Tình Yêu Thủy Tinh Tâm Thanh Châu Tình Yêu Thủy Tinh Tâm Thanh Châu Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Tâm Thanh Châu Tình Yêu Thủy Tinh Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sác[.]
Trang 1Tâm Thanh Châu
Tình Yêu Thủy Tinh
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động
Nguồn: http://vnthuquan.net/
Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ
MỤC LỤC
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18
Trang 2Chương 19 (chương kết)
Tâm Thanh Châu
Tình Yêu Thủy Tinh
Chương 1
Hạnh Nghi vừa đạp xe thong thả vừa khe khẽ hát :
"Khi con mưa chiều nay
Dừng chân ghé qua
Mang theo nỗi nhớ "
Nét mặt cô thật rạng rỡ, cũng không hiểu vì sao, nhưng tự nhiên cô thấy lòng thảnh thơi, nhẹ nhõm Bịch sơ - ri đỏ chói trước giỏ xe như cũng nhảy nhót theo nhịp xe đạp quay vòng Cô mỉm cười, háo hức nghĩ về cuộc đánh chén sơ-ri thật chua, thật quyến rũ
Bỗng "két" rồi "rầm", Nghi chưa kịp định thần thì thấy mình đã nhào tuốt lên lề đường, chân tay đã
có vài chỗ rướm máu, bịch sơ-ri lăn lóc khắp đường, giập nát trông thật thảm hại Trước mặt cô, gã thanh niên đang luống cuống dựng vội chiếc xe đạp của cô lên, mặc cho chiếc Future của anh ta nằm chỏng chơ, điều đó cũng không làm Hạnh Nghi thấy xúc động Cô gượng đứng lên, gương mặt trở nên đanh đá :
- Cái anh kia ! Đi đứng kiểu gì đấy ? Đường của anh bên kia, sao anh đâm sầm vào tôi chứ ?
Anh con trai trở nên lúng túng :
- Ơ Xin lỗi cô Tôi muốn qua đường và tôi đã bật đèn xi-nhan, tại cô không chú ý mới đâm sầm vào tôi đấy chứ
- Anh còn đỗ thừa cho tôi Xem này, tay chân tôi đã chảy máu hết rồi kìa
Nói xong, Hạnh Nghi rơm rớm nước mắt Người thanh niên bắt đầu thấy lo lắng :
- Thôi chết ! Cô chảy máu thật rồi Tôi tôi chở cô đi băng lại nhé ?
- Thôi khỏi Tôi tự về được Xe tôi đâu ? Trời ơi ! Bịch rơ-ri của tôi nát hết rồi Anh đúng là đồ đáng ghét
Hạnh Nghi giận thật rồi, mặt cô đỏ bừng lên Bịch sơ-ri cô bỏ công ra lựa cả buổi, bây giờ đã bị nát bét dưới bánh xe to đùng của gã thanh niên kia Cô gạt mạnh chân chống, quày quả trèo lên xe, cô nhịn đau, nhấn bàn đạp, đạp đi Người con trai đâu có dám bỏ đi luôn, anh để xe rề rề sát bên Hạnh Nghi
Trang 3- Cô ơi ! Cô có sao nữa không vậy ? Nếu cô có chuyện gì, tôi thành người thất đức mất
- Kệ tôi Anh đi đi Tôi không bắt anh bồi thường là may mắn rồi
Rồi sợ anh ta theo về đến nhà, Hạnh Nghi dừng lại trước một ngôi nhà bên đường, bực tức lớn giọng với người con trai
- Tới nhà rồi Anh yên tâm chưa Anh đi đi, kẻo mẹ tôi thấy, tôi sẽ bị mắng đó
Người thanh niên ngần ngừ một lát rồi trầm giọng :
- Vậy thôi, tôi đi nghen Cô ráng giữ gìn sức khoẻ Tôi xin lỗi Tôi đi nhé
- Thôi, đi đi
Cô khoát tay ra hiệu, người thanh niên quay xe lại rồi dần mất hút giữa đám đông
Thật là xui quẩy, mất cả chiều đẹp đẽ "Ui da ! Đau quá !" Cô xuýt xoa, cau có rồi ráng đạp xe về nhà Không thể giải thích được, tại sao mình không bắt hắn phải bồi thường gì Tại gương mặt hắn hiền lành quá chăng ? Hình như cô mỉm cười khi nhớ đến đôi mắt dịu dàng, thăm thẳm của gã trai lạ
Diễm Quỳnh bước đến bàn làm việc, dịu dàng nói :
- Anh Hữu Thiên ! Lát nữa, anh có hẹn bên trung tâm ngoại ngữ với anh Thành đấy ạ
- Thôi chết ! Tí nữa tôi quên Cô giao số hồ sơ này xuống phòng tài chính nhé Tôi đi ngay đấy, kẻo thằng Thành đợi
Rồi anh vội vàng trở ra, thẳng hướng trung tâm ngoại ngữ phòng xe chạy Chẳng là Thành - bạn thân của anh đang làm giám đốc ở đó - có hẹn anh để bàn việc cho nhân viên của anh sang đó học lớp Anh văn nâng cao Chiếc xe con của anh vừa chui qua khỏi cổng, bỗng như một phản xạ, anh thắng
Trang 4gấp lại Bóng hình đó không thể lầm lẫn vào đâu được, chỉ có thể là nàng mà thôi Cô ấy đến đây làm
gì nhỉ ? Học Anh văn à ? Rồi như sợ bị mất dấu, anh vội vàng đỗ xe, bước nhanh theo bóng hồng kia Quả anh đoán không sai, cô ấy cũng đăng ký lớp học Anh văn nâng cao Hữu Thiên nhẹ nhàng đến xếp hàng sau lưng cô
- Được rồi Cô sẽ học lớp C3, từ lúc 7 giờ đến 9 giờ tối nhé
Chỉ cần nghe được bấy nhiêu, Hữu Thiên lách khỏi đám đông, đến ngay phòng của giám đốc Thành
- Thằng quỷ ! Sao bây giờ mới đến ?
- Xin lỗi Tao có việc đột xuất
- Việc của mày, tao đã lo xong xuôi Hai mươi nhân viên của mày sẽ học lớp C1, từ 3 giờ đến 5 giờ chiều nhé
- Cám ơn mày À, Thành này ! Tao cũng muốn học, nhưng tao không rảnh từ 3 giờ đến 5 giờ Tao học lớp C3 được không ?
- Cái gì ? Mày học Anh văn ?
- Ừ Có sao không ?
- Du học ở Anh ba năm như mày, mà bây giờ còn học Anh văn nâng cao ? Bộ khùng rồi hả ?
- Cái thằng này ! Học cho nhớ, sao lại không học Không lôi thôi nữa Tao sẽ bắt đầu học từ ngày mai
- Tuỳ mày, thằng "hâm" ạ
- Tao phải về đây, công ty còn nhiều chuyện phải giải quyết Bye
Rồi Hữu Thiên biến mất sau cánh cửa như một làn khói Thành lắc đầu "Điên ! Chẳng biết nó làm gì"
Làm sao Thành biết Hữu Thiên đang nghĩ gì Riêng Hữu Thiên, anh biết mình đang rất vui, vậy là anh có cơ hội được làm quen với cô ấy
"Là lá la Thật là tuyệt Đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ"
- Chào Hạnh Nghi Tôi ngồi đây được chứ ?
Hạnh Nghi giật mình quay lại Thì ra là anh chàng tông vào xe mình bữa trước Cô trở nên ấp úng :
- Anh cứ ngồi, ghế này đâu phải của riêng tôi
- Cảm ơn, trông cô hiền hơn bữa trước
Trang 5Hạnh Nghi đỏ mặt :
- Ủa ! Mà sao anh biết tên tôi ?
- Suỵt ! Bí mật Nếu tôi đã muốn biết thì cái gì tôi cũng sẽ biết hết Tôi tên Hữu Thiên, Hồ Danh Hữu Thiên
"Cái tên thật đẹp" Cô thầm nghĩ nhưng không nói gì, cả hai đều chăm chú nhìn lên bảng, nhưng trong lòng cả hai đều dâng lên những cảm xúc thật ngọt ngào mới mẻ
o0o
Rồi như định mệnh, họ thân thiết với nhau Một hôm, không hiểu sao Hạnh Nghi không đến lớp, Hữu Thiên thấy buổi học như dài ra, lớp học trở nên trống trải đến lạ kỳ Anh bắt đầu nhận ra tình cảm của anh dành cho Hạnh Nghi không còn đơn giản là cảm xúc nữa, mà đã là một tình yêu Tuy nói còn mới mẻ, nhưng anh thấy lòng đã xốn xang lắm rồi
- Chào Hạnh Nghi Sao hôm qua cô không đi học ?
Anh hỏi cô bằng một đôi mắt thật dịu dàng và một giọng nói thật ấm áp Hạnh Nghi thấy lòng rung động, nhưng cô vẫn làm ra vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo
- Nghỉ hay không là việc của tôi, liên quan gì đến anh Quan tâm chi dữ vậy ?
Hữu Thiên mỉm cười vì cách nói rất trẻ con của Hạnh Nghi Cô sinh viên năm cuối trường kinh tế này thật quá trẻ, so với cái tuổi hai mươi hai của cô Nhưng với anh, cô thật dễ thương, trầm tĩnh Hạnh Nghi vẫn chăm chú vào bài học, bỗng một mảnh giấy được chuyền tới, đặt trước mặt cô :
- I missed you very much yesterday I will follow you ( Ngày hôm qua tôi rất nhớ cô Tôi sẽ đeo đuổi cô)
Hạnh Nghi hoàn toàn bất ngờ Lần đầu tiên, cô được tiếp nhận một kiểu tỏ tình ngộ nghĩnh, nhưng táo bạo như vậy Trước đây, cũng có nhiều người đeo đuổi cô, nhưng ai cũng nhút nhát e dè, chứ không như anh chàng này Liếc sang, cô thấy anh đang nheo mắt nhìn cô, đôi mắt đắm đuối, đầy yêu thương Cô quay đi thấy tim đập rộn rã
Ra về, cô không cho Hữu Thiên đi bên cạnh mình như mọi hôm, bằng cách trốn biệt đi đâu mất Hữu Thiên nhìn quanh quất tìm kiếm hồi lâu rồi lắc đầu cười : "Xấu hổ rồi Không sao Ngày mai, mình lại tiếp tục triển khai kế hoạch"
Hạnh Nghi đợi anh chàng khuất dáng, mới đạp xe thong thả về, cô suy nghĩ mông lung : "Anh ấy cũng dễ thương đấy chứ, học Anh văn cũng giỏi nữa Nhất là đôi mắt kia, con trai mà mắt to, đen thăm thẳm vậy" Mình sẽ thế nào nhỉ ? Có yêu anh ấy không ?
Cô thấy đêm nay thật đẹp, muôn ngàn vì sao đang lấp lánh trên trời cao như mỉm cười cùng cô, lá me bay bay nhè nhẹ trên tóc cô Phố đêm nay cũng đẹp nữa Phố dễ thương và quyến rũ như cô vậy Ôi ! Cuộc đời thật đẹp Có phải cô đã bắt đầu biết rung động ?
Trang 6Tâm Thanh Châu
Tình Yêu Thủy Tinh
Chương 2
Hạnh Nghi nhón chân đặt nốt dĩa cơm lên bàn thờ rồi giục mẹ :
- Mẹ ơi ! Xong rồi Thắp nhang được rồi mẹ
Bà Hạnh Dung cài vội cúc áo dài, chạy ra :
- Được rồi Mẹ xong rồi đây
Rồi bà kính cẩn đốt ba nén nhang, lầm rầm khấn vái :
- Ông ơi ! Hôm nay là ngày giỗ, mẹ con tôi mời ông về ăn với mẹ con tôi bữa cơm
Trong khi mẹ đang đốt hương, Hạnh Nghi ngồi thừ người ra nghĩ ngợi Thế là ba đã mất được mười năm Mười năm qua Hạnh Nghi sống trong vòng tay yêu thương của mẹ, nhưng không giâu phút nào không nhớ đến ba Trong ký ức của cô, ba là người đàn ông tuyệt vời Khi chỉ mới là một cô bé mười một, mười hai tuổi, cô đã kịp nhận thức ba cô là người rất đẹp, hào hoa phong nhã, luôn lo lắng cho gia đình và đặc biệt là rất thương Nghi Nhưng rồi ba đã ra đi một cách đột ngột, để lại trong lòng Nghi một nỗi trống trải đến kinh hồn
Tiếng mẹ cất lên, lằm cắt đứt dòng suy nghĩ của Hạnh Nghi
- Hồi chiều này, ông Châu Thuận có đến đốt cho ba con nén hương, biếu một ít bánh trái cúng ba con
- Ông ấy mà ăn năn ! Con vẫn còn chưa nghĩ ra cách phá hoại những gì ông ta đang có kia Nó là của
ba con hết mà Mẹ có nhớ là bà con đã chết thảm thế nào không ? Mẹ có nhớ gia đình mình phải lâm vào cảnh bần cùng, không một đồng xu không ? Tất cả, ông ấy lừa hết để cho vào túi mình, còn tông
ba con chết
Hạnh Nghi nói một hơi, sự căm giận làm nước mắt cô trào ra Bà Hạnh Dung cuống quýt :
Trang 7- Thôi con Giận làm gì nữa, chuyện đã qua mười năm rồi Hơn nữa, bác ấy đã sang cho mẹ một cửa hàng lớn rồi mà
- Bấy nhiêu đó là cái gì, so với những việc ông ta đã gây ra Con hứa với mẹ, sau khi tốt nghiệp, con
sẽ tìm cách vào công ty của ông ta Bằng mọi giá, con phải lấy lại những gì là của chúng ta
Bà Hạnh Dung lắc đầu Từ lúc ông Nhật Nam chết, Hạnh Nghi trở nên căm thù ông Châu Thuận, người đã làm cho gia đình bà sụp đổ và ông Nhật Nam phải chết Chết là hết, dù có buồn phiền cũng đừng gây thêm chuyện đau lòng cho những người con lại Riêng Hạnh Nghi, vì bị mất đi chỗ dựa tinh thần lớn lao trong cuộc đời, đã không thể nào quên đi được
Bà Hạnh Dung rùng mình Hạnh Nghi là đứa có nhan sắc, lại thông minh sắc sảo Nó sẽ làm gì, đễ theo nó là trả thù đây ? Bà không thể ngăn cản nó, nó là đứa bướng bỉnh từ bé Ông Nhật Nam ơi! Ông có khôn thiêng, ông hãy phù hộ cho Hạnh Nghi nghen ông
Bà lau nước mắt, giục con gái :
- Thôi, con dọn bàn ra đi, rồi mời mấy thím hàng xóm sang chơi lấy thảo
Hạnh Nghi đã dịu cơn giận, cô lẳng lặng đi ra cổng, vừa đi vừa suy nghĩ rất lung : "Công ty Châu Thuận ! Công ty Châu Thuận! Ta quyết tâm sẽ vào được đó" Hạnh Nghi lẩm bẩm, cô mím môi lại, đôi môi ánh lên vẻ quyết tâm Ba ơi ! Con sẽ lấy lại tất cả những gì mà đáng lý là của con
o0o
- Xin lỗi Tôi có thể giúp gì cho cô ?
