`ịch bản Quan Âm Thị Thị Kính Lời người dẫn truyện Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát Kính thưa quý phật tử cùng quý khán giả hữu duyên thân mến Tiền thân của Đức Quan Âm Thị Kính là một nam nhân với tướng hào quang minh và oai đức trang nghiêm, đĩnh đạc Công đức tu hành của người đã đắc đạo Nhưng trước khi thành Phật, Đức Phật Sư Thích Ca Mâu Ni muốn thử lòng của ngài nên đã bắt ngài đầu thai xuống trần gian, mang thân nữ giới trong một gia đình nghèo khó, gia cảnh bần cùng và phải trải qua vô số nỗi.
Trang 1`ịch bản Quan Âm Thị Thị Kính
Trang 2Lời người dẫn truyện: Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát!
Kính thưa quý phật tử cùng quý khán giả hữu duyên thân mến! Tiền thân của Đức Quan Âm Thị Kính là một nam nhân với tướng hào quang minh và oai đức trang nghiêm, đĩnh đạc Công đức tu hành của người đã đắc đạo Nhưng trước khi thành Phật, Đức Phật Sư Thích Ca Mâu Ni muốn thử lòng của ngài nên đã bắt ngài đầu thai xuống trần gian, mang thân nữ giới trong một gia đình nghèo khó, gia cảnh bần cùng và phải trải qua vô số nỗi khổ niềm đau, phải hứng chịu vô số nỗi oan tình lớn lao của một kiếp con người
Trang 3Nhan sắc của Thị Kính rất thanh tú, đẹp xinh, mỹ miều Các cô gái trong làng không ai có thể sánh bằng Thời gian trôi qua nhanh, Thị Kính lớn lên rồi cũng thành gia lập thất như bao nhiêu người con gái khác Ở nhà chồng vào một ngày
nọ, chông nàng đang ngủ say Thị Kính thấy trên gương mặt của chồng có sợi râu mọc ngược nên nàng cầm kéo định cắt bỏ sợi râu đó đi Không ngờ chồng giật mình tỉnh dậy, tưởng vợ mình muốn giết chồng nên đã truy hô lên và nàng đã bị gia đình chồng kết oan tội mưu sát chồng Vì thế, nàng bị chồng và cả gia đình chồng xua đuổi về nhà cha mẹ ruột
Trang 4Án hoang thai:
Trang 5Người dẫn truyện: Thị Kính cũng là một người con hiếu thảo, sau khi bị nhà
chồng đuổi đi,sợ cha mẹ mình tủi nhục vì miệng lưỡi thị phi của thế gian, nên Thị Kính quyết định bỏ nhà ra đi.Vốn tìm căn Phật Pháp sau này, Thị Kính đã tìm đến chốn thiền môn mà xuất gia, tập đạo.(Giọng nức nở) Nhưng thời đó rất khác biệt, giữ theo phong kiến trọng nam khinh nữ nên nữ giới không được học hành cũng không được xuất gia đi tu Vì thế Thị Kính đành phải cải giả nam nhi để được xuất gia tu hành trong nhà Phật Thị Kính đã được thỏi giới với pháp danh là Kính Tâm.(Giọng bình thường) Ngày tháng tu hành ở chốn thiền môn, tưởng rằng sóng gió
đã lặng lẽ, ai ngờ đâu, những nỗi oan tình khác càng cao lên hơn lại ùa đến với Thị Kính khi trong vùng có một cô gái tên là Thị Mầu, cô là đứa con gái cưng của một phú ông sở tài.Vốn tính lẳng lơ, đa tình, không đoan chính, Thị Mầu đã nhiều lần đến chùa trêu ghẹo Kính Tâm bởi nhan sắc của Kính Tâm vốn đẹp xinh nên khi giảtrang thành nam nhân, người rất khôi ngô, tuấn tú Thị Mầu không kìm nén được trước vẻ đẹp của Kính Tâm nên cơn khát mong muốn trỗi dậy và nhiều lần muốn kết tình duyên với chàng Nhưng Kính Tâm quyết một lòng giữ tròn với Đạo kể cho Thị Mầu giở thói trăng hoa Và kể từ khi Thị Mầu xuất hiện nỗi oan tình của Thị Kính ngày càng chồng chất cao hơn
Trang 6Thị Mầu: Thầy Tâm ơi! Thầy Tâm! Thầy có ở trong chùa không Mầu lên Mầu thăm thầy này thầy Tâm (Giọng õng ẹo).
