1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Như giọt mưa thu hoàng thu dung

290 5 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Như Giọt Mưa Thu
Tác giả Hoàng Thu Dung
Trường học Đại Học Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Tập Truyện Ngắn
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 290
Dung lượng 1,61 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Cảm thấy ai đó đang nhìn mình, Mai Uyên ngước lên, cặp mắt của người ngồi đốidiện không lẫn tránh như nhiều người vẫn vậy khi bắt gặp đang nhìn trộm, trái lạinó vẫn ánh lên một tia nhìn

Trang 1

Như Giọt Mưa Thu

Hoàng Thu Dung

Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn:http://vnthuquan.net

Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ

Trang 3

Hoàng Thu Dung

Như Giọt Mưa Thu

Chương 1

Mai Uyên ngập ngừng theo Thảo Chi bước vào hội trường, cảm thấy luống cuốngkhi mọi người đều đổ dồn vào nhìn mình Thảo Chi cứ thản nhiên, cười tươi rồikéo tay cô :

Thảo Chi hắng giọng rồi đưa tay về phía Mai Uyên :

- Đây là Mai Uyên, bạn học Tổng hợp Còn đây là

- Những người bạn mới của em

Một tên con trai cất giọng chen vào Hắn nhìn Mai Uyên rồi nheo mắt một cái, đôimắt lấp lánh một tia tinh quái Mai Uyên ngớ người, hình như cô đã gặp tên này

ở đâu đó thì phải

Mai Uyên hơi cười và gật đầu chào mọi người Thấy ai cũng có vẻ chú ý ngườimới đến, cô hơi khớp, đang lúng túng chưa biết làm gì thì một giọng nói vang lên,

vẻ khó chịu :

Trang 4

- Mấy người làm gì nhìn dữ vậy, làm như từ đó giờ chưa thấy con gái đẹp lần nàovậy, ngớ ngẩn.

Như bất ngờ trước vẻ ganh tỵ của cô gái, đám đông chợt im bặt Nhưng ngay lúc đómột giọng con trai cất lên, trầm và đầy bản lĩnh :

- Chi lấy ghế cho bạn ngồi đi em, sao cứ để bạn đứng hoài vậy

Nói vậy nhưng hắn lại đứng dậy kéo ghế cho Mai Uyên và Thảo Chi, vẻ nhã nhặn :

- Ngồi đi Mai Uyên, em thích kẹo hay trái cây ?

Mai Uyên giơ tay đón lấy chiếc kẹo từ tay tên nọ, thầm cám ơn sự tế nhị của hắn Chỉlát sau không khí trở lại ồn ào như cũ, lại một tên nữa đến ngồi cạnh Mai Uyên :

- Anh có được hân hạnh ngồi cạnh hoa khôi của buổi họp mặt tối hôm nay không vậy ?

Mai Uyên tròn mắt nhìn anh ta, ngạc nhiên vì vẻ lịch sự và trịnh trọng của hắn Cônhìn Thảo Chi cầu cứu nhưng Thảo Chi lại đang mãi mê giành giật bánh kẹo với đámbạn Cô luống cuống :

- Dạ, anh cứ tự nhiên

- Xin cám ơn, cho phép anh tò mò một chút nha, có lẽ Uyên không phải là ngườiđồng hương với tụi anh phải không ?

- Không phải, nhà em ở thành phố

- Vậy à, chắc là em mới biết Thảo Chi thôi chứ gì ?

- Không, cũng khá lâu rồi

Mai Uyên trả lời nhưng mắt vẫn nhìn xuống bàn, cô đang theo dõi những chú kiếnđang bò lăn quăn trên mặt bàn Tên ngồi cạnh lại hắng giọng :

- Uyên không hỏi anh tên gì sao ? Một trong những nghệ thuật giao tiếp là phải biết

về người đối diện càng nhiều càng tốt đấy cô bé Mà thôi, không sao , anh xin tựgiới thiệu, anh là Hà Linh, học năm cuối

Trang 5

Cảm thấy ai đó đang nhìn mình, Mai Uyên ngước lên, cặp mắt của người ngồi đốidiện không lẫn tránh như nhiều người vẫn vậy khi bắt gặp đang nhìn trộm, trái lại

nó vẫn ánh lên một tia nhìn tinh quái, đuôi mắt hơi nheo lại như muốn nói : "Này,

cô bé, đừng có giả hiền dịu như thế chứ, không hợp đâu Tôi biết cô đang nghĩ gìrồi " Mai Uyên cong môi lại nhìn thẳng vào anh ta rồi hất mặt lên "Thì sao, anhbiết gì về tôi nào ? "

Cái đầu của tên đối diện lại gu,.c gặc như thầm công nhận "Khá lắm, cô bé khá lắm "

Mai Uyên quay lại Hà Linh :

- Gì ạ, anh vừa nói gì ?

- Xin phép tối nay anh có thể đưa Uyên về được không ?

- Dạ, thôi khỏi, em với Thảo Chi về được rồi

Tiếng cô gái lúc nãy lại cất lên như mai mỉa :

- Cái gì, trời hôm nay anh Linh muốn làm vệ sĩ nữa kìa Thảo Chi ơi, tối nay hoakhôi có người đưa về rồi, mi hơi bị thừa đó

Thảo Chi cũng không vừa, cô đanh đá :

- Phương nói đúng đó Mai Uyên dễ thương như vậy nên mấy bạn trai vui vì được làmquen phải rồi, chứ có người đã xấu mặt mà còn xấu tính nữa thì có ma nó thèm quen

- Hừ, Chi nói vậy là có ý gì chứ ?

Thảo Chi tỉnh bơ nhón cục kẹo bỏ vào miệng :

- Ý gì đâu, mình chỉ muốn mấy người có tính ganh tỵ nhìn lại mình thôi

- Thôi đi hai cô bé Hôm nay là ngày họp mặt bạn bè thì có thêm bạn mới càng vuicác bạn đừng vô tình làm hỏng mất buổi tối hôm nay chứ

Tên ngồi đối diện lại lên tiếng, mắt vẫn nhìn Mai Uyên :

Trang 6

- Phải đó, Phương Bình nói phải đó Bây giờ chúng ta chính thức nhập tiệc đi các bạn.

- Ý kiến hay, rất hay - Hà Linh nhún nhẩy đứng dậy - Phải lo nạp năng lượng trướcmới đến tiết mục khác, đó là chân lý phải không quí vị Nào, xin mời

Hà Linh cúi người làm một cử chỉ mời mọc thời trung cổ, Mai Uyên cố nén cười vôtình đưa mắt sang Phương Bình Thấy anh ta cũng đang nhìn mình chăm chăm, cô lelưỡi nhái hắn rồi đứng dậy theo Thảo Chi bước đến bàn bày thức ăn Hà Linh vẫn lăngxăng đưa cho cô hết món này đến món khác Thảo Chi nói nhỏ vào tai Mai Uyên :

- Hôm nay tên này galant phải biết Mi đừng bị đốn ngã bởi hắn đó

- Yên tâm, ta thấy hắn là một trong những tên dỡ hơi nhất ở đây Mà Chi nè, ai bàybàn tiệc khéo quá vậy ?

- Ta có biết đâu Lúc trưa anh Bình mới gửi giấy mời cho ta, chỉ dặn có thể dẫntheo trẻ em nên ta mới rủ mi À, mà mi biết anh Bình chưa, người lúc nãy lấy ghếcho mi đó

- Biết rồi, anh đó mà để ý tới ai thì khỏi mắc công chinh phục chỉ cần một cái nhìncũng đủ sức làm người ta mất ngủ rồi

Đang kẹp miếng kem vào lát bánh mì, Thảo Chi ngừng tay nhìn Mai Uyên :

- Thật không, lát nữa gặp ảnh ta sẽ nói lại

- Cứ thoải mái, thậm chí mi có thể thêm những lời lúc nãy của ta cũng được

- Ừ, nhớ đấy, đừng có quên mình vừa nói gì đấy

Tiếng thử micro đằng góc phòng làm mọi người lắng lại chờ nghe thông báo MaiUyên nhận ra Phương bình :

- Xin quí vị dừng lại ít phút để chúng tôi thông báo chương trình của buổi tối nay Thông báo của ban tổ chức xin mời quí vị cứ tự nhiên với buổi tiệc buffet tối nay

Trang 7

Cả hội trường cười ầm ầm vì sự hài hước của người dẫn chương trình Mọi ngườinâng ly chúc mừng, vừa beer vừa nước ngọt cụng nhau loạn xa Mai Uyên và ThảoChi cười đến chảy nước mắt vì những lời pha trò của mọi người.

Mặc dù chỉ nhấp môi nhừng ly beer được mời, Mai Uyên đã thấy nhức đầu Cô kéotay Thảo Chi đòi về Thảo Chi vẫn tiếc cuộc vui :

- Ở chơi chút nữa đi Còn sớm mà

- Ta nhức đầu quá

- Thì về - Thảo Chi tiếc rẻ

Cả hai chào mọi người ra về Không cố ý, Mai Uyên lại đưa mắt nhìn về phía PhươngBình đang đứng ở cuối dãy bàn Anh không có vẻ chú ý về sự ra về của cô, lại càngkhông có gì tiếc rẻ như những người khác, Mai Uyên cảm thấy hụt hẫng, cô lẳnglặng đi bên cạnh Thảo Chi

Được một đoạn, hai cô nghe như có tiếng chân ai phía sau, Thảo Chi quay lại vàreo lên :

- Anh Bình phải không ? Anh đi đâu vậy ?

- Đưa hai em về, đường vắng quá

- Tụi em quen rồi, không có sao đâu, anh trở lại chơi với các bạn đi

Phương Bình dừng chân hất viên đá lên vệ cỏ mỉm cười :

- Tối thế này phải có người hộ tống hai em mới yên tâm Mà yên tâm nhất là tựmình thực hiện

- Anh Bình chu đáo quá , tụi em cám ơn nghe

- Anh có thể hiểu đó không phải là một lời mỉa mai, phải không Uyên ?