Cô tiếp tân nở nụ cười thân thiện, ân cần hỏi Hạnh Nghi Hạnh Nghi mỉm cười :
- Dạ, chi cho em gặp giám đốc Em đến đây theo quảng cáo tìm việc làm
- Côi đợi một tí nhé
Trong khi chờ cô tiếp tân gọi máy cho giám đốc, Hạnh Nghi nhìn quan sát đại sảnh của công ty Châu Thuận Cũng đồ sộ quá đấy chứ, chẳng hổ danh là công ty lớn nhất thành phố này Cô tưởng tượng ra cảnh ông Châu Thuận sẽ rất ngạc nhiên khi trông thấy cô, rồi ồng sẽ lập tức nhận vào, để tỏ ra là mình ăn năn Hạnh Nghi nhếch mép cười Tiếng cô tiếp tân vang lên :
- Cô lên lầu ba nhé
Trang 8:
- Anh là con của ông Châu Thuận ?
Hữu Thiên cười, chìa tay mời cô :
- Cô ngồi đi Đúng Tôi tiếp quản công ty của ba tôi đã hơn một năm Cô thất vọng lắm à ? Cô muốn làm việc với người đàn ông nổi tiếng Châu Thuận hơn tôi hả ?
" Anh tự cao về ba mình lắm đấy" Hạnh Nghi thầm nghĩ Nhưng sao lại là anh ? Hạnh Nghi muốn rút lui Giữa cô và Hữu Thiên mới vừa nảy sinh ra một tình cảm đẹp đẽ, cô không muốn
- Cô để hồ sơ đây Tuần sau, nếu được, tôi sẽ gọi cô đến phỏng vấn Mặc dù chúng ta là người quen biết, nhưng tôi phải làm theo nguyên tắc của công ty Tôi mong cô hiểu
Hạnh Nghi đã định nói : " Tôi không làm nữa" Nhưng rồi hình ảnh người cha thân yêu chết đau đớn, làm Hạnh Nghi thấy máu nóng lại dồn lên mặt Cô lắc nhẹ đầu, đứng lên một cách cương quyết :
- Cảm ơn anh Hy vọng tuần sau, tôi sẽ được gọi Tôi xin phép ra về
Nói xong, Hạnh Nghi bước ra ngoài Hữu Thiên gọi giật trở lại :
- Hạnh Nghi ! Đi ăn tối với tôi nghen Từ lúc khoá học Anh văn kết thúc, chúng ta vẫn chưa có dịp gặp lại nhau Cô đi nhé
Thấy không thể nào bảo được cô bé cứng đầu này, Hữu Thiên khoát tay :
- Tôi xin lỗi Nếu cô không thích, cô có thể về Hy vọng lần sau, chúng ta sẽ có dịp đi chung với nhau
Hạnh Nghi cố nở nụ cười, rồi nhanh chóng rời phòng giám đốc Xoay người ra, cô bắt gặp ánh nhìn soi mói của một người con gái rất đẹp đang nhìn mình, nhưng cô không quan tâm Đầu óc cô đang quay cuồng với bao nhiêu ý nghĩ Tại sao lại là Thiên chứ ? Mình có nên đến đây làm việc nữa không ? Mình có thể yêu Thiên nữa không ? Làm sao có thể yêu được người là con của kẻ mình thù hận chứ ? Mình có cần trả thù nữa không ? Nếu mình trả thù thành công, Thiên sẽ thế nào đây ? Hạnh Nghi rã rời vì bao nhiêu điều phải suy nghĩ, trăn trở Chưa bao giờ trong cuộc đời, cô lại gặp phải những chuyện nan giải như vậy
Trên phòng giám đốc, Hữu Thiên lâng lâng vui sướng với ý nghĩ : Làm sao lại có chuyện trùng hợp tốt đẹp vậy Cô ấy lại xuất hiện, hệt như cô tiên, luôn đem đến cho mình những bất ngờ thú vị Xem nào, Anh văn bằng C, Pháp văn bằng B, tốt nghiệp loại giỏi, quá đủ tiêu chuẩn cho yêu cầu công việc của anh Giá như cô đừng có điều kiện tốt như thế, anh đã để cô làm thư ký riêng cho anh,
Trang 9nhưng như thế thì thật phí phạm một nhân tài Anh bật cười với ý nghĩ đó Diễm Quỳnh bước vào :
- Anh Hữu Thiên ! Cô ấy đến xin việc làm à ? Trông cũng xinh xắn đấy chứ
Hữu Thiên cau mày :
- Diễm Quỳnh ! Lần sau yêu cầu cô phải giữ khoảng cách Nên nhớ ở đây tôi là giám đốc đấy nhé
- Em xin lỗi giám đốc nhưng chỉ vì chỉ vì em rất quý trọng giám đốc, nên mới Lần sau em không thế nữa
Rồi cô vội vàng đi ra, sợ lại làm Hữu Thiên nổi giận Cô lo sợ lắm, cô gái ấy chỉ mới xuất hiện mà anh ấy đã thay đổi thái độ với mình Liệu cô ấy có làm thư ký không nhỉ ? Còn mình, phải xa rời anh Thiên ư ? Nghĩ đến đó, cô thấy nóng bừng cả mặt Con nhỏ đó thật đáng ghét
- Xin lỗi Cháu có phải là Hạnh Nghi không ?
- Ơ Dạ, là cháu Bác có phải là bác Thắng không ạ ?
- Ừ Bác đây
- Ôi, bác !
Hạnh Nghi lao đến ôm chầm lấy bác Thắng, giống như vẫn thường ôm lấy ba mình Bác Thắng là anh em kết nghĩa với ba Sau ngày ba chết, gia đình bác cũng chuyển ra Bắc ở Đã mười năm rồi, cô không được gặp người mà cô cũng rất yêu thương, kính trọng
Ông Thắng lướt nhìn xung quanh
- Mẹ cháu đâu rồi ?
- Dạ, mẹ cháu ra cửa hàng rồi ạ
Ông Thắng gật đầu rồi gương mặt ông bỗng đổi nét, khi bắt gặp khung ảnh ông Nhật Nam trên bàn thờ Ông xúc động rưng rưng nước mắt, tháo mắt kính, đến bên bàn thờ, nghẹn ngào :
- Anh Nam ! Em xin lỗi, vì ngần ấy năm không về thắp được cho anh nét hương Nhưng em cũng lận đận, sau khi anh phá sản, em phải xa xứ để lo cho gia đình Em xin lỗi
Hạnh Nghi rất xúc động trước tình cảm của bác Thắng dành cho ba của mình Cô thỏ thẻ :
- Bác Thắng ơi ! Bác ngồi đây, uống nước cho đỡ mệt đi
- Ừ Con cũng ngồi xuống đi Hạnh Nghi này ! Bây giờ con làm gì ?
- Dạ, con đã xin được việc làm - Ngập ngừng giây lát, cô tiếp - Con xin được việc làm ở công ty Châu Thuận
Ông Thắng khẽ nhíu mày, giọng ông có vẻ không bằng lòng :
Trang 10- Con không biết Châu Thuận là ai à ? Con không có việc làm thì đến chi nhánh công ty của bác mới
mở ở thành phố đi
- Dạ Nhưng làm ở đó cũng tốt, bác à, lương lại cao Con đã phỏng vấn xong rồi, chỉ đợi ngày đi làm
- Chắc có chuyện này, con vẫn còn chưa biết Ngày trước, ba con từng năn nỉ, thậm chí là hạ mình để xin ông ta một con đường sống, để không bị phá sản Nhưng ông ta không thèm đoái hoài đến Nỗi nhục đó, bác vẫn còn mang thay cho ba con trên đời
- Thật thế sao bác ?
- Thật Bác không có ý định gieo thêm trong lòng con những niềm hận thù chất ngất, nhưng sự thật đúng là như vậy Bác còn nhớ đêm đó, ba con đang lên cơn máu nhồi cơ tim, phải nằm trong bệnh viện Nhưng công ty bị niêm phong tài sản, ông đã đội mưa đến để cầu xin ông Châu Thuận, trên đường đi, còn bị ông ấy tông xe chết
- Trời ơi ! Ba con đã làm gì, mà ông ta nỡ ác độc thế ?
- Bác không biết giữa họ có điều gì, nhưng dù sao đi nữa Đó cũng là tội ác, là niềm thù hận của gia đình mình
- Nhưng sao ba con phải hạ mình thế ?
- Vì con và chị Hạnh Dung Con còn quá nhỏ, ba con không muốn con khổ sở Ai ngờ anh ấy chết, con còn khổ sở hơn
Hạnh Nghi không muốn nghe thêm, đầu cô như muốn vỡ tung vì những đau đớn, căm giận tràn ngập Tiếng ông Thắng lại vang lên :
- Thôi Bác chỉ có thể ghé qua thắp cho con nén nhang, bác bị muộn giờ lên máy bay rồi, công việc gấp quá Cho bác gởi lời chào mẹ con nhé Có chút quà, con nhận lấy cho bác vui Bác đi nhé
Tâm Thanh Châu
Trang 11Tình Yêu Thủy Tinh
Chương 3
- Chào Hạnh Nghi !
Câu đầu tiên của Hữu Thiên cho mỗi lần gặp gỡ với Hạnh Nghi bao giờ cũng vậy
- Chào giám đốc
Hữu Thiên cau mày :
- Sao cô cứ gọi tôi thế Cô cứ gọi tôi là Thiên Đừng xa cách thế, chúng ta là bạn bè mà
- Nhưng đang trong giờ hành chánh, tôi không muốn những người khác hiểu lầm
- Thôi được rồi Cô muốn gọi gì cũng được Công việc ở phòng ngoại giao có quen không ?
- Vâng Cám ơn giám đốc nhiều
- Cô buồn cười quá Tôi chỉ phân công theo trình độ năng lực của cô thôi mà Thôi, tôi đi đây Cô làm việc đi nhé
Hữu Thiên nheo mắt nhìn cô Hạnh Nghi phải quay đi, tránh ánh mắt lúc nào cũng nồng nàn, như chỉ dành riêng cho cô đã một tháng nay, khi cô làm việc ở phòng ngoại giao này Công ty Châu Thuận quả là một công ty lớn, các đầu mối làm ăn rất nhiều, mà toàn là những khách hàng lớn Hữu Thiên cũng là một giám đốc rất đa tài Anh ta luôn biết cách giữ các khách hàng lớn và thu hút những đầu
tư mới rất béo bở Để phá công ty này, một mình cô sợ không kham nổi
Hữu Thiên vẫn giữ nguyên ý định theo đuổi cô Ngày nào, anh cũng siêng năng xuống phòng ngoại giao, hỏi thăm các khách hàng và cuối cùng là hỏi thăm Hạnh Nghi Ngày thì một đoá hải đường thật tươi Hạnh Nghi thấy đầu mình như muốn nổ tung Cô thấy ghét Hữu Thiên, bởi con người đó rồi cũng chỉ là người máu lạnh như cha anh ta thôi
Đáng sợ thật Lòng căm thù nó đủ sức biến một cô gái mảnh dẻ thành một người đầy bản lĩnh và cả quyết tâm Nó đủ sức đẩy lùi tình yêu, chôn chặt tình yêu xuống tận đáy lòng, nhường chỗ cho những âm mưu, toan tính sâu xa
Đồng hồ điểm 5 giờ Mãi suy nghĩ, đến khi ngẩng lên, mọi người trong phòng đã về hết, cô uể oải đứng dậy dọn dẹp rồi bước ra khỏi phòng Hôm nay lãnh tháng lương đầu tiên, cô sẽ mời mẹ đi ăn một bữa thật ngon, mừng cô đã bắt đầu sống tự lập
Chợt cô sựng lại Trước mặt là Diễm Quỳnh, cô gái này không thèm nhìn thẳng vào mặt cô, chỉ soi mói vào thân thể cô Hạnh Nghi thoáng rùng mình Diễm Quỳnh không nói gì, chỉ liếc xéo rồi bước
đi, sau khi buông một cau nói trổng :
- Chỉ giỏi tài quyến rũ
Hạnh Nghi nhếch môi cười ngạo mạn Người ta chỉ ganh tị khi người ta thua mình, chẳng thèm chấp
Trang 12làm gì loại người đó Quyến rũ à ? Bỗng một tia nghĩ loé lên trong đầu Hạnh Nghi Quyến rũ ? Tại sao lại không ? Nếu chỉ dùng chức vụ của mình mà phá thì cả đời, cô cũng không thể phá được cái công ty đồ sộ này Chỉ còn cách đó Hữu Thiên yêu mình Sao lại không ?
