1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

bm 15-4-2014 33

96 5 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Vietnam 1968
Tác giả Chu Trầm Nguyễn Minh
Trường học Saigon
Năm xuất bản 1968
Thành phố Saigon
Định dạng
Số trang 96
Dung lượng 390,59 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Microsoft Word Vietnam 2 ok doc VietnamVietnamVietnamVietnam 1968196819681968 CHU TRCHU TRCHU TRCHU TRẦM NGUYÊN MINHM NGUYÊN MINHM NGUYÊN MINHM NGUYÊN MINH (1940 2014) chu tram nguyen minh – saigon 19[.]

Trang 3

Ngẫm mình m mình m mình

Đời ta như viên đá

Lăn theo triền dốc cao

Nỗi âm thầm khủng khiếp

Hụt hơi mất phương nào

Đời ta như nhánh khô

Trong mùa đông rã mục

Đợi hoài phút hồi sinh

Trang 4

Trên hoang m

Trên hoang mạc ñi c ñi c ñiêu linh êu linh êu linh

gởi anh Chu Trầm Nguyên Minh

ngọn sóng lênh đênh

đặng châu long

Có một thời nào đó, mới đây, từng lớp thế

hệ nối nhau vào cuộc lửa binh như một

định mệnh khổn hạnh Họ bước đi, dấn

bước lên đường giữa những dấu hỏi lớn về

nguyên do cuộc chiến tranh dai dẳng mà

câu trả lời còn lơ lững mịt mù suốt nhiều

thế hệ sau Chiến tranh như một ngọn lửa

đến từ hỏa ngục, đốt tan chảy mọi thân

phận và hoài bão mọi người

Trưa òa trên ngón tay

Từng nỗi nhớ rã rời

Khoảng sầu ray trước mặt

Khoảng buồn kín sau lưng

Ta nhìn ta hoảng hốt

Biết chẳng thế nào hơn

Trang 5

Ôi mặt trời lửa đỏ

Cháy trên cõi sống ta

25 năm trời đó

Chưa vui được một lần

25 năm trời đó

Chưa sống được một ngày

(Chu trầm nguyên minh, Chim ca và mặt trời)

Chim ca ư ? Chim nào tung nổi lời ca vui

giữa cháy bỏng mặt trời lửa đạn Chim chỉ

đang kêu lên những tiếng bi thống cho thân

phận bị định sẵn trong trò chơi chiến tranh

của những kẻ giấu mặt Người ngồi ôm

mặt khóc sướt mướt cho tuổi xuân tàn rụi,

bất lực khôn cùng

Mùa xuân em nằm xuống

Mùa xuân mẹ không còn

Trang 6

Chìm thân trong cuộc chiến, nhìn quanh

đời cũng đành hanh tơi tả như ta Trong

khốn cùng, tất cả những bức tranh đa sắc

phô bày ra trước mắt người trong cuộc như

khơi gợi từng vết chém sâu vào thân phận

con người

Một ngày về thành phố

Thấy bích chương biểu ngữ

Thấy đả đảo, hoan hô

Thấy thủ hòa, khai chiến

Thấy lừa gạt bịp bợm

Thầy thằng bụng phệ đánh giặc bằng mồm

Thấy đứa vỗ ngực xưng hùng

Thấy cách mạng salon

Thấy buôn xương bán máu

Thấy người già ăn xin

Thấy con gái làm điếm

Thấy trẻ thơ dắt mối

Thấy cha bán con

Thấy chồng bán vợ

Trang 7

Thấy anh bán em

Thấy thầy bán trò

Thấy…thấy….thấy…

ôi một ngày về

một ngày hy vọng tan hoang.