- Tất nhiên rồi, nếu anh thật tình thì ai mỉa mai anh làm gì

Trang 8

- Về khoản thật tình thì không ai vượt qua anh đâu Giọng Phương Bình đầy ngụ ý.

Đến cổng ký túc xá, Thảo Chi dừng lại :

- Cám ơn nha anh Bình, chúc anh ngủ ngon

- Đi chơi mà cũng giữ bí mật Vậy cũng được, mấy giờ ?

- Tụi em chuẩn bị đi, khoảng 7 giờ anh đến đón

Mai Uyên chưa kịp từ chối, Phương Bình đã chào hai cô rồi quay lại phía hội trường

Cô vùng vằng :

- Mi hứa thì mi đi một mình thôi nha, chủ nhật đừng có lôi ta dậy đó

- Ơ nhỏ này ngộ nha, làm sao ta đi một mình được chứ ? Nhưng tại sao mi không đi ?

- Ta không quen bạn mi

- Ngớ ngẩn, mi tìm lý do khác đi, có phải Linh Phương không ? Mi cứ coi nó nhưcon số không, tính nó vậy xưa giờ

- Thôi lên phòng đi, bảo vệ sắp đóng cửa rồi kià

Mai Uyên tìm cách tránh né Chính cô cũng chưa tìm ra lý do tại sao mình từ chối

Cô mơ hồ nhận thấy một sự thay đổi lạ lùng nào, có ngay từ ánh nhìn đầu tiên củaPhương Bình, đó là một nỗi xao xuyến kỳ lạ mà cô chưa từng biết

Trang 9

Thảo Chi vẫn không chịu buông tha :

- Mi đừng có để ta năn nỉ chứ Uyên Có mi đi không nhừng người ta vui mà anhBình còn vui hơn ta nữa

- Mi nói vậy là sao ?

Thảo Chi thẳng thừng :

- Ta muốn mi với anh Bình quen nhau ?

Mai Uyên đứng sững lại nhìn Thảo Chi Đến giờ cô mới hiểu tại sao Thảo Chi cứhay kể về người anh kết nghĩa của mình, toàn là những đức tính tuyệt vời mà cô gáinào cùng mơ ước Cô nghi ngờ ;

- Mi thừa biết anh Bình của mi có trái tim bằng đá kia mà

- Thì đã sao, ta biết ảnh thích mi ngay lần gặp đầu tiên kià

- Còn Linh Phương thì sao ?

Thảo Chi triết lý :

- Tình yêu là một thứ tình cảm tự nguyện Linh Phương không thể buộc anh Bìnhyêu nó được khi tình cảm chỉ xuất phát từ phía nó

- Nhưng anh Bình biết ta từ lúc nào ?

- Mi ngớ ngẩn quá Nếu ai không biết mi thì mới là chuyện lạ, hoa khôi mà Thôistop đi, tới phòng rồi kià, nên nhớ là nhỏ Hà phòng mình thân với Linh Phương lắmđấy , coi chừng

- Làm gì mờ ám mà phải coi chừng chứ

Mai Uyên vớt vát nhưng cũng im lặng chui vào giường Ánh mắt của Phương Bìnhvẫn làm xao xuyến trái tim cô Mai Uyên nhắm mắt lại, nghĩ đến cuộc đi chơi sắpđến, cô thấy nôn nao cả người Lần đầu tiên có một cuộc đi chơi làm cô háo hức như

Trang 10

vậy Nghĩ kỹ ra, cô không dám thú nhận với mình, cô thích đến đó vì có PhươngBình Thật là xấu hổ.

Thảo Chi bước thong thả trên con đường mòn về ký túc xá, vừa đi vừa bứt mấy cọng

cỏ bên vệ đường Mặc dù lúc mới lên nhập học các cô hay nói đùa với nhau, rằng nơiđây là chốn những sinh viên bị lưu đày, nhưng giờ đây thì tư tưởng đó bị xem là "phảnđộng" bởi môi trường ở đây thật là lý tưởng cho những người thích mơ mộng ThảoChi càng thích hơn nừa khi có người bạn hợp ý với mình như Mai Uyên, cả hai cùngthích nghe nhạc Trịnh, cùng thích đi lang thang và đặc biệt là cãi nhau cũng rất hợp rơ

Thảo Chi đã bứt được cả một bó cỏ, cô đang loay hoay tìm sợi dây buộc lại thì thấyPhương Bình đang từ cổng ký túc xá chạy vào Cô gọi to :

- Anh Bình, em đây nè

Phương BÌnh và Thảo Chi là hai anh em kết nghiã khi cô còn chưa lên đại học Anhhọc trên cô 5 lớp nhưng cả hai cùng một giáo viên chủ nhiệm Năm cô học lớp mười,thầy chủ nhiệm tổ chức họp mặt các thế hệ hoc sinh đã ra trường, kỷ niệm cho buổitối hôm đó là một nồi chè đậu xanh nấu với muối, thay vì dùng đường, mà Thảo Chithay mặt lớp cô tặng các anh chị Mỗi lần nhớ lại nét kinh ngạc của mọi người khi

ăn chè, Thảo Chi vẫn không nhịn được cười Đó là thành tích gây ấn tượng nhất khilần đầu tiên cô làm nội trợ Nhưng có lẽ vì vậy mà không ai không biết cô bé ThảoChi lớp 10A cả, cô bồng trở nên nổi tiếng khắp trường

Thảo Chi ngồi bệt lên bục xi măng ven đường chờ Phương Bình Anh chưa kịp dừng

xe đã hỏi tới tấp :

- Anh bận gì mà biến đâu mất tiêu vậy , định trốn em luôn hả ?

Không đợi Phương Bình trả lời, cô cười cười nói tiếp :

- Sao rồi, đạt được mục đích là bỏ quên luôn bà mai chứ gì, anh đừng có quên là MaiUyên vẫn còn trong tầm kiểm soát của em ít nhất là một số năm nữa đó

- Làm gì lên án dữ vậy nhỏ, lúc này công việc của anh rối tinh lên cả

- Thế thì có người yêu chi vậy, anh có biết là Mai Uyên nó trông anh đến thế nàokhông ?

Trang 11

- Trông thế nào ?

Phương Bình hỏi dồn Thảo Chi ngắt ngứ không biết trả lời thế nào Thật sự côchỉ suy luận thôi chứ từ lúc Mai Uyên nhận lời với Phương Bình, cô và Mai Uyêndường như bị sự ngăn cách của một barie vô hình, Mai Uyên trở nên kín đáo hơn,

mơ mộng nhiều hơn Thảo Chi cũng không quan trọng điều đó lắm bởi cô hiểu đó

là tâm trạng của kẻ đang yêu , chẳng phải chính cô cũng đã từng có một thời giannhư vậy với Phan Trường đó sao

Thảo Chi nói bừa :

- Thì suốt ngày cứ im lặng lặng vậy đó, rồi mỗi lần nghe tiếng gõ cửa là cứ giật mìnhrồi cứ hay trông ngóng nhìn ra phía cửa sổ v v Nói chung là kể không hết đâu

- Có định cho anh lên mây không đó bé Chi ?

Thảo Chi trợn mắt ;

- Em nói thật đó Chẳng phải anh với nhỏ Uyên là một cặp đẹp đôi nhất ở ký túc

xá này sao Nè nha, chàng thì "đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi, viết chữ bự lại làmột cây văn nghệ, một cây hoạt náo chương trình và điều quan trọng là chưa từng

để mắt tới ai cho tới khi gặp nàng "

Phương Bình bật cười xua xua tay:

- Thôi thôi cho anh xin, cô em gái của anh đang vẽ chân dung của ai sao không giốnganh chút nào

Thảo Chi trừng mắt :

- Em chưa nói hết mà Còn nữa nè, chàng thì như vậy, còn nàng là hoa khôi củatrường nè, hát hay, học giỏi, lại thùy mị nết na nữa

Cô đột ngột đổi giọng :

- Nhưng nếu không có em giúp anh làm quen thì còn khuya Mai Uyên mới yêu anh Vậy thì bánh của em đâu, phải thưởng công cho bà mai đi chứ

Trang 12

- Không đi đâu mà vội, em cứ ghi đó, đến một ngày đẹp trời nào đó em sẽ được đền bù.

- Anh ăn gian quá, ngày đẹp trời của anh "bao giờ cho đến tháng 10" quá

- Yên tâm đi, anh Bình của em chưa bao giờ sai lời mà

Phương Bình chợt đổi giọng, nghiêm nghị :

- Mai Uyên về nhà có việc gì không mà lâu quá không lên vậy Chi ?

- Em cũng đâu có biết Hôm đó nó chỉ nói là về nhà chơi thôi, mà chiều nay thế nào nócũng lên đó, ngày mai học môn mới thì phải lên chứ Hay anh ở lại sáng mai hẳn về ?

Thảo Chi bỏ lửng câu nói, cô nhìn chăm chăm phía sau lưng Phương Bình làm anh tò

mò quay lại nhưng chẳng thấy gì ngoài con đường vắng ngắt không một bóng người

- Gì vậy Thảo Chi ?

- Em nhớ ra rồi

Thảo Chi hạ thấp giọng, vẻ mặt quan trọng :

- Anh có tới nhà nhỏ Uyên lần nào chưa ?

- Chưa, nhưng sao ?

- Mẹ Mai Uyên khó lắm đó, bà ấy không muốn nó yêu nhhững sinh viên lôm cômnhư tụi mình đâu, phải là những người thật giàu và có địa vị hẳn hoi kià

Trang 13

Phương Bình thở mạnh một hơi :

- Tưởng gì, làm anh hết hồn Bà mẹ nào không nghĩ như vậy, nhưng khi gặp thực tếphải khác chứ Bảo đảm mẹ Mai Uyên sẽ không khó khăn với anh

- Tự tin cho lắm vào, em nói thật đó, anh phải chuẩn bị tinh thần đi Mẹ Mai Uyên

lạ lắm, không giống người khác đâu

- Lạ như thế nào nhỉ ? Mà thôi, anh phải về Cuối tuần anh ghé À, mà quên - PhươngBình thắng xe lại - Em với Phan Trường có chuyện gì mà sao anh thấy nó vật vờmấy ngày nay vậy ?

