Bài làm: Con người sinh ra vốn không ai hoàn hảo, và mỗi người chúng ta cũng đã tự chất vấn về bản thân mình không biết bao nhiêu lần trong đời?. Vì thế nên khi chúng ta nhận thấy mình
Trang 1Bài mẫu trên báo Văn học tuổi trẻ
Đề bài:
Chiếc bình nứt
Một người có hai chiếc bình lớn để chuyển nước Một trong hai chiếc bình bị nứt nên khi gánh từ giếng về, nước trong bình chỉ còn một nửa Chiêc bình lành rất hãnh diện về sư hoàn hảo của mình, còn chiếc bình nứt luôn dằn vặt, cắn rứt vì không hoàn thành nhiệm vụ Một hôm chiếc bình nứt nói với người chủ: ‘'Tôi thực sự thấy xấu hổ về mình Tôi muốn xin lỗi ông… Chỉ vì tôi nứt mà ông không nhận được đầy đủ những gì xứng đáng với công sức mà ông bỏ ra “Không đâu – ông chủ trả lời – khi đi về ngươi có chú ý tới luống hoa bên đường hay không? Ngươi không thấy hoa chỉ mọc bên này đường phía của nhà ngươi sao? Ta đã biết được vết nứt của nhà ngươi nên đã gieo hạt giông hoa phía bên ấy Trong những năm qua, ta đã vun xới cho chúng và hái chúng về trang hoàng căn nhà Nếu không có ngươi, nhà ta có được ấm cúng và duyên dáng như thế này không? ”
Cuộc sống của mỗi chúng ta đều có thể như cái bình nứt.
Suy nghĩ em về câu chuyện trên
Bài làm:
Con người sinh ra vốn không ai hoàn hảo, và mỗi người chúng ta cũng đã tự chất vấn về bản thân mình không biết bao nhiêu lần trong đời? Khi chúng ta nhìn lại mình, hẳn ta sẽ thấy còn thật nhiều
điều thiếu sót, những chỗ khuyết, những vết xước Và như thế, câu chuyện về chiếc bình nứt mà
chúng ta sắp bàn dưới đây chính là câu chuyện dành cho những ai chưa bao giờ thấy mình hoàn hảo Chuyện kể về một người có hai chiếc bình lớn để chuyển nước Một trong hai chiếc bình bị nứt nên khi gánh từ giếng về, nước trong bình chỉ còn một nửa Chiếc bình nứt vì thế mà luôn thấy dằn vặt, cắn rứt, nên một ngày nó nói với người chủ nỗi xấu hổ của mình, nó xin lỗi ông vì không hoàn thành nhiệm vụ gánh nước một cách trọn vẹn Và rồi, trước nổi mặc cảm của chiếc bình nứt, người chủ đã trả lời: chính nhờ vết nứt của chiếc bình mà nước gieo xuống cho những luống hoa mọc lên, duyên đáng và xinh đẹp…
Vâng, cuộc sống của mỗi chúng ta đều có thể như chiếc bình nứt kia “Vết nứt” ấy tượng trưng cho
khiếm khuyết, cho những gì không trọn vẹn trong bản thân mỗi con người Nhưng cũng như chiếc bình – dù nứt mà vẫn có ích cho đời – gieo nguồn nước cho những luống hoa mọc lên Mỗi người chúng ta – dù không hoàn hảo như chiếc bình lành, nhưng ai cũng có những giá trị riêng, những đóng góp riêng cho xã hội Chính điều đó làm nên những chỗ đứng khác nhau của mỗi con người trong cuộc đời
Con người vẫn thường hay băn khoăn về bản thân, vì theo cách tự nhiên, tất cả mọi người trong cuộc đời này đều yêu thích và hướng về cái đẹp, ưa chuộng sự toàn thiện, toàn mĩ Vì thế nên khi chúng ta nhận thấy mình không hoàn hảo, thấy mình có những khuyết điểm, những mặt hạn chế, thấy mình không bằng được người ta, không được tốt đẹp như người khác… chúng ta sẽ thấy khó chịu và cắn rứt – cũng như chiếc hình nút luôn mang niềm mặc cảm khi so sánh nó với chiếc bình lành Thật vậy,có biết bao khiếm khuyết khiến chúng ta mặc cảm về bản thân mình Một đôi tay không lành lặn, một giọng hát không hay, một khả năng toán học dở tệ hay một gia cảnh kém đầy đủ… tất cả đối với chúng ta thật đáng buồn, thật là những vết nứt khó xoá bỏ Và như thế, chúng ta cứ mãi dằn vặt về bản thân mình
Thế nhưng, chúng ta quên mất rằng, đằng sau những khiếm khuyết ấy, mỗi người vẫn luôn có những giá trị riêng Nước chảy ra từ khe nứt của chiếc bình không lành lặn kia đã gieo mầm sự sống cho