Hạnh Nghi cười, lại nụ cười nhếch mép cao ngạo Hữu Thiên ! Tôi xin lỗi Nhưng tình yêu của tôi dành cho anh đã tắt ngấm, khi nó vẫn chưa có dịp bùng lên Anh và cả gia đình anh phải trả giá o0o
Hạnh Nghi xoay ba vòng, mỉm cười hài lòng với chiếc đầm dài thật quyến rũ Bà Hạnh Dung âu yếm nhìn con gái :
- Con đi đâu đấy ?
- Mẹ ! Tối nay, con nhận lời mời của ông giám đốc công ty Châu Thuận Mẹ thấy thế nào ?
- Hữu Thiên mà con đã kể đấy à ?
- Vâng ạ Anh ta là con ông Châu Thuận Rồi mẹ sẽ thấy con của mẹ bản lĩnh thế nào
- Hạnh Nghi à ! Mẹ không thể cấm cản những gì con định làm được, nhưng mẹ xin con, đừng bao giờ lấy tình yêu ra để thực hiện những ý đồ của mình Chơi dao có ngày đứt tay đấy
Hạnh Nghi lắc đầu, trấn an mẹ :
- Mẹ đừng lo Con gái mẹ từ trước đến nay vẫn làm việc theo ý trí mà Thôi, con đi đây
Nói xong, Hạnh Nghi xoay người bước ra khỏi phòng Xuống đến đường lớn, Hạnh Nghi đã thấy chiếc xe hơi bóng nhoáng của Hữu Thiên đợi sẵn Hữu Thiên rất nóng lòng gặp Nghi, vẻ vui mừng hiện rõ trên nét mặt Đây là lần đầu tiên, Hạnh Nghi chịu đi chơi với anh
Lịch thiệp, Hữu Thiên mở rộng cửa xe, mời Hạnh Nghi lên xe, sau khi nói thầm bên tai cô :
- Đêm nay, Hạnh Nghi đẹp lắm
Hạnh Nghi nở nụ cười đẹp đến mê hồn Hữu Thiên thấy tất cả chao đảo trong nụ cười ấy Anh cứ muốn ngắm mãi, nếu Hạnh Nghi không nhắc nhở :
- Sao anh không cho xe chạy ?
- À ừ Chúng ta đi ăn tối nhé, tôi biết một nhà hàng rất lãng mạn
Hạnh Nghi e lệ gật đầu Những phút giây đầu tiên ấy thật ngọt ngào Nếu như không có lòng hận thù cản trở, Hạnh Nghi sẽ để cho trái tim mình lỗi nhịp mất rồi Nhưng cô luôn tự nhắc nhở mình phải tỉnh táo, rằng mình phải thực hiện cho được kế hoạch mà mình đã đề ra
Nhà hàng nằm bên cạnh dòng sông lặng lờ trôi, rất nên thơ và lãng mạn Hữu Thiên cũng thật ý tứ, khi chọn một bàn cạnh cửa sổ Từ chỗ này nhìn ra, sẽ thấy sông về đêm rất đẹp Những ngọn đèn của những ngôi nhà ven sông hắt xuống dòng nước, tạo nên một vẻ đẹp lung linh, sóng sánh Bất giác, Hạnh Nghi thốt lên :
- Đẹp quá
Trang 13- Gì cơ ?
- À ! Tôi thấy sông đẹp quá
- Cô thấy tôi có tinh tế không ?
- Vâng Anh rất là tài hoa và tinh tế Tôi thật sự rất khâm phục anh
Hữu Thiên thấy lòng rộn lên như mở cờ Bản thân anh cũng ngạc nhiên, không hiểu tại sao cô gái này, mới cách đây vài hôm còn lạnh nhạt với anh, mà bây giờ bỗng trở nên thân mật và còn khen anh một cách chân thành thế Hay cô ấy cũng đã bắt đầu yêu anh ?
Nghĩ nhiều chuyện như vậy, nhưng Hữu Thiên không dám nói ra điều gì Anh mê mải ngắm Hạnh Nghi Dưới ánh nến lung linh, trông cô đẹp một cách huyền hoặc Chưa bao giờ, Hữu Thiên thấy lòng mình rung động mãnh liệt đến như thế Anh định nói tất cả, nhưng lại sợ sự nóng vội của mình
sẽ làm Hạnh Nghi hoảng sợ và thất vọng Anh cố kềm lòng, dịu dàng hỏi Hạnh Nghi :
- Cô ăn gì ?
Hạnh Nghi cười duyên dáng, nhỏ nhẹ đáp :
- Tuỳ anh, anh cứ chọn thực đơn Nghi sao cũng được
Cách nói thân mật của Nghi càng làm Hữu Thiên thấy vui sướng Anh ngoắc người bồi bàn :
- Cho hai phần bít tết, một đĩa tôm hùm À ! Cho tôi chai Whisky Thế nhé
Khi người bồi bàn đi khỏi, Hữu Thiên chợt đứng dậy, nói nhanh :
- Hạnh Nghi đợi tôi một lát nhé
Rồi anh chạy vụt đi Thoáng chốc, anh trở lại với đoá hồng đỏ thắm trên tay Anh nhìn Hạnh Nghi, đắm đuối :
- Tặng Hạnh Nghi
Hạnh Nghi e lệ đón đoá hoa từ tay Hữu Thiên, giọng xúc động :
- Cám ơn anh, nhưng không cần phải thế Bữa cơm hôm nay, với Nghi đã là quá đủ rồi
Hữu Thiên nheo mắt, thấy mình dạn dĩ hơn :
- Nghi không nhớ có lần tôi nói với Nghi thế nào à ? - Rồi Hữu Thiên nhắc lại - I will follow you Hạnh Nghi thấy tim mình nhói lên một cái Rồi cô lấy lại được bình tĩnh, nhẹ lắc đầu :
- Nghi không biết Khi nào tim Nghi rung động, Nghi sẽ trả lời anh
Đúng lúc đó, người bồi bàn đem thức ăn đến Bữa ăn diễn ra rất tuyệt, họ cùng nói chuyện, cùng nói cho nhau nghe về cuộc sống của mình Men rượu làm đôi má Hạnh Nghi hồng lên rạng rỡ, đôi mắt long lanh dịu dàng Hữu Thiên thấy chới với, anh cứ muốn khoảng thời gian đó cứ kéo dài mãi Tất cả mọi thứ tuy đẹp và tuyệt vời đến đâu cũng có lúc kết thúc Bữa tối nhanh chóng trôi qua trong niềm luyến tiếc của Thiên Anh lái xe đưa Nghi về tận nhà Trước khi Nghi bước xuống xe, Hữu Thiên lấy hết can đảm, nói thật nhanh :
- Hạnh Nghi ! Anh yêu em
Trang 14Hạnh Nghi chưa kịp phản ứng gì, đã thấy tay mình nằm gọn trong bàn tay rắn chắc và ấm áp của Hữu Thiên Cô vội rút tay ra
- Hạnh Nghi phải vào nhà đây Hẹn gặp anh ở công ty
Rồi cô bước nhanh xuống xe, như trốn chạy Hữu Thiên nhìn theo, lắc đầu : Hạnh Nghi ơi ! Đến bao giờ, em mới yêu anh đây Anh chán nản phóng xe đi, thấy lòng nôn nao, bứt rứt Không biết mình nói thế có vội vàng lắm không ? Hạnh Nghi có sợ không nhỉ ?
Thôi, cứ để cho duyên phận định liệu Cầu mong ông tơ và Nguyệt hãy xe duyên cho con
Riêng Hạnh Nghi, cô thấy mệt mỏi Suốt buổi tối hôm nay, phải tỉnh táo lắm, cô mới không để cho tình yêu trong mình bùng lên trước ánh nhìn yêu thương của Hữu Thiên Hạnh Nghi ơi ! Mi có đủ sức để chiến thắng chính bản thân mi không hả ?
o0o
Đang loay hoay với tập hồ sơ trong tay, bỗng chuông điện thoại réo vang
- Alô Tôi là Hạnh Nghi đây
- Alô Nghi đó hả con ? Bác Thắng đây
- A Bác Thắng mới vào trong này hả ?
- Ừ Con có rảnh không ? Chiều nay tan sở, bác cháu mình gặp nhau nhé Bác có chuyện muốn nói với cháu
- Dạ được ạ Vậy chiều nay, mình gặp nhau ở quán cà phê Hoàng Lan nhé
- Rồi Bác đợi cháu lúc 5 giờ rưỡi nhé
Hẹn với bác Thắng 5 giờ rưỡi, nhưng mãi đến 5 giờ 20 cô mới có thể hoàn thành xong công việc của mình Vội vàng khoá vội cửa phòng, cô nhanh chóng rời khỏi tầng ba, rồi xuống tầng hai Hình như
cô thấy có bóng người đang lúi húi làm gì trong phòng kế toán Quái lạ ! Giờ này mà vẫn còn người
ở lại ư ? Hình như anh ta đang cạo cạo cái gì đó Nhưng rồi vội quá, Hạnh Nghi lao đi, không bận tâm nữa
Đến nơi, cô thấy bác Thắng đã ngồi đó tự bao giờ Cô rối rít :
- Dạ, con xin lỗi đã đến muộn, công việc nhiều quá
- Không sao Bác có chuyện gấp cần nói với con, rồi bác sẽ đi ngay Bác chỉ vào đây được một ngày, công việc ngoài đó còn gấp lắm
- Dạ
- Hạnh Nghi này ! Bác vừa tìm được ông luật sư ngày trước làm cho ba con đấy
- Dạ Nhưng có liên quan gì đến con đâu ạ ?
- Bình tĩnh nào Ông ta nói trước khi công ty bị niêm phong, có một khoản tiền lớn trong ngân hàng vẫn chưa được sử dụng đến, hiện tại nó vẫn còn
- Thế là thế nào ?
Trang 15- Nó nằm trong tài khoản của công ty, nhưng ba con trước lúc chết đã kịp chuyển nó qua một tài khoản khác Nhưng khi ông Châu Thuận chiếm công ty của ba con với chức vụ giám đốc, đã chuyển khoản tiền đó trở lại và dưới tên sở hữu của Hồ Danh Hữu Thiên
- Hữu Thiên ?
- Phải Ông luật sư tuy biết mọi chuyện, nhưng không có bằng chứng gì đề chứng minh đó không phải là tiên của công ty nên đành chịu Điều bác không can tâm nhất là số tiền ấy là di chúc của ba con để lại cho con, nay lại rơi vào tay người khác Tiền đó là máu và nước mắt của ba con
- Hữu Thiên sở hữu thì chắc hẳn anh ta phải biết nó có nguồn gốc từ đâu chứ ?
Hạnh Nghi mỉm cười chua chát :
- Con bây giờ sức yếu thế cô, lại không có chút bằng chứng, con làm sao có thể làm gì được họ cơ chứ
- Bác cũng biết thế Bác chỉ nói vậy, để con biết được những gì con cần phải biết và nếu có cơ hội, con có thể lấy lại những gì là của con
- Dạ Con hiểu ý bác rồi ạ
- Thôi, bác đi đây Bác trễ máy bay mất, bác còn vài hợp đồng chưa bàn với khách hàng Bác đi nhé
- Dạ, cháu cũng về đây
Hai bác cháu cũng rời khỏi quán, mỗi người đi theo một ngã Hạnh Nghi lại thấy tim mình như xát muối, mỗi lần cô có ý định quên đi hận thù thì lại có thêm một chuyện xảy ra Hữu Thiên là một con người thủ đoạn, dẫu biết số tiền đó không phải của mình, cũng không tìm cách trả lại, trong khi người đó lại vì gia đình mình mà tán gia bại sản Anh cũng độc ác như cha anh vậy
o0o
Đêm lễ Valentine, mưa phùn, không khí lãng mạn bao trùm cả thành phố Hoa hồng bày bán khắp các đường phố Từng cặp tình nhân dìu nhau cùng tận hưởng đêm lễ "Tình nhân" tuyệt dịu
"Hoa hồng va chocolate Đêm lễ tình nhân, chúc Nghi hạnh phúc, luôn trẻ yêu đời"
Hạnh Nghi ngắm bó hoa hồng đỏ thắm trên bàn và hộp chocolate to tướng, chưa kịp nghĩ ngợi gì, Hữu Thiên đã xuất hiện :
- Đêm lễ sao còn ở lại công ty ? Đợi tôi à ?
Hạnh Nghi chun mũi :
Trang 16- Còn khuya ! Không đợi anh đâu
- Không đợi, nhưng nếu tôi mời đi uống cà phê, Nghi có đi không ?
Hạnh Nghi đã chuẩn bị mọi tình huống Đã đến lúc , cô chủ động vạch ra kế hoạch của mình Cô gật đầu :
- Đi thì đi, Nghi đâu có ngán
Rồi cô mạnh dạn đứng lên, bước ra trước Hữu Thiên Hữu Thiên thấy đêm nay thật tuyệt Hoan hô đêm "Valentine"
Quán cà phê thật ấm cúng, nhạc dập dìu nhẹ nhàng, thật phù hợp với không khí của đêm tình yêu Hữu Thiên lên tiếng trước :
- Hạnh Nghi thấy đêm nay thế nào ?
