1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

phong thủy đại sư lưu bá ôn tập 1_part7

130 2,3K 0
Tài liệu được quét OCR, nội dung có thể không chính xác
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Phong Thủy Đại Sư Lưu Bá Ôn Tập 1_Part7
Thể loại Tập hợp
Định dạng
Số trang 130
Dung lượng 43,93 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Từ Phương Ngọc bất giác khen thầm: -Người ta nói Lại Bố Ÿ có sức học phi thường, nhưng nến không chính mắt trông thấy như hôm nay, chỉ dùng phương châm “đục tốc bất đạt, dục khoái tiên

Trang 1

-Tai sao thé?

Su Siéu dap:

-Bởi vì nàng là sư muội của ta! Ta không thể vì việc này

mà hại cả đời sư muội được!

Bây giờ phải gọi là Nguyễn sư muội, nàng nói:

-Tiểu muội nói có thể được mà!

Sử Siêu sửng sờ nói:

~Tại sao? Sư muội?

Nguyễn sư muội cắn môi, rồi nói:

-Bởi vì tiểu muội là nhỉ nữ, bởi vì tiểu muội cũng rơi vào

tình trạng như đại sư ca, bởi vì chỉ như thế mới cứu được hai

chúng ta, bởi vì đại sư ca là một chàng ngốc khỡ khao ching biết người ta nghĩ gì !

Sử Siêu vừa nghe đã hoàn toàn hiểu rõ tâm ý của vị tiểu sư

muội

Sử Siêu không phải là thằng ngốc nên biết rõ phải làm sao

để cứu mình và cứu người Sử Siêu và vị tiểu sư muội lần đầu tiên hiểu rõ nhau, nhưng trong một thời điểm không hợp lý, một địa điểm không hợp tình và như vậy có thể tạo ra một

kết quả hợp tình hợp lý chăng?

Sử Siêu và Tam sư muội có thể tìm ra một lý do để biện

minh cho minh Nhung diéu quan trong nhất bây giờ, Sử Siêu

là nam tử hán và Nguyễn sư muội là yếu điệu thục nữ Hai người đang ở trong một tình cảnh giống nhau, hợp tức sinh

tổn, ly tức tự diệt Vì thế Sử Siêu và Nguyễn sư muội đã hợp

với nhau

Khi tất cả mọi việc đã diễn biến theo luật âm dương giao

hội bình thường, Sử Siêu mới biết Nguyễn sư muội xác thực là

nhi nữ mười phần đủ mười, là lần đầu tiên phá thiên hoang và

mới biết nàng tên thực là Nguyễn Bích Nương

Trang 2

CAN KHON NA DI

Gf uc bấy giờ, Lại Bố Y đã dan mọi người đến con đường

thông giữa hai vách đá rất hẹp chỉ vừa đủ cho một người

đi qua Thông đạo này chẳng khác nào con đường dẫn xuống cõi địa ngục Giữa hai vách đá, hai mặt đều tối sảm, chỉ một tia sáng từ mặt bên kia của thông đạo chiếu đến Nó đài độ

mấy trượng, người đi vào đó, có trời mới biết sẽ có nguy hiế:a

Bì sẽ xảy ra

Lại Bế Y dừng bước trước cửa đi vào thông đạo, trầm ngâm không nói, rồi đột nhiên ông cất bước đi, bước qua trái ba

bước, qua phải ba bước, không biết có ý gì Sau đó Lại Bố Y

nói với mọi người:

-Cơ quan của thông đạo cũng bày bố theo nguyên tắc

không nóng như lửa đốt, đều rất muốn đi qua Vì thế họ

không kịp suy nghĩ kỹ lưỡng, liều mạng xông vào, do đó bị mắc lừa

Lại Bố Y nói xong, đột nhiên bước liên tục qua phải bốn bước qua trái ba bước Tiếng vang nho nhỏ của bước chân làm cho vách đá phát ra âm thanh dội lại từng đợt như tiếng rên của loài lệ quỷ

Thình lình, từ hai bên vách đá mỗi bên đâm thẳng ra

ngoài mười ống sắt, mỗi ống sắt cách nhau khoảng sáu tấc, tất

cả điểu bít kín lối thông đạo Trong chớp mất, các ống sắt phun ra một lớp khói mù, lan toả cá thông đạo Nhưng điều

quái lạ là, lớp khói mù đó lại không xông ra phía ngoài mà lại

Trang 3

đến cửa thì ngưng tạ ở đó, tạo thành một bức màn che kin

cửa vào

Lại Bố Y nói:

-Đây là bát quái mê hồn yên Khi xưa, Gia Cát Không

Minh thâm nhập vùng mang boang, bảy lần bắt bảy lần tha

Mạnh Hoạch, dùng điệu pháp làm cho địch quản hôn mê mà

thủ thắng, bây giờ còn truyền lại ở đây Người lọt vào đám sương khói mù mịt đó sẽ bị hôn mê bất tính Nếu không được cứu ra thì vĩnh viễn ở đó cho đến khi xương thịt tan rã

Từ Phương Ngọc kinh hãi nói:

-Tại sao lớp khói mù lại không bay ra ngoài cửa? Nếu không, khi cơ quan phát động, ngay người ở ngoài cửa động cũng khó thoát khỏi cái chết

Lại Bố Y nói:

-Đây chính là ché tai tình của chủ nhân động bí mật này

Ông ta lợi dụng nguyên lý sức gió từ chỗ rộng bay vào chỗ

hẹp, lợi dụng áp lực không khí ở không gian bên ngoài đê giữ

lớp sương mù xoay tròn trong cửa thêng đạo, như thể có thể

thu hay phóng tuỳ ý Nếu không, lớp sương khói đó sẽ tràn ra

ngoài, cơ quan của thông đạo sẽ mất tác dụng

Mọi người nghe xong điều biến sắc vì sự tính toán sâu xa

của chủ nhân động bí mật

Lại Bố Y nói tiếp:

-Vì thế đi qua thông đạo chỉ có một phương pháp là muốn tiến thì phải lùi, tiến ba bước lùi lại hai bước, cẩn thận làm y theo ta đảm bảo sẽ không có gì trở ngại

Mọi người nghe xong đều cảm thấy sự phí thường ngoài sức tưởng tượng của phương pháp đi qua thông đạo, nhưng không

dám hoài nghi, đứng im lặng, nhìn thực rõ ràng bộ pháp di

chuyển của Lại Bố Y Lại Bố Y quả quyết đi về phía thông

đạo, ông bước vào ba bước rồi lui lại hai bước, lại bước tới ba

bước và lùi lại hai bước Như vậy, đi sáu bước, thực tế chỉ đi được về phía trước hai bước Xem ra thì rất chậm, nhưng Lại

Trang 4

Bố Y vẫn bình an, tiếp tục đi cách đó đến hơn một trượng

Từ Phương Ngọc bất giác khen thầm:

-Người ta nói Lại Bố Ÿ có sức học phi thường, nhưng nến

không chính mắt trông thấy như hôm nay, chỉ dùng phương

châm “đục tốc bất đạt, dục khoái tiên mạn, dục an tiên hiểm”

để đi qua thông đạo này, mới thấy sự uyên bác của ông, làm cho ta hôm nay mở rộng tâm mắt Diệu pháp như vậy chỉ có

Gia Cát công và Lại Bố Y tỉnh thông mà thôi

Bấy giờ Từ Phương Ngọc theo sát Lại Bố Y, y theo bộ pháp này mà đi chuyển Phái sau là Tư Mã Phúc, Lý Nhị Ngưu,

Đường Thanh Bình cùng từng hước đi theo, mệt bàng người

nối đuôi nhau từ từ bước đi trong thông đạo tối om om giữa hai vách đá

Ra khỏi thông đạo rồi, phía trước là một hành lang dài cả trăm trượng, rộng đủ ba người sánh vai, hai bên vách núi vẫn tối om, rất khủng khiếp

Lại Bố Y chờ cho người cuối cùng ra khỏi thông dạo, mới thở phào nhẹ nhỏm, tán than:

-Trời giúp tai Trời giúp tai Lại mỗ không bị hao tổn một,

bình một tốt mà đến được cái hành lang dài này,

Đường Thanh Bình nghe thế, liền bước nhanh đến Lại Bố

Y nói:

-Lại tiên sinh nói như vậy, chẳng lẽ phía trước không còn

nguy hiểm nữa sao? Nhưng cái hành lang dài thăm thắm

trước mặt cũng làm cho người ta hoảng vía đấy!

Lại Bố Y mim cười lắc đầu nói:

-Không phải vậy Hành lang dài giữa hai vách động tuy là

đáng sợ nhưng là hành lang để đón khách Theo ý của chủ

nhân động bí mật này, có thể an toàn đi qua Bát quái mê hồn

trận, Thiên chấn ngũ hành nguyệt quật bát trận đại pháp, cho đến thông đạc hẹp này, người đến được nơi đây đã là người

có trí tuệ cao thâm Những øì thấy sau này tuy rất phi thường, nhưng có kinh hoàng mà không nguy hiểm, bởi vì chủ nhân

Trang 5

không thiết lập những cơ quan giết người nữa, mà chỉ dùng

mưu trí để thử tài khách nhân đến được nơi đây

Tư Mã Phúc cười nói:

-Ở đây nghỉ giải lao một lúc đi, chỉ sợ không đi ra khỏi hành lang này

Lai B6 Y mim cười nói:

-Không phải thế Cách đi qua hành lang đài, chính là cần

phải thoải mái tỉnh thần, buông bỏ tất cả mọi phiền não, tùy

tâm mà đi vào, chớ nên khẩn trương, như thế sẽ không đến

nổi sai lầm

Từ Phương Ngọc đột nhiên hiểu rõ nói:

-Không lẽ chủ nhân động bí mật này cho rằng người có khả nâng đến được nơi đây đều phải là người có tâm tính khoát

đạt, không xem vật là niềm vui, không vì mình mà buôn, vì

thế đối với báu vật phía trước, lòng của họ vẫn ung dung tự tại, có phải không?

Lại Bố Y mỉm cười gật đầu đáp:

-Lời của Từ huynh đệ đoán trúng hơn phân nửa chú ý của chủ nhân động bí mật này Chủ nhân chính là dùng hành lang đài này để rước khách, một mặt cho biết từ đây có thể đi

thẳng vào, một mặt khảo sát tính tình của người khách như

thế nào Nếu như có mưu trí đi được đến đây nhưng tính tình

hẹp hòi, đối với báu vật sắp nắm được trong tay, lòng nóng

nảy như lửa đốt thì tỉnh thần sẽ khẩn trương, người có tâm trạng như thế khi đi qua hành lang dài này nhất định sẽ phạm sai lắm, cuối cùng khó đi đến chỗ cất giấu báu vật

Tư Mã Phúc thở một hơi đài nói:

-Nhưng như vậy thế nào mới gọi là tâm tình thoải mái để qua cái hành lang này

Lại Bố Y mỉm cười nói:

-Ngũ lăng thiếu niên kim thị đông, Ngân yên bạch mã độ

xuân phong, lạc hoa đạp tân qui hà xứ, tiếu nhập hề cơ tửu tứ

trung

Trang 6

Lý Nhị Ngưu ngơ ngác nói:

-Những câu Lại tiên sinh nói vừa rồi đó thực sự là diệu pháp gì thế?

Tư Mã Phúc suy nghĩ một giây rỗi bật cười lớn nói:

-Thằng ngốc, Lại tiên sinh muốn nói rằng, mỗi người coi như mình đã uống rượu say rồi, vừa uống rượu vừa ca hát,

sảng khoái đi vào hành lang của cuộc đòi như hành lang trước mặt

Lý Nhị Ngưu nhìn Lại Bố Y hỏi:

-Có đúng vậy không, Lại tiên sinh?

