1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Thu gui linh muc Anmai

15 9 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 15
Dung lượng 126,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Thư gửi linh mục Anmai, Dòng Chúa Cứu Thế Thưa quý vị, theo khôn ngoan của thế gian, tốt nhất là Tâmlinhvaodoi chỉ cần chia sẻ những gì tích cực bằng cách truyền đạt những bài chia sẻ Lời Chúa, thông[.]

Trang 1

Thưa quý vị, theo khôn ngoan của thế gian, tốt nhất là Tâmlinhvaodoi chỉ cần chia sẻ những gì tích cực bằng cách truyền đạt những bài chia sẻ Lời Chúa, thông tin của các giáo phận gởi về cùng với những công cuộc bác ái xã hội Đây là những việc mà Tamlinhvaodoi theo đuổi gần 3 năm nay.

Còn những chuyện “tình trạng rối ren” thì nên để cho các Đấng Bản Quyền giải quyết Nhưng khổ nỗi, các Đấng Bản Quyền bận rộn quá đến nỗi không để ý gì tới chuyện vừa nhỏ nhắt vừa tế nhị này Nên đành để cho chìm xuồng

Thế thì những người thấp cổ bé miệng này biết kêu cầu tới ai?

Tamlinhvaodoi quả là lưỡng lự khi nhận được lời kêu cứu của khu họ An Hòa thuộc Giáo xứ an Lạc qua lá thơ của anh Nguyễn Tuấn Hoan Lúc đầu, chúng tôi đã tìm mọi cách hoãn binh suốt 2 tuần, hy vọng giáo xứ tìm được cách giải quyết ổn thỏa Nhưng không ngờ chuyện rối ren càng rối ren hơn Chúng tôi buộc lòng phải giúp đỡ những người chẳng còn biết nương nhờ vào ai nữa.

Đây là một việc chẳng đặng đừng, mong quý vị thông cảm cho nỗi khổ tâm này.

NGUYÊN NHÂN DẪN ĐẾN TÌNH TRẠNG HIỆN NAY CỦA GIÁO XỨ AN LẠC, THUỘC GIÁO HẠT CHÍ HOÀ.

Kính gửi quý vị Tâm Linh Vào Đời

Thưa quý vị,

Sau bài viết của tôi đăng trên Tâm Linh Vào Đời, có nhiều phản hồi đến tôi, có ý kiến khách quan chia sẻ với tôi và hiểu được cái tâm tư của tôi với những góp ý rất chân tình Nhưng cũng có những ý kiến không đồng ý việc đưa chuyện riêng của giáo xứ tôi lên truyền thông đại chúng, cũng một phần không hiểu được nguyên nhân nào đã dẫn đến chuyện không hay này, cũng vì những vị đó không nắm rõ, cũng không hiểu hết những gì tôi trình bày trong những bài viết đó Nay nhân Tâm Linh Vào Đời có ý muốn tôi trình bày

rõ hơn về nguyên nhân dẫn đến tình trạng rối ren của giáo xứ tôi, cũng để giải toả những

thắc mắc của nhiều người Biết rằng làm chuyện này lại mang tiếng kể tội cha xứ, nhưng

đó là quyền của độc giả, thâm tâm tôi không có ác ý gì

Trước hết tôi cũng xin nhận một khuyết điểm của tôi trong các bài viết trước, là khi trình bày vấn đề, do không kềm nén được những bức xúc, nên đã có những cách nói cũng như ngôn từ quá nặng, khiến người đọc khó chịu và hiểu sai cái thiện chí của tôi, xin quý

vị lượng thứ

I. NGUYÊN NHÂN SÂU XA

Giáo xứ An Lạc có 4 giáo họ lớn: Trị Sở - Giáo Lạc – Xuân An – và An Hoà Mỗi họ

có một vị trùm chánh với những cộng sự Từ năm 1995 cha Giuse Đoàn Văn Thịnh được toà TGM bổ nhiệm làm chánh xứ Giáo dân An Lạc xưa nay vốn hiền hoà, luôn quý trọng các linh mục, các đời cha xứ trước đây vẫn luôn có một tương quan tốt đẹp với giáo dân cũng như với các viên chức

Trang 2

Đến đời cha xứ Thịnh, vài năm đầu mọi sinh hoạt trong giáo xứ vẫn bình thường, nhưng càng về sau giáo dân và nhất là những viên chức cộng tác với cha Thịnh đều nhận

ra tính độc đoán và nóng nảy của cha xứ, mọi quyền hành tập trung vào tay ngài, không bao giờ cho ai có ý kiến gì

Rất nhiều phiên họp, khi viên chức nào giơ tay có ý kiến đều bị ngài gạt đi và nói:

“Ông, bà, chị làm được thì làm đi” Có khi còn đập bàn quát tháo, đây là thái độ rất

thường xảy ra khiến cho các viên chức chán ngán, mọi người càng lúc càng xa rời cha, có

đi họp cũng chỉ chiếu lệ, có một ghi nhận là hầu hết các viên chức, chỉ làm việc một khoá

là xin nghỉ dù tâm lý giáo dân ai cũng muốn có danh có phận trong giáo xứ Thậm chí có một vài vị làm chưa hết 1 khoá đã xin nghỉ

