Ngày trở về Hoàng Bình Trọng N tr v Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net N tr v Ch o mừn các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net/ Tạo[.]
Trang 1
N tr v
Ch o mừn các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động
Nguồn: http://vnthuquan.net/
Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ
MỤC LỤC
N tr v
N tr v
Tron cái buổi chia ta tại bến xe thị trấn hôm đó, H v Chiến có n ờ đâu phải hai chục năm sau họ mới ặp lại nhau tron nỗi đau khôn tả Trên ba chục b con dòn họ Phan Cự của Chiến, bom đạn iặc Mỹ đã cướp đi tới n ười cuối cùn Còn lại H với đứa con n o i iá thú
V o đến cổn , Chiến đã thấ một n ười đ n b n ồi s n sả bên th m “Ai thế nhỉ?” Đún lúc đó thì n ười đ n b n hểnh cổ ra:
- Ồ nh đã v ! Cậu ơi! Nh cháu v rồi!
Chị lật đật chạ đến đỡ chiếc balô con cóc bạc phếch trên vai Chiến, miện ríu rít hỏi hết câu nọ san câu kia m chẳn cần n he anh trả lời Chị ra iến múc nước đổ đầ xô, đầ chậu, iục anh rửa rá , tha quần áo Chiến rửa rá xon , thì một mâm cơm tươm tất đã dọn ra V o bữa, chị ăn uốn rất ít, cười nói tự nhiên như chẳn có việc ì quan trọn xả ra, chỉ lấ việc tiếp thức ăn cho Chiến, cho cậu Tảo l m vui Lát sau, cơm nước xon xuôi, ôn cậu tế nhị lẳn lặn đi ra n o i vườn, cuộc trò chu ện của hai vợ chồn Chiến chu ển qua một hướn khác
- Nếu chún mình ặp nhau iữa đườn , thì nh khôn nhận ra em đâu nhỉ? - Chị hỏi
Chiến cười buồn Đún , H tha đổi nhi u thật Từ một cô ái mặt hoa da phấn, đẹp nổi tiến thu
ấ , na chỉ l một phụ nữ bình thườn , lẫn v o trăm n hìn n ười đ n b khác của xứ đồn chua nước mặn Du chỉ có cặp mắt to tròn rực sán với cái nhìn chan chứa êu thươn v iọn nói n ân n a như hát l khôn đổi khác
Trang 2- Nh tệ lắm, lần trước v quê, chưa kịp ra mộ cắm cho mẹ que hươn , đã đùn đùn ra đi
Chẳn đợi n he chồn trả lời, H hích khẽ v o vai Chiến:
- N , thế lá đơn l hôn với em, nh đã viết chưa? Chưa hả? Nh vẫn như xưa, với n ười khác thì thúc như trốn trận, còn bản thân thì… cứ nh n nha kiểu “xem hoa quỳnh n ”
Chị móc túi áo, lấ ra tờ iấ ấp tư, đặt v o ta chồn :
- Biết nh ha quên, em viết sẵn một tờ Nh đọc thử coi, nếu thấ được thì ký quách cho xon … Mẹ con em sắp v o hẳn tron Tâ N u ên Các thứ iấ tờ cần thiết, em đã xin đủ Do vậ m ba hôm
na , chi u n o em cũn qua đâ hón xem nh đã v chưa Nh thôn cảm cho em S dĩ em vội vội
v n v n l vì phải v o tron ấ trước mười lăm thán tám để nhập học cho thằn cu Thắn Chiến vẫn nhìn H với đôi mắt dửn dưn :
- Thế lỡ hôm na tôi vẫn chưa v thì sao?
- Thì em vẫn đi V em sẽ ửi lại cho nh lá đơn n kèm theo v i tờ iấ có tên em ký sẵn Bao iờ
có iấ ọi, nh ra hầu tòa một mình Thời buổi n , chu ện l hôn tòa xử dễ ợt Có rắc rối đâu m lo… Ồ chết, suýt nữa em quên mất!