Lại Bố Y mim cười gật đầu, rồi lập tức tiến vẻ phía hành

lang vừa cất tiếng ca hát:

-Cao ca thủ tửu dục tự uý, khởi vũ lạc nhật tranh quang huy, ngưỡng thiên đại tiếu xuất môn khứ, ngã bối tiên sinh

đồng cao nhân Ha ha!

Lại Bố Ý vừa ca vừa bước tới, tay múa may chân nhảy

nhót, bước chân xiêu vẹo ngã qua tây rỗi quẹo qua đông, dáng

điệu như một người say rượu đã quên hết đất trời Nhưng tuy dáng điệu xiêu vẹo như vậy, Lại Bố Y lại bước như bay vào

trong lối hành lang đài đó

Tư Mã Phúc nhìn điệu bộ của Lai Bố Y, bất giác lắc đầu

cười khổ nói:

-Trời đất, đây là cách duy nhất đi qua hành lang này sao?

Quả thực giống như điệu bộ của kẻ nghèo đói rớt méng toi ma

gượng làm ra vẻ vui cười khoái lạc!

Lúc bấy giờ chẳng ai dám chậm trễ, mang tâm trạng của

ké uống rượu say đi không muốn vững, huynh tay múa chân,

đi vào hành lang dài Thoạt đầu mọi người có vẻ ngượng

nghiu, nhưng đi một lúc lại cảm thấy thanh thần tâm hén vô

cùng, mọi phiển não của cuộc đời đều tan biến Mọi người cao

hứng, tay múa chân nhảy, ngả nghiêng bước tới

Lúc bấy giờ, trong bành lang, có bậc chí sĩ trí tuệ uyên bác nào đâu? Dường như chỉ có những người đã uống rượu say như

Trang 7

những người điên nhìn đất trời nghiêng ngửa

Bây giờ họ đã đi qua hơn nửa hành lang đài

Lý Nhị Ngưu, tâm tính ngay thẳng, sợ nhất là làm bộ làm

tịch giả vờ Thoạt đầu y còn múa may vừa ca hát, như trở lại

thời thơ ấu, nên không thấy có gì, thanh thản đi vào Nhưng

khi Lý Nhị Ngưu chợt nhớ mình đã hai mươi mốt tuổi đầu, giá

như còn ở lại Nam Hùng trấn thì đã cưới vợ lập nghiệp rồi Nghĩ tới đó, Lý Nhị Ngưu mất cái hứng trẻ con, không cách nào nhảy múa ca hát được nữa, ngược lại thờ thân cúi đầu bước đi, đâu còn cái vẻ thoải mái phóng khoáng

Cai dau di thé than như vậy được mây bước, chân của Lý Nhị Ngưu bổng nhiên bị va vào một tảng đá té xuống Khi y

lôm cm đứng lên thì Tư Mã Phúc, Từ Phương Ngọc và Đường Thanh Bình dã mất, dạng Chỗ chàng ta đứng là một gian thạch thất, trong thạch thất có giường có ghế, lại còn có ánh

đèn Lúc Lý Nhị Ngưu còn đang phân vân không biết mình

đang ở đâu, bồng nhiên y nghe một trận cười của nhiều thiếu

nữ Chàng quay đầu nhìn lại chợt thấy mười cô nương tuổi còn

rất trẻ đang ngồi trên giường, Một cô gái bước tới, cười quyến

rủ, dáng điệu rất lả ici

Lý Nhị Ngưu hoảng hốt, thất thanh nói lớn;

-Các ngươi là ai? Ta làm sao đến chỗ này?

Cô gái cười hi hi thực quyến rũ, rồi nói:

-Chàng không phải là đang nghì đến chuyện cưới vợ lập gia

sao? Chúng tôi đều là những cô nương xinh đẹp, chàng vẫn

chưa vui sao?

Lý Nhị Ngưu sợ đến hét lớn:

-Nhị Ngưu không cưới vợ, các ngươi không được đụng đến mình ta!

Thiếu nữ cười nói:

-Chưa có vợ có gì quan trọng đâu? Hiện giờ đã có mười cô

vợ đây thì sao?

Các cô gái vừa nói vừa tiến tới bao quanh Lý Nhị Ngưu, bất

Trang 8

kể ba bảy hai mươi mốt, tranh nhau muốn cởi áo quần Lý Nhị

Ngưu ra

Lý Nhị Ngưu muốn chạy trốn, nhưng đôi chân lại vô lực,

không sao nhấc chúng lên nỗi Mấy cô gái đó vây lấy Lý Nhị

Ngưu, người edi giấy, kế cổi áo, loạn xạ một đống Lý Nhị

Ngưu sợ quá hét lớn:

-Lại tiên sinh cứu con với! Nhị Ngưu sắp bị đè chết rồi!

Đường Thanh Bình đi phía sau Lý Nhị Ngưu, mọi việc vốn

đã ổn thóa, đột nhiên thấy Lý Nhị Ngưu cúi đầu nóng nảy

bước nhanh vài bước rồi chợt dừng bước, tay chân múa may loạn xạ trạng thái có vẻ rất quýnh quáng Chàng vến còn tính

trẻ con thấy tình trạng Lý Nhị Ngưu như thế, lật đật chạy tới, muốn quan sát cho rõ ràng

Nhưng Đường Thanh Binh không chạy nhanh thì còn đỡ,

khi chàng cất bước chạy nhanh đến, thì chợt va vào một tảng

đá, lập tức không thấy Lý Nhị Ngưu đâu và cả cái hành lang

này cũng biến mất Đường Thanh Bình chợt thấy mình đang ở

trong một khu rừng âm u không có ánh sáng mặt trời, chung

quanh gió thổi ào ào, quái thú ~` "*át, Đường Thanh Bình

vận chân khí lên, co giò chạy ¿ai nhanh, nhưng bốn phía đều tôi mịt, tay, chân, đầu, mặt va vào các cây cổ thụ cứng như những cột đá to Dù cho chàng thì triển hết tuyệt học vấn

không di chuyển được bước nào Đường Thanh Bình bất giác

vừa sốt ruột vừa kinh hoàng, nghĩ thầm:

-Trời đất! Thế này là thế nào? Chẳng lẽ Quỷ Linh Tỉnh này giữa ban ngày mà gặp ma quỷ hay sao?

Lại Bố Y bấy giờ đà đi hơn phân nửa hành lang, ông chợt

như nhớ ra điều gì, liên dừng bước Ông quay đầu nhìn lại,

muốn lên tiếng gọi mọi người Nhưng Lại Bố Y chợt thấy bộ

điệu khác lạ của Lý Nhị Ngưu và Đường Thanh Bình, lòng

chấn động ngay Ông biết hai người đã bị cơ quan trong hành

lang mê hoặc, vội vã nói với Từ Phương Ngọc:

-Từ huynh đệ hãy cấp tốc quay lại bên cạch Lý Nhị Ngưu

Trang 9

và Đường Thanh Bình, dùng chưởng võ nhẹ lên huyệt Linh

Đài của hai người Sau đó dẫn hai người cấp tốc đến đây

Nhưng phải nhớ cho kỹ lúc đi thì phải vừa múa vừa ca, nếu

không ngay cả Từ huynh đệ cũng gặp nguy khốn

Từ Phương Ngọc nghe xong, quả nhiên vừa múa nhảy vừa

ca hát quay lại Lý Nhị Ngưu và Đường Thanh Bình Khi đến gần, Từ Phương Ngọc nhìn kỹ họ, trong lòng bất giác kinh hãi

Thì ra, Đường Thanh Bình hai chân đạp trên một tảng đá

hình giống một gốc cây, hai tay múa may một cách tuyệt

vọng, dường như đang gặp phải một việc gì cực kỳ nguy hiểm,

muốn liễu mạng chạy trốn nhưng hai chân bị dính chặt vào tảng đá khêng nhúc nhích được

Thần tỉnh của Lý Nhị Ngưu càng quái dị hơn, Từ Phương Ngọc thấy chàng ta mặt mày buồn rầu thiểu não, trong lại có

vui, trong vui có khổ, hai tay thì cố sức nắm chặt lấy lung

quần, tựa hỗ như có người muốn cởi quần chàng ta ra, chàng

ta thì đang liều mạng giữ lại Từ Phương Ngọc nhìn xuống

chân của Lý Nhị Ngưu, thì ra hai chân đang dính chặt trên

tảng đá trắng phau hình như người đàn bà thoát y Từ Phương

Ngọc vừa kinh ngạc vừa buồn cười, vừa tức giận, nhưng không

dám chậm trễ, y theo lời của Lại Bố Y, dùng chưởng vỗ nhẹ

vào huyệt Linh Đài của hai người, chờ cho hai người tỉnh lại, mới dẫn hai người vừa múa nhảy vừa ca hát đi tới

Đường Thanh Bình và Lý Nhị Ngưu tâm than con hoi

hoảng hốt, nên không kháng cự mã bước theo Từ Phương Ngọc cũng múa nhảy và ca hát như trước

Từ Phương Ngọc cuối cùng cũng dẫn được hai người đến bên cạnh Lại Bố Y Ông thấy hai người vẫn còn ngơ ngác không biết gì, nên trầm giọng quát lên:

-Quỹ do tâm sinh, những øì hai người thấy chỉ là ảo giác

mà thôi, còn mê luyến cái gì nữa?

Đường Thanh Bình và Lý Nhị Ngưu nghe tiếng quát của

Trang 10

Lại Bố Y, giật mình rúng động cả tâm thần, bấy giờ mới tỉnh

táo lại, nói:

-Đúng vậy, Lại tiên sinh, tại chúng tôi si mê thôi!

Lại Bố Y gật đảu, nhìn hai người nói:

~-Được rồi, thế thì những gì hai ngươi vừa thấy, đã quên hết chưa?

Đường Thanh Bình im lặng một lúc rồi đáp:

-Tại hạ đã quên hết rồi

Lý Nhị Ngưu im lặng một lúc rất lâu, rồi cũng quả quyết

nói:

-Nhị Ngưu cũng đã quên hết

Đến lúc này, Lại Bố Y mới thở phào nhẹ nhỏm Ông biết rõ nếu hai người không quên hết tâm trí sẽ bị si mê mà trở thành ké dan độn Đường Thanh Bình nội lực thâm hau, vi

thế quên rất nhanh; Lý Nhị Ngưu đi theo Lại Bố Y đã lâu nên

tiếp nhận long khí của đất trời hun đúc, do đó tuy chậm hơn

một chút, nhưng cuối cùng cũng quên hết mọi ảo giác vừa rồi

Lại Bố Y thở dài một lần nữa nói:

-Lợi hại thực! Quá là lợi hại! Lại mỗ vừa rồi nhất thời sơ

suất quên căn đặn mọi người, khi có diéu gì khác lạ thì phải dừng bước chớ tiến tới nữa Không ngờ suýt chút nữa làm liên

luy đến hai người, trở thành hai người sỉ ngốc mãi

Từ Phương Ngọc cũng thở phào một cái nói:

-Hai người vừa rồi dáng điệu rất là đáng sợ, nhưng việc đó

là như thế nào?

Lại Bố Y cười khổ nói:

-Hành lang dài này tuy không nguy hiểm, nhưng kiến tạo

hoàn toàn theo Bát trận đại pháp, chỉ cần sai lâm một chút

thì hậu quả tai hại vô cùng Vừa rồi tâm thần hai người không

ổn định, từ thoải mái biến thành khẩn trương, nên lập tức đạp vào tảng đá mở trận pháp Do đó hai người rơi vào cảnh nguy hiểm, nhưng tất cả cảnh tượng đó đều do ảo tưởng của

Bát trận đồ tạo ra mà thôi

Trang 11

Tư Ma Phúc cười nói:

-Nhị Ngưu ơi là Nhị Ngưu, người vừa gặp được chuyện gì

hay lắm phải không?