(Chu trầm nguyên minh, Một ngày về thành phố)

Có người cho rằng chiến tranh ngẫu nhiên

như một tai nạn giao thông Có thể có các

điều kiện, tình huống giống như là sắp xảy

ra chiến tranh nhưng người ta không thể

tiên đoán được thời gian và địa điểm xảy ra

chiến tranh Các nhà xã hội cho rằng sự bắt

đầu của các cuộc chiến tranh là do một số

nhà lãnh đạo đưa ra, đó không phải là tai

nạn thuần túy Vẫn còn có những bất đồng

nhưng thực sự rất khó khăn trong việc xây

dựng một tiên đoán về chiến tranh

Khôi hài chưa? Trong khi các nhà thì tranh

Trang 8

luận, còn chiến tranh vẫn hàng ngày gieo

rắc kinh hoàng khắp hẽm hốc trên quả đất

này Người dân bị cuốn theo cỗ máy, còn

người khơi nguồn ngồi kể lể đạo đức, công

lao Máu xương nào của ai vẫn ngày đêm

tuôn chảy?

Trong tận cùng khốn khó

Trên vết cháy da vàng

Hỡi bạn bè ta

Làm sao tụi mày biết được

Sống bây giờ là một bất hạnh cô đơn

(Chu trầm nguyên minh, Việt nam 1968)

Tuyên ngôn là vũ khí duy nhất của những

thân phận người ngột ngạt giữa khói lửa

chiến chinh có được Từ lòng cuộc chiến

họ đã lên tiếng thay cho thân phận những

người bình thường Chiến tranh chỉ là trò

chơi nhàm chán của những thế quyền đang

khoe nhau uy lực Và những con kên kên,

Trang 9

con quạ đen của tai họa đang chực chờ

phút giây cuối tàn hơi của con người để

thổi lên bài ca chiến thắng Trên những xác

người lũ chim săn thịt thối sẽ nhảy múa

liên hoan Và sẽ qua đi từng thân phận con

người, tuổi trẻ đứng xếp hàng chờ nhận thẻ

bài định phận, khởi đầu cho hành trình dấn

vào biển lửa tinh ma

Con quạ đen đứng trên đời sống trôi

Hai con mắt mở to lạ lùng

Nhìn trò chơi con người đang diễn

Đang hò hét trên cánh đồng

Con quạ đen đứng trên đống xương

Móng sắt-Điêu linh-Và máu

Bà mẹ mất đứa con, trẻ thơ mất nụ cười Những người ra đi nằm xuống không còn

(Chu trầm nguyên minh, Nước mắt quê hương)

Không còn những ước mơ khát vọng, chỉ

còn lại quanh mọi người đổ nát, rã rời, đau

thương, tan nát Nghiến răng, căng mắt

bước, lầm lũi bước giữa ầm vang bom đạn,

tương lai nào cho tôi, cho bạn trong hành

Trang 10

trình dằng dặc lê thê khi ta chỉ có nhiệm vụ

bước tới cực cùng vực sâu vô định của

cuộc chiến này

Tay gươm tay súng reo buồn

Sau lưng nhìn lại phố phường mất tăm

Căn phần mình đó hay chăng

Nhập trò chơi mới nhọc nhằn hò reo

Tay ôm súng ngó lưng đèo

Đời thôi ví thể cánh bèo trôi sông

(Chu trầm nguyên minh, Mùa xuân bỏ lại)

Giữa bão hủy diệt, giòng sống lững lờ trôi

Sẽ tiếp nối thế hệ trước lớn lên, cầm súng,

dấn tới và xóa sổ tương lai Giọt vui dường

như pha chút đắng cay thân phận chìm trôi

Hãy lớn mau trong lòng mẹ đi con

Đêm nằm rừng cha đâu có biết

Sống được bao ngày chờ đợi tin vui

Lỡ một mai cha không còn nữa

Viên đạn thù bắn vỡ trái tim

Con ra đời sẽ không còn thấy

Đôi mắt cha và tình ấy êm đềm

Trang 11

Con ra đời sẽ không bao giờ biết

Chỗ cha nằm nước mắt đêm đêm

(Chu trầm nguyên minh, Thơ cho con sắp chào đời)

Tuẩn thân một đời cho cuộc chiến, ai buồn

và ai vui? Cõi của ai trên trần thế này ?

