Trên Đỉnh Tình Yêu Trên Đỉnh Tình Yêu Thụy Vũ Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net Phát hành Nguyễn Kim Vỹ http //vnthuquan net/ Mục lục Tập[.]
Trang 3Mục lục
Tập 1
Tập 2
Trang 4Thụy Vũ
Trên Đỉnh Tình Yêu
Tập 1
Thẩm Huyên ngồi chống cằm lơ đãng nhìn trời mây rồi chép miệng
- Hôm nay là ngày 30 tết, người xe tấp nập qua lại dập dìu đủ màu ,
đủ sắc trông xao động rộn ràng biết dường nào Vậy mà mẹ lại nỡgiam lõng cô ở đây coi có chán không chứ
Cô lại thở dài thườn thượt , miệng làu bàu trách móc
- Lẽ ra giờ này cô đã cùng đám bạn vui chơi thoa? thích ở một nơinào đó , chứ đâu có bị ngồi đồng ở cái shop vắng teo chết tiệt này Đang thả hồn phiêu dạt phương nào , bỗng Huyên giật bắn ngườibởi một màu vàng choé án ngữ ngay trước mặt Ngỡ cô nàng nàovào mua hàng , tươi ngay nét mặt sốt sắng định ngước lên chàomời , đột nhiên cô choáng váng , mắt trợn tròn bật thốt
- Trời ơi! Tưởng người cõi trên thanh niên gì mà ăn mặc kinh dị,quần Jean trắng toát đóng thùng với chiếc áo màu vàng nhức mắt ,trông thật đỏm dáng , lại thêm cặp kính đen to tướng che gần nửakhuôn mặt , với vóc dáng ôm ốm , cao cao cộng thêm mái tóc cóđuôi dài hơi gợn sóng bồng bềnh rất tài tử và cũng thuộc dân chơi
có hạng
Anh đưa tay đẩy cặp kính lên đầu thay vì gỡ xuống , kiểu cáchngang tàng , nhưng phải nói hắn thật đẹp trai , cách đẹp lãng tửcuốn hút nhưng hơi màu mè
Anh chợt hỏi
- Cô ơi! Ở đây có bán
không để hắn nói hết câu , Huyên đã nhảy tót vô nóc giọng anh ta
Trang 5rồi , bởi cô không cảm tình nổi với trang phục Hippy màu mè nhứcmắt của hắn , cô tiếp lời
- Áo đỏ cam hay tím gì đó , phải không ?
Anh nheo mắt nhìn cô , vờ không hiểu
- Cô nói gì tôi không hiểu ?
Huyên cong môi
- Tôi nói vậy mà ông chưa hiểu kịp à ? Sao chậm tiêu quá vậy ?
Tự nhiên bị xài xể, anh nhìn cô hơi lâu rồi nhếch môi cười nửamiệng , độp lại một câu
- Cô sai rồi Tôi muốn mua lưỡi câu
Đến phiên cô bị bất ngờ , ngọng nghịu
- Ông có bị sao không ? Ở đây làm gì có bán lưỡi câu
Anh nhìn cô cười cười nói tỉnh
- Bởi mới bước vào đây , cô đã giới thiệu sản phẩm rồi còn gì
Biết anh ta muốn móc họng mình , cô nổi sùng phang ngang
- Ông vừa phải thôi nha! Còn nói cái giọng đó nữa , tôi không nhịnđâu đó
Nhìn cô bé tức giận càng thấy hay hay Đôi môi đỏ mọng xinh xắncong lên bướng bỉnh Đôi mắt đen lay láy với hàng mi rợp dài mềmmại , nếu bình thường chắc đáng yêu biết bao , nhưng hiện giờ nóđang long lên sáng quắc , nhìn vào anh như muốn ăn tươi nuốt sốngsáng nay cũng rảnh rang nên anh muốn chọc cô bé một chút cho vui
- Rồi bé sẽ làm gì anh nào ? Con gái mà gai góc quá không dễthương chút nào Bộ vừa bị mẹ mắng hay sao mà muốn trút giậnvào anh vậy bé ?
Bất ngờ tưởng hắn lép vế , nào dè hắn còn trêu ghẹo chọc tức thêm, làm cô lắp bắp hồi lâu Nhưng với tính háo thắng , bướng bỉnh lạithông minh , cô đâu thể chịu thua dễ dàng như vậy
Trang 6- Tôi nghĩ ông là kẻ lắm bạc nhiều tiền , lông bông , lêu lổng thíchdạo phố phường để chọc ghẹo thiên hạ giải sầu đây
Anh tỉnh bơ không biểu hiện gì tự ái
- cô bé nói đúng một phần , hôm nay tôi rất rảnh nhưng không phảilông bông , lêu lổng như cô bé nói đâu Tôi có nghề nghiệp đan`nghoàng mà công việc còn ngập đầu ngập cổ nữa kìa Còn thích trêughẹo thiên hạ thì càng không , mà chỉ thích chọc ghẹo cô bé thôi , tạisao thì bé đã biết rồi
Huyên xụ mặt dùng dằng
- Ông đừng gọi tôi là cô bé nữa , tôi không ưa
Anh nhướng mắt
- Tại bé đặt để anh trước chứ bộ Ai biểu từ đầu bé gọi anh bằng
"ông" làm chi , trong khi anh còn rất trẻ mà lại đẹp trai nữa chứ Vảlại , anh cũng đâu có biết bé tên gì
Cô làu bàu như nói với mình
- Người gì mà hợm hĩnh dễ ghét , tự khen mình không biết ngượngmiệng
Anh nghe hết nhưng vẫn tỉnh bơ lảng chuyện
- Cô bé ơi! Bây giờ có muốn bán hàng cho anh không ?
Còn ấm ức cô nguẩy đầu cộc lốc
- Không
Anh trợn mắt
- Sao kỳ vậy ? Chứ mở shop làm gì ?
- Tại bây giờ tôi không muốn bán nữa Ông đi đi
Thấy cô giận thật , anh buồn cười rồi dịu giọng
- Chỉ nói chơi thôi mà giận nỗi gì bán cho anh lọ nước hoa , loạinào xịn xịn để anh tặng sinh nhật bạn gái Nếu không có quà , cổgiận anh mất
Trang 7Cô liếc anh dài sọc rồi bĩu môi , làu bàu
- Tự nhiên khoe bạn gái , làm như ngon lắm vậy
Cô hất mặt phán
- Mặc kệ Ông! Đi chỗ khác mua
Anh trợn mắt rồi hơi nghiêng đầu ngắm cô nghĩ thầm : Lúc cô xùlông lên dễ thương cực kỳ Bất chợt , anh nói như than
- Nãy giờ đứng đây gần cả tiếng đồng hồ muốn rã cặp giò, mà giờ
cô bé tuyên bố không bán hàng cho anh thì thật bất công quá
Nghe hắn nói như vậy cô chợt nghĩ : Nếu không bán thì mất quyềnlợi , mà còn bị mẹ mắng Vậy tại sao không nhân cơ hội này báncho anh ta với giá cắt cổ cho bõ ghét Nghĩ vậy nên cô quyết địnhthật nhanh Nhìn anh , Huyên nở nụ cười bí hiểm
- Thôi được , tôi sẽ bán cho anh
Huyên mở tủ lấy lọ nước hoa đưa ra trước mặt anh hỏi
- Lọ này anh thấy có vừa ý không ?
không cần xem hàng , mà anh chỉ nhìn cô cười cười rồi nói giọngngọt lịm
- Cô bé chọn giùm anh đi Bé thích là được rồi
Cô trừng mắt với anh bắt bẻ
- Ông có lộn không vậy ? Tôi đâu phải là người yêu của ông
Anh lại cười nhìn Huyên , nói tỉnh
- Anh thấy bé giống người yêu của anh nên anh nghĩ loại nào béchọn cô ấy sẽ thích
Huyên buột miệng
Trang 8Thấy anh ta làm thinh , Huyên nói thêm
- Loại dầu này mùi rất nhẹ nhàng rất quý phái , bảo đảm người yêuông sẽ rất hài lòng và hổng chừng yêu ông nhiều hơn nữa
Anh nhướng mắt cười cười
- có thật không ? Nếu đúng như lời cô nói , sau này gặp lại , tôi sẽhậu tạ
Thật ra cô không thích dùng nước hoa, làm như cô bị dị ứng sao đó, cứ nghe mùi hương xộc vào mũi là cô hắt hơi gần chết
Nhìn bộ vó ông ta chắc giàu lắm đây không "chặt đẹp
cũng uổng Lọ nước hoa đã được gói thật đẹp mắt , thêm chiếc nơ
bé tí xíu xinh xinh nhờ đôi tay khéo léo thẩm mỹ của cô , đặt lên trên
tủ kính , Huyên buông gọn
- Tất cả là một triệu
Biết mình bị "chặt đẹp" nhưng anh chỉ mỉm cười móc tiền đưa cô nói
- Cô bé đếm lại đi
- Cám ơn ông , đủ rồi
Trước khi bước ra khỏi shop , anh còn nheo mắt cười với Huyênmột cái đầy ngụ ý
- Tạm biệt nhé ! Hẹn gặp lại
Huyên hếch mặt
- Không dám đâu , vĩnh biệt thì có
- để xem - Nói xong , anh hất mặt bước đi vẻ thách thức
Miệng nói như vậy nhưng mắt cô nhìn theo cái dáng cao cao rấtngang tàng của anh băng qua bên kia đường , đến bên chiếc xe dulịch màu đen bóng lộn Trước khi bước lên xe , anh còn ngoái đầunhìn lại cười với cô một cái nữa Bị bắt quả tang đang nhìn lén , cô
đỏ mặt nhủ thầm : " không khéo hắn tưởng mình mê hắn thì còn mặtmũi nào nữa chứ"
Trang 9Còn lại một mình , Huyên suy nghĩ lan man : Phải công nhận hắnđẹp trai thật đấy Nếu hắn không có cái lối nói chuyện móc họng đóthì cô đâu có ác cảm dữ vậy
- Ủa! Mà sao nãy giờ mình để cho tư tưởng đi theo hắn nhiều điềuvậy ? không khéo , tụi bạn nói biết nó cười cho thúi mũi
- Huyên ! Có bán được không mà ngồi mơ mộng đó ?