Lý Nhị Ngưu lắc đầu nói:

-Vừa rồi mê mê man man, nhưng bây giờ hoàn toàn quên

hết rồi

Lại Bố Y mỉm cười nói:

-Ma do tâm sinh, những gì thấy trong trận pháp, đều do

tâm nghĩ, tâm ước muốn mà phát ra Tư Mã huynh hà tất

phải hỏi nhiều làm gì? Nếu không, ngay cả lão huynh cũng

thấy hình tướng của chúng

Tư Mã Phúc nghe nói, hoảng sợ le lưỡi nói:

-Không hỏi nữa! Không hỏi nữa! Lão phu tiếp tục làm dáng điệu của một lào say rượu điên điên khùng khùng ngay, nếu

không sẽ biến thành lão ngốc trọn đời, uống một thiên tài

như lão phu đây sao?

Mọi người đều cười lớn, và thừa không khí vui nhộn đó, Lại

Bố Y dẫn mọi người, vừa nhảy múa vừa ca hát đi hết đoạn

đường còn lại trong hành lang dài âm u đó

Mọi người thấy trước mặt chợt lóe sáng, thì ra họ đã đi đến

cuối hành lang Té ra đây là một địa huyệt rộng đến năm trượng Bên trong như một cung điện, trên vách có chạm khắc

các phù điêu, có chỗ như lá cờ, có cái như tuyết đóng trong

rừng, có cái như đèn bạc trên cột ngọc Trong điện còn có các cột chạm rồng phượng, có đèn lễng lớn treo lợ lửng, có thạch

duẫn như đèn rông, thạch bích như màn che, trong điện sáng sủa Tuy là thiên nhiên tạo thành nhưng giống như búa thân tiên đèo gọt thành, làm cho mọi người nhìn xem đểu tán thưởng Từ Phương Ngọc bây giờ biết mọi người đã đến điểm cuối cùng, chàng khẽ giọng hỏi Lại Bố V:

-Theo Lại tiên sinh thấy, cái điện này có phải là nơi cất

giấu báu vật hay không?

Lại Bố Y quan sát kỹ chung quanh, rồi trầm ngâm nói:

Trang 12

-Theo chd Lai m& nhé, cdi điện này đi về hướng tây chính

là cửa thông đạo, theo tính khí của chủ nhân, báu vật rất có thể cất giấu ở điện này

Tu Ma Phúc nói:

-Cái điện này rộng lớn mà tỉnh xảo, bố trí theo một lối độc

đáo, thân cơ khó lường không biết tìm báu vật ở đâu?

Đường Thanh Bình sót ruột nói:

-Đã biết báu vật cất chỗ này vậy thì ra tay lập tức đi

Từ Phương Ngọc nói:

-Cái điện này chu vi gần mười trượng, Chỗ cất báu vật

không ngoài phạm vi này, nếu như không có đâu mối thì làm

sao ra tay? Cho dù chúng ta có thời gian cả một năm, cũng

khó tìm được báu vật trong tay của chủ nhân động bí mật này Đường Thanh Bình cười khổ nói:

-Được! Được! Vậy thì cham chậm mà tìm đầu mối Nhưng

dai sư ca đang gặp nguy cơ trùng trùng ở ngoài có thể nào cho

phép chúng ta có nhiều thời gian?

Lại Bố Y khoát tay nói:

-Hai người chớ có nóng nảy Hiện giờ đang ở thời khắc tối quan trọng, mọi người nên để tính thần thanh thản, bình tĩnh

hành động Nếu không sợ rằng sẽ có điều bất trắc xảy ra

Lại Bố Y nói xong, im lạng không nói gì, ông chậm rãi bước vòng quanh Có lúc Lại Bố Y ngẩng đầu lên chăm chú nhìn vào cái gì đó có lúc ông cúi đầu xuống lặng lẽ tính toán điều gì Có lúc chợt lắc đầu thở dài, có lúc lại mỉm cười như lĩnh hội được điều gì

Nhìn đáng điệu Lại Bố Ý không giống như đang tìm báu

vật mà như đang khổ công suy tư để làm một bài thơ gì đó Mọi người nhìn thái độ châm rãi của Lại Bố Y mà lòng thi

nóng như lửa đốt Nhưng không ai dám làm kinh đệng ông

Thinh lình, Lại Bố Y đi nhanh lại chính giữa điện ngắng

đầu nhìn lên đỉnh điện, bổng thấy trên đỉnh đó có một đồ án

phản chiếu xuống, không biết do thiên nhiên tạo thành hay

Trang 13

đo nhân công đảo khắc Lại Bế Y chăm chú, lặng lẽ nhìn lên Ong trầm ngâm một lúc, rồi đưa mắt quan sát kỹ các phù điêu bốn phía vách, rồi lại trầm ngâm suy nghĩ thêm rất lâu

Thời gian lặng lề trôi qua, Lại Bố Y vẫn chìm đấm trong sự trầm tư Dột nhiên ông vỗ tay một cái lớn, khen ngợi:

“Gia Cát công quả thực là thánh nhân Ông đã lợi dụng sự

vật thiên nhiên, sửa đổi lại đôi chút, biến thành một cách bố

trí cực kỳ tỉnh vi Nếu Lai mổ không căn cứ vào tính khí của ông, chỉ sợ rằng cả Lại mồ cũng bị ông lừa luôn!

Từ Phương Ngọc nghe rất mừng, nói:

-Không lẽ Lại tiên sình đã tìm ra đầu mdi réi sao?

Lại Bố Y gật đầu nói:

-Thực ra, đầu mối đã bày ngay trước mặt chúng ta, nếu các

vị theo nguyên tắc “Chính chính nhi phản” mà suy đoán thì phát hiện không khó

Mọi người nghe nói bất giác tự động đưa mắt nhìn kỹ bên

phía, nhưng đều mù tịt không rõ ở đâu Chỉ có Từ Phương

Ngọc chăm chú nhìn các phù điêu, dường như đã hiểu được

điều gì Lại Bố Y mỉm cười nói

-Từ huynh đệ phát hiện ra rồi chăng?

Từ Phương Ngọc gật đầu có vẻ như đang suy nghì điều gi,

nói:

-Cách sắp xếp các phù điêu trên bốn vách đá, mới xem qua

thì như loạn xạ, nhưng quan sát thực kỹ, thì hình dạng xem

có đài, có ngắn, hoặc dọc hoặc ngang, hoặc ngay hoặc cong, nhưng hình như viết một chữ gì đó, nhưng thực sự là chữ gì?

Từ mổ thực khó hiểu thấu!

Lại Bố Y cười hân hoan, nói:

-Từ huynh đệ quả nhiên tâm tư tỉnh tế, lời suy đoán tuy

chưa chính xác hoàn toàn, nhưng đã vào được ngạch cửa rồi Phù điêu trên bốn vách đá, quả thực là hình giếng như các nét bút, gồm lại có phải là chữ thượng không?

Mọi người nghe xong đều tuần tự quan sát kỹ các phù điêu

Trang 14

trên bốn vách đá, quả nhiên ẩn hién chit “Thuong”.’

Đường Thanh Bình nói:

-Thực là thần cơ mạc trắc Không là chỗ cất báu vật ở trên đỉnh động sao?

Lai Bé Y mim cười lắc đầu, đưa tay chỉ để án ngay giữa đỉnh động nói:

-Các vị hãy phân biệt cho kỳ, đỏ án trên đỉnh động là chữ

gi?

Moi ngudi nghe noi déu ngang dau lén nhin ky dé dn Mot lúc sau, Từ Phương Ngọc gật đầu mỉm cười dường như đã hiểu

được điều gì Quỷ Linh Tỉnh thấy thế liễn tranh nói trước:

~-Tiểu đệ xem rồi, nhưng không biết có đúng không?

Lại Bố Y mim cười nói:

-Nơi đây không có ai khác, Đường huynh đệ cứ nói, chẳng

hại gì cả

Đường Thanh Bình cười hì hì nói:

-Đô án trên đỉnh động viết mấy hàng chữ chính là: “Thất tỉnh phong hạ, Quốc trương khuynh thời, Hán thất kim tỷ, Lưu thử y y ! Dục tâm báu vật, đồng chuyển tây di, căn khôn yan thé, nhi tri ngã trị, .” Nhưng ý nghĩa như thế nào?

Lại Bố Y nghiêm trang gật đầu nói:

-Quả đúng là những chữ mà Đường huynh đệ vừa đọc Gia

Cát công khi xem thiên tượng biết triểu Hán sắp đổ, lúc đại

thế thiên hạ sắp chuyển đổi, nên đem kim tỷ nhà Hán cất

giấu nơi này Trong văn tự hàm ẩn tâm trạng Gia Cát công

biết lo trước cái lo của thiên hạ, và vui sau cái vui của thiên

hạ, vừa ám chỉ rằng đại thế ngàn năm của càn khôn, tuyệt đối

không nên xem thường

Lại Bố Y ngừng một lúc rồi tiết

-Nhưng đây không phải là lúc bàn luận dông dài Gia Cát công đã chỉ rõ chỗ cất báu vật trong văn tự của ông

4) Thượng: trên

Trang 15

Đường Thanh Bình sốt ruột hỏi:

-Tai ché nao?

KHIEN DAN THAN CONG

Œ ường Thanh Bình sốt ruột nói:

-Ông ta ám chỉ cách nào?

Lại Bố Y nói:

-Gia Cat công trước hết dùng phù điêu để ám chỉ chữ

“Thượng” đến khi ngẩng đảu nhìn lên thì phát giác đồ án trên

đỉnh động, từ đó hiện ra văn tự của ông Đến đây Gia Cát công đã xác nhận người đạt đến cảnh giới này, đã là người

ông tuyển chọn tốt nhất trong tâm trí của ông Cho nên ông

đã thản nhiên chỉ ra chồ cất dấu báu vật

Lại Bố Y nói xong, không chút do dự, đi ngay đến vị trí trung tâm của đồ án, trước hết là chuyển qua hướng đông một vòng tròn, rồi chuyến lại phía tây ba bước, bàn chân ông đột nhiên đạp trúng một cái nút cơ quan

Chỉ nghe “phách” một tiếng, ở giữa vách đá phía tây, một

cái cửa động từ từ mở ra, lớn độ ba tấc, cửa động đục vào

trong không sâu lắm, đủ biết trong động có thể chứa vật gì

Lại Bố Y vừa thấy đã lập tức quát lớn:

-Từ huynh đệ hãy lập tức bước tới lấy báu vật ra ngay!