Chẳng phải một lần, hai lần mà nhiều lần ta

khóc âm thầm khi chùng đọng lại riêng ta

những khoảng trống cô đơn Quê hương ơi

quá tội tình

Bầu trời này cô đơn

Anh làm anh tượng đá

Đội nắng đứng giữa trời

Gọi quê hương rồi khóc

(Chu trầm nguyên minh, Từ biên cương)

Mùa xuân đến rồi đó

Bước vang đọng kinh hoàng

Tóc tuổi thơ đã dựng

Tay già nua rưng rưng

Cùng lưỡi dao chém tới

Ôi một trời đao binh

(Chu trầm nguyên minh, Trong mùa xuân lửa đỏ)

Có một mùa xuân định mệnh, một mùa

xuân bặt im tiếng pháo, thay vào lễ hội

Trang 12

mừng xuân là cuộc phô diễn rình rang của

tất cả mọi phương tiện, thiết bị, vũ khí tối

tân nhất, khốc liệt nhất để so tài đón mừng

xuân mới Mùa xuân đầu tiên của một thư

sinh chập chững cầm lên tay súng thép mới

tinh khôi dấn thân vào cuộc tử sinh Và

cũng từ cuộc tử sinh này anh đã nghe ra

ngậm ngùi thân phận cùng dân

Thoát vòng lửa binh bước ra khỏi cuộc

chiến chưa phải là dứt hết cơn mê sảng

cuồng loạn Chừng như từ đó ta lại ngậm

ngùi ân hận chưa ngã xuống như những

người nằm xuống Những câu thơ của

Nguyên Sa như điệu kèn chiêu hồn tử sĩ,

giọng cung thương ai oán gọi đời:

hãy tha thứ cho ta

hãy tha thứ cho ta

những anh em đã chết

những anh em chết ở bờ ở bụi

những anh em chết ở đồn vắng trong rừng

sâu

những anh em chết khi đi di hành

những anh em chết khi đi phục kích

Trang 13

những anh em chết mặt đẹp như hoa

hãy tha thứ cho ta

8/1967(Nguyên Sa: Xin Lỗi Về Những Nhầm Lẫn Dĩ

Vãng)