Huyên giật mình đưa tay chận ngực
- Mẹ làm con hết hồn
- Đang thả hồn mơ mộng bướm hoa gì đó nên mẹ đến sát bên màcũng không hay Giao hàng cho con kiểu này có ngày sập tiệm Thôi , dọn hàng sớm đi con , hôm nay nhà có khách
Hơi bất ngờ, Huyên bật hỏi
- Ai vậy mẹ?
- Bí mật Để coi con có nhận ra không ?
Huyên vòi vĩnh
- Mẹ làm con hồi hộp quá hà ! Ai vậy nói con biết đi mẹ
Bà im lặng mỉm cười lúc sau mới nói
- Bất ngờ mới lý thú chứ! Dọn hàng nhanh lên, ở đó mà mè nheo Huyên phụng phịu
- Mẹ không nói con hổng thèm về
Bà nhìn con gái , mắng yêu
- Lớn sắp lấy chồng tới nơi rồi còn nhõng nhẽo
Nghe mẹ nói vậy , cô cằn nhằn
- Mẹ nói kỳ cục ! Con còn đi học mà chồng con gì hổng biết
Bà lắc đầu nhìn con , thầm nghĩ : Nó đã lớn thật rồi Mà hình nhưbây giờ bà mới nhận ra Nếu mấy hôm nay không có cuộc viếngthăm bất ngờ của người bạn gái năm xưa để nhắc lại lời giao ước
cũ , thì bà cứ ngỡ con mình hãy còn bé bỏng như ngày nào Ôi! thời
Trang 10gian thấm thoát trôi nhanh quá Đã hơn nửa đời người , biết baothăng trằm , ghềnh thác , bà nhọc nhằn nuôi con khôn lớn nênngười Đã 21 năm rồi chứ ít ỏi gì đâu
o0o
Thẩm Huyên vừa hồi hộp lại vừa thắc mắc đẩy xe vào Thấy chiếc
xe hơi "láng coóng" đậu trong sân càng làm cô khó đoán , bởi nàogiờ mẹ đâu quên khách nào mà sộp dữ vậy Ai mà mẹ coi bộ bí mật
và quan trọng dữ vậy cà
Nhìn vào , Huyên thấy một người đàn bà cỡ bằng tuổi mẹ , gươngmặt phúc hậu , trang phục sang trọng Bà cũng đang nhìn Huyênchăm chú Còn người đàn ông ngồi quay lưng ra cửa nên Huyênkhông thấy mặt , nhưng cô đoán tuổi khoảng 30 , bởi trang phục loèloẹt đủ biết hạng công tử ăn chơi có tầm cỡ với chiếc áo chim còsặc sỡ gần phủ cả đầu gối , kèm với chiếc quần Jeans bạc thếch tualai thật kinh dị đến chướng mắt Sầm mặt xuống Huyên bước thẳngvào nhà cúi chào bà khách cho có lệ
- Chào dì
Bà khách chỉ gật đầu , mắt cứ nhìn chăm vào Huyên làm cô khó chịu một lúc sau , đột nhiên bà reo lên giọng mừng rỡ
- Phải "Bé Mèo" đây không ?
Huyên giật mình , ngỡ ngàng nhìn bà trân trân Sao bà lại biết đượctên "cúng cơm" của cô hồi nhỏ, đó là chuỗi ngày dài kỷ niệm thời thơ
ấu
Bà khách lại bật lên , giọng khấp khởi
- Trời ơi! con lớn quá , lại xinh đẹp nữa Lỡ gặp ngoài đường làmsao dì nhận ra con
Rồi bà quay phắt lại , gọi thanh niên nãy giờ đang mải mê nghiêncứu mấy bức tranh , như để ngoài tai mọi chuyện xung quanh
Trang 11- Quân Kỳ! Con nhìn xem , có nhận ra "Bé Mèo" ngày xưa không ? Cái tên Quân Kỳ vừa lọt vào tai Huyên , cô đã bị giật bắn người Chưa kịp mừng , miệng cô mở tròn vo mà không thốt nên lời
- Ông anh là
Anh thanh niên cùng không khỏi sững sốt nhìn cô Cái tên "Bé Mèo"quen thuộc , thân thương mà đã mười mấy năm qua anh không thểnào quên Nhưng bất ngờ hơn nữa , cô gái đứng trước mặt anh giờđây là cô bán hàng chanh chua , gai góc mà sáng nay đã có dịp đấu
võ mồm không phân thắng bại Nhìn cô , anh cưỜi cười tiếp lời
- Là người ban sáng sắp sửa bị tống ra khỏi shop vì tội đến muahàng không đúng lúc để bị cứa cổ và trút giận
Thẩm Huyên liếc anh một sắc lẻm rồi rủa thầm
"Đàn ông gì mà vừa nhỏ mọn vừa trùm sò thấy sợ"
2 bà mẹ nhìn nhau ngỡ ngàng cùng lên tiếng
- Vậy là hai đứa đã quen nhau rồi à ?
Thẩm Huyên chu môi
- Hỏng dám đâu ! Gây lộn nhau thì có
Bà Yên nạt nhỏ
- Thẩm Huyên ! Không được hỗn Con còn nhớ dì Xuân và anhQuân Kỳ không ?
Cô thụng mặt rồi gật đầu
- Nhưng con nhớ nhất là hồi đó anh Quân Kỳ hay ăn hiếp con vàbiệt danh "Bé Mèo" cũng do ảnh đặt , bởi con hay khóc nhè , mặtmũi lấm lem
Bà Xuân lên tiếng
- Cũng phải thôi , vì đã mười mấy năm rồi Tính ra lúc đó con bécòn rất nhỏ, nên cái gì gây ấn tượng thì nó nhớ dai hơn
Còn Quân Kỳ cứ nhìn cô cười tủm tỉm để chợt nhớ về kỷ niệm xa
Trang 12xưa Thương làm sao những buổi trưa hè oi bức , anh thường rủ
"Bé Mèo" trốn ngủ để cùng nhau rong chơi phá phách hai bím tócđong đưa , hai mắt đen tròn như nhãn , đôi môi hồng nhỏ xíu nhưtrái hồng quân vừa chín , bước thấp bước cao chạy theo tha9`ng Kỳngổ ngáo - nhưng nó lại sẵn sàng chiều mỗi khi con bé mè nheo vàcũng hay chọc ghẹo cho bé khóc ròng , mắt mũi tèm lem , giãy nãyđành đạch Có khi còn nằm vạ giữa đường , bắt thằng Kỳ phải đềncho nó một bịch kẹo to , mà còn cõng đi một vòng hóng gió bé mớichịu nín Kỷ niệm tuổi thơ sao mà ngọt ngào thân thương quá đỗi
0 thể nào tưởng tượng nổi "Bé Mèo" của anh ngày xưa giờ là côthiếu nữ vừa đẹp vừa duyên dáng lạ kỳ , lại còn ba gai bướng bỉnhchẳng thua ai Thế mới biết thời gian qua là liều thuốc không màu ,không mùi , không vị mà lại làm biến đổi tất cả những gì trong quákhứ , để hiện tại bao tiếc nuối ngỡ ngàng
o0o
Tiếng chuông reo báo giờ tan học , Thẩm Huyên cùng cô bạn Uyên
My nắm tay dung dẻ bước ra sân
- Khách nào mà Huyên làm ra vẻ quan trọng quá vậy ?
- Là bạn của mẹ và bạn của Huyên
Trang 13Uyên My ngơ ngác
- Gì kỳ vậy ! Mà tên bạn nào là của Huyên sao ta không biết ? Là traihay gái ?
Huyên nhăn mặt
- Trời ơi! Hỏi gì nhiều quá vậy làm sao trả lời được
Nói vậy nhưng rồi Huyên cũng kể cho bạn nghe câu chuyện tình bạnthắm thiết giữa hai gia đình Khi kết thúc câu chuyện thì hai người
đã ra khỏi cổng trường Bỗng từ bên kia đường một người thanhniên vội vã băng qua , gọi lớn
- Thẩm Huyên !