H lục lại túi áo, lôi ra một chùm chìa khóa:
- N he em dặn đâ n Chiếc chìa to nhất l của ổ khóa nh n o i Chiếc vừa l của ổ khóa buồn , chiếc bé nhất l của ổ khóa tủ Mình cứ nh n đi, em có dự trữ sẵn cho nh một số ạo, đỗ, lạc vừn … ăn cũn được v i thán Các thứ thức ăn vật dụn để đâu, em hi sẵn cuốn sổ bìa đỏ đặt tron tủ N kỵ iỗ ôn b nội, ba, mẹ, chú tư, cô út, em cũn hi tron đó, nh nhớ hươn khói Chiến iơ ta một cách vô thức, rồi rụt n a lại Trên khuôn mặt của anh chợt xuất hiện nhữn mản tím tái đến khó coi:
- H n … Tôi n hĩ… chún mình có thể l … l hôn, nhưn mẹ con em vẫn… vẫn lại n ôi nh
ấ … cũn được…
- Ồ khôn , khôn ! - H lắc đầu n uầ n uậ - Sao nh nói thế? Đó khôn chỉ l nơi , m còn l chốn phụn thờ tổ tiên Nếu nh h sinh thực rồi thì thôi, chứ trời còn để sốn , thì phải qua v đó để ánh vác phận sự thiên liên của n ười con trai du nhất còn lại của dòn họ Phan Cự chứ
- Trời ơi! Hóa ra nếu tôi chết thật thì em chỉ mất một mình n ười chồn , nhưn tôi lại lù lù qua v , thì em chẳn nhữn vẫn mất chồn , m còn mất luôn cả bố mẹ, em út họ h n , mất nh mất cửa
- Nh đừn nói thế! Giá nh biết được em sun sướn đến mức n o khi n he tin nh còn sốn , mặc
dù em cũn lườn trước được cuộc l hôn của hai ta l khôn tránh khỏi Em mừn l mừn cho họ Phan Cự nh ta khôn phải tu ệt tự Em mừn l mừn cho mẹ Chao ôi! Nếu n ười chết m có linh hồn thật, thì dưới suối v n , iờ phút n mẹ vui biết bao nhiêu Nh sắp xuất n ũ rồi phải khôn ? - Minh H bất chợt lái câu chu ện qua hướn khác, khôn một chút chần chừ, chẳn mả ma r o đón
- V đi thôi, v quê m cưới vợ n a đi để kiếm một đứa chốn ậ
Trang 3- Trời ơi! Tôi thực tình khôn hiểu sao lúc n em còn đùa cợt được?
- Thế nh muốn em khóc ? Em đã khóc đến khô kiệt nước mắt rồi Từ iờ đến chết, em chỉ cười thôi
*
* *
Chiến với H l n ười cùn xóm Hồi còn học trườn l n , mỗi dịp hè, hầu như trưa n o Chiến cũn trốn bố lẻn v o cái lùm câ có miếu thờ Th nh Ho n phía đầu l n để bắt loại chim sáo chưa kịp ra r n v nuôi Nuôi chán, Chiến đem cho đám bạn bè lối xóm Tất nhiên, H , cô bé kém Chiến hai tuổi, có hai bím tóc đuôi chuột, có cặp má lúm đồn ti n, v đặc biệt, có iọn nói n ọt như mía, bao iờ cũn được chọn nhữn con đẹp nhất Thấ đôi trẻ chơi thân với nhau, b mẹ H có lần buột miện : “Bọn bâ sau n lớn lên dễ th nh vợ chồn lắm đó” Khôn n ờ lời nói nửa đùa, nửa thật ấ
đã th nh lời tiên tri Sau n lớn lên họ th nh vợ th nh chồn thật
Nhưn họ chỉ sốn với nhau trên dưới chục n thì Chiến lên đườn ra trận Tron cái buổi chia ta
v o một n đầu thu tại bến xe thị trấn hôm đó, H v Chiến có n ờ đâu phải hai chục năm sau họ mới ặp lại nhau tron nỗi đau khôn tả Trên ba chục b con dòn họ Phan Cự của Chiến, bom đạn iặc Mỹ đã cướp đi tới n ười cuối cùn V rồi, do một tờ iấ báo tử nhầm Chiến đã h sinh, m
H , mặc dù khôn nỡ bỏ mặc mẹ chồn sốn bơ vơ khôn nơi nươn tựa để đi bước nữa, nhưn hết tan chồn , cô đã sinh một đứa con n o i iá thú
Lần v phép ấ , Chiến chỉ quê một đêm, v cũn chỉ nằm lì nh cụ Tảo m khóc cho cạn khô nước mắt Hôm sau, Chiến đùn đùn ra đi như một kẻ chạ trốn với một h vọn : Rồi thời ian nơi đất khách quê n ười sẽ iúp lãn quên nhữn nỗi đau cắt ruột đó
Nhưn Chiến đã nhầm, thời ian khôn iúp anh quên được chu ện ì, hầu như đêm n o Chiến cũn chiêm bao thấ bón dán H lẩn khuất đâu đó tron căn phòn của anh Có lúc anh n hĩ: “Ha qua v đo n tụ với H ? Su cho cùn , cô ấ chẳn có lỗi với mình tron việc có con riên ” Nhưn rồi anh lại ạt đi v tự nhủ: “Khôn đời n o, mình l một thằn đ n ôn có chữ n hĩa, chẳn đui què
mẻ sứt, chẳn nhẽ lại l m bố dượn của một đứa con hoan !”