Trang 7Kính Tâm: Mô Phật Kính chào tín nữ, tín nữ muốn tìm ai ?
Trang 8Thị Mầu: Tìm Tâm chứ tìm ai nữa!
Trang 9Kính Tâm: Mô Phật.
Trang 10Thị Mầu: Kìa! ( hát) Sao anh lại lạnh lùng, hờ hững Trong khi tôi í a Tôi đã vấn vươn Tâm từ cái thuở ban đầu Thương thầm Kính Tâm ớ… ơ….Tính dạ bồi hồi ờ…ớ ơ Vào ra thương nhớ ớ… Đêm ngủ không yên ớ…ơ Ngày á thì tôi bỏ ăn ớ…ơ ( Nói) Tâm! Nói nghe nè! Tui yêu Tâm lắm, Tâm biết không.
Trang 11Kính Tâm: Mô Phật (Hát) Cuộc đời tôi Xin tín nữ hãy về đi thôi.
Trang 12Thị Mầu: Không! (hát) Nhưng em yêu Tâm ớ…ơ…ờ…
Trang 13Kính Tâm: Mô Phật Tôi van cô (hát) Đây là nơi cung kính (nói) Mô Phật (hát)
Là chốn Phật Đài Xin ai đừng tuôn lời gió trăng
Trang 14Thị Mầu: Tâm! (hát) Tâm nè! Tâm ơi í…á Em đã hết lòng mà Sao Tâm cứ chê emmãi (nói) Tâm! Em nói nghe nè, kì này em đã quyết định rồi (hát) em ở trong chùa sống với Tâm luôn.
Trang 15Kính Tâm: Mô Phật Xin tín nữ
Trang 16Thị Mầu: Tâm! Tâm biết không, từ bữa lên chùa lên chùa về í, Mầu ăn uống hổng được, ngủ cũng hổng được, làm gì cũng hổng được Trong tâm tưởng của Mầu ớ, lúc nào cũng có hình bóng của Tâm Mầu yêu Tâm Mầu tương tư Mầu thất thần.Mầu nhớ Tâm dễ sợ.
Trang 17Kính Tâm: Xin tín nữ hãy về đi thôi.
Trang 18Thị Mầu: Tâm! (hát) Sao anh hoài đuổi xua, … , duyên ta gặp trúng ai, kiếp này thiếp nguyện trao ái ân Phải chi tôi xấu xí, quê mùa, thì Tâm chê cái truyện đó nó
đã đành (nói) Tâm nhìn lại xem tôi cũng đẹp như ai chứ bộ
Trang 19Kính Tâm: Đừng! (hát) Xin tín nữ hãy để tồi giữ đạo cho tròn Xin tín nữ hãy về đithôi.
Trang 20Thị Mầu: Tâm! (hát) Đến đây với em, kết se tóc tơ (nói) Tâm ơi, Tâm ơi! Em rất yêu Tâm (hát) Nguyện cả đời trao cả về Tâm Xin Tâm chớ đuổi xua duyên tình
Trang 21Kính Tâm: Tín nữ ơi, tôi đã chán chê rồi mùi trần đau khổ Đã bước chân vào cửa áng thiện là nguyện trọn đời theo Đức Phật từ bi Tôi van tín nư hay về đi.
Trang 22Thị Mầu: Tâm thấy ghét quá à, mở miệng ra là van tín nữ, lạy tín nữ Nghe em nói
nè, (hát) em đã yêu Tâm rồi ớ…ơ…ớ…ờ Em quyết không đổi dời í…ơ ớ ơ Dù Tâm có đuổi xua ớ…ơ
Trang 23Kính Tâm: Lòng này xin thưa (hát) Cầu muối dưa kính kệ Tôi thành tâm không sao lãng bao giờ Người ơi câu gió trăng xin đừng thì Tâm tồi không vấn vương trần ai.
