Gửi người thiếu phụ Gửi người thiếu phụ Có một thời áo lính phong sương Nên tôi hiểu cuộc đời người chiến sĩ Các anh lên đường nụ cười bình dị Khoác balô ra trận nhẹ nhàng Mấy chục năm sau bão lửa mịt mùng Anh vẫn trẻ và nụ cười rạng rỡ Trước ngực anh vẫn rực màu cờ đỏ Phút oai hùng âm vang tận mai sau Anh trở về trong nhang khói nhiệm màu Người thiếu phụ lần tìm trong dĩ vãng Kỷ niệm của tình yêu một thời thầm lặng Là đứa con trước ngưỡng cửa vào đời Như bao người ra đi không trở về Anh phù hộ[.]
Trang 1Gửi người thiếu phụ
Có một thời áo lính phong sương
Nên tôi hiểu cuộc đời người chiến sĩ Các anh lên đường nụ cười bình dị Khoác balô ra trận nhẹ nhàng
Mấy chục năm sau bão lửa mịt mùng Anh vẫn trẻ và nụ cười rạng rỡ
Trước ngực anh vẫn rực màu cờ đỏ Phút oai hùng âm vang tận mai sau Anh trở về trong nhang khói nhiệm màu Người thiếu phụ lần tìm trong dĩ vãng
Kỷ niệm của tình yêu một thời thầm lặng
Là đứa con trước ngưỡng cửa vào đời Như bao người ra đi không trở về
Anh phù hộ và linh thiêng che chở
Thời thanh xuân chị chưa một lần than thở Chăm sóc con khôn lớn trưởng thành Gần bốn chục năm khoảnh khắc qua nhanh Thời khắc điểm tiếng chuông chùa vừa dứt Phủ hoàng hôn một mảng màu thao thức
Thiếu phụ ủ mình trong lạnh lẽo cô đơn.