1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Mùa Thu Vàng - Hoàng Thu Dung.docx

133 1 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Mùa Thu Vàng
Tác giả Hoàng Thu Dung
Người hướng dẫn Nguyễn Kim Vỹ
Thể loại ebook
Định dạng
Số trang 133
Dung lượng 152,86 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Mùa Thu Vàng Hoàng Thu Dung Mùa Thu Vàng Hoàng Thu Dung Hoàng Thu Dung Mùa Thu Vàng Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net/ Tạo ebook Nguyễn K[.]

Trang 1

Hoàng Thu Dung

Mùa Thu VàngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động

Nguồn: http://vnthuquan.net/

Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ

MỤC LỤC

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10

Hoàng Thu Dung

Mùa Thu Vàng

Chương 1

 Biển thở phập phồng Những con sống bạc đầu cuộn lên bởi gió đêm vẫn xô tới, nhào lộn trên bãi cát Ánh trăng chan hòa tỏa sáng bóng láng những hạt cát trắng như pha lê

Hải Yến say sưa đắp từng nắm cát lên tấm thân trắng muốt, nõn nà của mình

Thú vui lớn nhất của cô là được một mình tắm cát dưới ánh trăng

Trang 2

– Tách! Một tiếng động, một ánh chớp lóe lên.

Hải Yến tung người dậy ngơ ngác nhìn quanh Cô quên rằng trên người cô bây giờ chỉ có hai mảnh vải nhỏ

Những ánh chớp cứ lóe lên liên tục Hải Yến cuống cuồng chạy đến nơi phát ra ánh sáng

– Anh kia!

Hải Yến một tay chống vào hông, một tay giật máy ảnh trên tay “kẻ gian”

Bất ngờ kẻ gian ấy không phòng bị, anh ta mất thế té nhủi vào người Hải Yến la oai oái:

– Anh làm gì vậy? Định giở trò sàm ư? “Kẻ gian” vừa định thần lại vừa thanh minh

– Đâu có!

– Còn định chối nữa hả?

– Tôi không cố ý Tại cô kéo tôi mà

– Bây giờ anh vừa định ăn cướp rồi la làng luôn sao?

Kẻ gian tỏ vẻ bất mãn:

– Sự việc có gì đâu Sao cô lại gán cho tôi những tội danh khó nghe quá vậy?

– Tôi nói cho anh biết tôi sẽ nhờ cơ quan chức năng nghiêm trị anh

– Tôi tội gì chứ?

– Tội gì à? Anh đừng giả giọng nai tơ nữa

– Thật tình là tôi chẳng biết mình mắc phải sai lầm gì khiến cô phải dùng đến luật pháp cáo buộc tôi như thế?

– Được Dù cố ý hay vô tình cũng được

Tôi sẽ nhân danh pháp luật tuyên bố tội trạng của anh

– Được Cô nói đi! Tôi nghe!

Hải Yến dõng dạc:

– Tội thứ nhất không được sự cho phép của tôi sao anh lại chụp ảnh lén như vậy?

– Tại vì tôi thấy cô đẹp quá Nếu còn đền thì xin phép cô mới chụp thì bức ảnh ấy sẽ kém phần tự nhiên mất

– Câu nịnh nọt đó không thể được cái tội danh là vi phạm bản quyền của anh

"Kẻ gian gật đầu:

– Cũng được Tôi nhận tội

– Tốt Có thành ý Hình phạt là xin lỗi tôi

– Được! Tôi xin lỗi cô Được chưa?

– Tạm được Hình phạt bổ sung

Kẻ gian tròn mày:

– Còn có hình phạt bổ sung nữa sao

Trang 3

– Có chứ.

– Cô cứ đọc bản án luôn đi

– Tước đoạt phương tiện gây án

– Nghĩa là

Lấy máy ảnh của anh

Kẻ gian gãi gãi tai:

– Cũng được Coi như giải hạn Đi đai một tháng lương

– Còn tội danh thứ hai?

– Hả? Còn tội thứ hai nữa hả?

– Đương nhiên là còn

Kẻ gian không nhận nhịn được nữa Anh ta bực bội:

– Nè! Cô đừng có quá đáng nghe Đừng thấy tơi có thiện ý rồi vu khống nghe

– Tôi không vu khống ai cả Anh sai phạm thì phải nhận tội thôi

“Kẻ gian” kiên nhẫn:

– Được! Cô cứ kể tội đi

– Tội thứ hai của anh là

– Là gì? Cô cứ nói đi! Đừng kéo dài thời gian nữa

– Tội thứ hai là là

Hải Yến bật khóc tức tưởi khiến kẻ gian" ngơ ngác:

– Cô nói đi! Có ai ăn hiếp cô đâu mà cô khóc hả?

Hải Yến vẫn tức tưởi:

– Có nè! Anh đã ăn hiếp tôi

Kẻ gian đưa hai tay lên trời tỏ vẻ bất lực:

– Trời ơi! Nếu nói đến kẻ bị ăn hiếp là tôi mới đúng Chỉ có cô ăn hiếp tôi, chớ tôi có làm gì cô đâu.– Còn chối nữa hả? Mới làm đây giờ chối nữa hả?

Hải Yến bật khóc ngon lành khiến kẻ gian bối rối Anh ta vỗ nhè nhẹ trên vai cô:

– Thôi nín đi! Có gì thì cô cứ nói Tôi sợ nước mắt đàn bà lắm

Hải Yến nhìn xuống bàn tay Kẻ gian trên vai mình:

– Đó? Ăn hiếp nữa

Kẻ gian nhìn bàn tay mình đang để trên đôi vai trần của cô Anh nhìn cái thân thể mát mẻ của cô gái Nhớ lại cú va chạm vừa rồi, anh ta bật cười, một giọng cưới đáng ghét

Hải Yến đang khóc nhưng khi nghe giọng cười của Kẻ gian cũng tỏ ra bực bội:

– Anh cười cái gì?

– Tôi biết lỗi của mình rồi

Trang 4

– Biết lỗi rồi cười thể là xong sao?

– Cô cứ cho hình phạt chính thức lẫn bổ sung Tôi sẽ thi hành ngay

– Tôi biết phạt anh như thế nào? Bây giờ, chẳng lẽ

Dưới ánh trăng "Kẻ gian nhận ra đôi má Hải Yến đỏ hồng

– Cô nói đi Hình phạt nào tôi cũng chấp nhận cả

Trước thành ý của Kẻ gian , Hải Yến càng thêm bối rối:

– Biết phạt anh thế nào? Chẳng lẽ

– Chẳng lẽ thế nào? Cô cứ nói đi

Hải Yến ngượng nghịu:

– Anh ôm tôi, chẳng lẽ bây giờ tôi phạt anh đứng yên cho tôi ôm lại

Kẻ gian cười to:

– Cũng được! Có sao đâu Tôi chấp nhận hình phạt ngay

Hải Yến lườm mắt:

– Tham lam quá!

– Đây không phải là tội danh thứ ba chứ?

– Tôi đang chất vấn anh hay là anh đang chất vấn tôi vậy?

– Cái kẻ mà Hải Yến gọi là Kẻ gian đưa hai tay lên trời:

– Bó tay!

– Anh nói thế là sao?

– Có nghĩa là tôi không làm sao mà hiểu cô cho được

– Ai cần anh hiểu

– Bây giờ thì không cần

Kẻ gian mừng rỡ:

– Như vậy là cô bằng lòng tha thứ cho tôi, trả lại máy ánh cho tôi

– Ai nói với anh vậy?

– Thì cô vừa bảo là không cần nữa

– Không cần bây giờ chứ đâu phải là xóa án cho anh

– Vậy thì bao giờ tôi mới được thi hành án hả?

– Chừng nào thích hợp

Kẻ gian chắp tay:

– Cô ơi! Tôi van cô Cô tước đoạt máy ảnh của tôi, tôi làm sao mà làm việc được

– Anh làm gì mà phải có máy ảnh hả?

– Tôi đang phóng viên của báo thời trang và cuộc sống À! Mà tôi còn là một cộng tác viên của Đài truyền hình nữa đó

Trang 5

Hải Yến đi vòng quanh Kẻ gian" với đôi mắt sắc như dao.

– Cô làm gì vậy?

– Xem anh là đồ thiệt hay là đồ dởm :

Kẻ gian phật lòng giận dỗi:

– Cô xem thường nhân cách của tôi thế sao?

Hải Yến vẫn ngổ ngáo:

– Anh bỏ qua cho Thời buổi này ma ma phật phật khó mà tin người ta được

– Thật là

– Cô sợ gì mà không nói luôn đi

– Nói thì nói Sợ gì Nhất là một con người gian xảo như anh

– Tôi gian xáo hả?

– Chứ còn gì nữa?

– Xin lỗi cô Nếu tôi là kẻ gian thì tôi đã không đứng đây để xin lỗi cô

Hải Yến vênh mặt:

– Anh sẽ làm gì nào?

Khóa tay cô lại Nhét khăn vào miệng cô Sàm sỡ với cô xong giật máy ảnh bỏ đi

Cơn tức giận dâng lên làm nghẹn cổ Hải Yến:

– Anh dám!

– Sao lại không? Tôi có thể làm việc đó xong bay về Sài Gòn ngay Cô biết tôi là ai mà đi trình bảo hả?

Nghe “Kẻ gian” nói Hải Yến tưởng tượng như mình đang bị “kẻ gian bắt nạt” cô la lên:

– Cứu tôi! Cứu tôi!

Một cái gì đó mềm mại, thơm tho bay vào miệng cô Cùng lúc cô nghe cánh tay mình bị khóa chặt đau điếng, Cô có cảm giác như đôi môi kẻ gian đang áp chặt vào môi cô

Bây giờ, Hải Yến mới biết là bãi biến đã vắng lặng Mãi đôi co với Kẻ gian cô đã quên mất thời gian không hay trời đã quá khuya rồi

Hải Yến nghĩ:

Nếu bị làm nhục, cô sẽ cắn lưỡi chết ngay

Đôi môi của Kẻ gian lướt nhẹ trên má cô Không thể chịu đứng thêm, Hải Yến thực hiện ngay ý địnhcủa mình

– Nhưng trời ạ? Thật lả quái ác Hai hàm răng cứng cỏi đều như hạt bắp của cô không thể chạm đượcchiếc lưỡi mềm vì miếng khăn mềm mại kia

Kẻ gian" cười ngạo nghễ:

– Cô thấy không? Tôi có nói ngoa không nào? Tôi có thể làm nhiều điều bất lịch sự với cô mà cô

Trang 6

không thể kháng cự.