Bàn chân của Lại Bd Y không đám nhúc nhích, vì ông biết

rõ, nếu di chuyển bàn chân, nút cơ quan buông ra thì cửa động

sẽ khép kín lại Nếu muốn mở nó ra, không biết sẽ dùng bao

nhiêu tâm huyết nữa

Từ Phương Ngọc biết rõ thời cơ đã đến, nên lập tức phi

thân tới, đưa hai tay vào động bưng ra một cái hộp bằng cây

đàn hương đen tuyển

Chính ngay lúc đó, không đợi bàn chân của Lại Bố Y rời

khỏi nút cơ quan, cửa động tự nhiên nhanh như chớp khép kín

Trang 16

lại, vì thế bên trong cịn chứa vật quý gì nửa hay khơng, người

ở tại hiện trường khơng ai thay ra

Từ Phương Ngọc tuy là người ở sát cửa động, nhưng chàng

vẫn khơng kịp nhìn kỹ, khi bưng cái hộp ra chợt cảm thấy nĩ

quá nặng khĩ nắm cho chặt, đã giật mình, thì lúc đĩ cửa động

bất ngờ khép kín lại

Từ Phương Ngọc thở dài, biết rõ khơng thể cưỡng cầu,

chuyến đi này lấy được cái hộp này kể là muơn ngàn may

mắn Chàng đốn chắc trong hộp này chắc chắn là kim tỷ của

nhà Hán, nếu khơng, quyết khơng nặng quá như thế

Lại BO Y cũng thở phào một cái nhẹ nhữm Mọi người bây

giờ mới đổ xơ đến, muốn nhìn vĩc dáng của cái kim tỷ của nhà Hán đựng trong cái hộp đàn hương

Từ Phương Ngọc đưa mắt nhìn Lại Bế Y, Lại Bế Y mỉm

cười gật đầu Từ Phương Ngọc đưa tay mớ bật cái nắp hộp ra

Mọi người đưa mắt chăm chú nhìn vào, thì tất cả đều sửng sốt, há mơm trợn mắt, hồn tồn kinh ngạc

Thì ra trong cái hộp đĩ chỉ cĩ một khối thiên thạch và một

quyển bí kíp mà lớp giấy bao bên ngồi đã trở nên vàng, nào

cĩ hình bĩng cái kim tỷ của nhà Hán ở đâu

Giữa lúc mọi người cịn đang ngơ ngác, Lại Bố Y đưa tay

cam lấy quyễn sách lên, trên bìa viết mấy hàng chữ cực nhỏ

“Người mở hộp này là truyền nhân của ta Quyến bí kíp vốn là

tâm huyết cả đời ta ghi lại, được nĩ như được thiên hạ, đâu cần một cái kim tỷ của nhà Hán nhỏ nhoi đĩ? Ta đặt vào đây

một khối thiết thạch, cĩ thể dùng dé ren thành kiếm, lấy tên

là Càn Khơn kiếm Ngươi đã được Càn Khơn sách và Càn

Khơn kiếm, thì càn khơn đã nằm trong tâm ngươi, người cịn

chưa mân nguyện ư? Sao chưa chịu rut lui cho mau?

Lại Bố Y đọc qua, vừa tức vừa buồn cười, uĩi thầm:

-Ơng Gia Cát ơi là ơng Gia Cat! Ơng muốn tìm truyền

nhân mà phải tốn biết bao tâm huyết thế này! Mà thơi cũng

được đi Khơng đè ngay cá Lại Bố Y này cùng bị ơng Gia Cát

Trang 17

nay lita mot vé qua mic! Cha cha! Không xong rồi! Từ huynh đệ hãy bảo vệ báu vật, cấp tốc theo Lại mỗ ra khỏi

động cho mau! Nhanh lên! Nhanh lên! Chậm trê là chớ hòng

Ngay lúc mọi người vừa ra khỏi thông đạo mà họ vừa vào

lúc nây, bên trong vang lên những tiếng động ảm ảm Họ quay đầu nhìn lại cái cung điện ở dưới lòng đất, chợt thấy những tảng đá lớn lăn tròn xuống phía dưới, khoảnh khắc đã che lắp hết cả cung điện đã được xây cất công phu ở dưới đó

Tư Mã Phúc thất kinh hồn vía, hét lớn:

-Đây là cái trò gì thế? Kim tỷ của nhà Hán ở đâu không thấy mà suýt chút nữa ta đã thành quý ở dưới lòng đất rồi!

Lại Bố Y cười khổ nói:

-Ngay cả Lại mỗ cũng bị Gia Cát công lừa một vố quá lớn

Thì ra ông ấy muốn tìm truyền nhân, vì thế mới tạo ra cái cơ

quan trùng trùng, cực kỳ bí hiểm, để mong được một truyền

nhân có đủ đại trí, đại dùng, đại nghĩa Cái khối sắt đen và

quyển bí kíp chính là y bát mà ông truyền cho truyền nhân!

Tư Mã Phúc nghe xong, sửng sốt nói:

-Như vậy sao cái cung điện ở dưới lòng đất kia lại sụp? Lại

huynh vì sao đã biết trước mà thoát đại nạn này?

Lại Bố Y thể đài nói:

-Lai mé doc may hàng chữ trên bìa sách đã biết ông ay co

ý bảo hãy cấp tộc rời khỏi nơi đây, chắc chăn muôn khảo nghiệm trí tuệ vị truyền nhân của ông lần cuối cùng Nếu ai

tham lam tiếp tục tìm báu vật thì thà huỷ diệt bí kíp cùng với

vị truyền nhân đó, không cho y ra khỏi động mà gây họa cho

thế nhân Lại mỗ hiểu rò ÿ này, nền không đám đỏ dự giây

phút nào, liên bảo sác vị lật tức rời khỏi do Nếu không

Trang 18

chúng ta đã trở thanh vát tế cho cái mưu kế vô tiền khoáng

hậu của Gia Cat cong

Mọi người nghe xong, bấy giờ mới hiểu rõ chuyện sinh tử của họ vừa rồi chỉ cách nhau một sợi tóc

Từ Phương Ngọc tự hồ thẹn, liên tiếp thở đài nói:

-Chao ôi' Từ mỗ đã mù quáng hành động suýt làm liên lụy

đến sinh mệnh của Lại tiên sinh và mọi người ở đây Từ mỗ

thực đáng chết võ cùng!

Lại Bố Y nhìn Từ Phương Ngọc đăm đăm, rồi đột nhiên

ông mỉm cười nói:

-Kim tý của nhà Hán tuy không tìm được, nhưng đi chuyến

này Lại mỗ cũng không uông phí tâm huyết, bởi vì Lại mỗ giúp cho Gia Cát công một tay, tìm cho ông ta một vị truyền nhân tuyệt đính

Từ Phương Ngọc lấy làm lạ nói:

-Truyền nhân đó đang ở đâu?

Lai Bo Y mỉm cười nói:

-Bí kíp của Gia Cát công có ghi lời dặn đò, người mở hộp

chính là truyền nhân của ông Ở tại hiện trường lúc này, Từ

huynh đệ là người duy nhất mở hộp này ra Duyên trời xảo

hợp, Từ huynh đệ xứng đáng là người tiếp nhận y bát của ông, chớ có hổ thẹn làm gì!

Từ Phương Ngọc nói:

„Chuyến đi này hoàn toàn nhờ vào sức của Lại tiên sinh

Từ mỗ làm gì có khả năng đó

Lại Bố Y cười lớn nói:

-Người tính không bằng trời tính Về điểm này, Gia Cát

công giỏi thế mấy cũng không thoát được quy luật này Hơn nữa Từ huynh đệ tâm tính cẩn mật, mưu kế hơn người, xử sự lấy nhân nghĩa làm gốc chính là người mà Gia Cát công sở cầu, cái còn thiểu chỉ là sự rèn luyện mà thôi Chỉ mong Từ

huynh đệ chấp nhận kế thừa y bát, xem Gia Cát công là thầy,

ra sức giúp đời, thì Lại mỗ cảm thấy được an ủi vô cùng!

Trang 19

Từ Phương Ngọc nghiêm trang nói:

-Từ Phương Ngọc hôm nay dược kế thừa y bát cúa Gia Cát công nhật định lãy ông làm gương, quyết tâm tận tuy lo cho đời, dù chết không hối hận

lai be Vanmmes wor

-Tot! Tét lim! Chuyén di nay Lại mỗ không hoài công vậy!

-Đúng lắm! Đúng lắm! Quá thực chuyến đi này không hoài

công! Chúng ta đã cung kính chờ ở đây lâu lắm rồi!

Lại Bố Y chợt nghe bên tai một giọng nói đảy âm hiểm, thì

ra họ đã ra đến cửa động Cách khoảng mọi người độ mười trượng, trên tảng đá lớn, một hac y nhân đứng sừng sửng ở

đấy, ánh mát lấp lánh than quang Miệng y vẫn khép kín, nhưng lại phát ra tiếng nói bên tai Lại Bố Y, hiển nhiên âm

thanh được phát ra từ bụng của y, bởi vây Lai Bố Y mới cảm

thấy âm thanh chấn động màng nhĩ,

Từ Phương Ngọc và Đường Thanh Bình vừa thấy đã nhanh

như chớp lướt tới chân trước mặt Lại Bố Y để đẻ phòng bất

trắc

Hắc y nhân lại phát ra chuỗi cười lạnh rồi bỗng vỗ tay một

cái, tức thì từ bốn phía nhảy ra bến người Họ chia làm bốn

góc đông, tây, nam, bắc tạo thành vòng vây nghiêm mật

Từ Phương Ngọc giật mình kinh hãi nói:

-Các ngươi là ai? Tại sao chặn đường chúng ta?

Thực ra Từ Phương Ngọc đã đoán được lai lịch của họ, cố ý

hỏi một là để thăm đò tình hình, hai là để mọi người bên

chàng chuẩn bị ứng phó

Thông ngoài dự đoán của Từ Phương Ngọc, hắc y nhân cất

tiếng cười quái di, bên tai Từ Phương Ngọc ngh› một chuỗi âm

thanh:

-Khéo nói lắm! Bản toà là Kim triều Kim Thế Tông điện

tiên, đệ nhất quốc sư Kim Hột Liệt Những người còn lại là

bốn trong bảy đại đệ tử của bản toà Tại sao lại chặn đường w?

Ha ha! Cũng không khó đâu Các ngươi chỉ cần để lại báu vật,

Trang 20

thì ta có thể cho một con đường sống!

Từ Phương Ngọc và Đường Thanh Bình bất giác đưa mắt

nhìn nhau

Trước tỉnh hình này, một đứa bé ba tuổi cũng hiểu rõ, Kim

Hot Liệt đã có dự mưu trước, ở ngọn Ngọc Đỉnh Phong chỉ là

hư binh, để cảm chân quân chủ lực của Lại Bố Y Còn ở động

bí mật chờ thời cơ đoạt báu vật mới là binh chủ lực Kim Hot

Liệt đích thân thống lĩnh tứ quái, dùng thế Thái Sơn áp đỉnh, đánh đòn quyết định vào cánh quân của Lại Bố ŸY

Có thể khẳng định, cuộc chiến này một khi phát động thì cánh quân của Lại Bố Y sẽ bị dồn vào tử địa, bởi vì Từ Phương Ngọc và Đường Thanh Bình đấu bất cứ người nào trong tứ

quái đều chưa chắc nắm phần thắng, huống chi hai người phải

đối phó một lượt với tứ quái, cộng thêm Kim Hột Liệt công lực cao thâm khó lường Đừng nói điều gì khác, bản lĩnh dùng nội

lực phát ra âm thanh từ đơn điển của Kim Hột Liệt đã là điều

ngoài sức tưởng tượng của Từ Phương Ngọc và Đường Thanh

Bình Cho đã sư phụ của họ là Phong Titu Quái và sư thúc của

họ là Linh Ấn đại sư cũng tuyệt đối không thể làm được

Còn Lại Bố Y, Tư Mã Phúc và Lý Nhị Ngưu hoàn toàn

không biết võ công, hai người phải bảo vệ

Lại thêm báu vật, tuy rằng nó không phải kim ty cua nhà Hán nhưng Từ Phương Ngọc đã kế thừa đi chỉ của chủ nhân báu vật, trở thành đệ tử chân truyền của ông, thì y bát này há

có thể để lọt vào tay người Kim hay sao? Di nhiên Từ Phương Ngọc phải quyết tử để báo vệ nó!

