1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Hoa Hồng Nhỏ Bé - Vân Khanh.docx

145 0 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Hoa Hồng Nhỏ Bé
Tác giả Vân Khanh
Người hướng dẫn Nguyễn Kim Vỹ
Trường học Nguồn
Thể loại ebook
Thành phố Hạ Long
Định dạng
Số trang 145
Dung lượng 174,12 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hoa Hồng Nhỏ Bé Vân Khanh Hoa Hồng Nhỏ Bé Vân Khanh Vân Khanh Hoa Hồng Nhỏ Bé Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net/ Tạo ebook Nguyễn Kim Vỹ[.]

Trang 2

Hoàng hôn đang xuống Những ráng nắng vàng phủ lên những hòn đảo nhỏ, nhấp nhô, chập chùng trên mặt biển xanh Nắng chuyển dần thành màu tím lung linh, huyền ảo Nắng như đùa qua ô cửa kính chuyến xe khách Bắc - Nam chạy suốt Sài Gòn - Quảng Ninh, lộ trình hơn hai ngàn cây số Xe đang qua phà Bãi Cháy, để về đến Hạ Long

Ngọc Giao reo vui:

– Dạ Về nhà, nằm nghi vài giờ, con sẽ khỏe lại, mẹ không cần lo lắng quá

Ngọc Giao cong môi:

– Mẹ vừa trải qua cuộc phẩu thuật lớn, vậy mà mẹ tỉnh như không, còn chị Hai, gióng y như cọng bún thiêu Chán ghê!

Bà Giang dịu dàng:

– Thể trọng mỗi người mỗi khác Chị con từ nhỏ đã bị bệnh viêm xoang, ngửi mùi xăng dầu đã khó chịu Ngồi xe bị dằn xóc, nhồi nhét, chị con chịu không nổi cũng đúng Con coi hành lý nha, xe vào bến rồi đây

Ngọc Giao “dạ” nhỏ Cô không rời mắt khỏi bờ biển

Ngọc Giao mê biển vô cùng Để được mẹ cho về thăm ngoại lần này, Giao đã Phải phấn đấu đạt thành tích học tập loại khá cả năm Dù mẹ chưa mấy hài lòng, nhưng mẹ đã dẫn hai chị em cô về quêtrong dịp hè này

Bà Giang đập vào vai Ngọc Giao:

– Xuống thôi con! Muốn coi biển, ngày mai ngồi ở nhà của ngoại, con cũng có thể nhìn được biển Song Ngọc ngồi trên chiếc ba lô Đồ đạc của ba mẹ con không nhiều, thêm hai giỏ xoài và ít bánh kẹo về làm quà Ngọc Giao đi lấy xe máy Con nhỏ một hai đòi mẹ đem theo chiếc Mio của hãng Yamaha theo

– Khỏi phụ thuộc vào các cậu và dì, muốn đi chơi khi nào thì đi - Ngọc Giao nói vậy Tất nhiên mẹ phải đồng ý

Bà Giang dặn Song Ngọc:

– Con ngồi coi chừng đồ, mẹ ra ngoài xem dì con đến chưa nghen

Trang 3

Song Ngọc "dạ" nhỏ Dù không còn bị dằn xóc trên xe, nhưng đầu Ngọc vẫn đau nhức, tay chân rời

rã, thật khó chịu:

Ngọc gục đầu lên chiếc va li hành lý

Bất chợt, chiếc ba lô nhỏ, Ngọc để đồ cá nhân, tiền, bị ai đó kéo mạnh khỏi tay Cô giật mình, ngơ ngác Nhìn theo bóng đứa nhỏ chạy vụt qua mặt, Ngọc tỉnh người

Cô kêu – Cướp Cướp Bớ người Giao ơi

Ngọc Giao quay phắt lại Thật nhanh, Giao xác định hướng chạy của thằng nhóc

Giao lao người chạy bọc đầu Cô chậm hơn nó một bước là chiếc ba lô của chị Hai được chuyển vào tay một gã đàn ông ốm nhom

Ngọc Giao tiến đến bàn trước gã đàn ông vừa ngồi xuống Chiếc bàn đặt ở một góc khuất, nơi cổng sau của bến xe

Cô cao giọng:

– Chú làm ơn cho xin lại chiếc ba lô

Gã đàn ông nhíu mày, nhìn trừng trừng vào cô gái nhỏ, gằn gằn:

– Ba lô nào? Mày là ai? Tự nhiên

Ngọc Giao điềm tĩnh cắt lời gã:

– Chiếc ba lô chú đang ôm đó, là của tôi

– Nhóc con, nói bậy bạ Của mày, sao lại ở tay tao?

– Cái này, chú hiểu hơn tôi Chú cần xét không, chúng ta vô công an xét luôn

Hắn vụt đứng dậy, ném chiếc ba lô vào người gã thanh niên gần đó Ngọc Giao xoay người nhanh như cơn gió, cô vụt tới, đạp chân vào đúng bả vai gã thanh niên Hấn thét lên:

– Ối

Gã đàn ông ốm nhách, lao vào đánh Giao:

Cô bé bình tĩnh đánh trả Người ta bu đến đông nghẹt Giao ra đòn mỗi lúc mỗi nhanh Lần đẩu tiên sau năm năm học Karate, hôm nay cô bé mới được thật sự "vào trận"

Công an đến, tang vặt vụ cướp đã bị tụi cướp giật tẩu tán Anh công an mang quân hàm thiếu úy, nhìn Giao khẽ cười:

– Cô bé can đam thật!

Ngọc Giao xụ mặt:

– Lần đầu về quê ngoại, tôi không ngờ lại được bọn cướp "tiếp đón" thế này

Tôi chỉ muốn lấy chiếc ba lô lại cho chị tôi Bây giờ, chiếc ba lô mất thát rồi

Thiếu úy Cường chậm rãi:

– Cô bé yên tâm! Chúng tôi nhất định tìm ra chiếc ba lô, để trả cho cô Cám ơn cô đã giúp chúng tôi bắt được tên Hậu rôm Hắn sẽ phải khại ra đồng bọn

Trang 4

Vừa lúc bà Giang hớt hải chạy tới:

– Con có Bao không Giao?

Ngọc Giao lắc đầu:

– Con không sao mẹ ạ, nhưng mất ba lô rồi Con thật vô dụng?

Bà Giang vỗ vai Giao:

– Lỗi không phải tại con Dù sao con vẫn côn rất nhỏ giữa đông đời đầy rẫy phức tạp này Chuyện không may cũng xảy ra rồi, coi như của đi thay người

Ngọc Giao nói:

– Nhưng giấy tờ tùy thần, thẻ sinh viên của chị Hại đều để trong đó

Cường từ tốn hỏi bà Giang:

– Thưa cô, cô mới từ xa đến đây, phải không?

– Vậy thì tốt quá Trời tối rồi, chúng tôi còn phải đi thêm một chặn xe nữa

Phiền chú giúp mẹ con tôi Giấy tờ không có, việc đi lại đôi khi khá phiền phức, nhất là con gái Cường nhiệt tình

– Tạm thời, cháu viết giấy xác nhận cô bị mất đồ, như thế, lỡ công an khu vực kiểm tra đột xuất, cô

và các con em dễ nói hơn

Cường hỏi Ngọc Giao:

– Giao học võ lâu chưa?

Ngọc Giao so vai:

– Mẹ tôi không thích con gái học võ Mẹ sợ học môn này, con gái có tướng đi giống “thuyền chài” thô kệch, dị hợm Tôi học lén thôi

Cường tủm tỉm nhìn Giao:

Trang 5

– Tôi đâu thấy cô bé đi hàng hai"!

Ngọc Giao cười nhẹ:

– Tại tôi nghe mẹ dọa, cũng sợ, nên về nhà luôn học lại dáng đi Tốn thêm tiền để học lớp người mẫu đó, chú ơi Học cách đi đứng của người mẫu, nhưng tôi chưa tham gia biểu diễn bao giờ

Cường bật cười:

– Một ý tưởng “độc” thật Ai quán sư cho Giao vậy?

– Tôi và chị tôi tự nghĩ ra Chị tôi mà không say xe ấy hà, đảm bảo chị tôi cho gã kia đo ván ngay đòn đánh đầu tiên

Cường viết giấy và đưa cho Ngọc Giao, sau khi hỏi tên chị em cô cùng địa chỉ nhà ngoại cô

Ngọc Giao nhẹ giọng:

– Cám ơn chú Xin phép chú, tôi đi

Cường tủm tim:

– Con gái miền Nam lạ thật Người ta thế này mà gọi bằng chú

Giao tinh quái:

– Chú sợ thay sao? Nếu chú không ngại sài Gòn xa xôi, khi nào “ế” thiệt, chú vô Sài Gòn, Giao làm mai nhỏ bạn của Giao cho chú

– Kèm điều kiện không?

Phải thử tài, coi chú truy tìm bọn cướp thế nào đã Công an trong chỗ Giao ở, họ bắt cướp nhanh lắm

Cường cười cười:

– OK! Là cô bé nói đó nhé

– Tất nhiên! Con gái miền Nam không biết nói gạt ai bao giờ Chào chú!

Ngọc Giao xoay người đi thật nhanh

– Cồ bé dễ thương thật Cố lên Cường ơi! Hiến, cán bộ làm thung tổ điều tra với Cường tủm tim nói Cường thản nhiên:

– Coi vậy chớ không hẳn dễ thương đâu

Con bé ra đòn hiểm lắm, chi thiếu chút kinh nghiệm, Hiến le lưỡi:

– Ối trời! Nghề của bọn mình đã quá nhiều nguy hiểm và cứng ngấc, nếu thương nhầm con gái có võ

Trang 6

nữa e nhà cửa suốt ngày bị khua xoong, liệng chén

– Tao thích con gái mạnh mẽ hơn

Dứt lời, Cường chậm rãi đi sang phòng tạm giam tên cướp cạn Anh nhất định phải tìm được chiếc

ba lô cho Ngọc Giao

Dì Liên thở phào:

– Sao láu vậy Giao? Họ hỏi cung cháu Ngọc Giao lắc đầu:

– Hỏi cung thì không Tại mấy người thấy cháu lạ, nên hỏi thầm thôi

Một bé gái tóc xoăn xõa ngang vai, giương cặp mắt tròn vo đen nháy như hạt nhãn nhìn Ngọc Giao rồi chạy đến lẩc tay dì Liên:

– Mẹ! Chị tên gì vậy mẹ?

Ngọc Giao mỉm cười, cúi xuống cầm tay con bé:

– Chị tên Giao, còn em là Thủy Tiên, phải không?

Con bé mỉm cười, lộ ra hai lúm đồng tiền thật xinh:

– Dạ Thế thì con biết rồi Chị mặc áo xanh là chị Ngọc, chị Hai của chị, đúng không

Ngọc Giao gật đầu:

– Thủy Tiên thật thông minh!