Trang 2Chúng ta cũng từng biết một Nguyễn Ngọc Ký dù liệt hai tay nhưng vẫn đi học và học giỏi với những nét chữ, những con số viết ra khó nhọc từ đôi chân Ông trở thành tấm gương chiến đấu với nghịch cảnh không mệt mỏi Từ một đôi tay không trọn vẹn, từ nỗi bất hạnh của số phận – từ những
“vết nứt”, Nguyễn Ngọc Ký đã làm được hơn rất nhiều những gì mà số phận đã định cho ông
Mỗi người chúng ta cũng thế, chúng ta có thể thiếu sót, khiếm khuyết ở điểm này nhưng ta vẫn còn những giá trị tốt đẹp ở điểm khác Có thể bạn hát không hay, nhưng bạn có thể chơi trống Có thể bạn không biết đánh đàn, nhưng bạn lại là một vận động viên marathon rất cừ Có thể bạn sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, nhưng nhờ đó bạn biết nâng niu những niềm vui dù nhỏ nhặt nhất ở cuộc đòi, biết quý trọng và bảo vệ tình yêu thương giữa mình với mọi người xung quanh Bỏi
vì mọi thứ trong cuộc sống chỉ có tính tương đối, bởi vì không có gì là “bất hạnh hoàn toàn”, “khiếm khuyết hoàn toàn” – nếu bạn biết mở rộng đôi mất lạc quan để nhìn nhận và yêu thương cuộc sống, để yêu thương và quý trọng chính bản thân mình
Mỗi con người, đối diện với những khiếm khuyết của bản thân, nên học cách chấp nhận sự không hoàn hảo ấy và đồng thời cần biết vươn đến những điều tốt đẹp Hay nói cách khác, chúng ta cần học cách hiểu về bản thân, biết điểm mạnh, điểm yếu của chính mình để tự hoàn thiện, để làm nên một
“ta” ngày càng tốt đẹp hơn Chúng ta sống giữa xã hội, sống với mọi người, nên việc ta nhìn vào người khác là một điều tất yếu Nhưng ta hãy chỉ nên nhìn người khác để học hỏi, để lấy đó làm
gương, làm động lực hoàn thiện bản thân mình, hơn là nhìn người khác rồi chỉ toàn thấy mình xấu xí, kém cỏi và cử mãi dằn vặt trách cứ bản thân Một người khôn ngoan là người luôn “biết người biết ta”, biết về người khác và hiểu về chính mình sẽ giúp mỗi người có thái độ nhìn nhận xác đáng về những ưu – khuyết của cuộc đời
Và chúng ta hãy học cách nhớ rằng: cuộc sống này không có ai là hoàn hảo, không có gì là tuyệt đối Chiếc bình lành tưởng chừng rất hoàn hảo, nhưng hoá ra nó “khuyết” ở chỗ không thể làm những luống hoa ven đường mọc lên Như vậy, một cách nào đó, chiếc bình lành và chiếc bình nứt đã bổ khuyết cho nhau, cùng nhau giúp ông chủ vừa có nước đầy, vừa có những luống hoa xinh đẹp Cuộc sống cũng vậy; vì con người không ai hoàn hảo nên con người phải tìm đến nhau, bổ khuyết cho nhau
Ấy chính là một trong những điều kì diệu của cuộc sống Và néu có một ngày nào đó tắt cả mọi người trong vũ trụ này đều hoàn hảo, thì có lẽ con người cũng sẽ không còn khát khao vươn đến cái đẹp như con người đã và đang khát khao Khi ấy, có lẽ con người sẽ không còn cần tìm đến nhau, bởi bản thân mỗi người đã đủ là một thế giới hoàn hảo rồi
Và như thế, chính những vết xước, những mảnh khuyết, chính sự không – hoàn – hảo đã và đang duy trì vẻ đẹp của cuộc sống này…
Câu chuyện “Chiếc bình nứt” khép lại, để lại cho chúng ta thật nhiều suy tư Đối diện với những khiếm khuyết của chính mình, mỗi người cần học cách chấp nhận, đồng thời biết hướng đến những điều tét đẹp của bản thân Bởi vì mỗi chúng ta sinh ra đều mang trong mình những giá trị và khả năng
vô giá Bởi vì cuộc sống của mỗi chúng ta đều có thể như chiếc bình nứt, dù nứt nhưng vẫn gieo nguồn nước cho những luống hoa mọc lên, tươi đẹp và có ích cho cuộc đời…
Đề bài:
Suy nghĩ của anh (chị) về câu chuyện sau:
Diễn giả Lê-ô Bu-sca-gli-a lần nọ kể về cuộc thi mà ông làm giám khảo Mục đích của cuộc thi
là tìm ra đứa trẻ biết quan tâm đến người khác nhất Người thắng cuộc là một em bé bốn tuổi.