Trang 14

Xin chào buồn Việt Nam 1968 cùng anh

Chu Trầm Nguyên Minh Mùa xuân một

thời tiếng pháo bị lãng quên

Trang 16

Khi tr

Khi trời m i m i mưa a a ở Ð Ð Ðộng Ð ng Ð ng Ðế

Mưa rơi lốp đổ chân người

Tôi tay súng những nụ cười dã man

Núi cao đã dựng bàng hoàng

Nằm trong tiếng thở nghe tròn cuộc chơi

Trang 17

LLLLạnh tu nh tu nh tuổi chàng i chàng i chàng

Hỏi ra mấy nẻo mịt mù

Oan khiên kia đã cầm tù tuổi trai

Thù nào gươm súng ngang vai

Rừng biên khu những thở dài vân vi

Trông lên ngó xuống xuân thì

Hiếu cha lễ mẹ lỗi thì thân con

Thân trong lửa đạn mõi mòn

Thương em nhớ chị héo hon ngậm ngùi

Ngửa lòng xin chút yên vui

Thanh xuân xin ngủ trên miền đao binh

Trang 18

Chim ca và m

Chim ca và mặt tr t tr t trờiiii

Trưa ngồi ôm súng mõi

Nghe tiếng nổ quanh hồn

Loài chim nào còn hát

Trên mái tuổi úa vàng

Trưa ngồi nhìn nắng đổ

Đốt từng nụ cười ta

Hồn đã khô như đá

Tim đã nức nở hoài

Trưa ngồi trên định mệnh

Trôi theo bờ lênh đênh

Ý đã mùi đua khổ

Ta hụt hẫng lỡ lầm

Còn gì cho đời sống

Còn gì cho mai sau

Thôi tay chào thượng đế

Kiếp lưu đày, an tâm

Trưa buồn như nước mắt

Chảy vòng quanh trong đàu

Trang 19

Tiếng khóc nào xanh xao

Đường ngoài kia đầy nắng

Chỗ ta ngồi lặng câm

Trưa òa trên ngón tay

Từng nỗi nhớ rã rời

Khoảng sầu ray trước mặt

Khoảng buồn kín sau lưng

Ta nhìn ta hoảng hốt

Biết chẳng thế nào hơn

Ôi mặt trời lửa đỏ

Cháy trên cõi sống ta

25 năm trời đó

Chưa vui được một lần

25 năm trời đó

Chưa sống được một ngày

Trưa ngồi ôm mặt khóc

Nghĩ mãi cũng chẳng cùng

Mặt trời quay hung hãn

Trong trái tim vô tình

Trang 20

Lúc nằm dưới ñồi 182

Tôi trong cảnh lạ quê người

Thấy quân thấp thoáng nụ cười vội bay

Nhịp nào phách gỏ theo tay

Lên yên cương sẵn có ngày ruỗi giong

Rừng hoang núi phủ sắc hồng

Nắm nghe mộ địa có phần an vui

Thôi tôi cảnh trí ngậm ngùi

Ngày qua đêm lại chân lui ngõ cùng

Ôm ghềnh đá xám rưng rưng

Một tôi bỗng gọi vô chừng tên ai

Trang 21

Phiên gác

Phiên gác ñ ñ ñêm t êm t êm tại ñ i ñ i ñồi 182 i 182 i 182

Súng kê giấc ngủ mơ hồ

đêm nghe tiếng nhảy ngựa thồ đổi phiên

xin cho em ý ngoan hiền

biển sương rơi đọng trên miền dung thân

anh nhìn anh những phân vân

đời trai giờ chỉ có ngần ấy sao ?