Huyên giật mình quay lại lơ ngơ , bởi không biết anh ta là ai mà gọitên mình một cách thân mật như vậy , vì Huyên thấy anh ta lạ hoắc Biết cô đã quên nên anh nhắc lại cuộc gặp gỡ tình cờ mà Huyên đãlãng quên
- Anh là Kính Viễn Mình đã quen nhau trong dịp sinh nhật BăngTâm đó , Huyên nhớ ra chưa ?
Huyên đưa tay vỗ trán , chợt nhớ anh chàng là bạn của anh Khải ,anh của Băng Tâm Chỉ gặp nhau lần đó cũng đâu thể gọi là bạn bè, sao hôm nay anh ta lại đến đây tìm mình ?
Huyên thắc mắc nhưng vẫn lịch sự
- Huyên nhớ ra rồi Vậy anh Viễn đi đâu ngay qua đây , sao tình cờvậy ?
Viễn nói tỉnh rụi
- Anh đến tìm Huyên đó chớ! Anh đợi bên kia đường lâu lắm rồi đó Theo tay chỉ của anh , quả thật bên kia đường chiếc mô tô phân khốilớn to kềnh dựng hiên ngang dưới gốc phượng già làm chứng
Hơi bất ngờ , Thẩm Huyên lo lắng hỏi
- Anh Viễn tìm Huyên có chuyện gì không ?
Trang 14Viễn cười cười
- Bộ có chuyện gì mới tìm Huyên sao ?
Chưa biết nói gì thì Uyên My kéo áo Huyên hỏi nhỏ
- Ai vậy ?
Sực nhớ , Huyên siết tay bạn như xin lỗi , rồi nói với Kính Viễn
- Giới thiệu với anh , đây là Uyên My bạn học cùng lớp và cũng làbạn thân nhất của Huyên Còn anh đây tên Kính Viễn , chắc nãy giờ
My cũng biết rồi Vậy hai người làm quen nhau đi
My cũng Viễn gật đầu chào nhau , rồi anh mau mắn
- Để kỷ niệm có thêm người bạn mới , anh xin mời hai cô uống vớianh ly nước
Thẩm Huyên từ chối
- Anh cho hẹn dịp khác Hôm nay Huyên bận việc , anh thông cảmnha
Anh nhìn Huyên vẻ không vui
- Hay anh không xứng đáng kết bạn với Huyên ?
Cô bật thốt
- Anh đừng hiểu lầm Hôm nay Huyên bận thật
Viễn nhìn nhìn cô rồi hạ giọng
- Vậy Huyên cho anh cái hẹn chính xác đi
Huyên nghe bực bội , khó xử, nên làu bàu
- Người gì ngang như cua
Nếu có dịp gặp lại , cô sẽ cho anh một trận để bỏ tật ngang tàng caongạo Cô buột lòng hứa đại
- Thôi thì hẹn ngày mai , cũng giờ này
Trong khi Huyên liếc anh sắc lẻm , anh cười cười vờ than thở
- Thì mai vậy chớ biết sao Nhưng bây giờ phải để anh hộ tống về ,
để tiện thể biết nhà sau này dễ bề liên lạc
Trang 15Nghe anh nói , Thẩm Huyên xua tay lia lịa
- Không được đâu
- Không phải không được , nhưng chưa phải lúc
Bao nghi vấn trong đầu Viễn nhưng không tiện hỏi Lúc này Uyên
My mới lên tiếng đỡ lời bạn
- Huyên nói thật đó Mấy hôm nay nhà có khách nên nó không tiệntiếp anh , chứ không có chuyện anh không xứng đáng như anh nghĩđâu Tạm biệt anh nhé
Viễn đành đưa tay tạm biệt trong sự luyến tiếc muộn phiền , vì lầnđầu tiên trong đời bị người khác phái chối từ Anh quay bước nghelòng nặng trĩu , vì tự ái nhiều hơn thất vọng Hơn nữa , anh là đứacon độc nhất trong gia đình bề thế tiếng tăm , nên tính kiêu ngạongang tàng đã ăn sâu vào từng mạch máu , cho nên lời từ chối củaHuyên gần như là một điều sỉ nhục
Anh cũng không biết tại sao chỉ gặp cô một lần mà anh đã nghechoáng váng Có lẽ bởi gương mặt ngây thơ , ngơ ngác nai vàng ,nên cô đã từng bước nhẹ nhàng theo anh vào giấc mộng
Anh chợt nghĩ rồi tự cười mình một chàng trai tài hoa lịch lãm nhưanh , có biết bao con gái đẹp vây quanh , thế mà anh cho đó làchuyện bình thường không hề làm anh vướng bận Vậy mà chỉ một
cô bé Thẩm Huyên bình thường làm anh phải lao đao
Trang 16Qua Băng Tâm , anh biết được Huyên không phải người dễ "đốnngã" , nhưng vì bản chất ngạo mạn tự tin và sĩ diện , anh quyết địnhchinh phục cho bằng được cô bé ấy mới thôi
o0o
Mãi chuyện trò vòng vo , Huyên về nhà hơi muộn Vừa bước vàocổng rào , cô đã nhìn thấy Quân Kỳ ngồi trên ghế đá như có ý đợichờ, nhưng Huyên không dám chắc đợi cô
Thấy cô , anh mỉm cười ý nhị
- Chào cô bé Sao về trễ vậy ?
Tự nhiên gặp anh , Huyên bị khớp nên hơi lọng cọng
- A Huyên bận uống nước với nhỏ bạn Anh không nghỉ trưasao ra ngồi đây ?
Thấy vẻ bối rối của cô , anh lấy làm lạ nên nhìn cô chăm chú , rồi nói
- tôi ít ngủ trưa lắm nên ra đây ngồi cho mát Huyên có rảnh không
?
Huyên khó chịu vì cách hỏi lập lờ , cụt ngủn của anh nên buông gọn
- Có việc gì không anh ?
Anh nhìn Huyên lơ lửng
- Cũng không có gì quan trọng , muốn gặp nói chuyện chơi thôi - Nóixong , anh nhìn cô giây lát rồi tiếp - Thôi , em vào thay đồ , ăn cơmtrước đã , tôi đợi
Cách nói như ra lệnh làm Huyên bực mình nhưng vì lịch sự ,Huyên hỏi lại
- Anh ăn cơm chưa ?
Anh trả lời ngắn gọn
- Cả nhà ăn rồi
Huyên lại bất mãn cách trả lời chung chung như sợ bị vướng bận,phiền phức
Trang 17Huyên cũng lơ là
- Vậy Huyên không khách sáo
- Ừ, tôi cũng đang rảnh , không gấp đâu
Huyên lẩn nhanh vào nhà , thầm nghĩ Anh thay đổi nhiều quá ,không còn cử chỉ thương yêu lo lắng của ngày xưa Thay vào đó là
sự lạc lẽo xa lạ và tính cách ngạo mạn , ngang tàng
Sau lưng cô , ánh mắt Quân Kỳ thật lạ nhìn theo Huyên đến khuấthẳn vào nhà Tự nhiên anh nghe trong lòng xao động một cảm giác
lạ kỳ không tên gọi Mười mấy năm qua nơi đất khách , có nhớchăng chỉ là một cô bé mặt mày lem luốc , hoặc trong tưởng tượngcủa anh , Huyên cũng bình thường như bao cô gái khác thế mà giờgặp lại rồi , anh cảm thấy bất an , bởi quanh cô còn biết bao anhchàng tuổi trẻ tài cao
Giờ ngồi một mình , anh nhớ lại lời mẹ nói với dì Yên hôm trước
- "Yên à! Nay mình trở về đây nhờ Yên giúp mình tìm hiểu thị trườngkinh tế để mở một công ty cho Quân Kỳ gầy dựng tương lai sựnghiệp Còn một chuyện quan trọng hơn là mình muốn nhắc lại lờigiao ước năm xưa của hai đứa mình Yên còn nhớ không ?
