Đứng gần em, gan nọ phập phồng Nghiêng tai hỏi nhỏ, nước mắt hồng vội tuôn Gặp mình giữa đám ruộng vuông, Lời phân chưa hết, nước mắt tuôn theo liền.. Đêm khuya vắng vẻ thỏ thẻ hỏi nàng
Trang 1Sưu tầm những bài ca dao lỡ duyên(2)
Trang 21 Đứng gần em, gan nọ phập phồng
Nghiêng tai hỏi nhỏ, nước mắt hồng vội tuôn Gặp mình giữa đám ruộng vuông,
Lời phân chưa hết, nước mắt tuôn theo liền
2 Đứt gióng anh phải tạm choàng,
Lỡ duyên anh phải tạm nàng có con
3 Đêm khuya vắng vẻ thỏ thẻ hỏi nàng
Tiền riêng bao chút, vòng vàng mấy đôi Cũng vì duyên nợ lôi thôi
Đôi ta gặp gỡ nửa đường đứt dây
4 Đàng mòn nhơn nghĩa không mòn
Đây tôi giữ dạ bia son sắt cầm
Xin ai đừng bỏ nghĩa ai
Cất lên than một tiếng ai hoài cũng thương Viết lên một gánh can trường
Nặng nhẹ cũng gánh cứ đường mà đi
Nặng thời tối nghỉ một khi
Nhẹ thời chậm rãi mà đi hoài hoài
Gánh tôi còn gánh trên vai
Thói thường người nói nào ai gánh rồi
Trang 3Phần tôi gánh nặng tôi ngồi tôi than
Cất tiếng kêu bà quán bên đàng
Mai giờ có gặp bạn vàng tôi không?
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Nghĩa nhơn bảng lảng kêu không thấy trời Nước mắt liền nhỏ liền rơi
Liền thương liền nhớ liền rời liền xa
Trông em (Thu) không thấy em (Thu) ra Năm bảy mùa hạ, năm ba mùa hè
Trách bà Nguyệt lững thững không xe Đôi ta lững thửng như be rã (kết) đôi
5 Đây anh không giận, đó em chẳng hờn Kiếp tái sanh ta sẽ nối phiếm đờn tri âm
6 Đêm nằm mà gác tay qua,
Giường không chiếu lạnh, lụy sa hai hàng
7 Đêm nằm ôm gối mà than
Gối ơi gối hỡi phụng loan rã bầy
8 Đêm ngồi ôm gối thở than
Gối ơi hỡi gối, bạn lang xa rồi
Trang 49 Đó đây cách trở vì đâu,
Trách thay con tạo cơ cầu đa đoan