Tính độc đoán của ngài còn thể hiện qua những việc trang trí nhà thờ, tượng ảnh rối ren, chỗ nào cũng tượng, cung thánh cũng bài trí rất nhiều màu sắc Khuôn viên nhà thờ nhà xứ vốn nhỏ, nhưng xây cất 3,4 tượng đài lại thêm 14 chặng đàng thánh giá, và đủ loại các con thú không còn chỗ nào trống Nhiều bức tượng mang những kỷ niệm lâu đời của giáo dân, đùng một cái được thay bằng một tượng khác, gây bất bình cho nhiều người Trong việc xây nhà giáo lý, một đề nghị của cha phó trước đây chẳng những ngài không thèm nghe, mà từ đó, tương quan giữa 2 ngài đã rạn nứt mà cho đến hôm nay chưa hàn gắn được Một vấn đề làm giáo dân bức xúc nhất là cha thường xuyên từ chối đi kẻ liệt Ngay một viên chức đang tại chức bị đau nặng, thân nhân vào mời thì cha nói tôi bận lắm không

đi được, họ đành đi mời một cha Dòng Các bà đạo đức luôn than phiền cha chẳng ngồi toà bao giờ

Một chuyện gây bất bình nhất cho rất nhiều người trong gx là nhà “hài cốt” Sau khi xây xong cả hơn một năm, chỉ những gia đình nào đóng thêm 500 ngàn ( ngoài số đã đóng trước đây) thì hài cốt của thân nhân mới được đưa lên nhà mới, số còn lại cả hơn trăm hũ vẫn để lại trong gầm gác đàn, không hơn gì một kho chứa đồ vừa tối tăm, bụi bặm Đó là những hài cốt mà thân nhân vì nghèo, có nhà 2,3 hũ không đủ tiền đóng Trong những dịp

lễ, những gia đình phải lên nhà kho để viếng thân nhân cảm thấy tủi Gần đây vì dân kêu

ca quá, nên cha cho đưa lên nhà mới, nhưng để riêng một góc

Còn rất nhiều chuyện khác, xin tạm dừng để nói đến nguyên nhân gần đã gây ra tình trạng hiện nay

II NGUYÊN NHÂN GẦN.

Vào cuối tháng 5/2009 ông chánh trương đem một bản mẫu báo cáo về công tác Loan Báo Tin Mừng trao cho trùm chánh họ An Hoà bảo ông ghi lại rồi ký để nộp cho cha

xứ Ông trùm này nói, từ đầu khoá đến nay ( hơn 6 tháng) chưa hề họp để triển khai, thì lấy gì mà báo cáo Ông chánh trương nói cứ theo mẫu mà báo cáo chứ cần gì họp Lời qua tiếng lại, không ai chịu ai dẫn đến xích mích

Ngay sau đó, ngày 29-5-2009 giáo họ An Hoà đã họp cả giáo họ Biên bản phiên họp ghi lại những ý kiến các viên chức trong họ, đa số không đồng ý cách làm việc của ông chánh trương, thụ động và nói năng bừa bãi Ngoài tờ biên bản này giáo họ An Hoà còn làm một bản kiến nghị gửi ông chánh trương, yêu cầu ông phải có phương hướng làm việc nghiêm túc, họp hành đầy đủ, trong giáo xứ có công việc gì thì phải thông báo cho các giáo họ biết sớm để kịp chuẩn bị và nhất là xin ông khi phát biểu gì phải cân nhắc,

Trang 3

không nên nói năng tuỳ tiện và tỏ thái độ coi thường…Bản kiến nghị này được trao cho 4 trùm chánh của 4 họ đọc và đồng ký vào đó

Sau khi nhận được bản kiến nghị này, ông chánh trương đem vào trình cha xứ Sự việc bùng nổ từ việc này, cha xứ đùng đùng nổi giận, cho gọi các ông trùm đã ký trong bản kiến nghị này, không gọi ông trùm An Hoà Chẳng biết cha xứ quát mắng đe doạ thế nào,

cả 3 ông trùm Trị Sở, Giáo Lạc và Xuân An đều viết bản tự kiểm nhận là không đọc kỹ nội dung bản kiến nghị nên lỡ ký, xin cha tha thứ Lại còn đổ tội cho họ An Hoà xuyên tạc, có ông thì thề không có liên quan gì với họ An Hoà, và cả ba trùm chánh này viết chung một bản tự kiểm với 3 chữ ký và nội dung cũng như bản viết cá nhân Ngoài ra còn gọi cả 5 viên chức họ An Hoà vào tra hỏi khiến họ sợ hãi nói loanh quanh