Đôi mắt Hải Yến nhìn anh như tóe lửa Kẻ gian" lại vuốt má cô:

– Cô nên nhớ là từ nay có ra bãi biển tắm cát nên kín đáo" một chút nếu không muốn làm mục tiêu cho mấy con quỷ râu xanh đó

Nói xong hắn ta bỏ đi, không thèm lấy lại cái máy ảnh Hải Yến cô nhìn hắn ta trừng trừng cả kêu cứu Đến lúc hắn ta đi xa, Hải Yến mới hoàn hồn đưa tay gỡ chiếc khăn trong miệng mình ra Cơn uất ức dâng cao trong lòng cô Cô nói trong nước mắt:

– Dám ăn hiếp ta hả? Nhớ dừng để cho ta gặp mặt người nữa đó

– Hải Yến! Hải Yến!

Tiếng nói vang lên xao động cả biển đêm Hải Yến kinh hoàng:

– Chết rồi! Lần này thì chết thật rồi

Trọng Phúc đang đi tìm mình không thể để anh ta thấy mình trong tư thế này được

– Hải Yến? Hải Yến!

Tiếng gọi cô mỗi lúc mỗi gần khiến cô càng quýnh quáng:

– Chết rồi! Chết chắc rồi! Làm sao bây giờ?

– Hải Yến nhìn quanh xem có chỗ nào núp hay không? Nhưng giữa bãi cát trắng mênh mông làm gì

– Hải Yến! Hải Yến! Em đang ở đâu vậy?

Trọng Phúc đi ngang qua mà không phát hiện chỗ Hải Yến ẩn núp Hải Yến mừng thầm:

– Hú hồn hú vía

– Đợi cho tiếng anh xa hơn Hải Yến mới tung người dậy chạy đến nói cô giấu chiếc áo choàng mặc vào chạy về nhà

Định băng vào hàng dương cô chợt nhớ ra một điều

– Chết rồi! Chiếc máy ảnh

Hải Yến vội chạy lại chỗ cũ:

Thật là may Cái máy ảnh chết tiệt vẫn còn đó

– Quỷ tha mà bắt mày đi

Hải Yến nói với cái máy ảnh như là đang nói với chủ nhân nó vậy

Nhưng cô không còn thời gian để mắng thêm, cô cầm cái máy ảnh trên tay chạy băng qua hàng dương để về nhà

Trang 7

– Hải Yến! Hải Yến!

Tiếng gọi của Trọng Phúc vang lên Hải Yến mừng thầm vì anh ta đã quay trở lại Cô đỡ khỏi phải bịday dứt lương tâm là bỏ mặc người đi tìm mình

Hải Yến mở, cổng rào len lén vào nhà

– Cô đinh ninh một điều:

– Bà ngoại sẽ không phát hiện được đâu

Hải Yến không làm sao mà xóa đi cái cảm giác nhột nhạt trên đôi má mình

Cô thầm tức:

– Cái Kẻ gian kia! Đừng để cho Hải Yến này gặp mặt nhé Nếu mà ta gặp lại mi ta sẽ ta sẽ Hải Yến tìm đủ mọi cách nhưng không biết cách gì để trừng trị hắn ta

– Ừ! Không biết mình sẽ làm gì hắn nhỉ? Tố cáo hắn thì tố cáo chuyện gì?

Chẳng lẽ la làng lên cho mọi người biết là hắn ta đã hôn mình

Hải Yến trút tất cả những bực bội vào vòi nước Cô cử phun vào người mình liên tục Cô muốn xóa hết những dấu vết mà cái Kẻ gian kia đã để lại trên người cô

– Hải Yến! Hải Yến?

Tiếng Trọng Phúc gọi ơi ới phía trước khiến cho Hải Yến càng thêm bực bội:

– Cái anh Trọng Phúc này thật là quá đáng Có lẽ anh ta muốn tố cáo mình với bà ngoại mà Bà ngoại mà biết đêm nào Hải Yến cũng trốn bà đi tắm cát thì chết chắc

Hải Yến ơi! Hải Yến!

– Không thể để anh ta réo gọi ầm ĩ mãi Hải Yến đành vội vàng mặc quần áo vào rồi ra ngoài

– Hải Yến ơi! Hải Yến!

– Lè!

Hải Yến xuất hiện đột ngột lè lưỡi nguýt Trọng Phúc Trọng Phúc không mấy để ý đến thái độ của

cô Anh mừng rỡ:

– Hải Yến! Em về rồi hả?

Chẳng những không xúc động trước sự quan tâm của Trọng Phúc Hải Yến còn bực bội:

– Đi đâu mà về? Nhiều chuyện quá

– Không phải là anh nhiều chuyện, anh chỉ lo lắng cho em thôi

– Em đâu có gì để cho anh lo lắng chứ?

– Em là con gái mà đêm nào cũng ra bãi biển tắm cát cả Em không sợ nhưng mà anh sợ

– Anh theo dõi em hả?

– Không phải theo dõi mà anh chỉ lo lắng cho em thôi

– Lo cho em Nếu lo cho em thì anh đâu có kêu la ầm ĩ như thế Anh không sợ bà ngoại em biết hay sao?

Trang 8

Trọng Phúc phì cười:

– Điều đó thì em khỏi lo

– Tại sao lại không lo?

– Anh đã đưa bà ngoại sang chơi bên nhà anh từ tối rồi

Đến lượt Hải Yến hoảng hốt:

– Bà ngoại em không có ở nhà sao?

– Ừ! Bởi vậy anh mới dám kêu lớn mà không ngần ngại

– Bà ngoại em chừng nào mới về hả?

Thấy Hải Yến lo lắng, Trọng Phúc chọc ghẹo:

– Có mấy người bà con trong thành phố ra chơi

– Vậy liên quan gì đến ngoại em chứ?

Trọng Phúc có vẻ giận:

– Em nói thế mà không nghĩ là mình đã quá vô tình hay sao? Nhà anh và nhà em là láng giềng thân thích Ba mẹ anh quý bà ngoại em như cha mẹ, xem anh như con cháu Chẳng lẽ khi có niềm vui, có người thân thăm viếng thì không mời bà sang chia sẻ được hay sao?

Hải Yến biết mình lỡ lời, cô nói nhỏ:

– Em xin lỗi, em không cố ý

– Anh đi tìm em chủ yếu là muốn mời em cùng chơi với bà thôi

– Mời em nữa hả?

Hải Yến chỉ vào mình Trọng Phúc gật đầu:

– Ừ! Mời em nữa

– Nhưng bây giờ trời đã khuya rồi

Trọng Phúc đưa tay xem đồng hồ:

– Chỉ mới chín giờ thôi Còn sớm mà

– Nhưng

Tùy em Nhưng có lẽ Thủy Tiên đang nôn nao vì em chưa đến đó

Trang 9

– Thủy Tiên.

Chuông điện thoại reo cắt lời Hải Yến

– Cô vội chạy đến nhấc máy:

– Alô!

Bên kia giọng Thủy Tiên hờn dỗi:

– Sao giờ này không chịu sang hả?

Hải Yến ngập ngừng:

– Đang chuẩn bị nè!

Thủy Tiên thúc giục:

Vậy thì nhanh lên đi

– Có việc gì mà gấp rút vậy?

Xuất hiện rồi Xuất hiện rồi

Hải Yến nhăn mặt:

– Thủy Tiên! Bạn bình tĩnh nói cho có đầu có đuôi lại đi Cái gì mà xuất hiện rồi, xuất hiện rồi:Thủy Tiên cười nhỏ trong máy:

– Thì người đó đó xuất hiện rồi

Hải Yến reo vang:

– Hả? Thủy Tiên nói sao? Bạch Mã Hoàng Tử xuất hiện rồi hả? Ở đâu vậy?

– Thì cứ sang đây đi rồi mặc tình mà chiêm ngưỡng

– Được! Mình sang liền

Hải Yến vội vã gác máy rồi vì chạy sang nhà Thủy Tiên Cô quên cả Trọng Phúc đang đứng nhìn cô lắc đầu:

– Hết thuốc chữa

– Thủy Tiên ơi! Thủy Tiên!

Hải Yến gọi ơi ới ngoài cổng Bà Năm ngồi trong nhà gọi ra:

– Hải Yến! Đến rồi thì vào nhà đi

– Con gái con đứa gì mà không có ý tứ gì hết

Nghe tiếng bà, Hải Yến bẽn lẽn bước vào:

– Con chào bà!

– Chỉ chào bà thôi sao?

Cô quay sang ba mẹ Thủy Tiên:

– Con chào hai bác

– Còn ai trong nhà nữa không thấy sao?

Hải Yến lại quay sang hai người khách lạ:

Trang 10

– Cháu chào hai

– Cô lại ngập ngừng không biết gọi thế nào? Bà Năm đỡ lời:

– Thì cứ gọi là bác như hai bác đây:

– Dạ! Chào hai bác

Hai người khách lạ cười cởi mở:

– Chào cháu

Bà Thủy Cúc giới thiệu:

– Đây là bạn của bác Hai bác từ trong thành phố ra đây thăm bác đó

– Dạ! Cháu có nghe anh Trọng Phúc và Thủy Tiên nói lại

– Cháu dễ thương quá!

Người đàn bà trẻ xinh đẹp buột miệng khen Hải Yến thèn thẹn:

– Dạ cám ơn bác!

Bà Năm nghe khách khen cháu mình cũng hớn hở:

– Nó là cháu ngoại của bác đó

– Dạ! Cháu nó đang sống với bác à?

Bà cháu tôi sống ở đây với hàng xóm láng giềng

– Còn ba mẹ của cháu cũng ở đây hả bác?

– Không sao! Cháu cứ xem chúng tôi như người nhà vậy?

– Dù sao đem chuyện thầm kín của mình nói cho người vừa mới quen biết cũng là điều khó nói Mỹ Nhàn! Em đừng có ép nữa

Người đàn ông lên tiếng Bà Mỹ Nhàn cười gượng nói với chồng:

– Tại tính em hay tò mò, muốn tìm hiểu hoàn cảnh của mỗi người vậy mà

– Có những chuyện không nên đi sâu quá em à!

– Anh Khanh!

Bà Mỹ Nhàn có vẻ giận dỗi:

– Bộ trong mắt anh em là kẻ lắm chuyện nhiều lời hay sao?

– Mỹ Nhàn! Nếu còn nói thêm nữa, chúng ta sẽ là nhân vật chính của hôm nay đó

Ông Trọng Bảo cười hề hà xen vào tiếp cầu nói của vợ:

Anh Khanh à Xem ra cánh đàn ông của chúng ta là phải chịu lùi bước đó

Trang 11

Ông Khanh cũng cười:

– Đó là bí quyết của chúng ta mà

Lùi một bước để tiến một dặm

– Bà Thủy Cúc đặt tay lên vai bà Mỹ Mỹ Nhàn à? Xem ra chúng ta không cô thể kháng cự được mà phải làm mục tiêu cho họ tấn công thôi

Ông Trọng Tín gãi đầu:

Anh đâu có ý đó

Bà Năm và Hải Yến nhìn nhau bởi vì họ ở đây chỉ để chứng kiến sự tranh cãi của bốn người

Bà Thủy Cúc tế nhị nhận ra sự mất lịch sự của mình:

– Xin lỗi bác Năm Chúng cháu vô ý Bà Năm cười:

– Đâu có gì Các cháu cứ tranh luận đi cho không khí càng thêm vui

Hải Yến thắc mắc hỏi bà Thủy Cúc:

– Bác ơi! Thúy Tiên đâu hả bác?

