Đã mang lấy cái con tằm Không vương tơ nữa, cũng nằm trong tơ Đêm nằm tơ tưởng tưởng tơ Chiêm bao thấy bậu, dậy sờ chiếu không 2.. Đàn cầm ai nở đứt dây Gẫm mình vô tội ai gây oán thù 3.
Trang 1Ca dao chủ đề An Phận
Trang 21 Đã mang lấy cái con tằm
Không vương tơ nữa, cũng nằm trong tơ Đêm nằm tơ tưởng tưởng tơ
Chiêm bao thấy bậu, dậy sờ chiếu không
2 Đàn cầm ai nở đứt dây
Gẫm mình vô tội ai gây oán thù
3 Đèn treo nhằm chỗ phên thưa
Có khêu cho lắm, gió lùa cũng xiêu
4 Đôi ta thắt thể dây đàn,
Đứt thì lại nối, cũng hoàn như xưa
5 Đôi ta như cá mành sơn,
Nằm trên bọt nước chờ cơn mưa rào
6 Ếch kêu chiều tối dưới mương,
Thiếp an phận thiếp, chỉ thương phần chàng
7 Ở đây đất đỏ mây vàng (2)
Em đi làm mướn gặp chàng làm thuê
Yêu nhau ta đưa nhau về,
Làm mướn là vợ làm thuê là chồng
8 Ở sao như quế trên rừng
Thơm không ai biết, ngát lừng ai hay
Trang 39 Anh đến giàn hoa, hoa đến thì thì hoa phải nở
Anh đến bến đò, đò đầy thì đò phải sang sông
Đến duyên em, cha mẹ gả thì em phải lấy chồng
Đừng trách nhau chi lắm nựa (nữa), để cực lòng nhau thêm!
10 Ai phụ tôi đất trời chứng giám
Phận tôi nghèo, tôi không dám phụ ai
Tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài
Ai dè giếng cạn, tiếc hoài sợi dây
11 An phận thân vô nhục
12 An phận tu nhân an thân tu nết