Bước tiếp theo là cha sở lần lượt cho gọi mấy cựu chánh trương, cựu trùm và từng đoàn thể, từng ban vào nhưng rất kín đáo Sau những buổi họp riêng lẻ như thế, mỗi ban ngành, đoàn thể đều viết một bản nội dung hầu như giống nhau ( hiện tôi có tất cả các bản phôto) trước hết ca tụng cha xứ, sau nói giáo xứ phát triển lớn mạnh từ tinh thần đến vật chất, sinh hoạt sầm uất…cuối cùng là đổ cho giáo họ An Hoà là tay sai của Satan, chống đối cha, gây chia rẽ Một ông cựu trùm chánh họ An Hoà năm nay 73 tuổi, trước nay vẫn nhiệt tình phục vụ giáo xứ, tham gia nhiều hội đoàn, đời sống đạo đức, nhưng chỉ vì một lần đề nghị cha xứ phải xử dụng hết số tiền dân đóng góp cho người nghèo dịp tết nguyên đán, vì cha chỉ chi ra 1/2 số tiền thu góp, nên từ đó giữa ông và cha đã có một khoảng cách, lần này ông bị gán cho tội khích động dân làm phản

Tôi biết được sự việc xảy ra vì quen với anh Vũ Quang Hiệp, một tân tòng, mới tham gia việc giáo họ khoá này với chức vụ thư ký Anh tâm sự với tôi và than phiền bị cha xứ quát mắng đổ cho tội làm biên bản gian dối

Lúc đầu tôi chẳng muốn xen vào việc này, vì từ trước đến nay tôi rất ít qua lại với những người làm việc có chức vụ trong giáo xứ Cho đến lúc này tôi cũng chỉ biết và qua lại với anh Hiệp thôi Cách nay gần 2 năm, tôi đã viết lá thư góp ý với cha xứ, ngài không đón nhận mà còn tổ chức nhiều phiên họp để tìm cách hại tôi, như cho người viết thư chửi bới, lăng mạ hạ nhục tôi, phô tô nhiều bản phân phát ngay trong buổi họp gần 100 người trong hội trường giáo xứ Thậm chí xúi một viên chức trẻ tuổi tìm cách đấm vào mặt tôi, nay anh này không được ngài dùng nữa nên mới nói ra Từ đó tôi hoàn toàn không để ý gì đến mọi sinh hoạt trong giáo xứ

Nay thấy sự việc quá bất công, mình nắm trong tay tất cả các thư từ biên bản, kiến nghị, đọc lên thấy buồn chán, lúc đầu chỉ muốn viết cho anh bạn thư ký Hiệp, sau càng lúc càng thấy tệ, những người làm bậy càng lúc càng sa lầy, đành phải cho dư luận biết Đây không phải là cách hoàn hảo, nhưng chẳng biết làm gì hơn Tôi còn được biết giáo họ An Hoà đã cùng nhau qua cha Nghiệp, nghe đâu cha này phụ trách về linh mục trong giáo hạt, nhưng cha Nghiệp tiếp bằng thái độ quan liêu hống hách, sau đó hỏi vặn từng người và đều cho họ là sai, phải nghe lời cha xứ Họ biết trước kết quả như vậy nên chẳng ngạc nhiên, sau đó họ đã tìm cách lên gặp Đức Hồng Y, tuy không gặp trực tiếp nhưng họ cũng yên tâm vì tất cả các bản kiến nghị và chứng từ đã đến tay ĐHY Cuối cùng ra sao thì còn chờ xem Khi biết giáo họ đã lên TTGM, cha xứ đang có một kế hoạch khác để đối phó

Trang 4

Có một chuyện rất kỳ quặc là sau khi xảy ra sự việc bất đồng giữa họ An Hoà và cha

xứ, họ đã đi Vũng Tàu theo chương trình đã định trước, họ mời cha phó đi chơi, khi về cha phó đã bị cha xứ mắng trước mặt người khác trong một phiên họp rằng cha có biết tôi và

họ An Hoà đang xích mích không, tại sao cha còn đi chơi với họ Điều đó cho thấy cha xứ hơi quá đáng

Cũng xin nói thêm là Hội Đồng Mục Vụ gồm chánh trương và các chức vụ còn lại hoàn toàn do cha xứ chỉ định không qua bầu bán, vì thế ông chánh trương là người rất nhu nhược, không kinh nghiệm, chính ông tuyên bố, tôi chỉ biết cha bảo gì thì làm chứ có biết

gì đâu Vì không phục ông, nên các ông trùm chánh các họ mới ký vào biên bản kiến nghị nói trên, chứ chẳng phải sơ ý không đọc kỹ

Còn rất nhiều chuyện tôi không thể nêu ra hết Tôi nói ra cho quý vị thấy những nhược điểm, những bất hợp lý trong mọi góc cạnh của giáo xứ tôi Giữa tôi và cha xứ Đoàn Văn Thịnh không hề xảy ra việc gì khiến tôi thù ghét cha Thịnh trước khi viết lá thư góp ý cách nay gần 2 năm, và cả sau khi viết lá thư đến nay tôi chẳng nghĩ đến chuyện viết thư hay nhắc đến cha Thịnh

Nguyên nhân dẫn đến tình trạng hôm nay chung quy là như thế, dĩ nhiên nó còn có nhiều yếu tố khác không kém quan trọng