Thủy Tiên cong môi:

– Mẹ em gọi em là "Tiên ngô", mẹ chê Bà ngoại rưng rưng:

– Cuối cùng, bà cũng gặp được các cháu

Trang 7

Liên ơi! Con coi, nấu miếng cháo tôm để chị con bé Ngọc ăn cho khỏe

Nhớ bỏ nhiều hành vào

– Bà ngoại đích thân dẫn Song Ngọc xuống bếp, bà cười:

– Ngoài này, thời tiết không như trong Nam, nên nhà ai ở đấy cũng có bể nước nóng xây cạnh bếp than Cậu của cháu đã học người ta, dần được nước nóng qua đường ống lên vòi sen Cháu cứ tắm rửa thoải mái nhé Tắm xong, cháu sẽ thấy nhẹ nhõm con người Vậy nhé!

Song Ngọc xúc động:

– Dạ, con cám ơn bà ngoại

– Ôi! Con bé này Ai lại cám ơn bà của mình nhỉ

Song Ngọc cắn môi:

– Tụi cháu chưa một lần bưng cho bà được chén cơm, ly nước Vậy mà

cháu vừa về, ngoại đã chăm sóc cháu kỹ thế này Cháu biết làm sao hơn, ngoài câu cám ơn bà ngoại

Bà cười hiền:

– Cháu gái của bà thật biết cách án nói Ở ngoài này với bà một thời gian, cháu sẽ có rất nhiểu cơ hộichăm sóc bà, đừng vội tự ti

Bà ngoại vỗ vai Ngọc rồi đi ra Song Ngọc lấy quần áo, cô nghe lời bà, tắm gội trước

Nước ấm giúp Ngọc rẩy rửa sạch bụi đất, cũng như bao mệt mỏi suốt mấy ngày ngồi xe Khi Ngọc lên nhà, thần sắc cô đã hoàn toàn tươi tắn

Ngọc Giao kêu lên:

– Mẹ nhìn chị Hai kìa, hết bèo nhèo bạc nhạc rồi Con cũng phải đi tắm thôi

Ngọc Giao đứng dậy, vẵn không quên nhón một trái nhãn bỏ vô miệng

Những trái nhãn lồng to tròn như ngón chân cái, nhưng hột lại nhỏ chút xíu như đầu đũa, bỏ vô miệng ăn rất ngọt Đây mới đích thực là loại nhãn lồng Hưng Yên Loại nhãn quế đã trở thành hàng xuất khẩu của vùng nhãn Hưng Yên, bà ngoại còn trồng được ít cầy trong vườn Mùa này, nhãn chín,tỏa hương thơm dịu một khoảng không gian, lấp lánh gương than đá

Vừa nghe bà ngoại bảo:

– Sángmai, bà đưa hai đứa về quê chơi, dám đi không Ngọc, Giao?

Ngọc Giao láu táu:

– Bà ngoại? Đây chẳng phải là quê của bà ngoại à Không lẽ bà ngoại còn quê nơi khác?

Song Ngọc từ tốn hơn:

– Ngoại ơi! Ngoại định đưa tụi con đi đâu nữa ạ?

Bà ngoại mim cười:

– Con người, ai sinh ra cũng đều có quê cha đất tổ, cháu ạ Gọi nôm na chung thì quê ngoại cũng

Trang 8

nằm trong địa phận tinh Quảng Nam Nhưng quê ông bà ngoại ở giáp biên giới Trung Quốc, cách đầy hơn một trăm cây số

Ngọc Giao cau mày:

– Là Lạng Sơn hả bà ngoại? Cháu học địa lý nghe nói Lạng Sơn có cột mốc phần chia ranh giới hai nước

Song Ngọc so vai:

– Em đấy, nói mà không chịu suy nghĩ

Học lớp 11 rồi, địa lý còn lơ mơ như thế, ai nghe được, họ cười thúi mũi

Ngoại nói rất rõ, ngoại cũng ở Quảng Ninh Vậy em thử động não coi, quê của ngoại tiếp giáp nơi đâu?

Ngọc Giao bẽn lẽn:

– Ôi trời! Cháu đúng thật hồ đồ hả ngoại

Mẹ vẫn kể, quê ngoại ở bãi biển Trà Cổ, nằm gần Trung Quốc Bãi biển này đang được cải tạo lại để trỡ thành khu du lịch quốc gia Cháu thích lắm, nếu được ra đó

Song Ngọc ôm vai Ngoại:

– Sao chỉ có ba bà cháu, ngoại khộng cho mẹ cháu đi hả ngoại?

– Cuộc sống, có rất nhiều thứ phải lo toan, em không biết hết bạn của chị đâu Bởi ngày chị vào cấp

II, em mới vừa chào đời Chị ra đi từ lúc mới hai mươi tuổi Bây giờ chị trở lại, thời gian bắt đầu điểm bạc từng sợi tóc của chị

Những gì thuộc về chị, mãi mãi còn là một dấu chấm hỏi, chỉ có mẹ và chị nhỏ

Chị tin mình sẽ tìm được

Bà ngoại thở dài:

– Chị con đã muốn, con hãy để chị con hoàn thành tâm nguyện của mình

Con người là vậy, khi vào tuổi xế chiều, người ta luôn soi rọi lại quá khứ, nếu không thể thỏa đáp,

Trang 9

người ta sẽ chẳng bao giờ thanh thản nổi Bây giờ, hãy dọn cơm lên cho chị và các cháu ăn Cũng tối lắm rồi!

Bàn ăn đầy nhóc các món ăn, tỏa mùi thơm phức

Ngọc Giao tròn mắt:

– Ôi! Toàn là các món đặc sản Ngoại ơi! Ngoại bắt dì và các cậu đãi mẹ con cháu ăn uống sang trọng kiểu này, cháu ở một tháng, ngoại chắc nghèo quá

Bà ngoại cười hiền:

– Đừng lo cháu gái ạ! Ở đây, các mớn ăn này, không có gì là đặc sản theo cách nói của cháu cả Dân vùng biển thì việc ăn tôm, cua, ghẹ, mực cũng không khác gì người tinh khác ăn rau xanh Nào, mấy đứa mau ngồi xuống, ăn cho nóng

Bữa cơm kéo dài cả tiếng đồng hồ Ngọc Giao thầm phục dì Liên nấu ăn rất ngon Bà ngoại quả thật biết cách dạy con gái của mình

Công bằng mà nói, so với mẹ của Giao, đì Liên vẫn còn kém xa vài bậc tay nghề Mẹ vẫn chỉ dẫn cách làm món ăn cho chị em cô, nhưng Ngọc Giao nấu nướng dở tệ

Căn phòng ngoại dành cno hai chị em có cửa sổ trông ra vườn hoa Vườn nhà ngoại trồng rất nhiều hoa hồng, thược dược, đồng tiền, thêm một luống hoa lay-ơn màu vàng Ở Sài Gòn, hoa lay-ơn được mang từ Đà Lạt về, nên giá cả rất đắt

Giao vẫn nghe mẹ kể về ngoại, về các giống hoa Nhưng hôm nay, tận mắt nhìn hoa trổ bông trên cácluống đất được tưới nước ướt đẫm, Giao mới hiểu rõ lý do gì khiến mỗi lần mua hoa về cắm, mẹ đều chọn loại lay-ơn để trưng được lâu ngày Mẹ đã rất nhiều lần ươm thử củ hoa, nhưng nó không thể trổ bông Mẹ xin giống hoa hồng từ Đà Lạt về trồng, kết quả mẹ chỉ có được các chậu hồng, cho bông rất nhỏ

Song Ngọc reo bên tai Giao:

– Giao coi kìa? Bông hồng nhung vừa to, vừa đỏ, đẹp quá hả Giao?

Bà Giang đột ngột lên tiếng:

– Đây cũng chính là một sự khác biệt giữa các miền khí hậu Bây giờ, hai đứa đã tin lời mẹ thường nói "hoa hồng ở Sài Gòn ít hương sắc rồi chứ?

Ngọc Giao mỉm cười:

– Vâng! Khi nào vô, con nhất định phải mang theo giống hồng nhung ngoài này về trồng ấy Con

Trang 10

muốn có chậu hồng trên bậc cửa sổ phòng con, mẹ ạ

Bà Giang từ tốn:

– Không dễ đâu con gái Trên Hà Nội, có một làng chuyên trồng hoa Hoa hồng ở đó, bông nỡ to nhưchiếc chén đựng nước mắm lận Hồi mẹ bằng tuổi chị Hai con, mẹ đã học ở đó, và bị lôi cuốn vào vườn hoa trong các buôi cuối tuần, tưởng chừng không còn cách gỡ

Nhìn mặt mẹ, Song Ngọc ngẩn ngơ Hình như, mẹ còn điều gì đó thật thiêng liêng, thật xót xa vẫn bị

mẹ chôn kín trong lòng

Song Ngọc dè dặt:

– Mẹ! Mẹ có tầm sự hả mẹ?

Bà Giang bối rối:

– Không Mẹ không sao Thôi, các con tranh thủ ngủ sớm nhé Bà ngoại ngày mai sẽ dẫn các con

về quê Hãy thư giãn nghỉ ngơi, bởi chúng ta không có nhiều điều kiện đi du lịch May mắn là gia đình ngoại ở vùng biển đẹp nhất nhì đất nước Vậy nhé!

Ngọc Giao nói nhỏ vào tai Ngọc:

– Bé Tiên khoe với em, bà ngoại cho mấy đứa qua Trung Quốc nữa Ghị Hai, nhớ mang máy chụp hình theo nghen

Song Ngọc so vai:

– Chi vậy?

– Chụp hình chớ chi nữa Em sẽ chụp tất cả những gì em được ăn, được chơi, để vế trỏng “khè” tụi con Hương, con Loan, con Thủy

– Tưởng gì, đã là khu du lịch, thợ chụp hình đâu có thiếu Họ chụp đẹp hơn chị

Ngọc Giao cong môi:

– Nhưng đắt lắm Mình có máy, tự chụp lấy chẳng hơn ư? Muốn bao nhiêu kiểu cũng được

Chưa gì đã tham Chụp thì dễ, nhưng để có tiền rửa hàng trăm tấm hình, e rằng không đễ đâu cưng

ơi Chị lạ gì em nữa Em hứng lên, dám chụp cả chục cuốn phim ấy Tất nhất là ra đó rồi tính

Ngọc Giao nín khe Chị Hai nói không sai, Giao là đứa rất khoái chụp hình, bởi mọi người vẫn khen Giao đẹp Tuy nhiên so với chị Hai, chị chụp hình còn đẹp gầp ba lần Giao Dù ở ngoài, Ngọc không đẹp bằng Giao Lạ thật!

Trưa hôm sau, bà ngoại dần chị em Ngọc Giao, Thủy Tiên và Tâm Cúc đi Móng Cái, cùng đi có cậu

Ba Thành

Chiếc Toyota màu bạc vừa rời khỏi cổng nhà ngoại, bà Giang chậm rãi khóa cửa Bà gọi xe ôm vào thị xã

Người tài xế hỏi bà Giang:

– Cô từ trong Nam ra chơi à? Nhà bà con hay đi du lịch?