Bà Thủy Cúc nghe Hải Yến hỏi mới chợt nhớ:

– Ừ! Bác vừa bảo nó dẫn khách ra ngoài sau hàng dương hóng gió Nó có dặn là khi nào cháu đến cử

ra đó, nó chờ Nãy giờ, cứ lo tranh luận mà bác quên mất

– Cháu đi đi

– Nhưng

Hải Yến hơi ngại ngùng vì một lẽ trời đã quá khuya Vừa lúc ấy Trọng Phúc bước vào:

– Để anh đi với em ra ngoài ấy

– Không có lý do nào mà từ chối được, Hải Yến đành cúi chào:

– Cháu chào bà! Chào các bác!

– Ngoan quá! Cháu đi đi!

Bà Mỹ Nhàn đặc biệt có cảm tình với Hải Yến Bà cứ nhìn theo cô lưu luyến

Hải Yến cùng Trọng Phúc đi ra hàng dương, không mấy khó khăn khi tìm ra Thủy Tiên và vị khách quý Hai người đang ngồi bên gốc dương nói cười có vẻ tâm đắc lắm

Trọng Phúc oang oang:

– Hai người thật là quá đáng nghe Bộ ra ngoài đây nói chuyện riêng bắt chúng tôi phải đi ra đây tìm.Thủy Tiên không những không mắc cỡ trước lời lẽ của Trọng Phúc còn phản công trở lại:

– Trời ơi “Chúng tôi” Từ “Chúng tôi” nghe sao mà tình tứ quá

Hải Yên nghe Thủy Tiên châm chọc quên cả giữ ý khi có người lạ Cô đấm vào vai bạn túi bụi:– Quỷ tha ma bắt bạn nghe! Cứ cố tình nói những điều khó nghe như thế

– Có gì đâu mà khó nghe Thật ra là vậy mà

Cái tiếng nói khá quen của anh chàng bên cạnh Thủy Tiên làm Hải Yến giật mình Cô nhìn anh trân

Trang 12

– Bộ hai người có quen nhau hả?

– Thì cái người mà anh nhờ em điều tra để thu lại cái máy ảnh dùm anh là cô ta đó

– Hy hữu thế sao?

Hải Yến sừng sộ:

– Anh định vũ khống cho tôi là kẻ cướp máy ảnh của anh hả? Xin anh đính chính lại cho Tôi chỉ tịchthu tang vật gây án của anh thôi Thủy Tiên càng nghe càng thắc mắc:

– Hai người nói gì tôi không hiểu gì cả Hải Yến giận lây cả Thủy Tiên

– Bạn cần gì phải hiểu Bạn chỉ cần nghiêng mình về phía Bạch mã Hoàng tử của bạn là xong Cần gìphải nghĩ đến con bạn khốn đốn này

– Hải Yến! Yến nói gì vậy? Thật ra chuyện ân oán giữa hai người là thế nào?

Anh Hoàng Tín vừa mới trong thành phố ra đây chơi mà

– Thì vừa mới ra đây là đã gây án rồi

Hoàng Tín bực bội:

– Sao cô cứ mãi dùng cái từ gây án nghe khó chịu quá

– Anh cũng cảm thấy nhột nhạt về hành động của mình nữa sao?

Thấy hai ngưói càng cãi càng gay go, Trọng Phúc xen vào:

– Hoàng Tín Thật ra giữa hai người đã xảy ra chuyện gì hả?

– Thì thì

Hải Yến gay gắt:

– Đã dám làm mà không dám nhận sao?

Đưa cái nhì bất mãn về phía Hải Yến, Hoàng Tín nói:

– Một lần nữa tôi mong cô đừng phát ngôn bừa bãi, đừng vội đánh giá con người ta một cách hồ đồ như thế

– Anh

Trọng Phúc căn ngăn:

– Hải Yến! Dù sao em cũng phải để cho Hoàng Tín nói chứ

– Nhưng anh ta cớ dám nói đâu

Trang 13

– Tôi không có gì để chối cãi cả Tôi chỉ ngại cho cô thôi.

– Tôi có gì mà phải ngại Nếu có ngại là anh ngại cho hành động lén lút của mình Anh không phải làchính nhân quân tử

– Hải Yến!

Trọng Phúc kêu lên với nét mặt giận dữ:

– Nếu không nể Hoàng Tín thì em cũng phải nể mặt anh và ba mẹ anh chứ

– Em cô làm gì mà anh lại quy cho em cái tội bất kính đó chứ!

– Hoàng Tín là khách của gia đình anh Nếu Hoàng Tín có lỗi với em, anh có thể thay mặt Hoàng Tín xin lỗi em mà

– Anh có thể chuộc lỗi được không

– Anh có thể xóa đi vết tích trên thân thể em được không?

– Hả?

Thủy Tiên và Trọng Phúc cùng kêu lên Hoành Tín nhìn ánh mắt của cả hai nhìn mình mà thêm bối rối:

– Hải Yến! Cô nói năng cái gì mà lung tung vậy?

– Lung tung! Long tung cái gì? Anh đã dám cả gan chụp ảnh lên của tôi Còn bức hiếp tôi nữa.– Tôi bức hiếp cô cái gì hả?

– Anh dám

Thu hết can đảm trong người ra, Hải Yến nói:

– Chẳng những thế, anh còn dám hôn tôi nữa

Nói xong, Hải Yến khóc nức nở rồi vụt chạy đi Thủy Tiên nhìn anh, cái nhìn thật sắc lạnh Hoàng Tín phân trần:

– Thủy Tiên, em hiểu lầm anh rồi

Giọng nói của Thủy Tiên càng khô lạnh:

– Em có hiểu gì về anh đâu mà lầm với không chứ?

Không cần nghe Hoàng Tín phân trần, Thủy Tiên cũng vụt chạy theo Hải Yến

Hoàng Tín kêu lên:

– Thủy Tiên? Thủy Tiên!

Trọng Phúc nhìn Hoàng Tín lắc đầu:

– Không cần gọi đâu

Hoàng Tín có vẻ khổ sở:

– Trọng Phúc! Mọi người đã hiểu lầm tôi rồi

– Bây giờ còn lại hai chúng ta hai người con trai với nhau Chuyện gì xảy ra, anh nói đi

Hoàng Tín kể lại cho Trọng Phúc nghe cầu chuyện xảy ra ở bãi biển Anh phân bua:

Trang 14

– Tôi thấy cô nàng đang tắm cát dưới trăng Một bức tranh thiên nhiên thật là tuyệt mỹ Tôi muốn tôn vinh lưu giữ lại nét đẹp đó nên mới chụp ảnh của cô ta thôi.

– Tại sao anh không hỏi ý kiến của Hải Yến rồi mới chụp

– Như vậy thì nó không còn tính tự nhiên nữa

– Tạm chấp nhận được Còn việc Hải Yến nói anh hôn cô ta Có không?

– Thì có nhưng

Đôi mày Trọng Phúc chau lại Lòng anh bỗng dấy lên nỗi hờn ghen tức giận

Anh xem Hải Yến như một pho tượng của thần vệ nữ Anh chỉ đứng ở xa mà chiêm ngưỡng chớ không dám sờ vào Anh sợ đôi tay phàm phu tục tử của mình sẽ làm dấy bẩn sự tinh khiết của tượng thần

Hoàng Tín ở đâu đến? Bỗng dưng xâm phạm đến cái gì đó như thiêng liêng, như quý giá của anh Anh không giận làm sao được

Hoàng Tín lo lắng vì cái nhìn của Trọng Phúc:

– Trọng Phúc! Anh đừng hiểu lầm tôi

– Anh có thể giải thích rõ hơn được không?

– Anh nghĩ xem cô ta là con gái Nửa đêm một mình phơi thân ngoài bãi cát

Thử hỏi có phải làm mục tiêu cho kẻ xấu hay không?

Trọng Phúc gật đầu:

– Cũng phải

Không phải riêng Hoàng Tín, mà đã nhiều lần anh nhắc nhở Hải Yến nhưng không làm sao được Anh không thể ngăn cản được sự đam mê cát của cô Cái vắng biển này tuy là khu du lịch, trật tự, trị

an được bảo đảm Nhưng dù sao cũng phải đề phòng kẻ xấu

– Tôi cũng nhiều lần nhắc nhở nhưng không làm sao ngăn cản được sự đam mê được tắm cát của HảiYến được

– Tôi không có ý xấu nhưng tôi cũng chân thành nhận lỗi:

Lần đầu đến chơi, tôi đã gây ấn tượng không tốt với mọi người

– Tôi thì không sao Tôi hiểu anh Nhưng em gái tôi và Hải Yến thì anh liệu mà giải thích

Trang 15

Hoàng Tín gãi tai:

– Chắc rất khó cho tôi Hai cô nàng rất khó mà giải thích

– Vậy thì anh phải dùng cái đầu của “Gia Cát Lượng” để giải quyết đi

– Anh ủng hộ tôi nghe

– Không nỡ bỏ bạn bè khi lỡ bước đâu

– Cám ơn anh Anh là người bạn tốt

– Không cần tán dương tôi như thế đâu Bây giờ chúng ta về đi

– Cũng đành thế thôi

Cả hai cùng bước quay trở lại nhà Cả hai mang hai tâm sự hai ý nghĩ Trọng Phúc lo lắng cho tâm tình của mình Anh sợ tình cảm của mình sẽ như miếng bọt biển trào trên bãi cát Còn Hoàng Tín, anh đang băn khoăn không biết giải thích làm sao để hai cô gái này đừng hiểu lầm anh Anh không muốn chuyến du lịch:

“Khám phá biển xanh” của anh trở thành nơi day dứt mãi trong đời mình

Phải tìm cách để giải tỏa nỗi phiền phức này trước khi về thành phố

Cát như nặng - thêm trên mỗi bước chân anh

Thủy Tiên cử luôn tìm cách lánh mặt anh Những lúc ngồi vào mâm cơm, Thủy Tiên cử ăn xong rồi

đi vào phòng Chiều nay, bỗng dưng Thủy Tiên ra ngoài hàng dương ngồi một mình

Trọng Phúc đi làm vẫn chưa về Đây là cơ hội hiếm có để anh giải bày với Thủy Tiên

– Thủy Tiên! Anh muốn em nghe anh nói

– Anh không cần phải nói Anh Trọng Phúc đã nói cho em nghe hết rồi

– Em có tin anh không?