- Rất tuyệt Mọi thứ đều rất tuyệt
- Hạnh Nghi ! Em đẹp lắm
Hạnh Nghi vờ cúi xuống Cô đã quen với những lời nói như thế và tập cho mình thói quen tỉnh táo, dửng dưng thật sự trước những điều đó Vẻ e lệ của Hạnh Nghi càng làm cho Hữu Thiên điên đảo Anh nói dồn dập, như sợ không còn dịp để nói :
- Hạnh Nghi ! Hãy làm bạn gái của anh Anh rất yêu em, anh sẽ làm cho em hạnh phục
"Hạnh phúc ư ? Anh và gia đình anh đã huỷ diệt hạnh phúc của tôi từ lâu rồi" Hạnh Nghi thoáng rùng mình với ý nghĩ đó, nhưng cô vẫn mỉm cười, nụ cười thiên thần muôn thuở, dịu dàng đáp :
- Làm bạn gái của anh ư ? Hạnh Nghi liệu có giữ nổi anh khỏi vệ tinh bao quanh không ?
- Anh xin thề là xung quanh anh, dù có ai đi chăng nữa cũng không quan trọng Anh đã theo đuổi em hơn nửa năm rồi Làm bạn gái anh nghe em
Hạnh Nghi thấy tim mình rung lên, rồi nhanh như là ngay tức khắc, cô trấn tĩnh
- Em hãy trả lời đi Chẳng lẽ em không có một chút tình cảm nào dành cho anh cả ư ? Hãy trả lời đi
Em đồng ý nhé ?
Hạnh Nghi lấy can đảm, nhìn thẳng vào mắt Hữu Thiên, khẽ gật đầu
Hữu Thiên thấy đất trời như chuyển sang một màu hồng rực rỡ, mặc dù đêm đã khuya lắm rồi Anh nắm chặt tay Hạnh Nghi, thấy bàn tay ấy đang run lên trong tay mình Vậy là cuối cùng, anh cũng
đã chinh phục được cô
Hữu Thiên không hề biết Hạnh Nghi đang nghĩ gì Riêng Hạnh Nghi, cô nhìn thẳng vào mặt Hữu Thiên, nghĩ bao nhiêu điều, mà chỉ có mình cô mới hiểu : "Anh sẽ phải thay cha anh trả lại cho tôi những gì mà tôi đã bị đánh cắp Tôi căm ghét anh"
Rồi thời gian qua, sương đã bắt đầu thấm lạnh qua mọi vật Đêm nay, Hữu Thiên không đi bằng xe hơi Anh chở Hạnh Nghi bằng chiếc xe Future của mình, tận hưởng đêm tình yêu bình dị và giản đơn như bao nhiêu cặp tình nhân khác Tuy nhiên, họ lại không cùng một nhịp đập con tim, Hữu Thiên
Trang 17vui mừng bao nhiêu thì Hạnh Nghi thấy lòng giá lạnh bấy nhiêu Thật ra, trong tận sâu trái tim cô, Hữu Thiên vẫn chiếm một chỗ, nhưng nó vẫn không là gì, so với sự căm giận và ước mong trả thù đang chiếm lĩnh cả tâm não cô Hạnh Nghi thấy khó thở, vì sự mâu thuẫn đó, song cô không thể dừng lại Trong đầu óc cô bây giờ, chỉ duy nhất một ý nghĩ lấy lại những gì thuộc về cô
Tâm Thanh Châu
Tình Yêu Thủy Tinh
Chương 4
Trưa, cả công ty im ắng trong giờ nghỉ trưa Trời không nóng cũng không lạnh Hạnh Nghi không thể nằm nghỉ trong không khí bức bối, hầm hập đó, cô định đi xuống lầu ra phòng lớn xem tivi Đi ngang phòng kế toán, cô vô tình lướt nhìn trong phòng, cô chợt khựng lại Quái lạ ! Lại có người lúi húi làm gì đó trên bàn Hình như anh ta lại cạo cạo cái gì đó A ! Đúng rồi Chính là Chí Lâm trưởng phòng kế toán Hắn đang làm gì thế nhỉ Đích thị chuyện mờ ám Cô hiểu ra Anh ta đang tham ô Tự nhiên, cô có ngay cảm giác anh ta sẽ có liên quan gì đến cô Không suy nghĩ thêm, Hạnh Nghi bước vào, giọng mai mỉa :
- Chết ! Tôi quên gõ cửa, nhưng tại anh quên đóng mà
Chí Lâm giật bắn người, ngẩng đầu leên Trước mặt anh là phó phòng ngoại giao và là người yêu của sếp Mặt cắt không còn giọt máu, Chí Lâm lắp bắp :
- Cô cô vào đây làm gì ?
- À ! Không Thấy anh làm gì lúi húi một mình, tôi định vào giúp anh một tay
- Tôi vẫn không hiểu ý cô
Hạnh Nghi nhếch mép cười, giọng chế giễu :
- Thông minh để nghĩ ra những trò sửa chứng từ, mà không hiểu tôi định nói gì ư ?
Chí Lâm thấy màu nóng sôi lên Nếu không bị nắm đuôi, có lẽ anh đã xông đến tát cho cô nàng một
Trang 18cái Chưa bao giờ Chí Lâm phải chịu im lặng lâu đến vậy Nhưng bản lĩnh của một thằng con trai giúp anh đủ bình tĩnh để gằn giọng :
- Tôi nói cho cô biết Cô không làm gì được tôi đâu Tất cả qua tay tôi đều hợp lệ, cô đừng hòng
- Ô hay ! Tôi có nói là làm gì anh đâu nào Tôi đâu có định uy hiếp gì anh, tôi muốn chúng ta thật sự hợp tác
- Cô có gì để phải hợp tác với tôi ?
Hạnh Nghi kéo ghế ngồi, sau khi cẩn thận chốt cửa kính bên ngoài và cánh cửa gỗ bên trong Cô nghiêm túc :
- Thế này nhé Anh bây giờ không muốn quay trở lại Đúng không ? Việc làm này quá béo bở mà Tôi sẽ giúp anh Các đầu mối khách hàng qua phòng ngoại giao của tôi sẽ được chuyển trực tiếp qua phòng kế toán Tôi sẽ xem như không biết gì, các chứng từ sẽ do anh nắm giữ, tôi chỉ đóng dấu và
- Được thôi, người đẹp Tôi sẽ chơi với người đẹp một ván bài, xem thử bản lĩnh của người đẹp đến đâu
Hạnh Nghi cũng cười rất điệu :
- Không phải chỉ một ván đâu, chúng ta sẽ hợp tác dài dài Nhưng nhớ, ăn chia sòng phẳng, năm năm đấy nhé
Trang 19đang bước vào cuộc, một cuộc chiến chỉ có cô chiến đấu với cô, chiến đấu để cho lòng hận thù chiến thẳng tình yêu, chiến đấu để Hữu Thiên sẽ gục ngã ngay trong vòng tay người mà anh yêu đấu Tình yêu của cô dành cho anh kể như dứt bỏ từ đây Lòng Hạnh Nghi không còn chút cảm giác với Hữu Thiên, những gì còn lại bây giờ với anh chỉ là sự lợi dụng và toan tính Hạnh Nghi cũng vô tình biến mình thành con người khác mà cô không hề hay biết
o0o
Hạnh Nghi đẩy nhẹ cửa phòng Hữu Thiên đang hí hoáy viết gì đó, cô rón rén đến gần, bất ngờ "oà" lớn, làm Hữu Thiên giật nhẹ người Anh cười thật tươi :
- Em mà nhát anh hả ?
- Xí ! Làm như anh can đảm lắm vậy ?
- Sao lại không ?
- Ờ Vậy chứ ai trong đêm "Valentine" cứ ấp a ấp úng, mặt thì đỏ bừng như người phạm tôi vậy ?
- A ! Chọc quê anh ha
Hữu Thiên đứng dậy, bẹo má Hạnh NGhi một cái, rồi vòng qua bàn, anh ôm choàng Hạnh Nghi trong tay Mặc cho mọi người kia có thấy hay không, họ cứ đứng như vậy, tay trong tay, tình tứ đắm say
Một lát sau, Hạnh Nghi gỡ tay Hữu Thiên ra, làm vẻ quan trọng :
- Em lên đây để giao cho anh một số hồ sơ về ba khách hàng vừa chuyển qua tài khoản của ta Anh xem lại hồ sơ
Hữu Thiên gạt sang bên :
- Em xem qua là được rồi Chẳng lẽ anh không tin em sao ?
- Em yêu anh Nhưng đây là công ty xin anh đừng để mọi người dị nghị
Hữu Thiên liền buông cô ra, có vẻ hối hận
- Anh quên đi, dù gì anh cũng là giám đốc
Hạnh Nghi thấy không có lúc nào thuận lợi như bây giờ, cô bèn nhỏ giọng :
- Anh à ! Em có ý này, định bàn với anh, không biết có nên không ?
Hữu Thiên nhướng mày :
- Có chuyện gì vậy em ?
- Em thấy tiền chúng ta buôn bán với khách hàng rất lớn Chính vì vậy, thuế đánh vào chúng ta rất
Trang 20cao Em định thế này Anh cứ mở thêm tài khoản, rồi mình chuyển bớt tiền qua Trên giấy tờ, mình vẫn làm đúng thủ tục, nhưng sẽ giảm bớt tiền xuống như vậy, sẽ đỡ được tiền thuế Anh nghĩ sao ?
- Làm như vậy là phạm pháp đấy, em ạ
- Em biết Nhưng mình cứ hợp thức hoá giấy tờ là được, khách hàng là của mình, kế toán là của mình
- Em nghĩ cũng có lý Nhưng tài khoản đó lấy tên ai ? Chắc chắn không lấy tên anh được rồi Mấy chuyện đó, không thể lấy tên giám đốc được, người ta sẽ nghi ngờ
- Thì lấy tên người nào anh tin tưởng ấy
Hạnh Nghi gợi ý, vì cô biết ngoài cô ra, bây giờ Hữu Thiên sẽ không nghĩ đến ai nữa
- Lấy tên em nhé ? - Hữu Thiên hỏi :
- Em ? Anh tin em đến vậy à ?
Hữu Thiên cười :
- Tên ai không quan trọng Tiền đó của anh hay của em cũng như nhau mà
" Anh thật là cáo già Nhưng tôi biết cách nắm cán anh đấy, Hữu Thiên ạ" Hạnh Nghi nhếch mép, cười nụ :
- Nhưng em không muốn người ta nghĩ em lợi dụng anh Hay anh cứ viết giấy uỷ quyền cho em mở tài khoản Gọi đó là tài khoản phụ cấp của công ty, anh nhé
- Được rồi, anh sẽ viết Nhưng em phải cẩn thận đó
- Em biết rồi Em làm tất cả chỉ vì công ty của anh thôi mà
- Anh yêu em nhiều lắm
- Thôi, xạo hoài
Hữu Thiên nheo mắt nhìn Hạnh Nghi rồi lấy giấy bút ra viết giấy uỷ quyền
" Vậy là tôi sẽ đứng tên, nhưng trách nhiệm sẽ là của anh đấy, anh yêu ạ"
Cất tờ giấy vào cặp, Hạnh Nghi ghé đặt môi mình vào môi Hữu Thiên một hôn đắm đuối
Tài giỏi như anh mà chỉ vì một người phụ nữ, đã bị lôi kéo vào chuyện phi pháp vẫn thấy ngọt ngào, ngây ngất
o0o
Hạnh Nghi đẩy cửa bước vào Thấy Chí Lâm đang ngồi hút thuốc, Hạnh Nghi nói như ra lệnh :
- Anh ra ngân hàng mở cho tôi một tài khoản
Trang 21- Vậy cô có đến sáu phần, sao được ?
- Có phải của tôi đâu Của giám đốc đấy chứ, chỉ là nguỵ trang thôi mà
- Tôi sẽ làm vậy
- Ngoan lắm, cưng ạ
Hạnh Nghi nựng nhẹ lên má Chí Lâm Vẻ đẹp của Hạnh Nghi làm Chí Lâm choáng váng Cô mỉm cười tình tứ với Chí Lâm, trong khi bụng thầm nghĩ : Cùng một lúc, có đến hai gã đàn ông bị ta dối lừa Trong phút chốc, ta được chia những sáu phần tiền lãi Giàu to rồi Rồi không kịp để Chí Lâm nghi ngờ gì, cô kéo Chí Lâm xuống thấp, chủ động hôn một cách nồng nàn lên môi anh ta Chưa bao giờ Chí Lâm thấy sung sướng thế Vừa có tiền, vừa có người đẹp kề bên
Tất cả những cử chỉ đó không lọt qua được cặp mắt sắc sảo của một người, đó là Diễm Quỳnh Cô thấy giận tím cả mặt Cô không ngờ bao nhiêu tình cảm mình dành cho Hữu Thiên không được anh đáp trả Trong khi đó anh lại đi yêu một con hồ ly, dẫu không nghe được họ nói với nhau những gì, nhưng chỉ cần nhìn thấy bao nhiêu đó, Diễm Quỳnh đã thấy ghê tởm người đàn bà này quá rồi o0o
Bà Hạnh Dung kéo tay Hạnh Nghi :
- Con mua căn nhà này thật à ?
- Dạ phải Mẹ vào coi thử
Bà Hạnh Dung vẫn còn dùng dằng
- Mẹ không vào, khi không được biết vì sao con có thể mua được căn nhà đẹp như vậy
Hạnh Nghi nhăn mặt :
- Thì mẹ cứ vào nhà, rồi thủng thẳng con nói cho mẹ nghe
Bà Hạnh Dung miễn cưỡng bước vào Căn nhà đẹp và sang trọng quá, bà không dám chạm vào mọi thứ, sợ nó vẫn chưa phải là của mình Đoạn ngồi xuống ghế salon mát rượi, bà hắng giọng :
- Con nói đi Con đã làm gì để có nhiều tiền thế này hả ?