Trang 11

Bà Giang khẽ khàng:

– Gia đình tôi ở thị trấn này Tôi xa quê hồi mới giải phóng, chắc lúc ấy, cậu còn nhỏ, nên không biếttôi

Người chạy xe ôm hỏi tới:

– Vậy hả cô? Cháu hỏi không phải, thế cô là con ai vậy? Tuy ít tuổi, nhưng cháu cũng sinh ra và lớn lên ở đây, cháu biết khá nhiếu người

– Mẹ tôi tên Bân, nhà phía sau trường học cấp II

Người chạy xe kêu lên:

– Cháu biết cô là ai rồi Cô là chị của anh Ba Thành, anh Trung và chị Liên phải không ạ?

– Quả thật mẹ Tâm cháu không lấy hồng, và cháu là con nuôi của mẹ Bố mẹ cháu cùng tử nạn trên chuyến xe với bác Hai của mẹ

Cháu là đứa trẻ sống sót duy nhất trên chuyến xe ấy Mẹ Tâm đã nuôi cháu cùng hai người con của bác Hai Cô cứ gọi cháu là Hải Hưng

Trang 12

Bà Giang thở dài:

– Âu cũng là số mệnh, cháu ạ

Vừa lúc, Hưng đừng xe trước một con hẻm xi-măng rộng chừng ba mét

Đây là con đường chạy vào thung lũng suối nước nóng Cô xuống ở đây, hay cần cháu chở cô vào sâu hơn?

Bà Giang mỉm cười:

– Cô xuống đây được rồi Cô muốn tự tìm lại dĩ vãng Cô gởi cháu tiền xe

Không cần thối lại tiền đâu Cô đi nhé!

Bà Giang nói nhanh, Hưng không kịp nói thêm câu gì, bà đã bước đi Hai bên đường hẻm, những ngôi nhà cao tầng mọc san sắt nhau Nó minh chứng cho sự thay da đổi thịt ở một vùng đất chật hẹp, tưởng chừng không thể thoát khỏi cái nghèo, bỏi vùng đất lọt thỏm vào giữa thiên nhiên Sau lưng là núi cao, rừng rậm Trước mặt là biển cả mênh mông Đả ba mươi năm còn gì, liệu người ta có còn sống để đón chờ kẻ đi xa không hẹn trở về?

Đầu tháng Năm âm lịch, tháng năm của hoa hồng nở rộ nhất cho sắc hương rực rỡ nhất

Ngày ấy, ở đây, nhà nào cũng trồng hoa hồng, không nhiều thì ít Những đóa hồng nhung kiêu sa đỏ rực trong nắng Bây giờ, những ngôi nhà đã lấn át các vườn hồng, chỉ còn lại các chậu hồng được đặttrên ban công lầu, trên thành cửa sổ

Bà Giang nuốt vào lòng tiếng thở dài Liệu căn nhà ấy có đổi chủ?

Bà Giang tiếp tục thả bộ trên con đường quanh co Kinh tế phát triển, nhu cầu sinh hoạt của con người từ đó thay đổi theo Bằng chứng là ở đây cũng có rất nhiễu quán cà phê mọc lên

Ba mươi năm trước, người dân quê bà Giang, hầu như không có ai ghiền cà phê Và cà phê khi đó, vẫn còn là một danh từ nghe xa lạ khó thích nghi với người dân nơi này

Vậy mà Bà Giang nuốt vào lòng những suy nghĩ của mình Bà bước vào một căn nhà không có cảnh buôn bán bon chen, người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi đang dỗ đứa cháu gái ăn xúp

Vậy chắc cô biết nhà bà Cả Bính?

– Người phụ nữ cho cô cháu gái ăn thêm muỗng xúp, mới từ tốn hỏi:

– Dạ Bà Cả Bính thì vùng này, chả ai không biết Chị là ai? Quan hệ thế nào với bà ấy?

Trang 13

Bà Giang buột miệng:

– Ông vẫn còn thú vui trồng hoa hồng ư?

Người phụ nữ mỉm cười:

– Hiện tại, vườn hồng là nguổn thu nhập lớn cho ông Bình đấy Cả vùng nây, chị khó tìm được vườn hồng thứ hai cho những bông hoa như vườn nhà ổng

Dày công lắm đã đành

Tôi nghe người ta nói, ông Bình mê hoa vì ông ấy không thể quên người vợ cũ

Bà Giang lặng người trước câu nói của người phụ nữ Bà chào người đàn bà nhanh miệng đã vô tình

Trang 14

cho bà biết những tin tức về Đoàn Bình

– Ai vừa gọi tôi đó? Phải là em không Giang?

Bà Giang sững sờ Ba mươi năm đã trôi qua Chính các em của bà, còn không nhận ra bà ở lần gặp lại đầu tiên Vậy mà người đàn ông mù này, ông đã nhận được bà chỉ bằng một cáu gọi? Chứng tỏ, suốt ba mươi năm qua, ông Bình không quên bà?

Bà Giang rưng rưng:

– Vâng, là em đây Hương Giang của anh đây, Bình

Đặt tay lên vai đang rung lên của ông Bình, bà nghẹn ngào:

– Em thật sự có lỗi với anh

Ông Bình ôm kín khuôn mặt bằng đôi tay cũng mang nhiều vết sẹo bỏng:

– Không Em hoàn toàn vô tội Anh đã nhu nhược, quá tin vào những lời nói của mẹ anh Tôi mới chính là kẻ bị cuộc đời lên án và nguyền rủa Cái kết cuộc khủng khiếp này, là do tôi tạo lên Bây giờ

em về thì tốt rồi

Bà Giang trầm tĩnh:

– Anh Bình! Anh đừng quá xúc động như thế Ông trời luôn tạo ra cho mỗi con người một số phận Tùy vào nghị lực của từng người mà chúng ta có thể đối diện hoàn cảnh, đứng lên và làm lại Em về đây, không phải để trách giận anh

Em đã quên tất cả, từ khi em rời khỏi nhà anh, rời khỏi mảnh đất này

Trang 15

Đã ba mươi năm Anh đừng nên nhớ mãi những kỷ niệm buồn.

Ông Bình đắng ngắt:

– Không đúng! Dù chúng ta có với nhau chỉ đúng ba trăm ngày sống chung, nhưng với tôi, đó là thờigian hạnh phúc nhất của một kiếp ngưới Tôi hiểu rất rõ bản tính em Và sự trỡ về hôm nay của em, tôi đã chờ đợi cái ngày này suốt những ngày tháng vô vọng nhất Tôi không tin là em đã thết Dù mộtthời gian, tôi luôn đến nhà em, cầu xin bố mẹ em cho tôi biết tin tức của em Họ đều bảo, em đã chết.Bây giờ em quay về, tôi đã không còn nhìn thấy ánh sáng, không được nhìn lại khuôn mặt em, coi

em thay đổi thế nào Nhưng tôi vẫn nghĩ, ánh mắt em lúc này, chắc rất buồn, bởi em là ngưởi không sống bằng hận thù

Bà Giang hiểu, từ cáu nói của ông Bình, ông đang tự trách bản thân ông, trách cả mẹ ông

– Người chết là hết Mẹ cũng vì quá yêu thương anh mà trở nên tàn nhẫn với người khác:

Những tháng năm tha phương nơi đất khách, em không giấu lòng, quả thực em rất hận mẹ Cuộc đời không bất công với con người mà tạo hóa đã tạo lên Gieo nhân nào, thì hái quá ấy Mẹ đã bị quả báo Nhìn anh lúc này, lòng em đã hoàn toàn phẳng lặng Chỉ nơi thờ mẹ cho em Ngoài mẹ, chả phải

em từng có một ngưởi cha chồng hiền hậu hay sao?

Ông Bình ngậm ngùi:

Bàn thờ đặt ở phòng khách Tôi bị mù nên đành di chuyển tất cả xuống dưới

Bà Giang chậm rãi bước lên bậc tam cấp Căn nhà trải qua một thời gian dài, chi mái ngói phủ đày thêm rêu rong Những cột gỗ cẩm lai to tròn bằng hai vòng tay ôm, vẫn là những cột trụ chống đỡ căn nhà, dù ông Bình đã xây mới lại toàn bộ các bức tường

Cắm nén nhang trước di ảnh người mẹ chồng, một thời từng khiến bà Giang đớn đau tủi nhục Mười một tháng làm đâu và làm vợ, bà như sống giữa hai miền thái cực Kiếp làm dâu, thấy mẹ chồng như

Trang 16

thấy hung thần, thở không dám thở mạnh, ăn chả dám nhai, nói không dám hở chân răng Phận làm

vợ, bà thật sự được tắm trong hạnh phúc, yêu thương của chồng Tiếc rằng, nó chỉ gói gọn trong căn phòng 16 mét vuông, không thể lan ra ngoài

Mười bảy tuổi, cái tuổi lẽ ra phải rất hồn nhiên vô tư, lứa tuổi chỉ nên đọng mãi nụ cười trên mắt, trên môi:

Vậy mà Hương Giang đã oằn vai, gánh trên đôi vai gầy gánh nặng cuộc đời và bổn phận làm dâu, làm vợ, trả nợ cho mẹ cha

Mười một tháng, Hương Giang phải ngậm bồ hòn bảo ngọt ngào", nhai trái ớt cay, miệng vẫn cười nói với chồng, em luôn được mẹ thương yêu

Thắp ba nén nhang, bà Giang khẽ nhủ lòng; quên đi viễn cảnh đau buồn ngày trước, cho vong linh người chết được siêu thoát

Ông Bình âm trầm:

– Mẹ hãy yên lòng nhắm mắt? Hương Giang đã quay về, cô ấy đã không tra cứu những đớn đau mẹ trút lên đầu cổ Mẹ đừng mãi day dứt nữa nhé!

Quay ra phòng ngoài, ông ngồi xuống ghế, nói nhẹ:

– Em ngồi đi Uống ly trà xanh nhé Tôi không thay đổi thói quen đo chính em tạo lên cho tôi trong khoảng thời gian ngắn chúng ta được làm vợ chồng

Những gốc trà vẫn lớn lên ở một góc vườn Thời buổi này, người ta dùng trà Lipton gì gì đó, pha sẵn:

Thằng Cường vẫn nhằn tôi, nấu nườc uống cách rách, mắt bố lại không thấy gì, lỡ bị phỏng nữa thì khổ Tôi quen rồi và không thay đổi

– Chết ư? Tại sao những người tết đều ra đi sớm như vậy? Lâu chưa em?

– Mười bốn năm rồi Lúc đó, đứa con gái đầu lòng và duy nhất của Hạ Thanh mới lên tám thôi Côngviệclàm ăn buôn bán của vợ chồng Hạ Thanh đang phát đạt Cũng nhờ có Hạ Thanh, em mới đủ sức chịu đựng nỗi đau phải bỏ gia đình, quê hương ra đi Chồng Hạ Thanh là người miền Nam chịu khó

và thật thà Anh ấy mồ côi cha mẹ trong chiến tranh Gặp Hạ Thanh, cả hai thương nhau, nên về sốngvới nhau Em đã nương tựa vào họ Hạ Thanh mất vì tai nạn giao thông

Trang 17

Chồng Hạ Thanh cũng bị gãy chân trong lần đó Em đã hứa chăm sóc con gái Hạ Thanh, cho đến ngày con bé trưởng thành.