– Tin hay không tin anh thì có ý nghĩa gì chứ?

– Ít nhất cũng làm anh đỡ xốn xang, khó chịu

– Anh không cần phải thế

– Một ngày nào đó khi em bị người ta hiểu lầm em sẽ biết cảm giác đó thế nào

– Còn bây giờ anh muốn em giúp anh một chuyện

– Chuyện gì?

– Anh muốn em giúp anh gặp Hải Yến

– Em có giới thiệu anh quen với Hải Yến đâu mà bây giờ phải làm nhiệm vụ của người môi giới

Trang 16

– Không! Em đừng nghĩ vậy Anh chỉ nhờ em giúp thôi.

– Anh gặp Hải Yến ở đâu thì tìm đến đó

– Anh không muốn ra bãi biển nữa

– Tại sao?

– Anh sợ sẽ bị hiểu lầm thêm

– Vậy thì đừng gặp nữa

– Không được Anh phải nói rõ ràng về chuyện này

– Tùy anh Nhưng em cũng đâu có thể giúp anh điều gì?

– Em có thể cho anh biết lịch trình của Hải Yến không?

– Anh muốn em bán đứng bạn bè sao?

– Không phải Anh đâu có ỷ xấu gì với Hải Yến đầu mà em sợ

– Thôi được Em nói cho anh biết cũng không sao Buổi tối Hải Yến thường ra bãi biển

– Anh biết

– Buổi sáng, Hải Yến thường hay tắm biển Còn buổi chiều thì hay trượt cát trên đồi hồng

– Cô ta rảnh rồi thế sao?

– Học hết phổ thông không thi Đại học thì làm gì chứ?

– Tại sao Hải Yến lại không thi Đại học?

– Hải Yến không thi vào Đại học cũng tiếc lắm Nhưng do hoàn cảnh kinh tế của bà Năm không mấytốt Nên Hải Yến đành cắt việc học ờ nhà phụ giúp bà

Nghe nói Hải Yến đang xin việc làm

Cũng tội nghiệp cho Hải Yến quá Thủy Tiên bỗng thấy giận làm sao Câu nói ấy không dành cho anh nói đâu

Cô nói lẫy:

– Đã biết rồi thì sao không đi tìm Hải yến đi Ngồi đây làm gì?

– Nói chuyện với em

– Anh đi mà hỏi phòng đào tạo đó Xem họ có cho em vào học hay không?

Chớ còn em làm sao em biết được

– Anh xin lỗi Anh chỉ muốn hỏi là em có tự tin hay không thôi

Tự tin thì em rất tự tin Nhưng vẫn còn sợ cái câu học tài thi phận nữa

Trang 17

– Nhất định em sẽ đậu Đại học vào Sài Gòn anh sẽ không để cho em bỡ ngỡ

Cám ơn anh Tự khắc em biết lo cho mình mà

– Sao em cứ mãi chối từ anh? Em còn giận anh sao?

– Em có tư cách gì mà giận anh chứ?

Thủy Tiên, em đừng nói vậy Dù đây là lần đầu chúng ta gặp nhau nhưng hai gia đình mình đã có tình thâm giao tri kỷ

Chúng ta phải giữ mối quan hệ ấy thật bền vững và lâu dài

– Tình bạn của cha mẹ mình ngày xưa đâu có nhất thiết bắt buộc chúng ta phải như thế đâu Mình có quyền không thân thiết mà

Nhưng anh không muốn thế Anh muốn cùng em và anh Trọng Phúc thắt chặt tình cảm

– Tuỳ anh

– Anh rất sợ sự lãnh đạm của em đó Thủy Tiên

Thủy Tiên bỗng tức giận:

– Vậy anh muốn gì? Muốn em phải quỳ lụy van xin tình cảm của anh sao?

Em không làm được Em không làm được

Thủy Tiên vùng bỏ chạy Hoàng Tín kêu:

– Thủy Tiên! Thủy Tiên!

Thủy Tiên như không nghe tiếng gọi của anh Cô băng mình chạy qua hàng dương khuất trong bóng đêm

Hoàng Tín khẽ lắc đầu:

– Thật không làm sao mà hiểu được con gái

Hoàng Thu Dung

Anh ta cứ giữ một khoảng cách nhất định trong phạm vi bất cứ lúc nào cũng tiếp Hải Yến đang bơi

Trang 18

thoải mái giữa vùng biển Bỗng cô cảm thấy chân mình hình như cứng lại, đôi chân không thể uốn lượn, vẫy vùng nữa Cảm giác đó mỗi lúc một tăng Đôi chân cô cứng hẳn Lý trí cho cô biết nguy hiểm đang cận kề.

– Chuột rút rồi Làm sao đây?

Hải Yến đưa mắt nhìn quanh Mặt biển thật vắng Mỗi lần Hải Yến tắm sáng thường hay chọn nơi vắng vẻ để mặc tình vùng vẫy Hôm nay lại là điều bất lợi cho bản năng sinh tồn khiến Hải Yến đưa cao tay lên kêu cứu

– Cứu tôi với! Cứu tôi với

Hoàng Tín nghe tiếng kêu của cô vang lên Anh hơi cau mày lại:

– Cô nàng này đang định giở trò gì đây!

Hải Yến đang chới với trong làn nước, sóng nhấp nhô ụp lên ụp xuống thân thể nhỏ bé của cô Linh cảm cho Hoàng Tín biết là Hải Yến đang nguy hiểm thật sự Anh vội vã bơi nước rút đến gần Hải Yến Giữa lúc cô sắp chìm xuống đây nước thì đôi bàn tay rắn chắc của anh đã ôm trọn lấy cô.Hải Yến đã ngất trong tay Hoàng Tín Anh cắp lấy cô bơi vào bờ Đặt Hải Yến nằm trên bãi cát, Hoàng Tín rối rít gọi:

– Hải Yến! Hải Yến! Tỉnh lại đi!

Hải Yến vẫn nằm yên bất động Hoàng Tín dùng vài động tác sơ cấp cứu cho cô

Hải Yến vẫn không tỉnh Hoàng Tín nghĩ:

– Chỉ còn một cách thôi

Hoàng Tín không ngại, anh cúi xuống dùng miệng hút mũi cô cho thông thoáng

Hải Yến sặc mấy cái ròi ọc nước ra, thở nhẹ

Hoàng Tín lồm cồm ngồi dậy Anh bực bội:

– Cô kia! Cô nói gì vậy hả?

– Anh sàm sỡ với tôi chứ gì nữa

– Đúng là làm ơn mắc oán mà

– Sự thật rõ ràng như thế anh còn định chối cãi nữa sao?

– Sự thật là thế nào? Cô nói đi!

Anh vừa ngồi trên người tôi, còn sàm sờ hơn tôi nữa

– Cô thật là kẻ hồ đồ Cô đang lấy oán mà trả ơn tôi đó sao?

Trang 19

– Anh làm ơn cho tôi hả?

– Cô cứ nghĩ lại xem Nếu không có tôi cứu thì giờ này cô đã chìm sâu dưới đáy biển, đã làm mồi cho cá mập rồi

Hải Yến ngơ ngác:

– Anh cứu tôi hả?

– Cô nghĩ là ai chứ?

Hải Yến từ từ nhớ lại lúc cô bị chuột rút Cô nghĩ là mình sẽ chết nhưng bây giờ cô nằm đây, thì có nghĩa là anh đã cứu cô thật Thay vì nói lời cám ơn, Hải Yến giẫy nẩy:

– Nhưng dù có cứu tôi anh cũng không nên sàm sỡ với tôi như thế

– Tôi sàm sỡ với cô bao giờ?

– Thì vừa mới đó

– Cô đúng là một con người không hiểu lý lẽ

– Anh nói tôi là kẻ ngu đần chứ gì?

– Tùy cô?

Hoàng Tín bỏ đi Anh không muốn đứng đây để gánh lấy thêm nhiều tội danh khác

– Thật là uổng bao tâm huyết mà

Hoàng Tín định phân trần, cởi mở để giải tỏa bao hiểu lầm cùng cô Nào ngờ trớ trêu thay lại tạo thêm bao hiểu lầm, oan trái

Hải Yến thấy Hoàng Tín bỏ đi lòng thêm tức giận Cô giậm chân:

– Người chi mà đáng ghét

Hoàng Tín muốn gạt bỏ cầu chuyện xảy ra với Hải Yến sáng nay nhưng không thể nào thực hiện được Anh cứ đứng ngắm mình trong gương rồi lẩm bẩm:

– Đẹp trai, lịch lãm như thế này mà lại là Kẻ gian kiêm Sàm sỡ" sao:

– Anh làm gì mà cứ ngắm mình trong gương rồi lẩ bẩm mãi vậy? Hay là anh định đi dự cuộc thi namthanh lịch hả?

Trọng Phúc châm biếm sau lưng anh Hoàng Tín quay lại mỉm cười:

– Tôi không phải ngắm mình để dự thi đâu

Trang 20

– Anh xem tôi có giống như là một Kẻ gian kiêm sàm sỡ" không?

Trọng Phúc đùa:

– Anh xoay một vòng cho tôi xem nào:

Hoàng Tín cũng pha trò Anh xoay một vòng quá diệu ghê:

– Có giống không?

– Nếu anh gắn thêm một hàm râu kẻm nữa thì y hệt

– Còn không gắn?

– Không thì chỉ hơi giống mà thôi

– Hơi giống có nghĩa là không phải?

– Thế anh bảo là mình đã yêu rồi

Mình yêu đơn phương thôi

– Cô ấy là ai?

– Gần trong tay mà xa vạn dặm

– Khó hiểu quá!

– Tốt nhất là anh đừng nên tìm hiểu

Trọng Phúc nói xong bỏ đi ngay Hoàng Tín lắc đầu:

– Lại thêm một người khó hiểu nữa?

Nhưng Hoàng Tín không có thời gian để nghĩ thêm về Trọng Phúc Ý tưởng muốn đi lên đồi hồng"

để gặp Hải Yến cứ thôi thúc anh

– Anh cứ tự mâu thuẫn mãi với chính mình

– Đi! Không đi!

– Cứ mặc xác cô ta đi Không cần phải quan tâm, giải thích nữa

– Nhưng

Trông anh lại có sự giằng co:

– Không lẽ cứ để cho cô ta hiểu lầm mình mãi Phải thanh mình giái thích căn kẽ trước khi vế thành phố Nhưng liệu sự việc có như ý muốn Hay là lại thêm nhiều phiền phức nữa

Trang 21

Không muốn đi nhưng bước chân của Hoàng Tín lại rời khỏi nhà anh em Trọng Phúc Bước chân anh cứ đi, đi mãi về phía Đồi hồng" Nơi ấy anh biết Hải Yến sẽ đến trong buổi chiều này Anh tự bảo với mình:

– Cứ đi đi! Mọi việc sẽ tùy nghi mà xử lý Mình là Nam nhi đại trượng phu làm quái gì phải sợ một con nhóc như thế

Đồi hồng như một đóa hoa hồng nằm trong khu rừng cây Chân đồi như cánh hơa, ngọn đồi như nụ hoa to nhiều cánh rất đẹp Hải Yến đang ở trên ngọn đồi trượt cát phải công nhận phong cách trượt cát của cô thật đẹp mắt

Không khác gì một diễn viên trượt băng cả

– Hay quá! Tuyệt đẹp

Hoàng Tín vừa vỗ tay cổ vũ vừa reo lên

Hải Yến đưa đôi mắt khó chịu nhìn anh:

– Tại sao anh cứ mãi đeo bám tôi hoài vậy hả?