Trang 3Người hàng xóm của em là một ông lão vừa mất vợ Nhìn thấy ông khóc, cậu bé lại gần rồi leo lên ngồi vào lòng ông Cậu ngồi rất lâu và chỉ ngồi như thế Khi mẹ em hỏi em đã trò chuyện gì với ông ấy, cậu bé trả lời: “Không có gì đâu ạ Con chỉ để ông ấy khóc”.
(Theo Phép màu nhiệm của đời- NXB Trẻ, 2005).
Bài làm:
Đã có lần tôi bỏ qua ánh mắt ậc nước của một em nhỏ bán vé số bên lề đường Đã có lần tôi đẩy bàn tay già nua, thô ráp đang chìa ra của một ông cụ ăn xin trong chợ Để rồi sau những lần vô tâm ấy, nhấn bước chân trên pêđan xe đạp tới trường mà lòng tôi nặng trĩu, dù cố bao biện rằng mình
chẳng có gì để cho họ cả Cho đến một ngày đọc câu chuyện trên tôi mới vỡ lẽ ra, phải chăng khi
không có gì con người vẫn còn đó một tình yêu thương để cho đi bởi cuộc sống này cần lắm sự chia
sẻ, đồng cảm, cần lắm một trái tim luôn biết yêu thương
Câu chuyện kể về một cậu bé được bình chọn là một đứa biết quan tâm đến người khác nhất, chỉ bằng một hành động rất giản đơn đó là ngồi rất lâu trong lòng ông lão vừa mất đi người vợ yêu quý của mình và im lặng nghe ông ấy khóc Đối với ông lão đó là một mất mát vô cùng lớn, là nỗi đau khôn xiết, là vết thương lòng chưa được xoa dịu khiến ông không thể khóc để giải tỏa sự sầu muộn
Có lẽ, trong trí óc non nớt của một đúa bé mới lên 4 tuổi chợt đến những lần bị mẹ mắng, bị mất những thứ đồ chơi mình thích, em cũng đã từng khóc thì dường như chỉ khi khóc ông lão mới thấy lòng mình dịu lại và nỗi buồn đau vơi bớt Vì vậy, cậu bé đã giúp ông cụ vượt qua nỗi đau bằng một cách rất đặc biệt đó là ngồi im lặng trong lòng ông lão cứ như thế để cho ông lão khóc…giản dị thôi nhưng câu chuyện đã gửi đến chúng ta một thông điệp đầy ý nghĩa trong cuộc sống: con người cần phải biết yêu thương và quan tâm lẫn nhau
Cuộc đời mỗi người là một chặng hành trình và con đường ấy không bao giờ là một tấm thảm nhung êm dịu mà luôn có những gai nhọn làm rỉ máu chân ta, khiến ta đau đớn, những nghịch cảnh, khó khăn, những rủi ro bất chắc luôn tồn tại trong cuộc sống như những chướng ngại buộc ta phải đối mặt Dù cố gắng hết mình, dốc bao nhiêu sức lực nhưng liệu ai dám khẳng định rằng mình không bao giờ phải gắng chụi những mất mát, tổn thất, thậm chí rơi vào bế tắc tuyệt vọng? Ở trong những hoàn cảnh đó ai lại không cần được quan tâm, sẻ chia? Con người rất mạnh mẽ đến đâu vẫn có những phần yếu đuối dễ thương tổn trong mình Những lúc ấy ta đến với họ, một cách chân thành, tự nhiên Chỉ một ánh mắt sẻ chia, một cái ôm ấm áp…cũng đã nhen lên ánh sáng hy vọng vốn vụt tắt trong lòng
họ, đốt lên ngọn lửa yêu thương để giúp họ vững vàng tin yêu cuộc đời hơn
