1. Trang chủ
  2. » Văn Hóa - Nghệ Thuật

Đi Myanmar : "Bụi bặm" ở Mandalay pptx

37 195 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Đi Myanmar : "Bụi bặm" ở Mandalay
Trường học Đại học Ngoại ngữ - Tin học Thành phố Hồ Chí Minh
Chuyên ngành Du lịch và Văn hóa Việt Nam
Thể loại Báo cáo du lịch
Năm xuất bản 2023
Thành phố TP. Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 37
Dung lượng 1,62 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Kiểu như xe chở gia súc bên mình, tệ hơn cả xe lam xe bốn bánh xứ mình ngày xưa là có hai băng ghế, xe chúng tôi đi phía sau không có ghế chi hết mà chỉ có một tấm chiếu trải ra chúng tô

Trang 1

Đi Myanmar : "Bụi bặm" ở Mandalay

Trang 2

Sau khi quất bữa tối no nê ở quán BBQ Harmony gần nhà trọ

Winner, chúng tôi gói ghém balô sẵn sàng ngồi trước nhà trọ

quánh bài chờ xe bus ngang qua rước đi Mandalay Từ Bagan

đi Mandalay gần hơn từ Yangon đi Bagan nên xe khởi hành

từ Bagan lúc 9h30' thay vì 6h tối như từ Yangon Rút kinh

nghiệm từ chuyến xe trước là máy lạnh xe quá lạnh vậy nên

chúng tôi đứa nào cũng chuẩn bị vớ, mặc quần dài, mang

Trang 3

theo mền mỏng để chống lạnh hẳn hoi Xe bus đi xuyên tỉnh ở Myanamar chạy rất đúng giờ và trật tự Đường đi từ Bagan đến Mandalay xấu hơn đoạn Yangon - Bagan nên hơi xóc, xe đi Mandalay ghế ngồi cũng không thoải mái bằng chuyến đi từ Yangon nên cảm giác hơi khó chịu Mặc kệ, tôi vẫn cố gắng ru mình ngủ nhằm có sức để mai đến Mandalay

đi chơi mà không bị ngủ gật ngủ gà

Thế nhưng cuộc đời thật có lắm cái bất ngờ mà có tính trước cũng không được Chúng tôi chuẩn bị cho đã, lo sợ xe lạnh mang quần dài, mền vớ lượt phượt vậy mà đi nữa đường xe bỗng hư máy lạnh bắt đầu nóng nực Xe bus máy lạnh

thường không có cửa sổ nên khi không có máy lạnh thì ngột ngạt kinh khủng Không giống với Việt Nam mình, khi

không có máy lạnh chắc chắn hành khách sẽ la toán lên rầm trời [ chuyện này tôi đã gặp bản thân cũng có cằm rằm vụ máy lạnh xe này một vài lần ] còn với người dân Burma thì hình như họ đã quá quen chịu nóng nực nên chẳng thấy ai ca