– Nơi đay đâu phải chỉ để dành cho cô thôi Cô đâu có đăng ký bản quyền đâu

Đương nhiên Nhưng nơi đây cũng không phải dành cho anh

Hoàng Tín ngơ ngác nhìn quanh:

– Đâu? Bảng cấm đâu? Sao tôi không thấy hả?

Anh đừng có giả vờ, điên điên dại dại nữa Tôi chán ngấy cái trò của anh rồi

Anh cút ngay khỏi nơi đây ngay

Tôi đang chờ cô đó Hãy dùng hết bản lĩnh sẵn cô của mình mà làm cho tôi biến mất khỏi chỗ này ngay đi

– Bộ anh cho tôi là phù thủy hay sao mà bảo dùng phép thuật hả?

– Phù thủy!

Hoàng Tín nhìn xoay quanh Hải Yến:

– Hay ý tưởng hay!

– Hay cái gì?

Thì chuyện làm phù thủy đó Hợp với cô đó Hải Yến sừng sộ:

– Anh dừng có quá đáng nghe

– Tôi cứ nói thế thì sao nào

– Lần thứ nhất tôi cảnh cáo anh nếu anh muốn tôi xem anh là một con người lịch sự Anh không muốn người ta mệnh danh là một “Kẻ gian” một tên sàm sỡ thì anh cút ngay nơi đây đi

– Không ai có thể ra lệnh cho tôi cả

– Tôi cứ đứng đây xem ai có thể làm gì được tôi nào?

– Anh

Trang 22

Hoàng Tín giật mình suy nghĩ:

– Mình đến đây là để giải hòa với cô ấy mà Sao lại kiếm chuyện gây sự với cô ấy chứ?

Hoàng Tín dịu giọng:

– Bộ Hải Yến thấy anh đáng ghét lắm hả?

– Trời ơi!

Hải Yến đột ngột la lên Hoàng Tín quýnh quáng:

– Hả? Con gì cắn chân em hả? Có sao không? Để anh coi cho

Hải Yến một tay đẩy Hoàng Tín ra, một tay bụm miệng cười:

– Tôi có thiện chí làm hòa với cô nhưng cô vẫn cố tình gây sự với tôi mãi

Đã thế, cô đừng trách tôi nghe

– Anh hăm dọa tôi hả?

Không phải hăm dọa mà là tôi sẽ hành động thật sự đó

– Anh định làm gì tôi hả?

– Không biết trước Thích làm gì tôi sẽ làm điều đó

– Hải Yến nhớ lại là anh ta đã hai lần hôn mình rồi Bây giờ nếu anh ta đòi hôn nữa thì cô sẽ làm sao đây?

– Làm gì thì cô đã biết rồi

Hải Yến ôm kín mặt mình lại:

– Không được đến gần tôi

– Tôi cứ đến thì sao nào?

– Đừng! Đừng!

Hải Yến cứ ôm mặt thụt lùi cô không hay mình đã bước đến sát mé đồi Mãi lo đùa giỡn Hoàng Tín cũng không hay nguy hiểm đang kề cân bên cô Đến lúc anh phát hiện ra thì chân của Hải Yến đã trượt xuống đồi:

Trang 23

Coi chừng nguy hiểm đó.

Hải Yến tuy thân thể đau điếng nhưng cũng nhận ra cuộc diện Cô cố dùng hai tay mình xô anh ra.– Á!

Tiếng thét của Thủy Tiên vang lên Cô lắp bắp:

– Hai người làm gì vậy? Trời ơi Dễ sợ quá!

Thủy Tiên bỏ chạy vào trong bóng đêm Hoàng Tín vội vàng ngồi dậy Anh đỡ Hải Yến lên:

– Hải Yến có sao không?

Hải Yến ôm mặt khóc:

Lần này thì anh hại chết tôi rồi

– Trời ơi! Tôi biết làm nói làm sao để giải

– Hải Yến! Xin lỗi

Hải Yến giảy nảy:

– Xin lỗi Xin lỗi là xong sao? Xin lỗi là có thể, giải oan, trả lại sự trong sạch cho tôi được sao?– Tôi sẽ giải thích cho Thủy Tiên hiểu:

Đây là điều xảy ra ngoài ý muốn mà

– Giải thích! Giải thích cái gì? Sự việc như vậy làm sao mà giải thích được

Hải Yến khóc tấm tức:

– Nỗi oan của tôi có, trời mới thấu Có phải là vì tôi chưa chịu trả cái máy ảnh cho anh nên anh tìm

đủ mọi cách để trả thù tôi phải không?

Hoàng Tín đánh ôn tồn năn nỉ nhưng nghe Hải Yến nói thế bỗng bực bội:

– Bộ con người của tôi tiểu nhân, tồi tệ như thế sao?

Tùy anh hiểu như thế nào cũng được

– Nếu trong lòng cô đã nghĩ như thế thì tôi không còn gì để nói cả Chào cô!

Trang 24

– Dạ! Ngoại kêu con.

– Tối rồi sao không chịu vào nhà mà cứ thơ thẩn ở ngoài hoài vậy?

– Dạ! Con hóng mát một chút

Giọng bà Năm ca cẩm:

– Con gái gì mà lớn rồi không lo may vá thêu thùa Tối ngày cứ tắm cát, tắm biển, rồi trượt cát Thiệt là đủ trò, không ra làm sao cả

– Thì con đang xin việc làm mà

– Ngoại đâu có ép con phải làm việc nuôi ngoại Nhưng ngoại không thể con suốt ngày lang thang không ra tích sự gì cả

– Ngoại! Ngoại không biết đâu Con đang nghiên cửu một công trình trên cát

– Cát mà có công trình nữa hả?

– Có chứ ngoại Con đã nhìn thấy những hạt cát lung linh trong nắng Tấm thảm cát thật huyền bí, thật sinh động lúc nào cũng hiện ra trước mắt con

Bà Năm ngơ ngác nhìn cháu:

– Hải Yến! Con có sao không vậy? Con nói cái gì mà nghe như điên điên, khùng khùng vậy?

– Ngoại! Sao ngoại lại không tin con?

Đây là cả một ý tưởng thật bay thật đẹp

Còn sẽ dùng cát để tạo nèn những bức tranh có giá trị nghệ thuật cao

– Xưa nay ngoạí chỉ nghe người ta vẽ tranh bằng màu, bằng mực chớ đâu ai vẽ tranh bằng cát đâu.– Con sẽ chứng minh cho ngoại thấy điều con nói

– Không phải là ngoại không tin con

Nhưng những chuyện đó còn xa lắm Con hãy sống thực tế một chút đi

– Ý ngoại muốn con sẽ làm gì?

– Con phải học để tạo cho mình một cái nghề vững chắc vừa nuôi sống của mình, vừa gầy dựng tương lai

– Con cũng có ý nghĩ như ngoại vậy?

– Vậy con muốn học nghề gì hả? Ngoại sẽ cố hết sức mình để con hoàn thành tâm nguyện

Hải Yến có vẻ suy tư:

– Con muốn học khóa thời trang

Bà Năm chau mày:

– Thời trang hả?

– Dạ!

– Nghành đó có phù hợp với một vùng biển như chúng ta không?

– Ngoại ơi! Vùng biển của chúng ta không còn là nơi hẻo lánh nữa Khu Mũi Né bây giờ đã là khu

Trang 25

du lịch nổi tiếng.

Du khách trong và ngoài nước đều đến đây để tham quan du lịch Con muốn mở một shop thời trang

để phục vụ người bản xứ và du khách

– Ý của con rất hay Vậy bao giờ con mới thực hiện hả?

– Con muốn thực hiện ngay bay giờ nhưng con còn ngại

Hải Yến tựa đầu vào bà:

– Con biết là ngoại rất thương con, hy sinh cho con rất nhiều Nếu không có ngoại che chở, nuôi nấng, không biết cuộc đời của con sẽ ra sao?

– Nếu không có con thì bây giờ ngoại cũng không biết mình sẽ ra sao nữa?

Chắc là ngoại sẽ cô đơn lắm Con cũng biết người già mà, ai cũng sợ cô đơn cả

– Như vậy là con cũng có ý nghĩa lớn đối với ngoại chớ không phải là gánh nặng phải không?

Bà Năm cốc nhẹ vào đầu Hải Yến:

– Con chó con này Ngoại có bao giờ xem con là gánh nặng đâu

Hải Yến rúc đầu vào lòng bà:

– Ngoại! Ngoại thật là vĩ đại trong lòng con

Ngoại không quản gì khó khăn gian khổ Ngoại chỉ mong con sống vui vẻ, hạnh phúc thôi

– Con tâm nguyện với lòng là sẽ cố hết sức sống đẹp đẽ cho ngoại được vui, được sống khỏe quãng đời còn lại của mình

– Ngoại không mong con sẽ báo đáp cho ngoại Tương lai của con là điều ngoại quan tâm nhất Lỡ như ngoại có mất đi, ngoại cũng yên tâm

Mặt Hải Yến cay cay:

– Ngoại! Ngoại sẽ không sao Ngoại sẽ sống lâu trăm tuổi với con mà

– Đời người ai không một lần chết hả con?

– Ngoại! Ngoại đừng có nhắc đến chuyện sanh ly tử biệt nữa Con sợ lắm

Bà Năm lặng thinh không nói Bà thật sự sợ lắm- chuyện biệt ly Hải Yến là nạn nhân của trò đời dâu

bể Cha mất, mẹ bỏ đi biền biệt Nếu không có bà, Hải Yến không biết sẽ trôi dạt về đâu

Hải Yến chỉ ôm chặt bà mà không nói Cô cũng như bà, cô sợ lắm khi phải nhắc lại chuyện thương tâm của cuộc đời mình Cô chỉ muốn được suốt đời sống bên bà, chăm sóc bà trong lúc tuổi già bóng

Trang 26

– Bà ơi! Bà sẽ mãi mãi sống cùng con mà

Bà Năm vuốt đầu Hải Yến Đứa cháu gái tội nghiệp của bà

– Ừ! Bà sẽ sống mãi để còn thấy con được thành nhân chi mỹ, lập gia thất nũa chứ

– Bà!