Bà Yên trả lời ngay
- Làm sao mình quên được Đôi khi mình lại nghĩ là Xuân đã quên ,khi cuộc sống giữa hai gia đình giờ đã cách xa Nhưng theo mìnhnghĩ , hãy cho chúng thời gian tìm hiểu kỹ hơn , vừa để chuyện họchành của con mình không bị dao động, vừa để chúng tìm hiểu nhausau bao năm ngăn cách
Tự nhiên nghe mẹ nói đến chuyện cưới xin - lúc đó , một phần chưagặp lại Thẩm Huyên , phần bất mãn khi bị ép duyên - Nên nghe dìYên nói vậy , anh lại mừng thầm hưởng ứng ngay
- Con thấy dì Yên nói phải đấy mẹ
Trang 18Bà Xuân nhìn Quân Kỳ nhíu mày phật ý Vì biết con trai không mấynhiệt tình trong cuộc hôn nhân này , bởi bà còn lạ gì tính bay bướmlăng nhăng không muốn bị ràng buộc của con , nên bà gạt ngang
- Đành rằng Yên có lý nhưng mình muốn Yên cho chúng làm đámhỏi trước Chừng nào con bé ra trường rồi cưới cũng được
Nghe mẹ nói như vậy , Quân Kỳ nhăn mặt Còn bà Yên thì cảmthấy khó xử Nhưng thấy bạn nài nỉ quá , bà không thể từ chối
- Thôi cũng được Vậy cuối năm nay , chúng ta cho tụi nhỏ làm đámhỏi
Bà Yên lại nói tiếp
- Chuyện này , Thẩm Huyên chưa biết , dù gì cũng phải nói qua nómột tiếng Hơn nữa , giữa hai gia đình cũng không xa lạ gì CònQuân Kỳ thì đã thành danh , chững chạc , nên gả Thẩm Huyên cho
nó , Yên cũng thấy yên tâm hơn
Quân Kỳ thì bực bội bởi sự vội vàng của bà mẹ Trong khi mặt mũi
cô dâu tròn méo ra sau anh còn chưa diện kiến , thì làm sao mà cótình yêu để thành chồng thành vợ
Nhưng giờ thì anh thấy cuộc hôn nhân vội vàng này không đến nỗikhó chịu , bởi cô bé ngày xưa của anh nhìn cũng hay hay Suy nghĩlan man rồi anh cười một mình
Bỗng anh giật bắn người bởi cái đập tay trên vai khá mạnh của cô Quay lại nhìn cô bé , anh lắc đầu chê trách
- Cũng còn nghịch dữ Mai mốt chắc không dám ở gần , vì sợ đứngtim chết không kịp nhắm mắt
Huyên bĩu môi
- Cọp vật anh còn chưa chết
Quân Kỳ nheo mắt
- Vậy sao ! Huyên đánh giá tôi cao quá rồi đó
Trang 19Huyên cong môi trã đũa
- Hổng dám đâu! Chỉ là anh tưởng tượng ra cho có
Anh tủm tỉm nhìn Huyên khá lâu mới lơ lửng
- Hình như tôi với em khắc khẩu , cứ nói dăm ba câu thì lại gây Vậythì sống chung dưới một mái nhà chuyện gì sẽ xảy ra đây ?
Cho là anh nói đùa nên cô hồn nhiên đùa lại
- một giấc mơ hết sức hoang đường
Anh cười cười tiếp lời
- Nhưng có thật
Huyên cay cú
- Hoa chăng có bị điên
Anh nghiêng đầu ngắm Huyên , giễu cợt
- Vậy mà có nhiều cô muốn điên lại không được
Cô bĩu môi dài giọng
-Vừa dứt câu , Huyên đã nguýt anh một cái
- Hiền cho anh dễ ăn hiếp như hồi nhỏ chứ gì !
- nhưng con gái dữ quá sẽ ế chồng đó cô bé
Huyên bốp chát
- Thà ế chứ không để thiên hạ đè đầu cưỡi cổ Làm như anh hiềnlắm vậy
Anh nhếch môi lơ lửng
- Tôi chỉ hiền với những người hiền như tôi Nhưng với ! người dữ ,tôi cũng có cách trị
Trang 20Anh nói nhiều câu đầy ẩn ý nhưng thấy Huyên tỉnh bơ , anh thầmnghĩ: trogng chuyện hôn nhân của hai người cô đã biết chưa , vàkhông biết cô nghĩ gì về anh khi thấy cô nói chuyện vẫn thẳng thừnggai góc quá Nhìn Huyên giây lát , anh đổi giọng dịu dàng
- Huyên nè! Em học bên ngành nào ?
Cô trả lời cụt ngủn - vì cô nghĩ lúc nãy vừa hăm trị người ta giờ đổigiọng ngọt như mía lùi , người gì trở nhanh như trở bánh trángphồng
- Quản trị Kinh Doanh
- Vậy khi nào công ty tôi thành lập xong , em về làm trợ lý cho tôinghe
Huyên cong môi
- Là anh mời , hay ra lệnh vậy ?
Anh cười cười nhượng bộ
- Vậy tôi mời có lẽ được chứ , có gì trở ngại không ?
Huyên thẳng thắn
- Không có gì trở ngại Nhưng Huyên nghĩ anh rất độc tài và khókhăn , mà bản tính Huyên thì thích tự do , nên có lẽ không hợp vớianh rồi
Anh kiên nhẫn hơn
- Chuyện này tôi nghĩ chúng ta có thể dung hoà được Mà tại sao
em lại gán cho tôi những tính cách kỳ quặc như vậy ?
- Không phải gán mà thấy qua cách nói chuyện của anh nãy giờ
Trang 21Anh thầm nghĩ: Cô bé này cũng đáo để và thông minh quá chứ Anhnhìn cô thật lâu như để đánh giá rồi lảng chuyện
- Thường Huyên đi học mấy giờ ?
Hơi bị bất ngờ , cô nhìn nhìn anh rồi nói gọn lỏn
- 7 giờ
Anh phán một câu ngoài tầm suy nghĩ của cô
- Bắt đầu ngày mai anh đưa Huyên đi học nhé
Huyên lạ lẫm bởi đề nghị này và còn xưng anh nữa chứ Càng nóichuyện với anh , Huyên càng phải đề phòng hơn , vì không biết lúcnào anh nói chơi , lúc nào anh nói thật
Huyên chưa biết trả lời sao thì anh lại giở giọng đùa cợt
- Hay đã có ai tình nguyện làm vê sĩ cho em rồi nên sợ anh làm kỳ
đà ?
Huyên nghe ấm ức bởi cách chận đầu , chận ngõ của anh Thật dễghét , có ở cãi tới sáng cũng chỉ tức giận mà thôi Cô mím môinguẩy đầu
- Hứ! Chưa chi anh đã chụp mũ người ta , ghét quá đi không nóivới anh nữa , Huyên vào học bài đây
Anh bật lên
- Khoang đã , Thẩm Huyên! Anh chưa nói hết mà
Nhưng thoắt một cái , cô đã mất dạng sau chậu nguyệt quế rồi Anh nhăn mặt nhìn theo cô lẩm bẩm
- Huyên còn vô tư quá , làm sao cô hiểu được người lớp sắp đặtchuyện gì
Đã bao lần anh bóng gió xa xôi mà cô cũng không hiểu Hay cô cốtình lẩn tránh ? Có thể lắm chứ Hay cô đã có người yêu ? một cô
bé như vậy ai thấy mà không động lòng Nghĩ tới đây , tự nhiên anhnghe hơi khó chịu
Trang 22Còn lại một mình , anh trầm ngâm nghĩ ngợi
- Gần 30 tuổi đời chứ nhỏ nhít gì đâu Và đã trải qua biết bao mốitình yêu đương say đắm , đâu còn ngờ nghệch như thanh niên mớilớn Khi quyết định theo mẹ trở về một hình bóng giai nhân nào dùchỉ thoáng qua Vậy mà hôm nay một cô bé loắt choắt như ThẩmHuyên , anh lại cảm thấy bất an trong tâm hồn một cảm giác xônxao khó tả mỗi lần có cô bên cạnh , đôi khi muốn bật thốt thành lời ,
mà tình trạng này xưa nay chưa từng xảy ra với bất kỳ một mỹ nhânnào , dù có "khuynh quốc , khuynh thành" cũng không ngoại lệ Đốivới anh trong chuyện yêu cuồng , sống vội xưa giờ chỉ có nhận chứchưa biết cho ai bao giờ , nên giờ đây anh cảm thấy hoang mangcực độ không biết đây có phải là một thoáng rung động bởi kỷ niệmthời thơ ấu tràn trề Suy nghĩ hồi lâu , đột nhiên anh nhếch môi cườinhư cợt đùa , chê trách , nhưng không biết là anh đang chê tráchbạn bè , hay cợt đùa bản thân anh
Ngồi đối diện nhau trong quán cà phê Mây Trắng , Thẩm Huyênnghe khó thở bởi cái nhìn chằm chằm của Kính Viễn Hôm quaHuyên nghĩ hứa đại cho qua , nào dè hôm nay mới ra tới cổngtrường cô đã thấy anh đứng đó tự bao giờ Đã trôi qua gần 5 phútđồng hồ mà anh vẫn lặng thinh Khá lâu sau , cô bắt đầu ngọ nguậytrên ghế , anh mới lên tiếng
- Bộ gặp anh như vầy , em thấy khó chịu lắm hả Huyên ?
Cô khó chịu thật sự bởi cách nhìn của anh , chứ không vì bất cứ lý
do gì , nhưng nói thẳng thì chẳng lịch sự chút nào , nên Huyên nóitránh đi
- Làm gì có chuyện đó Tại sao anh nghĩ vậy ?
- Không phải nghĩ, mà anh thấy em không được vui khi gặp lại anh ,đúng không ?
Trang 23- Huyên thấy mình vẫn bình thường
Viễn bật lên
- Chỉ bình thường thôi sao ? Còn anh thì lại không bình thườngđược rồi Từ khi biết em rồi , anh về nhà nghe nhớ thương khôngchịu nổi , muốn đi tìm nhưng không biết em ở đâu , anh phải năn nỉBăng Tâm đến ráo nước bọt cổ mới chịu chỉ trường em đang học Vậy mà khi gặp được em thì em đã quên anh mất tiêu , hỏi có buồnkhông chớ ?
Huyên nhăn mặt
- Làm gì nãy giờ tố khổ Huyên dữ vậy ?