Suốt mấ thán trời, hai luồn su n hĩ thuận n hịch ấ đã l m tình l m tội đầu óc Chiến Cuối cùn Chiến đã viết một lá thư thu ết phục cô đồn ý cho anh l hôn Chỉ mười hôm sau, Chiến nhận được thư trả lời với mấ lời n ắn ọn: “Nh thu xếp v n a , c n nhanh c n tốt để iải qu ết côn việc
ia đình”
Chiến ước sao được vậ Chẳn nhữn chỉ nội dun lá thư trả lời kia, m n a cuộc trao đổi iữa hai
n ười hôm na thì rõ r n H đã tạo cho Chiến cơ hội hết sức thuận tiện để anh chia ta với cô một cách êm thấm
- Nh n , hình như chún ta chẳn có ì để nói nữa Em xin xuôi thị trấn kẻo lỡ chu ến đò chi u
Trang 4nhé
Giọn nói nhỏ của H , nhưn với Chiến bâ iờ lại như sét đánh n an tai
- Sao? - Chiến qua phắt lại, cười mếu máo - H định đi luôn bâ iờ ? Ít ra… em… em cũn chỉ cho tôi phần mộ của ôn b , cha mẹ, em út tôi nằm chỗ n o n o i đồn đã chứ
- Ừ nhỉ? Trời ơi! Sao em khôn n hĩ ra đi u n Nhưn m em chỉ biết mấ n ôi mộ của bố mẹ, của chú Tư với cô út Còn nhữn n ôi khác thì chỉ… chỉ có… thằn cu Thắn , con em biết m thôi
- Thằn cu Thắn biết hết ?
- Vân - H vừa nói vừa cắn v o mu b n ta - Hồi còn sốn , mẹ quý cu Thắn lắm, một đi u “cháu đích tôn b ”, hai đi u “cháu đích tôn b ” Đến lúc thằn bé lên năm, lên sáu, mỗi thán hai lần, rằm
v mồn một, mẹ dẫn cháu ra đồn thắp hươn lên các phần mộ
- Nếu vậ thì để cu Thắn iúp tôi…
- Ồ khôn , xin nh thôn cảm cho em - H nuốt khan nước bọt, iọn tr nên hấp tấp - S dĩ em…
qu ết bỏ l n ra đi chính l … để cho con em khỏi phải nhìn thấ nh đó thôi Chẳn l … từ lâu… cu Thắn vẫn n hĩ cha nó l liệt sĩ Phan Cự Chiến, cụ cố nó l quan n hè Phan Cự Ho n Nó rất tự h o
v dòn họ Phan Cự của mình Bâ iờ đùn một cái, ôn Phan Cự Chiến tr v v sẽ li dị với mẹ nó
vì nó l con hoan ! Sinh nó ra, em biết, cu Thắn sẽ khôn chịu nổi khi biết rõ chu ện n đâu!