- Mẹ nói lợi dụng cái gì ? Con chỉ lấy lại những gì của con thôi mà
- Con đừng làm chuyện hồ đồ như vậy chứ
- Mẹ sao sống hiền hậu thế Người ta cứ chà đạp mình như vậy, mà mẹ cứ ôn hoà mãi
- Con thay đổi nhiều quá, Hạnh Nghi à
- Con không thay đổi Chỉ tại cuộc sống giả dối, tàn nhẫn buộc con phải thay đổi thôi
Trang 22- Con thật là quá quắt
- Mẹ ! Mẹ có nhớ mẹ con mình phải chịu cảnh thê thảm thế nào, sau khi ba chết không ? Còn họ lúc
đó thì sao ? Gia đình, vợ chồng con cái sống vui vầy hạnh phúc Mẹ biết không ? Từ lúc ba chết, cuộc đời con không còn biết hạnh phúc nữa
- Mẹ không biết con lại đau khổ nhường đó
Hạnh Nghi ngân ngấn nước mắt :
- Trong lúc ai cũng có bố để chiều chuộng, chở đi chơi phố, làm lồng đèn Trung Thu thì con cứ thui thủi một mình Con tuy có mẹ, nhưng không được chỗ dựa tinh thần mạnh mẽ từ bố Lúc đó, Hữu Thiên sống thế nào ? Êm ấm, hạnh phúc tràn đầy
- Nhưng con ơi ! Thằng Thiên không có lỗi
- Đối với con, không có gì khác hết Họ đều là những người hưởng hạnh phúc trên sự đau khổ của con, họ đều có tội như nhau
- Hạnh Nghi ! Con không còn là Hạnh Nghi ngoan hiền của mẹ ngày nào nữa rồi
- Con chẳng cần phải cam chịu ngoan hiền, trong khi con còn quá khổ sở bất hạnh Thôi, mẹ con mình về Chiều nay, con sẽ cho người dọn đồ của mình sang đây
Bà Hạnh Dung lắc đầu, đứng dậy theo con gái ra xe Bà không còn hiểu nổi con mình nữa rồi Nó đã thay đổi, lòng hận thù, cả tiền bạc, sự giàu có đã làm nó thay đổi Rồi bà lo sợ Tiền ấy ở đâu ra ? Nó qua mặt Hữu Thiên thì chắc chắn phải là tiền phạm pháp Con gái ơi ! Con làm mẹ đau lòng quá
Tâm Thanh Châu
Tình Yêu Thủy Tinh
Trang 23- Em đang có việc bận
- Chiều nay, sao em không ghé qua chỗ anh ?
Hạnh Nghi nhăn mặt :
- Em có việc bận thật mà Em cúp máy đây
Cô thấy bực mình Kể từ khi tình yêu với Hữu Thiên thật sự đã nguội lạnh trong cô, cô luôn thấy rất bực bội vì sự quấn quýt rất yêu thương của Hữu Thiên Đôi khi phải gắng gồng mình lên để đón nhận tình yêu của Hữu Thiên, cô thấy mệt mỏi, nhưng không hề có ý định dừng lại Trò chơi đã đẩy
cô đi quá xa, tiền từ tài khoản mang tên cô đã đem lại cho cô cuộc sống giàu sang, mà cô hằng khao khát
Cô thấy sự hận thù trong mình được xoa dịu rất nhiều, nhưng cô vẫn chưa cam tâm Điều sâu xa nhất
cô muốn là gia đình ông Châu Thuận phải tan nát như gia đình cô ngày xưa
Mải suy nghĩ, cô không để ý đến chàng thanh niên đứng bên cạnh nhìn mình ngây dại Khi cô quay sang, bắt gặp cái nhìn ấy, cô nguýt một cái thật dài rồi bỏ đi
Tấp vào một quán cà phê bên đường, Hạnh Nghi cố tìm lại cảm giác bình yên thanh thản Ngày cô còn là một nữ sinh viên trường kinh tế, chàng thanh niên ấy vẫn theo bóng cô đến tận quán và vẫn nhìn cô với ánh nhìn ban nãy Hạnh Nghi thấy tội tội, cô thôi không quắc mắt nhìn anh nữa Thấy cô không nói gì, người thanh niên mạnh dạn bước đến bàn cô, cất giọng hỏi :
- Xin lỗi Tôi có thể làm quen với cô không ?
Không dưng, Hạnh Nghi muốn tìm lại cảm giác kiêu hãnh một thời của mình Cô hất mặt :
- Chẳng có lý do gì để tôi phải làm quen với anh cả Tôi muốn một mình
- Vậy thì tôi xin lỗi
Rồi anh thanh niên lủi thủi quay về chỗ ngồi của mình, không dám làm phiền Hạnh Nghi nữa Hạnh Nghi thấy lòng vui lạ Cô luôn muốn thấy lũ con trai phải ngờ nghệch dưới chân mình "Tài hoa như Hữu Thiên còn chưa là gì với ta thì anh chàng kia có đáng gì" Hạnh Nghi nhếch mép cười Trả tiền xong, cô bước ra khỏi quán Không thèm nhìn anh chàng một cái nào, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt đang dõi theo cô Hạnh Nghi thấy lòng xao động, rồi thoảng qua rất nhanh
Chạy xe được một lát Thấy lưng mình nhồn nhột, cô quay lại, người thanh niên vẫn lẽo đẽo theo sau Mặc kệ, cô cứ vòng vèo mãi trên những con đường rồi nảy ra ý nghĩ lạ, cô rẽ vào con đường dẫn đến công ty Anh thanh niên thấy cô dừng lại ở một công ty, biết là cô muốn cắt đuôi, anh lặng lẽ tăng ga rồi chạy thẳng Hạnh Nghi nhìn, mỉm cười Rồi không hiểu sao, cô chạy xe thẳng vào công
ty Cô rất muốn biết Hữu Thiên có còn ngồi ở đó không Rón rén đi thật nhẹ nhàng gần đến cửa, cô chợt nghe một giọng nữ lanh lảnh bên trong :
- Anh không tin em phải không ? Em biết anh luôn xem em là người gây phiền phức Nhưng sự thật
là em đã thấy họ như vậy mà
Trang 24Giọng Hữu Thiên gắt lên bực bội :
- Cô không được nhục mạ cô ấy Hạnh Nghi không phải là người như vậy Tôi cảnh cáo cô, nếu cô còn nói xấu cô ấy, tôi sẽ đuổi việc cô
- Cái gì ? Đuổi việc em à ?
- Anh Thiên ! Em khổ quá
Hữu Thiên giật mình quay lại Thấy nước mắt người yêu đã ngân ngấn lệ, anh cuống quýt dỗ dành :
- Thôi mà em Có chuyện gì đâu mà em lại buồn khổ thế ?
Hạnh Nghi được thể, oà lên nức nở :
- Em có làm gì đâu, mà cô ta đặt điều ra thế Em yêu anh, lý nào lại làm những chuyện đó ngay trong công ty này chứ
Hữu Thiên gật gật đầu :
- Ừ ừ Cô ta là vậy đó Luôn soi mói, bươi móc chuyện người khác, có khi còn đặt điều nữa
- Nhưng anh có tin em không ?
- Anh tin em chứ, sao lại không Yêu nhau mà không tin nhau thì yêu làm gì
Hạnh Nghi nhoẻn miệng cười ngay, quên cả việc mình vừa khóc xong Cô gục đầu vào vai anh, thì thầm :
- Tình yêu của em ! Anh thật là tuyệt vời
Hữu Thiên dịu dàng vuốt tóc Hạnh Nghi, thì thầm :
- Anh sẽ bảo vệ em suốt đời Anh sẽ mang đến hạnh phúc cho em
Hạnh Nghi gật đầu Hạnh phúc mà cô đang có, đối với cô, tuy là giả dối, nhưng vẫn đem lại cho cô những phút giây bình yên thật sự, vượt ra ngoài những thù hận, toan tính của cuộc đời Họ dìu nhau
ra khỏi công ty, tình tứ dạo phố, ăn kem, sôi nổi, trẻ trung trong mối tình đầu say đắm Gió từ sông thổi lên mát rượi, Hạnh Nghi ngả vào vai Hữu Thiên, mắt khép hờ, mặc cho tay anh mơn man trên mái tóc mượt mà của mình Rồi như nảy ra ý định gì, cô ngồi thẳng dậy, nét mặt bình thản nhìn Hữu Thiên, âu yếm :
- Dạo này anh hơi gầy đó Anh lo nghĩ gì nhiều hả anh ?
Trang 25Hữu Thiên cười lắc đầu :
- Đâu có gì đâu Anh cũng không biết sao lại thế Công ty vẫn bình thường mà em
Hạnh Nghi vẫn đều đều giọng, cố ra vẻ bình thường, nhưng thật ra cô đang muốn dò hỏi một điều mà theo cô rất là quan trọng
- Công ty của gia đình anh lớn thề, chắc có nhiều cạnh tranh và nhiều sự hiềm tị lắm hả ? Anh có ngại những chuyện đó không ?
Hữu Thiên lắc đầu :
- Công ty của gia đình anh tuy lớn thật, nhưng làm ăn sòng phẳng nên không có nhiều kẻ thù đâu Nhưng hiềm tỵ thì có chứ, làm sao mình khỏi được em
- Hay vậy ta Không có kẻ thù thật à Chao ôi ! Ba anh thật là giỏi, một mình xây dựng nên công ty
đã khó, làm ăn mà không có kẻ thù, không có người ghen ghét cón khó hơn
- Cũng không hẳn là không có Cách đây mười năm, hình như ba có gây thù với một giám đốc nào
đó, rồi nghe nói công ty đó phá sản, anh cũng không quan tâm lắm
Hạnh Nghi vờ cười :
- Không quan tâm à ? Người ta bị phá sản vì mình, mà không quan tâm ư ?
Hữu Thiên bóp nhẹ tay Hạnh Nghi, cười rồi nói :
- Em ngây thơ lắm Thương trường là chiến trường Mình chỉ cần biết mình có bao nhiêu phần lợi là tốt, những chuyện khác không nên quan tâm
"Nhưng anh có biết là người đó đã vì gia đình anh mà chết không ?"
Hạnh Nghi thét lên trong tâm tưởng Nhưng cô vẫn cắn chặt môi, không cho mình được phép nói ra câu gì sơ hở Thì ra, mỗi người khi đã bước vào cuộc kinh doanh đều biết rèn cho mình một bản lĩnh nghề nghiệp, một trái tim rắn rỏi
Hạnh Nghi thấy chán nản trong lòng Vì chính cô cũng đã bước vào cuộc kinh doanh cùng với Hữu Thiên rồi còn gì Từ sâu thẳm trái tim, Hạnh Nghi mơ hồ nhận ra, mình bắt đầu giống Hữu Thiên Nghĩa là chỉ cần biết mình sẽ được gì, mất gì, những việc còn lại là không quan trọng nữa
o0o
- Xin lỗi bà, tôi đến trễ
Ông Châu Thuận kéo ghế ngồi đối diện với bà Hạnh Dung Bà Hạnh Dung lắc đầu :
- Không sao Tôi cũng mới vừa tới
- Hôm nay, bà hẹn tôi ra đây có chuyện gì không ?
- Ông Chuân Thuận này ! Bao nhiêu năm qua, tôi biết ông luôn tìm cách chuộc lại lỗi lầm của mình Tôi rất cảm kích vì điều đó
Ông Châu Thuận tháo kính ra, mặt hiện lên vẻ xúc động :
- Bà đừng nói thế mà tôi thêm dằn vặt trong lòng Bấy nhiêu đó cũng không là gì cả, so với những tội
Trang 26lỗi đã gây ra cho gia đình bà
- Nhưng mà nhà tôi
- Bà đừng nói nữa Tuy ông Nhật Nam có làm gì thì tôi vẫn là người có tội nhiều hơn cả Tôi xin bà đừng gợi lại những chuyện đau đớn đó nữa
- Tôi xin lỗi Nhưng hôm nay, tôi đến gặp ông cũng vì chuyện đó
- Bà nói sao cơ ?
- Ông có biết chuyện của Hữu Thiên nhà ông yêu con Hạnh Nghi nhà tôi không ?
- À ! Tôi có nghe nói thế Lúc đầu, tôi không biết đó là Hạnh Nghi của bà Đến khi xem hình chúng
nó chụp chung, tôi mới biết
- Ông không có ý kiến gì sao ?
- Ban đầu tôi cũng hơi ngạc nhiên, nhưng rồi tôi lại nghĩ : Biết đầu ông trời thương tôi, còn tạo cơ hội cho tôi bù đắp cho cháu Hạnh Nghi, nên hoàn toàn ủng hộ Hữu Thiên
Bà Hạnh Dung lắc đầu, đoạn hỏi ông Châu Thuận một câu rất bất ngờ :
- Ông nghĩ sao, nếu như tôi bảo rằng tôi không đồng ý
-Bà nói sao ? Bà không đồng ý à ?
Ông Châu Thuận mở to mắt, hỏi bà Hạnh Dung một cách rất chân thành
Bà Hạnh Dung thấy tội ông quá Bà không định làm ông thêm đau khổ, nhưng vì con gái, vì không muốn nó tiếp tục việc làm đó nữa, nên bà phải cắn răng làm một con người tàn nhẫn
- Thế này, ông Châu Thuận à Tuy tất cả đã qua, tuy tôi đã tha thứ cho ông, nhưng tôi cũng không chấp nhận việc con gái tôi yêu con trai của kẽ thù mình, ông hiểu không ?