Trang 24Thị Mầu: ( Hát) Rồi mai mốt con em ra đời, thì Tâm phải có trách nhiệm làm cha (nói) Tâm, Tâm nghe em bảo vậy nha nghe có được không nha Bây giờ Tâm vào Tâm thưa với sư phụ cho con được hoàn tục để cùng Thị Mầu chung sống bên nhau Đó! Vậy đó! Dễ ợt à! Có khó khăn gì đâu Ủa! Đang nói chuyện với người ta
mà đi đâu mất rồi ? Nè! Mai mốt đừng có trách tôi độc ác à nha!
Trang 25Dẫn truyện: Một thời gian sau…
Trang 26Mõ làng: Mõ làng loan báo mọi người, có tin cô gái biếng lười nhà ai, nết na, đức hạn từng ngày, không lo tu học để gây lỗi lầm, chửa hoang lén lút âm thầm, mõ tôi không thể thờ ơ, khắp làng thông báo bây giờ đưa tin, để cho đen trắng phân minh, đình làng quang hợp ngoại tình khó tha Nghe đây, nghe đây.
Trang 27Phú bà: Đây nghe! Đây nghe!
Trang 28Mõ làng: Dạ! Mõ làng xin kính chào Phú Bà
Trang 29Phú bà: Dạ! Xin chào chú mõ làng, chẳng hay chú vừa loan tin chuyện gì vậy ?
Trang 30Mõ làng: Trời đất ơi ! Vừa rồi mõ tôi có nghe bà nói “đây nghe! Đây nghe” Đây
đã nghe rồi sao hỏi lại đây
Trang 31Phú bà: Vì đây nói không rõ cho nên đây phải hỏi lại cho rõ.
Trang 32Mõ làng: Rồi! Vậy là hai cái lỗ tai của bà có vấn đề, nếu tôi bắt mạch không lầm thì hai cái lỗ tai của bà màng nhĩ đã bị thủng do mối cắn mọt ăn.
Trang 33Phú bà: Không hề có truyện đó.
Trang 34Mõ làng: Không có bị thủng thì cũng bị thối
Trang 35Phú bà: Chuyện đó không hề
Trang 36Mõ làng: Không thủng không thối vậy thì hai cái lỗ tai củ bà đang có nhiều vật cản.
Trang 37Phú bà: Vật cản gì nằm trong hai cái lỗ tai của tôi.
Trang 38Mõ làng: Phú bà hỏi đố tôi thì thôi, lỗ tai không thủng màng nhĩ, cũng không thối, chém cha ba cái thứ cứng cứng, dẻo dẻo, sờn sợn, nó đang nằm bám đầy trong hai cái lỗ tai của bà rồi.
Trang 39Phú bà: Ý chú muốn nói là ba cái thứ…ư…ừ hiểu, hiểu, hiểu rồi Nhưng chú mõ yên tâm, ba cái thứ đó đời nào tôi chấp nhận để nó nằm trong hai cái lỗ tai của tôi,
hễ bắt đầu ghe ngứa ngứa là tôi đã móc nó ra rồi
Trang 40Mõ làng: vậy là vật cản cũng không có luôn đúng không Tôi hỏi bà một câu này (hát) tôi đã làm bất thời gác hầm, tiếng vọng khắp nơi loan rộng Lòng lọng từng chữ từng câu Lẽ đâu bà không nghe rõ.
Trang 41Phú bà: (hát) Chú mõ thông cảm cho già, có tuổi rồi, ai cũng như ai, tiếng có vào trong hai cái lỗ tai, nhưng tôi không nghe kể như là huề.
Trang 42Mõ làng: Nếu như đúng y là vậy, tình thật bà chưa nghe được , mõ này xin nói lại cho nghe, số là
Trang 43Phú bà: Chuyện gì chú cứ nói.
Trang 44Mõ làng: Số là
Trang 45Phú bà: (hát) Nghĩa xóm tình làng, có xa lạ gì tôi với chú, chú đừng ngại ngùng chi, xưa nay tính tôi chú biết rồi.
Trang 46Mõ làng: Số là
Trang 47Phú bà: Trong làng này í nhờ có chú ngày đêm đi loan truyền những tin tức.
Trang 48Mõ làng: Số là
Trang 49Phú bà: Những điểu hay lẽ phải theo lệnh của lão làng, để bà con làng xóm biết được bao điều cần biết
Trang 50Mõ làng: Số
Trang 51Phú bà: Tránh những hành động không tốt, làm những việc giúp người, giúp đời,
có ích cho làng ta
Trang 52Mõ làng: Bà nói hết chưa ?