Trang 4

thán la lối chi hết Trên xe chỉ có 2 cô Tây ba lô 4 đứa Việt

balô là xì xào rồi chạy lên complain tài xế tài xế bảo xe hư

máy lạnh cho mượn cái quạt tay bằng nhựa Vậy là 4 đứa

thay phiên nhau lạch phạch cái quạt nhựa ấy xoay vòng

không thể chợp mắt thêm cho hết quãng đường còn lại của

chuyến đi

Trang 5

Ngồi trên xe tôi để ý phía trước chỗ ngồi ghế nào cũng hay

treo cái bọc nylon, bữa xe từ Yangon đi Bagan cũng vậy Tôi

cứ nghĩ chắc bọc đựng ói như bên mình nhưng mà sau đó

mới thấy là không phải, cái bọc đó công dụng chính là để cho

người Myanmar nhổ nước trầu… vì đa số họ ai cũng ăn trầu

nhai nhóp nhép không kể già trẻ gái trai

Trang 6

Còn 20’ nữa đến Mandalay, xe dừng lại ở bến xe ngoại thành

để thả vài khách xuống rồi sẽ tiếp tục chạy vào bến đỗ gần

khách sạn Chịu đựng không nổi vì không có không khí để

thở, chúng tôi quyết định xuống xe để bắt xe taxi vào thành

phố Taxi ở Mandalay rất cũ giá cao hơn xe cab Vì tinh thần

tiết kiệm của chuyến đi nên tụi tôi bắt xe cab vào thành phố

Trang 7

để đến nhà trọ đã đặt trước cầu may nhà trọ có phòng trống

để có thể chợp mắt vài tiếng Xe cab ở Myanmar nói chung

ở Mandalay nói riêng là rất cũ Kiểu như xe chở gia súc bên mình, tệ hơn cả xe lam xe bốn bánh xứ mình ngày xưa là có hai băng ghế, xe chúng tôi đi phía sau không có ghế chi hết

mà chỉ có một tấm chiếu trải ra chúng tôi ngồi bệt trên đó, hành lý được bác tài bỏ lên trần cột lại để chúng tôi ngồi

đước rộng rãi Mandalay vừa có cơn mưa đêm nên trời mát lạnh đường sá thì nhầy nhụa văng bùn tung tóe Xe chạy chừng 20’ sau là đến nhà trọ Royal tôi nhờ Min Thu book với giá USD 18/ nite cho 2 người có toilet máy lạnh Xe dừng trước nhà trọ cửa đóng then cài kín bưng Phố xá Mandalay không có đèn đường sáng rực nên hình dung lại cảnh lọ mọ bấm chuông cửa nhà trọ mà thấy nhớ dễ sợ Bấm chuông hoài sau đó anh chàng nhân viên nhà trọ mới ra mở cửa

thong báo là phòng chưa có… nhưng không sao, chúng tôi có thể mang hành lý vào ngồi nghỉ ở bộ salon giữa nhà Lúc chúng tôi đứng bấm chuông chờ cửa, tôi thắc mắc tại sao bác

Trang 8

tài lái xe cab thả chúng tôi xuống, khuân hành lý vào trước

nhà trọ rồi mà không chịu đi mà cứ lảng vảng hoài phía trước

vậy… thì ra bác ấy chờ chúng tôi vào trong an toàn rồi mới

lên xe nổ máy chạy đi, thật cảm động tôi càng thêm quý mến

người Myanmar hơn nữa

Trang 9

Chúng tôi chia nhau bộ salon để ngã lưng Tôi nhường cho 3

người bạn đi chung nằm còn tôi… ngủ ngồi Ổn định chỗ

nằm xong là 5h sáng, chúng tôi đi nhanh vào giấc ngủ ngay

sau đó chẳng chút trằn trọc bâng khuâng gì Tôi ngủ ngồi nên

bị trẹo cái cổ vậy nên phải dậy sớm, nói là sớm chứ lúc đó

cũng hơn 7h rồi nhân viên nhà trọ đã lục đục lau nhà dọn

dẹp cũng như khách bắt đầu xuống ăn sáng để bắt đầu ngày

Trang 10

mới đi chơi… trong khi đó mấy người bạn đi chung với tôi còn co ro trên salon say giấc nồng ngáy khò khò mặc cho thiên hạ ăn uống bên mình Nghĩ lại thấy cũng vui thiệt, khách cứ ăn mặc kệ, tụi này khò khò không quan tâm, cảnh tượng đó nhiều khi nhớ lại thấy hay thiệt, quả thật đó mới chính là những kỷ niệm khó phai khi đi bụi balô

Rồi cũng đến giờ thức dậy, chúng tôi xài ké toilet công cộng của nhà trọ để tắm rừa, quánh răng rửa mặt rồi gởi hành lý bắt đầu ngày đầu tiên quanh quẩn Mandalay