- Trời ơi ! Bà vẫn còn coi tôi là kẽ thù ư ?
- Tôi không có ý như vậy, nhưng sự thật, giữa gia đình ông và gia đình tôi không thể làm thông gia, khi ông là người gây ra cái chết cho chồng tôi
- Trời đất ơi !
Ông Châu Thuận chỉ thốt lên được chừng đó Cũng may ông không bị huyết áp như ông Nhật Nam, nếu không, không biết chuyện gì đã xảy ra Bà Hạnh Dung vẫn cố giữ giọng bình thản, thuyết phục ông :
- Thật sự, tôi không còn thù hận ông, nhưng giữa người hại và người bị hại luôn có một bức tường rào ngăn cản
- Tôi hiểu Cho dù bà có thù hận tôi thì tôi cũng đành chịu, đâu dám trách bà điều gì Tôi xứng đáng
bị như vậy
Bà Hạnh Dung thấy ông đang phải chịu đựng sự đau khổ quá lớn, nhưng không biết phải làm sao để
an ủi ông Quả thật, những lời bà nói làm ông thấy sốc thật sự Bao nhiêu năm qua, ông Châu Thuận
cứ ngỡ rằng, khi bà bằng lòng chấp nhận sự đền bù của ông, nghĩa là bà đã tha thứ và quên đi tất cả
Trang 27Không ngờ, công sức của ông đều là công cốc
Ông Châu Thuận thở hắt ra, nhìn bà Hạnh Dung bằng ánh mắt nửa như trách móc, nửa như van nài :
- Vậy là bà định ngăn trở bọn trẻ thật đấy ư ?
- Thật Không thể khác được Tôi luôn quan niệm rằng, con người chỉ hạnh phúc khi trong lòng không có sự thù ghét mà thôi
- Tôi hiểu rồi.Nghĩa là tôi cùng với bà sẽ ngăn cản chúng nó ?
- Đúng vậy
- Thế thì tàn nhẫn quá
- Tuỳ ông muốn nghĩ sao cũng được Nhưng đó là yêu cầu khẩn thiết của tôi, mong ông vui lòng giúp dùm
Ông Châu Thuận gật gật đầu :
- Tôi sẽ cố, nhưng tôi cũng nói trước Nếu chúng nó quá yêu thương nhau thì tôi cũng không thể làm được gì đâu nhé
- Được Nhưng trước hết, ông phải ngăn cản chúng đã Ông hiểu ý tôi không ?
- Tôi hiểu
- Thôi Chúng ta chấm dứt buổi nói chuyện hôm nay nhé Tôi thấy mệt mỏi quá Xin thứ lỗi, cho tôi được ra về trước
Ông Châu Thuận khẽ gật đầu :
- Bà về Dù sao, cũng mong bà hãy nghĩ lại Ép duyên con trẻ là rất nhẫn tâm đấy Nhưng tôi tôn trọng ý kiến của bà Mong bà hãy bảo trọng
Bà Hạnh Dung đứng dậy, chào ông Châu Thuận rồi lặng lẽ ra về Bà thấy mắt mình cay cay Vì con gái, bà đành phải làm những điều bà không bao giờ muốn Ép duyên ư ? Con gái bà có đến với Hữu Thiên bằng tình yêu đâu, nó đến bằng lòng căm thù và khao khát chiếm đoạt thôi mà Càng ngày, Hạnh Nghi càng sống xa hoa, sang trọng, cô đem về cho bà những xấp tiền dày cộm, những bữa ăn sang trọng bà thấy tim mình thắt lại vì nỗi lo âu Bà đã mất người chồng, bà không muốn mất cả đứa con yêu quý nữa Hữu Thiên thì yêu nó say đắm, không nghi ngờ gì cả Bà thấy tội nghiệp cho cậu ta Tất cả ân oán của đời trước, sao bây giờ lại trút sang cho lũ trẻ Hạnh Nghi ơi ! Con hãy dừng lại đi con Mẹ lo sợ vô cùng
Bà Hạnh Nghi nấc lên từng tiếng đau đớn Bà bị dằn vặt ghê gớm, nỗi đau của một người mẹ và nỗi khổ tâm của một người bị mang tiếng là nhẫn tâm làm thấy nghẹt thở Bà cứ đi như thế trong cơn mưa chiều bay bay Mưa không đủ làm ướt tóc bà, nhưng lại đủ thấm lạnh vào lòng người mẹ bất hạnh ấy
Nơi chỗ ngồi cũ, ông Châu Thuận cũng ngồi lặng lẽ Ông đốt thuốc liên tục, mặc cho mưa bay bay trên mái tóc đã điểm sương của ông Bao nhiêu năm đã qua, nhưng nỗi niềm ăn năn vẫn còn làm tâm
Trang 28hồn ông nhức nhối Nhớ ngày đó, ông đã triệt hết đường sống của Nhật Nam và đưa ông đến chỗ chết, chỉ vì lòng ghen tuông, tức giận, nông nổi nhất thời Trời ơi ! Chỉ vì một phút giây nóng nảy mà ông đã gây ra oan nghiệt cho đời ông và cả con ông nữa Bà Hạnh Dung đã nói đúng, dù có tha thứ cũng không thể xem như không có chuyện gì xảy ra cả
Ông Châu Thuận gục đầu xuống, dáng vẻ khổ sở Không biết ông ngồi đó bao lâu, cho đến khi có người lay ông dậy, ông mới từ từ ngẩng mặt lên :
- Ba ơi ! Sao ba lại ngồi đây lâu thế ?
- Hữu Thiên đó phải không con ?
- Dạ, con đây Hôm nay ba làm sao vậy ?
- Ba không sao Thiên ! Con ngồi xuống đây đi con
Thiên ngồi xuống theo ý ba, mà không hiểu có chuyện gì đang xảy ra với ông :
- Thiên ! Con yêu Hạnh Nghi nhiều lắm, phải không con ?
- Sao hôm nay ba lại đề cập đến chuyện này một cách đột ngột vậy
- Thì con cứ trả lời ba trước đi đã
- Dạ, con yêu cô ấy thật sự
- Thế nếu ba nói rằng ba ngăn cản thì con sẽ làm thế nào ?
- Ba nói gì vậy ?
Hữu Thiên đứng bật dậy, nhìn cha bằng đôi mắt ngạc nhiên tột độ
Ông Châu Thuận ngước nhìn con, ánh mắt tuy cương quyết, nhưng cũng không giấu nỗi vẻ đau khổ, tuyệt vọng
- Ba bảo con không được yêu Hạnh Nghi nữa
Tại sao lại như thế ?
- Con có muốn ba kể cho con nghe một câu chuyện của mười năm trước không ?
- Nhưng chuyện đó có liên quan gì đến chuyện con với Hạnh Nghi cơ chứ ?
- Bình tĩnh đã con Mười năm trước, có một giám đốc ở một công ty rất đồ sộ Do mâu thuẫn với một giám đốc khác, đã bị người này triệt hết tất cả những con đường sống và trong một đêm mưa gió, còn gây ra tại nạn cướp đi mạng sống của ông Con có thấy tàn nhẫn không ?
Rồi không để cho Hữu Thiên kịp trả lời, ông Châu Thuận chua chát tiếp :
- Người bị chết là ba của Hạnh Nghi Còn người đàn ông độc ác ấy chính là, chính là ba
- Trời !
Hữu Thiên giật lùi, như không thể tin được những lời ba nói, đoạn anh lắc đầu lia lịa :
- Con không tin Ba chỉ bịa ra để ngăn cản con và Hạnh Nghi thôi Tại sao ba phải đặt ra câu chuyện
đó chứ ? Con không tin, không đời nào lại có chuyện oan nghiệt đó
- Con ơi ! Ba có tội với gia đình Hạnh Nghi, có tội với con
Trang 29- Không Không có gì là tội lỗi cả, vì chuyện đó là không có thật
- Con trai ơi ! Ba không định ngăn cản con, nhưng gia đình Hạnh Nghi yêu cầu con cắt đứt quan hệ với nó Ba xin con hãy quên Hạnh Nghi đi Họ chưa bao giờ quên đi mối hận đó Con và nó sẽ không
Mắt Hữu Thiên đỏ ngầu, anh thở mạnh, thấy lòng như xát muối Anh cô gắng bình tĩnh, giọng nặng trịch hỏi cha :
- Ba và ba Hạnh Nghi có mâu thuẫn gì ?
- Có những chuyện mà người lớn không muốn nhắc lại, không muốn cho con trẻ biết Con đừng hỏi
- Vậy là được rồi Coi như con không nghe, không biết gì Không muốn nhắc lại mâu thuẫn đó thì cũng thôi, đừng nhắc đến mối hận, được không Chuyện của người lớn, người lớn cứ để trong lòng, đừng làm cho tụi con đau khổ nghen ba Con van xin ba mà
- Nhưng mà
Ông Châu Thuận chưa kịp nói gì thì điện thoại của Hữu Thiên reo :
- Alô Tôi nghe đây
- Cái gì ?
Mặt Hữu Thiên biến sắc Anh lao đi vội vã, sau khi buông lại cho ba một câu ngắn ngủi :
- Mình nói chuyện sau nghe ba Con phải đi gấp đây
Ông Châu Thuận gọi với theo :
- Thiên ! Thiên ! Có chuyện gì vậy con ?
Hữu Thiên không nghe gì nữa, anh lên xe lao đi như vô thức
Ông Châu Thuận mệt mỏi đứng dậy, lê từng bước nặng nề trên đường Không ngờ tội ác mười năm qua của ông, bây giờ đang tìm ông để trả báo
Tâm Thanh Châu
Trang 30Tình Yêu Thủy Tinh
Chương 6
Vũ Nguyên nhìn không chớp mắt vào người con gái đang nằm thiêm thiếp trên chiếc giường trải drap trắng muốt Anh không ngờ mình lại gặp lại người con gái này trong hoàn cảnh oái ăm như bây giờ Cô ấy nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền, không còn vẻ tinh anh, rạng rỡ như ngày anh gặp cô trong siêu thị và theo gót cô cả một đoạn đường dài Từ ngày đó đến giờ, lòng anh lúc nào cũng ẩn hiện bóng dáng yêu kiều đó Cô ấy kiêu kỳ, quý phái đã từ chối làm quen với anh, nhưng bây giờ, cô lại hiện diện nơi đây, chịu sự chăm sóc của anh Một cảm giác bâng khuâng dâng lên trong lòng anh Hay số phận đã đẩy đưa cô đến với anh, phải chăng đây là duyên phận Anh mỉm cười, chợt cô y tá
gõ cửa bước vào :
- Bác sĩ Nguyên ! Có người muốn gặp bệnh nhân, anh ta nói đến đây theo tin nhắn qua điện thoại
- Cô gọi cho anh ta à ?
- Dạ phải Trong ví của cô gái có số điện thoại của anh ta, nên tôi đã gọi
- Được Cho anh ta vào
Thoáng một cái, Hữu Thiên đã xô mạnh cửa, hớt hải chạy vào Chạm mặt Vũ Nguyên, anh reo lên :
- Ôi ! May quá Lại gặp được anh Cô ấy thế nào vậy anh Nguyên ?
- Em quen cô ấy sao Thiên ?
- Dạ, cổ là người yêu của em
- Sao ?
- Dạ Cô ấy là Hạnh Nghi, người yêu của em Em thăm cô ấy được không anh?
- Tất nhiên là được rồi Nhưng chỉ một lát thôi, cô ấy cần nghỉ ngơi, đến mai mới có thể tỉnh được
- Nghiêm trọng vậy sao anh ?
- Không nghiêm trọng, nhưng bị chấn thương nên bị hôn mê Ngày mai tỉnh lại, cô ấy sẽ khỏi
- Em cảm ơn anh nhiều lắm
- Không có gì Anh ra ngoài nghe
- Vâng Anh đi
Vũ Nguyên bước lặng lẽ ra ngoài, sau khi quay lại và nhìn thấy Hữu Thiên đang lao đến chỗ Hạnh Nghi, vội vàng, âu lo Anh cảm thấy tất cả như vụn vỡ trong tim Tại sao cô ấy lại là người yêu của Hữu Thiên, đứa em họ mà anh hết mực yêu quý kia chứ ? Ông trời thật biết cách đùa với con người Anh vừa mới mừng vui đó, đã thấy thất vọng tràn trề Nếu là một người xa lạ, anh có thế cạnh tranh công bằng, đeo đuổi cô được Đằng này lại là Hữu Thiên Vũ Nguyên và Hữu Thiên đã từng lớn lên bên nhau, có gì cũng cùng chia sẻ, làm sao anh có thể Thôi, đành quên đi bóng hình đó vậy, dù sao mình cũng là kẻ đến sau mà Vũ Nguyên thấy lòng trống trải vô cùng
Trang 31Trong phòng bệnh, Hữu Thiên đang ngồi nhìn Hạnh Nghi hôn mêt bất tỉnh Nắm nhẹ tay cô, đưa lên môi hôn, anh thầm thì :
- Hạnh Nghi ơi ! Em đừng bao giờ rời xa anh nghe em Dù cho giữa chúng ta có bao nhiêu ân oán của đời trước, mình cũng cố vượt qua nhé, Hạnh Nghi
Rồi anh cứ ngồi đấy, mặc cho đêm buông xuống tự bao giờ Anh sợ khi anh bỏ đi, cô tỉnh dậy một mình sẽ hoảng hốt, lo âu Ôi ! Anh yêu cô biết bao nhiêu
Ngày mới, ánh nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ, soi sáng căn phòng Hạnh Nghi mở mắt, khẽ cựa mình Cô thấy toàn thân ê ẩm, riêng đầu thì nhẹ như bông
Mình ở đâu thế này ? Hạnh Nghi tự hỏi Rồi nhìn xung quanh, cô hiểu và nhớ lại Đây là bệnh viện, mình đã phải vào đây Sau một vụ đụng xe ở ngã tư, cô đã ngã xuống và không còn biết gì cả Bây giờ trước mặt cô là Hữu Thiên Anh xuất hiện kịp thời đúng lúc, như thể bây giờ anh sống cho
cô vậy Hữu Thiên đã gục xuống và thiếp đi từ bao giờ
Bàn tay anh vẫn nắm chặt lấy tay cô, như sợ cô sẽ biến mất
Càng ngày, cô càng cảm nhận được tình yêu của Hữu Thiên dành cho cô là rất chân thành và tha thiết Hạnh Nghi thấy lòng chùn lại Tình yêu anh dành cho cô trong trẻo và long lanh như giọt sương ban mai Không biết đến bao giờ thì giọt sương ấy sẽ biến tan nhỉ ? Điều đó phụ thuộc hoàn toàn vào Hạnh Nghi và hơn ai hết, cô hiểu điều đó vô cùng
Hạnh Nghi thở dài Cô luon những ngón tay mảnh mai của mình vào mái tóc đang đổ xuống của anh
mà nghe niềm thương cảm ngập trong hồn Cô cứ để anh ngủ như thế và thấy cõi lòng mình bình yên, niềm hận thù đã lắng tự bao giờ Phải chăng tình yêu thật sự, có chứa một sức mạnh cảm hoá Hạnh Nghi không biết, chỉ thấy lòng mình giờ đây bình yên và bé nhỏ trước anh lắm
Hữu Thiên choàng dậy, nắm chặt tay Hạnh Nghi hơn Anh mừng rõ reo lên :
- Em đã tỉnh rồi Tạ ơn trời Cuối cùng, em cũng đã tỉnh
Hạnh Nghi mỉm cười âu yếm và hỏi Hữu Thiên :
- Anh đã ở đây từ bao giờ ?