Viễn liền khoa tay
- Thôi , chuyện gì đó cho qua đi ! Vấn đề chính hôm nay anh gặpđược em là muôn nói với em một chuyện rất quan trọng
Như linh cảm điều anh muốn nói , Huyên chặn lại
- Huyên nghĩ mình vừa mới quen nhau thì đâu có chuyện gì quantrọng để nói
Viễn phật ý chặn lời cô
- Sao lại không , nghe anh nói đã , anh muốn em làm bạn gái củaanh
Thẩm Huyên trợn mắt nhìn anh , rủa thầm Ông trời thần này nóichuyện bạt mạng hết biết! Chuyện tình cảm mà anh ta nói nhưchuyện chơi , đúng là độc tài , ngang ngạnh có khác Nội chuyện ápđặt cuộc hẹn hôm nay cô còn chưa tính sổ với anh, vậy mà anh tacòn yêu sách này nọ nữa chứ Tức không chịu nổi , Huyên hếchmặt khiêu chiến
- Anh nói vậy là ý gì ?
Viễn nhìn trả lại cô rồi tỉnh bơ lặp lại , như chuyện tự nhiên phải cócủa trời và đất
Trang 24- Anh muốn em là người yêu của anh
Huyên nghe lùng bùng lỗ tai , cô tức tối la lớn
- Vừa thôi nha! Anh tưởng mình là "ông trời" chắc ?
Kính Viễn không hề nao núng , anh còn nhấn mạnh
- Anh không là ông trời , mà bởi vì anh yêu em
Không còn kìm được , Thẩm Huyên nặng giọng
- Sao anh ngang tàng quá vậy? Chuyện tình cảm chớ đâu phải tròđùa , bộ anh nói yêu ai thì bắt buộc họ phải yêu lại anh sao ?
Kính Viễn trả lời , giọng cứng cỏi
- Trong chuyện tình cảm , anh chưa đùa bao giờ Bởi đây là lần đầutiên anh ngỏ lời yêu , chứ nào giờ người ta nói yêu anh không hà
Em có tin không Huyên ?
Nhìn vào mắt anh , cô biết anh nói thật , nhưng cô trề môi vờ vịt
- Làm sao tin nổi , trong khi anh với Huyên quen biết nhau chưađược 24 tiếng đồng hồ thì anh đã nói yêu người ta Anh có vội vàngquá không ?
Viễn nhún vai
- Với anh , thời gian không nói lên được điều gì Quan trọng là ở cáinhìn đầu tiên một khi con tim mách bảo em là của anh , thì nhấtđịnh anh phải có em trong đời
Huyên tức giận thật sự nên lớn tiếng
- Anh tự cao , tự đại , độc đoán , kiêu căng quá rồi đấy
Anh ngắt lời cô
- Anh không tự cao tự đại , mà là tự tin bởi bản thân Anh khônglàm gì xấu nên khi nói yêu em , anh muốn rạch ròi , dứt khoát , ghétlấp lửng nửa vời , anh muốn em cho anh một niềm tin
Huyên nhếch môi mai mỉa
- Anh muốn nhiều thứ quá , mà bản thân tôi thì không đáp ứng được
Trang 25cho anh Vì chuyện tình cảm yêu đương , tôi chưa nghĩ tới Bởi cònhai năm học đường , tôi phải cố gắng không muốn để mẹ buồn , nênanh hãy tìm người khác để thực hiện điều anh muốn nhé
Anh nhìn cô như muốn gom trọn hình ảnh yêu thương nhốt vào đáymắt sâu thẳm buồn tênh
Viễn buông giọng hờn trách nhẹ
- Thẩm Huyên ! Sao em nỡ nói với anh những lời như vậy ? Hãycho anh một chút niềm tin hy vọng , để những chuyến bay trên bầutrời vô định anh còn phương hướng trở về mặt đất , nơi có ngườianh mong đợi , được không em ?
Huyên nhăn mặt kêu thầm Nghĩ lại mình cũng hơi quá lời Trời ơi!Anh ta nói gì mà như trăng trối không bằng Cô phải làm sao choanh hiểu mà không oán trách ? Thật sự , cô chưa biết thế nào là tìnhyêu , đối với cô hai từ đó nghe xa lạ, cao vời quá Nhìn anh lúc này, cô nghe bứt rứt trong lòng nên tìm lời an ủi
- Anh Viễn à ! Hãy nhận nơi Huyên một tình cảm chân thành nghe V!Mắt Viễn nhìn cô chợt buồn hơn
- Có lẽ chuyến bay sắp tới đây trong đời anh là chuyến buồn nhất
Im lặng khá lâu , anh ngước nhìn cô rồi nhẹ giọng
- Anh đưa em về nghe H!
Cô thấy tội nghiệp anh quá nên làm thinh như chấp thuận Sau cuộcnói chuyện này , cô nghe nặng nề phiền muộn hơn Trên đưỜng về, cả hai im lặng như không có gì để nói Đến trước cổng , nhà Huyênnói nhỏ
- Tới nhà Huyên rồi , anh Viễn về nhé
Giọng Viễn cất lên trầm buồn
- Không mời anh vào nhà sao Huyên ?
Huyên vội lắc đầu
Trang 26- Mấy hôm nay nhà Huyên có khách không tiện tiếp bạn bè Huyên
sẽ mời anh vào dịp khác
Giọng anh chùng hẳn
- Mai anh bay rồi , thì hẹn em sau chuyến không hành mình gặp lạinhau nhé
Huyên cũng thấy bùi ngùi nhưng sợ anh biết nên cố nén làm tỉnh
- Tạm biệt Anh đi bình an
Anh gật đầu vẫy tay , nhấn ga vẽ một đường cong qua khúc cua rấtđiệu nghệ rồi chạy thẳng
Huyên nhìn theo lắc đầu chịu thua kiểu chạy xe bạc mạng của anh May mà ở dưới đất , đường phố quanh co , xe cộ dập dìu mà anhcòn chạy kiểu đó , không biết trên mây anh còn liều mạng tới cỡ nàoo0o
Thẩm Huyên ngồi trên ghế salon , trước gương mặt nghiêm nghịcủa mẹ Hôm nay sao thái độ của mẹ rất trầm ngâm , có vẻ nhưmuốn nói với cô một điều gì rất quan trọng
Bà Yên nhìn cô một hồi rồi lên tiếng
- Huyên à ! Mẹ nghĩ giờ con đã trưởng thành nên mẹ muốn kể chocon nghe một câu chuyện có liên quan tới đến hạnh phúc và tươnglai của con sau này , mà đã lâu lắm rồi mẹ không muốn nhắc lại , vì
đó là một kỷ niệm buồn muôn thuở
Hồi ấy , lúc con chưa chào đời , gia đình mình và gia đình dì Xuânsống bên nhau tình cảm tràn đầy hơn cả tình bạn Cha con và chaQuân Kỳ thân nhau từ thời trung học Lớn lên , cả hai cùng lập giađình với hai người con gái cũng là bạn thân với nhau , đó là mẹ và
dì Xuân Từ đó , 4 người càng khắng khít hơn Sau khi cưới nhauđược một năm , dì Xuân sanh được Quân Kỳ, còn mẹ vì hiếm muộnnên 8 năm sau mẹ mới sanh được con Giữa hai nhà lại ngập tiếng
Trang 27cười hạnh phúc Thời gian dần trôi , ngày con mới bắt đầu vài bước
đi chập chững thì cũng là một ngày định mệnh nghiệt ngã đẩy mẹcon mình xuống vực thẳm tối tăm Mẹ sống dở chết dở khi nhậnđược tin như sét đánh ngang tai Mẹ còn nhớ như in trong trí , mộtbuổi chiều trời ảm đạm thê lương , mưa luôn như trút nước , gió rítrợn người làm cây cối ngả nghiêng không tài nào trụ vững như bão
tố trong lòng mẹ đang nổi lên dữ dội không một sức lực nào có thểchống trả nổi Mẹ thật sự ngã gục khi dì Xuân hoảng hốt chạy sanggọi lớn:
"Yên ơi! Anh Minh chết rồi!"
Mẹ bất động hoàn toàn Mẹ nghe như mình đang rơi xuống một nơinào đó thật sâu và thật tối rồi chìm lỉm Nếu lúc đó dì Xuân khôngkhóc lóc lay gọi , có lẽ mẹ chết thật
Bà ngưng lại lau nhanh giọt lệ đang rơi rồi nói tiếp
- Ba con và bác Quân Lập là kỹ sư kiến trúc nên phải theo khảo sátcông trình , chẳng may ba con trượt chân rơi từ giàn giáo xuống nênchỉ kịp nói lời trăng trối sau cùng mà không gặp được vợ con:
"Lập ơi! Hãy chăm sóc giùm vợ con tôi!"