H iọn chùn hẳn xuốn :
- Vì vậ … khi biết chắc, chún mình khôn thể đo n tụ được, em vì con m qu ết định phải đi thật
xa, v sẽ mãi mãi khôn tr v , để cu Thắn vẫn đinh ninh mình l iọt máu của dòn họ Phan Cự
Hã vì tình cũ n hĩa xưa, em xin nh , hã cho cu Thắn được mãi mãi hi v o lý lịch của nó như trước Bố nó vẫn l liệt sĩ Phan Cự Chiến, h sinh năm 1971 tại chiến trườn Tâ N u ên như tron cái tờ iấ báo tử nhầm m em với mẹ nhận được cách đâ mười năm
Chiến chợt thấ b n ho n như bị sa són , muốn nói lắm, nhưn cứ như bị nuốt mất lưỡi, khôn sao cắt được th nh lời
- À, em vừa n hĩ như thế n - H bỗn cất cao iọn , sắc mặt tươi hẳn ra - Em sẽ nói với cu Thắn
l nó có một ôn bác họ tên l … từ S i Gòn mới v thăm quê, muốn thắp hươn lên mộ cho ôn b , nên cần nó qua v chỉ dẫn Nh nên chuẩn bị sẵn một bó tre, viết sẵn tên họ từn n ười đã mất, để
cu Thắn chỉ đến đâu, nh cắm n a đến đó cho khỏi quên Nhớ l cắm xon thẻ, nh phải iục cháu xuôi v thị trấn n a để mẹ con em còn phải đi v o thị xã kẻo nhỡ t u…
Nói rồi, H chắp ta vái Chiến hai vái tron lúc Chiến cứ đứn n â ra như hóa đá…
*
* *
Dựn bó tre v o câ chuối bên đườn , Chiến rút mùi xoa lau mặt, nhìn ra khu đồn mộ Hồi Chiến còn bé, đâ l cái ò hoan với vô v n n ôi mộ hình bát úp nằm rải rác bên nhữn câ dứa dại Một
Trang 5chú bé ăn mặc sách sẽ, như vừa trên trời mới rơi xuốn , đến đứn sau lưn Chiến
- Có phải bác Phan Cự N ân từ S i Gòn mới ra hôm qua khôn ạ? - Chú bé rụt rè hỏi rồi tự iới thiệu:
- Cháu l Thắn , con bố Chiến đâ m Mẹ cháu nói bác với bố cháu l b con mới cách nhau bốn đời Hôm qua, n he vậ cháu mừn rơn, muốn đến đâ ặp bác n a , nhưn đò khôn chèo… Bác tệ lắm, hòa bình lâu lắm rồi m đến na mới chịu v thăm quê
- Cháu trách bác vậ , sao na cháu lại sắp bỏ quê ra đi?
- Đâu có, tron chu ến đi n mẹ con cháu đặt ra hai mục đích Thứ nhất, mẹ con cháu phải tích cóp
đủ một số ti n, để khi v có thể xâ cho nhánh họ Phan Cự một cái lăn to đẹp như lăn họ Phan Nho, họ Lê Quốc, họ Trần Hữu kia kìa
- Mẹ cháu bảo với cháu thế ? - Giọn Chiến lạc hẳn đi - Vậ còn mục đích thứ hai?
- Mục đích thứ hai quan trọn lắm bác ơi Theo mẹ cháu nói thì tron iấ báo tử của bố cháu có hi:
“Liệt sĩ Phan Cự Chiến h sinh tại chiến trườn Tâ N u ên” Vì vậ v o đó cháu sẽ có đi u kiện thuận lợi tìm mộ bố cháu Tìm được, cháu sẽ rước bố v quê N ười ta có con, bố cháu cũn có con Con n ười ta xâ mồ xâ mả cho cha mẹ n u n a thế chả nhẽ cháu lại cam chịu bỏ mặc bố cháu nằm mãi một bìa rừn n o đó sao?
- Cháu l một đứa con hiếu thảo!
- Dạ, khôn ! Cháu chưa đán được nhận lời khen đó đâu Hồi còn sốn b cháu vẫn dạ : Đã l m con
m khôn biết đ n côn cha n hĩa mẹ thì chỉ l lo i cầm thú
- Cháu! - Chiến kéo cu Thắn v o lòn , đặt vô v n chiếc hôn lên vần trán vuôn vức, lên cặp má phún phính có đôi lúm đồn ti n của nó
Cu Thắn nhìn chằm chằm v o mặt Chiến rồi thốt lên:
- Ồ sao bác iốn bố cháu thế nhỉ?
- Cháu thấ bố cháu bao iờ m biết iốn ?