Trong cuộc sống có biết bao con người như vậy, đó là chàng trai Nguyễn Hữu Ân – người đã chia chiếc bánh thời gian của mình cho những bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối Sinh ra trong một gia đình “ éo le điển hình” nhà nghèo, đông anh em, mẹ mắc bệnh ung thư Hoàn cảnh ấy không khiến Ân ngục ngã mà khiến anh càng thêm thương mẹ Thậm chí từ hoàn cảnh ngạt nghèo của mình Ân đã cảm thhông sâu sắc với số phận éo le của bà Nguyễn Thị Phẳng – một người bệnh chung phòng với
mẹ mình Tại sao trong khi các con của bà Phẳng không ngó ngàng tới người mẹ tội nghiệp thì vẫn có một chàng thanh niên xa lạ không ngần ngại mang nước, lấy cơm, thay đồ, giặt quần áo thậm chí thức suốt đêm để quạt, săn sóc cho bà lão? Nghĩa cử tận tình và trái tim chan chứa yêu thương của Ân đã khiến chúng ta không khỏi xúc động và cảm phục
Hay câu chuyện Hoa Hướng Dương không có mặt trời kể về cô bé Xa Diễm ở Tứ Xuyên,
Trung Quốc khiến hàng triệu người rơi lệ Xa Diễm là một cô bé mới tám tuổi bị mắc bệnh máu trắng,
dù được mọi người quên góp đủ tiền để điều trị căn bệnh cho mình nhưng em quyết định tự nguyện dành toàn bộ số tiền để cứu chữa mạng sống của bẩy bệnh nhi khác cũng đang quằn quại giữa danh giới của sự sống và cái chêt Nghẹn ngào và xót xa bao nhiêu trước dòng chữ ghi trên tấm bia mộ thể
Trang 4Ân hay cô bé Xa Diễm, họ tựa như những nốt nhạc trong trẻo giữa cuộc sống xô bồ này, việc làm của
họ còn mãi vang ngân theo dòng thời gian khiến chúng ta ngưỡng mộ và chân trọng
Quy luật nhân quả giữa cho và nhận luôn là chân lý Khi ta quan tâm đến người khác ta cũng
sẽ được nhận lại, “ sống là cho đâu chi nhận riêng mình”, bởi thế được nhận là một điều hạnh phúc nhưng khi biết cho đi thì còn quý giá hơn gấp bội phần Tôi tin cô bé Xa Diễm cũng sẽ nở mội nụ cười mãn nguyện về hành động của em hay người mẹ của Nguyễn Hữu Ân cũng sẽ ra đi thanh thản vì đã sinh ra một đứa con biết sống đẹp
Nhưng hình như trong xã hội hiện đại ngày hôm nay, trong khi sự liên kết thông tin ngày càng phát triển, mạng lưới công nghệ ngày càng dày đặc thì sợi dây kết nối giữa người với người lại càng mỏng dần, sự quan tâm sẻ chia đang dần bị đánh mất, bị lấn át bởi lối sống vô cảm ích kỉ, những căn bệnh nguy hiểm sẵn sàng ăn mòn nhân cách, hủy hoại cả xã hội
Tôi đọc báo và thấy choáng váng trước những kẻ giết người máu lạnh đang xuất hiện ngày càng nhiều và xót xa trước sự lạnh nhạt , vô cảm của con người với những khó khăn của người khác Năm
2015, dư luận đang không khỏi rùng mình trước tội ác ghê rợn của hai tên thủ phạm sát hại dã man sáu mạng người ở Bình Phước Phải chăng lòng tham sự vô cảm đã khiến họ bán linh hồn mình cho quỷ dữ? Thay vì sống với nhân tâm, họ lại nhẫn tâm giết người lương thiện Hay mọi người còn nhớ câu chuyện về một em nhỏ bị xe cán giữa khu chợ đông người qua lại ở Trung Quốc, họ thản nhiên bước qua em như không nhìn thấy, không ai dừng chân lại để giúp đỡ, nâng em lên dành cho em chút tình thương của một con người … Em nằm đó trơ trọi trong sự lạnh lùng vô cảm của kẻ qua người lại Qủa thực nơi lạnh lẽo nhất thế gian không phải là Bắc Cực mà là nơi không có tình thương Thiếu đi lòng vị tha nhân ái tâm hồn con người chỉ còn là hoang mạc khô cằn và đáng sợ Xã hội này chỉ có những con người như thế sẽ chỉ còn là bóng đêm của khổ đau, của những trái tim băng giá và những cuộc đời bất hạnh