Vừa đối phó với tứ quái và Kim Hột Liệt, những cao thú

tuyệt đỉnh; vừa bảo vệ ba người Lại Bố Y và báu vật, mà chỉ

nhờ vào sức hai người thanh niên trẻ tuổi! Dù cho si ngốc cỡ nào cũng thấy rõ kết cuộc thăng bại của cuộc chiến này

Từ Phương Ngọc và Đường Thanh Bình không phải là

chàng ngốc, hai chàng hiểu rất rò tình hình Hai người trao

nhau một cái nhìn Quỷ Linh Tỉnh chỉ cười khổ một tiếng Nụ

Trang 21

cười này biểu lộ cho Từ Phương Ngọc biết rằng họ đã lọt vào bẩy của Kim Hột Liệt Cuộc chiến này chắc chắn sẽ không

tránh khải và nhất định họ sẽ bại trận, nhất định họ sẽ tử

vong!

Nhưng Từ Phương Ngọc có một điểm chưa hiểu rõ Chàng

nghién rang, than nhiên nhìn thắng vào nhãn quang ngạo

nghề của Kim Hột Liệt, hỏi:

-Có mét diéu Từ mô chưa hiểu, Kim quốc sư làm sao biết

chúng tôi phân binh làm hai cánh?

Kim Hột Liệt cười khặc khặc, nói:

-Ban tòa suýt chút nữa cũng bị mắc lừa, tưởng đoạt được tầng bảo đổ rồi sẽ đoạt được báu vật Nào ngờ nó chỉ là phế vát, xem rồi không ai hiểu gì cá Nhưng bản tòa biết một người có thể hiếu được, người đó chính là chủ nhân tấm “Thât tỉnh ban nguyệt đại long đê” mà ta đoạt được, không ai khác hơn la Tam Long đại hiệp Lại Bố Y, cũng là quốc sư của Nam Tổng, đệ nhất kỳ nhân đương thời, hiểu rành phong thuỷ và ngũ hành thuật số Cho nên ta quyết định theo sát Tam Long đại hiệp Lại Bố Y đấy!

Từ Phương Ngọc đã hiểu rõ, nên nói:

-Kim quốc sư biết mình không hiểu nổi tàng bảo đề nên bỏ

nú qua một bên và theo đõi Lại đại hiệp Vì biết ông là người

duy nhất phá giải được các trận pháp ngũ hành bát quái, chờ

chúng ta đoạt báu vật xong thì ra tay cướp lấy, khỏi phải vất

vả, có đúng không?

Kim Hột Liệt cười lớn nói:

-Tiểu tử này cũng có kiến thức đấy! Tầm long đại hiệp tuy giỏi ngũ hành thuật số, nhưng luận về trí tra thi e rằng ông

ta còn thua bản toà một bực Lại đại hiệp cố lập trận giả, ding hư binh để lên Ngọc Đỉnh Phong, giả vờ tìm báu vật để

dẫn dụ bản toà, còn mình thì dẫn binh lên đây tìm báu vật

Kế này tuy hay, nhưng không gạt được bản toà, Bản toà hiểu

tâm ý của Lại đại hiệp, lưu lại ba đệ tử trên Ngọc Đính Phong

Trang 22

để vui vẻ đón tiép hu binh cua Lai dai hiệp Còn bản toà

thống lãnh trọng binh, theo sát hành động của Lại đại hiệp Mặc cho ông hành động, chỉ nhàn nhã chờ Lại đại hiệp xuất động mới ra tay

Đường Thanh Bình giận dữ nói:

-Người để chúng ta liễu mạng tìm báu vật, còn người thì

mai phục bên ngoài, ngư ông đắc lợi ư?

Kim Hột Liệt cười lớn nói:

-Ban toa tự hiểu mình hơn ai hết, biết rò trong động có cơ

quan nguy hiểm trùng trùng Người có thể phá giải, khắp thiên hạ chỉ có Lại đại hiệp mà thôi Như thế bán toà sao đám khinh suất mạo hiểm mà vào động? Cùng may động này

không ngoài mười dặm, bản tòa tự tin trong vòng mười dặm,

người có thể trốn khỏi bàn tay của bản toà sợ rằng khắp thiên

hạ chẳng có ai có khả nang đó Ha ha! Lại đại hiệp, tại sao

ông lai im lang không nói lời nào, để mặc cho hai tiểu tử này ứng phó vậy?

Kim Hột Liệt đột nhiên đưa mắt nhin Lại Bố Y đăm dam

như thế nào rẻi?

Kim Hột Liệt mỉm cười không đáp Một người mặc y phục

đỏ, bỗng bước tới năm trượng bên trái của Lại Bố Y, mặt giận

dữ, lên tiếng:

-Lại đại hiệp hỏi việc đó để làm gì? Hai tiểu tử đụng phải

ba lão quái Hi, Ai, Si, không lẽ còn được may mắn sao? Nếu

gặp được Nộ Quái ta thì còn dễ chịu hơn một chút,

Một người mặc áo xanh, mặt tươi cười, vui đến tay chân múa nhảy không ngừng, tiếp lời:

Trang 23

-Néu doi lai gap Lac Quai ta, ta bang Jong dai lấy vì trí của

Si Quái để hướng khoái lạc thoa thich!

Lai Lac Quai vita dứt thì một người mặc áo vàng mặt day oan han dam ngực, đậm chân nói:

-Tình cảnh đó đi nhiên xem cùng vui lắm, tại sao không

phái Oán Quái ta đi chứ? lại sai Hi Quai va Ai Quai di theo

S¡ Quá

Luc bay gid ¢ mat

như vậy có phải là tiện nghi cho ho qua khong?

Lại Bð Y nghe, tức giận nói:

-Các ngươi dùng thủ đoạn hạ tiện, đối phó với hai vị huynh

đệ ta sao?

im Hột Liệt cười ha hả nói:

-Ban toa lam việc, chỉ cần đạt mục đích, khỏng cần lựa

chọn thủ đoạn, nên không thể sánh kịp với Lại đại hiệp đâu! Lại Bố Y via nghe xong đã giận đến nghẹn lời, ông không

thể khòng thừa nhận nếu luận về mưu trí, đích xác ông còn thua rit xa Kim Hot Liệt, trước mắt ông đã rơi vào thế thất

bại hoàn toàn,

Quy Linh Tinh chot đưa mắt ra hiệu cho Từ Phương Ngọc

Từ Phương Ngọc biết rò Đường Thanh Binh đã bị cảnh tuyệt vọng kịch động, vì tức tối chịu không nổi thái độ đặc ý của bọn tứ quái, đem cái chết của đại sư ca làm trò tiêu khiến,

Đường Thanh Bình không còn sợ sệt nữa, chàng muốn liều

mung quyết đâu một phen xem bán lĩnh của tứ quái tới đâu

Dù biết rò sự quyết đấu này dữ nhiều lành ít Đường Thanh

Bình trước nhất ra hiệu cho Từ Phương Ngọc, thừa lúc đối

phương hón loạn, Từ Phương Ngọc dân Lại Bố Y và hai người kia dột pha vòng vây mà tấu thoát, dù gần như là áo tưởng

Trang 24

Nhung ít ra còn tốt hơn là bó tay chờ chết, có thể thoát được người nào hay người nấy

Đường Thanh Binh không đợi ý kiến của Từ Phương Ngọc, nghĩ sao làm vậy, phi thân như chớp vẻ phía Điên Quái Đường Thanh Bình nghe bọn tứ quái diễu cợt đại sư ca, chàng

cực kỳ phần nộ, vừa xuất thủ đã dùng tuyệt kỹ sư môn “Nhất

chỉ hoá tam thiên”, một chỉ biến ra muôn ngàn bóng chỉ điểm

ngay vào các tử huyệt trên mười hai đường kinh mạch của Điện Quái

Điên Quái đang điên điên khùng khùng la lối, hắn nằm mơ cùng không ngờ tiểu tử trước mắt có tuyết kỳ điểm huyệt lợi hại như vậy Hắn tránh được cái trán, nhưng không tránh được phía sau lổ tai; tránh được huyệt Thương Khúc bên trái,

nhưng tránh không được huyệt Thương Khúc bên phải; tránh

được huyệt Khí Nang, nhưng tránh không được huyệt Huyết Nang

Bóng chỉ trùm khắp một vùng, Điên Quái không biết đâu là

hư đâu là thực, hư hư thực thực trùng trùng, nhưng dù là hư

hay thực thế của chúng đều nhắm vào ba mươi sáu tử huyệt

trên người Điên Quái mà bắn tới

Điện Quái tuy tên là Điện Quái, nhưng hãn hiểu rõ hơn ai

hết cái mạng quí trọng của hắn đang đối diện với ba mươi

sáu cách tử vong Nhưng đà hắn không điên thực sự đi nữa, cùng không cách nào đối phó kịp, vì hấn đã mất ưu thế ngay

từ đầu Nộ Quái, Lạc Quái, Oán Quái vừa thấy tình hình đã quát lên những tiếng quái dị, đồng loạt nhảy vẻ hướng Đường Thanh Bình dùng toàn lực tập kích, vì họ biết Điên

Quái khó hoá giải được chỉ lực của chàng Đường Thanh Bình

dù có điểm chết Điên Quái, bản thân chàng cũng khó thoát

tử vong

Đường Thanh Bình có mục đích làm náo loạn địch quân,

chứ không phải đánh chết địch thủ nên vừa thấy ba tên quái

vật đồng loạt xông đến, chàng cất tiếng cười ha hả, chỉ lực đột

Trang 25

ngột chuyển hướng, nhắm vào Nỏ Quái nhảy đến trước, rồi

đến Lạc Quái Chỉ lực không ngừng xuất phát, xoay tròn một vòng, lại điểm vào huyệt Kiên Du của Oán Quái Kiên Du vốn

là đại huyệt, người bị điểm trúng là về trời ngay lập tức Oán Quái không thể không nhay ra xa tránh luông chỉ lực

Chỉ trong một thời gian ngắn, Đường Thanh Bình dùng

tuyệt kỹ “Nhất chỉ hóa tam thiên” làm cho ba tên quái vật

tung hoành khắp phương bắc, tay chân phải cuống cuồng

chống đỡ, vừa la vừa hét ¡nh ỏi

Đường Thanh Bình quát lớn:

-Từ nhị ca, không dao tau, cdn đợi chừng nào?

Từ Phương Ngọc cười khổ một tiếng, chàng chỉ có thể cười

khổ, chứ không thể đào tấu Bởi vì Kim Hột Liệt vốn chẳng

hể động, chỉ đưa mắt lạnh lùng nhìn tứ quái đằng co với

Đường Thanh Bình, không hề có ý tiếp viện Hắn không

những không ra tay mà còn dùng phúc âm truyền lệnh cho tứ quái cứ mặc tình mà quyết đấu Kim Hột Liệt biết rõ Đường Thanh Bình đổi phó với một lão quái thì còn có thể thủ thắng, nhưng đối phó với tứ quái là tự tìm cái chết Tuyệt kỹ “Nhất

chỉ hóa tam thiên” của Đường Thanh Bình tuy ảo điệu, nhưng

chiêu thức vừa dứt là giờ chết của chàng sẽ đến Đối phó với

Từ Phương Ngọc và Lại Bế Y thì Kim Hột Liệt thừa sức,

chẳng những thừa sức mà còn quá thừa là đàng khác Hắn

hiểu rõ chỉ có Từ Phương Ngọc miễn cường đấu với hắn được

vài chiêu, còn bọn Lại Bố Y chẳng người nào biết chút vỡ

công, vi thế hắn chẳng cần phải cau mày suy nghĩ

Từ Phương Ngọc hiểu rõ, không thể đào tẩu một mình mà

bỏ lại Lại Bố Y, Đường Thanh Bình, Tư Mã Phúc và Lý Nhị

Ngưu, chỉ còn một cách duy nhất phải quyết định là “đồng quy

vụ tận” với địch thủ Bởi vì Đường Thanh Bình hiện giờ không

phải bao vây bọn tứ quái mà chính tứ quái bao vây chàng, chỉ

một giây phút nữa thôi, Đường Thanh Bình sẽ mất mạng, đó

là điều không còn nghi ngờ gì nữa Từ Phương Ngọc chỉ còn

Trang 26

ché dgi thoi co, chi can Kim Hot Liét hai lo la mét chut la

chang sẽ liều mang đánh một chiều quyết tứ,

Đường Thanh Bình hày giờ biết rõ mình khó thoát cái

chết, nên hão hến quát lên:

-Dai su cat Huynh bat hanh hi bọn gian tà hại chết, tiểu đệ chỉ còn cách duy nhất là theo lam bạn với huynh?