Trang 22

Khi người bên này hay kẻ bên kia

Không còn gườm nhau nhả đạn

Không còn chém giết

Chúng ta tất cả đều biết

Là anh em cùng một quê hương

Trang 23

Nhũng ba lô một thời đeo nặng

Những mìn bẫy một thủa đã giăng

Những căm hờn một thời đã buộc

Những poncho thuốc nổ

Những ngọn cờ giới tuyến phân chia

Anh sẽ đốt hết tất cả dấu hiệu

Ngăn cách chúng ta

Và chạy ra giữa đồng ruộng quê nhà

Khóc thật to

Hòa Bình ơi, đã đến

Khi máu không còn chảy trên ruộng đồng

Khi xương không còn phơi trên thù hận

Khi anh em cùng nắm tay mừng

Nhất định anh sẽ phá hết

Những ụ đất dã man

Những tiền đồn trọng pháo

Những đại bát xe tăng

Trang 24

Khi rừng không còn biên giới

Khi đất nước hết phân chia

Khi anh trên rừng ôm em dưới phố

Khi người bên này đùm bọc bên kia

Khi Bắc –Nam vang lừng

Bài ca dao ngàn năm một nhịp

Trang 25

Cho đất trời đều rõ

Hòa Bình ơi, đã đến

Khi chiến tranh thật sự vĩnh biệt

Trên phần đất quê hương

Nhất định anh sẽ chạy ra giữa đường

Tay cầm biểu ngữ

Viết bằng máu

Hòa bình, hòa bình, hòa bình

Và đi suốt ngày đêm

Gọi tên những người đã chết

Cho quê hương này

Gọi tên những linh hồn đã ngã

Cho cuộc chiến hôm nay

Gọi tên rừng, tên núi, tên sông

Gọi tên Hà Nội –Sài Gòn

Gọi tên Việt Nam yêu dấu

Và gục đầu

Khóc buổi hân hoan

Trang 26

được hôn được khóc được mến thương

như được đổ máu và thao thức

ôi địa đàng nào ta đến

cõi phúc nào ta mang

khi ôm mìn chảy máu

khi đứng trong hố cá nhân

khi nằm dưới giao thông hào

Trang 27

khi hân hoan đau khổ

khi ghì trái tim

khi chảy nước mắt

là lúc nhớ em

12 giờ nằm trong rừng

ôi trường sơn yêu dấu

xin ghi giùm ta nhớ giùm ta

xin đưa tay thề

xin làm nhân chứng

lịch sử bi thương này

12 giờ đêm nằm trong rừng

ôi sương đêm và thép súng

chẳng ai nhìn thấy mặt mình

Trang 28

Giòng máu đen quạ dữ

Chém huyệt đời xanh tươi

Mùa xuân em nằm xuống

Mùa xuân mẹ không còn

Mùa xuân chị đã chết

Mùa xuân cha mù tăm

Còn mùa xuân ta khóc

Trên phần mộ hoang tàn

Trang 29

Nước m c m c mắt m t m t mẹ

Mẹ đi trên đường ôm con đạn lạc

Mẹ đi trong đời rời rã hoang mang

Mẹ cúi xin con còn trên xác máu

Mẹ cúi xin người thánh sủng mang theo

Mẹ nằm dưới hầm bom bay xé ruột

Mẹ nằm co tay ôm tuổi úa vàng

Mẹ cúi xin con còn buổi trở về

Mẹ cúi xin người tình ấy xa xôi

Mẹ khóc trong mi lệ thành máu đỏ

Mẹ khóc thương thân phận tàn bất lực

Mẹ cúi xin tim còn chút tình người

Mẹ cúi xin người máu lửa thôi reo

Mẹ ôm giấc mơ cơn buồn tan nát

Mẹ ôm xác con thương phận da vàng

Mẹ cúi xin đêm ,đêm thôi đừng nổ

Mẹ cúi xin ngày, ngày thấy tương lai

Trang 30

Mẹ xuôi hai tay thương bầy con dại

Mẹ rũ tóc bay trên chỗ phận hèn

Mẹ cúi xin mây, mây hồng hy vọng

Mẹ cúi xin người, người trả con cho

Mẹ mở mắt trông bao nhiêu năm ròng rã

Mẹ thao thức chờ từng đêm hỏa châu

Mẹ cúi xin con nhìn nhau rõ mặt

Mẹ cúi xin người trả lại giấc mơ

Mẹ dang hai tay trên giòng sông đỏ

Mẹ nhìn lửa thiêu đạn xé hình hài

Mẹ cúi xin con thôi nhòa nước mắt

Mẹ cúi xin người còn chút yên vui

Mẹ khóc cho con thân bầy quạ rĩa

Mẹ khóc cho mẹ luống tuổi đã cùng

Mẹ cúi xin cây, cây đừng trút lá

Mẹ cúi xin vườn, vườn ngát hương hoa

Trang 31

Mẹ khóc cho con lỡ cuộc làm người

Mẹ khóc cho mẹ hồi chung đã đến

Mẹ cúi xin cho đồng xanh lúa mạ

Mẹ cúi xin mùa, mùa nở ca dao

Mẹ khóc trên tay nức nở ngẹn ngào