- Từ đêm qua Em đã hoàn toàn bình phục rồi chứ ?
- Em không sao đâu Mai mốt, chắc em sẽ ra viện thôi mà
Cuộc trò chuyện của hai người bị gián đoạn, khi cửa phòng bật mở, bà Hạnh Dung bước vào, gương mặt lo âu thật sự Bà thốt lên :
- Trời ơi ! Con tôi, sao con lại ra nông nỗi này
- Mẹ ! Con không sao cả Mà sao bây giờ mẹ mới đến ?
Bà Hạnh Dung rơm rớm nước mắt :
- Mẹ trông con suốt cả đêm Không thấy con về, mẹ như lửa đốt trong lòng Đến gần sáng, mẹ đánh liều gọi đến bệnh viện hỏi thăm thử, không ngờ có thật Mẹ muốn rụng rời, vội vàng chạy vào đây
Trang 32liền
Hạnh Nghi mỉm cười, trấn an mẹ :
- Bây giờ con đã ổn rồi mà Mẹ đừng lo nữa
Bà Hạnh Dung gật đầu Bây giờ bà bắt đầu chú ý đến sự có mặt của Hữu Thiên Thấy Hữu Thiên chào, bà chỉ gật đầu cho có lệ, giọng lạnh nhạt :
- Cậu ở đây từ tối qua à Cảm ơn cậu nhiều nhé
- Dạ, bác đừng nói vậy Chăm sóc Hạnh Nghi là trách nhiệm của cháu mà
- Ấy chết ! Đâu dám cậu Cậu và nó chưa là gì của nhau mà, cậu đừng nói vậy mà tội
- Bác
- Kìa mẹ ! Sao mẹ lại nói vậy ? Thôi, mọi người đừng dông dài nữa Con mệt mỏi quá, con muốn nghĩ ngơi
Đoạn cô quay sang Hữu Thiên, dịu dàng nói :
- Anh về nghỉ ngơi rồi còn đi làm, em không sao nữa đâu Tối anh vào cũng được
- Phải rồi, cậu về đi Ở đây còn có tôi mà - Bà Hạnh Dung tiếp lời con
Vì được biết câu chuyện mà chiều qua ba đã kể, nên Hữu Thiên không thấy lạ vì cách đối xử lạnh nhạt của bà Hạnh Dung Anh miễn cưỡng đứng dậy, thở hắt ra, bảo Hạnh Nghi :
- Vậy anh về Em bảo trọng nghen Tối, anh vào Con chào bác, con đi
- Ừ Cậu đi
Hữu Thiên mệt mỏi rời phòng bệnh Còn lại hai người, bà Hạnh Dung nhìn con gái, dò xét :
- Tình cảm của con với Hữu Thiên sao rồi ?
- Sao là sao hả mẹ ?
- Ý mẹ là trước những thái độ yêu thương hết mực của nó, con có thấy lòng mình nảy sinh tình cảm thật sự với nó chưa ?
- Kìa mẹ ! Trước giờ đã không có, sao bây giờ mẹ nói đến chuyện đó làm gì vậy ?
- Mẹ chỉ lo cho con Dù sao con cũng chỉ là một đứa con gái, liệu con có thể giữ trái tim mình cứng rắn mãi không ?
- Con không có gì thật mà
- Mẹ chỉ sợ con lầm lẫn mọi chuyện Oán rồi thương, hận rồi yêu, con sẽ là người khổ nhất đấy
- Thôi, mẹ để con yên mà mẹ
- Thôi, con nghỉ ngơi Mẹ ra ngoài mua thức ăn sáng nhé
- Vâng Mẹ đi đi
Còn lại một mình, Hạnh Nghi cố không nghĩ về Hữu Thiên nữa, cô sợ mình giống như những gì mẹ nói, cô vẫn chưa đạt được mục đích mà Cô không thể mềm lòng, vì Hữu Thiên vẫn là kẻ thù của cô Hạnh Nghi ơi ! Mi hãy nhớ điều đó cho rõ nhé
Trang 33- Con mới từ bệnh viện về phải không ?
- Vâng Sao ba biết ?
- Thằng Vũ Nguyên vừa sang báo cho ba mẹ hay
- Vâng Hạnh Nghi được anh Vũ Nguyên trực tiếp cấp cứu đấy
Bà Tuệ San dịu dàng nhìn con trai :
- Thôi, con về phòng nghỉ ngơi đi, con thức cả đêm qua rồi còn gì nữa
Hữu Thiên bật dậy, giọng rắn rỏi :
- Không Con muốn ngay bây giờ, mình phải nói chuyện cho rõ ràng
- Chuyện gì cơ con ? - Bà Tuệ San ngơ ngác
- Mẹ ! Xưa kia, mẹ có biết việc xảy ra giữa ba và ba Hạnh Nghi là ông Nhật Nam không ạ ?
- Nhật Nam à ?
Bà Tuệ San giật mình thảng thốt Ông Châu Thuận giữ tay bà lại, điềm đạm bảo con
- Con nói đi
- Ba mẹ ! Con không cần biết ngày xưa gia đình mình có thù oán gì với họ, nhưng chúng con bây giờ không có lỗi gì cả Không có lý do gì bắt chúng con phải gánh chịu những hậu quả của mối oan cừu cách đây mười năm, con và Hạnh Nghi yêu nhau, vậy là đủ rồi
Nói xong một mạch, không đợi phản ứng của ba mẹ, Hữu Thiên với tay lấy chìa khoá xe, bước ra khỏi nhà, nói vọng một câu :
- Con đến công ty, tối nay mới về Ba mẹ đừng chờ con
Ông Châu Thuận rất tức giận trước thái độ bất cần của Hữu Thiên, ông dằn mạnh tờ báo xuống bàn, lầm bầm :
- Con với cái, nói chuyện với cha mẹ kiểu hỗn xược vậy đấy
Bà Tuệ San gương mặt thẫn thờ pha chút ngạc nhiên, dồn đập hỏi ông Châu Thuận :
- Có chuyện gì xảy ra với gia đình mình, mà tôi không được biết gì vậy ông ?
Ông Châu Thuận choàng tay qua vai bà, an ủi :
- Không có chuyện gì đâu Bà đừng quá lo lắng như vậy, không tốt lắm cho bệnh tim của bà
- Nhưng có liên quan gì đến con tôi, ông phải hiểu điều đó chứ ?
- Bà nhất quyết muốn nghe, phải không ?
Bà Tuệ San rời khỏi vòng tay ông, giọng khẩn khoản :
Trang 34- Ông nói đi
Ông Châu Thuận trầm giọng :
- Con trai mình yêu con gái ông Nhật Nam
- Trời ơi !
Bà Tuệ San tái mặt, thấy trời đất như chao đảo Bà ôm mặt, đau đớn :
- Sao lại có chuyện oan trái vậy hả trời ?
- Bà hãy bình tĩnh Không có gì đáng ngại hết, vấn đề là ở Hạnh Dung
- Hạnh Dung làm sao ?
- Bà ấy vẫn chưa quên chuyện cũ Bà ấy không chấp nhận con mình gọi kẻ thù là cha chồng
- Ông ơi ! Tội lỗi tôi gây ra lớn quá Tôi chết mất ông ơi
- Bà đừng thế
- Nhưng còn con mình thì sao ? Chẳng phải tôi là người phá hoại hạnh phúc của con mình ư ? Tôi khốn nạn lắm rồi
- Thôi, thôi Bà đừng nói nữa
Mặc cho ông Châu Thuận an ủi, vỗ về, bà Tuệ San vẫn khóc nức nở, nước mắt giàn giụa ướt đẫm cả
áo của ông Bà nghẹn ngào :
- Phải chi ngày xưa tôi đừng
- Thôi Bà bếp vào kìa, đừng nói gì nữa Chuyện gì qua, hãy cho nó qua đi nghen bà
Bà Tuệ San vẫn không nguôi đi được cơn xúc động, tim bà co thắt dữ dội Ông Châu Thuận phải dìu
bà lên phòng, cảm giác tội lỗi với con làm bà thấy ray rứt vô cùng
Tâm Thanh Châu
Tình Yêu Thủy Tinh
Chương 7
Hạnh Nghi nằm yên trên giường bệnh Đã 7 giờ hơn rồi mà Hữu Thiên vẫn chưa đến
Cô phụng phịu, nhưng đôi mắt của cô chưa kịp gợn chút hờn dỗi nào thì Hữu Thiên đã xuất hiện trước cửa với bó hoa hồng trên tay Anh cười thật hiền lành :
- Xin lỗi, anh đến muộn
Hạnh Nghi cười thật tươi, hân hoan đón bó hồng từ tay Hữu Thiên Cô vờ dỗi :
Trang 35- Ghét anh ghê, bây giờ mới tới Anh có biết em đợi anh bao lâu rồi không ?
Hữu Thiên bẹo má cô :
- Anh xin lỗi Nhưng công ty vừa mới có hợp đồng mới, nên hơi trễ một chút Đền cho em này Rồi không kịp để cho Hạnh Nghi phản ứng, anh ôm ghì lấy cô, đặt một nụ hôn nóng bỏng lên môi
cô Hạnh Nghi thấy tim mình đập mạnh, cô ngạc nhiên vô cùng Sao trước đây không vậy, bây giờ lại có điều đó Hay là hay là Ôi ! Cô không thể chấp nhận vậy được, cô căm ghét anh mà
Không Cô chỉ giả vờ thôi, giả vờ yêu thôi
Hạnh Nghi đột ngột đẩy Hữu Thiên ra, giọng nũng nịu :
- Anh tham lắm Anh có biết em khát nước nãy giờ không ?
- Anh không biết
- Anh vô tâm lắm
Hữu Thiên định tìm môi cô lần nữa, nhưng Hạnh Nghi đã vội vàng lấy tay che miệng Cô nhõng nhẽo :
- Em khát nước thật mà Anh đi lấy nước cho em đi
- Ừ Anh sẽ xuống căn tin mua À ! Mẹ đâu hả em ?
- Mẹ ở với em từ chiều Em ăn cơm xong đã giục mẹ về nghỉ ngơi rồi Mẹ có nói tối nay mẹ đến
- Chà ! Vậy anh phải tranh thủ rồi
- Xí ! Đừng có mong
Hữu Thiên lại nheo mắt nhìn cô, cười rồi hăng hái cầm bình thuỷ đi mua nước cho cô
Hạnh Nghi thấy mình bắt đầu lo sợ thật sự Cô sợ mình đã yêu Hữu Thiên, sợ mình đã không chiến thắng được mình và ngã vào tay thần tình ái mất rồi
Cửa phòng xịch mở, bác sĩ Nguyên bước vào, ánh mắt dịu dàng, ấm áp nhìn cô Từ sáng đến giờ, bác
sĩ Vũ Nguyên rất thường xuyên vào thăm Hạnh Nghi Cô thấy anh quen quen, nhất là ánh mắt, nhưng sao cô không thể nhận ra anh là ai cả Vũ Nguyên ân cần :
- Cô đã khoẻ nhiều rồi Cô có muốn về nhà không ?
Hạnh Nghi vội vàng gật đầu :
- Vâng Tôi rất muốn về Bác sĩ cho tôi về nhé ?
Vũ Nguyên gật đầu :
- Ừ Ngày mai, tôi cho cô xuất viện Cứ yên tâm ngủ ngon một đêm ở đây nhé
- Vâng Tôi cảm ơn bác sĩ
- Vậy cô nghĩ ngơi cho khoẻ nhé Tôi đi đây
Vũ Nguyên xoay lưng đi, Hạnh Nghi gọi giật lại :
- Bác sĩ Nguyên !
Vũ Nguên quay lại :
Trang 36- Gì vậy, cô Hạnh Nghi !