- À, cháu chỉ thấ tấm hình bố mẹ cháu chụp chun hồi mới cưới nhau thôi Sau n , mẹ cháu thuê họa sĩ theo đó vẽ riên ra cho bố cháu một bức chân dun to rồi lồn v o khun khảm x cừ, đặt lên
b n thờ Nhưn bâ iờ v o Tâ N u ên, mẹ con chún cháu phải rước bố đi theo Bác với bố cháu iốn nhất cặp mắt xếch
- Chỉ iốn mỗi cặp mắt thôi ?
- N o i ra còn cái miện rộn , cái mũi hếch hếch, đôi tai to quá cỡ Mỗi tội bố cháu thì trẻ, bác thì
i - Cu Thắn n ước nhìn xa xôi, một lát, iọn chùn hẳn xuốn – Bố cháu đi bộ đội từ năm nảo năm n o cơ, nhưn h sinh năm 1971, trước lúc h sinh một năm, bố cháu được v n hỉ phép tron một lần ra Bắc an dưỡn , thế mới có cháu chứ Đó l nhờ có mẹ cháu, b nội cháu, với b con chòm xóm nói lại chứ cháu biết đâu chu ện “ma ăn cỗ lúc n o”
Trang 6*
* *
Sự xuất hiện đột n ột của Chiến bến xe thị trấn trưa hôm đó l m H luốn cuốn như mắc tóc Chị iả vờ kêu khát nước v sai cu Thắn ra chợ mua bư i Đợi con trai đi khuất, chị vẫ Chiến ra chỗ vắn , nhìn anh với cái nhìn thủ phận, nom rất tội:
- Chắc vì nội dun lá đơn em trao nh hôm qua, còn đi u ì chưa vừa ý, phải khôn ?
- Lá đơn em viết chuẩn quá còn ì - Chiến trả lời khô khốc, móc túi lấ ra một tờ iấ đã bị vò nh u – Có phải nó đâ khôn ?
- Ơ nh chưa ký ?
- Ký n ! Ký n ! Ký n !- Lá đơn lập tức được xé th nh hai, th nh bốn th nh mười sáu, v tun
ra trước ió như một đ n bướm trắn Sắc mặt Chiến đỏ a ắt:
- Tôi ký rồi đấ ! Cô nhặt lại m ửi cho tòa án!
H bối rối:
- Vậ em phải l m ì bâ iờ?
- Qua v ! – Chiến xót xa đến cùn cực, hạ thấp iọng – S dĩ tôi tức tốc lao n a xuốn đâ l vì khôn muốn mất em một lần nữa Chún ta đã mất nhau hai mươi năm trời đằn đẵn Hơn nữa,
đi u n mới l chủ ếu: Tôi qu ết khôn để mất thằn Thắn , đứa con hiếu thảo của tôi
Chợt có tiến thằn cu Thắn ọi: “Mẹ ơi!”, Chiến qua ra dan rộn hai ta :
- Lại đâ ! Con trai của bố! N ười ta báo tử nhầm, chứ bố Chiến còn sốn v với con đâ kia m Lúc
nã bố muốn thử xem con có nhận ra bố khôn đó thôi – Chiến đánh mắt qua H - Ơ kìa! Mẹ nó phải nói câu ì với con đi chứ? Nhanh lên đi!
H nhìn quanh như tìm n ười để cầu cứu, tron lúc đó thì cả cu Thắn lẫn Chiến nhìn chị với ánh mắt khao khát, đợi chờ Chị biết rằn , bâ iờ mình bị đặt v o một chu ện đã rồi
- Đún l bố Chiến đã v rồi đó – Chị âu ếm bước đến hôn lên tóc con – Chẳn lẽ con khôn thấ
bố iốn như tron ảnh sao?
- Giốn , iốn lắm! – Cu Thắn ôm lưn mẹ, lấm lét nhìn Chiến – chỉ khác i hơn tron ảnh thôi Mẹ mẹ ơi! Chẳn lẽ con còn bố thật ư? Lạ trời đâ khôn phải nằm mơ Hơn một năm na , nhi u đêm con mơ thấ bố v , nhưn tỉnh ra thì
Lời cuối: Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn tru ện
N uồn: http://vnthuquan.net
Phát h nh: N u ễn Kim Vỹ
Sưu tầm: N u ễn Đình
N uồn: Báo Nhân Dân
Trang 7Được bạn: Ct.L đưa lên
v o n : 23 thán 3 năm 2006