Bao giờ lở núi Tản Viên Cạn sông Tô Lịch cho quên nghĩa nàng Thung dung từ thuở thanh nhàn Mực nghiên giấy bút ta bàn khúc nhôi Phen này anh quyết lấy nàng thôi Em tránh đằng trời chẳng
Trang 1Ca dao đề tài dặn dò (6)
Trang 21 Bao giờ lở núi Tản Viên
Cạn sông Tô Lịch cho quên nghĩa nàng
Thung dung từ thuở thanh nhàn
Mực nghiên giấy bút ta bàn khúc nhôi
Phen này anh quyết lấy nàng thôi
Em tránh đằng trời chẳng khỏi tay anh
Nói ra mang tiếng dỗ dành
Mặc ý nàng liệu, mặc tình nàng lo
Yêu nhau nên phải dặn dò
2 Bây giờ đã khuya rồi
Em ơi ở lại, anh hồi quê hương
Dặn dò trăm nhớ ngàn thương
Tuy là xa cách nghĩa nhơn không rờiAi mà thay dạ đổi lời Phú cho có đất, có trời xét soi
3 Bây giờ tui hỏi thiệt anh ba,
Thương em để dạ, đừng qua lậu tình
4 Củi than nhem nhuốc với tình
Ghi lời vàng đá xin mình chớ quên!
5 Cá Lý Ngư sầu tư biếng lội (4)
Chim phượng hoàng nhớ cội biếng bay
Trang 3Anh thương em đừng vội nắm tay
Miệng thế gian ngôn dực
Phụ mẫu hay sẽ rầy rà
6 Cái cò bay bổng bay cao
Bay từ cửa phủ bay vào Đồng Đăng Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh
Ai lên xứ Lạng cùng anh,
Bõ công bác mẹ sinh thành ra em
Tay cầm bầu rượu nắm nem,
Mảng vui quên hết lời em dặn dò
Gánh vàng đi đổ sông Ngô,
Đêm nằm tơ tưởng đi mò sông Thương…
7 Chàng trẩy đi, trễ đã mấy đông
Cho loan đón gió, cho rồng chờ mưa Tấm gan vàng dạ sắt thiếp ngân ngơ Lấy ai gìn giữ con thơ cho chàng
Nghĩa vợ chồng đồn tịch đồng sàng
Đồng sinh đồng tử cưu mang cùng lần Chàng đi trẩy đi, vâng lệnh quân thân
Trang 4Thiếp xin đôi chữ Tấn Tần hợp duyên
Nữa mai bóng quế vãi thềm
Bóng trăng thấp thoáng ngọn đèn mờ xanh Chàng trẩy đi, nước mắt thiếp tôi chạy quanh Chân đi thất thểu lời anh dặn dò
8 Châu sa nước mắt ròng ròng,
Thấu thiên thấu địa, thấu lòng em chăng:
Ra đi anh có dặn rằng:
Nơi hơn em lấy, nơi bằng đợi anh