- Xin lỗi, hình như tôi gặp bác sĩ ở đâu rồi
Hạnh Nghi ngượng ngùng, đan mấy ngón tay vào nhau, dè dặt hỏi
Vũ Nguyên bật cười, không biết mình có nên nói ra điều đó hay không Nói ra để làm gì, để ngượng nghịu cả đôi bên Anh lắc đầu :
- Cô lầm lẫn rồi Trước đây, tôi chưa từng gặp cô bao giờ
- Ô ! Vậy à ? Tôi xin lỗi bác sĩ nhé
Vũ Nguyên cười buồn rồi quay lưng lại lần nữa Tiếng Hạnh Nghi lại vang lên :
- A ! Tôi nhớ ra rồi Anh có phải là người trong siêu thị đã
Cô xấu hổ không dám nói tiếp là "đã nhìn tôi" Vũ Nguyên thấy không thể giấu được nên gật đầu :
- Nếu cô đã nhớ ra thì tôi cũng không chối Nhưng hay ho gì việc một chàng trai bị từ chối làm quen chứ
Hạnh Nghi thấy lòng trở nên ngại ngùng trước anh Cô chống chế :
- Tại lúc đó tôi đang bực bội, nên không muốn nói chuyện với ai cả Tôi xin lỗi
- Có gì đâu Một người đẹp như cô thì hoàn toàn có quyền tự kiêu mà
- Ơ Không phải vậy
Hạnh Nghi chưa kịp nói hết câu thì Hữu Thiên xuất hiện Anh vồn vã :
- Ồ ! Anh Nguyên đến khám cho Hạnh Nghi à ?
- Ừ Anh mới tới
- Hạnh Nghi này ! Đây là anh Vũ Nguyên, anh họ của anh, tụi anh từng lớn lên bên nhau đấy
Hạnh Nghi ngỡ ngàng Lại có chuyện như vậy nữa chứ Ôi ! Sao cuộc sống lại có chuyện kỳ lạ thế nhỉ Tuy vậy, cô vẫn gật đầu :
- Vậy chúng ta đều quen biết cả Anh Nguyên ! Cảm ơn anh đã chăm sóc em
Vũ Nguyên khoát tay :
- Thôi Hai người cứ ngồi đây, anh phải đi có việc Chào nhé
Rồi Vũ Nguyên nhanh nhẹn đi ra, nhường khoảng không gian yên bình lại cho hai người Hữu Thiên xót xa nhìn Hạnh Nghi :
- Mới ở viện có hai ngày mà em xanh xao quá
Hạnh Nghi mỉm cười :
- Anh đừng quá lo, mọi chuyện đều ổn mà Anh xem, em vẫn xinh đẹp, đúng không ?
- Ừ Em lúc nào cũng đẹp, không ai có thể đẹp bằng em
Hữu Thiên ôm choàng Hạnh Nghi vào lòng, thấy trái tim mình bình yên, hạnh phúc Hạnh Nghi ơi ! Anh sẽ yêu em suốt đời Sẽ không có gì ngăn cản được chúng ta, em có biết không ?
Hữu Thiên không nhắc đến mối hận thù trước mặt Hạnh Nghi, nói đúng hơn anh không dám, vì anh
Trang 37sợ
Hạnh Nghi đẩy anh ra, thầm thì :
- Mẹ sắp vào, anh về đi nhé, mai lại đến Em không muốn mẹ em gặp anh Hình như thái độ của mẹ dành cho anh không được tốt thì phải
- Ừ Anh cũng cảm thấy thế Vậy anh về nhé Mai, anh đến
- Vâng, anh về
Hữu Thiên âu yếm hôn lên trán Hạnh Nghi, rồi quay gót rời phòng bệnh
Hạnh Nghi nhìn dáng anh khuất hẳn mới yên tâm nằm xuống, mắt khép hờ Cô đang suy nghĩ lung lắm Không biết cô có đang lấn quá sâu vào cuộc chơi không nữa Thật sự, cô cũng không thể trả lời trái tim mình, rằng có yêu Thiên hay không Cô mệt mỏi quá
Có tiếng mở cửa, có lẽ mẹ đến rồi, mẹ hứa có đem canh gà đến cho cô Nhưng chưa kịp ngồi dậy, cô
đã nghe tiếng một người đàn ông vang lên :
- Chào em Em vẫn khoẻ chứ ?
Hạnh Nghi giật mình Chí Lâm à ? Anh ta đến đây làm gì ? Hạnh Nghi ngồi bật dậy, giọng cảnh giác :
- Anh đến đây làm gì ?
Chí Lâm cười nham nhở :
- Ồ ! Không Anh chỉ đến đây thăm em thôi mà Nghe nói em bị xe tông hả ?
- Mặc tôi Tôi đang mệt, anh về đi
- Kìa em Chúng ta là bạn bè tốt với nhau mà, sao em lạnh lùng vậy ?
Hạnh Nghi quắc mắt :
- Anh phải cẩn thận Đây không phải là chỗ đùa
- Anh không đùa Anh đang rất nghiêm túc Hạnh Nghi ! Anh yêu em nhiều, không kém Hữu Thiên đâu
- Anh im đi Đừng cợt nhã với tôi
Chí Lâm dường như không nghe, anh ta sấn lại giường Hạnh Nghi, đòi hỏi nụ hôn nồng nàn như nụ hôn điên rồ mà cô từng cho hắn một cách dại dột Hạnh Nghi lấy hết sức, vung một cái tát rát bỏng vào mặt hắn Chí Lâm lùi ra, lấy tay chùi mép một cái rồi cười gằn :
- Tôi biết mà Cô thì có yêu thương ai, cả cái thằng Hữu Thiên ngốc nghếch đó cũng chẳng là gì đối với cô cả Đồ rắn độc !
- Anh muốn gì ?
- Tôi không muốn gì cả Tôi chỉ muốn cô chia cho tôi số tiền trong tài khoản mang tên cô
- Tôi đã nói rồi Đó là tiền của công ty, chỉ là nguỵ trang thôi
- Hừ ! Tôi không dễ lừa gạt đâu Tiền từ tài khoản đó đã thường xuyên được rút ra, nhưng không
Trang 38phải cho công ty
- Được Tôi sẽ chia cho anh Vậy đã được chưa ?
- Chưa được Nếu không muốn mất Hữu Thiên hãy hứa điều nữa
- Đừng mong Một là tiền, hai là không có gì cả, cùng lắm tôi liều với anh Tôi không sợ gì đâu
- À à quên Cô đâu có yêu Hữu Thiên đâu mà sợ mất, cô chỉ lợi dụng thôi
- Anh đi ra ngay cho tôi
- Em suy nghĩ lại nhé, em yêu Hẹn gặp em ở công ty
Hạnh Nghi giận đến tái mặt Không ngờ có lúc hắn lại làm được những chuyện khủng khiếp thế này Chỉ Lâm cười sằng sặc khi thấy gương mặt giận dữ của Hạnh Nghi Hắn rời khỏi phòng, không quên
để lại cho Hạnh Nghi nụ hôn gió đểu cáng
Cô thật sự đã bị thua hắn Cô không nghĩ hắn lại thâm hiểm và lưu manh vậy Cô giận mình đã quá xem thường hắn Rồi đây hắn sẽ bày ra những chuyện rắc rối khủng khiếp cho mà xem Ôi, Hạnh Nghi ơi ! Mọi chuyện sẽ đến đâu đây ? Mi đã đi quá xa rồi
Hạnh Nghi ôm mặt khổ sở, đầu óc cô cứ rối tung cả lên Cô không biết cuộc nói chuyện của cô đã lọt vào tai một người khác, đó là bác sĩ Nguyên Anh đứng bên ngoài, nghe không sót một câu nào Anh thấy buồn bã vô cùng Người con gái mà anh rất quý mến là người như vậy đấy Hữu Thiên ơi ! Em
đã bị cô ta gạt lừa rồi Cả anh nữa, cũng bị vẻ đẹp hồn nhiên của cô ta che mắt rồi Anh phải làm sao đây Nói với em điều gì bây giờ Còn không nói, công ty của chú Thuận sẽ ra sao ?
Vũ Nguyên thấy khó thở Anh bắt đầu thấy sợ người con gái có vẻ mảnh dẻ yếu đuối nằm trong kia
Cô ta thật là tồi tệ
o0o
Vũ Nguyên đẩy chiếc dream vào sân, lễ phép chào ông bà Châu Thuận :
Trang 39- Con chào chú thím
- Ừ Vũ Nguyên đó hả con ?
- Dạ Hữu Thiên có nhà không chú ?
- Có Nó ở trên lầu đó con
Vũ Nguyên dạ nhỏ rồi chạy lên lầu Đẩy cửa vào một cách tự nhiên, Vũ Nguyên ngỡ ngàng nhìn Hữu Thiên :
- Ủa ! Em định đi đâu vậy ?
- Em đến nhà Hạnh Nghi, đưa cô ấy đi chơi
- Sao bữa trước em bảo là tối nay sẽ đi uống cà phê với anh ?
Hữu Thiên cười cầu tài :
- Cho em khất Hạnh Nghi muốn đi chơi, cô ấy nằm nhà cả tuần rồi
Vũ Nguyên nén tiếng thở dài Không phải anh buồn vì Hữu Thiên lỗi hẹn, mà anh lo, vì không biết Hạnh Nghi sẽ làm gì Hữu Thiên, trong khi anh chàng này lại quá si mê cô ta
- Hạnh Nghi là người thế nào ?
- Cô ấy thông minh, sắc sảo, nhưng dễ thương Tóm lại, là một người phụ nữ hoàn hảo
- Chỉ là trong mắt em thôi
- Anh nói vậy nghĩa là sao ?
- Không có gì À ! Cô ấy làm gì ở công ty em
- Làm phó phòng ngoại giao
- Đến thế cơ à ? Do năng lực, hay do cô ấy là người yêu của em ?
- Do cả hai - Hữu Thiên cười đùa
- Em có giao việc gì quan trọng của công ty cho cô ấy không ?
- Cũng có một số
- Liên quan đến tiền bạc chứ ?
- Cái anh này ! Hôm nay, anh làm sao vậy ? Cứ như hỏi cung ấy
- À ! Không Anh chỉ quan tâm em thôi mà
- Anh không tin Hạnh Nghi à ?
Trang 40- Dĩ nhiên là không phải Nhưng anh chỉ không muốn em chỉ mãi yêu, mà không lo chuyện kinh doanh
Hữu Thiên lấy làm lạ Hôm nay anh nói chuyện gì kỳ vậy Tại sao lại quá quan trọng hoá chuyện tình yêu của mình đến vậy Vốn thông minh, lại hiểu rõ tính tình của anh, nên Hữu Thiên trở nên quan tâm đến những gì Vũ Nguyên nói Anh hắng giọng
- Anh Nguyên ! Em biết là anh có chuyện gì rồi Anh nói đi Em sẽ sẵn sàng nghe
Vũ Nguyên bối rối quá Anh không biết có nên nói ra hay không Nhưng nếu không nói ra, em anh sẽ
bị cô ta gạt đến bao giờ, công ty Châu Thuận sẽ ra sao Vũ Nguyên nhìn thẳng vào mắt Hữu Thiên, hỏi một cách rất dịu dàng nhưng nghiêm khắc
- Em có tin những gì anh nói không ?
- Em tin
Vũ Nguyên gật đầu rồi thuận lại toàn bộ cuộc nói chuyện giữa Hạnh Nghi và Chí Lâm Vừa nghe xong, Hữu Thiên đã đứng bật dậy :
- Em không tin Không đời nào có chuyện đó cả
- Anh đã nói rồi Rằng em sẽ không bao giờ tin lại có chuyện như vậy cả Nhưng em cũng phải hiểu, anh làm thế chẳng lợi gì cho anh cả
Hữu Thiên thấy choáng voáng thật sự Đây là chuyện cả nằm mơ, anh cũng không bao giờ nghĩ ra Hữu Thiên lắc mạnh vai Vũ Nguyên :
- Anh hãy vì tình cảm chân thành của anh em mình, mà nói rằng anh không hề dối gạt em
Vũ Nguyên bình tĩnh gỡ tay Hữu Thiên ra, giọng đều đều :
- Anh hiểu em đang bị sốc thế nào, bởi vì em yêu cô ấy chân thành Nhưng em là một người thông minh, em phải hiểu, cái gì cũng có mặt trái của nó
- Thôi thôi Anh đừng nói nữa, em không có can đảm để nghe nữa đâu
- Vậy tuỳ em suy nghĩ, xét đoán vậy Anh về đây Anh luôn mong em hạnh phúc, Hữu Thiên ạ Hữu Thiên gật đầu như một cái máy Không đứng lên tiễn Vũ Nguyên được nữa, anh ngã sầm xuống giường Trời ơi ! Lẽ nào cô ấy dối gạt mình đến như vậy ? Anh Vũ Nguyên có nói thật hay không ? Mình có nên tin anh ấy, hay là tin Hạnh Nghi Ôi, Hạnh Nghi ! Nếu thật sự em đã làm thế, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho em
Hữu Thiên khổ sở vô cùng, anh không còn nghĩ đến chuyện đến nhà Hạnh Nghi nữa Bất giác, anh lao ngay xuống nhà dưới Thấy ông Châu Thuận đang ngồi xem tivi, Hữu Thiên vội vã đến bên ông, giọng khẩn trương :
- Ba ! Có phải giữa gia đình mình và gia đình Hạnh Nghi có một mối thâm thù không hở ba ?
Ông Châu Thuận ngạc nhiên, không hiểu tại sao hôm nay con ông lại có phản ứng mạnh về điều đó đến vậy Nhưng ông cũng gật đầu