Trang 53Phú bà: Báo cáo, hết
Trang 54Mõ làng: Hết thiệt rùi phải không, vậy giờ tới phiên tôi nói nha Số là
Trang 55Phú bà: ư hừm
Trang 56Mõ làng: Nói nữa hả ?
Trang 57Phú bà: Không mà, tôi tặng hắng mà.
Trang 58Mõ làng: Vừa mở miệng ra la bà cho con kì đà nó chạy vô miệng tôi rồi Để tôi nóingắn gọn cho bà nghe nè, xong rồi tôi còn phải tiếp tục đi loan truyền, không khéo
sẽ bị lão làng khiển trách, chuyện đó như vầy nè, các vị chức sách ở làng ta, vừa biết trong làng có một người con gái chưa có chồng mà đã có mang
Trang 59Phú bà: á á…
Trang 60Mõ làng: Cái gì vậy, tôi nói người con gái chứ không có noi bà mà bà á Nghe nè, lão làng truyền cho tôi đi loan báo nếu ai là người con gái ấy, hãy đến làng tự thú
để làng nương tay cho, cái tội làm gái mà không chịu giữ gìn tiết sạch giá trong bằng không á làng sẽ bắt ra khảo tra đánh đập
Trang 61Phú bà: Hả ? Có chuyện đó thật sao chú mõ ?
Trang 62Mõ làng: Thật hay không á, sau buổi họp tại đình làng của các vị chức sách thì bà
sẽ biết liền chứ gì
Trang 63Phú bà: haiz khổ thật, nhỡ mà
Trang 64Mõ làng: Này tôi thấy bà hình như có vẻ lo lắng lắm thì phải, bà xem lại coi cô ThịMầu nhà bà đó.
Trang 65Phú bà: ấy ấy ấy ấy…, chú mỏ đừng có tưởng tượng quá như vậy không có nên à Con gái nhà ai thì tôi không biết chứ con Mầu nhà tôi í à, ngoài việc mỗi ngày hai buổi sáng chiều nó ra chùa phát dâng lẽ vật, gặp gỡ các chư tăng để học hỏi giáo lí của Phật Đạo để sửa đổi thân tâm thì nó luôn ở trong nhà, một bước bên ngoài nó cũng không đi ra, thì chuyện gái trai tình tứ đến nỗi để cho có mang, chú Mõ tin đi,cái chuyện đó chu tin đi, ngàn lần cũng không có.
Trang 66Mõ làng: Mà giá như cô Mầu cô có làm chuyện dại dột như vậy, nếu Phú Bà biết đường mà đi í thì chuyện to cũng thành chuyện bé, lo cái gì.
Trang 67Phú bà: Chú, Chú nói vậy là sao ?
Trang 68Mõ làng: Ôi! Đã từng tuổi như bà, nà còn lạ gì các vị chức sách trong làng ta, tuy
có ấp trưởng, xã trưởng nhưng quyền hành thì ở trong tay làng trưởng, tức là lão làng nhà ta bây giờ nè, thấy vàng là mắt rạng rỡ, thấy thức ăn quà cáp thì lòng tham nổi lên, càng nói thì càng nhột cho quan làng này, nếu muốn kết thân hay nhờ
vả thì bà phải, tai vách mặt trần, nói lớn người ta nghe, bà kề tai tôi nói nhỏ này
Trang 69Phú bà: Nhột lắm
Trang 70Mõ làng: Thì nhột chứ sao, mõ tôi đã nói rồi, quan là phủ mẫu chi dân mà thích ăn bán của dân nhột quá đi chứ, còn nữa để tôi nói tiếp cho mà nghe.
Trang 71Phú bà: Thôi, thôi, thôi, nhột lắm, chịu không nổi đâu
Trang 72Mõ làng: Bà nói vô duyên à, nhột là cha lão làng nó nhột, chứ ăn thua gì của bà mà
bà chịu không nổi, nhưng mà thôi, phú bà không muốn nghe nữa thì để tôi tiếp tục
đi làm nhiệm vụ của mình Nghe đây, nghe đây
Trang 73Phú bà: Bà mẹ nó (cười) haha, râu không cạo cứ để nó mọc chổm chổm,(Vừa nói vừa cười) nói chuyện cái dâu nó đâm vô má mình, nhột (cười) ha há ha ha.