Rồi ba con tắt thở trên tay bác Lập một tay bác Lập và dì Xuân antáng cho ba con Còn mẹ thì suy sụp hoàn toàn Chôn cất ba conxong , mẹ ngã bệnh liệt giường , không còn thiết tha gì cuộc sống.Hung tin đó đến với mẹ thật bất ngờ không làm sao gượng nổi Từng ngày , dì Xuân thật vất vả , vừa thuốc than , an ủi mẹ, vừachăm sóc cả hai đứa bé: con và Quân Kỳ Vậy mà phải mất mộtthời gian khá dài mẹ mới bình phục lại được Rồi thời gian qua mau, 6 năm sau đó , bác Lập bị tai nạn giao thông qua đời Lại một lầnnữa chuyện đau buồn không sao tránh khỏi Cũng như mẹ conmình , bác ấy bỏ lại mẹ con dì Xuân hụt hẫng bơ vơ Rồi hai gia
Trang 28đình mẹ goá con côi đùm bọc chở che nhau từ đó Cho đến mộthôm , cái ngày định mệnh khiến xui đưa đẩy đến câu chuyện mà mẹsắp sửa nói cho con biết , để con hiểu và chấp nhận một bướcngoặt của cuộc đời hạnh phúc và tương lai của con sau này do mẹ
và dì Xuân đã cùng nhau hứa hẹn
Số là sau đó , dì Xuân được gia đình bên nội Quân Kỳ bảo lãnhxuất cảnh Dì Xuân phần buồn chồng mới mất , phần lại muốn tìmcho Quân Kỳ một tương lai tươi sáng hơn , nên đành chia tay mẹcon mình Trước lúc lên đường , dì Xuân đã cầm tay mẹ thật chặt
và nói rằng: "Chờ Xuân trở lại nghen Yên Lúc đó con chúng mình
đã lớn , nhất định mình sẽ làm sui với nhau Nhớ nghe Yên" Nghevậy, mẹ cũng đã nắm tay dì ấy , tuy không thốt thành lời , nhưng vớicái gật đầu và ánh mắt gởi trao lời hứa hẹn
- Bây giờ dì Xuân trở về nhắc lại lời giao ước và muốn cưới con choQuân Kỳ - Bà ngừng lại như để thăm dò Thấy con vẫn yên lặng ,
bà nói tiếp
- Mẹ đã bằng lòng và cùng dì Xuân bàn bạc , định cuối năm nay làm
lễ đính hôn , để Quân Kỳ yên tâm gầy dựng sự nghiệp Đến khhi con
ra trường sẽ tổ chức cưới Con nghĩ sao hả Huyên ?
Bà nhìn cô như chờ đợi
Nghe xong , mặt cô trắng bệch , chết trân trên ghế , ngỡ như mìnhđang mợ Lơ ngơ mãi một hồi , cô mới bình tĩnh lại được , rồi bật lênthảng thốt
- Mẹ Ơi! Con chưa muốn lấy chồng đâu Hơn nữa , lâu nay con đãquen xem anh Quân Kỳ như là anh trai của con vậy Chuyện nàyđến với con đột ngột quá nên con không thể thích nghi được Vậy
mẹ bảo con phải làm sao đây ?
Bà Yên điềm đạm
Trang 29- Bởi vậy mẹ muốn trong thời gian này cho hai đứa qua lại tìm hiểunhau và gần gũi nhau hơn , để sau này khỏi phải bỡ ngỡ khi chungsống
Huyên bàng hoàng trước quyết định của mẹ Vậy là mẹ đã ký cho côbản án chung thân rồi còn gì Làm sao cô dám cãi khi nghĩ đếncông lao hai mươi mấy năm trời mẹ nuôi nấng thương yêu , hy sinhtuổi xuân dạy dỗ cô nên người Nay vì lời hứa với bạn , Huyên đâuđành để mẹ thất tín Còn ân tình cao cả của dì Xuân nữa , nếu từchối thì cô đâu phải là người Còn nhận lời thì đột ngột , bẽ bàngcho cô quá , mẹ có hiểu cho cô không Tâm trí rối bời , Huyênkhông còn biết phải nghĩ sao
Thấy con bất động khá lâu mà không nói gì , bà lên tiếng
- Con đang nghĩ gì vậy Huyên ?
Huyên buồn rầu dấm dẳng
- Mẹ à! Cho con thời gian suy nghĩ nghe mẹ ?
- Còn suy nghĩ gì nữa con Đâu phải ai xa lạ hay con chê Quân Kỳ
ở điểm nào ?
- Con đâu có chê ảnh , trong khi anh ấy tốt như vậy Nhưng vì chưaquen với cảm giác ảnh sẽ là chồng Chứ nói thật ra thì con cũngthương ảnh lắm , nhưng đó chỉ là tình cảm em gái dành cho anh trai, nên giờ đây con thấy bối rối , ngượng ngùng
Nói đến đây , Huyên cúi đầu thầm nghĩ: Mấy hôm trưỚc nghe Quân
Kỳ đến chơi là Huyên nghe vui vẻ nôn nao , cứ quấn quýt rộn ràngbên anh như thời thơ ấu , chứ cô có biết đâu sự việc lại ra nông nỗi Hèn gì lúc này anh khá dễ chịu trong mọi cử chỉ Cô cứ tưởng nhưtình cảm xưa nay từ từ sống lại Nghĩ tới đây , Huyên đỏ mặt tiá tai Trời ơi! Vậy là anh đã biết , nên mới bộc lộ tình cảm của mình quacái nắm tay , choàng vai âu yếm với những cử chỉ săn sóc ân cần
Trang 30Còn Huyên thì vô tình nên mặc nhiên chấp nhận một cách vô tư Cônghe ngầy ngật bần thần Đến non nước này làm sao dám gặp ảnhđây
Bà Yên lại lên tiếng làm Thẩm Huyên giật mình tỉnh mộng
- Mẹ thấy tấm thiệp sinh nhật UM mời để trên bàn , hay là con mờiQuân Kỳ cùng đi chung cho vui
Thẩm Huyên giật thót , cô từ chối ngay
- Thôi, kỳ lắm mẹ Ơi! UM nó chỉ mời có một mình con thôi hà
Bà Yên từ tốn
- Có sao đâu , chủ yếu vui vẻ thôi mà Hơn nữa , con và UM là bạnthân , nó không câu nệ đâu Hổng chừng còn vui nữa là khác
Huyên bất mãn , ỉu xìu
- Rồi đến đó con phải giới thiệu với bạn con sao đây ? Thôi , tha chocon đi mà mẹ!
Bà nhìn Huyên , giọng nghiêm khắc
- Giới thiệu là vị hôn phu chớ còn gì nữa Tập cho quen đi là vừa đóHuyên Con đừng có những cử chỉ gượng ép trước mặt Quân Kỳlàm cho nó buồn , rồi dì Xuân biết được sẽ không vui và cho mẹ làngười thất tín , không biết dạy con
Huyên cúi mặt buồn rầu khi nghe mẹ giảng một "tăng" Thôi thìđành chịu chứ biết sao
- Dạ, con xin nghe lời mẹ
Huyên buồn bã chậm rãi bước ra vườn , ngồi xuống băng đá cô độc, lẻ loi như tâm trạng cô hiện giờ , chợt nhiên Huyên muốn khóc chovơi đi sầu muộn , mẹ làm sao hiểu được những dao động hoangmang , hụt hẫng trong Huyên khi nghe tin mình sắp có chồng màngười lại là anh Quân Kỳ, người anh của thời thơ ấu mà theo nămtháng kỷ niệm đã dần phai Cô chợt thở dài như nuối tiếc tuổi hồn
Trang 31nhiên mơ mộng vội qua mau , để chợt bâng khuâng hình bóng mộtngười tuy nhẹ nhàng như vết cào xước nhẹ qua tim nhưng vẫN cònran rát Chắc anh sẽ rất buồng khi nghe tin cô sắp kết hôn Huyêncúi đầu thì thầm như có anh đối diện
- Thôi hãy xem nhau như người bạn bình thường , anh Viễn nhé ! Tối nay , Quân Kỳ lại đến để đưa cô đi sinh nhật Uyên My Anh ngồinói chuyện với bà Yên dưới nhà chờ Thẩm Huyên sửa soạn Bàcho anh biết cô đã bằng lòng cuộc hôn nhân theo sự sắp xếp của bà Anh hơi bất ngờ nhưng không nói gì , chỉ hơi thắc mắc vì một tuầnnay , cô thường tránh mặt anh
Quân Kỳ sốt ruột vì ngồi chờ cô gần nửa giờ đồng hồ mà vẫn chưathấy bóng dáng cô đâu một lúc sau , Huyên từ trên lầu bước xuống, cô mặc chiếc đầm trắng suôn dài đến mắc cá chân ôm lấy bờ eocực kỳ nhỏ nhắn , uyển chuyển nhẹ theo từng bước chân thong thảkhoan thai Dù không trang điểm nhưng Huyên vẫn đẹp một cách lạ
kỳ Anh ngỡ ngàng nhìn cô chăm chú Giờ đây trước mặt anh chỉtồn tại một Thẩm Huyên
Trấn áp rung động trong lòng , anh bước đến bên cô nói khẽ
- Em dễ thương thật
Câu nói làm Huyên luống cuống đỏ mặt Cô quay ngoắt đi , miệnglàu bàu
- Tự nhiên khen , kỳ cục
Quân Kỳ nhìn Huyên hơi lâu , nhỏ giọng
- Anh nói thật Không tin , em hỏi mẹ
Bà Yên thấy con gái mắc cỡ liền lảng chuyện
- Thôi , hai đứa đi đi , kẻo trễ
Quân Kỳ quay lại chào bà Yên rồi song bước cùng Huyên ra ngoài
Bà nhìn đôi trẻ nhủ thầm: Hai đứa thật xứng đôi Tuy Huyên chưa
Trang 32thể chấp nhận ngay nhưng bà nghĩ sau này con bà sẽ được hạnhphúc
Khi cả hai đã yên vị trong xe , anh quay lại nhìn cô , tủm tỉm
- Sao mấy hôm nay em tránh mặt anh hoài vậy Huyên ?