Và để mãi mãi con bé Ngọc không bị mẹ kế ức hiếp, em đã chấp nhận lời cầu hôn của anh Văn Long, lấy anh ấy, thay Hạ Thanh suốt đời chàm sóc cho chồng con Thanh Bởi không có Hạ Thanh, chắc em không còn đến ngày hôm nay Chuyện của em, đơn giản chỉ bao nhiêu đó Bây giờ, anh hãy

kể em nghe về cuộc sống của anh và cu Ty nhé Con trai đang làm gì hả anh?

Nét mặt và giọng Giang tươi rói:

– Cám ơn anh Bao nhiêu đó về con, đủ để em mãn nguyện rồi

Ông Bình ngậm ngùi:

– Đừng cám ơn tôi Bởi suýt chút nữa, tôi đã gián tiếp hại thằng nhỏ từ sự cưng chiều thái quá, mang tính bù đắp của mình

Ông Bình chợt ngước nhìn Bà Giang:

– Ba mươi năm nay, tôi vẫn mong một lần được nhìn lại em, được nghe em kể thời gian chúng ta sống bên nhau Thời gian mà tôi ngỡ là mình rất hạnh phúc, nào ngờ lại là khoảng thời gian em phải nuốt lệ ngược vào tim Ăn cơm mà như nhai đá Tôi vô tình giẫm đạp lên nỗi đau ngút ngàn của em Cho đến tận bầy giờ, tôi vẫn không thể nào biết được Mẹ có kẹ chỉ là chút ít chiếu lệ trong trăm ngàn nỗi đau em gánh chịu

Hương Giang! Hãy cho tới được nghe, để khi nhắm mắt xuồi tay, tôi đỡ day dứt ân hận bởi sự ngu ngốc của bản thân tôi Vì tôi, em phải chịu bao hàm oan, nỗi nhục Một phẩn tư đời người đã đi qua đời tôi, nhưng tôi chưa khi nào,tha thứ được cho mình Cũng may, em đã trở về

Bà Giang thở dài:

– Công bằng mà nói, em hoàn toàn không muõn quật lại quá khứ Những gì thương đau đã trôi theo

Trang 18

thời gian Nắng mưa ba chục năm, đủ gợt sạch tất cả.

Hôm nay, em về đây, là muốn được nhìn lại đứa con của mình, dù em hiểu nó chẳng dễ dàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của người lớn Gia đình em, cung cấp cho em đủ đầy mọi sự lớn khôn, phát triển của

cu Ty Em đã không đủ can đảm trở vể sớm hơn, đâu biết rằng trước đó, nó rát cần em, sự cần thiết ngọt ngào của tình mẫu tử, trong lúc nó đang bị các thói hư tật xấu cào cấu xáu xé Chuyện của em, phải bắt đầu từ đâu nhỉ?

Ba tụi nhỏ được em nói trước mục đích trở về quê của em

– Xin lỗi em, tôi thật vô tâm:

Em được mấy cháu nhỉ?

Trang 19

không cho bà và cậu con trai đi theo đoàn ca múa thi tuyển chọn giọng ca hay khi họ đều trúng tuyển Khổ nỗi, câu xướng ca vô loài cách đây hơn ba mươi năm, vẫn là cả một sợi dây không một dòng họ gia giáo nào, dám cắt đứt để cho con cái được tự do bay nhảy Cũng vì tập quán cổ hủ ấy, bà

đã phải lấy chồng vào năm bà đang học lớp mười (tương đương lớp bây giờ) Lấy chồng để trả nợ thay cho bố Một lần, trong lúc lái xa, ông sơ ý tông chết một bà cụ già

Gia đình không có tiền bồi thường cho người bị nạn, bố bà sẽ phải vào tù

Đúng lúc đó, bà Giang đã gặp ông Bình vào một buổi chiều trời mưa tầm tã

Đoàn Bình rời Xí nghiệp Gạch ngói Đoàn Vân Trời mưa và lạnh, thời tiết ở vùng đông bắc là vậy Mỗi khi mưa gió đều kéo theo cái lạnh của nước, của gió, lảng bảng trên da thịt

Mưa gió thế này, chẳng phải là điều tốt đẹp cho một nơi chuyên sản xuất gạch ngói của gia đình anh.Nhưng không ai có thể bắt được ông trời tuân theo ý muốn của mình

Thời tiết do tạo vật tạo nên, con người chỉ có thể làm được cái việc cần làm là:

Khắc phục và chờ đợi Sau cơn mưa, bao giờ trời cũng nắng, rất đẹp!

Đoàn Bình khẽ so vai Tự nhiên anh lại ngẫu hứng so sánh trước thiên nhiên

Điên Chưa kịp khởi động xe, Đoàn Bình đã thấy một đám đông bu quanh cổng xí nghiệp Hình như

ở đó đang xảy ra chuyện khó khăn?

Đoàn Bình xốc lại cổ áo mưa, anh đến bên cửa sổ phòng bảo vệ, hỏi người gác cổng:

– Chuyện gì xảy la vậy, chú Tư?

Ông Tư nói nhỏ:

– Thưa cậu chủ, hình như có một cô gái ạ

Đoàn Bình cau mày:

– Ngất xỉu? Trước cổng xí nghiệp chúng ta à

Hỏi nhưng không đợi ông bảo vệ trả lời, Đoàn Bình vội chạy đến chỗ đám đông

Anh kêu lên:

– Trời đất! Sao không ai giúp người ta, mà đứng nhìn hết vậy?

Một ai đó nói:

Thưa cậu chủ, mưa thế này, cả chúng tôi còn chưa tìm được chỗ trú, biết đưa cô ta vào đâu

Đoàn Blnh nhìn quanh Đúng là trong vùng hàng rào của xí nghiệp, chả có lấy một mái nhà Còn dãyphố đối diện, mưa thế này, nhà nào nhà nấy đều đóng cửa kín mít Anh quyết định thật nhanh

Trước hàng chục ánh mắt kinh ngạc của công nhân, anh cúi xuống? bế xốc cô gái lên tay Cả ngưới

cô gái đã ướt chèm bẹp Cách duy nhất phải đưa cô ta vào nhà, thay bộ đồ ướt ra Các phòng ban, hầu như mọi người đã về hết Cứ như họ biết trước cơn mưa sẽ kéo dài, nên vừa tan giờ làm là mạnh

ai nấy

biến Ướt một chút, về nhà ngồi bếp than sẽ ấm hơn ở lại xí nghiệp

Trang 20

Đoàn Bình đưa mắt tìm cô thư ký cửa anh Cả cô ta cũng không còn trong phòng May cho anh là Hiệp - trợ lý của anh vẫn chờ anh để về Hiệp đã theo chân anh quay vào phòng làm việc.

Hai gã đàn ông nhìn nhau bối rối Khuôn mặt cô gái tím ngắt vì mưa, bờ môi mím chặt

Cô gái tuy nhắm mất, nhưng Bình chẩc chắn cô ta khá đẹp, bởi sống mũi thanh tú, thắng dài cao Cặpchân mày, khônghề tỉa tót nhưng uốn cong như một nét vẽ tài ba của tạo hóa

Hiệp buột miệng:

– Ngại cái đầu cậu Người ta ch,ết đến nơi, không lo cứu tỉnh, ngại cái gì

Cậu tìm giùm tôi chiếc khăn và bộ đồ khô nhé

Bình giơ tay nói:

– Đưa khăn đây Hiệp khó nhọc:

– Khăn ở đầu, thưa cậu?

Bình nhìn sữngvào mặt Hiệp, muốn mắng tay trợ lý một câu gì đó May sao chính anh cũng nhớ ra, mình đang ở đâu Anh nói chặn:

Trong phòng nghỉ của tôi, có khăn và cả đồ đấy Cậu vao lấy ra đây!

Hiệp chưa kịp bước đi, Bình đã khoát tay:

– Thôi, để tôi đưa cô ta vô trỏng Nằm đây e không tiện

Hiệp mở to đôi mắt Hình như đây là lần đầu tiên anh thấy cậu chủ của mình tỏ ra quan tâm tới ngườikhác, và người ấy chỉ là một có bé con, không quen biết Cô bé xinh thật! Chắc chắn có tầm trạng nặng nề lắm, nên đã không cảm nhận được mình đang đi trong mưa Cơn mưa giữa mùa giông bão,

sẽ rất nguy hiểm

Hiệp tìm được bộ pyjama của cậu chủ, bộ đồ duy nhất được treo trên móc áo Trong phòng tắm có

Trang 21

khăn lau mặt và cả chiếc khăn lông khá lớn Hiệp rút khăn, lấy bộ đồ đưa cho Bình:

– Chúng ta phải làm sao để thay đồ cho cô ta đây, cậu chủ?

Bình lau người cô gái thật khô và mặc vào người cô bé bộ pyjama của anh

Lần đầu tiên anh chạm vào da thịt con gái, một cô gái mong manh và hoàn toàn bất động trước mắt anh

Bình đã thử coi bản thân anh, có vượt qua được sự cám dỗ ngọt ngào của con quỷ râu xanh không, khi tay anh chạm vào chỗ cấm của cô gái? Thật may và cô bé thật có phước, khi Bình đã chiến thắng bản thân anh

Cô gái đẹp dịu dàng, lả lướt như một nét vẽ của nhà họa sĩ tranh

– Tôi tôi tại sao tôi lại nằm đây? Tay chân tôi sao lạnh thế?

Cô gái chợt cử động Ánh mắt cô đong đầy vẽ hoảng loạn khi chạm vào mắt Bình

Cố ngồi dậy, cô líu lưỡi:

– Anh anh đã làm gì tôi?

Ánh mắt mở to, long lanh ngấn nước và cả sự bàng hoàng, đớn đau Cô trừng trừng nhìn Bình, sẵn sàng thua đủ với anh

Đoàn Bình trầm tĩnh:

– Đừng sợ cô bé! Tôi không làm gì cô cả

Thấy cô ngất xỉu trước cổng xí nghiệp Trời mưa, tôi đành đưa cô vào đây

Nếu không, nãy giờ chắc chắn cô đã bị chết cóng dưới mưa Tôi thay đồ cho cô

Nhưng tôi thề, tôi không làm gì xúc phạm cô:

Cô gái chớp mắt Cô đã nhớ được tình trạng của mình trước đó Giọng cô thật buồn:

– Cám ơn anh Xin lỗi đã làm phiền anh

Bình từ tốn:

– Tôi có thể giúp gì được cho cô?

– Giúp tôi ư? Khó lắm! Bởi cái tôi cần là tiền, một món tiền rất lớn Ngay cả trong giấc mơ, tôi cũng

Trang 22

chưa hề mơ có được - Giọng cô gái sũng buồn.

Đoàn Bình nhẹ giọng:

– Tôi nghĩ là việc gì nằm ngoài khả năng của tôi, chứ nếu chỉ là tiền, tôi có thể giúp em

Ánh mẩt đen tròn xoe vẻ kinh ngạc:

– Anh nói sao? Anh giúp tôi ư? Tôi không tin - Giọng cô bé chắc chắn

Đoàn Bình chậm rãi:

– Tôi không nói dối cô bé đâu Xí nghiệp này của gia đình tôi, và bây giờ tôi đang làm chủ Xí nghiệpGạch ngói Đoàn Vân Bao nhiêu đó, liệu cô bé tin tôi chưa

Chớp mắt, cô gái khẽ gật đầu:

– Tôi tin Nhưng là tin anh thật sự tốt, thật sự là ông chủ ở đây Anh biết số tiền tôi cần là bao nhiêu không?