Xin chào quý vị

Phê-rô Nguyễn Tuấn Hoan

Thư gửi linh mục Anmai, Dòng Chúa Cứu Thế

An Lạc ngày 30-6-2009 Thưa cha,

Sáng nay tôi có đọc bài viết của cha : “Người phụ nữ ngoại tình thời hiện đại” , dù

cha không nêu danh tánh những nhân vật và giáo xứ, tôi vẫn ngầm hiểu là cha muốn nói gì

và nói về ai Tôi muốn gửi đến cha vài nhận xét về bài viết Nếu thật sự giáo xứ mà cha muốn nói và người cha muốn “dạy dỗ” chỉ là trùng hợp thì xin cha thông cảm bỏ qua Bài viết của tôi chỉ mang tính cách chia sẻ, không hề có tính cách bút chiến hoặc biện minh Chúng ta cần tôn trọng sự thật, và sự thật không dựa trên số đông hoặc sức mạnh của quyền hành, chức tước

“Giáo xứ lộn xộn” mà cha muốn nói là giáo xứ An Lạc mà cha sở đang phụ trách là

linh mục Giu-se Đoàn Văn Thịnh Còn tôi là một giáo dân tầm thường, không có một chức

vụ gì trong giáo xứ, chẳng theo một phe phái nào, nhưng không thể bàng quan trước những sự việc đã và đang diễn ra trong giáo xứ Những việc tôi đã làm chắc hẳn có những sai sót và gây khó chịu cho những vị hữu trách, nhưng không hề có ý xấu, đọc một bài viết, cần thấy được cái thật ẩn dưới những kiểu nói, kiểu diễn tả

Trang 5

Thưa cha, trong lời mở đầu cha thanh minh rằng “ Không phải bênh đỡ hay bao che

cha xứ, cũng chẳng phải nịnh ngài Nhưng, thử nghĩ xem, là phận của một con người, cha

xứ ấy làm sao cư xử hài lòng con chiên được ? Chúa ban cho mỗi người một tính thì sao đây ? Người thì nóng, người thì lạnh, người thì cứng ngắc, người thì mềm dẻo Đâu phải

ai cũng như ai.”( Xin phép cha khi trích lại những câu cha viết tôi viết lại những từ sai lỗi chính tả, nhưng vẫn giữ nguyên văn) Cha nói lời này thừa thãi, nhưng người viết văn

thường xử dụng những chi tiết như vậy để làm cho bài của mình dài ra, cũng rất thông cảm với cha Cha nịnh ngài để làm gì, có quyền hành gì mà bao che, điều đó ai chẳng hiểu Có

ai dám mơ ước một cha xứ luôn làm hài lòng con chiên đâu? Ai chẳng biết mỗi người mỗi tính Một người có suy nghĩ trưởng thành chỉ mong linh mục sống được 50% những gì mà trong sách vở, văn kiện nêu ra Và trong giáo xứ cũng chỉ cần 50% giáo dân biết cộng tác chân thành với cha sở Một giáo xứ như thế là lý tưởng lắm rồi Có một điều cha nêu ra tôi không đồng ý lắm, “Chúa ban cho mỗi người mỗi tính”, vẫn biết khi lãnh nhận chức linh mục, con người ấy vẫn mang tất cả những dấu vết của con người đã bị tội nguyên tổ làm

hư hại, nhưng nếu không cố gắng lợi dụng ơn Chúa để cởi bỏ con người cũ với nếp sống

xưa, mặc lấy con người mới để sống công chính (Ep 4,22-24) thì linh mục có hơn gì giáo

dân Giáo dân không đòi hỏi một linh mục siêu nhân, nhưng mong muốn một linh mục phải có cái hơn người, hơn ở đây là đạo đức hơn, quảng đại hơn, thành thật hơn, biết tha thứ hơn Chứ nếu chỉ bằng hoặc kém thì giảng dạy làm sao, bởi vì “bạn chỉ biết dạy người

khác, mà lại không dạy chính mình” (Rm 2,21tt) Nếu bảo Chúa ban cho sao cứ giữ

nguyên như vậy, thì các cha làm sao khuyên bảo giáo dân phải sửa mình, phải đổi tính đổi nết, phải phục thiện Thật cái sự đời nghĩ cũng chua chát, cha làm điều sai quấy là tại con người yếu đuối, là tại bản tính Chúa ban; còn giáo dân làm sai là vì lòng dạ gian ác, là đạo

đức giả, không chịu hối cải, cứ “tính nào tật ấy”.

Cha khẳng định là không ở trong hoàn cảnh của cha xứ, cũng chẳng ở trong hoàn cảnh của con chiên, thế nhưng cha lại có những lời rất xác quyết và luôn ngầm kết tội

người giáo dân Cha quả quyết là thà về trại phong, trại cùi, sida còn hơn về giáo xứ như

giáo xứ An Lạc

Cha coi giáo xứ của tôi không bằng trại phong trại cùi ư! Như thế là xúc phạm đấy, không phải chỉ là xúc phạm với giáo dân An Lạc, mà xúc phạm đến cả anh chị em trong các trại cùi trại phong Cha đến với họ chỉ vì không muốn ở một giáo xứ lộn xộn, chọn chỗ yên hàn, chứ chẳng phải vì yêu thương họ Nhưng cha đừng tưởng dễ, không phải ai muốn phục vụ trong những nơi đó là được đâu, đó là một ơn gọi đặc biệt đấy, một đặc sủng đấy cha ạ ! Nếu một linh mục tha thiết với Hội Thánh, một linh mục có bản lãnh và đầy lòng đạo đức sẽ chẳng sợ gì khi được bề trên cử đến một giáo xứ lộn xộn Một linh mục không tìm lợi ích cho riêng mình, và luôn vững tin rằng với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết (x Pl 2,4; 4,13) thì đi đến đâu chẳng được.

