Em c\362n nh? hay em d\343 qu\352n Em còn nhớ hay em ñã quên Sài Gòn hôm nay nghe "Em còn nhớ hay em ñã quên" lại nhớ một Sài Gòn của những ngày vừa cũ, cũ chưa ñủ lâu ñể quên, cũ vừa ñủ thao thiết nh[.]
Trang 1Em còn nhớ hay em ñã quên
Sài Gòn hôm nay nghe "Em còn nhớ hay em ñã quên" lại nhớ một Sài Gòn của những ngày vừa cũ, cũ chưa ñủ lâu ñể quên, cũ vừa ñủ thao thiết nhớ
Nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng Sài Gòn vẫn vậy, mưa mưa, nắng nắng bất ngờ, có khác gì ñâu, mà sao nhớ Có nắng nào nắng từ ngày cũ, nắng cùng nhau nheo mắt Có mưa nào mưa của nỗi nhớ, mưa nắm tay run rẩy mái hiên
Mà phố vẫn chưa kịp quen tên bàn chân
Nhớ ñèn ñường từng ñêm thao thức Sài Gòn có ñêm nào không thao thức? Sài Gòn thiếu ngủ, giấc ngủ cũng như một giấc nghỉ dài, lặng im mà chong mắt nhớ nhớ mà như không, nhớ nhẹ tênh mà vàng võ
Nhớ Sài Gòn những chiều lộng gió lá hát như mưa suốt con ñường ñi có không gian màu áo bay lên Sài Gòn có khi như một bài thơ bất ngờ lạc trong ñống hỗn ñộn, lãng mạn ở những nơi và những khi không ai hiểu Sài Gòn chật chội, có khi gió bất ngờ xuất hiện, bất ngờ xào xạc lá vàng, bay bay tà áo, chưa kịp bâng khuâng ñã vội tan
Nhớ món ăn quen, nhớ ly chè thơm Sài Gòn nhiều quán xá, quán xá là Sài Gòn, gặp nhau í ới ăn uống, bạn bè thân lòng vòng quán quen, chạm mặt bất ngờ chưa kịp thân ñã kịp chào nhau quen tiếng
Sài Gòn vẫn thế, lá vẫn xanh, nắng vẫn trong, dòng sông vẫn bất ngờ uốn quanh phố sau cơn mưa, em không ra ñi mà sao nhớ! Chắc tại Sài Gòn hôm nay nhiều gió
Phố bỗng là dòng sông uốn quanh
Hôm qua vừa nghe "Em còn nhớ hay em ñã quên", sáng mở mắt ra ñã bị bắt buộc nhớ X-(
Quên sao nổi, khi ñang thả hồn vơ vẩn theo vòm lá xanh, gió nhẹ, nắng vàng, xe ñang bon bon trên ñường bỗng nghe mát mát dưới chân Trời ơi, nước! Trời ơi, phố! Sao nước ñâu ra lênh láng vậy nè, thôi rồi thủy triều lên Có một dòng sông mới ra ñời
Nhớ cảm giác khi nghe "phố bỗng là dòng sông uốn quanh", cứ xuýt xoa sao mà hay và lãng mạn, thế mới ñặc biệt, thế mới Sài Gòn Tự nhủ mình là lãng mạn, mấy khi ñược trải qua khoảnh khắc giống như trong bài hát
Trang 2Lãng mạn ñầu tiên, phố là một dòng sông loáng bạc, xe vội vã ngược xuôi tung muôn ngàn tia nước vòng cung lóng lánh, giữa nắng Sài Gòn người bỗng nhiên mát rượi, mát rượi mà ai cũng nhăn nhó, càu nhàu: ướt hết rồi còn ñâu Lãng mạn bị dập cái ñùng!
Lãng mạn thứ hai, xe chết máy, em loay hoay giữa ñường mà ngỡ mình ñang thả hồn ñi lạc trên sông, cũng sóng vỗ ì oạp, xe chao dao, bồng bềnh như chiếc thuyền con con Lãng mạn bị kéo thô bạo về thực tế bằng tiếng léo nhéo: xê ra, tránh vào, làm kẹt ñường bao nhiêu người biết không?
Lãng mạn thứ ba, em xắn quần tới gối, tay xách giày bì bạch lội nước, lâu lắm rồi mới có cảm giác ñi chân ñất ngoài ñường như hồi trẻ con, nhón từng bước thận trọng, cảm giác ngồ ngộ, hay hay, tưởng như mình vẫn còn vô tư lắm, ngây
Trang 3thơ lắm Thằng nhóc cùng công ty ñẩy xe giúp ñột nhiên nói: "Coi chừng ñạp trúng kim tiêm là chết bỏ bà" Lãng mạn tiu nghỉu :~
Lãng mạn gì kì cục, Sài Gòn nhăn mặt, nhíu mày, càu nhàu, cấm cảu ñủ các kiểu Không bực mình sao ñược, ñồ ñạc ướt, xe chết máy, trễ giờ làm ðời không phải lúc nào cũng thơ như bài hát, nhưng mà thôi cứ cười ñi cho xuân