Đoàn Bình lắc đầu:

– Tôi không biết Nhưng nếu cô nói, tôi hứa sẽ giúp cô

Cô gái buồn tênh:

– Dù anh đúng là ông chủ thật, tôi vẫn không hề mơ là anh giúp tôi Bởi số tiền người ta bắt bố tôi phải trả là năm ngàn đồng (tiền theo mệnh giá lúc chưa giải phóng miền Nam Năm ngàn đồng, tươngđương hai chục cây vàng Anh hiểu chưa?

Bình kinh ngạc:

– Nhiều vậy ư? Bố cô đã kàm gì để mắc nợ? Xin lỗi nhé, tôi chỉ muốn rõ lý do

Cô gái mím môi:

– Không sao đầu Tôi lỡ nói rồi, tất nhiên tôi cũng cần nói rõ ngọn ngành Bố tôi là lái xe cho một xí nghiệp tư nhân vận tải Cách đây nửa tháng, bố tôi vì tránh hai đứa bé đi xe đạp, đã tông nhằm một

bà già từ trong hẻm chạy ra Bà cụ chết, và gia đình bà cụ đòi bố tôi bồi thưởng tiền, nếu không, bố tôi sẽ phải ngồi tù Luật pháp thì chắc anh rành hơn tôi Họ không làm đơn bãi nại, chắc chắn bố tôi phải lãnh án tù từ mười năm trở lên

Bố tôi là trụ cột gia đình, bây giờ mà vô tù, mẹ và bốn chị em tôi cứ như đàn gà con bị mất mẹ Nhà tôi nghòo đào đâu ra số tiền quá kớn ấy

Bình trầm tĩnh:

– Một bà cụ già để đổi lấy sự sinh tồn của một gia đình nãm con người Sao họ lại có kiểu làm tiền người khác một cách bất lương như thế chứ? Tôi giúp cô tìm luật sư bào chữa cho bố cô Mất tiền cho những kẻ thừa nước đục thả câu, tôi ghét lắm

Cô gái nhếch môi:

– Chả ích gì đâu Bởi luật pháp đã quy định rồi Luật sư giỏi, thì bố tôi vẫn phải ở tù, tiền vẫn phải trả, tuy ít đi một chút Tôi không muốn bố tôi ở tù

Trang 23

Đoàn Bình chợt nói:

– Tôi sẽ giúp em có năm ngàn đồng:

Cô gái ngước mắt nhìn Bình Ánh mắt to đen lay láy như những dấ chấm hỏi, nhìn xoáy vào anh.– Thật lâu, cô gái mới từ tốn

– Điều kiện thế nào?

Bình cau mày:

– Tại sao em hỏi tôi câu ấy?

Giọng cô gái chua chát:

– Bỡi một gã con trai, cháu của bà già tử nạn kia, đã đưa ra một đề nghị với mẹ tôi:

Nếu tôi đồng ý lấy anh ta, anh ta sẽ nói bố mẹ anh ta bãi nại và không bắt gia đình tôi thưởng tiền.– Mẹ em nói thế nào?

– Mẹ tôi không đồng ý Hai ngày nay, tôi na8n nĩ mẹ tôi, để tôi lấy anh ta, coi như đó là một cách báo hiếu cho bố mẹ Nhưng mẹ tôi giận dữ đã đánh tôi rồi mẹ khóc mãi Bố mẹ tôi chưa bao giờ đánh chị em tôi, nhất là tôi, bố thương tôi như báu vật Nhà nghèo, bố tôi vẫn động viên tôi phải học Chi có con đường học vấn, mới mong mai này giúp chúng tôi thoát nghèo Vậy mà giờ đây, số phận nghiệt ngã đẩy gia đình tôi vào con đường cùng không lối thoát Và tôi là đứa con lớn nhất, cũng là đứa duy nhất có thể cứu vãn hoàn cảnh Giá như cái gã đàn ông kia đàng hoàng tữ tế, ắt mẹ tôi cũng nhắm mắt gật đầu Đằng này, nghe người ta nối, hắn đã có tới bốn, năm người vợ, hàng chục đứa conrơi trên mỗi con đường hắn ta đi làm ăn qua Buồn chán, tôi không biết làm gì hơn là lang thang trong gió mưa

Cô gái ngừng câu chuyện của mình thật nhẹ nhàng Bình không nghĩ rằng, cô gái còn rất nhỏ này, lạirơi vào tình cảnh bi đát như vậy

Đoàn Bình hỏi:

– Em học hết cầp II chưa?

– Tôi vừa kết thúc nămhọc lớp 10, chuẩn bị thi đại học

Bình kinh ngạc:

– Em khiến tôi bất ngờ Tôi cứ nghĩ em chỉ vừa hết cáp II

– Mọi người đều nhận xét như thế về tôi Thật ra, tôi cũng mới mười sáu tuổi, còn quá nhỏ để thay

Trang 24

– Mưa bớt nặng hạt, nhưng chưa tạnh Cậu chủ

Bình mở rộng cánh cửa:

– Cô ấy tỉnh rồi Nếu cậu không bận công việc có thể chờ tôi thêm chút nữa

Cón không, cậu cứ về trước

Nói kiểu nước đôi thế này, thật khó xử cho mình - Hiệp ngán ngẫm nghĩ

Anh nói:

– Cậu chỉ cần tôi giúp gì không?

Bình cười:

– Ngày mai, cậu cho tôi mượn ba ngàn đồng, được chứ?

Thêm chuyện lạ nữa đây! Tiền, nếu cậu ta muốn chỉ cần ký phiếu cái rẹt, qua phòng tài vụ lãnh là xong, sao phải mượn của mình nhỉ?" Như đọc thấu tâm can người trợ lý thân tín, Bình thản nhiên:– Việc riêng nên tôi không muốn lấy tiền trong quỹ xí nghiệp Cậu không cho mượn, tôi đành phải vay chỗ khác

Hiệp cười khổ:

– Ai nói không cho khi nào chứ

– Vậy thì tốt! Cậu xuống dưới chuẫn bị xe trước, tôi sẽ xuống ngay

Bình bước tới, nói rõ từng lời vào tai Hiệp:

– Chuyện tôi mượn cậu tiền, không được để người thứ ba biết?

Hiệp thở dài:

– Nhớ rồi, thưa cậu chủ

Đoàn Bình đóng cửa phòng lại, anh trở vào Cô gái đã rời khỏi giường, tuy dáng vẻ vẫn côn mệt mõi,

cô vẫn nói:

– Cám ơn anh đã giúp tôi Bây giờ, tôi phải về

Bình điềm đạm:

– Em chưa nói rõ cho tôi biết, tôi sẽ gặp em ở đâu để đưa tiền?

Ánh mất đen lại ngước lên, lung linh như hai giọt nước trong veo:

– Anh thật sự giúp tôi mà không kèm điều kiện à?

Bình gật đầu:

Trang 25

– Cứu người phải cứu cho trót Tính tôi là vậy.

Cô gái vẻ suy nghĩ, thật lâu mới nói:

– Tôi đồng ý nhận sự giúp đỡ của anh, nhưng anh phải cho tôi một việc làm ở xí nghiệp này Tôi

sẽ đi làm, để trừ nợ cho anh

– Nếu tôi từ chối?

Giọng cô gái cương quyết:

– Tôi đành tìm cách khác như kà đi bán cà phê chẳng hạn Họ đồng trả tiền công trước cho tôi Tôi không muốn mắc nợ ai, dù chỉ một đồng.\ Bình cuống lên:

– Này! Em không được làm cái việc đó đâu Bố em sẽ đau lòng, khi biết em vì cứu ông mà bước chân vào chốn đèn mờ đầy cạm bẫy Tôi sẽ tìm cho em một công việc thích hợp

– Được vậy tôi rất cám ơn anh Tôi tên Châu Hương Giang, nhà ở số hẻm

đường Đoàn Bình mỉm cười:

– Hương Giang! Tên em đẹp như dòng sông Hương vậy Hèn gì, nhìn mắt em, tôi luôn cảm thấy lấảplánh như dòng nước trong veo, bình lặng Ngày mai, tôi sẽ đến Bây giờ, chúng ta về nhé!

Hương Giang lắc đầu, cô nhìn xuống bộ đồ trên người Hình như tận lúc này, cô mới thấy mình "dị hợm" trong mắt người đã cứu cô trời ơi! Anh ta đã thay đồ cho cô? Nam đơn nữ chiếc ở trong phòng,

cộ lại ngất xỉu, chẳng biết anh ta đã làm chuyện gì nữa?

Dứt lời, Giang cuộn thật nhanh bộ đồ ướt của cô, cầm đại trên tay và chạy khỏi phòng

Loáng cái, cô đã xuống sần rồi ra cửa Bình không kịp cản bước chân cô

Một cô gái đầy kiên nghị

– Mẹ nói gì thế ạ? Đang uống nước, Bình đã suýt sặc bởi những gì anh vừa nghe được từ mẹ anh

Bà Cả Bính nhướng mắt:

– Mẹ muốn con cưới vợ Chẳng lẽ việc lấy vợ đối với con lại khó khăn đến vầy sao

Đoàn Bình gãi tóc:

– Ý con là mẹ khiến con bất ngờ quá!

Năm nay, con mời hai mươi sáu tuổi, đàn ông lấy vợ vào lúc này, chả phải là quá sớm sao mẹ?

Bà Cá Bính vẫn nói:

– Không còn sớm nữa, khi con đã trở thành chủ Xí nghiệp Gạch ngói Đoàn Vân Sự nghiệp ổn định,

Trang 26

thì chuyện lấy vợ là việc phải làm.

Đàn ông, nhất định phải cùng lúc có gia đình và sự nghiệp, thì tương lai mới bển vững, con ạ Huống

hồ, nhà chúng ta lại quá ít người

– Chỉ một việc lấy vợ thôi, có gì quan trọng đến mức con nói, con không dám nhìn ai, là ý gì

– Con chưa bao giờ cãi lời mẹ, kể cá khi con muốn theo học ngành thời trang, nhưng mẹ buộc con từ

bỏ niềm đam mê của mình để học kinh tế, con cũng sẵn sàng Bởi con hiểu đó là chuyện cần thiết màcon phải gánh vác, thay bố con Riêng việc cưới vợ, con nhất định không đồng ý Con không muốn đặt hạnh phúc đời con vào một cô gái chỉ có sắc mà không chú thương:

Người con lấy, nhất định phải dịu dàng, hiến thục, phải yêu kính mẹ, một lòng một dạ yêu thương gia đình chúng ta

– Tuyết Ngân là đứa con gái được ăn học đàng hoàng Gia đình giàu sang, đầy thế lực ở vùng này Trở thành con rể của ông giám đốc ngân hàng tinh, con cần bao nhiêu vốn cũng được và chắc chắn, không ai dám đối đầu với con

Đoàn Bình thán nhiên:

– Con xin lỗi Mẹ hơi đề cao gia đình người ta đấy Tuy con không quan tâm nhiễu đến đàn bà, nhưng ở thị xã này, tai tiếng về nữ hoàng áo đen" Tuyết Ngân, bọn thanh niên chẳng ai là không biết.Không dịu dàng như mẹ nghĩ Bà Bính hoang mang:

– Con nói vậy là sao? Con gái một ông tổng giám đốc ngân hàng, sao lại có biệt danh nữ hoàng áo đen", mẹ nghe ù cả tai Vì giống thủ lĩnh một băng nhóm quá

Đoàn Bình rùn vai:

– Mấy đứa con gái nhà giàu, ỷ thế cha mẹ, xài tiền như rác ấy mà thủ lĩnh được ai hả mẹ Sở đĩ TuyếtNgân có biệt danh ấy, vì cô ta luôn mặc đồ đen đến vũ trường để nhảy đầm!