Mẹ khóc trong căn nhà tối hoang mang

Mẹ cúi xin nôi con trẻ mỉm cười

Mẹ cúi xin người nước mắt thánh dâng

Trang 32

Hai chiếc xe qua

Mọi người vui như không

Mọi người chơi sung mãn

Mọi người xum xuê với hạnh phúc mình

Mọi người cười

Mọi người khóc

Mọi người dững dưng

Mọi người không biết ngoài kia súng đang

Trang 33

Bước bơ vơ trên cảnh tượng mình

Chỗ của tôi giờ ai ngồi đó

Chỗ của tôi giờ tên da đỏ

Chổ cùa tôi giờ thằng da đen

Chỗ của tôi giờ lũ mọi vàng

Chỗ của tôi giờ người-lạ-mặt

Trang 34

Đang hả hê cười

Nụ cười như mũi tên đâm ngang lồng ngực

Thấy bích chương biểu ngữ

Thấy đả đảo, hoan hô

Thấy thủ hòa, khai chiến

Thấy lừa gạt bịp bợm

Thầy thằng bụng phệ đánh giặc bằng mồm

Thấy đứa vỗ ngực xưng hùng

Thấy cách mạng salon

Thấy buôn xương bán máu

Thấy người già ăn xin

Thấy con gái làm điếm

Thấy trẻ thơ dắt mối

Thấy cha bán con

Thấy chồng bán vợ

Thấy anh bán em

Trang 36

Bài t

Bài tưởng ni ng ni ng niệm Lê V m Lê V m Lê Văn Qu ăn Qu ăn Quế

Tiếng rơi động giữa mịt mù

Bom gầm đạn réo non bù khói sương

Tuổi trai nợ gánh trăm đường

Lưng trời vó ngựa mười phương tung

hoành

Mây cao vàng rớt trời xanh

Âm nào đứt tiếng cho đành buông xuôi

Đâu còn đêm hỡi yên vui

Đâu còn Quế hỡi ngậm ngùi giấc tao

Nha Trang, Đà Lat phương nào

Phan Thiết kia giờ đã phai nhòa bóng đi

Đêm trôi khẽ động thầm thì

Tay ôm tiếng khóc xanh rì nhớ thương

Trang 37

Cho tôi s

Cho tôi sống m ng m ng một ngày t ngày t ngày

Cho tôi sống một ngày

Một ngày không nghe tiếng súng

Một ngày không có trận đánh đẫm nước

Một ngày đồng bào ta có bát cơm đầy

Có nụ cười trên môi trên mắt

Trang 38

Cho tôi sống một ngày

Một ngày không nghe tin chiến trận

Một ngày địch không phơi xác tại chỗ

Và bên ta không thiệt hại trung bình

Một ngày không có nước mắt người vợ

Không có tiếng khóc trẻ thơ

Một ngày không có người mẹ tóc bạc phơ

Ôm xác đứa con từ biên cương trở về tuyệt

vọng

Một ngày anh em ta nắm tay reo mừng

Với niềm tin và hạnh phúc

Cho tôi sống một ngày

Một ngày tàu bay không đổ bom xuống

Trang 39

Cho tôi sống một ngày

Một ngày nhìn ra đường không thấy xe

tăng thiết giáp

Không thấy những kẻ lạ- mặt- hồ -đồ

Không thấy ma-cô-đỉ-điếm

Không thấy đàn em xin kẹo dắt mối lành

nghề

Không thấy gì tất cả

Ngoài thành phố quê hương ta

Với ngàn năm trầm lặng

Cho tôi sống một ngày

Một ngày với nụ cười trên môi đứa em

Một ngày với tiếng quay tơ người chị

Một ngày với nắng với mưa

Một ngày của thủa xa xưa nào đó

Một ngày hoan ca

Trang 40

Cho tôi sống một ngày

Một ngày với đầy đủ ba me anh chi

Một ngày anh em bè bạn vui mừng

Một ngày với em

Một ngày với tình yêu thần thánh

Một ngày không còn cô đơn

Cho tôi sống một ngày

Một ngày anh em đã nhận diện ra nhau

Một ngày hai miền ôm nhau mừng mừng

tủi tủi

Một ngày Việt Nam vinh quang

Cho tôi sống một ngày

Một ngày

Không hận thù bom đạn

Trang 41

Mùa m

Mùa mưa a a ở quân tr quân tr quân trường ng ng

Đó là lúc đưa tay chào

Chào tóc, chào da, chào môi, chào mắt

Chào đêm, chào ngày

Ôi những hạt mưa cưu mang thời cuộc

Xoáy buốt trong hồn

Đó là lúc anh đi dưới hàng Sao

Miệng hét to và chân bước nhịp nhàng

Giầy thì cao, tóc thì ngắn, da thì đen

Cuộc đời mới vỗ tay cười

Cảnh bằng hữu anh em

Ôi những hạt mưa như niềm nuối tiếc

Ngày đăng: 12/04/2022, 19:17