Việc đưa những thông tin lên đại chúng, vẫn biết lợi bất cập hại, nhưng nếu cứ để nó

âm ỉ mãi, người muốn nói thì không được nói hoặc không dám nói, vì người có chức có

quyền vẫn luôn luôn là đúng, có đi đến đâu thì phần thiệt thòi vẫn là giới thấp cổ bé

miệng Người giáo dân chỉ được lên tiếng theo “lề phải”, phải lễ phép Các cha có làm gì sai đã có Chúa, giáo dân chỉ biết cầu nguyện thôi Còn muốn góp gì thì góp trừ “góp ý” Giáo dân càng biết vâng lời, chịu đựng, mới là giáo dân “ trưởng thành”!!! Mình chẳng nói ra thì những anh chị em trong tôn giáo bạn hoặc người ngoài cũng dư biết, nói

Trang 6

thật với cha Anmai, người ngoài còn biết nhiều hơn mình tưởng đấy cha ạ! Mà còn biết những chuyện to lớn hơn là chuyện lộn xộn trong giáo xứ Tôi không hề thấy vui khi phải nói lên sự thật về giáo xứ tôi, tôi không oán ghét cha xứ tôi, tôi chỉ muốn cha xứ tôi thấy ngài đang đi trệch hướng Cách làm của tôi chắc chắn không phải là cách hoàn hảo, nhưng

không hề mang tính cách gian ác, ghen tuông, loại trừ như cha nói.

Cha Anmai viết: “Ngày còn bé, mẹ tôi dạy rằng : “Con đừng bao giờ ngậm máu phun người, vì chưa chắc con phun trúng người ta nhưng miệng con bẩn rồi đó !” Tôi

không biết còn bé là bao nhiêu tuổi, nhưng một bà mẹ khôn ngoan không bao giờ gieo vào đầu một đứa bé cái tư tưởng kinh khủng đó Câu này chỉ trong dân gian dùng khi đấu đá với nhau một sống một còn Bà mẹ khôn ngoan chỉ dạy con những điều tích cực, biết thương người nghèo, biết lễ phép với người trên, biết nói thật Chuyện lộn xộn trong giáo

xứ chẳng khác gì trong gia đình, vợ chồng những lúc cơm không lành canh không ngọt, to tiếng với nhau, ai cũng muốn dành phần thắng phần phải, hàng xóm láng giềng biết cả, người có tâm địa xấu chỉ biết châm dầu vào lửa Còn người tốt bụng sẽ có những lời khuyên khôn khéo để vợ chồng họ dừng lại Cái khó là làm sao cho cả hai biết tôn trọng nhau, thấy được cái sai của mình Dĩ nhiên so sánh này không tuyệt đối, vì vợ chồng tương quan bình đẳng, còn cha xứ và con chiên có khoảng cách quá lớn

Tôi lưu ý đến một câu của cha viết: “Mình cầu xin sao cho giáo xứ của mình có

những con chiên ngoan thật chứ không phải ngoan giả Những con chiên ngoan giả thì bề ngoài có vẻ rất đạo đức, rất sốt sắng, rất am hiểu Thánh Kinh nhưng bên trong là cả một tấm lòng gian ác, cả một tấm lòng loại trừ người khác”

Xin hỏi cha, cha lấy tiêu chuẩn nào để đánh giá con chiên là ngoan thật hay ngoan

giả

Nếu theo tiêu chuẩn của cha thì hễ thấy người nào “có dáng vẻ đạo đức, sốt sắng, rất

am hiểu Kinh Thánh” thì mình có thể kết luận rằng “người này là cả một tấm lòng gian ác…” ư?

Thế thì, mọi người phải tỏ ra thiếu đạo đức, phải bê trễ một chút và bớt học Kinh Thánh đi, càng ít thuộc càng tốt phải không ạ! Sở dĩ những bài viết của tôi có trích dẫn những câu Kinh Thánh không phải để khoe khoang, giáo dân chúng tôi làm sao dám múa rìu qua mắt thợ, chẳng qua tôi thấy mình hèn kém, văn chương chữ nghĩa giới hạn, chỉ muốn dựa vào Lời Chúa để nói lên tâm tình của mình Nếu việc làm ấy có ý đồ xấu, không đẹp lòng Chúa thì lương tâm tôi sẽ bị Chúa phán xét, không phải nhọc lòng cha phải lên tiếng như vậy Việc học Lời Chúa mà bị một linh mục châm biếm như thế thì ai dám học nữa!