Thảo Chi cố giữ vẻ tự nhiên dù trái tim cô nhảy nhót lên một nhịp :

- Bình thường thôi, chắc tại ảnh thi lại chứ gì ?

Phương Bình ccười cười ;

- Đừng có dấu anh, không phải chuyện đó đâu, nhưng anh nói này, em đừng dùngquá nhiều gia vị trong tình cảm coi chừng bị phản tác dụng đó

- Em đã nói không có gì rồi mà, thôi anh về đi

- Ừ, bye nha

Chờ Phương Bình đi khuất, Thảo Chi mới để lộ cơn bực tức của mình Cô dậm chânmột cái rồi cáu tiết quăng bó cỏ vừa hái ra xa Cô hậm hực nói một mình :

- Cái ông anh đáng ghét, ai cần anh quan tâm chứ, khéo lo chuyện người khác

Thảo Chi bực bội khoát giỏ lên vai rồi đi về ký túc xá Cơn giận vừa bùng lên thoángchốc đã tắt ngấm Tính cô là vậy, dễ giận dễ quên Nhưng là đối với bạn bè kìa, cònđối với Phan Trường thì là người yêu phải khác chứ, so sánh như vậy phải khậpkhiểng lắm Từ đêm Giáng sinh đến giờ cô không gặp anh Nhớ lại đến giờ ThảoChi thấy vẫn còn tấm tức Mà thôi, không nhớ đến chuyện đó nữa Cô đang quyếttâm loại anh ta ra khỏi trái tim mà , hy vọng là cô làm được

Trang 14

Đẩy cửa bước vào phòng, theo thói quen Thảo Chi hất mạnh đôi giầy lên kệ làm nónghiêng ngữa rồi đổ ào xuống sàn Ánh Hồng cau mặt khó chịu :

- Làm ơn mổi lần về phòng thì nhẹ nhẹ dùm cái đi Có biết người ta đang học bàikhông ?

- Người ta học bài thì liên quan gì đến Chi ?

Thảo Chi vừa dùng chân sắp lại kệ giày, vừa đanh đá trã lời Ánh Hồng tức lắmnhưng không biết nói sao đành cúi xuống học tiếp Cô thấy mình vì có trách nhiệm

lo cho cả phòng mà ai cũng lên án rằng cô qúa khó tính, thế có tức không chứ Mỗilần Thảo Chi có mặt ở phòng là Ánh Hồng không sao chịu nổi, hai cô giống như mặttrời với mặt trăng vậy

Không khí trở lại im lặng, mọi người có bực Thảo Chi thật nhưng vì không ai thíchÁnh Hồng cho nên cô có vẽ bị cô lập Thảo Chi bước đến quẳng cái gỉo lên giường rồigieo mình xuống cái ầm, chiếc giường oằn đi dưới sức nặng của cô, nó kêu cót két rồirun lên bần bật làm Ngọc Chiêu ở giường trên sợ hết hồn , Thảo Chi cười thích chí :

- Làm phiền qúi vị chút nghe, tại đang cần giãi tỏa nên mới vậy đó

Cô nằm dài ra giường, hết thở vắn thở dài làm Ánh Hồng hết chịu nổi phãi đùng đùngthu gom tập sách lại rồi bỏ qua phòng tivi Được một lát nhìn sang giường Mai Uyênthấy có ánh đèn, Thảo Chi ngồi bật dậy:

- Ủa, mi lên hồi nào vậy Uyên, trời ơi làm ta mới đuổi anh Bình về

Không nghe tiếng trã lời, Thảo Chi kéo màn nhìn vào giường Mai Uyên, cô đang úpmặt vào gối, nằm bất động Thảo Chi lo lắng :

- Uyên, mi sao vậy ? Bệnh hả ? Có gặp anh Bình chưa ?

- Không có, tại ta đi xe mệt thôi Mi để ta ngũ một chút

Thảo Chi ngần ngừ rồi bỏ màn xuống Cô biết chắc Mai Uyên đang gặp chuyệnbuồn, không thể vì mệt mà trông cô lạ thế kia Thôi được, ngày mai thế nào cô cũnghỏi cho ra Thảo Chi tự trấn an nhưng cô chợt lo lắng, biết đâu mẹ Mai Uyên đả biếtchuyện nó với anh Bình và không hài lòng thì sao ?

Trang 15

Gì chứ khả năng này có thể xảy ra lắm, cô đả nhiều lần về nhà Mai Uyên chơi MẹMai Uyên rất lạ mà Thảo Chi không biết rằng "lạ" ở điểm nào Cô chỉ lơ mơ cảmthấy Mai Uyên sẻ khổ vì có một người mẹ ích kỷ và chỉ biết đến tiền.

Chờ Thảo Chi đi khỏi, Mai Uyên với tay tắt đèn, cô muốn thu mình lại trong bóngtối để tự do với nổi đau khổ của mình Hôm nay cô đả tham gia một vở bi hài kịch

mà trong đó cô là nhân vật chính Bây giờ cô là chị lớn trong nhà, phãi đảm đangquán xuyến và để người ta còn nhìn vào Mẹ cô đả nói như vậy và cô đả nghe lời

dù thấy nó miễn cưởng thế nào Cô đoán là khách của mẹ lần này quan trọng lắm,đến nổi hôm nay bà nhớ ra và để mắt tới cô như là một cô gái lớn trong nhà thì hẳn

họ phải là khách qúi rồi

Từ tối qua bà đả sắp xếp lại phòng khách thật cẩn thận, thay tấm thãm trải bàn, muathêm cá kiểng cho vào chậu, chưng lại lọ hoa mới, lại còn lau chùi thật kỷ dàn cassettetrông mới tinh đồng thời mang về một lô dĩa nhạc mới nhất, bởi vì Mạnh Đán làmột tay sành nhạc lắm Bà nghỉ những thay đổi đó Mai Uyên không có ý kiến, dùsao nó cũng làm cho phòng khách đẹp hơn dù hơi phô trương Nhưng việc mẹ chọnnhững tấm hình mới của cô đem để trên tủ buffet thì cô phản đối quyết liệt : cô cócảm tưởng như bà đang tìm cách "tiếp thị" mình khi bà còn lôi ra một chồng sách vởcủa cô chất lên kệ, cố ý đưa gáy sách ra ngoài ở những vị trí dù không muốn cũngphải nhìn tới Bà giãi thích :

- Người bạn này lâu lắm mẹ không gặp, bà ấy thích con gái lắm, mẹ làm như vậy

để bà ấy nhớ tới con

Mai Uyên thấy kỳ cục quá, cô năn nỉ :

- Mẹ đừng làm vậy kỳ lắm, như vậy chẳng khác nào mẹ thông báo là con đang họcđại học vậy

- Như vậy càng tốt chứ sao Mấy người càng ít học càng muốn con em mình gặpđược người có học thức chứ sao con

- Mẹ nói vậy là sao ?

Bà Hoa bắt đầu bực mình :

Trang 16

- Sao trăng cái gì Con cũng phải dọn sơ lại phòng con nữa nghe chưa ?

- Phòng con có gì đâu mà dọn mẹ, con thấy như vậy là gọn rồi mà

Bà Hoa quắc mắt lên định quát nhưng vội kềm lại, bà đang muốn cô phải vui khi cókhách, bèn dịu giọng :

- Con đừng có cải mẹ Mẹ muốn mọi việc phải đâu vào đấy , tất cả phải hoàn hảo

Hài lòng khi dùng được từ đắc ý, mẹ cô vui vẻ đi về phòng mình

Buổi sáng bà đích thân trang điểm cho Mai Uyên và đưa cho cô một cái áo đầm màukem không biết mua từ lúc nào Mai Uyên nhìn mẹ ngạc nhiên :

- Chi vậy mẹ ? Làm gì mà ăn mặc trịnh trọng qúa vậy ?

Bà Hoa mỉm cười hài lòng nhìn cô con gái xinh xắn Đả lâu bà không chú ý đến

cô nên có phần ngở ngàng trước vẻ sang trọng qúi phái của con gái Thật ra MaiUyên trông kiều diễm hơn bà tưởng và có phần còn vượt cả Thùy Mai Thấy yêntâm bà nói thật với cô :

- Hôm qua, gia đình bà Xuân tổ chức đải tiệc tiễn cậu em đi nước ngoài nên mời mẹcon mình, sẵn dịp ghé nhà thăm để làm quen với con

Mai Uyên giãy nãy :

- Gì kỳ vậy mẹ, sao lại làm quen với con ?

Bà Hoa nghiêm nét mặt:

- Mẹ nói thì con cứ nghe lời Mẹ làm gì cũng phải nghỉ đến con gái của mẹ trước chứ

Mai Uyên nhìn mẹ lạ lùng Từ trước đến giờ chưa bao giờ bà tỏ ý chăm sóc đến cô Mọi chú ý của bà đều tập trung vào Thùy Mai hết cả, thậm chí đôi lúc bà dường nhưkhông còn nhớ mình còn có một đứa con gái nữa cần lo lắng

Mai Uyên một mực vẫn không chịu :

Trang 17

- Nhưng mẹ phải nói cho con hiểu chứ, làm quen với con để làm gì ?

Bà Hoa như dỗ dành, đưa tay vén mấy sợi tóc lòa xoà trước trán cô với vẻ thươngyêu Mai Uyên mở to mắt nhìn mẹ , cô chưa quen để mẹ săn sóc như thế này nên chỉthấy ngượng ngập khi đón nhận cử chỉ thương yêu của bà Mẹ cô vòng vo :

- Không có gì đâu mà con sợ Cậu Đán em bác Xuân sắp đi Nhật nên muốn biếtmặt con trước vậy mà

- Chi vậy mẹ ?