Đường Thanh Bình nói xong, thân pháp đột ngột thay đối,

tư thế như một kẻ điên, không con chống đỡ giữ mạng song

mà chỉ nhận chính xác nhược điểm của các tên quái vật mà

tấn công tới Tứ quái thấy Đường Thanh Bình đột ngột sử

dụng những chiều số quyết tư đó nhất thời phải lùi ra xa

tránh né

Lac Quai noi:

-Tiểu tứ này sử dụng chiều số gi thế?

No Quái n

-Chiêu số đó giống chiêu sø đông qui vụ tận của lão tử ta!

Điện Quái hét lớn:

-Tên nay phát điên rồi! Điện con hơn tĩo tử ta Nhưng hắn

điền theo lôi say rượu, lão tử ta tự hỗ thẹn không điền bằng

han, chi con biết khóc lác thói, không thể nói gì khác

Điện Quái không nói được gì, nhưng han dién điên khùng

khùng điểm vào chỗ yếu hai của đối thủ Thì ra, đấu pháp của

Đường Thanh Bình bây giờ quả thực là “Phong tửu thập bát

thức”, lúc thi triển giống như gã say, mỗi chiêu là một chiêu

quyết tử cực kỳ thám khốc, cùng chết với địch thủ

Từ Phương Ngọc thấy Đường Thanh Bình sử dụng “Phong

tutu thập bát thức”đã hiểu tử sự đệ đã cùng tâm ý với mình

Chiêu thức nay do Phong Tutu Quái trong lúc say rượu bị may con cọp bao vây tấn công, trong lúc tuyệt vọng đã sáng tạo ra

để đối phó với chúng, chiêu số cực kỳ thảm khốc, khi dùng đối

dich, dich thủ cố nhiên sẽ bị tử thương, mà bản thân mình cùng khó thoát chết Do sự nài nỉ của Đường Thanh Bình, Phong Tứu Quái vì thương đỏ đệ đã truyền thụ cho và dan chi

Trang 27

dùng khi rơi vào tuyệt cảnh

Từ Phương Ngọc thớ dài, nhủ thẩm:

-Đại sư ca, tam sư muội và tứ sư đệ khó mà may mắn sống

còn, Từ Phương Ngọc còn lòng dạ nào sông một mình chứ? Thôi thôi, đấu một trận cho thật sảng khoái, không uống tâm

huyết của dai su ca day dé lau nay!

Từ Phương Ngọc đã quyết định chủ ý, tạm thời chờ đúng

lúc xuất kỳ bất ý tấn công Kim Hột Liệt một chiêu quyết từ

Ngay lúc đó, “Phong tửu thập bát thực” của Đường Thanh

Bình thi triển sắp hết, bọn tứ quái dày dặn kinh nghiệm đâu

dễ gì cho chàng thay đối chiêu thức Chúng thấy chiêu thức của Đường Thanh Bình vừa dứt đã đồng loạt phản ra, môi tên mệt tuyệt chiêu tấn công vào tử huyệt của chàng Trước mất,

Đường Thanh Bình khó thoát khỏi kiếp số tử vòng,

Quyền của Nộ Quái nhắm thẳng vào ngực; song chỉ hiém

đóc của Oứn Quái nhắm thẳng vào đôi mất; cái đâu cứng như

gät siá Lạc Quái hút vào bụng; đôi thiết chường sất bán của

Điện Quái chêm vào chân; toàn bộ như muốn phanh thấy

Đường Thanh Bình Đường Thanh Bình thay rò từ thân hung

ác đã đến với mình!

Thể nhưng, ngăn cân treo sợi tóc, bất ngờ mút ngọn tiểu

đao loang loáng xé gió, bay đến lượn một vòng, cứ nhấm vào

eo cua bon tứ quái mà bay qua Nhanh thì nhanh như sấm chớp Chuẩn thì chuân như bách bộ xuyên dương Hùng hậu thì hùng hậu như mãnh hổ xuất động Biên hóa thì biến hóa

nhu tram ngan phi dao, Lap loé bao trum mot ving khong

gian

Tứ quái bị đao pháp như phi uiên từ trời giáng xuống làm cho kinh hoảng không thể không thu chiêu và bắn lùi ra xa,

nếu không e rằng đầu phải rời khỏi cổ

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Đường Thanh đình

đã được một người dùng chiêu "Lãng không phi độ”, cứu thoát vòng vậy sát thú của bọn tứ quái

Trang 28

Đường Thanh Bình chưa kịp hồi tinh tinh thần, chợt nghe một tiếng quát trong trẻo, và một vùng đao quang kiếm ảnh

lập tức thu lại Một thiếu nữ cầm tiểu đao đứng bất động trước mặt chàng, dáng điệu vô cùng duyên dáng như tiên nữ giáng

trần

Tứ quái há môm trợn mắt nhìn thiếu nữ trừng trừng, nói:

-Nha đầu này ở đâu ra vậy? Vừa rồi ngươi sử dụng ma pháp

gì thế?

"Thiếu nữ cười khanh khách đáp:

-Không dám! Chẳng qua đó là chiêu thức “Cứu mệnh nhất đao” của tiểu nữ mà thôi

Quả nhiên, chính là “Cứu mệnh nhất đao”, một khi đao động là cứu được mạng người, khắp thiên ha không ai có khả

năng tiếp chiêu, tứ quái cũng vậy Sử Siêu, Từ Phương Ngọc,

Đường Thanh Bình không có khả năng và thậm chí Kim Hột

Liệt cũng tự than quả là lợi hại!

Kim Hột Liệt nhíu mày

Bởi vì bấy giờ, không phải chỉ có ma pháp “Cứu mệnh nhất

đao”, mà bên cạnh Lại Bố Y đã có thêm hai vị chủ lực kỳ binh

mà y ngỡ rằng đã mất mạng trong tay của tam quái ở ngọn Ngọc Đỉnh Phong

Nhung Kim Hột Liệt vẫn còn hoài nghị, sao hai nam thanh

niên ở Ngọc Đỉnh Phong lại trở thành đôi uyên ương thần tiên hiệp lữ này?

Chăng những Kim Hột Liệt hoài nghi mà Đường Thanh Bình, Từ Phương Ngọc, Lý Nhị Ngưu, Tư Mã Phúc cùng đều

hất giác cười lên, đẩy kinh ngạc thắc mắc Nguyễn sư đệ nửa ngày trước bây giờ đã chịu hiện thân thành hiệp nữ Nguyễn Bích Nương điễm lệ kia

Lai B6 Y mim cười nhìn họ, nhãn quang loé lên như điện chớp, nói:

-Sử huynh đệ và Nguyễn cô nương từ khi chia tay vẫn bình

an vô sự chứ?

`

Trang 29

Hai người vừa xuất hiên quả thực là Sử Siêu và Nguyễn Bích Nương Hai người tự nhiên đỏ mặt vì trong lời nói của Lại Bế Y ngắm biểu thị ông đã hiểu rõ sự quan hệ và tâm trạng của hai người

Lại Bố Ý thấy thái độ ngượng nghịu của họ, không nỡ làm

họ khó xử, nên mỉm cười tiếp lời

-Cùng may, Sử huynh và Nguyễn cô nương vẫn được bình

an Lại mỗ chẳng những an tâm, ngoài ra eòn cảm thấy cuộc chiến này vị tất chúng ta sẽ thất bại

Lời nói của Lại Bố Y có vẻ hơi tự cao nếu so với thực lực của

song phương Bốn kiện tướng của Lại Bố Y có thé đôi phó với

Tứ quái, nhưng còn Kim Hột Liệt? Một cao thủ tuyệt đỉnh, bản

lĩnh cao không thể đo lường được, ai sẽ ra tay đối phó đây?

Kim Hột Liệt đã cấp tốc nhận định tình thế và xác tín phe của hắn chiếm ưu thế tuyệt đối, mặc dù không dễ dàng như vừa rồi Kim Hột Liệt cười hắc hắc, n

-Lại đại hiệp không lẽ nắm phần thắng sao? Nói đúng ra

trong mất của bản tòa, tất cả những việc vừa qua, màn biểu

điễn võ thuật của vị cô nương này là trò vui mắt nhất đấy Ha

ha! Ban tòa không cẩn ra tay, mặc dù Lại đại hiệp có thêm

hai tiểu tướng, tình hình cũng chẳng có gì thay đổi Về điểm

này, Lại đại hiệp vẫn chưa thấy rõ sao?

kại Bố Y cười lạnh lùng, nói:

-Chua han là thế, nếu như im quốc sư tự phụ đã nói như

vậy, Lại mỗ cùng ông đánh cuộc xem sao?

Kim Hột Liệt suy nghì một chút, phe hắn tuy thế tất

Trang 30

thắng, nhưng thực lực của đối phương không thé xem thường, huống chỉ bốn viên tiểu tướng người nào cùng có tuyệt kỳ trên người, nếu dẫn đến sự xuất hiện các sư phụ của họ, điều đó sẽ không tốt đối với phe hắn Kim Hột Liệt nghĩ như thế, lién

gật đầu nói:

-Được lấm bản tòa nể mặt Lại đại hiệp, thứ phá lệ đánh

cuộc với ông một phen Đánh cuộc như thê nào, xin Lai dai

hiệp cứ nói ra!

Lai Bo Y mim cười nói:

-Cùng chang có gì, Kim quốc sư muốn đoạt bau vat, thi

phải chịu vất vả một chút Lại mỏ một mình giữ báu vật, để

cho Kim quốc sư tự đến đoạt lấy Nèu Kim quốc sư đoạt được, thì báu vật sẽ là sở hữu của Kim quốc sư, nếu đoạt không được, thì ngay cá “Thất tỉnh ban nguyệt long để”, quốc sư cùng

phải trả lại cho Lại mô, chỉ như vậy thôi

Lạ Bỏ Y vừa nói xong Kim Hot Liệt kinh ngạc lan vui mừng, tự nhủ sao trên đời lại có chuyện thuận lợi như vậy Lai Bo ŸY dù có bản lĩnh thông thiên, nhưng chẳng biết chút

vỡ công, làm sao địch nổi Khiên Dẫn thần công của mình

Ngày cả Sử Siêu và mọi người cùng nghỉ ngờ thầm nói:

-Lai tién sinh không biết chút vũ công, nhưng muốn một mình giữ báu vật, mặc cho Kim Hỏt liệt và bọn Từ quái đến

đoạt lấy há không phải tiên sinh chơi lửa trước Táo Quân sao? Lai Bo Y van bình tĩnh, ủng dụng, chỉ chờ Kim Hột Liệt

bằng lòng là lập tức hành động ngay

Kim Hot Liet ha dé bo qua cơ hội thuận lợi nay sao? Nên han voi vang nói:

-Duge! Lai tién sinh, ban toa dong y Trong hai gis, ban toa

quyét khéng dong thu Lai dai hiep ett tu do chuan bi, nhung

cha cé tim cé trén chay, Néu không chớ trách bản tòa không

giữ lời hứa

Lai Bé Y mim eudi nói:

-Xin Kim quốc sư an tâm Lại mô và mọi người sẽ không

Trang 31

chay trốn đâu Chẳng những không chạy trốn, mà Lại mỗ còn

bảo đảm, trong lúc giữ báu vật, tuyệt đối không rời khỏi nơi

đây nửa bước

Kim Hột Liệt cười lạnh lùng rồi lui ra khá xa

Sử Siêu kính ngạc nói:

-Nghe nhị sư đệ nói, báu vật vốn chỉ là quyển bí kíp của

Gia Cát Không Minh và khói huyền thiết để luyện thành Càn

Khôn kiếm mà thôi, chứ không có kim tý nhà Hán Tuy vậy chúng ta không thể để cho giặc Kim đoạt lấy Nhưng dựa vào sức của Lại đại hiệp, sao đám đi nước cờ mạo hiểm này? Vạn nhất Lại tiên sinh có tổn thất điều gì, thì làm sao đây?