Lời nói của Bình khiến bà Bính phải suy nghĩ Dù có là thời đại nào thì con gái đến vũ trường, quán

cà phê là điều không gía đình nho giáo nào chấp nhận nổi

Trang 27

Bình! Nhớ là phải dẫn bạn gái con về trước lễ giỗ cụ tổ dòng họ nha Mẹ muốn phải thông báo trườc

để dòng tộc lo liệu đám cưới của con được chu tất

Con cần mẹ nhắc ngày giỗ không, con trai?

Bình ấm ức:

– Con không quên đâu, thưa mẹ

Nện gót giày, anh bước nhanh về phòng, đóng sập cánh cửa gỗ, mạnh đến mức bà Bính giật nảy người dưới phòng khách Bà hiểu tâm trạng cậu con trai của mình, nên im lặng

Bình thả người xuống giường, tức mẹ thật nhiều Tự nhiên sao mẹ bắt ép anh chuyện vợ con Con còn bao nhiêu dự định chưa làm Ngày trước sao mẹ không cố sanh thêm vài ba người con nữa, để anh làm con một làm gì, cho khổ

Cái gì cũng nhất nhất nghe lời mẹ Nghe theo thì khổ thân mình, cãi cha cãi mẹ thì trở thành đứa con bất hiếu Buồn thật

Bình vùng dậy, anh đến tủ lạnh, lấy một lon biavà tu một hơi cho đến khi cạn sạch Anh vẫn nghe chưa đã cơn giận

Trang 28

Bật tivi, mắt anh chạm phải cảnh đôi tình nhân đang yêu nhau Dạo này, tivi chiếu toàn phim tình cảm, mẹ anh mê phim đến quên cả giờ cơm Có lẽ vì nhiễm phim nên mẹ anh mới bắt anh lấy vợ đấy.Bình chả hứng thú gì loại phim này.

Bình chợt nhớ tới cô gái tên Hương Giang, cô gái nhỏ bất ngờ anh gặp trong buổi chiều mưa lạnh Hương Giang không đẹp bằng Tuyết Ngân, và số phận thì đang muốn đẩy cô xuống vực thẳm Bình khẽ thở dài Ngày mai, anh biết sắp xếp cho cô bé vào làm ở bộ phận nào của xí nghiệp đây? Để một

cô gái nhỏ đi trộn đất, đổ khuôn gạch ư? Hương Giang liệu làm nổi không? Các phòng ban thì khôngcòn chỗ trống, bởi cô đâu có bằng cấp gì

Mệt mỏi trăn trở, anh chìm vào giấc ngủ sau khi tắm gội mà không ăn cả cơm tối Bà Bình lên tận phòng gọi con trai xuống ăn cơm

Nhưng thấy anh ngủ ngon, bà chép miệng, khép cửa phòng, trở xuống

Tận bây giờ kém mười sáng hôm sau, Bình mới tỉnh giấc Anh cuống quít làm vệ sinh cá nhân Từ ngày thay bố anh làm giám đốc xí nghiệp, Bình chưa đi trễ bao giờ Vậy mà, hôm nay anh lại dậy muộn Bụng thì đói, nhưng không còn thời gian Anh nhớ đến lời hứa với Hương Giang Anh mở tủ

Số tiền anh còn quả thật chỉ hơn hai ngân đồng Anh đã không tính sai, khi hỏi Hiệp mượn tiền

– Mẹ cứ dùng trước, trưa con về được, con ăn sau vậy Con phải đi mẹ ạ

Khách hàng hơi khó tính, con không muốn họ nghĩ là con kiêu ngạo, coi thường họ

Bà Bình đành im lặng nhìn theo con trai Bình đi Honda Anh khiến bà mẹ buột miệng thắc mắc:– Kêu trễ giờ, sao con không đi xe hơi?

Trang 29

Chiếc môtô khẽ chồm lên, rồi hòa nhanh vào dòng xe buổi sáng Bà Bính dường như không mấy quan tâm đến ngày tháng, bởi bao năm nay, Xí nghiệp Gạch ngói làm việc tất cả các ngày trong tuần.Chủ nhật cũng giống như thứ hai, thứ ba đầu tuần Bình thì không thể quên.

Bời chủ nhật, khối văn phòng xí nghiệp được nghỉ Anh cũng có quyền nghỉ ngơi, ngoại trừ các phầnxường sản xuất xảy ra sự cố, anh cần phải có mặt để giải quyết Nhưng hôm nay anh đã hẹn gặp Hương Giang

Hiệp đợi anh trước cổng.Vừa thấy anh, Hiệp đã nói:

– Chúng ra sang quán uống cà phê nghen

Bình so vai:

– Hãy tìm chỗ nào để ăn sáng và nói chuyện Tôi đói bụng quá

Hiệp kinh ngạc:

– Cậu chưa ăn sáng hả?

– Tối qua về nhà, mệt quá, tôi lăn ra ngủ luôn Sáng nay tưởng dậy không nổi

Hiệp tủm tỉm:

– Cô bé con kia có phải là động lực kéo cậu rời khỏi giường không nhỉ? Tôi ngạc nhiên thật đấy Mộtngười nổi tiếng máu lạnh trước đàn bà nhự cậu, hôm nay, bắt đầu thay đổi rồi ư? Sự rung động của trái tim

Bình đập cái “bốp” lên vai Hiệp:

– Buổi sáng, cậu uống nhằm thứ gì vậy hả?

Còn chưa chịu gọi món ăn Bao tử của tôi nổi loạn mà thôi

Bình nói xong, anh gọi cho mình tô bún bò gân, món ruột của anh Hiệp đành imlặng, anh kêu món bún bò Huế

Vừa ăn, Bình vừa hỏi:

– Cậu đem tiền cho tôi mượn chứ?

Trang 30

– Đã có ai đâu Tại tôi ngẫm nghĩ đàn ông bọn mình, không có phụ nữ cầm trịch sẽ khó mà dư dả lắm.

Hiệp cố nuốt xuống bụng gắp bún, anh khoát

– Điên hay sao mà rước ngữ ấy về làm vợ? Thử đó, chỉ còn cái vỏ bọc của cha mẹ bằng vàng thôi, ruột chắc là thối không thể ngửi Mẹ cậu sao lại chọn người đàn bà này chứ?

Bình cười như mếu:

– Tối qua, tôi với bà già cự nhau một hồi Là mẹ của Tuyết Ngân muốn kết sui gia với mẹ tôi Người lớn, họ biết gì về thời hư tật xấu của con cháu họ đâu

– Kết quả thế nào? - Hiệp tô mò

– Bà già nghe tôi điểm tật của Tuyết Ngân thì tỏ ra hoang mang Nhưng bà nói, thầy bói bảo, năm nay tôi phải cưới vợ để sự nghiệp được bền vững Bà cho tôi tìm hiểu Thời hạn là trước ngày giỗ cụ

tổ phải dẫn người yêu về

Hiệp chép miệng:

– Chà! Cái vụ này nghe chừng hơi cam go nghen Cậu có đám nào khả dĩ đủ tư cách để cậu yêu thương chưa Từ nay đến ngày giỗ cụ tổ có hơn ba mươi ngày thôi Nháy mắt là tới liễn à

Bình than:

– Tôi thật sự chưa hề nghĩ đến việc này Thôi thì cử để coi, biết đâu trời thương cho tôi gặp được ai

đó Không phải cậu từng nói tình yêu là tiếng sét hay sao?

Hiệp đủng đỉnh:

– Ừ! Mọi bất ngờ đều có thể xảy ra vào giờ chót Ba ngàn đồng của cậu đây

Hiệp đặt xấp tiền vào tay Bình Anh hỏi thêm:

– Cậu chưa nói tôi biết, cậu cần tiến làm gì?

Bình bèn kể tóm tắt câu chuyện của Hương Giang cho Hiệp nghe Hiệp từ tốn:

– Cậu không sợ bị cô bé gạt hả?

Sao lại gạt chứ? Cô bé rất chần thật Tôi tin vào cảm giác của mình Bây giờ, tôi tới nhà cô ấy Cậu muốn đi không?

Hiệp cười:

– Nếu đi cùng cậu, tôi sợ mình không cưỡng được sự nổi loạn của con tim

Cùng cậu đối đầu, tôi không muốn Cậu hãy đi đi! Tôi cầu chúc cho cậu gặp được mối nhân duyên

Trang 31

kỳ ngộ.

– Cám ơn cậu Nhưng cô bé còn bé lắm, sẽ không ai chấp nhận đâu

– Ăn thua là con yim cậu kìa Đừng đánh mất cơ hội khi nó trong tầm tay của cậu

Hai người rời quán ăn bằng hai hường đi khác nhau

Dù nhà nghèo, nhưng Giang cũng chỉ giúp bố mẹ gánh nước tưới rau, hoặc ngày nghỉ, đi nhặt than

về bán lấy chút bạc lẻ, để dành mua bút mực Cô chưa phải làm gì quá sức mình Bây giờ, khi bố phải ngồi trong trại giam chờ ngày phán xét của tòa án, và nếu bà không lo nổi năm ngàn đồng để bồithường cho gia đình bà cụ già đã không may bị chồng bà tông nhầm, thì chắc chắn chồng bà phải ngồi tù một thời gian rất dài Dù vào tù, có rất nhiều tội danh, nhưng dư luận, họ không bao giờ phanh phui từng chi tiết Hợ sẽ truyền nhau ông đó đi tù

Và lý lịch gia đình khó mà rửa nổi vết chàm đen này Đời là vậy!

Các con của bà, tụi nó như tờ giấy trắng, như mặt nước biển trong xanh Nó không thể bị dính vết lọ

vô tình Xã hội này lỡ lý lịch bị tì vết, sẽ suốt đời tai tiếng, khó mà vươn lên Cũng bởi những suy nghĩ đó mà Hương Giang cả tuần nay muốn nổi loạn Kết quả buổi chiều qua, con bé chắc chắn đã dầm mưa rất lâu, và nó đã suýt chết trong mưa, may là gặp được người cứu

Bà Gái lau nhanh dòng nước mắt, khi bé Liên gợi to bên ngoài:

– Mẹ ơi, có khách!