Những bài viết của tôi không hề mang tính kết án ai, cho nên câu chuyện trong Ga 8,1-10 (Người phụ nữ ngoại tình) không thể áp dụng trong trường hợp này; cha xứ của tôi chỉ do ngài quá coi trọng cái tôi của mình, không có những cố vấn tốt và khôn ngoan, mới phát sinh những sai lầm Cha không thể so sánh ngài với người phụ nữ ngoại tình được Người phụ nữ cô thế cô thân, sống trong bùn nhơ, cuộc đời rách nát, làm sao cha lại ví với cha xứ của tôi Bản thân tôi, khi trao đổi với một vị linh mục dòng Tên, ngài hiểu tôi, phân tích cái hay cái dở trong cách làm của tôi, ngài nói cách làm chứ không bảo tôi nói sai, vu khống, vì tất cả điều tôi nói đều là sự kiện có thật, hơn nữa tôi không bao giờ dám nói những chuyện liên quan đến đời tư của bất kỳ người nào, vì đời tư của tôi cũng đầy khuyết

Trang 7

điểm Tôi cảm phục ngài và hứa sẽ cân nhắc hơn Ước chi các linh mục có cái cung cách của vị linh mục dòng Tên này Tôi nói với ngài rằng chẳng có ai chống đối các linh mục… Việc tôi làm, là chỉ muốn đưa ra những cái sai, cái vô lý trong cách xử sự của cha

xứ tôi Biết rằng mình cô thế cô thân, chẳng hề có phe nhóm nào, nhưng thấy những bất công mà làm ngơ, thấy những sai trái mà không nói thì trái với lương tâm Tôi chẳng biết

làm thế là can đảm hay dại dột, vì chẳng biết lúc nào sẽ bị những người được gọi là “con chiên ngoan thật” nhân danh lòng kính trọng các linh mục thanh toán Không chỉ có bài viết của cha Anmai, mà sau lưng còn biết bao nhiêu lời kết tội của các chủ chiên , thậm chí

còn dùng cả toà giảng, nơi đáng lẽ chỉ để phân phát lương thực Lời Chúa, nơi giáo dục đức tin cho dân Chúa, nơi làm cho mọi người liên kết nên một, phá tan những nghi ngờ chia rẽ Thì có cha lợi dụng nơi đó nói xiên nói xỏ, nói xa nói gần Thật ra, người mà bị gán cho tội chống đối các linh mục, chuyên nói xấu các linh mục, thậm chí ghét cay ghét đắng các linh mục, nếu đúng như thế thì phải thật lòng mà nói người đó chẳng phải là một ki-tô hữu, chẳng có đức tin đâu và dĩ nhiên đời nào họ đến nhà thờ để nghe các cha mắng họ Có linh mục cứ gào lên rằng các ông cứ việc chống đối, vì bất kỳ các ông chống đối thế nào đi nữa, chúng tôi vẫn mãi mãi là linh mục! Thật tức cười với kiểu lý sự như thế Nếu cứ bị chống đối là linh mục không còn là linh mục nữa, thì chắc bây giờ chẳng còn một linh mục nào nữa Thế mà ngay cả linh mục hồi tục, lập gia đình thì chức thánh vẫn còn kia mà! Trong khoa tâm lý, người ta gọi đó là chứng hoang tưởng, nhìn khuôn mặt nào hơi khác, khó ưa thì lại nghĩ: có thể tên này chống đối các linh mục Người giáo dân không quá tệ như vậy đâu Họ rất cần linh mục, họ rất quý linh mục Có giây phút nào cảm động cho bằng lúc quỳ trước một linh mục để lãnh ơn tha thứ, có giây phút nào thấy linh mục cao quý và cần thiết cho bằng giây phút trong toà giải tội Ấy thế mà trở về đời thường, những gương mù gương xấu đầy rẫy khiến cho người giáo dân cảm thấy lấn cấn Các linh mục chỉ cần suy nghĩ nhiều về cái hình ảnh tôi nêu ra, không phải để kiêu hãnh mà để nhận ra mình phải sống thế nào để xứng đáng với cái đức tin chân thành của người tín hữu Linh mục phải thế nào thì người giáo dân mới góp ý chứ, và đã dùng những cách làm như thế nào khiến họ phải nhờ đến phương tiện truyền thông chứ Vậy ai là người phụ nữ ngoại tình nhỉ?

Cần phải tìm hiểu cho rõ ngọn ngành, để tìm cách giải quyết cho thấu tình đạt lý, chứ không phải hễ cứ thấy giáo dân có những ý kiến hoặc lời nói nặng một chút về linh mục là lên tiếng nói mỉa nói mai, coi giáo dân là gian ác, ghép cho cái tội chống đối, muốn loại trừ người khác Bài viết của cha Anmai không mang tính giáo dục, không cảm hoá lòng

người, bài viết như thể muốn khơi lên sự phẫn nộ Nếu không bình tĩnh, người đọc có

thể có những lời xúc phạm và tình trạng càng tệ hơn

Trong bài viết về giáo xứ An Lạc, tôi đã nói lên ước mong nên dừng cuộc chơi

không hay ho gì này, tôi cũng còn nhiều việc phải làm cho gia đình, tôi không dư thì giờ

để theo đuổi những việc vô bổ này, tôi hứa với vị linh mục mà tôi rất quý mến và tin tưởng

đã chia sẻ với tôi, là sẽ không viết gì về cha Thịnh nữa, những gì phải nói tôi đã nói Nhưng nếu có những bài viết bài giảng thiếu công bằng, chỉ nghiêng một phía thì tôi buộc phải có những nhận xét công bằng