Vậy lẽ nào để có tình yêu thương lại khó đến thế ư? Tôi nghĩ yêu thương có lẽ cũng chỉ đơn giản như cách an ủi của cậu bé bốn tuổi im lặng và để cho ông lão khóc Dù là sự quan tâm bằng vật chất hay tinh thần cũng đều đáng quý Trước mất mát, nỗi đau của người khác… ta nên đến bên để động viên họ, hướng họ đến niềm tin hơn là khơi sâu nỗi đau mất mát trong họ, hãy để nó vơi đi , nguôi dần…
Dĩ nhiên sự sẻ chia chia , yêu thương ở đây không thể đồng nhất với sự thương hại Mà tình yêu thương chân chính phải bắt nguồn từ chân tâm, từ tấm lòng thiện của mình, trong sáng nguyên sơ không toan tính vụ lợi hay chỉ bố thí
Phê phán thái độ thờ ơ, ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ngợi ca lòng vị tha , tình thương yêu chia sẻ Bởi chúng ta đang sống trong thời đại mà tất cả mọi người phải đối mặt với những vấn nạn, những thảm họa khôn lường từ tự nhiên và đặc biệt là của chính nhân loại Mỗi người sống giữa cuộc đời nếu chỉ biết vun đắp cuộc sống của riêng mình , chỉ biết đến cái tôi , chỉ chăm chút cho bản thân mà quên đi nỗi đau đồng loại thì họ sẽ khó có thể tìm kiếm được hạnh phúc đích thực , đôi khi sẽ rơi vào sự cô đơn , lạc lõng giữa cộng đồng Trong toán học khi chia đi ta sẽ nhận được một kết quả nhỏ hơn nhưng trong cuộc sống có những thứ khi chia đi ta sẽ nhận nhiều hơn ban đầu, đó là phép chia của hạnh phúc
Con người ta không phải là một cỗ máy vô cảm, con người có khối óc để hành động đúng mực và
có một trái tim để biết yêu thương , biết sống cho đi và chia sẻ Trong cuộc sống giằng co giao tranh giữa thiện và ác hãy dùng sức mạnh của tình yêu thương để nâng đỡ con người vượt lên sống đúng là con người Câu chuyện về cậu bé bốn tuổi như chiếc gương để ta soi lại chính mình Chỉ cần ta sống tốt hơn , biết yêu thương chia sẻ thì cuộc sống ta đang sống sẽ trở nên ấm áp và tươi đẹp hơn nhiều
Trang 5Đề bài:
Sê- nê – ca đã từng nói : Đời người như một bài thơ, giá trị của nó không tùy thuộc vào số câu mà tùy thuộc vào nội dung.
Suy nghĩ của anh (chị) về câu nói trên
Bài tham khảo.
Có một câu chuyện kể về một loài hoa mang tên Sakura, từ khi chớm nở đến lúc cánh tàn chỉ vừa đúng mười ngày Nhưng năm nào cũng chớm hơi xuân là bung nở cho một mùa hoa đúng hẹn, tạo nên
lễ hội hoa anh đào đặc trưng của Nhật Bản Nghĩ về hoa, ta lại nghĩ đến con người, và ý nghĩa sự sống
đích thực của con người, như Sê- nê – ca đã từng nói : Đời người như một bài thơ, giá trị của nó không tùy thuộc vào số câu mà tùy thuộc vào nội dung.