Hải Yến nũng nịu:

– Cháu bà xấu xí thế này thì ai mà thèm chứ?

– Ai bảo cháu bà xấu hả?

– Chỉ có bà là khen cháu đẹp thôi

– Ừ! Thì hoa nhà ai thơm nhà nấy mà

Của mình dù có xấu xí cũng trở thành đẹp nữa

Hải Yến mỉm cười khi nghe bà nói Cô tạm thời quên đi nỗi bực dọc trong lòng mình Cô đang sống trong vòng tay của bà, tận hướng sự ấm êm, hạnh phúc mà bà đang ban cho

Đợi cho bà ngoại ngủ say Hải Yến lại trốn ra bãi cát Những sự việc xảy la cùng những lời khuyên răn của bà Hải Yến cũng hiểu được Nhưng cái thú đam mê với cát đã vượt qua Cô không thể tự kềm chế nổi khát khao của mình

– Chỉ một lần này thôi, một lần thôi cô sẽ không bao giờ ra bãi biển nữa

Hải Yến tự nhủ với mình như thế:

– Cát! ôi từng hạt cát êm ái mịn màng làm sao:

Hải Yến hết nằm rồi lại ngồi

Chán chê cô lại lăn tròn trên cát Cô muốn cho từng hạt cát thấm sâu vào da thịt của mình

Một ý tưởng bỗng lóe lên trong đầu óc phong phú của cô:

– Sao mình không thử xây một lâu đài mà cả bốn mặt đều trắng như pha lê vậy Thật là tuyệt vời.Nghĩ là làm, Hải Yến bắt đầu xây dựng công trình của mình Cô xây móng rồi đắp cát cho từng chi tiết trên tác phẩm của mình Mày mò mãi rồi cũng hoàn thành Hải Yến sung sướng ngắm nhìn thành quá của mình

– Đẹp! Thật tuyệt đẹp Chỉ thua đền Ăngco một chút thôi

Mỉm cười hài lòng cho sự thành công như đứa trẻ

Sóng ì ạch vỗ từ lòng biển đánh mạnh vào bãi cát Hải Yến ngơ ngác nhìn quanh:

– Ủa! Lâu đài của mình đâu rồi?

Hải Yến ngơ ngác nhìn quanh để tìm thủ phạm Biển đêm vắng lặng, bại cát thưa thớt người Đâu có

ai đến gần Hải Yến để phá hủy cái công trình của cô chứ Một đợt sóng nữa ập đến liếm đôi chân trần của Hải Yến Hải Yến giận dỗi:

– Thì ra là thủ phạm chính là mi, là những con sóng đáng ghét này

Trang 27

Hải Yến giậm chần như đe dọa con sóng:

– Con sóng đáng ghét kia! Tại sao ngươi dám hủy hoại cả công trình của ta chứ? Tại sao mi không ở mãi tịt ngoài xa mịt mù ngoài khơi? Đâu có ai mới anh biểu mà vào đây phá hoại hả?

Con sóng vẫn lầm lì, ì ách vỗ Như để trêu ghẹo thêm Hải Yến, con sóng còn tưng lên cao cuốn cô té nhào trên bãi cát

Vừa lồm cồm ngồi dậy, Hải Yến bỗng nghe có tiếng cười khúc khích sau lưng cô

Cô quắc mắt nhìn:

– Thì ra là anh hả?

– Thì tôi chứ ai?

Hoàng Tín thản nhiên trả lời:

– Ai cho anh đến đây?

Tự tội đến Đây là khu du lịch mà

Nhưng riêng chỗ này thì không được đến

– Ở đây đâu có bảng cấm

– Nhưng tôi cấm, riêng tôi cấm mình anh

Nếu thế thì tôi đành chịu

– Như vậy anh còn đợi gì mà chưa chịu biến đi

– Tôi sẽ đi nhưng ít nhất cô cũng phải đưa ra bằng chứng là chính cô có quyền cấm du khách đến vùng biển này

– Anh

Hải Yến thật sự đuối lý, bởi vì chính cô cũng biết, cô đâu có quyền hạn gì ngăn cấm chứ Nhưng không lẽ lại để chịu thua hắn ta một cách dễ dàng như thế sao? Hải Yến phản công nhanh:

Anh đúng là một thằng đàn ông tồi

Lần này thì đòn đánh ra có tác dụng ngay Dưới ánh trăng Hải Yến nhận rạ nét xanh tái trên gương mặt Hoàng Tín

– Cô nói sao?

– Tôi nói anh rất là tồi, anh không nghe rõ hả?

– Tôi làm gì mà cô nói thế hả?

– Không làm gì à Tôi hỏi anh:

Anh làm gì mà cứ đeo bám riết theo tôi vậy hả? Muốn gì? Dòm ngó cái gì của tôi hả?

Lần này thì Hoàng Tín cứng miệng Anh ú ớ:

– Cô này! Nói cái gì lạ vậy?

– Không lạ thì đâu có nói

– Cô có cái gì mà tôi theo dòm ngó chứ?

Trang 28

– Cái đó tùy anh biết Tôi đang hỏi anh mà.

– Tôi đâu có xấu như cô tưởng

– Cái đó thì tôi không biết ở đời có mấy ai mà thấy mặt đã biết lòng nhau đâu

– Đành rằng thế! Nhưng cô đâu nhất thiết phải đánh giá tôi tồi tệ như thế

– Nếu anh không có ý xấu thì anh nói đi anh đeo bám tôi để làm gì?

Sao? Anh nói đi chứ?

Hải Yến vẫn tiếp tục tấn công không buông tha cho anh:

– Tôi tôi

– Không nói được hả?

– Không phải là không nói được nhưng

– Tâm địa xấu xa làm sao mà dám nói

Câu nói của Hâi Yến như dấu chấm thêm vào lửa, Hoàng Tín không ngần ngại:

Được rồi cô bé Vỏ quýt dày thì cớ móng tay nhọn Đừng có vênh vang nói qúa nhé

– Tôi sợ quái gì cái móng tay nhọn của anh chứ, kẻ xấu xa

– Cô đừng tưởng là lúc nào mình cũng hơn thiên hạ một cái đầu đâu nhé Cô có biết tôi không nói là

vì tôi lịch sự thội

Hải Yến trề môi:

– Người như anh mà cũng biết lịch sự nữa sao?

– Biết chớ:

Chính vì thế nên tôi mới ngần ngại không nói ra cái điều mà tôi nghĩ

– Anh cứ nói cho tôi nghe xem cái lịch sự tối thiểu của anh nào

Tôi sợ nghe xong cô sẽ tức đến ói máu đó

Hải Yến nhướng mày:

Trang 29

– Có tác dụng mạnh đến thế sao?

– Có chứ Bởi vì tôi chỉ xem cô là một trờ đùa tiêu khiển của tôi thôi

– Hả? Anh nói sao?

– Cô thứ nghĩ xem Tôi từ thành phố ra đây nghỉ mát Nhưng trò chơi không lành mạnh thì dứt khoát

là tôi không tham gia May sao, cô xuất hiện như một mục tiêu cho tôi Vừa giải trí vui lại không tốn tiền nữa Thử hỏi ai lại không thích chứ? Cám ơn mấy cái hôn của cô nghe

Hoàng Tín nói xong vội vã bỏ đi Anh không đủ can đảm để đứng lâu hơn

Thật sự anh không muốn xúc phạm Hải Yến

Nhưng tất cả cũng tại cô đã đưa anh vào tà thế chẳng đặng đừng

Anh nói nhỏ:

– Hải Yến! Xin lỗi nghe!

Hải Yến đứng chết trân không thể nói gì hơn Anh ta đang dùng cô để làm một trò đùa sao?

– Đồ xấu xa! Đồ đê tiện! Anh đừng để tôi gặp lại anh nghe

Mặc cho Hải Yến kêu gào Hoàng Tín vẫn băng mình chạy trên bãi cát Anh bỗng nghe hối hận dângtrào

– Mình có phải là một thằng con trai không? Tại sao lại đối xử với một cô gái như thế? Liệu Hải Yến

có vì quá tức giận mà liều lĩnh hay không?

Trong đầu Hoàng Tín vẽ lên những hình ảnh đầy nguy hiểm Quá tức giận không kềm chế nổi mình Hải Yến lao mình xuống biển bơi để giải tỏa Bơi mãi bơi mãi ra ngoài xa Cô đã vượt qua khỏi vùngcấm cờ, nguy hiểm:

Bỗng dưng cô bị chuột rút, bệnh cũ tái phát Hải Yến chới với giữa những đợt sóng biển cao hơn máinhà Từng cơn sóng ập đến cuốn lấy cô, nhận chìm cô xuống lòng biển

– Hải Yến!

Không suy nghĩ gì thêm Hoàng Tín quay trở lại gọi Hải Yến Nhưng cô đã không còn ở đó nữa Hoàng Tín càng thêm hốt hoảng Anh bắt tay làm loa gọi to:

– Hải Yến! Hải Yến!

Tất cả vẫn im lặng, ngoại trừ tiếng sóng biển vẫn vỗ ì ập vào bờ cát

– Hải Yến! Hải Yến!

Vẫn im lặng, Hoàng Tín chạy quanh bờ biển tìm Hải Yến

– Mới đây Hải Yến không thể chạy xa được Đung rồi! Hải Yến đang bơi ra biển rồi

Khẳng định ý nghĩa của mình là đúng Hoàng Tín không ngần ngại cởi quần áo vứt trên bãi biển Anh lao xuống biển bơi ra xa miệng vẫn kêu vang:

– Hải Yến! Hải Yến!

Từ dưới cát Hải Yến loi ngoi trỗi dậy Nghe tiếng Hoàng Tín kêu, tuy rằng cô rất tức giận Nhưng cô

Trang 30

không muốn gặp anh nữa Cô lại dùng chiêu cũ, thụp xuống hố cát, dùng cát che lấp mình lại.

Hoàng Tín đã bơi ra xa, mất hút trong lòng biển đêm Hải Yến nguýt dài:

– Cho đáng kiếp Cứ tìm đi Cứ ra giữa đại dương mà tìm để đùa giỡn đi

Chân Hải Yến bỗng vướng phải vật gì mềm mại dưới cát Cô cúi xuống nhặt lên:

– Thì ra đây là quần áo của hắn Được rồi Đùa giỡn hả? Để tôi giỡn với anh nghe!

Hải Yến thản nhiên mang quần áo của Hoàng Tín treo trên cây rồi đi về nhà

– Cứ ở đó mà giỡn với nhộng đi nghe Tui về à

Hoàng Tín chạy quanh tìm kiếm nhưng vẫn không có đâu vết Anh quýnh quáng:

– Không có quần áo làm sao mà về nhà đây?

Trang 31

– Vậy bộ muốn biểu diễn hả?

