Microsoft Word Document1 Quê nhà ngày 13/5/2009 Bố cái mùa thương nhớ! Nhận được thư Bố nó từ thành phố gửi về, biết bố nó vẫn khỏe mạnh tôi rất mừng, nghe bố nó kể về những kẻ cướp biển tuổi còn vị t[.]
Trang 1Quê nhà ngày 13/5/2009
Bố cái mùa thương nhớ!
Nhận được thư Bố nó từ thành phố gửi về, biết bố nó vẫn khỏe mạnh tôi rất mừng, nghe bố nó kể về những kẻ cướp biển tuổi còn vị thành niên mà tôi nổi cả da gà, một bộ phận lớp trẻ bây giờ đạo đức xuống cấp quá phải không! Bố nó à, tôi lại liên tưởng đến những đứa em đang trưởng thành của chúng ta, liệu chúng nó có bị cám dỗ, bị sai đường lạc lối không? tôi nghĩ đó cũng là trách nhiệm của của những người làm cha, làm
mẹ như tôi và bố nó và của toàn xã hội Vậy nên tôi và bố nó hãy cố gắng quan tâm, chăm sóc các con nhiều hơn, bảo ban, uốn nắn chúng để chúng trở thành những người có ích cho xã hội Dưng mà đó cũng không phải là mối quan tâm lớn nhất của tôi khi này bố nó ạ
Bố cái mùa xa nhớ! lúc này tôi là tôi quan tâm nhất đến vấn
đề sức khỏe của bố nó, bố nó xa nhà không có tôi và con bên cạnh chăm sóc khi mà mấy hôm nay ở nhà tôi đọc báo nghe đài, xem tivi, ngày nào, ở đâu cũng nói đến đại dịch cúm A H1N1 đang bùng phát ở nhiều nước trên thế giới, tối nay thời sự còn đưa tin một người Trung Quốc láng giềng đã
bị nhiễm cúm làm tôi đã lo lắng lại càng lo lắng hơn Tôi ở nhà còn tạm yên tâm chứ bố nó làm ăn nơi thị thành nhiều kẻ đến người đi, bệnh dịch
dễ lây lan, để cho chắc ăn bố nó nên đặt mấy cô thợ may làm cho cái khẩu trang dày hơn bình thường một chút, phòng bệnh hơn chữa bệnh bố nó ạ Rồi nữa đã đến mùa hè dịch tả lại xảy ra ở nhiều nơi nghe đài đưa tin mấy bữa nay mà tôi sốt cả ruột lại càng thương và lo cho bố nó hơn Hôm nào bận việc quá nếu phải ăn cơm hàng bố nó nên cận thận chọn quán ăn nào sách sẽ, đảm bảo vệ sinh hơn thì hãy ăn, tôi là tôi cứ nhắc nhở thế chắc cũng không thừa đâu bố cái mùa nhỉ!
Còn bệnh phong thấp của bố nó, từ khi uống phong tê thấp Bà Giằng đã đỡ lắm rồi phải không? Bố nó cũng nên tiết kiệm vừa thôi, bớt một ít tiền lấy thêm vài lọ mà uống, phải biết giử gìn sức khỏe, Bố nó không được phép ốm đâu đấy, còn phải cùng tôi lo cho các con ăn học thành người Tôi và bố cái mùa cùng xuất thân từ nông dân nghèo, nếu muốn sau này các con không phải khổ như mình thì không còn cách nào là tạo điều kiện để các con ăn học có bằng cấp, có kiến thức coi như là tôi và
bố nó đã để lại cho các con chút vốn liếng để tự lập sau này…
Bố cái mùa à! Dạo này ở quê tình hình cũng không sáng sủa cho lắm, giá lúa thì rẻ mà giá phân ngày một tăng, điện đóm mất liên tục mấy đứa cháu làm ở các công ti gần nhà phải nghỉ việc luôn, lang thang lông bông thấy mà nẩu cả ruột Nhà mình vài con lợn nuôi cũng đã lớn tôi muốn
Trang 2bán để lo khoản tiền nhà trọ cho cái Mùi, nhưng từ khi đưa tin có dịch cúm lợn là giá cứ rớt liên tục, nhà mình lại lỗ tiếp một lứa lợn nữa bố nó ạ, mà
bố nó có biết không cái Mùi nó nói giá nhà trọ lại tăng do giá điện, giá nước đều tăng Bố nó ở ngoài thành phố gần mấy bác dự án thì nhớ hỏi thăm mấy bác ấy xem sang năm tới bọn cái Mùi có kí túc xá để ở chưa, chứ ở nhà trọ chật hẹp, bẩn thỉu giá cả lại đắt đỏ, cứ nghe bọn chúng kể mà thấy xót xa Mong là nhà nước sớm đáu tư xây dựng nhiều kí túc để cái Mùa và các em nó sau này sẽ được ở trong những khu kí túc mát mẻ, sạch
sẽ mà giá lại rẻ, chúng sẽ yên tâm học tập còn tôi và bố nó cũng đỡ được một khoản tiền bố nó nhỉ
Bố cái Mùi ơi! Tôi còn muốn tâm sự với bố nó nhiều, nhiều nữa nhưng đêm đã khuya rồi Cuối thư tôi cầu chúc cho bố nó mạnh khỏe, yêu đời và công việc làm ăn luôn được suôn sẻ may mắn!
Thương nhớ bố cái mùa nhiều!
Tạm biệt và chúc bố nó ngủ ngon
Tác giả:
Lê Thị Thỏa Sinh năm 1965 Địa chỉ: thôn 4-quảng lĩnh-quảng xương-thanh hóa