Không dám nhìn anh , cô nói nhỏ xíu
- Huyên bận học
Anh nâng mặt cô lên nhìn sâu vào mắt
- Em bắt đầu nói dối từ khi nào vậy?
Thấy anh quá gần , hoảng hốt cô né người qua phía cửa Bất ngờcánh cửa chưa kịp gài chốt bật ra làm cô chới với Nhanh như chớp, anh chụp cánh tay cô kéo lại , vì sức kéo quá mạnh nên cả người
cô đảnhững lọt gọn vào lòng anh Cô chưa kịp hoàn hồn thì nghevòng tay anh vờn trên má với bao lời thương nhớ nhớ thầm thì nhưlời ru êm ả
- Anh yêu em quá , "Bé Mèo" của anh
Cô định đẩy anh ra nhưng chợt nghe rã rời như không còn sức vìmôi anh đã áp vào môi cô rát rạt làm cho hồn cô bay bổng lâng lâng Tình yêu là như thế đó sao ? Hồi lâu , Huyên mới hoảng hồn xô bậtanh ra , xấu hổ quá , cô cự nự
- Anh kỳ cục quá đi , làm trễ giờ người ta rồi đó
Cười cười , anh từ tốn
- Anh chỉ thương em chút xíu thôi mà , có gì đâu nổi giận
Qua bao ngày gần gũi quấn quýt , Huyên có cảm mến anh hơn ,nhưng đâu phải thấy vậy mà anh làm ẩu được Cô sầm mặt dùngdằng
- Anh cơ hội quá đi ! Còn ở đó nữa ?
Anh nheo mắt nhìn cô , giọng khẽ khàng
- Em mắc cỡ hả? Vậy cho anh hôn một cái nữa là hết liền
Trang 33Tưởng anh nói chơi , ai ngờ lời phản đối Huyên chưa kịp thốt đã bịtắt nghẹn , bởi đôi môi tham lam của anh phủ xuống mê say , đắmđuối làm Huyên bị khuất phục hoàn toàn và run rẩy trong đôi tay rắnchắc của anh Suýt chút nữa là cô bị ngộp thở nếu không xô bậtanh ra lần nữa , vậy mà môi anh còn chờn vờn trên mắt trên môi Tức mình , Huyên la lớn rồi bật khóc
- Anh tham lam , đáng ghét quá đi !
Cô chỉ nói được bao nhiêu đó rồi hai hàng nước mắt thi nhau rớtnhư mưa
Quân Kỳ thật sự hoảng hốt Không ngờ chuyện như vậy mà cô lạikhóc lóc đến tức tưởi ngon lành Anh vừa quê vừa lại thấy buồncười vì không nghĩ là cô còn con nít như vậy Nhưng thấy cô khócmịt trời , anh đành xuống nước năn nỉ chớ biết sao
- Đừng giận anh , đừng khóc nữa! Cho anh xin lỗi , vì yêu em quánên không kìm lòng được Nín đi , anh chở đi sinh nhật , coi chừngđến trễ bạn chờ đó
Anh rút khăn lau mặt cho cô Huyên còn giận nên gạt mạnh tay anh
- Huyên không cần , anh dang ra đi
- Thôi mà bé , cho anh xin lỗi đi Bây giờ chở em đi , kẻo trễ Látnữa về , em muốn hành tội anh sao cũng được Mình đi nghe em Huyên nhượng bộ vì nhớ đến sinh nhật Uyên My, nhưng vẫn còntức nên cô làm thinh không thèm mở miệng Anh cũng hết cách ,không dám nói gì thêm Sợ càng nói , cô nàng giận thì khó bề năn
nỉ nên anh cũng lặng thinh , chỉ lâu lâu liếc vào kính xe Thấy mặt
cô bùng thụng như trẻ nít , anh muốn bật cười nhưng không dám vì
sợ cô lại khóc
Đến nơi , cô mở cửa xe bước xuống , ngoe nguẩy đi trước khôngthèm chờ anh , làm anh phải chạy theo kéo tay cô dỗ dành
Trang 34- Đừng giận anh nữa mà ! Mai mốt có muốn hôn em , anh xin phép ,được chưa ? Ở đây , anh đâu có quen ai , em bỏ anh như vậy khácnào đem con bỏ chợ , em không thấy như vậy là quá vô tình hay saoThấy bộ mặt nhăn nhó thiểu não của anh , cô muốn bật cười ,nhưng sợ anh được nước làm tới nên cô ngoảnh mặt nín thinh Vừa lúc Uyên My trong nhà chạy ra mừng rỡ trách nhẹ
- Sao đến trễ vậy cô nương ? Bạn bè đã đủ cả rồi , chỉ còn mi thôi
đó Huyên hơi lúng túng
- À ta kẹt công chuyện Mình vào đi!
Bấy giờ , Uyên My mới nhìn Quân Kỳ
- Ơ còn anh đây là
Huyên sực nhớ đến anh Nãy giờ bị lo giận rồi gặp Uyên My , côquên anh mất tiêu
- Đây là anh Quân Kỳ
Huyên chưa nói hết câu Uyên My đã kêu lên như bị bất ngờ
- Tôi nhớ ra rồi! Anh là người anh và cũng là người bạn của nhỏHuyên Tôi nói vậy đầy đủ ý rồi chứ
Anh nheo mắt mỉm cười với Uyên My làm Huyên thấy ứa gan , bởi
nụ cười anh lúc đó thật quyến rủ và đểu không thể tả
- Được chủ nhà tiếp đón nồng hậu như vầy tôi thật lấy làm vinh hạnhUyên My tiếp lời
- Còn Huyên , có được người anh hoạt bát như anh Kỳ đây thì còn
gì bằng
Quân Kỳ vòng tay hài hước
- Hân hạnh , hân hạnh
Uyên My cười phá lên vui vẻ Quân Kỳ liếc qua Thẩm Huyên Thấy
cô cúi xuống giấu nụ cười , anh yên tâm lấn tới , vì biết cô đã hếtgiận
Trang 35- Vậy cuộc hội ngộ này là niềm vui vẻ, tốt đẹp , nên mọi chuyện giậnhờn hay gút mắt mình có thể xí xóa hết chứ hả?
Cách nói chuyện nhiều ngụ ý của anh làm Uyên My ngơ ngác CònThẩm Huyên , biết anh muốn ám chỉ gì nên cô liếc anh bén ngót Thấy vậy , anh đá mắt với cô một cái rồi đưa hai ngón tay lên ra dấuhoà bình Sợ đứng lâu một hồi , cô sẽ không nhịn được cười nênkéo tay Uyên My
- Vào thôi Bạn bè đang chờ dài cổ rồi kìa
Uyên My lịch sự quay qua nói với Quân Kỳ
- Mời anh Quân Kỳ vào trong
Quân Kỳ gật đầu đáp lễ rồi thong thả bước theo sau Ở đằng xa ,anh thấy hai chiếc bàn ráp lại thật dài , một đám thanh niên có đủnam lẫn nữ hai cô vừa đi tới , một tên con trai trong bàn bật lên đinhanh về phía Thẩm Huyên , thật tự nhiên nắm tay cô kéo đến bênbàn rồi choàng tay qua vai cô , nói gì đó với đám bạn , trong bànnhiệt liệt vang lên một tràng pháo tay cực kỳ vui nhộn Quân Kỳkhông khỏi khó chịu trước cử chỉ thân mật của chàng trai và chợtnghĩ: không biết hai người có quan hệ thế nào với nhau Cùng lúc ,anh đến bên bàn , bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về phía anh lạ lẫm Uyên My đưa ngón tay lên môi suỵt nhỏ như ngầm bảo tất cả imlặng
- Các bạn chú ý! Uyên My xin giới thiệu đây là anh Quân Kỳ , là anhkết nghĩa của Thẩm Huyên
Gật đầu đáp lễ các bạn trẻ xong , nhìn qua anh vẫn còn thấy bàn tay
gã con trai nãy giờ vẫn nằm trên vai Thẩm Huyên Anh tỉnh bơ tiếplời Uyên My
- Và còn là vị hôn phu của cô ấy nữa chứ
Bao nhiêu cặp mắt sửng sốt nhìn anh như người từ hành tinh khác
Trang 36đến Còn anh thì tỉnh rụi , tiến lại bên Huyên Bằng cử chỉ ung dungthoải mái tự tin , anh đặt tay lên vai cô thế chỗ người con trai lúc nãynói nhỏ vào tai cô , cử chỉ hết sức âu yếm dịu dàng
- Sao em không ngồi xuống , đứng hoài mỏi chân lắm - Làm cử chỉ
ga lăng , anh kéo ra hai chiếc ghế , nhẹ nhàng kéo cô ngồi xuốngbên mình và như không có ý rút tay lại
Huyên vừa ngượng vừa tức với những chuyện anh làm nãy giờ ,nhưng không bắt bẻ được , vì sự thật là như vậy , nên cô xụ mặtlàm thinh đành ngậm bồ hòn làm ngọt
Lúc này , Tố Nga đứng lên nói hơi lớn tiếng , vì đám bạn bè đanglao xao bàn tán bởi câu tuyên bố vừa rồi của Quân Kỳ
- Tôi có vài lời nói với các bạn đây! Trước giờ, chúng ta đã từng làbạn của nhau nên chuyện gì cũng không thể giấu giếm Vậy màhôm nay Thẩm Huyên lại giấu chúng ta một chuyện quan trọng nhưvậy thì các bạn nghĩ sao ?