Bà Gái bước khỏi phòng con gái, ra phòng khách Bà bảo Liên:

– Con vào canh chừng chị Kẻo sốt cao, chị con mê đi thì khốn

Bà quay sang người thanh niên, chưa kịp hỏi, thì người thanh niên đã lo lắng:

– Bác ơi Là ai trong nhà bác bệnh thế?

Bà Gái thở dài:

– Con gái lớn của tôi Hôm qua, nó bị trúng mưa, về nhà tôi đã sợ mà ép nó uống thuốc, rồi cạo gió,

Trang 32

vậy mà lúc bốn giờ sáng nó lên cơn sốt nóng Cậu là ai?

Cậu tìm tôi có việc gì không? Tôi hình như tôi chưa từng gặp cậu?

Bình (người thanh niên không ai khác ngoài anh) nhẹ giọng:

– Dạ, thưa bác, cháu tới tìm Hương Giang Cô ấy sốt, sao bác không đưa vào bệnh viện?

Cậu tìm con gái tôi ư? Cậu quen biết nó hồi nào? Sao tôi không nghe con tôi nói gì hết vậy? Bây giờ con Giang đang bệnh, nó không thể tiếp cậu Thôi thì cậu cảm phiến về vậy Hôm nào, cậu ghé lại, được không?

Bà Gái có vẻ muốn đuổi khách Bình cố gắng giải thích:

– Hôm nay cháu đến đây, vì cháu và Hương Giang đã hẹn trước Bác cho cháu vào xem Giang bệnh

ra sao, nghe bác?

Bà Gái nói:

– Thì cảm lạnh, nóng sốt thường thôi Tôi nấu cháo giải cảm để nó ăn vào là khỏe Chứ gia đình tôi bây giờ, còn tiền bạc đâu mà đưa con đi bác sĩ

Bé Liên chợt chạy ra, mếu máo:

– Mẹ, chị Giang nóng như cục than, chị nói mơ nữa Mẹ! Liệu chị có chết không mẹ?

Bà Gái cuống quít chạy vào trong, quên luôn cá khách Bình mặc kệ bà Gái nghĩ gì

Anh nhanh chóng theo chân bà Trên chiếc giường rộng khoảng một mét hai cũ kỹ, Giang đang nằm

Cô nói mê, tay thì quơ lung tung:

Bố ơi? Bố đừng đi Cháu lạy các chú tha cho bố cháu Bố cháu bệnh

vào tù, bố cháu sẽ chết Tôi đồng ý bà phải cho tôi mượn trước Anh giúp tôi điều kiện

Bình đặt tay lên trán Giang Nóng quá! Anh nhìn cô và quyết định:

– Phải đưa cô bé đến bệnh viện ngay, sốt cao quá, sẽ rất nguy đến tính mạng

Bà Gái cắn chặt môi:

– Nhưng tôi không có tiền

Bình điềm đạm:

– Bác đừng lo! Phải cứu người trước

Cháu sẽ giúp bác Bác gọi cho cháu chiếc xe tắc xi Cô bé không thể ngồi xe máy

Bà Gái lưỡng lự:

– Tắc xi đắt tiền lắm cậu ơi Để tôi gọi xe bò, được không cậu?

Đang rối nghe bà Gái nói thế, Bình suýt bật cười Nhà nghèo đúng tà tội nghiệp Bây giờ bất quá người ta đi xích lô, có ai ngồi xe bò bao giờ? Anh đã kịp ngăn được tiếng cười Bác đừng ngại, cháu

đã nói, cháu sẽ trả tiền kia mà

Mau lên bác!

Trang 33

Bà Gái lật đật chạy ra ngoài đầu hẻm.

Bình không chần chừ, anh bế xốc Hương Giang lên tay, chạy theo bà Gái

Thật may mắn, Hương Giang được cấp cứu kịp, nên đã thoát chết trong đường tơ kẽ tóc Vừa nghe bác sĩ thông báo, bà Gái đã Bà nói nghẹn ngào:

– Tạ ơn trời phật đã khiến xui cậu đến nhà tôi kịp lúc Nếu không, chắc chắn con gái tôi đã không thểsống Ơn này, tôi nhất định trả cho cậu

Bình từ tốn:

– Xin bác đừng nói vậy Cháu là bạn của Giang, việc cứu Giang là trách nhiệm của cháu Bây giờ, bác để cháu giúp bác trông chừng Giang, bác về nhà lo công việc đi Bác cầm ít tiền để mua đồ àn nhé

về mua đồ ăn cho gia đình Khi nào có, bác trả lại cháu sau Cháu nói thế, bác yên lòng chưa?

Bà Gái đành phải nhận số tiền Bình đưa, bởi trong nhà bà lúc này có lẽ cũng hết cả gạo rồi Thời gian tới, bà phải làm gì để nuôi các con của bà đây? Chả lẽ bà phải chấp nhận để Hương Giang đi hán cà phê ôm ư?

Người mẹ nức nghẹn, bà cố dằn nỗi đau, bà nhất định không để con gái bước chân vào những nơi đó.Hương Giang mở mắt Đầu cô nhức kinh khủng, chân tay thì rã rời, cứ như không phải là của cô vậy.Mắt có chạm vào trần nhà Ngay lập tức, cô bật dậy

Nhà của cô làm gì có trần? Lo lắng, Giang nhìn quanh Có nhiều chiếc giường kề sát nhau, và nhiều bệnh nhân đang nằm trên giường Mình đang ở bệnh viện ư? Tại sao lại phải vào cái nơi quá tốn kémnày?

Một bàn tay ấn vai Giang, không cho cô ngồi dậy Giang trừng mất nhìn lên

Các người làm cái gì thế? Không biết tôi chỉ là đứa con gái hay sao? Ủa

Hương Giang nín khe, cô nhặn ra người ấn vai mình, chính là người đàn ông đã giúp cô khỏi cơn chết cóng vì mưa

Bình nhẹ giọng:

– Em nàm xuống đi Vừa dứt cơn ốết, em còn yếu lắm

Hương Giang gượng gạo:

– Sao anh lại ở đây? Và tại sao tôi phải vào viện thế? Là ai đưa tôi vào?

Trang 34

Bình trầm tĩnh:

– Tôi đến nhà em, gặp lúc em sốt cao quá, những 39 độ lận Tôi và mẹ em đưa em đi cấp cứu Bác sĩ nói, nếu chậm khoảng nữa giờ, tính mạng em khó qua nổi Bây giờ thì ổn rồi

Hương Giang chớp mắt:

– Mẹ tôi đâu rồi?

– Tôi nói mẹ em về nhà lo cơm nước cho mấy đứa nhỏ

Thật làm phiền anh quá!

– Đừng khách sáo như vậy Tôi đã hứa giúp em, thì nhất định tôi không thể sai lời hứa Bây giờ, em thấy trong người thế nào?

Hương Giang cười gượng:

– Tôi áy náy quá Tự nhiên kéo anh vào chuyện của gia đình tôi Bây giờ còn khiến anh nhọc lòng

vì tôi nữa Tôi lại nợ của anh chút tình người nữa rồi

– Tôi không ngờ một cô gái còn trẻ như em, lại nói ra được những câu đầy cá tính như vậy Hãy nghe lời tôi, ăn cháo rồi uống thuốc Khỏe lại, em còn nhiều việc cần làm Hương Giang đỡ tô cháo Tay cô vẫn còn run Tô cháo nhẹ hều, vậy mà cứ y như nó nặng vài ký lô ấy Có lẽ tại cả ngày qua côchưa ăn gì?

Bình nhăn trán:

– Tay em run quá, cháo nóng, coi chừng đổ Để tôi giúp em vậy!

Hương Giang đành phải đưa tô cháo cho Bình Anh múc từng muỗng Dù ngượng kinh khủng, cô

Trang 35

vẫn không thể từ chối Thôi thì cứ ăn trước, chuyện gì sẽ tính sau.

Bác sĩ vào khám bệnh thêm lần nữa cho Giang Chích mũi thuốc tăng lực, bác sĩ nói:

– Cô vừa bị cảm phong hàn, vừa bị kiệt sức vì thiếu sự ăn uống điều độ

Đừng nghĩ rằng con gái mười bảy bẻ gãy sừng trâu nhé

May là gia đình đưa cô nhập viện kịp, nếu không, điều tệ hại đã xảy la

Muốn nhanh hồi phục, phải ăn uống tốt Bây giờ cô nằm tạm thêm vài giờ, chiều tôi khám lại, nếu thấy ổn, tôi sẽ cho cô về

Hương Giang kêu lên:

– Bác sĩ ơi! Tôi thấy người tôi đã hồi phục Tôi chỉ bị cảm, chứ tim gan bao tử tôi có sao đâu Tôi còn công việc quan trọng cần giải quyết Tôi không thể nằm một chỗ Xin bác sĩ hãy cho tôi về!Bác sĩ nheo mất:

– Một cố bé con, chưa hết tuổi quàng khăn đỏ, có chuyện gì để làm ngoài việc đi học Bây giờ, các trường đã nghỉ hè rồi Đừng nói sối để về nhà đi chơi nữa Cảm nắng, cảm mưa coi vậy chớ khi nặngrồi, cũng khó qua nổi đấy

Hương Giang lắc đầu:

– Tôi không còn nhỏ như bác sĩ nghĩ đâu, và tôi càng không có thời gian để đi chơi hay quậy phá người khác Tôi phải làm việc để phụ gia đình tôi Hiện tại, gia đình tôi đang rất khó khăn Tôi khôngthể nằm đây Bác sĩ không cho, tôi đành phải trốn viện

Lời của Hương Giang khiến bác sĩ Văn ngẩn người ông nhìn cô gái chăm chãm như cố tìm ra vài nétngười lớn ở cô bé còn khóc nhè, khi mẹ đi chợ về không mua quà cho cô ta này

Hương Giang cong môi:

– Làm gì bác sĩ nhìn tôi ghê vậy Bộ tôi nói có gì sai à?

Bình quay trở lại với một túi nhỏ đựng đầy thuốc Trời đất? Sao anh ta không hỏi mình, chưa gì đã mua thuốc chớ? Thật là Có nhăn nhó:

– Anh không hỏi tôi đã mang tiền đi mua thuốc Vậy thì tôi mặc kệ anh Tôi không uống thuốc đâu

Ở nhà, mỗi khi tụi tôi bị cảm, mẹ tôi đều lấy lá trầu giã với rượu, ngâm với củ rễ niền (một loại củ giống củ riềng), sau đó bỏ vào miếng vải, chà đều lên người bệnh, tới khi nào xác thuốc lá khô thì vứt bỏ Sau đó thêm nồi lá xông nữa, bệnh sẽ tự khỏi thôi

Trang 36

Bình nheo mắt:

– Cô bé sợ uống thuốc, đúng không? Vậy mà tôi cứ nghĩ Giang can đảm lắm chứ

Hương Giang cãi ngay:

– Thuốc chẳng có gì đáng sợ Là tôi thấy tiếc tiền thôi Bởi tôi đâu đau ốm gì

Tiền đó là mua phở ăn còn nhanh hơn uống thuốc nữa

Bình ngớ người Anh nhìn Giang chòng chọc đến mức cô phải gắt lên:

– Anh nhìn cái gì? Bộ tôi nói sai à?