Biết không thể dấu được, bà đành nói thật :

- Chả là cậu Đán muốn cưới con

Mai Uyên choáng váng vì bất ngờ, cô ngồi lặng người nhìn mẹ , phải mấy giây saumới cãm nhận hết lời bà

- Lẻ ra mẹ chưa nói với con bây giờ, đợi đến khi cậu ấy về hẳn trong nước cũng khôngmuộn, nhưng gia đình bên ấy muốn con biết trước họ mới yên tâm Bà đứng dậy :

- Con chải tóc rồi xuống nhà với mẹ, để mẹ xuống nói chú Hải chuẩn bị xe, nhanh

đi con

Mai Uyên chậm chạp chải tóc rồi miễn cưởng bứơc ra khỏi phòng như kẻ mất hồn Côkhông biết mình phải làm gì để phù hợp với hòan cảnh như thế này Mọi việc đến bấtngờ quá đến nổi cô không kịp nhận thức hết sự việc cũng như tầm quan trọng của nó

Mai Uyên không nhớ mình đả đến dự tiệc với mẹ như thế nào nữa Mọi thứ như nhạtnhòa trước mắt Cô như một người máy, răm rắp làm theo sự điều khiển của mẹ BàHoa hài lòng ra mặt, Mai Uyên dể thương và thật nổi bật trong buổi tiệc hôm nay

Bà cãm thấy sung sướng vô cùng khi giới thiệu Mai Uyên, Mạnh Đán đả nhìn sửng

cô và trong suốt buổi tiệc anh không rời cô nữa bước và tỏ ra là một người lịch lãmđầy quyến rũ Việc kết thân với một gia đình giàu có như vậy làm bà thấy hảnh diện

vô cùng Lần đầu tiên bà cãm nhận được tình cãm thương yêu đối với Mai Uyên,

cô đả làm bà thật sự mãn nguyện

Trang 18

Mai Uyên cãm thấy khó chịu trước cái nhìn như bóc trần cô của Mạnh Đán Anh

ta nhìn khá trẻ so với cái tuổi 36 của mình Mái tóc được chăm sóc kỷ với hàngria đen nhánh làm Mạnh Đán trông có vẻ đỏm dáng, không ai có thể phủ nhận anh

là tay ăn chơi có hạng ngay từ lần gặp đầu tiên Gương mặt và nhất là đôi mắt, đảnói lên điều dó

Thấy Mai Uyên có ý muốn về, mẹ cô vội vàng chiều y Bà muốn hôm nay cô phảithật thoải mái, thật tươi tắn, vã lại cô cũng cần nghỉ ngơi một chút để lát nữa ra mắtgia đình bác Xuân Bà cãm thấy hôm nay cũng là một ngày trọng đại không kém gìngày cưới của Mai Uyên nên bà phải có bổn phận chăm sóc cô chu đáo

Về đến nhà, Mai Uyên để nguyên cả áo quần nằm lăn ra giường, cãm thấy mình đangrơi vào một hoàn cãnh lố bịch kinh khủng Tất cả là do mẹ cô sắp đặt, tại sao ba côkhông có mặt ở nhà để bênh vực cô chứ Ông đang ở xa qúa, vả lại nhu nhược vôcùng nên không thể làm gì được, nhưng ít ra có ông bên cạnh cô còn thấy được an ủiđôi chút Khi gần ba, Mai Uyên cãm thấy mình thật sự là đứa con gái bé bỏng củaông Nhưng mẹ đả tước mất tình cãm thiêng liêng đó khi buộc ông về quê sống vớimiếng vườn của gia đình tận Đồng Nai đả mấy năm nay

Có tiếng lao xao trong phòng khách , Mai Uyên đoán có lẻ bà Xuân đả tới Cô chúimặt vào gối để lau nước mắt rồi ngồi dậy đến bàn phấn trang điểm lại qua loa Dùsao thì cũng không thể làm một cô quạ trứơc mặt mọi người

Tiếng bà Hoa ngọt ngào vọng lên :

- Uyên ơi, đem nươc mời khách giùm mẹ đi con

Bà quay qua khách xởi lởi:

- Dạ, mời anh chị ngồi, cháu không quen đám đông nên hơi mệt

Thấy Mạnh Đán đứng nhìn khung hình của Mai Uyên trên tủ, bà vội khoe :

- Hình đó Mai Uyên mới chụp gần đây đó nó thích chụp hình lắm, cậu xem đi, cũngđẹp không kém gì mấy cô diễn viên phải không ?

Hàng ria Mạnh Đán khẻ động đậy, không ai không có thể biết là anh cười hay chỉ

là cái nhếch mép Với bà Hoa, anh không thể có một chút thái độ tôn kính cần có

Trang 19

đối với địa vị của bà nếu như anh muốn trở thành con rể, bởi vì thật ra bà không lớntuổi hơn anh bao nhiêu.

Mạnh Đán đặt khung hình xuống bàn, bước đến chiếc ghế dành cho mình :

- Bác có đứa con gái đáng gía thật đấy, có lẻ tôi phải cưới gấp trước khi đi Nhậtmới yên tâm

- Coi kìa, sao chú lại nói như vậy, dù sao Mai Uyên cũng đang đi học mà, gấp gáp

gì - Bà Xuân bây giờ mới lên tiếng

Bà Hoa vội vàng xen vào, bà rất sợ làm mất lòng Mạnh Đán :

- Không đâu, không có chuyện đó đâu, cậu đừng lo, tôi hứa là sẻ quan tâm tới cháu mà

Mạnh Đán lại mĩm cười, có thể là vậy vì hàng ria của anh chỉ khẻ động đậy :

- Nói vậy thôi, chứ bây giờ cô ấy có chạy lên trời cũng không tránh được tôi đâu

Bà Hoa chợt thấy lạnh người khi nghe Mạnh Đán trã lời, anh ta nói chuyện nghegiang hồ qúa Rất may Mai Uyên đả đem khay nước ra, bà vội vàng đở lấy để lấp đi

sự bối rối Trước một gia đình danh tiếng của Mạnh Đán và vẻ bất cần của cậu ta,

bà thấy không đủ tự tin và đánh mất bản lỉnh của chính mình

Mai Uyên đặt ly nước xuống bàn rồi định rút lui, sau mấy phút mất bình tỉnh, cô tựchế giểu mình nếu cô không quan trọng việc "ra mắt" này thì tại sao lại phải sợ ai ?Tuy nhiên Mai Uyên cũng phải vận dụng hết sức và thở một hơi thật sâu mới trấntỉnh mình Mai Uyên cúi đầu chào từng người một cách lể phép Bà Xuân sau mộtlúc quan sát tỏ ra rất hài lòng, giọng bà ngọt lịm trong sự quan tâm :

Trang 20

- Lúc nãy dự tiệc, cháu có bị mệt không ? Hôm nay khách khứa đông qúa.

- Dạ, cháu không sao ạ

Bà Xuân khẻ nhìn sang Mạnh Đán, thấy anh vẫn ngồi im lặng vội nhắc :

- Kìa Đán, sao không mời Mai Uyên ngồi đi làm gì mà như người mất hồn vậy

Nhưng tiếng cười gượng gạo của mọi người lại xuất hiện Sự có mặt của nó khôngbao giờ thừa trong những buổi gặp gở mang tính xả giao như thế này

Mạnh Đán mãi nhìn bàn tay nhỏ nhắn của Mai Uyên đang cầm hờ hửng ly nước màsửng sờ Anh ngạc nhiên vì cô gái có bàn tay qúa đẹp mà trước giờ anh chưa từngnhìn thấy Với một người gìa dặn như Mạnh Đán mà còn bị choáng trước vẻ đẹpcủa một bàn tay phụ nử thì cũng thật lạ Cái máu muốn chiếm hửu trong người lạitrổi dậy Mạnh Đán chỉ muốn nắm lấy bàn tay cô, giử thật chặt, hoặc ít ra anh muốnđược đặt môi hôn lên đó Chà, bàn tay mới đẹp làm sao

Khuôn mặt Mạnh Đán vẫn kín bưng chẳng lộ vẻ gì về cú "sốc" vừa rồi Anh ân cần:

- Uyên ngồi đi em, người nhà cả mà , đừng ngại

- "Ai là người nhà với anh bao giờ ?"

- Mai Uyên tự đối thoại trong đầu rồi nhìn anh ta một cái, thầm nhận xét tiếp

- "Cái giọng lịch sự thế kia chắc đả làm khối trái tim con gái khốn khổ Nhưng màvới Mai Uyên thì không được đâu nhé, tôi không ngu ngốc như anh tưởng đâu "

Một cách không ý thức, cô cúi xuống nhìn ly nước để tiếp tục suy nghĩ nhưng nhữngngười lớn lại phân đoán hành động của cô theo cách mình Bà Xuân cười thật độlựơng :

- Anh Đán con nói phải đó Trước sau gì mình cũng là người nhà cả thôi , con đừngngại Coi kìa, cháu tôi mắc cở trông thật dể thương qúa

Trang 21

Mai Uyên suýt phì cười Cô không bao giờ tưởng tượng được mình rơi vào một tìnhhuống lố bịch như thế này Không biết nên trã lời thế nào, cô nhìn sang mẹ cầu cứu

Mẹ cô vội đở lời :

- Cháu nó đi học xa nhà vậy chứ còn khờ lắm chị Dạ, có gì anh chị với cậu Đáncũng bỏ qua

Bà quay qua cô:

- Kìa, sao con không nói gì đi Uyên , ngồi im hoài vậy con

Mai Uyên ý thức rất rỏ mình đang là trung tâm chú ý của mọi người, cô mà phạmmột sai lầm dù nhỏ thì lát nữa khách về có lẽ cô cũng đến nước cuốn gói theo họ mấtthôi Cô rất muốn làm một điều gì đó thay đổi cách nhìn của họ đối với mình màchưa nghĩ ra, nhưng trên hết cô sợ những sấm sét của mẹ cô sẻ nổ ra khi bà đối diệnmột mình với cô Mà sấm giữa ban ngày thì càng khủng khiếp hơn nữa

Mai Uyên cãm thấy lúng túng Cô ứơc gì có một phép mầu nào đó biến cô thành mộthạt bụi hay là những người khách kia tự thay đổi ý định ra về Lạy trời, được nhưthế có lẽ cô sẵn sàng gọi Mành Đán bằng anh