Cả đám lao xao mỗi người mỗi ý , cuối cùng Tố Nga đưa ra đề nghị
là phạt Thẩm Huyên Thế là những tràng pháo tay hưởng ứnghuyên náo cả một góc vườn Vậy mà nãy giờ chỉ có một mình ĐìnhPhương là im lặng mà nghe lòng ngực đau buốt bởi lời tuyên bố củaQuân Kỳ lúc nãy
Đã bao nhiêu năm thầm thương trộn nhớ cô bạn học dưới mình hailớp , anh định một ngày đẹp trời nào đó sẽ tỏ cùng cô nỗi lòng thầmkín của mình Nhưng nay thì đã muộn , người con gái anh yêu đã làhoa có chủ , thì còn biết nói gì hơn im lặng mà nghe cơn đau vụn vỡtrong tim
Mọi cử chỉ của Đình Phương đều không qua được mắt Quân Kỳ, chỉ
có Thẩm Huyên là vô tư nên vẫn vô tình không biết
Tiếng nói của Tố Nga lại vang lên đưa Đình Phương về thực tại
Trang 37- Sao hả các bạn , hình thức phạt thế nào đây ?
Thấy Thẩm Huyên lúng túng đến tội nghiệp , Quân Kỳ vội vàng gỡrối cho cô
- Các bạn cho tôi được nói vài lời
Bỗng nhiên mọi người đều im phăng phắt , Quân Kỳ nói tiếp
- Tuy trước đây chúng tôi đã đính ước với nhau , nhưng cho đếnhôm nay cả hai mới biết Chuyện xảy ra với chúng tôi thật bất ngờ ,nên Thẩm Huyên chưa có dịp giới thiệu cùng các bạn , mong cácbạn thông cảm mà không khó dễ Nhưng giờ đây , để gọi là ra mă"tcho đúng thủ tục , xin mời các bạn nâng ly cùng tôi Sao hả, đồng ýkhông các bạn ?
Thế là mấy chục cái ly và vào nhau nghe lốp cốp và cùng nâng lênuống cạn
Lúc này Đình Phương bước ra khỏi ghế , tay cầm ly rượu đến bênQuân Kỳ Khi anh chưa kịp ngồi xuống ghế - Đình Phương lên tiếng
- Xin hân hạnh được quen biết anh Quân Kỳ Xin tự giới thiệu tôi tênĐình Phương là bạn của tất cả ở đây , cùng học chung trườngnhưng trên các bạn hai lớp , mong được làm quen với anh
Nói xong , Đình Phương đưa tay ra , Quân Kỳ vững vàng đặt bàntay mình vào tay Đình Phương siết nhẹ và nhìn thẳng vào mắt anh
ta , để đánh giá đối thủ của mình Phương cũng nhìn lại anh khôngnhân nhượng Mỉm cười Quân Kỳ thầm nghĩ: "Khá lắm nhóc con" Bao ánh mắt đổ dồn về phía Đình Phương đầy thắc mắc , chínhThẩm Huyên cũng thấy bất ngờ
Trang 38ly nhưng ánh mắt họ nhìn nhau gườm gườm trước khi uống cạn Nãy giờ Uyên My cũng để ý thấy Đình Phương rất lạ Hôm nay anhngồi trầm ngâm ít nói , ít cười , uống rượu như uống nước , khôngkhéo chưa tàn cuộc anh đã say bí tỉ Sao kỳ cục vậy , My khônghiểu nổi
Đang thắc mắc thì cô nghe giọng Tố Nga rù rì
- Anh Phương hôm nay hình như bị thất tình vậy, chỉ uống rượu màkhông ăn gì hết
Chương trình chuyển sang mục khiêu vũ trên sàn nhảy , các bạntừng cặp tay trong tay sôi nổi , quay cuồng Quân Kỳ và ThẩmHuyên cũng không ngoại lệ, cùng dìu nhau trong điệu nhạc êm dịunồng nàn Chỉ còn Đình Phương một mình lẻ loi , cô độc Dứt bảnnhạc , Quân Kỳ đưa Thẩm Huyên trở lại chỗ ngồi , thấy còn lại mộtmình Đình Phương , tay đang nâng ly rượu lên môi uống cạn
Nhạc vừa dạo khúc đầu bản tango, Đình Phương đứng lên thongthả đến trước mặt hai người Anh hơi gập người làm một cử chỉ hếtsức lịch sự trước khi nói
- Xin phép anh Quân Kỳ cho tôi được mời Thẩm Huyên bản này ,anh không phản đối chứ ? Thẩm Huyên! Anh mời em
Quân Kỳ nghe khó chịu với cách nói chuyện của anh ta vừa khiêukhích vừa trịch thượng Anh ngước nih`n Đình Phương như để xemhắn muốn gì một gương mặt thư sinh anh tuấn , phong nhã nhìncũng khá hay , tuy nhiên còn rất nông nổi và háo thắng Dưới mắtanh , Đình Phương chưa thể là đối thủ ngang tầm Anh hơi mỉmcười để trả lời đơn giản
- Anh cứ tự nhiên , nhưng một bản thôi nhé
Đình Phương hơi khựng lại rồi như bất chấp , anh chủ động kéo tayHuyên dìu đi Thấy vậy , Quân Kỳ nhếch môi nhưng anh lại bực tức
Trang 39Thẩm Huyên , vì sự quá vô tư của cô đã tạo điều kiện cho ĐìnhPhương thách thức anh
Đình Phương cũng là một cây nhảy đẹp có tiếng của trường , anhnhẹ nhàng dìu Huyên lướt trên sàn nhảy thật điêu luyện và cũng thậtxứng đôi Từng đợt pháo tay vang lên động viên cổ vũ, làm Quân
Kỳ nheo một bên mắt nhìn mà tim nhói lên vì ghen Càng lúc ,Huyên nghe vòng tay Đình Phương càng siết chặt hơn làm cô giậtmình , vì thái độ của anh hôm nay rất kỳ quặc , không được bìnhthường Nhưng thấy anh hơi say nên cô không tỏ thái độ gì , mà chỉhơi né người ra một chút để tránh ánh mắt có lửa và hơi thở nónghổi nồng mùi rượu của anh Còn anh cũng chỉ nhìn cô trong im lặng, vì mọi dự định trong anh giờ tan vỡ mất rồi
Trên đường về nhà , Quân Kỳ và Thẩm Huyên không ai nói một lời ,bởi ai cũng có cái để bực
Rất lâu sau như chịu hết nổi , Quân Kỳ quay qua cô nghiêm khắc hỏi
- Tên "nhóc" đó là gì của em vậy ?
Huyên bực cách dùng từ của anh nên cộc lốc
- Bạn bè
Anh nheo mắt nhìn cô khó chịu
- Đừng trả lời kiểu đó
Huyên cũng không vừa
- Vậy thì anh muốn hiểu sao cũng được
Quân Kỳ gằn giọng
- Anh muốn em giải thích rõ ràng , đừng nói ngang với anh
Huyên tức giận nói ngang thật
- Vậy sao nói là bạn , anh lại không tin ? Nếu không tin thì đừng hỏi
- Em biểu anh làm sao tin khi thái độ của anh ta đối với em như vậy Huyên độp lại ngay
Trang 40- Thái độ gì của anh ta tôi cũng phải chịu trách nhiệm sao ? - Nóixong câu đó cô trề môi rất trẻ con
Anh thấy buồn cười nhưng cố ghìm lại , suy nghĩ nói chung chuyệnvẫn chưa có gì quá đáng , chỉ một mình Đình Phương yêu đơnphương thôi Chắc Thẩm Huyên cũng chưa cảm nhận được , bởianh thấy cô rất vô tư Đôi lúc anh muốn giận cô cũng không thểgiận được , vì tính hồn nhiên thơ trẻ của cô đã làm anh đôi lúc phảiliêu xiêu , và còn trở nên ngờ nghệch lúc nào không biết
Nghĩ vậy nhưng Quân Kỳ cũng sắm cho mình bộ mặt thật nghiêmnghị
- Anh hỏi em câu này , em phải thành thật trả lời cho anh biết
Huyên hất mặt
- Thì anh hỏi đi
Quân Kỳ nói ngay
- Em có yêu anh không ?
Câu hỏi không có gì hóc búa nhưng Huyên đỏ mặt lúng túng , khónói thành lời
- Huyên hổng biết nữa
Quân Kỳ nhíu mày phật ý
- Vậy cảm nghĩ của em về anh thế nào ?
- Em cũng mến anh vì anh đối với em rất tốt những ngày anhkhông đến , em cũng nghĩ về anh và nhớ anh Còn có
Đột nhiên Thẩm Huyên chựng lại không nói tiếp làm anh sốt ruột hốithúc