– Biểu diễn cái gì? Tôi đang khốn đốn đây

Hoàng Tín kể lại cho Trọng Phúc nghe chuyện anh chọc giận Hải Yến Rồi chuyện anh cởi bỏ áo quần để lôi ra biển tìm Hải Yến Sự việc ra sao thì anh biết rồi đó

Trọng Phúc bật cười to, khiến Hoàng Tín càng thêm bực bội:

– Đáng tức cười như thế sao?

– Tôi đâu có cười anh

– Vậy thì anh cười ai ở đây hả?

Tôi cười Hải Yến Chiêu đó mà cô ấy cũng nghĩ ra được

Hoàng Tín nhìn anh ngơ ngác:

– Anh nói cái gì mà tôi không hiểu

– Cái gì đâu mà không hiểu Chính Hải Yến là tác giả của tác phẩm mà anh đang diễn đó

– Sao anh biết?

– Bởi vì khi đi ngang qua hàng dương tôi thấy có một hình nộm treo trên cây dương

– Hình nộm ấy thì có liên quan gì đến chuyện của tôi chứ?

– Bởi vậy anh thông minh quá mà lại tối tăm chuyện nhỏ xíu

– Ý anh nói sao?

– Thì cái hình nộm đó

– Hình nộm đó sao? Anh nói đi! Cứ làm ra vẻ bí mật hoài làm tôi sốt ruột

– Anh đừng có nóng Để tôi nói cho anh nghe Tôi thấy cái hình nộm đó cái quần tây thì màu xám, cái sơ mi thì màu trắng

– Quần áo của tôi!

Hoàng Tín kêu lên:

– Của anh hả?

– Chắc rồi!

– Anh chưa thấy sao biết được đó là của anh

– Thì quần tây xám, áo sơ mi trắng là của tôi

– Chắc chắn là vậy hả?

Hoàng Tín có vẻ bất bình:

– Anh nhìn xem cả bãi biển này có ai không có quần áo như tôi không?

– Vậy thì không?

– Anh hãy mau đưa tôi đến đó đi

Đừng có mà chần chừ nữa Tôi sắp chết cóng rồi đó

Thấy Hoàng Tín lun rẩy Trọng Phúc cũng không nỡ làm khó dễ thêm cho anh

Trang 32

– Đi với tôi.

Hai người đi về phía hàng dương Hoàng Tín giận dữ khí thấy quần áo mình treo trên cây như hình nộm Đã thế cổ áo anh còn bị cột chặt lại, y như anh đang bị xử treo cổ vậy

Hoàng Tín rít lên:

– Thật là quá đáng mà

– Hải Yến trẻ con lắm

– Trẻ con gì? Cô ấy là quỷ sứ thì có

– Sao anh ác mồm, ác miệng thế Chuyện nhỏ nhặt thế có gì đâu mà anh rũa xả cô ấy dữ vậy?

Hoảng Tín nhìn Trọng Phúc trân trân:

– Anh làm gì mà bênh vực cho cô ta dữ vậy?

– Không phải bênh vực mà tôi chỉ nói đúng lý lẽ thôi

– Chắc là anh và cô ta có tình ý gì với nhau phải không?

Hoàng Tín nói với giọng ghen hờn

Trụng Phúc phản công:

– Anh lịch sự một chút đi Có hay không là chuyện riêng tư của tôi Đâu có liên quan gì đến anh.Hoàng Tín đã mặc quần áo vào Anh bình tĩnh hơn:

– Xin lỗi anh Tôi không cố ý Có lẽ vì tôi giận quá nến mất không

– Anh giận cái gì chứ? Lỗi là do anh mà

– Anh nói thế là sao hả?

– Nếu anh đừng trêu chọe cô ấy thì cô ấy đâu có trả đũa như vậy

– Tôi không cố ý

– Dù cố ý hay vô tình thì chuyện đã xảy ra rồi

Trọng Phúc vỗ vai Hoàng Tín:

– Hãy quên hết đi!

– Không quên thì làm gì được cô ta nào?

Như chợt nhớ ra Hoàng Tín hỏi:

– À! Mà tại sao anh biết tôi như vầy mà đến giải vây hả?

– Tôi đâu có biết Tôi đi tìm anh là do cha mẹ anh nhờ

– Chuyện gì vậy anh?

– Ở thành phố có chuyện gấp Sáng mai anh phải về đó

Hoàng Tín giật mình:

– Chuyện gì vậy? Theo kế hoạch chúng tôi còn ở đây một tuần nữa mà

– Điều đó thì tôi không biết Tôi chi có nhiệm vụ là tìm anh thông báo dùm

Còn về hay không là chuyện của anh

Trang 33

Cám ơn anh Nhất định phải vê rồi.

Hoàng Tín vừa bước đi, vừa thủ thỉ chuyện của lòng mình

– Hải Yến cứ thơ thẩn trên bãi cát, rồi lên đồi hồng, yên tĩnh Cô rất yên tĩnh với những trò chơi của mình

Không ai quấy nhiễu, không ai gây phiền muộn, tức tối cho cô Đáng lẽ là Hải Yến rất vui nhưng sao

cô bỗng thấy trống vắng buồn tẻ vô cùng Cô cảm thầý như mình thiếu vắng, mất mát một cái gì đó

to lớn lắm

– Cô cứ nhìn về phía nhà Thủy Tiên mà không dám sang Từ hôm xảy ta chuyện hiểu lầm ở đồi hồng Thủy Tiên cứ tránh mặt, không cho cô có cơ hội giải thích

Còn Trọng Phúc, mấy hôm nay anh cũng vắng bặt

Hải Yến bỗng thấy cô đơn trên quê hương của mình Những trò chơi mà cô thặt say mê bây giờ trở nên nhạt nhẽo, vô vị

– Mình làm sao vậy?

– Hải Yến tự hỏi mình Cô có làm sao đâu? Cuộc sống của cô vẫn thế, vẫn sống êm đếm tiên vùng biển yêu thương bên bà ngoại Dù có rầy la nhưng bà cũng không cám đoán cô chơi các trò chơi quái lạ của mình

– Tại sao mình lại buồn?

Câu hỏi cứ làm cô băn khoăn day dứt

Hình như cô thấy mình thiếu vắng một cái gì không rõ rệt:

– Là điều gì chứ?

Tiếng cười, giọng nói có vẻ như thiết tha, như ngạo man của Hoàng Tín vang lên trong cô:

– Là hắn ư?

Hải Yến vỗ trán đánh thức mình

– Không! Không thể được Hắn ta là người không tốt Mình không thể nghĩ đến hắn được

Nhớ đến chiếc máy ảnh, Hải Yến quyết định:

Phải đem trả cho hắn ta Không nên giữ mãi cái vật đáng ghét ấy làm gì

Nghĩ thế, Hải Yến vội về nhà lấy máy ảnh đến nhà Trọng Phúc để trả cho Hoàng Tín

Trang 34

Sự vắng lặng làm cho Hải Yến lo sợ:

– Ủa! Mọi người đi đâu hết cả rồi

Hải Yến cất tiếng gọi:

– Thủy Tiên ơi! Thủy Tiên!

– Không có ai trả lời Hải Yến chạy vội ra sáu gọi:

– Thủy Tiên! Thủy Tiên!

– Hải Yến hả cháu?

Tiếng bà Thủy Cúc hỏi:

– Dạ!

– Cháu đợi một chút Bác ra liền

– Dạ!

Vài phút sau, bà Thủy Cúc bước ra hỏi:

– Cháu tìm Thủy Tiên hả?

– Dạ!

– Bộ nó không nói gì với cháu sao?

Hải Yến hơi ngơ ngác:

– Dạ không! Thủy Tiên có gì sao bác?

Nó đi vào thành phố rồi

– Thủy Tiên đi thành phố để làm gì hả bác?

– Thì nhập học Bộ nó không nói với cháu nó nhận giấy báo trúng tuyển hay sao?

Hải Yến lắc đầu buồn bã:

– Dạ không!

Bà Thủy Cúc lo ngại:

– Hai đứa đã xảy ra chuyện gì sao

Hải Yến lắc đầu:

– Lạ thật Cháu với nó là bạn thân mà chuyện hệ trọng như thế nó không nói với cháu sao?

Hải Yến buồn bã:

– Nếu Thủy Tiên nói với cháu thì Thủy Tiên đi cháu đã đến tiễn bạn rồi

– Vậy thì lạ thật, không có chuyện gì tại sao nó lại lặng lẽ đi như vậy kìa

Trang 35

Hải Yến lặng thinh muốn hỏi thăm Hoàng Tín nhưng không dám Cô đành thăm dò:

– Hải Yến! Cháu làm sao vậy?

Hải Yến giật mình:

– Dạ đâu có

– Cháu đừng buồn Đợi Trọng Phúc về bác sẽ cho cháu biết địa chỉ và số điện thoại của nó để cháu liên lạc

– Dạ?

Bác cũng đang mang cha con nó đây

Đi ba bốn ngày rồi mà sao vẫn chưa thấy về

Hải Yến đã thật sự đánh mất chính mình rồi

Hải Yến lang thang một mình giữa hàng dương:

Cô nhìn thân cây hôm nào cô đã treo cổ Hoàng Tín

– Làm như thế có quá quắt lắm không? Mình là con gái mà sao lại hành động như thế? Hoàng Tín chắc là đânh giá mình tệ lắm

Hải Yến lại thơ thẩn ra ngoài bãi biển Sóng biễn ập liếm vào chân cô

Thường ngày cô đã tung tung tăng nhảy sóng Hôm nay mọi chuyện đối vôi cô bỗng trở thành vô nghĩa anh đẹp của thiên nhiên không còn thu hút, cuốn lấy tâm hồn cô như hôm nào Trong cô là một

sự trống vắng buồn tênh

Buổi chiều trên biển sao hôm nay ư nhạt quá? Những tia nắng chiều không còn như những sợi tơ vàng rực Nó bỗng trở thành một màu tím buồn, hoang dại làm sao

Bây giờ Hải Yến mới thầm thía các câu hát mà cô thường hay cười tác giả

“Anh không là chiều mà nhuộm em đến tìm”

Hải Yến đã nghe tím cả tâm hồn vì một người vừa quen biết Ôi cái tuổi mười tám người ta bảo là

Trang 36

hồn nhiên nhiếu mơ lắm mộng:

Sao cô lại mang nhiều u uất sầu tư sao lại thế? Có phải vì:

Người đâu gặp gỡ làm chi?

Trăm năm biết có duyên gì hay không?

Bâng khuâng với nỗi niềm sâu kín trong lòng, Hải Yến bước đi mặc cho buổi chiều nhuộm tím cả tâm hồn

– Hải Yến!

– Dạ! Bà báo con điều gì hả bà?

Hải Yến vòng tay ôm ngang lưng bà

– Bà đã liên lạc được với một người bà con trong thành phố Họ hứa giúp đỡ cho con việc ăn ở để học may Con nghĩ sao?