Thơ là thể loại của văn chương, nghệ thuật Giá trị của thơ thể hiện ở hai phương diện nội dung và hình thức Một bài thơ có giá trị không phụ thuộc vào độ dài cũng như giá trị của đời người không
phải chỉ tính bằng năm tháng Bài thơ hay phải tùy thuộc vào nội dung, ấy là cái phần bên trong, phần
ý nghĩa , phần cao cả vút lên từ những câu chữ hiển ngôn Đời người giống như bài thơ chính là ở chỗ
nó không được đo bằng giờ khắc mà bởi những ý nghĩa, những tinh hoa đã tạo cho đời
Ai đó đã nói Anh chết đi, điều đó không có nghĩa là anh đã từng sống trên đời Sống không đồng
nghĩa với tồn tại, sống là phải đem đến , phải làm được cái gì đó có ích cho đời Bài thơ dẫu dài chưa chắc đã là một kiệt tác Ta nhớ đến thể thơ Hai cư, thể thơ mà mỗi bài chỉ bao gồm mười mấy chữ của Nhật Bản Lời ít nhưng mênh mang ý tình Ta nhớ đến những tứ thơ Đường của Trung Quốc, bốn câu, tám câu mà như những bức tranh gói ghém biết bao tâm tư của người cầm bút Đời người dẫu dài hay ngắn thì điều quan trọng nhất vẫn là phải sống hết mình Nhà thơ Tagor nổi tiếng của Ấn
Độ từng nói : Thà làm một bông sen nở dưới ánh mặt trời rồi mất hết tinh nhụy còn hơn giữ nguyên hình nụ búp giữa sương lạnh vĩnh cửu của mùa đông Xuân Diệu, thi sĩ nổi tiếng của phong trào Thơ
Mới, cũng từng đúc rút:
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm
Được sống hết mình, sống là mình mới có ý nghĩa đích thực của sự sống Đời người cũng như cây cỏ ngắn ngủi lắm thay ! Nhưng cả cỏ cây cũng biết cần mẫn hút chất dinh dưỡng dưới lòng đất sâu để dâng cho đời hoa đẹp trái thơm Vậy sao con người lại không thể cháy lên đời sống của riêng mình ?
Sống hết mình là sống như các tráng sĩ thời xưa, sẵn sàng gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao, như
Thánh Gióng ba tuổi đã vươn vai nhổ tre đằng ngà giết giặc…Sống hết mình là sống như những người chiến sĩ trong hai cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc Có những con người mãi mãi tuổi hai mươi,nằm lại nơi đất mẹ không về Chiến tranh chính là một hoàn cảnh để ai cũng có thể sống hết mình, để ai cũng có thể trở thành anh hùng khi Tổ quốc lâm nguy
Có sự sống ý nghĩa như anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long, hi sinh tuổi
thanh xuân một mình sống trên đỉnh núi cao hai nghìn sáu trăm mét để đo gió, đo mưa, đo chấn động mặt đất dự vào báo trước thời tiết để phục vụ sản xuất, phục vụ chiến đấu Có sự sống có ý nghĩa như những người con trai ra đảo chìm, đảo nổi, những nhà giàn chênh vênh để quyết bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc Sự sống của những người nông dân có ý nghĩa lớn lao khi họ đổ giọt mồ hôi, đổ công cấy cày cho đời những hạt gạo dẻo thơm Sự sống của người trồng dâu xe sợi có ý nghĩa đẹp đẽ khi họ tạo ra cho con người những tấm áo, manh quần
Có thể nói, bất kì ai, khi sống trên cõi đời đều có thể có một cuộc sống ý nghĩa Điều quan trọng
Trang 6Đóa hoa mãi vẫn là nụ thì làm sao khoe sắc tỏa hương ? Ngọn nến không được cháy lên để chiếu sáng cho mọi người thì vẫn chỉ là cục sáp… Một con người lớn lên đầy đủ bình thường mà không đem lại chút ý nghĩa nào cho đời, hẳn là người vô dụng Sự lớn lên về thể xác đồng nghĩa với sự lớn lên của những công việc có ích góp cho đời, nếu không khác nào đứa trẻ con nhiều tuổi Có một câu nói rất hay mà tôi nhớ mãi con người ta sinh ra không phải để tan biến như hạt cát vô danh Họ sinh ra để in
dấu chân trên mặt đất, và lưu dấu ấn trong trái tim người khác Tự cuộc đời ta phải nở hoa trước đã
thì hương thơm mới vấn vít tỏa lan Bailey, cũng đã nói : khi bạn sinh ra, bạn khóc ,mọi người cười Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc, bạn cười Những câu nói này đều là những lời
răn để ta sống một cuộc đời có ý nghĩa, một cuộc đời giống như bài thơ mà nội dung của nó vượt lên mọi ngôn từ
Ý kiến đời người như một bài thơ thật xác đáng Nó nhắc nhở ta phải sống đẹp, sống hết mình, sống
có ý nghĩa cho đời Cả ong và bướm đều bay tới hoa, nhưng bướm chỉ xập xòe đôi cánh đẹp rồi lả lướt bay đi Chỉ có ong là chuyên cần hút mật, để dâng đời những tinh túy thảo thơm Đời ong ngắn ngủi nhưng nó đã phải bay ngàn vạn chuyến đi mới tích cóp được những giọt mật ngọt quý Đời người cũng không quá dài , liệu ta có đem cho đời mật ngọt như ong kia?