Mặc cho ai bảo tôi là con chiên ngoan giả hay là thứ gì đi nữa, tôi cũng mạnh dạn nói

lên mong ước của mình, trong Năm thánh linh mục, mọi người nên đào sâu về vai trò và đời sống linh mục Làm sao để đặt vào đúng nơi đúng chỗ lòng kính trọng các linh mục,

Trang 8

đừng nên coi rẻ mà càng không nên thần thánh hoá đến mức mù quáng Phải nhìn nhận sự cao quý và cần thiết của linh mục, nhưng không thể nhân nhượng với cách sống tục hoá của một số linh mục

Trong suốt 2 tuần lễ từ tuần XXIV đến XXV bài đọc 2 Giờ Kinh Sách, những bài giảng của Thánh Giám mục Âu-tinh đã mạnh mẽ khiển trách những mục tử xấu, bỏ bê đoàn chiên, chạy theo những thói hư thế tục Các cha hẳn biết rõ hơn tôi, xin đừng cho là

tôi đánh trống qua cửa nhà sấm Ai dám bảo thời đại chúng ta đang sống không hề có mục

tử xấu như thời thánh Âu-tinh

Thưa cha Anmai,

Như trên tôi đã nói, nếu bài viết của cha chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên chứ cha không

có ý nói đến xứ An Lạc và người cha muốn “dạy dỗ” là tôi hoặc anh em nào của xứ đạo tôi, thì xin cha thông cảm bỏ qua Nhưng với nội dung bài viết, thì dù chỉ là một giáo xứ trong tưởng tượng của cha, tôi cũng muốn chia sẻ những nhận định trên đây với cha Một giáo dân mà viết như vậy cũng đã không thể chấp nhận, huống hồ lại là một linh mục Chẳng lẽ cha không có cách nào tốt hơn để bày tỏ cái nỗi buồn của một mục tử khi thấy một giáo xứ đang có nguy cơ phân rã Ơn gọi của Dòng Chúa Cứu Thế là đến với người

nghèo khổ, bơ vơ, cô thế cô thân, luôn tranh đấu cho công lý và sự thật

Vậy cha biết được bao nhiêu sự thật về cái giáo xứ lộn xộn kia, cha biết được bao nhiêu về tính tình và cách xử sự của cha xứ đó, mà cha có những lời lên án nặng nề với những từ ngữ thậm tệ như thế Không bênh cha xứ một câu nào, nhưng toàn những lời nói

nhục mạ mỉa mai giáo dân, ngầm ví họ như con vật Phải chăng bài viết này là hoa quả đầu mùa của cha Anmai trong năm thánh linh mục này.

Bổn phận gia đình không cho phép tôi mất nhiều giờ hơn, xin phép cha dừng tại đây Những điều tôi chia sẻ chẳng làm cha hài lòng đâu, nhưng tôi không thể không nói vì thấy tầm tác hại không nhỏ, giáo dân làm sai thiệt hại một, linh mục làm sai thiệt hại mười, cha nên cân nhắc kỹ và viết làm sao để đem lại sự hiệp nhất và bình an Nếu một bài giảng của cha trong thánh lễ mà cũng theo cách nhìn nhận và diễn tả như bài viết này, thì câu chúc

cuối lễ “chúc anh chị em ra đi bình an” thật là vô nghĩa

Chào cha

Phê-rô Nguyễn Tuấn Hoan prhoanal@yahoo.com.vn

Nhận định của Tamlinhvaodoi về bài viết của An Mai

“NGƯỜI PHỤ NỮ NGOẠI TÌNH” THỜI HIỆN ĐẠI”

Trang 9

(Chữ in nghiêng màu tím là nguyên văn của An Mai

Còn nhận đinh của Tamlinhvaodoi mang chữ xanh)

Đáng tiếc thay là con người vẫn hành xử theo cảm tính, theo sở thích của mình chứ không theo cách của Chúa Giêsu, theo cách của Tin mừng

Xin An Mai vui lòng lần giở lại Kinh Thánh để hành sử theo cách của Chúa Giêsu Trong Phúc Âm theo thánh Matthêu, chương 23 từ câu 13 tới 29 Đức Giêsu đã phải lớn tiếng chửi thẳng vào mặt họ: “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu

giả hình”!! tới 8 lần liên tục.

An Mai biết rồi đấy các Kinh sư, Pharisêu thời đó con uy tín hơn các tư tế nhiều Thế

mà không biết tại sao Chúa Giêsu không hiền từ nhỉ? Chúa Giêsu đã công khí chửi thẳng vào mặt họ ngay nơi công cộng có khối kẻ ngoại nghe thấy một tràng những lời lăng mạ nặng nề như sấm sét

Anh Nguyễn Tuấn Hoan còn hiền hơn Chúa Giêsu nhiều!!!!!

Và cũng thử hỏi có vị linh mục nào “vừa mắt” với anh em trong cộng đoàn tu của mình không ?