Trang 12

Đi rồi mới thấy, nếu không có cây cầu gỗ U Bein xinh đẹp

Trang 13

kia thì có lẽ Mandalay chẳng có gì nổi bật Bởi vậy mới thấy trời đất không cho ai tất cái gì cũng không lấy đi của ai tất cả

mà luôn có sự công bằng ở một vài sự bù trừ nào đó

Mandalay thật sự chẳng có gì nổi bật nhưng lại có cây cầu U Bein để hút khách vậy nên ai đi Myanmar dù có nghe nói về Mandalay lộn xộn nhưng cũng phải bỏ một hai bữa dể ghé qua Mandalay mà thăm cây cầu gỗ dài nhứt thế giới mang tên

U Bein Nói thêm một chút, Mandalay là thành phố to thứ hai của Myanmar sau Yangon Nếu Yangon sạch sẽ tươm tất thì Mandalay bụi bặm lộn xộn ngược lại với Yangon Thành phố này còn nghèo lắm, đường sá không sạch sẽ mà còn lộn xộn, nhếch nhác… tuy nhiên cũng có những khu như khu xung quanh Royal Palace thì rất sạch mát mẻ bởi nó là bề mặt của thành phố Ở Mandalay, chúng tôi dành buổi sáng để leo lên đồi Mandalay – điểm đến ai cũng không thể bỏ qua khi đến đây rồi sau đó ghé vài nơi được cho là “must see place” của thành phố như tu viện Shwe Nan Daw, khu Sanda Muni… rồi sau đó bỏ qua tất cả các nơi dính dáng đến chùa,

Trang 14

đền để đi ra vùng ngoại thành vùng ven ngắm cảnh vùng quê

cho thỏa mắt

Trang 16

Ở Mandalay, chúng tôi mướn xe taxi [ nói tiếng taxi cho sang chứ đây chỉ là chiếc xe hơi cũ kỹ thời xưa lơ xưa lắc không máy lạnh ] với giá 25k kyat/ ngày để đi chơi các nơi Phố xá Mandalay ngập tràn xe đạp thồ chở người xe khách đầy ngập người ngồi trên nóc xe nhìn như vùng miền núi ở ta vậy Mandalay nhộn nhịp hơn Bagan cũng dơ bẩn bụi bặm hơn Bagan nhiều Lúc đầu chúng tôi tính chỉ đi lòng vòng trong

Trang 17

Mandalay rồi ngày hôm sau mới đi Mingu bằng tàu sau đó buổi chiều đi Sagaing Hill cũng như làng Inwa gần đó ngắm hoàng hôn buông ở cấu U Bein Vậy nhưng khi chúng tôi leo đồi Mandalay các stupa trắng ở Sanda Muni xong đã ngán ngẩm với cảnh chùa chiền nên đổi hướng đi ngoại thành thì bác tại gợi ý chúng tôi nên đi Sagaing Hill, Inwa village rồi ngắm hoàng hôn ở cầu gỗ U Bein luôn với giá 50k kyat Kỳ kèo trả giá một hồi, bác tài hạ giá xuống còn 45k Kyat, vậy là

cả nhóm đồng ý… bác tài chở chúng tôi ghé một quán ăn ven đường cho chúng tôi ăn trưa buffet kiểu Myanmar ăn ngập mặt với giá mỗi đứa chưa tới 2k kyat thật là no nê vì món ăn rất ngon gần với khẩu vị người Việt mình

Trang 21

Myanmar nghèo, chưa mở cửa nhưng giao thông của họ khá trật tự người tham gia giao thông cũng có ý thức hơn hẳn xứ mình Họ biết nhường nhịn, đi đúng luật… nên suốt những ngày tôi đến Myanmar chưa hề thấy vụ va chạm xe cộ nào dù trên đường khá đông xe cộ lộn xộn Bắt ngang dòng sông Ayeyarwaddy là cây cầu Ava mới xây đẹp hiện đại, tôi để ý đường dẫn lên cầu chạy êm re chứ không bị vụ lún sụt như

Trang 22

mấy cây cầu bên mình Trạm thu phí qua cầu rất mắc cười, không có hiện đại như mình mà có một người đứng ngoài đường xe đi ngang là thu tiền không có xé vé hay quẹt thẻ tháng chi hết Nhưng không phải vì dễ dãi sơ sài vậy mà xe

bỏ chạy không đưa tiền phí, ngược lại họ giảm tốc nối đuôi nhau chìa tiền ra cho người thu tiền ở trạm rất nghiêm chỉnh, trật tự… Nhìn mấy bác tài đen thui, miệng nhỏm nhẻm nhai trầu đỏ lòm vậy mà nở những nụ cười hiền khô!

