy hai tấm vé xem phim cho đến khi tôi ra khỏibồn tắm, thổi tắt chỗ nến và đi cùng nàng Sau đó, chúng tôilăn lóc mỗi đứa một ghế xa lông ở nhà tôi, buôn những câuchuyện vặt vãnh thường ngày và chém gió sự đời, từ trò lừagạt ông sếp than kinh của Mӓrta cho đến phê phán cách nhìnphụ nữ của thánh Augustin
Từ người Mӓrta luôn tỏa ra mùi ấm áp của bánh mì, nướchoa và xì gà điếu nhỏ Cô nàng sống tạm bợ với một niềmđam mê mang tên Robert, và thỉnh thoảng khi anh chàngvắng mặt vì những chuyến công tác bí hiểm, Mӓrta với tôinốc cạn một chai Porto trắng rồi cô nàng ngủ lại trên xa lông
ể ồ
Trang 39nhà tôi Để rồi sáng hôm sau, trong bộ dạng tóc tai bù xù vàmặt sưng húp, chúng tôi lầm bầm dành cho nhau những câuchửi vô hại Mӓrta quấn mình trong chiếc áo choàng ngủ xấu
xí của Ӧrjan mà tôi không tài nào vứt đi được Đã hơn mộtlần chúng tôi cảm thấy hối tiếc vì không là les – lẽ ra tôi cóthể nghĩ đến việc sống cùng một người như Mӓrta, còn vềphía mình, cô nàng thường xuyên cảm thấy trọng lượng củaRobert hơi bị quá sức chịu đựng
Một đêm nọ, tôi nói với Mӓrta về anh chàng Chủ Rừng và
nụ cười khó giải thích của anh ta Cô nàng nhổm dậy trênghế, mút ướt ngón tay trỏ rồi giơ lên
“Có chuyện rồi đây!” – Mӓrta hào hứng thốt lên
6.
Một cuộc sống cô độc, không gia đình hay con cái, cảmgiác của nó càng đau khổ hơn khi người ta là nông dân, vớimột vài hécta đất trồng cộng thêm một mảnh rừng
Người ta trồng nó vì ai, cái mảnh rừng chỉ khai thác đượcsau ba chục năm nữa ấy? Vì ai người ta để các cánh đồngnghỉ ngơi và tránh không làm đất đai bị kiệt quệ về lâu dài?
Ai sẽ giúp tôi với chỗ rơm đây?
Trang 40Tôi cố hết sức níu kéo các kết quả kiểm tra sữa hàngtháng Những con số tăng đều, năng suất tốt hơn và vi khuẩn
ít đi Tôi đã lên chương trình cải thiện việc bón phân, tântrang xưởng vắt sữa và sắm một cái bồn đựng sữa mới Tôi
đã mua một chiếc máy kéo bánh đôi, mặc dù không cần kíplắm Chỉ là tôi cần cảm thấy cuộc đời tươi đẹp hơn một chút
Cho dù có vẻ ngớ ngẩn, nhưng tôi bắt đầu ở lại làm việcngoài đồng muộn hơn vào mỗi tối Tôi chẳng muốn đối diệnvới sự im lặng dồn nén tầm thường của ngôi nhà Nó manghơi hướm của sự sa sút và bất tiện – đến mức một ngày trongtuần nọ tôi đã vào thành phố tậu một chiếc đài xấu tệ, nomnhư một điếu xì gà to vật đen thui, và đặt nó nằm lù lù trênbàn bếp
Mỗi tối, khi bước chân vào nhà, điều đầu tiên mà tôi làmtrước khi đi tắm là bật một kênh phát thanh mua sắm Chấtgiọng hào hứng tuôn ra từ chiếc radio khiến tôi cảm thấy ởđâu đó cuộc đời vẫn đang tiếp diễn bất chấp mọi chuyện, và
nó đang vươn đến tận gian bếp tồi tàn cũ kỹ của tôi Nhưngtôi không nỡ lòng nào vứt đi chiếc đài cũ bằng nhựa màu nâuvới mặt trước đã ngả vàng, mà bố tôi đã tặng cho mẹ nhândịp kỉ niệm đám cưới hồi những năm năm mươi Thỉnhthoảng tôi bật nó, nhưng tắt tiếng đi, vì con mèo thích nằmườn trên đó khi lớp vỏ bọc của chiếc đài nóng lên
Tôi cho chạy máy giặt, chẳng buồn phân loại vải vóc vì tất
cả đều có tông màu xám xanh Đôi khi tôi lật xem mục gia
ấ