Đây không phải là chuyện “vừa mắt” hay không vừa mắt Bất cứ cha xứ nào cũng được một số người ưa và một số người không thích Đó là chuyện tự nhiên Chúa Giêsu ngày xưa cũng vậy một số người đi theo, một số người chống đối Chúa Giêsu ngày xưa đã mang ánh sáng vào trần gian khiến cho những việc làm tối tăm của những kẻ chống đối bị bại lộ, uy tín của họ bị mất, họ phải tìm cách loại trừ

Sự kiện này khác xa chuyện của Giáo xứ An Lạc, An Mai không nên đem râu ông

nọ cắm cằm bà kia được Giới chuyên môn người ta gọi là SO SÁNH KHẬP KHỄNH, GƯỢNG ÉP

Lý do: giáo dân không có một uy quyền gì để loại trừ cha xứ mà họ chỉ gởi kiến nghị

và kiến nghị

Tạ ơn Chúa, mình ở xứ nhưng may qúa ! Giáo dân chưa “xử” mình theo kiểu “giáo

xứ lộn xộn” kia

“Cha xứ kia” thử coi dân như cỏ rác, thử thích làm ông tướng coi dân như đầy tớ thử làm những chuyện trái tai gai mắt xem, thử tìm cách loại trừ những kẻ không hợp ý mình xem.!!!!

Giả như mình mà được gửi về “giáo xứ lộn xộn” nào đó thì thà rằng mình xin đi lo cho bệnh nhân aids, phong … chứ ở kiểu này cũng mệt

Nói nghe có vẻ hợp lý nhưng chắc chắn có một điều theo quy luật của muôn đời:

“Thượng bất chánh hạ tắc loạn” Bề trên là chủ chăn coi chiên như cỏ rác thì chắc chắn

Trang 10

chiên sẽ phản ứng Vì thế muốn tìm lại được bình yên thì trước hết phải giải quyết nguyên nhân gây ra

Giáo dân Việt nam mình vốn nổi tiếng là chịu đựng nhất thế giới Vì thế nếu có chuyện

“lộn xộn” xẩy ra thì đó là hậu quả tất nhiên của “nước tràn bờ” Dân không thể câm lặng

để chủ chiên muốn làm gì thì làm Nguyên nhân sâu xa này đã ngấm ngầm lớn lên theo năm tháng cho tới một lúc chắc chắn sẽ trở thành “Chuyện lộn xộn” không thể khác

“Cách hành xử của bổn đạo với Cha xứ là vậy sao ?”,

“Sao người ta bảo sống bác ái yêu thương mà người ta hành xử như vậy sao ?”.

Lẽ ra câu này phài dành cho cha xứ mới đúng hơn nhiều Bởi vì cha xứ mới có đầy đủ

uy thế để tự tung tự tác Giáo dân chỉ hành xử theo kiểu “có điều kiện” Cha xứ như thế

nào người ta mới hành xử như vậy?

Tại sao hơn hai trăm giáo xứ mà chỉ có một ít giáo xứ hành xử như thế Như đã từng xảy ra ở một vài giáo xứ rõ ràng là Phải có điều kiện: cha xứ đã vượt quá mức giới hạn chịu đựng của Giáo dân

May mắn thay!! trong hơn hai trăm linh mục chính xứ trong Giáo Phận, chỉ có một vài

linh mục rơi vào trường hợp này mà thôi Đó là: cha xứ đã vượt quá mức giới hạn chịu đựng của Giáo dân.

Vì vậy, lẽ ra câu này phài dành cho cha xứ mới hợp lý hơn nhiều

“Cách hành xử của Cha xứ với bổn đạo là vậy sao ?”,

“Sao Cha xứ dạy giáo dân sống bác ái yêu thương mà Cha xứ hành xử như vậy sao?”

Chuyện Cha xứ có làm gì đi chăng nữa thì ta còn tin có Chúa, Chúa có cách của Chúa chứ còn nếu ta làm như vậy chẳng khác nào ta đẩy Chúa ra khỏi đời ta và ta đã làm hoen ố hình ảnh của Chúa.

Thật là lạ lùng!!

Một giáo dân trong tình trạng rối thì không được rước lễ - dù cho phép đi lễ Cho chừa tật rối!!!

Trong khi Linh mục thì được đặc ân một cách rất đặc biệt Cách đây mấy tháng,

Tamlinhvadoi nhận được lá thơ kêu cứu của một cô gái đã bị một linh mục ân nhân cho ở nhờ tại nhà xứ, cưỡng hiếp như con vật để thỏa mãn thú tình của mình Thậm chí ngay trước khi ra dâng Thánh Lễ còn “chơi một cú cho đã”!!! Ngay sau đó, cứ thoải mái Đọc Lời Truyền phép, Chịu Lễ đều đều Tamlinhvaodoi còn lưu trữ đầy đủ tài liệu miêu tả chi tiết để khi nào chẳng đặng đừng mới công khai trên mạng

Ấy thế mà các linh mục vẫn lớn tiếng dạy Giáo dân: Chuyện Cha xứ có làm gì đi chăng nữa giáo dân vẫn phải cúi đầu tôn phục kính trọng Chuyện Cha xứ có làm gì đi chăng nữa thì ta còn tin có Chúa, Chúa có cách của Chúa.!!!

Ngày đăng: 18/04/2022, 08:08

w