– Con rất thích nhưng

– Con ngần ngại điều gì hả?

– Con không đành lòng bỏ ngoại đơn một mình Con muốn ở lại đây một việc làm để gần gũi với ngoại

Bà Năm lắc đầu:

– Không được đâu con Đi làm long nhong thì suốt đời không có cái nghề

Con phải am hiểu về thời trang con mới có tiền kinh doanh và phát triển nghề nghiệp được

Con ước mơ được mở một siêu thị cao cấp ở cái vùng biển này Trong đó ngành thời trang là chủ lực Cái vùng biển này sẽ sáng hẳn lên siêu thị của con sẽ trung tâm mua sắm hàng lưu niệm cho khách du lịch

Hải Yến say sưa nói Bà Năm thở dài:

– Phải chi

Biết bà muốn nói gì, Hải Yến lắc đầu:

– Bà ơi! Đã là chuyện buồn thì con xin bà đừng có nhắc nữa

Bà Năm xoa đầu Hải Yến:

Tội nghiệp cho cháu ngoại của bà quá Con đã phải chịu sống cảnh cút côi không hưởng được sự nương chiều, yêu thương của cha mẹ

Hải Yến ngả đầu vào lòng bà:

– Nhưng con có bà, bà đã cho con tất cả như thế là quá đầy đủ rồi Con còn hạnh phúc hơn bao trẻ

em cơ nhỡ, lang thang ngoài đường mà

– Con muốn an ủi bà nên con nói thế, chứ lòng bà thật là buồn Bà chỉ có một đứa con gái, vậy mà cách biệt đã mười mấy năm rồi Thử hỏi bà làm sao mà không đau lòng xót xa cho được

Mỗi lần nhắc đến mẹ là bà lại khóc Hải Yến chưa làm mẹ, cô đâu có biết được tình thương của người

Trang 37

mẹ Cô chỉ thương bà mà thôi Cô thương bà sống cô đơn một mình thui thủi nuôi cháu Mất con thì không hắn nhưng bao năm trời cách biệt.

Không tin tức Chắc hẳn bà rất đau khổ Hải Yến không có ấn tượng gì về mẹ

Bà ra đi lúc cô chỉ mới vừa ba tuổi Hải Yến không trách mẹ, chắc là mẹ cũng có nỗi khổ riêng mới nên bỏ cô

– Hải Yến! Con nghĩ sao?

– Điều gì bà ngoại

– Thì chuyện con vào thành phố học nghề đó Đi đi con Bà vẫn khỏe mà

Vả lại ở đây còn có gia đình của Trọng Phúc

Bà cũng không cô đơn lắm đâu

Nhắc đến Trọng Phúc, Hải Yến chợt buồn không hiểu nỗi buồn ấy bắt nguồn từ đâu? Hải Yến thấy mình thật là vô lý! không lại giận lây đến Trọng Phúc anh cô đã gây ra sự hiểu lầm với Thủy Tiên

mà Cô nhớ đến lời nói vui vẻ của Thủy Tiên mà buồn bã:

Bạch Mã Hoàng Tử Thủy Tiên cùng Hoàng Tín nữa Cô không thể chen vào làm mất đi tình bạn.Những lời nói của Hoàng Tín vang lên trong đầu cô:

– Chỉ dùng cô để đùa giỡn, giải trí cho chuyến đu lịch này thôi

Một ý nghĩ phản kháng, mãnh liệt dậy trong đầu cô:

– Có thể vì tình cảm nhất thời mà ủy hủy hoại tương lai của mình Cứ xem chuyện xảy ra chỉ là cơn gió thoảng Cơn mang nặng múi muối mặn của biển

Nó làm mặn đắng cả tâm hồn và cảm của cô

Bà Năm thấy Hải Yến yên lặng Bà thúc giục:

– Nghe lời bà đi con

– Dạ!

– Bà đã chuẩn bị tất cả cho con Con cứ ra xe đò vào thành phố đến đúng địa chỉ bà ghi Con sẽ đượchọc hành đến nơi đến chốn

– Họ là ai vậy ngoại?

Bà con của ngoại Con đừng có thắc mắc nữa Cứ theo lời ngoại dặn là được

– Dạ! Ngoại định chừng nạo cho con đi hả ngoại?

– Sáng mái

Hải Yến trố mắt:

– Sáng mai Sao gấp vậy ngoại?

– Thời gian đâu có chờ đợi còn người ta đâu con Càng kéo dài thì càng cản trở cho sự tiến bộ của mình thôi con à:

– Dạ Con xin nghe lời ngoại

Trang 38

– Con đi ngủ sớm đi để ngày mai lên đường:

Con không cần chuẩn bị thêm gì

Chỉ lấy ít quần áo thôi Tiền bạc bà đã gói sẵn trong giỏ Con cứ tiện tặn mà xài

Hết ngoại sẽ gửi thêm

– Ngoại! Ngoại đã lớn tuổi rồi cũng cần phải phòng thần

Ngoại đã tính sẵn tất cả rồi, con yên tâm mà lo cho mình đi Nhớ lời ngoại dặn nghe tới địa chỉ đó, đưa lá thư của ngoại

– Con nhớ mình, ăn ở nhà của người ta cử chỉ lời nói cách ăn ở nhất phải thận trọng Không phải như

ở nhà mình nghe

– Dạ! Con biết

– Con đi ngủ sớm đi để mai còn đi sớm nữa

– Dạ! Ngoại cũng đi ngủ sớm đi

– Ừ!

Hải Yến cứ trăn trở mãi với chính mình:

– Mình không nên đi hay không?

Giữa đi và không đi cứ làm cô day dứt Nếu cô không đi, không lo cho tương lai của mình thì sau này làm sao mà lo lắng cho ngoại đươc Ngoại phải được sung sướng lúc tuổi già

Quyết tâm ấy làm vững lòng Hải Yến Cô cố dỗ cho mình giấc ngủ Mong rằng giấc ngủ sẽ đem lạicho cô một sự yên bình

Ngoại! Nhớ giữ gìn sức khỏe nghe!

Con đi, rồi con sẽ về thăm ngoại Hải Yến mếu máo nói Bà Năm trấn an cháu:

Con yên tâm mà lo chuyện học hành của con đi Đừng lo cho ngoại

– Tạm biệt ngoại

Hải Yến vầy tay từ giã tất cả Bãi cát trắng vẫn nằm yên mặc cho con sóng vỗ về Hàng dương vẫn lung linh trong làn sương mỏng dưới nắng mai Đồi hồng vẫn rực rỡ một màu hồng tươi

– Tạm biệt tất cả Tạm biệt

Chuyến hành trình xuyên qua các vùng đất với những địa danh quen thuộc

Đi ngang qua Phan Thiết nhìn lầu ông Hoàng nằm chơ vơ trên bãi cát Hải Yến ngậm ngùi nhớ thi nhân Hàn Mặc Tử Một con người tài hoa mà bạc mệnh làm sao cho thân phận bạc của Mai Đình Cảcuộc đời cô Mặc Tử xuôi ngược mang vầng bán Để rồi cuối cùng phải đau tiễn biệt một người mà

cô yêu sùng bái

Hải Yến bỗng bâng khuâng cho số phận của mình:

– Không biết mai này số phận của mình sẽ ra sao? Đường tình có vô duyên bạc phước như Mai Đìnhhay không Lần đầu tiên xa nhà, xa vùng đất mũi thần yêu Hải Yến một mình đi vào thành phố xa lạ

Trang 39

Hải Yến chỉ mang theo một ít đồ đùng cá nhân, vài bộ quần áo vậy số tiền bà ngoại gói ghém cho cô.Vật mà cơ giấu kín là chiếc máy Ánh của Hoàng Tín Từ lúc tước đoạt của anh đến bây giờ, cô vẫn gói kỹ, không dám đụng chạm đến Lần này mang theo, cô hy vọng vào thành phố gặp anh để trả lại.– Biển người mênh mông không biết có gặp được anh hay không?

Suy nghĩ vẩn vơ, Hải Yến ngủ thiếp đi lúc nào không hay

– Tới rồi! Tới rồi!

Hải Yến giật mình bởi tiếng la của anh phụ xế Cô choàng dậy, Sài Gòn hiện ra trước mắt cô Những tòa nhà cao ngất san sát, kiến trúc thật tình vi Người và xe chen chúc, đông nghịt tiên đường phố Hải Yến cứ nhìn mãi mà không chán

– Ủa! Túi xách của tôi đâu rồi?

Hải Yến hết hoảng la lên:

– Đây! Của cô đây!

Người đàn bà ngồi cạnh cô đặt cái túi vào lòng cô Hải Yến mừng rỡ:

– Cám ơn dì!

– Thấy cô ngủ ngon nên tôi giữ dùm

Ở thành phố này có lắm người tốt bụng nhưng cũng có rất nhiều kẻ gian Cô cẩn thận nghe!

– Dạ! Cám ơn dì đã nhắc nhở

– Cô ở ngoài đó vào thành phố hả?

– Dạ! Con vào đây để học nghề

– Học nghề gì?

– Dạ! Con muốn học may

– Học may à?

– Dạ!

– Cũng tốt nhưng cô đã có chỗ học chưa?

– Dạ! Bà ngoại con bảo là ca vào thành phố sẽ có người bà con hướng dẫn

– À! Vậy cũng tốt:

Xe sắp vào bến rồi đó

– Dạ!

Cô tranh thủ đến nhà bà con ngay

Đừng có nấn ná trên đường nghe Nguy hiểm lắm đó

– Dạ cám ơn dì!

Chia tay người đàn bà tốt bụng Hải Yến xuống xe

– Về đâu cô ơi!

Hải Yến đưa địa chỉ cho anh tài xế xe ôm:

Trang 40

Chú làm ơn đưa tôi đến địa chỉ này Anh tài xế nhìn những bóng chữ trên giấy rơi gật đầu:

– Được! Cô lên xe đi

Hải Yến ngần ngại:

– Bao nhiêu tiền xe hả chú?

Cũng hơi xa Hai chục ngàn thôi

Hải Yến nhìn người đàn bà vừa bước xuống xe rồi lễ phép hỏi:

– Thưa dì! Có phải đây là nhà của ông Trần Huỳnh không?

– Người đàn bà nhìn Hải Yến từ đầu đến chán như muốn đánh giá cô là ai?

– Đến đây với mục đích gì?

– Đúng! Đây là nhà của ông Trần Huỳnh

Hải Yến mừng quýnh quáng:

– Tôi là vợ ông ấy

– Hải Yến vừa mừng vừa lo:

– Dì là bà Trần Huỳnh hả?

– Sao? Cô không tin à?

– Dạ không có

– Vậy thì có chuyện gì, cô có thể nói với tôi được hay không?

Hải Yến vẫn ngần ngại:

Ngày đăng: 15/03/2023, 20:22

w