Đất láng nguyên tự nhiên cỏ mọc, Anh mảng lo nghèo, bạn ngọc có đôi, Đó có đôi thì thôi bớ bậu!. Đấy dứt tình thương, đoạn trường thân thiếp, Nhớ trông tha thiết, tội nghiệp cho em.. Ôm
Trang 1Ca dao đề tài dứt nợ (1)
Trang 21 Đất láng nguyên tự nhiên cỏ mọc,
Anh mảng lo nghèo, bạn ngọc có đôi,
Đó có đôi thì thôi bớ bậu !
Lui tới làm gì cho lậu tiếng ra
2 Đấy dứt tình thương, đoạn trường thân thiếp, Nhớ trông tha thiết, tội nghiệp cho em
Ôm sầu chất thảm ngày đêm,
Năm canh lăn lộn, gối nghiêng một mình
3 Anh dứt tình thương đoạn trường cho thiếp Nhớ thương tha thiết, tội nghiệp cho em
Ôm sầu chất thảm ngày đêm
Năm canh nệm thúy ngăn nghiêng một mình
4 Bạc tình chi lắm hỡi chim
Bỏ nhành lê khô héo đi tìm nhành xanh
Bạn ham nơi kẻ dỗ người dành
Cho nên bạn lại bỏ đành duyên ta
Cầm dao cắt đứt ruột ra
Ruột đau cho mấy không bằng xa nghĩa chàng!
5 Bầu non, bí mới tượng hình,
Đôi ta mới ngộ, dứt tình sao nên?
Trang 36 Bây giờ nói thật anh về,
Xin em ở lại chằng hề điều chi
(Em đâu nói với chàng hơn thiệt sự chi,
Chàng đừng có nghe lời thế sự thị phi dứt tình.)
7 Cất tiếng kêu cô mỹ nữ
Đứng giữ tảng đá, chuông đồng
Lòng cô muốn đi tu phải thối của cho chồng Ông thôn nhận mộc
Ông cả đứng thị thiềng
Bao nhiêu tiền của phải thối liền cho anh
8 Cá Lý ngư sầu tư biển Bắc
Chim trên cành lìa cội liền bay
Ai làm cho đó xa đây
Chờ khi truông vắng anh đây một mình
Đón em anh hỏi dứt tình tại ai
9 Chiều chiều ra đứng ngõ sau (7)
Hai tay xuôi xị như tàu chuối te
Tiếc công anh vun bón cây mè
Mè chưa ra lá con chim què đậu lên
Hồi nào chàng xuống thiếp lên
Trang 4Mòn đàng chết cỏ, không nên tại trời Tưởng là kèo cột ở đời
Hay đâu cột rả, kèo rời hai phương Hồi nào thiếp nói thiếp thương
Tưởng như trầm để trong rương chắc rồi Bây giờ thiếp nói thiếp thôi
Rương kia mở nắp bay hơi mùi trầm
Em nghe lời ai quăng lược ném trâm
Ai bày cho bạn hoang dâm dứt tình