Trang 74Người dẫn truyện: Một lúc sau, tại một khu vườn.
Trang 75Phú bà: Mày, đích thực là mày chứ không ai khác.
Trang 76Thị Mầu: Dạ đúng rồi! Chính con là Thị Mầu, con gái cưng của mẹ đây.
Trang 77Phú bà: Cũng vì cha mẹ quá cưng quá chiều con nên bây giờ mới có chuyện lớn như vầy.
Trang 78Thị Mầu: Mẹ! Mẹ nói gì mà con hông hiểu Có chuyện gì vậy mẹ ?
Trang 79Phú bà: Chắc mày cũng đã nghe mấy hôm nay Mõ làng loan báo (hát) nay ở trong làng ta, gái hư chửa hoang không chồng, các ông đã đi tra tìm Tin chắc rằng quan trên biết ai rồi cũng nên.
Trang 80Thị Mầu: (hát) Biết hay quan không biết Đâu có luỵ gì ta, cớ chi mẹ lo cuống cuồng, gái hư chửa hoang không chồng Ai đó làm hư thân, ấy do duyên phận của người ta.
Trang 81Phú bà: Ủa! Nói vậy chứ không phải mày hả ? Mày không có gì hả ?
Trang 82Thị Mầu: Mẹ à! Con giái của mẹ như hoa giữ nguyên màu, giữ lòng trong trắng trước sau thơm lành Có đâu vì cái xuân tình để rồi khờ khạo mà đành oại thân.
Trang 83Phú bà: Phải vậy chứ! Con gái của mẹ mà!
Trang 84Thị Mầu, Phú Bà: (cười) hahahahah…
Trang 85Phú bà: Nhưng tao không tin Tao sanh tao nuôi mày nên tao biết Từ lúc nhỏ đến lớn khôn í, những trái cây chua mày chưa bao giờ ngó đến Bỗng dưng thời gian gần đây, thấy mày len lén ăn nhiều Thường những người phụ nữ bụng chửa, dạ mang mới của chua ưa thích Thị Mầu! Hay là con đã gặp ai dúi đưa thuốc lú, mồi chài bùa yêu Có hay không (hát) Hãy thành thật khai mau kẻo làng bắt phạt gắt gao mọi bề, xóm làng cười chê, họ hàng khinh bỉ, mẹ cha xấu hổ đau khổ triền miên, đến chết tâm cũng không yên
Trang 86Thị Mầu: mẹ à! Con đã nói rồi (hát) sao mẹ còn nghi Nếu đường tà, con nỡ trách
nớ sa chân thì con đã trốn đi khỏi nhà chứ đâu còn ở lại đây chi
Trang 87Phú bà: Thật vậy phải không ?
Trang 88Thị Mầu: Dạ!
Trang 89Phú bà: ukm! Được thế thì mẹ mừng Nè! Nghe nói mấy ông chức sách sở tại sáng nay nhóm họp ở đình làng để bàn về cái chuyện này.
Trang 90Thị Mầu: Vậy hả mẹ!
Trang 91Phú bà: Nếu người có chửa hoang không phải là con Haiz, mẹ đã an tâm.
Trang 92Lão làng: Có ông bà phú hộ ở nhà không há.
Trang 93Phú bà: Ai đó ? Có tui đây.
Trang 94Lão làng: Tôi là lão làng đây.
Trang 95Phú bà: Dạ, dạ kính chào lão làng Dạ! Xin mời lão làng ngồi ạ (cười lấy lệ) a haha Bỗng nhiên hôm nay cụ đến tệ xã này chẳng hay có điều chi chỉ dạy ạ
Trang 96Lão làng: Có mặt cô Mầu ở đây vậy cũng tiện Chắc Phú bà cũng đã nghe dân làng đồn đãi rằng: Trong làng ta có một người con gái không chồng mà lại sắp có con chứ.
Trang 97Thị Mầu: Không chồng mà chửa mới hay Có chồng mà chửa việc này lạ chi.