Trang 25

Sông Ayeyarwaddy nằm giữa 2 nơi chúng tôi đến chiều hôm

ấy, bên kia là Sagaing Hill với view tuyệt vời nơi có những

ngôi chùa trên cao chót vót rất đẹp còn bên này là đường đi

vào thành phố cổ Inwa nằm trên một cù lao giữa sông mà

muốn qua phải lên chuyến đò ngang Đường vào Inwa rất

đẹp, con đường đất nhỏ nhưng không chênh vênh mà phẳng

lì ẩn mình giữa hai hàng cây xanh rợp mát Đò ngang qua

Trang 26

sông chỉ mất vài phút bên kia là vô số xe ngựa đang chờ sẳn Chỉ cần trả vài ngàn kyat là xe ngựa sẽ chở bạn đi vòng

quanh Inwa băng qua những cánh đồng xanh mướt, những cổng thành cổ xưa đã ngã màu vô số những tháp cổ còn sót lại từ hàng ngàn năm trước đang nghiêng mình bên những hàng thốt nốt xanh cao giữa bầu trời ngập mây trắng lưng chiều Buổi chiều ở Inwa hôm tôi đến mát rượi, gió từ sông Ayeyarwaddy thổi vào từng cơn làm xào xạc những tán cây xanh bên đường hòa cùng với tiếng vó ngựa lốc cốc tạo nên một bản đồng dao thật tuyệt Những khu vườn trồng đầy chuối, những thửa ruộng đang còn rất xanh, từng nhóm trẻ nhỏ địa phương đang ôm cần ngồi câu cá bên đường… đã tạo cho Inwa một vẻ đẹp yên bình dễ chịu Chúng tôi rời Inwa trở lại đò ngang để sang bên kia để bác tài tiếp tục chở đến điểm đến mong đợi nhất khi đến Mandalay: Cây cầu gỗ U Bein

Trang 28

Cầu U Bein cùng với hồ Inle là hai nơi mà các bức tranh vẽ ở Burma tôi thấy tái hiện nhiều nhất Cầu U Bein là cây cầu làm bằng gỗ teak được cho là dài nhất thế giới Chúng tôi đến vào mùa nước khá lớn nên có thể nhìn thấy được sự phản chiếu của cậy cầu quan làn nước bởi mùa khô phía dưới cầu không có nước dân địa phương trồng hoa màu, rau củ ở đây Cầu U Bein dài 1,2 km, cầu làm bằng gỗ nhưng không có

Trang 29

cảm giác chênh vênh mà rất cứng cáp Tôi để ý thấy có một đọan cầu được làm bằng xi măng không biết vì lý do gì, có

lẽ đoạn này nước sâu nên cần làm cho chắc chắn hay sao đó tôi đoán vậy Trên cầu thỉnh thoảng có chỗ dung làm nơi nghỉ chân hóng mát buổi chiều các thầy tu từ những tu viện gần

đó rất hay đi bộ lang thang trên cầu rồi ngồi lại ở các nơi dừng chân nói chuyện với nhau Buổi chiều tôi đến trời có mây đen cuồn cuộn nên mặt trời không rõ để tôi ngắm hoàng hôn trọn vẹn… thế nhưng cảnh người dân hối hả đi làm về trên cầu hay từng tốp du khách, từng nhóm các sư thầy đi qua lại cầu cũng đã làm tôi chơi vơi với cảnh trí tuyệt diệu đẹp như tranh của nó Chúng tôi mướn một chiếc xuồng nhỏ có ngừơi chèo qua lại trên sông để có thể ngắm cầu U Bein từ các phía khác nhau cảm nhận vẻ đẹp của nó đến tận khi mặt trời đã khuất hẳn mới rời U Bein để trở về nhà trọ ở