Người lớn vẫn trao đổi những lời xả giao của buổi họp mặt Mặc dù là bạn bè nhưngthật sự đả lâu rồi mẹ cô và bác Xuân không giử mối quan hệ với nhau Không hiểusao bây giờ họ lại gặp nhau và có vẻ hợp ý đến thế, vấn đề hôn nhân này, đầu óc MaiUyên đang quay cuồng với bao ý nghĩ nên hầu như cô không nhận thức được điều

gì, chỉ thấy mọi người có vẻ vui vẻ và hài lòng Có lẽ họ đang bàn tán về nàng dâutương lai là cô đang ngồi như mất hồn bên cạnh

Mai Uyên vội vàng đứng bật dậy khi thấy mọi người có vẻ chuẩn bị ra về Cô ngoanngõan đi bên cạnh mẹ tiễn khách rồi chầm chậm trở về phòng trong lòng như trútđược gánh nặng khi còn lại một mình trong phòng

Cô ôm chiếc gối thêu, qùa của chị Thùy Mai cho trước khi lấy chồng, đến ngồi imlìm bên cửa sổ Cô đang tự đấu tranh với mình Việc lấy chồng vội vả của chị vầncòn là một cú sốc đối với cô Mai Uyên thấy mình bất lực trước bất hạnh của ThùyMai Chả lẽ mẹ cô lại không hiểu rằng chính bà đả đẩy con mình vào hòan cảnhkhốn khổ đến thế hay sao mà giờ đây lại tiếp tục hành động như vậy với đứa congái thứ hai của mình

Trang 22

Mai Uyên lại nghĩ đến ba Dù tình thương của ông có bao la đến mấy cũng không thểche chở cho cô lúc này Với gia đình ông chỉ là chiếc bóng không hơn không kém,

mẹ cô là người quyết định tất cả, nhưng bà lại qúa độc đoán khi nghe ý kiến ngườikhác, đối với bà, con cái và cả chồng nữa , chỉ có thể làm theo ý bà chứ không được

có ý kiến trái ý Những lúc ấy, Thùy Mai thường hay so sánh bà với thủ tướng Anh,rằng mẹ mình còn "thép" hơn cả bà đầm thép Thatcher

Một giọt nước mắt lăn nhanh xuống má Mai Uyên cũng chẳng buồn lau Mãi chìmtrong những suy nghĩ hỗn độn cô không hay mẹ đả đến ngồi bên cạnh lúc nào

Bà nhìn cô ngạc nhiên :

- Sao lại khóc, con gái của mẹ ?

Mai Uyên giựt mình vội lấp liếm :

- Con đâu có khóc, con bị bụi rớt vô mắt nãy giờ nên cay qúa

- Vậy mà làm mẹ hết hồn Uyên này, mẹ hỏi thật con, con có thích cậu Đán không ?

- Không mẹ à, chú ấy lớn hơn con nhiều quá, với lại

Không muốn nghe cô giãi thích thêm, bà đang tìm mọi cách thuyết phục cô, nên nóinhư dổ dành :

- Dĩ nhiên là mẹ biết rồi, nhưng người ta càng lớn thì càng chững chạc, và lại gia đìnhcậu ấy rất gìau, mẹ rất yên tâm khi con về làm dâu bên ấy

Mai Uyên kêu lên :

- Mẹ , chồng chị Mai cũng giàu vậy, mà bây giờ mẹ có yên tâm về chị ấy đâu, không

lẽ mẹ muốn con lại khổ như chị ấy sao ?

Bà Hoa qúat lên:

- Không được hỗn Con còn nhỏ biết cái gì mà nói

Trang 23

- Sao con lại không biết, mẹ đừng tưởng con còn nhỏ mà dấu con Con biết hết rồi,chị Mai bây giờ khổ lắm, chị không thương đươc anh Vinh, còn anh Vinh thì lại bắt

bồ lung tung trong công ty Mẹ, sao mẹ ác quá vậy, sao me không cho chị ấy ly dị

để về nhà ở chứ ?

Vừa nói Mai Uyên vừa khóc, càng nói càng hăng, không ngờ mình lại dám nói hếtnhững điều bí mật trong gia đình với mẹ như vậy Trước nay mẹ cô cứ tưởng côkhông hề hay biết việc gì Vì bà đả cấm tuyệt đối Thùy Mai không được về nhà khiMai Uyên ở trường về Càng nghe Mai Uyên nói mặt bà càng trắng bệt ra, không lẽcon gái bà đả biết hết sự thực rồi sao ?

Rất nhanh, bà lấy lại bình tỉnh, không thể vì chuyện hôn nhân thất bại của Thùy Mai

mà làm hỏng kế hoạch của bà với Mai Uyên Bà gằn giọng :

- Con nghe mẹ nói đây, chuyện của chị Mai cũng mới xãy ra đây thôi, mẹ sẻ tìm cáchgiãi quyết đâu vào đấy Nếu con đả biết rồi thì không được bép xép cho ba và ông

bà nội biết Còn chuyện của con thì mẹ đả sắp xếp rồi, con cứ yên tâm đi học đi CậuĐán đi Nhật ba năm nữa mới về làm đám cưới, lúc đó con cũng vừa mới ra trường ,như vậy là rất tốt rồi Trong thời gian đó mẹ không cấm con đi chơi với bè bạn,nhưng tuyệt đối không được có tình cãm nhăng nhít với một đứa nào, cấm tuyệt đối

Giọng mẹ đầy uy quyền la Mai Uyên cãm thấy sợ hãi, cô nhận ra con người thứ haiđang tồn tại trong mẹ cô, tính tóan, lạnh lùng và tàn nhẫn, chẳng lẽ người đó lại là

mẹ cô ?

Mai Uyên vẫn không chịu thua, cô khăng khăng :

- Nhưng chú Đán lớn hơn con nhiều qúa, nhỏ hơn mẹ có mấy tuổi làm sao con thươngđược, với lại

Mai Uyên vội vàng im bặt, không dám nói với mẹ là cô đả có người yêu

- Với lại con có biết chú Đán là ai đâu

Tưởng đả thuyết phục được con gái bà dịu giọng :

- Thì từ từ làm quen chứ có gấp đâu, còn ba năm nữa kia mà Coi vậy chứ lâu lắmcon à

Trang 24

Mai Uyên hít mũi, cô đả nín khóc nhưng vẫn còn nghẹn ngào hỏi thăm dò :

- Nhưng chừng nào chú ấy đi vậy mẹ ?

- Khoãng chừng hai tháng nữa, nhưng con không được gọi cậu ấy là chú nghe không ?

Mai Uyên dạ nhỏ rồi thiểu não bứơc đến giường Cô nằm xuống gĩa vờ ngủ để mẹ rakhỏi phòng Chờ một lúc cho mẹ ngũ, cô lẵng lặng ngồi dậy dồn tập vở trở lên ThủĐức Trời đang nắng như đổ lửa, dường như mẹ không chú ý Ý nghĩ duy nhất đếnvới cô lúc này là làm sao mau chóng rời khỏi nhà càng sớm càng tốt Cô hy vọng sẻlấy lại thăng bằng sau cú sốc vừa rồi khi gặp lại bạn bè

Lên đến phòng Mai Uyên không nhìn tới ai, lẵng lặng chui vào giường nhắm mắt cốtìm giấc ngũ nhưng không được Đầu óc cô căng thẳng như sợi dây đàn Khi ThảoChi về phòng và có vẻ lo lắng, cô chỉ trã lời qua loa với ước muốn duy nhất là được

ở một mình Cô cũng không hiểu tại sao lại như vậy trong khi lúc chiều cô chỉ nônnóng gặp Thảo Chi để kể lể đủ thứ Nhưng bây giờ thì khác, Mai Uyên không muốn

ai quan tâm đến mình, kể cả Thảo Chi, có lẽ cô cần thời gian để bình tỉnh lại và suynghĩ xem cần làm gì sau đó

Hôm sau Mai Uyên đến lớp trong tâm trạng bất an, cãm thấy mình đang đối diệnvới một vấn đề qúa lớn Cô ngồi im lìm nghe thầy giới thiệu về môn học mới màmắt nhìn đâu đâu qua cửa sổ Hiểu ý, Thảo Chi nhè nhẹ đưa tín hiểu rủ cô bỏ học

đi dạo vài vòng , Không cần giữ ý tứ vì hôm nay các lớp học chung giãng đườngnên không ai kiễm soát Tuy nhiên, hai cô cun~g không dám mạnh dạn mà len lén

Thao? Chi đang muốn biết chuyện gì đả xảy ra hôm qua với Mai Uyên, cô lên tiếng :

- Về nhà có chuyện gì không mà lên trể vậy ?

Trang 25

Mai Uyên mĩm cười :

- Không, bình thường thôi Bộ Chi không cho phép ta được mệt hả ?

- Mệt thì thiếu gì cách Cách Uyên biểu lộ hôm qua chắc chắn không phải vì vậy Đến nổi ghe nhắc đến anh Bình mà chẳng thèm hỏi tiếp là phải biết Nói thật đi,

là chuyện gì ?

Mai Uyen bổng thấy thật khó nếu phải kể lại câu chuyện hôm qua, cô chối phăng :

- Chi tinh ý thật, nhưng tinh qúa nên hơi bị lòa mắt đó

Đưa mắt nhìn về phía dãy qúan, Thảo Chi đề nghị :

- Vô quán đi, có ghế ngủ ngon hơn

Cả hai chọn một bàn cách biệt gần sát mặt nước Thảo Chi tiếp tục câu chuyện bị

bỏ dở :

- Hy vọng là vậy Mà Uyên này, mẹ Uyên có biết chuyện này chưa ?

- Chuyện gì ?

Chuyện Uyên yêu anh Bình

Mai Uyên tìm mọi cách tránh né đề tài đó cô lấp lững :

- Có gì đâu mà vội, còn lâu mà À , mà Chi đi nh giận anh Tường đến bao giờ ?