ĐỀ BÀI:
Suy nghĩ của em về câu nói:
Sứ mệnh quan trọng của người mẹ không chỉ làm chỗ dựa cho con mà còn làm cho chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết
Bài làm
Mẹ là tiếng gọi thiêng liêng nhất cuộc đời mỗi con người Mẹ không chỉ cho ta hình hài mà còn
là người tiếp thêm cho ta nhựa sống Thật khó hình dung cuộc đời ta sẻ như thế nào nếu thiếu vắng vòng tay của mẹ Thế nhưng, vượt lên trên những suy nghĩ truyền thống về vai trò của một người mẹ,
đã có ý kiến cho rằng : Sứ mệnh quan trọng của người mẹ không chỉ làm chỗ dựa cho con mà còn làm cho chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết
Cần hiểu rằng , vai trò của một người mẹ khi làm chỗ dựa cho con chính là luôn giúp đỡ con khi gặp khó khăn, luôn che chở cho con khi gặp hoạn nạn là nơi để cho con dựa vào khi mệt mỏi Thế nhưng, vai trò của người mẹ đâu chỉ có thế, mà còn phải là “ làm cho chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết” Điều này gắn với nhận thức người mẹ phải làm sao để con mình có thể trở lên độc lập, không cần sự giúp đỡ của mẹ mà vẫn có thể vượt qua được những thử thách, những sóng gió trên đường đời
Vì thế, câu nói chính là sự bổ sung hoàn chỉnh, đúng đắn nhất về sứ mệnh thiêng liêng cao cả của một người mẹ Mẹ giờ đây không chỉ là người che chở, bảo vệ, chăm sóc con, mà còn phải là người chỉ dẫn, giúp đỡ con tự đứng vững trên đôi chân của mình
Thủa con còn bé dại, lúc chập chững bước đi những bước đầu tiên, bàn tay người mẹ ân cần dìu dắt Những năm tháng học trò trôi qua cùng bao kỉ niệm về mẹ, vì mẹ luôn ở bên bảo ban, chăm sóc Khi ta trưởng thành, ta vẫn cần biết bao những giây phút luôn có mẹ Mẹ như suối nguồn tình cảm dịu mát êm đềm Những lúc con gặp khó khăn hoạn nạn, ấy là lúc mẹ sẵn đứng ra che chở, động viên để con có thêm nghị lực Mẹ thực sự là bờ vai êm ấm để con dựa vào
Tuy nhiên, sứ mệnh của mẹ đâu chỉ có thế Không chỉ là chỗ dựa cho con, người mẹ còn phải biết cách làm cho chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết Việc giúp cho con mình trở lên độc lập, tự mình quyết định tương lai tưởng dễ mà khó, tưởng khó mà dễ Nó biếu hiện ngay chính trong những sinh hoạt hàng ngày, chẳng hạn mẹ để cho con mình có thể tự giải quyết những vấn đề của bản thân Lúc con còn nhỏ, mẹ có thể giao cho con một số việc giản đơn như tự mình sắp xếp đồ đạc, lập thời gian
Trang 7biểu, lau dọn nhà cửa,…Mẹ dạy con tập chịu trách nhiệm với những việc mình làm, biết xin lỗi, biết sửa sai thay vì nhờ mẹ đến giú Những việc trên tưởng chừng như nhỏ nhưng lại có ý nghĩa vô cùng lớn Nó giúp cho con trẻ ngay từ bé đã biết tự lập, ứng phó với cuộc sống Đặc biệt khi lớn lên, sự tự lập và bản lĩnh được mẹ rèn rũa, kèm cặp đã khiến cho con biết cách đối diện với hoàn cảnh, vượt qua những khó khăn, thử thách của cuộc đời
Một minh chứng tiêu biểu trong việc giúp con mình trở nên độc lập chính là cách dạy con của người Mĩ Ngay từ khi trẻ còn rất nhỏ, họ đã để đứa trẻ ngủ riêng thay vì ôm ấp chúng Tất cả những