Mandalay

Trang 32

Ngày hôm sau, buổi sáng chúng tôi ăn sáng ở nhà trọ xong, bắt taxi đi ra bến tàu để mua vé đi Mingun thăm làng Mingun cũng như ngôi đền còn trụ khá nguyên vẹn sau trận động đất

dữ dội vào năm 1975 Ngôi đền còn in rõ những vết nứt rộng dấu tích của động đất tuy nhiên cây cối đã mọc phủ lấp xanh rất nhiều rồi Từ trên cao của ngôi đền Mingun khung cảnh dòng sông, những ngôi chùa ngôi làng Mingun phía dưới

Trang 33

hiện ra cũng rất mát mắt Người Burma khéo giữ thiên nhiên

xanh ngát nên đi chơi ở đây dù thời tiết khá nắng nóng nhưng

nhờ cây cối nhiều nên cảm giác cũng thấy dễ chịu hơn

Trang 34

Chúng tôi ăn buổi trưa ở Mingun trước khi quay lại tàu để về

Mandalay Buổi trưa ở đây chẳng có gì ngoài món bún gì đó

kiểu địa phương vị hơn khó ăn, vậy là chúng tôi thông minh

sáng suốt dùng món cá chiên tôm chiên họ thường dùng để

bán ăn vặt rồi order thêm mỗi người một dĩa cơm trắng nữa,

vậy là có được bữa trưa rất ngon với món cơm cá tôm chiên

ăn no nê mà giá thì rẻ ôi thôi…

Trang 35

Buổi chiều còn lại ở Mandalay , cả nhóm lang thang đi chợ,

đi khắp các con phố trung tâm Mandalay để ngắm nhìn cuộc sống thường nhật của ngừơi dân sở tại Ngừơi dân Mandalay cũng như hầu hết người Burmese ai ai cũng vui vẻ thân thiện, khi đưa máy ảnh lên chụp thì họ đều nhoẻn môi cười những

nụ cười thật tươi như chào đón chúng tôi thầm bảo cứ chụp thêm nữa Họ nhìn đen đúa, vẻ bề ngoài còn lếch thếch lắm nhưng có vẻ như ai cũng chứa trong mình sự thân thiện, gần gũi như nhau…

Buổi tối cuối cùng ở Mandalay, sau khi ăn no nê ở quán ăn Mann gần nhà trọ, bọn tôi ghé quán kem Nylon nổi tiếng Mandalay để ăn desert với ly kem tươi ngon mát lạnh Quán này xếp ghế ngồi sát ngay ngoài đường rất thú vị quán còn

có món chè như kiểu chè Thái ở mình cũng khá hấp dẫn, nếu

ai đó đi Mandalay nhớ ghé ăn cho vui nghe

Trang 36

Mandalay bụi bặm chúng tôi cũng đã có những ngày “bụi

bặm” ở thành phố đông đúc này Chia tay Mandalay vào buổi

sớm tinh mơ để ra sân bay đi Heho nơi có hồ Inle tôi sẽ viết

tiếp vào Note tới, con đường từ thành phố ra sân bay khá xa

nhưng rất đẹp… như đền bù cho chúng tôi vì những ngày bụi

bặm trong phố, những vạt hoa hướng dương vàng rực hai bên

đường lúc gần đến sân bay như món quà Mandalay đền bù

Trang 37

cho chúng tôi trước lúc chia tay… Tạm biệt Mandalay, tạm

biệt cây cầu U Bein trong chiều hoàng hôn hôm ấy, sẽ nhớ

hoài bóng nắng chiều nhẹ chiếu nghiêng ngang những cây

cột gỗ của cây cầu U Bein trên dòng sông phẳng lặng cùng

những nụ cười thân thiện thậm đậm nét vùng Mandalay…

Ngày đăng: 03/04/2014, 04:21

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w