- Uyên có tin không, nếu Chi nói rằng tụi này đang tìm cách chia tay ?

Mai Uyên ngồi thẳng người lên nhìn Thảo Chi, biết là Thảo Chi không nói đùa nhưng

cô không dám tin vào điều vừa nghe Thảo Chi cười buồn :

- Ta nghĩ nói ra chẳng ai tin hết Uyên à, nhưng thật sự là vậy, càng ngày ta càng nhận

ra mẫu người anh Tường không phù hợp với ta

Cô chợt phì cười, nheo mắt nhìn Mai Uyên :

Trang 26

- Uyên có biết tại sao Chi rủ Uyên ra đây không ?

- Biết, Chi nghĩ Uyên đang có một số chuyện buồn cần giãi toa?

- Vậy bây giờ ai mới là người làm điều ấy, Uyên hay chi ?

Mai Uyên tỉnh bơ :

- Uyên thì không phải rồi, chuyện không gặp được anh Bình cũng không lớn bằngviệc sắp chia tay với người yêu đâu

Thảo Chi thừa biết Mai Uyên nói dối, nhưng cô hiểu Mai Uyên đang rất cần, dù côkhông muốn tâm sự nhưng có bạn bè bên cạnh để nói chuyện bâng quơ vẫn tốt hơnngồi một mình nghĩ lung tung Cả hai cô đều hiểu tính nhau rất rỏ, vì họ phát hiện rarằng mặc dù môi trường sống khác nhau nhưng họ lại có cùng quan niệm như nhautrong nhiều vấn đề Bề ngoài, Thao? Chi có phần năng nổ hơn và rất dể làm quenvới môi trường mới, Mai Uyên thì khác, cô có vẻ trầm lặng trước đám đông nhưngkhi cần, người ta có thể bị ngạc nhiên vì sự hoạt bát của cô với một vẻ vui tươi hiếm

có Mọi người thường nhận xét tình bạn giữa họ là sự bổ sung lẫn nhau giữa hai cátình nhưng kỳ thật những người có cùng tần số dễ thân với nhau vô cùng

Thảo Chi ngả người trên ghế, hai chân vẫy vẫy trước mặt, cô nói một cách triết lý :

- Tình yêu là một căn phòng mà người bên trong thì muốn bước ra, người bên ngoàilại háo hức bước vào

Mai Uyên ngồi chống cằm nhìn ra hồ, cô không muốn tranh luận thêm vì rõ ràngThảo Chi nói đúng tình trạng của hai đứa Nhớ tới câu chuyện của mình, cô nói mộtcách bâng quơ :

- Sao người lớn làm nhiều chuyện buồn cười dễ sợ Chi có tin một người gần 40 tuổirồi mà còn được chị dẫn đi coi mắt vợ không ?

- Chuyện làm mai thì có chứ cái vụ đi coi mắt nghe giống thời Bảo Đại quá

Từ đàng xa, một dáng người đang bước vào quán, vẻ tìm kiếm Thảo Chi hất đầu

ra hiệu :

Trang 27

- Mai Uyên, anh Liêm tìm kìa.

Mai Uyên quay lại cũng vừa lúc Uy Liêm nhận ra họ, anh cười thật tươi :

- Chào hai cô, sao hôm nay không đi học mà trốn ra đay ?

Thảo Chi trả lời bằng một câu hỏi khác :

- Còn anh, ra đây chi ?

Mai Uyên e ngại đưa mắt sang Thảo Chi không phải chuyện Uy Liêm có tình cảmvới cô mà cô muốn mọi người mềm mỏng với anh, nhưng đôi lúc Thảo Chi đẩy tínhbộc trực của mình đi hơi quá đâm ra thẳng thừng một cách đáng ngại

Uy Liêm cười xuề xoà làm Thảo Chi thấy bực, cô cầm ly nước uống một cách chămchỉ, ra vẻ như với cô lúc này việ giải khát quan trọng hơn việc trò chuyện với anh.Mai Uyên tế nhị hỏi nhỏ:

- Sao anh biết tụi em ở đây vậy?

- Anh lên trường nhge Ngọc Chiêu nói hai em sáng nay nghỉ học, anh đoán hai em

ra đây

- Có việc gì không mà anh lên đây giờ này?

- Dĩ nhiên là có

Uy Liêm ngập ngừng rồi lấy trong túi ra hai tấm thiệp đặt lên bàn:

- Thứ năm tới sinh nhật anh, vì là năm cuối nên anh muốn họp mặt đủ bạn bè, hai emtranh thủ xuống chơi Chiều hôm đó bạn anh sẽ lên đón

Mai Uyên ngần ngại:

- Không biết hôm đó tụi em có đi được không nữa Với lại như vậy sợ phiền mấy anh

- Không phiền đâu Tụi em có mặt là anh vui lắm

Trang 28

- Dạ, nhưng mà em không dám hứa chắn nha, sợ từ giờ đến đó có gì thay đổi.

Mai Uyên vẫn thận trọng

Uy Liêm vui vẻ đứng dậy:

- Hy vọng là không có gì Bây giờ anh phải đi, chào nhé

Chờ Uy Liêm đi khuất, Thảo Chi đặt ly nước xuống bàn nhận xét:

- Người đâu mà dở hơi, không biết khi ra trường ông ấy có bớt hậu đậu đi không, hyvọng sau này xã hội sẽ không có thêm một lang băm

- Nói gì mà ghê vậy Chi, anh Liêm có dở hơi thật, nhưng để học y khoa mấy nămnhư vậy không phải ai cũng làm được

- Y khoa gì ông ấy, y nguyên thì có Mà ta nói thật, may mà ông ấy thích Uyên, chứthích ta thì…

- Thì sao?

- …Thì ta vừa khóc vừa năn nỉ tha cho ta chứ sao

- Chi nói quá, người ta có tệ thì tệ vừa chứ đâu có dữ vậy Mà thôi đừng nhắc đếnanh ta nữa, ta bực lắm

Thảo Chi còn muốn nói nữa, cô rất ghét Uy Liêm và không có gì phải sợ khi nóithẳng với anh điều đó Bởi vậy anh rất ngại khi gặp cộ Nhưng biết làm sao được, anhchẳng còn cách tiếp cận nào khác với Mai Uyên khi không có Thảo Chi bên cạnh.Hai cô luôn đi với nhau như hình với bóng vậy

Mai Uyên nhìn đồng hồ rồi giục:

- Về đi, chiều còn đi học

- Khoan đã, thứ năm này thế nào đây?

Trang 29

- Ảnh đã nói vậy làm sao không đi Ta định sẵn dịp ghé chỗ anh Bình.

- Ừ, nghe có lý đấy

Thảo Chi thấy yên tâm bèn đứng dậy ra về, vẫn chưa hết tò mò về chuyện của MaiUyên Cô suy đoán lung tung rồi dừng lại ở kết luận, có thể Mai Uyên đang muốn tựmình xem xét vấn đề từ mọi khía cạnh rồi mới kể cho cô nghe, chắc là vậy, khôngphải cô đẵ biết tính Mai Uyên thận trọng từ đó giờ sao?

Trang 30

Hoàng Thu Dung

Như Giọt Mưa Thu

Chương 2

Để chuẩn bị sinh nhật Uy Liêm, Thảo Chi và Mai Uyên phải lập cả một chương trìnhcho ngày hôm đó Mẹ Mai Uyên kiếm soát cô rất chặt từ sau ngày Mạnh Đán đếnnhà nên cô không còn tự do như trước, đi đâu cũng phải có sự đồng ý của bà, dù

cô ở ký túc xá

Thảo Chi và Mai Uyên chỉ đến chúc mừng Uy Liêm rồi về ngay, viện cớ ngày mai

có kiểm tra nên không đến buổi tối được Nhìn vẻ mặt thất vọng của Uy Liêm, MaiUyên thấy tội nghiệp, nhưng việc muốn gặp Phương Bình thừa sức giúp cô quên đi engại của mình Mai Uyên không thể ngờ vào việc vắng mặt buổi tối sẽ làm Uy Liêmthất vọng đến cỡ nào Anh cố ý sắp xếp cho bố mẹ cùng dự để nhân đó họ có dịp quansát “ nàng dâu tương lai “ của mình, nhưng Mai Uyên đã làm hỏng kế hoạch của anh

Đưa Mai Uyên đến trường của Phương Bình, Thảo Chi chạy về nhà dì sau khi hẹnPhương Bình tới đón

Mai Uyên muốn gây bất ngờ cho Phương Bình, cô đón anh ở cổng trường mà khôngbáo trước Đứng khuất vào bãi xe, cô chờ anh tan trường

Từng đoàn người lần lượt tan khỏi lớp Mai Uyên dễ dàng nhận ra Phương Bình từ

xạ Trong đám đông anh nổi bật hẳn lên với chiều cao hơn 1m7 của mình PhươngBình vẫn không nhận ra Mai Uyên, anh đi ngang qua cô mà vẫn say sưa tranh luận

gì đó với đám bạn Nhhìn chiếc áo blouse anh đang mặc, cô đoán anh vừa từ phòngthí nghiệm ra Cô kêu khẽ:

Trang 31

Mai Uyên cười tươi nghiêng đầu nhìn anh.

- Anh biết rồi, vậy là cup chứ gì? Em đi bằng gì?

- Thảo Chi chở em tới Nó đến nhà dì rồi

Phương Bình búng tay thành tiếng:

- OK Vậy thì hay quá Chiều nay anh cho học trò nghỉ Tụi mình sẽ đi uống cà phê

- Vẫn tên học trò lần trước anh kể phải không ?