gì một đứa trẻ đạt được từ khi còn bé đến lúc trở thành một người trưởng thành đều phải xuất phát từ
sự nỗ lực, hay sự chủ động của chính họ từ suy nghĩ đến hành sự, … Và kết quả, họ trở thành những người Mĩ năng động, tự tin, biết xử lí, biết hoạch định tương lai cho chính mình Người giàu nhất thế giới Bill Gates cũng đã tuyên bố quyết định của ông về việc chia gia tài cho các con Theo đó, các con ông sẽ chỉ được nhận một số tài sản rất nhỏ so với tài sản mà ông thực sự đang có Thật đáng trân trọng vì quyết định đó của tỉ phú Mĩ lại xuất phát từ việc ông muốn con mình nhận thức được giá trị thực sự của đồng tiền và phải nỗ lực tạo ra giá trị cho riêng mình Vì thế, dù biết rằng, “ mẹ nào mà chẳng thương con”, nhưng một người mẹ sâu sắc và thực sự có trách nhiệm sẽ biết phải giúp con mình trở nên độc lập, không chỉ làm chỗ dựa cho con, mà khiến cái chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết nữa
Thế nhưng, trên thực tế vẫn còn nhiều gia đình có xu hướng đùm bọc, chăm sóc con đến từng tơ
kẻ tóc Khi trẻ còn nhỏ, các bà mẹ thường sợ con mệt, sợ con không thích được với xung
quanh nên không cho con tự ăn, tự mặc, không cho con tiếp xúc với thế giới bên ngoài Khi con
lớn lên nhiều bà mẹ làm thay con từ những công việc rất giản đơn như dọn dẹp phòng ốc, thậm chí cả việc soạn tập sách cho con,…Hậu quả của những việc làm thay, làm hộ có vẻ đơn giản này lại vô cùng nghiêm trọng Có những người sắp tốt nghiệp hoặc đã cầm trên tay tấm bằng đại học nhưng vẫn
không biết bản thân nên làm gì, định hướng tương lai ra sao, hay thậm chí những công việc nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống hằng ngày như quét nhà, nấu cơm….cũng không biết Và theo lẽ dĩ nhiên, họ sẽ tiếp tục dựa vào mẹ - một chỗ dựa, đối với họ, vô cùng vững chắc và an toàn
Tuy nhiên, để cho con độc lập không có nghĩa là mẹ hoàn toàn vô trách nhiệm với cuộc sống của con, mặc cho con thích gì thì làm nấy.Mẹ phải là người hướng dẫn, dạy cho con việc nên làm, làm như thế nào thay vì bỏ mặc con bơ vơ đối mặt với cuộc sống Những đứa trẻ thiếu hiều biết, chưa có kinh nghiệm, lại không được sự chỉ dẫn của mẹ có thể dễ dàng sa ngã, gánh chịu những tổn thất to lớn khi đối diện với cuộc sống vốn không phải lúc nào cũng được trải bằng những cánh hoa hồng Thực tế đã chứng minh, nhiều tội phạm vị thành niên thường có xuất thân của những gia đình không yên ấm hay là những đứa con không được chăm sóc ân cần bởi bàn tay cha mẹ
Mẹ là người hướng dẫn, định hướng cho con nhưng đồng thời cũng phải tôn trọng, lắng nghe ý kiến của con và cho con có cơ hội được tự quyết định Có như thế người mẹ mới thực sự trở thành chỗ dựa ấm áp tin cậy và là người giúp con tự mình gánh lấy gánh lúa vàng hạnh phúc Có như thế , sứ mệnh của một người mẹ mới trở nên thật sự cao cả và vẹn tròn
Sứ mệnh quan trọng của người mẹ không chỉ làm chỗ dựa cho con mà còn làm cho chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết Ý kiến này thật đúng đắn và thực sự có ý nghĩa trong bối cảnh hiện nay.