Trang 98Phú bà: (nói nhỏ) nè, nè, nè Con nói cái gì vậy Mầu, lão làng hỏi thế chắc là đã có nguyên do Con đừng có quen thói chanh chua Chuyện này nào phải chuyện đùa
Ăn với nói phải cẩn mồm, cận miệng
Trang 99Lão làng: Ukm! Phú bà nói đúng chuyện này hệ trọng vô cùng (hát) Không khéo rồi đây, làng ta mang tai tiếng Quan trên họ sẽ trách rằng, lão làng tôi có lãnh lương mà làm biếng Không chăm lo gì đến con dân Để dân tự do sanh đẻ, dám vui vẻ khi chưa có chồng Cái tội này í lão không dung thứ.
Trang 100Thị Mầu: Trời ơi! (hát) chuyện đấy là chuyện riêng tư Họ đẻ, họ đau chứ không đau lão làng.
Trang 101Phú bà: Thị Mầu! (hát) Mẹ thấy con có vẻ lạ lùng, giống như cô tình bênh vực kẻ gian.
Trang 102Lão làng: Lão thì thấy không có gì lạ đâu! Bởi kẻ gian kia chính là Thị Mầu.
Trang 103Thị Mầu: (hát) Trời! Hỡi trời! Oan lắm trời ơi!
Trang 104Lão làng: Nín! Đừng bẻm mép, chớ nhiều lời, chanh chua giọng nói con người gian dâm Để mà chối tội bản thân Tướng hình hiện rõ chẳng cần hỏi thêm.
Trang 105Thị Mầu: Đặt điều bêu rếu lắm tai chứ tôi nào có thói hay gian tà Bụng hơi to,ơ chuyện ấy chẳng qua trong người xấu máu ai mà hiểu đâu Thật là giả gió tai bai bỗng dưng gán tội to bằng trời cao.
Trang 106Lão làng: Đây này chối cãi đằng nào Có người tố cáo vàng thoa đã tường, liễu mày dở dở ương ương Lời khai trong giấy chỉ đường thực hư Nè! Coi đi
Trang 107Phú bà: Cho hay cái việc lôi thôi Thị Mầu chính ả đến tôi nhiều lần Nhỏ to sau trước bày phân rằng là ả lỡ lỡ…lỡ thất thân với người Xoài xanh, ổi tốt, me tươi, bụng mang dạ chửa thèm ơi là thèm (khóc) Con vợ thằng mõ làng bán hàng ngoài chợ đã khai thật như vầy rồi,(giọng nức nở) thì mày còn chối cái được ngõ nào Mầu ơi (khóc) Mầu ơi là Mầu! Mầu ơi, Mầu ơi!
Trang 108Lão làng: E hèm! Nè có thai đã được bao lâu với ai, khai rõ làng đâu hẹp hòi Lệ làng cho kết hợp thôi, thành chồng thành vợ, lứa đôi sống đời Nếu không làng phải tức thời đẻ đơn lên chỗ công nơi huyện này Khó mà êm truyện được hay chắc
là gắt gay khổ hình
Trang 109Người dẫn truyện: Thị Mầu nghĩ: Mầu tôi nghe tim dỗ dành, cõi lòng nao núng thôi đành lặng im Nghĩ mình chót dại gây phiền, cùng tên đầy tớ quản xiên trao tình Sợ rằng sẽ bị gia hình, cao bay xa chạy nó để mình khiêng mang Bây giờ mình có khai ra, chỉ thêm xâu hổ cho gia đình mình Không bằng cớ để chứng minh, nay làng đã bắt khai trình đầu đuôi Thôi yêu ai đã lâu rồi, ta nên cứ việc khai người ấy ra, có khi mai lại được tha, mà còn tác hợp cho ta với chàng.
Trang 110Phú bà: Thị Mầu!
Trang 111Thị Mầu: Dạ!
Trang 112Phú bà: Sao con ngơ ngẩn, ngẩn ngơ thế này Có hay không, khai thật tại đây Nhờ làng tha thứ tội danh tày đình.
Trang 113Thị Mầu: (cười) hi hí
Trang 114Lão làng: Đến nước này mà nó còn cười!
Trang 115Thị Mầu: Mẹ ơi! Dạ! Con dập đầu cúi lạy lão làng (hát) thưa cùng thân mẫu đôi lờiphân hoa Giờ xin thú thật ngọn nghành, dám đâu che dấu chuyện tình lâu nay.