Lại Bố Y cười nói:

-Sử huynh đệ cứ an tâm Có một số nhân vật giang hồ quá

tự phụ tự cao, Lại mỗ cũng muốn làm cho họ sáng mắt Nhưng chỉ vì Sử huynh đệ chưa đến mà thôi, người hộ pháp cho Lại

mỗ phải có nôi công thâm hậu Tư Mã huynh và Nhị Ngưu không thể làm được cho nên nhất thời Lại mỗ chưa quyết

định, Sử huynh đệ và Nguyễn Cô nương đã đến kịp thời, đại

pháp của Lại mỗ sẽ thành tựu vậy

Lại Bố Y nói xong, không một chit do du, lap ttc dua tay

bung lay hộp báu vật, để nó phía dưới chân của mình rồi căn dan Sử Siêu, Từ Phương Ngọc, Nguyễn Bích Nương, Đường

Thanh Bình đứng cách ông hai trượng, phân theo bốn phương

vị đông, tây, nam, bác

Sau đó, Lại tiên sinh ngồi xếp bằng xuống đất, nói:

-Vòng tròn này nương theo địa thé cúa bảy ngọn núi Bảy

ngọn núi gồm có Linh Oa Phong, Kim Thién Phong, Thiên Tru Phong, Ngọc Định Phong, Phượng Hoàng Phong, Ngọc Chương Phong, Kim Pha Phong

Linh Oa Phong và Kim Thiển Phong như con ốc và con ve

sâu leo lên thiên trụ; Phượng Hoàng Phong, Ngọc Định Phong như phượng hoàng đậu lên ngọn Kim Pha, đó là cách cục

“That tinh ban nguyệt đại long đề”, chủ vì cả trăm đặm, thực

Trang 32

sự ân chứa long khí chí thịnh của can khén cả nghìn năm kết

tụ, khắp thiên hạ không gì sánh được Chúng ta ở trong vòng

tròn này, giông hệt như thất tỉnh ban nguyệt, uy lực chí đại,

cho dù thiên binh vạn mã tấn công, cùng chớ hòng lay động

Lại Bố Y nói xong, không nói gì nữa, chỉ âm thẩm niệm than chú Bọn Sử Siêu, trong hoàn cánh này, không dám sơ

suất một phân hào, mọi người đều nhiếp tâm tập trung tinh

thần, bình tức tịnh khí, đứng giữ bốn gốc

Bông Lại Bố Y lên tiếng nói lớn với Kim Hột Liệt:

-Kim quốc sư muốn đèn lấy báu vật, xin hãy ra tay

Kim Hội Liệt vừa nghe xong, đã như tia chớp bắn mình bay tới Khi thấy tình hình của Lại Bố Y như thế, hắn cau mày nói:

-Như thế này, tuyệt nhiên không phải chỉ một mình Lại

dại hiệp giữ báu vật?

Lại Bố ŸÝ mỉm cười nói:

-Bén người đứng chung quanh chỉ là chứng nhân cho Lại

mỗ mà thôi Lại mỗ bảo đảm bốn người này tuyệt đối không ai động thủ, nếu họ động thủ thì Lại mỗ coi như thua vậy

Kim Hột Liệt thấy tình trạng như vậy, trong lòng đã sinh nghi Tự nhủ thảm, Kim Thế Tông ngay giữa triều đình đã bày tổ sự tôn sùng đối với người này, và nói rằng: “Thất tỉnh ban nguyệt long để” của ông ta là vật báu hi hữu của thế gian Nếu có thể hiểu thấu được nó, la hiểu rõ được đại thế quá khứ

vị lai trong vòng ba ngàn năm, ta vốn không tin Nhưng bây

giờ ông ta tỏ ra tự phụ như thế, không lẽ ông ta có thần thông

kinh thiên động địa sao? Bản toa không dễ gì lọt vào vòng ám

toán của ông ta Kim Hột Liệt nghĩ như thế, liên thay đổi kế

hoạch, cười lạnh lùng rồi nói với tứ quái:

-Một văn sĩ tảm thường kia, nếu bản tòa xuất thủ, thì

nhân sĩ giang hồ sẽ chê cười sao? Các ngươi ra tay đoạt lấy báu vật cũng đư sức rồi Nếu người này giữ chữ tín giao báu

vật ra, các ngươi không cản phải lấy mạng ông Bản tòa có

Trang 33

chỗ cần tới ông ta đấy!

Kim Hột Liệt ra lệnh, bọn tứ quái rất mừng rỡ, vì vừa rồi

chúng bị Đường Thanh Bình và Nguyễn Bích Nương đánh cho

một trận thất điên bát đão, đã mất mặt lắm rồi, bảy giờ được

tiện nghỉ như vẩy, quả thực thân của họ nhẹ như đằng vân giá

vũ, Lạc Quái cười lớn nói trước:

-Lão tư ta thử trước cho!

Lời chưa dứt, Lại quái cười ha ha đã nhảy vào vòng của Lại

Bố Y với ý nghĩ chỉ cần với tay là có thể đoạt lấy báu vật

ngay lập tức

Kim Hột Liệt và ba lão quái còn lại thấy Lạc Quái đã xông

vào vòng tròn, bọn Sử Siêu không hẻ nhúc nhích, họ đều nghĩ thầm Lạc Quai lay bau vat thie sao qué dé dang

Lúc đó, Lạc Quái sắp đưa tay chụp cái hộp dưới chan Lai

Bố Y, thì bỗng nhiên hắn ngừng tay lại, rồi vung tay cao lên,

vả vào mặt mình một chưởng và chợt khóc ð ồ lên Hắn bước sang một bên, lại đưa tay vả vào mặt mình bốp bếp liên tiếp, vừa khóc hu hu vừa nói:

-Dang danh! Hu hu hu! Dang đánh! Tại sao ngươi lấy

việc giết người làm vui Đáng đánh!

Nộ Quái, Oán Quái, Điên Quái thấy cảnh tượng đó đểu

kinh ngạc, không biết tại sao Lạc Quái bỗng phát điên lên

như vậy

Chúng không còn do dự, lập tức phi thân tới hướng Lại Bố

Y dang ngôi Kim Hột Liệt thấy thế, lạnh lùng cười nói:

-Ba người cùng động thú hóa ra xem trọng tên họ Lại đó

quái Cha chải Sao lại thế này!

Kim Hot Liệt bất giác hét lên kinh hoàng

Thì ra, ba lão quái vừa vào trong vòng của Lại Bố Y, không thấy có người giao đấu với mình, lại đưa tay tự đánh mình,

vừa đánh vừa khóc, vừa khóc lại vừa cười, loạn xạ cả lên Chỉ nghe Nộ Quái tự mắng mình:

-Ngươi làm cái vẻ mặt giận dữ suốt ngày để làm gì? Người

Trang 34

đời vốn đi tốt lành, tại sao ngươi lấy mắt giận đữ mà nhìn Đánh!

Nói xong lập tức tự vả vào má trái rồi bước tới đưa má bên phải cho Oan Quái, nói:

-Đánh, nếu ngươi không đánh, ngươi là cẩu trệ!

Oan quái không đánh Nộ Quái mà tự đánh mình, nói:

-Thế gian vốn vô sự, ngươi là tên vô dụng, sao cứ oán trách

ho! Oan! Oán! Ngươi thực sự oán cái gì?

Điên Quái trái lại vui cười ha hả, chạy quanh ba lão quái

kia đánh vào mặt của chúng khi chúng tự động chìa mặt ra Kim Hột Liệt thấy cảnh tượng đó thì giật mình kinh hãi, hắn biết ba người bị trúng ma thuật, nhưng không biết là loại

ma pháp gì? Hắn nghiến răng, không nhảy vào vòng tròn của Lại Bố Y, chỉ đứng cách đó mấy trượng, ngầm vận “Khiên Dẫn thần công”, rồi đẩy tới hướng Tứ quái, muốn dùng thần

công hấp lực kéo họ ra

Nhưng kình lực của Kim Hột Liệt sắp sửa đến gần vòng tròn của Lại Bố Y, mắt của hắn chợt hoa lên, từ trong vòng

tròn phóng ra bảy con rồng vàng, thế như sấm chớp, giương

nanh múa vuốt thế như muốn chụp lấy hắn Khiên Dẫn thần

công của Kim Hột Liệt chẳng những không có chút tác dụng

mà trở thành phản lực thôi thúc bảy cơn rồng vàng vây chat lấy hắn, nhe nanh, múa vuốt như cắn như quào Tay chân của

im Hột Liệt cũng tự nhiên mềm nhữn vô lực, thực không còn sức chống cự Kim Hột Liệt nhắm nghiền mắt lại, tự than:

-“Bản tòa hêm nay gặp phải bậc kỳ nhân tuyệt thế, có khả năng gọi rồng thực đến đây, dù chết cũng không oan uống!

Chính ngay lúc đó, chợt nghe một tiếng kêu thảnh thót,

Kim Hét Liệt chợt thấy bảy con rồng biến mất, hắn liên mở mắt ra, chỉ thấy Lại Bố Y đang mỉm cười đứng dậy

Tứ quái như thấy ma quỷ hiện hình, kêu oảt oát mấy tiếng

đã co giò chạy mất đạng

Kim Hột Liệt thở một hơi dài, liếc nhìn báu vật trên tay

Trang 35

cua Lai Bé Y mot cdi, réi quay dau đi thẳng

Sử Siêu và mọi người muốn chạy theo truy sát, nhưng Lai

Bế Y nghiêm nghị nói:

-Người này đã giữ chữ tín, không tranh đoạt báu vật nữa,

“Thất tỉnh ban nguyệt đại long để” chắc hắn sẽ giao trả lại cho ta thôi Tha cho người được thì cứ tha, chúng ta hà tất

phải đuổi tận sát tuyệt mà làm gì

Huynh đệ Sử Siêu không dám đuổi theo nữa, nhưng họ đều

cảm thấy kinh ngạc, vội nói:

-Vừa rồi chúng tôi không thấy đánh nhau gì cả, tại sao bọn

im Hột Liệt bỗng nhiên chạy trốn như gặp phải yêu tỉnh quý quái thế?

Lại Bố Y mỉm cười nói:

-Vua réi, Lai m3 da dua “That tinh ban nguyệt long khí” dan vao trong vong tron, bat tda chan long két huyét ham

chứa “Phú, Quý, Phúc, Lộc, Khang, Hòa, Lạc, Vượng”, tất cả là

tám loại long khí Các long khí này nếu thừa tiếp được chúng

sẽ làm một bậc đế vương sau này Tám con rồng thực xuất

hiện thì Kim Hột Liệt và tứ quái làm sao chịu đựng nổi? Vì

thế chỉ chớp mắt họ hiểu rõ sự sai lầm trước kia của họ, mê

mê mờ mờ tự oán trách, tự đánh chửi mình Nếu Lại mỗ muốn

họ mất mạng ở đây, thì Kim Hột Liệt và tứ quái sẽ tự dày vò

hành hạ mình cho đến chết mới thôi Lại mỗ không nỡ làm

như vậy Cho nên họ thấy Lại mỗ cho họ con đường sống, sao không tìm đường chạy trốn cho mau?