- Ừ, chính hắn Mà bây giờ hắn ngan lắm rồi, không rủ thấy uống bia nữa, chỉ càphê thôi

Mai Uyên phì cười rồi cùng Phương Bình vào bãi lấy xe Không biết là tối nay côdành cho anh sự bất ngờ hay ngược lại Với cô, anh luôn xem mình không nhữngphải có trách nhiệm với người yêu, những chăm sóc tinh tế anh dành cho cô đôi lúcchu đáo đến mức Thảo Chi phải hét lên, phần vì bực, phần vì ghanh tị Thảo Chihay nói đùa rằng từ lúc có người yêu, Phương Bình dường như đã quên bẵng đứa emgái của mình, nhưng Mai Uyên hiểu có nhiều phần sự thật trong đó Phương Bìnhvẫn quan tâm đến em gái, nhưng sự quan tâm đó giờ đây chỉ còn 1/10, cô cũng chẳngtrách anh vì dù sao cũng không thể có một trạng thái cân bằng giữa hai tình cảm

Ra khỏi cổng trường, Phương Bình cho xe chạy chầm chậm Anh điều chỉnh kínhchiếu hậu để nhìn thấy mặt Mai Uyên

- Em muốn đi đâu, hay là mình đi xem ca nhạc đi

- Không, đừng đi xem ca nhạc Bây giờ trước hết là đến nhà văn hoá để xem triểnlãm, sau đó vào quán cà phê sida, còn chương trình tiếp theo để cho anh tự chọn

Phương Bình ngạc nhiên:

- Cà phê sida hả? Quán đó có gì đặc biệt đâu

- Sao không? Em muốn xem cách người ta tuyên truyền về sida như thế nào

Trang 32

Phương Bình khuyến cáo:

- Nhưng anh nói trước nghe, vào đó có gì đừng giận anh đó

Mai Uyên hỉnh mũi:

- Có anh quê thì có Việc gì phải mắc cỡ trong khi người ta nói và mình chỉ việc nghe

Mai Uyên nói một cách hùng hồn Nghe bạn bè quảng cáo đã lâu, hôm nay nhất địnhPhương Bình phải dẫn cô tới đó Mai Uyên tò mò chết đi được khi biết cách thức mớituyên truyền về căn bệnh thế kỷ trong quán cà phệ Đến nơi cô đổi ý:

- Hay mình vào quán trước rồi xem triển lãm sau

Phương Bình không nói gì, anh lẳng lặng chiều ý cô

Không có gì mới lạ như Mai Uyên vẫn tưởng Cung cách phục vụ cũng giỗng nhưnhững quán khác, duy chỉ có cách bài trí hơi lạ

Sau một lúc kín đáo quan sát, Mai Uyên ỉu xìu kết luận:

- Vậy mà em tưởng có gì ghê gớm lắm, cũng bình thường thôi

Phương Bình chỉ dẫn:

- Em có gì thắc mắc cứ hỏi, người ta sẽ giải thích cặn kẽ đấy

Mai Uyên hơi quê nhưng tìm cách lấp đi:

- Không việc gì phải hỏi, em biết bao nhiêu đó đủ rồi Nếu anh cần trang bị thêm

cứ hỏi, con trai mà

Phương Bình không nói gì hết, chỉ nhướng mắt lên nhìn cô cười cười Mai Uyên ngẫmnghĩ một lúc, chợt nhận ra mình nói hớ, cô cúi xuỗng nghịch nghịch cái ống hút

Cảm thấy Phương Bình vẫn còn đang nhìn mình, Mai Uyên giả vờ nhìn bâng quơtrong căn phòng cho đỡ ngượng Ánh mắt cô chợt dừng lại ở bàn đối diện khi chợt

Trang 33

phát hiện ra một đồ vật xin xắn được làm bằng dây thừng trông giống như thanh trẹBên trong có để xấp tờ bướm quảng cáo Cô chỉ Phương Bình :

- Anh Bình, lấy cho em xem cái đó đi, đẹp quá

Phương Bình quay lại nhìn rồi từ chối:

- Thôi đừng xem, một dạng người ta quảng cáo thuốc vậy đó

Thấy Mai Uyên vẫn khăng khăng đòi xem cho bằng được, anh đành cầm lấy đưacho cộ Mai Uyên háo hức đón lấy rồi lật từng tờ một, cô chợt đỏ mặt khi nhận ra

đó là những tờ bướm tuyên truyền bệnh sida có thêm một ống bao capote kèm bêndưới Quê quá, cô trả sấp giấy trở lại, rồi ngồi cúi gằm mặt xuống, tự mắng mình

vì cái tội tò mò

- Mai Uyên này - Phương Bình kêu khẽ

Mai Uyên khôngtrả lời, cũng không dám ngước lên

- Có gì đâu mà em mắc cỡ Bây giờ ai lại không phải biết thông tin về nó chứ? Emnhìn lên đi, anh có cái này cho em nè

Vẫn không ngước lên, Mai Uyên nói lí nhí:

- Cái gì vậy?

- Thì em cứ ngước lên đi, bảo đảm không bị nữa đâu

Mai Uyên ngước nhìn lên một cách cảnh giác, trông thật trẻ thơ, cô tròn xoe mắt rồikêu lên kinh ngạc:

- Úi, anh vẽ em đó hả Trời ơi, đẹp quá

- Em thấy có giống em không ?

Mai Uyên cầm bức vẽ lên ngắm nghía:

- Anh vẽ bao giờ vậy, giống thật đó

Trang 34

Phương Bình thú nhận:

- Hôm chủ nhật không gặp được em, về buồn quá chẳng biết làm gì

- anh cũng biết vẽ nữa à?

- Sơ sơ, lúc trước anh có thi vào Mỹ thuật nhưng rớt

Phương Bình nói thêm khi thấy Mai Uyên nhìn anh ngạc nhiên:

- Bây giờ đi xem triển lãm được chưa?

- Cũng được, nhưng em biết cất cái này ở đâu bây giờ?

Phương Bình cầm lấy bức hình bỏ vào túi Vừa nhường Mai Uyên đi trước vừa nói:

- Chưa xong đâu, anh còn đóng khung nữa mà

Ra khỏi cửa, Mai Uyên kín đáo đưa mắt nhìn vào quán rồi nhìn Phương Bình Côchưa hết cảm giác quê quê khi nhớ lại sự kiện lúc nãy, nhưng Phương Bình có vẻkhông để ý Anh tự nhiên cầm tay cô đi vòng vòng xem ảnh và có những nhận xét tinh

tế như những nhà nhiếp ảnh thực thụ, đôi khi kèm theo những câu bình luận khôngkém phần khôi hài làm Mai Uyên không nín được cười Cô cảm nhận được sự tế nhịcủa anh khi giúp cô ra khỏi sự xấu hổ một cách tự nhiên

Chợt một người đàn ông đứng tuổi đi ngược chiều làm Mai Uyên giật mình Có lẽ

vì bị ấn tượng quá mạnh với hàng ria mép của Mạnh Đán nên khi gặp bất cứ ai có

để ria cô cũng bị dị ứng Nghĩ đến Mạnh Đán, Mai Uyên không hay mình chợt thởdài Phương Bình đứng lại, cúi xuỗng nhìn cô:

- Em sao vậy, mệt à?

Mai Uyên nói dối :

- Không, thỉnh thoảng em hay vậy đó

- Thật không, hay em có chuyện gì lo lắng ?

Trang 35

- Thật mà, em bình thường thật mà.

Triển lãm bắt đầu thưa người, Mai Uyên sợ về tối, cô nói với Phương Bình :

- Về đi anh Bình Thảo Chi còn chờ em

- Anh sẽ đưa em với Thảo Chi về, đừng lo

Cả hai ghé đón Thảo Chi rồi cùng về Thủ Đức Đến nơi, Thảo Chi đưa ý kiến :

- Hay anh ở lại đây tối nay đi, mai về Sài Gòn sớm

Phương Bình vui vẻ :

- Vậy cũng được, tối nay hai em sẽ đãi anh món gì nào ?

Thảo Chi có vẻ đang suy nghĩ thì Mai Uyên đã nhanh nhảu :

- Dĩ nhiên sẽ là đặc sản của ký túc xá Thủ Đức rồi, bụng kiến chiên giòn

- Được, anh sẽ xuống sân ngồi chờ, OK ?

Không hẹn mà gặp, Thảo Chi và Mai Uyên cùng nói một lúc :

- Vậy tối nay mình sẽ đi overnight đi, chịu không ?

Mọi người bật cười vui vẻ, hai cô gái nhanh chóng biến vào phòng, lát sau Mai Uyênxuất hiện với cây đàn và một kẹo trái cây cùng Phương Bình đến chiếc băng đá nơicuối sân

Phương Bình vừa so lại giây đàn vừa hỏi :

- Thảo Chi đâu ?

Mai Uyên vô tư :

- Nó nói lát nữa xuống, chắc còn bận

Trang 36

Trong khi đó ở trên phòng Thảo Chi đang hé cửa nhìn xuống Cô cười rúc rích rồikéo tay Ý Nhi :

- Tụi mày coi kìa, hai anh chị lãng mạn ghê không ? Nhỏ Uyên này ngây thơ dễ sợ,lúc nãy ta nói lát xuống mà nó cũng tin nữa, hihi…

Nhật Chiêu đang ở giường trên cũng tò mò nhảy xuống, giọng lanh chanh :

- Tránh ra cho ta nhìn mặt anh Bình coi

Cô nghiêng đầu nhìn xuống đường Trong cảnh tranh tối tranh sáng của khoảng sânvắng, cô thấy Mai Uyên đang ngồi trên băng đá, quay lưng với cửa phòng trong khiPhương Bình đang ôm đàn hát một bài gì đó, ánh mắt nhìn Mai Uyên một cách sâulắng Chợt Mai Uyên nói gì đó làm anh chợt mỉm cười, nụ cười thật dễ mến và quyến

rũ, nhất là khi anh được nhìn từ góc độ nghiêng

Nhật Chiêu đưa hai tay lên ngực :

- Ôi Chúa ơi, sao mà anh Bình đẹp trai dữ vậy kìa Con chết mất !