Bình giả lả:

– Không sai! Nhưng là một suy nghĩ lạ lùng nhất mà tôi chưa từng mục kích

Thuốc đã lỡ mua, không thể trả Cứ uống hết theo toa, tôi không đòi tiền em đâu

Cô bé rất yếu bản thân anh cũng hiểu điểu đó, qua hai lần anh bồng cô trên tay, cô nhẹ tênh như một đứa bé lên mười tuổi được uống sữa mỗi ngày Vậy mà lạ làm sao Cơn mưa lớn, gió lớn chiều hôm qua vẫn không cuốn được cô theo Phải vì trong con người bé như chiếc kẹo kia tiềm ổn một nghị lựcsống kiên cường? Không chỉ cho bản thân cô, còn cho cả gia đình

Bình lo lắng:

– Em chóng mặt phải không? Để tôi dìu em nhé

Hương Giang khẽ cưởi Bình chợt ngẩn ngơ, bỡi nụ cười của cô rất đẹp Nụ cười được tô điểm thêm nhờ chiếc răng khểnh bên hàm răng phải Và hai chấm đồng tiền xinh xắn nắm lún sâu trên gồ má mịn màng Thật là hoàn hảo!

Giang không biết những suy nghĩ của Bình Cô cười vô tư:

– Tôi không sao Tại nắng làm tôi chói mắt một chút Bây giờ thì hết rồi

Bìnll thở phào:

– Không sao thì tốt Để tôi kêu xe ôm Xe của tôi gởi lại ngoài con hẻm nhà em rồi

Giang tròn mắt:

Trang 37

– Anh nói sao? Anh vì đưa tôi đến bệnh viện mà để đại xe Honđa của anh ngoài hẻm à? Ôi trời, vậy thì mất tiêu rồi.

Bình cười:

– Không mất đâu, tôi gởi bà bán nước mía

Giang hiểu ra, cô chữa sự quê độ của mình bằng câu:

– Nói năng chẳng đến đầu đến đuôi, làm người ta cứ tưởng

Cô bỏ ngang cáu nói của mình Bình im lặng cười Anh gọi chiếc Honda ôm, nhưng Hương Giang chợt hỏi:

– Chuyện tôi nhờ anh giúp, thế nào?

Bình nhẹ giọng:

– Tôi đem tiền đến nhà, mới biết em bệnh đó chứ

Giang suy nghĩ rồi nói:

– Tôi không muốn mẹ tôi bận tâm về tiền bạc, chúng ta tìm chỗ nào nói chuyện nhé

Bình đồng ý Anh bèn kêu xe ôm chạy về phía bãi biển

– Buổi trưa nóng nắng, nơi mát mẻ nhất chính là ngoài bãi biển, dưới bóng mát của rừng phi lao Bình mua thêm chai nước suối, bịch bánh quy kem, vài trái cam Bố Hạ, loại cam sành ngọt nổi tiếng vùng Đông bắc quê anh

Xe ôm đừng trước rừng phi lao Gió thổi mát rượi, làm bay từng lọn tóc mểm mại trên vai Giang Nhìn cô lúc này vừa mong manh vừa dịu dàng, thanh thoát Bình ân cần dặn dò người chạy xe ôm.– Tôi gởi bác thêm tiền, phiền bác chạy đến số nhà hẻm nói với người nhà cô Giang, không cần đến bệnh viện nữa Cô ấy đã khỏe, chiều sẽ về nhà

Hương Giang ngỡ ngàng:

– Anh nhắn tin cho mẹ tôi à? Mất công quá!

– Phải như thế, nếu không mẹ em sẽ nấu đồ ăn đem vào bệnh viện cho em, như vậy còn mất công hơn Thôi nào, bây giờ em cứ ngồi đây, tịnh dưỡng thần sắc của mình nhé

Giang im lặng Bạn bè của cô thương quý cô cũng khá nhiều, nhưng chu đáo và ân cần như Bình thì hình như chưa có Chắc vì Bình là người lớn Người lớn thì mọi suy nghĩ của họ luôn sâu sắc hơn tụi choai choai cỡ như Giang và tụi bạn học chung Sự quan tâm này cũng không gióng kiểu của

bố mẹ thường lo lắng cho con

Bình khiến đầu óc vốn bình yên, vô tư của Hương Giang bị xáo trộn mất rồi

Trong một thoáng, Giang quên mất Bình đang bên cạnh Cô nằm trên cát trắng Dưới bãi biển nắng như ngàn vạn đóa hoa cúc nhảy múa Còn ở dưới bóng hàng phi lao, dương liễu cát rất mịn và mát Cát gây cho Giang cầm giác cô đang nằm trên tấm nệm nước

Vòng tay dưới đầu, làm gối Giang ngước mắt nhìn lên bầu trời rất xanh phía trên cao Bình yên đến

Trang 38

nao lòng?

Đoàn Bình ngồi cạnh Giang, lặng lẽ ngắm cô Nhìn họ lúc này, ắt không ai nghĩ, họ vốn là người xa

lạ với nhau, cách đây hai mươi giờ đồng hồ Cũng không ai tin rằng cô gái nằm dưới cát kia, đang mang trong lòng một nổi đau nhức nhói Nỗi đau đẩy lo âu phiền muộn Giữa thiên nhiên, con người vừa bé nhỏ vừa đơn độc

– Hương Giang!

Giọng Bình thật nhẹ Giang vẫn giật mình, Cô chống tay ngồi dậy Bình đã cản cô:

– Đừng! Tôi muốn nhìn em, thế này Như thế, em mang dáng dấp thiên thần hơn

Hương Giang tròn mắt:

– Anh! Anh tán tôi đấy ả?

Bình mỉm cười:

– Em nghĩ sao, tùy em Bởi tôi chưa hề biết tán gái thế nào Em cười và không tin à?

Giang ngồi dậy:

– Vâng! Anh có bề ngoài của ngưới đàn ông lãng tử, phong lưu, tuy khuôn mặt anh khá lạnh lùng, cao ngạo, nếu khồng nói là khó ưa

– Tôi không nói dối em đâụ.Vì chuyện này mà tôi đang khốn khổ trước áp lực của mẹ tôi đấy

Hương Giang so vai:

– Đừng nói với tôi rằng, mẹ anh bắt anh lấy vợ theo ý bà nhé

– Xin lỗi, tại tôi không ngở em lại đoán biết được điều này

Giang cười toe:

– Thật ra, tôi chỉ nói đại thôi Trong mấy bộ phim chiếu trên tivi, chả phải toàn mấy vụ các bà mẹ, bànội giàu có áp đặt con cái lấy vợ lấy chồng the ý họ đấy sao?

Giang hỉnh mũi:

Trang 39

– Cô gái mẹ anh chọn cho anh, chắc phải đẹp lắm.

– Ừ đẹp!

– Cô ấy côn giàu nữa?

– Ừ! Con gái một ông Tổng giám đốc ngán hàng

Giang so vai:

– Vậy thì anh chẳng nên từ chối Người ở tầng lớp giàu sang như anh, hết đời cha sang đời con đời cháu, sẽ không bao giờ bị nghèo như tụi tôi, bởi họ có một cái nền móng vững chắc bằng đá tảng.– Tôi không muốn lấy cô ta

– Vì anh có cô gái khác à?

– Không! Vì cô ta quá nổi tiếng, sự nổi tiếng khiến tôi rùng mình

Hương Giang chép miệng:

– Thì ra vậy! Mẹ anh biết không?

Tôi đã nói cho mẹ tôi nghe Nhưng bà vẫn muốn tôi cưới vợ trong năm nay

Mà tôi thì chưa hề nghĩ đến chuyện yêu ai đó Làm sao lấy vợ được

Hương Giang tỏ vẻ thú vị trong câu chuyện của Bình Cô tò mò:

– Tôi đoán, mẹ anh chịu nhượng bộ anh, vì anh là con trai duy nhất của bà

Bà không thể nhìn anh buồn

Bình so vai:

– Mẹ tôi là người cố chấp, độc đoán lắm Đã vậy, bà còn tin lời thầy bói

Hương Giang kêu lên:

– Thầy bói nào chả bói ra ma, khi biết rõ túi tiền của mẹ anh rất nặng Anh phải đấu tranh

Hạ giọng, Giang cười cười:

– Trong đám bạn gái học cùng anh nè, em gái bạn anh nè, thậm chí là các cô ở xí nghiệp anh nữa

Trang 40

Thiếu gì người đủ tư cách tôt Anh đừng quá lo lắng, căng thẳng làm gì Đôi khi, tình yêu đến rất nhanh Là tôi nghe sách vở nói vậy thôi.

Bình nhìn sững vào Hương Giang Trong đầu anh vừa lóe lên một ý nghĩ

Hương Giang bắt gặp ánh mất lạ lùng của Bình Cô chột dạ, gắt khẽ:

– Này! Tự nhiên sao anh nhìn tôi kỹ thế? Không phải đang so sánh tôi với cô gái do mẹ anh chọn đấychứ?

Bình chợt trầm tĩnh:

– Chuyện của tôi, chẳng nói nữa Tôi mặc kệ số mệnh đẩy đứa, tôi muốn hỏi em một câu đầy

Giang hơi quê, nhưng cũng nói:

– Anh hỏi đi?

– Số tiền mà người ta đòi gia đình em, sẽ được đưa ở đâu? Có người làm chứng chứ?

Giang cắn môi:

– Vâng! Tôi nghĩ, họ không đến nỗi nuốt lời đâu Vì tôi có nói rõ Trước khi tôi giao tiền, họ phải đem giấy bãi nại đến công an để bãi nại việc tống giam bố tôi Bố tôi được về nhà, tôi mới giao đủ tiền

Bình gật đầu:

– Em nói vậy, tôi hoàn toàn yên tâm Cuộc đời này, con người đang hiền lương cũng trở thành quỷ

sứ, một khi lòng họ nổi sự tham lam độc ác

Rút từ bóp ra một cọc tiền, anh đưa cho Giang:

– Số tiền năm ngàn đồng em cần đây Em cầm lấy đem về lo cho bố em nhé

Hương Giang rưng rưng:

– Anh tôi biết lấy gì để trả ơn anh?

Số tiền này, đừng nói là tôi, ngay bố mẹ tôi, chắc cũng chưa từng cầm trên tay

Hương Giang cắn môi, cúi đầu:

– Tôi hiểu anh rất tốt, anh lo lắng cho sức khỏe của tôi, điều này khiến tôi rất cảm kích Nhưng hoàn cảnh hiện tại của gia đình không cho phép tôi nghỉ ngơi

Nói thì dễ nhưng chờ được họ tha bố tôi về, cũng phải mất vài ngày Về nhà, bố tôi đâu còn được làm nghề cũ, phải tìm việc khác Anh không bao giờ rơi vào hoàn cảnh ăn bữa sáng lo bữa tối, nên anh nhìn cuộc sống rất đơn giản Tôi tuy chưa làm được gì ra tiền giúp bố mẹ, nhưng tôi ở trong

Ngày đăng: 15/03/2023, 20:19

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w