Mọi người nghe xong đều khen ngợi:

-Lại tiên sinh thực là tài phép phi thường, đúng là bậc thần tiên “Thất tính ban nguyệt đại long để” quả nhiên là

báu vật hi hữu trên đời Chúng tôi sẽ giúp Lại tiên sinh đoạt

lại Cha chả! Lại tiên sinh sao lại như thế?

Sử Siêu và mọi người đột nhiên hét lên kinh hoàng Chỉ

thấy Lại Bố Y lảo đảo lùi lại phía sau, giống như sau lưng ông

có một vật quỷ quái gì hút lấy ông, chớp mắt đã kéo ông lùi ra

Trang 36

sau bảy tám trượng

Sử Siêu và ba huynh đệ kia vừa muốn phi thân tới tiếp cứu, thì ngay lúc đó, từ phía sau Lại Bố Y một bóng người xẹt đến

như chớp, nắm lấy lưng của Lại Bố Y nhấc lên ôm lấy ông và

bắn người đi như một mũi tên, người đó chính là Kim Hột Liệt

Các huynh đệ Sử Siêu cố sức đuổi theo, nhưng một là khởi động chậm hơn, hai là khinh công của Kim Hột Liệt thực kinh hồn, tuy tay bồng Lại Bố Y, nhưng phóng như tên bắn, chỉ giây lát đã bỏ xa bọn Sử Siêu ở lại phía sau Lập tức một giọng nói truyền âm nhập mật đến tai mọi ngưi

-Bản tòa tuyệt đối không có ác ý, Kim Thế Tông từng có khẩu dụ, nếu chứng mình Lại đại hiệp có kỳ tài, thì không

tiếc mọi thủ đoạn để đưa về nước Kim Người Kim sẽ hậu đãi

ông ấy Bản tòa cũng làm xong lời hứa giao trả “Thất tỉnh ban nguyệt đại long để” lại cho ông Các ngươi chớ nên đuổi theo nữa Nếu không, bản tòa đành phải đưa Lại đại hiệp ra làm vật tế thần vậy! Ha hai

Sử Siêu và mọi người nghe xong, đành phải dừng bước ngay

lập tức Sử Siêu, Từ Phương Ngọc, Nguyễn Bích Nương, Đường Thanh Bình, Tư Mã Phúc và Lý Nhị Ngưu, mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết phải tĩnh làm sao để cứu

Tam long đại hiệp Lại Bố Y trở về

Trang 37

CHUONG CHIN

Phong thuy tim long huyét,

mưu người và ý trời

AC BAU TREN CON ĐƯỜNG GỔ

hitng vach nui hing vi chay kém hai bèn cổ đạo Hàm

Dương uốn quanh, vốn có từ thời xa xưa Đây là con

đường bắt buộc phải đi qua, nếu muốn đến Trung })2, Rinh sư

nước im

Tuy bây giờ mới giữa giờ ngọ, nhưng trong vùng núi này,

đã phủ một mầu âm u rờn rợn khó tả

Bỗng có tiếng leng keng nhạc ngựa từ xa đến, trên con

đường thông đến kinh đô nước Kim, tiếng chuông dó nghe rất

là buồn thảm, nhưng vẫn vang lén kién tri nhan nai Tir ‘ir

đưới chân núi xuất hiện một xe ngựa có mui trang sức rất hua

lệ Bánh xe sắt cao gần nửa thân người chậm rài chuyển động; Con tuấn mã phía trước chạy bước kiệu lúp xúp đều đặn Trước

đầu xe được phủ tấm màn lụa cực kỳ quí giá che kín hên

trong

Trên càng xe, một lão già gầy guộc, đội mũ xanh, mặc y

phục xanh, trông có vẻ như một lão bộc, ngồi trên đó đầu co

lại, lắc lư theo chiếc xe mà ngủ gà ngủ gật

Đi sát phía sau xe là hai hán tử trông có vẻ là bai trung

niên vô s1, họ cảm cương hai con ngựa, đáng điệu rất ung dụng

bình tĩnh

Trên con đường cô xưa rất bằng phẳng, chiệc xe ngựa sang

trọng đó, dường như lại là một chiếc xe ngựa Lảm thường,

khách đi cũng tâm thường, cao lắm bên trong chỉ là một phú

thương hoặc một vị thiên kim tiểu thư mà thôi

Trang 38

Nhung trong cái vẻ thong thả của đoàn người vẫn lộ ra một

cái gì khẩn trương vô cùng Trong cái bình tĩnh của họ, rồ

ràng chứa đựng một cái gì cực kỳ bí hiểm Bên trong xe phủ kín đó càng không biết có chứa cái gì

Tiếng chuông leng keng, tiếng bánh xe cát két vang lên, tiếng đế ngựa lốp cốp đạp trên đá mặt đường, tất cả đều nhắm

về hướng Trung Đô, Kinh Sư của nước Kim mà tiến tới Họ đi

chám rãi, uốn khúc theo con đường cổ Hàm Dương xa thắm

hun hút

Đột nhiên, lão già gẩy ngồi trên càng xe khẽ nhúc nhích,

mắt chợt mớ ra, lập tức lóe thần quang, đường như lão đã

phát hiện điều gì Nhưng lão chẳng phát hiện được điều gì cả,

ít nhất không phát hiện được những dấu hiệu nguy hiểm Trên đỉnh núi quả thực có vật gì chợt bay qua đầu của lão, đó

là một con nhạn cô đơn đang bay ngang qua bầu trời vừa kêu lên những tiếng buồn thảm não ruột Lão già gầy lắc lắc cái dau, than nhân của lão trở lại đờ đờ, lão khẽ thở dài nói:

-Tung hoành ở đại mạc mấy mươi năm, lai bi con nhan buồn thẩm kia làm giật mình! Nào ngựa, nhanh lên chút nào! Lao gia gây quất thêm một roi vào lưng con tuấn mã, lập

tức con ngựa bất đầu phi nhanh, hai hán tử phía sau cũng

thúc ngựa đuổi theo sát

Đoàn người này đường như nóng lòng muốn đi qua nhanh con đường cổ âm u này Hết con đường này là gặp con sông Vĩnh Định chảy qua Trung Đô kinh sư nước Kim Ngay dưới chân của thiên tử nước Đại Kim, bọn giặc cỏ nếu dám giở trò,

chúng chang khác nào đưa cổ vào thòng lọng, xin ông thần

trường thọ rút ngắn tuổi đời chúng lại

Nhưng chính ngay lúc đó, từ con đường phía sau lưng núi

đột nhiên nghe tiếng vó ngựa phi nhanh tới

Lão già gay guộc chợt biến sắc, hất đầu lên tiếng ra hiệu

lệnh Hai hán tử theo hai bên hiểu ý, cột chặt dây cương lại,

đưa tay nắm chặt lấy cán đao bên thắt lưng

Trang 39

Vù vù hai tiếng, hai con tuấn mà từ hai bên mui xe, phi như tên bắn lướt qua chiếc xe ngựa, người trên lưng ngựa mặc

trang phục màu đen, lưng đeo trường kiếm, nhưng lại dùng

mét miéng vai den che kin phan dưới mặt

Họ đến rất gấp và đi rất nhanh, trong chớp mắt, người và

ngựa đã mất dạng sau khúc quanh của con đường núi, chỉ để

lại phía sau một đám bụi bốc lên mà thôi

Lão già gầy chợt đưa tay ghìm cương ngựa lại, con tuấn mã

tuy đang phi nhanh, nhưng bị lão bất chợt kéo cương lại

mạnh quá, nó dừng ngay tức khắc và đứng bất động, đủ thấy

sức mạnh kinh hồn trong cánh tay của lão Hai hán tử hộ

tống xe cũng ghim cương trước xe, nghiêm mật đề phòng bất

trắc

Trên cổ đạo, phía trước và phía sau đồng thời bụi đường

cuộn lên theo tiếng vó, và hai con ngựa vừa phi qua lúc nãy đã quay đầu chạy trở lại Phía sau xe cũng có hai ky mã lướt tới,

họ ăn mặc y hệt như hai người trước, chớp mắt bốn ky mã hắc

y bịt mặt bao vây đoàn xe vào giữa

Thần quang của lão già gầy chợt loé sáng, lão biết rằng lần

này khó mà thoát đi dễ dàng, lão đứng trên xe cao giọng cất tiếng nói:

-Này các bằng hữu, không biết các vị từ đâu đến, nếu như

thiếu lộ phí đi đường, xin cứ lên tiếng, mọi việc có thể thương

lượng êm đẹp mài!

Lão già gây dường như chẳng sợ sự tập kích của bọn hắc y

bịt mặt, lão không rời mui xe như đề bảo vệ người thân thích trong đó Nhưng rõ ràng trong mui xe tuyệt không phải là kim ngân châu báu gì cả Bởi vì đối với kim ngân dường như

lão chẳng quan tâm, nên mở lời ra là muốn thương lượng tiên

bạc Xem thái độ của lão, nếu thực sự có kim ngân, lào cũng

hai tay mà dâng cho bọn hắc y bịt mặt, chỉ cần bảo toàn nhân

vật trong mui xe

Đại hán che mặt bên trái khẽ khoát nhẹ tay một cái, ba ky

Trang 40

mã trước sau lập tức đứng im lặng bất động, sau đó hắn lạnh

lùng cất tiếng, nói:

-Xe nay từ đâu đến đây? Muốn đến đâu? Nếu không phải

nhân vật quan trọng trong đó, thì có thé di qua dé dang thai!

Lão già gây trầm ngâm một lúc, rồi lớn tiếng nói:

-Nào dám! Chúng tôi từ Hoàng Long Phủ đến, đang muốn

đến kính sư Trung Đô nước Đại Kim Đây là chỗ đưới chân

thiên tử nước Đại Kim Các bằng hữu chớ có vọng động làm

Hac y nhân cười nhạt một tiếng, nói:

-Tuyệt lắm! Xin hỏi tiếp, người ngôi trên xe có phải là một

vị thiên kim tiểu thơ không?

Lão già gầy vừa nghe hỏi, thần sắc chợt thay đối, lãm liệt

nói:

-Bằng hữu hình như biết rõ lai lịch và thân thế người ngồi

trong xe! Néu đã như thế sao còn vọng động?

Hac y nhân bịt mật ngẩng đâu lên cười lạnh lùng rồi nói:

-Chính vì như thể, chúng ta mới vọng động chứ! Nếu không cho dù xe chở đầy vàng bạc châu báu, trong mắt ta, cũng chỉ

là đất phân mà thôi!

Hai đại hán hộ tống xe nghe lời cuồng ngạo đó, họ nổi

giận, thúc ngựa tới muốn giải quyết ngay tên hắc y nhân bịt

mặt đó

Nhưng hai đại hán thúc ngựa tiến tới chỉ được vài trượng,

thi hdc y che mặt bên tay phải đã phất tay lên một cái, một

tiếng “vút” vang lên, hai đại hán chưa kịp la lên đã ngã lăn từ

trên ngựa xuống đất Lão già gây đưa mắt liếc nhìn hai đại

Ngày đăng: 01/03/2014, 07:39

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

  • Đang cập nhật ...

TÀI LIỆU LIÊN QUAN