Cả bọn cười ré lên, không để ý đến cái nhìn khó chịu của Ánh Hồng Mọi người tản

về giường mình, Ý Nhi bình luận thêm :

- Nhìn ảnh có vẻ hay hay và quyến rũ như diễn viên điện ảnh vậy đó, đã vậy còn cónhiều tài vặt nữa, tránh sao con gái « chết »

- Ừ, mà tính ảnh còn dễ thương nữa, nhỏ Uyên yêu là đúng rồi

Tung mền đắp lên tận cổ, Thảo Chi nói giọng đắc ý :

- Vậy mới là anh kết nghĩa của ta chứ Mẫu người như ảnh chưa ai ghét bao giờ

Lần đầu tiên, Ánh Hồng cũng tham gia vào câu chuyện :

- Hồng cũng nghe nhiều người khen ảnh lắm, nhưng mà phải tiếp xúc mới biết rõchứ Mà cũng lạ, anh Bình học ở Sài Gòn mà ở Thủ Đức hầu như ai cũng biết ảnh,nhất là bên ký túc xá nữ

Trang 37

Thấy Ánh Hồng cũng thừa nhận Phương Bình, Thảo Chi hài lòng lắm, cô vui vẻ :

- Hồng nói vậy chẳng phải cũng đã tự trả lời rồi đó sao Chi đã nói rồi mà, anh củamình là wonderful

Tuy biết mình có hơi xốc đồng nhưng Thảo Chi cứ nói Cô rất tự hào về người anhcủa mình Bởi vậy việc giới thiệu anh với Mai Uyên là một công việc rất thích thúđối với cô và cô đặt cho mình trách nhiệm đó

Câu chuyện bắt đầu rời rạc, mọi người nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ trong nhiều tâmtrạng khác nhau Dươi kia, Phương Bình và Mai Uyên vẫn ngồi cạnh nhau và cùnghát khẽ những bản tình cạ Khuất sau rặng cây, trăng mười chín đang dần nhô lêntoa? ánh sáng dịu dàng

Tan học Mai Uyên rẽ vào con đường mòn định đi tắt về ký túc xá Lúc nãy cô vàThảo Chi vừa mới ra khỏi lớp thì Phan Tường xuất hiện và bắt cóc Thảo Chi đi mất.Uyên mỉm cười khi thấy cái nhăn mặt của Thảo Chị Tội nghiệp cô nhỏ, quyết tâmchia tay với Phan Tường xem ra khó thực hiện, vì anh chàng này yếu đuối quá

Có tiếng gọi cô phía sau, Mai Uyên quay lại và đứng sững người khi nhận ra MạnhĐán với hàng ria mép ấn tượng Cô hỏi một cách ngây ngô :

- Chú lên đây chi vậy ?

Mạnh Đán mỉm cười trước cách xưng hô của Mai Uyên Anh xuống xe dẫn bộ đicạnh cô :

- Lâu quá không thấy Uyên về, bác ở nhà nhờ anh lên đón

- Chú chưa đi Nhật hả, vậy khi nào thì đi ?

Mạnh Đán lại cười cười :

- Khi nào đi cũng được, chỉ sợ Ở nhà có người buồn vì phải đếm từng ngày

Biết anh ta má chỉ mình, cô bực bội nghĩ thầm : « Đếm làm quỉ gì, việc gì phải ngungốc đến thế »

Trang 38

Mai Uyên cũng mỉm cười, trả ý những câu nói vô thưởng vô phạt ấy thuộc loại rấtxưa Cô đang lưỡng lự không biết nên xử sự thế nào, chắc là anh ta không dám mạodanh mẹ cô để đón cô về Sài Gòn, lại càng không phải tự ý lên đây Dù sao thì saulần gặp hôm trước, cô và anh ta chưa có một cuộc trò chuyện nghiêm chỉnh nào.

Đến cổng ký túc xá, Mạnh Đán dựng xe rồi ngồi xuống băng đá bên cạnh, thấy MaiUyên vẫn đứng ngần ngừ, anh thôi cười và nghiêm chỉnh :

- Uyên không nên sợ tôi nói dối, mẹ em nhờ tôi thật đấy

Không còn cách nào khác, Uyên miễn cưỡng lên phòng chuẩn bi đồ Vậy là hết hyvọng gặp Phương Bình tuần này Trong khi cả hai đều ở Sài Gòn nhưng để gặp được

cô, Phương Bình phải đi ngược ra tận Thủ Đức

Khi Mai Uyên xuất hiện nơi cửa, Mạnh Đán mang kính mát lên để có thể tự do quansát cộ Anh thừa nhận Mai Uyên thật xinh xắn trong chiếc áo cộ lọ và chiếc quần jeanmàu kem Trông cô thật giản dị và rất « sinh viên » thật khác xa với Mai Uyên tiểuthư và quý pháicủa buổi tiệc hôm trước Thật là một cô gái sinh động và đáng yêu.Trái tim đa tình của Mạnh Đán lại rung lên một tình cảm mới mà nhanh chóng quên

đi hình ảnh người con gái anh mứo chia tay trước đó không lâu

Cũng như những lần trước, linh tính mách bảo rằng anh thật sự tìm thấy « một nửakia » mà không hề nhớ rằng mình đã nhiều lần như vậy Nếu thật sự nhớ, có lẽ MạnhĐán cũng đã tìm thấy gấp năm lần cái số « nửa kia » mà mỗi người bình thường khác

đã tìm thấy Vậy madf Mạnh Đán lại không tin vào nhận xét của mọi người về tráitim đa cảm của anh Tin làm sao được khi bao giờ anh cũng chung thuỷ duy nhất vớimột tình yêu nào đó của mình ?

Mai Uyên đứng trước mặ Mạnh Đán một cách tự nhiên Cô lạ lùng nhìn anh ta mangkình mát khi đang ngồi trong bóng râm Một cách ngây thơ, cô cho rằng anh ta khôngbình thường, hoạc tệ hơn anh ta muốn gây ấn tượng Cô không thể nào hiểu được

đó là cách quan sát người đối diện một cách tốt nhất mà sau bao năm kinh nghiệm

« dòm ngó » Mạnh Đán mới có thể nghĩ ra

Mai Uyên thờ ơ trả lời các câu hỏi của Mạnh Đán hiểu rõ điều đó nên anh ta kiênnhẫn gợi chuyện nhưng vô ích, Mai Uyên vẫn không thèm lịch sự trước sự cố gắngcủa anh Đôi lúc cô thừa nhận anh cũng không đến nỗi như anh đã gây ấn tượng,

Trang 39

nhưng dù sao anh ta cũng không dễ thương hơn chút nào, lý do cơ bản là Mai Uyênrất dị ứng với những người để râu, trong khi Mạnh Đán lại có vẻ rất tự hào về điều đó.

Về đến nhà, Mai Uyên viện cớ nhức đầu nên ở lì trong phòng Mẹ cô có vẻ lo lắng :

- Con làm sao vậy, có bệnh gì không ?

- không mẹ ạ, tại con bị nắng chứ không sao Mẹ xuống tiếp chú Đán đi, để mặc con

Bà Hoa cảm thấy phấn khởi trước tín hiệu quan tâm của Mai Uyên đối với MạnhĐán Vậy là bà đã không uổng công khi tạo điều kiện cho Mai Uyên tiếp xúc vớiMạnh Đán Bà vội vàng :

- Ừ, để mẹ xuống, con nghỉ đi cho khoẻ

Mạnh Đán chỉ ngồi lại một lát rồi về Anh thừa biết Mai Uyên không muốn tiếpchuyện với mình Nhưng mà không sao, anh có cách để thuyết phục cô một cáchhiệu quả nhất

Tiễn khách ra cổng, bà Hoa vừa quay vào thì Thùy mai cũng vừa về tới Cô có dángdấp một quý bà trong bộ váy ngắn đi kèm chiếc áo khốac bên ngoài Thùy Mai nhìntheo Mạnh Đán rồi hỏi mẹ :

- Ai mà lạ vậy mẹ Sao con không biết ông ấy vậy ?

Bà Hoa cười vui vẻ giải thích :

- Cậu Mạnh Đán đó, cậu ấy vừa đưa Mai Uyên về

- Mẹ nói sao, ông ấy lên Thủ Đức à ? Mẹ cho ông ấy địa chỉ của bé Uyên à ?

Hơi giận vì cách hỏi có vẻ tra hỏi của Thùy Mai, bà Hoa sẵn giọng

- Cô dẹp cái giọng uy quyền đó đi, mẹ làm thế có gì sai trái

- Nhưng con đã nói với mẹ rồi, nhất định mẹ không được gả bé Uyên cho ông ấy

- mẹ làm gì cũng có lý do của mẹ Con không hiểu được đâu

Trang 40

- Con hiểu mẹ chứ mẹ muốn cho tụi con được sung sướng chứ gì.

Một giọt nước mắt bất ngờ lăn xuống má, nhưng Thùy Mai nhanh chóng lau đi không

Mai Uyên vẫn chưa hết ngạc nhiên về chị Trước đây khi còn ở nhà, Thùy Mai thậthiền dịu rất ngoan Cô chưa bao giờ làm trái ý mẹ điều gì, cho đến khi lấy chồng cũngvậy Thùy Mai đã khóc hết nước mắt khi chia tay với người yêu cũ để nghe lời mẹ

đi lấy chồng Một người chồng giầu có và thành đạt Với Thùy Mai, mỗi lời của mẹ

cô đều có tình tuyệt đớinh kim chỉ nam cho mọi hành động nên cô chưa bao giờ cãilời mẹ Do vậy bà Hoa rất thương yêu cô

Mai Uyên chưa kịp đứng dậy thì Thùy Mai đã bước vào phòng Cô nhẹ nhàng đếnngồi cạnh Mai Uyên :

- Lúc nãy ông Đán chở em về thẳng nhà hay có ghé đâu không ?

- Không, về thẳng nhà chị ạ

- Ông ta có nói chuyện với em nhiều không ?

- Cũng ít ít, em ghét chú ấy lắm nên có hỏi gì em mới trả lời

- Ông ấy hỏi gì ?

Mai Uyên chưa kịp trả lời, cô nghe hình như có tiếng Mạnh Đán dưới nhà nên địnhbước xuống Thùy Mai vội ngăn :

- Để chị xuống

Ngày đăng: 09/02/2023, 11:07

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG