1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Chu th thong minh

89 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 89
Dung lượng 5,68 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhưng con vật đó cứ cười và nói: - "Này Dê con, tớ Hươu đây, có gì mà bạn hoảng hốt thế?" Dê con đã nghe mẹ kể về bạn Hươu hiền lành tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người nên nó dừng lại và nó

Trang 1

Chú thỏ thông minh

Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ con thông minh sống cùng mẹ Ngày ngày, Thỏ con thường tung tăng chạy ra bờ sông uống nước Trước khi đi, bao giờ Thỏ mẹ cũng nhắc:

– Con phải cẩn thận nhé vì Cáo cũng hay ra sông dạo chơi lắm đấy!

Một ngày nọ, vừa mới cúi xuống uống no bụng nước, Thỏ con ngẩng bất ngời thấy Cáo đang đứng gần mình và tỏ ra thân thiện:

– Chào Thỏ con, lên lưng anh cõng vào rừng hái nấm và hoa nào!

Thỏ con chần chừ nhìn Cáo Chợt nhớ lời mẹ dặn, Thỏ con nhanh trí giả vờ hào hứng đáp lời:– Ôi thế thì thích quá anh Cáo ơi, chờ em về nhà lấy mũ đội che nắng đã nhé!

Nói rồi Thỏ con nhanh nhẹn chạy ù về nhà Thỏ con kể lại câu chuyện gặp Cáo cho mẹ nghe Thỏ mẹ ôm Thỏ con vào lòng, khen con thông minh và nhanh trí

Trong lúc ấy, ở ngoài bờ sông, con Cáo gian ác và ngờ nghệch cứ đứng chờ mãi, chờ mãi mà không thấy Thỏ con trở lại Cuối cùng, khi ông mặt trời đã đi ngủ, nó không thể chờ được nữa nên đành ôm cái bụng đói meo lủi thùi đi về rừng

Cuộc thi trong rừng

Ở một khu rừng nọ có rất nhiều các bạn động vật sống chung với nhau Một hôm các bạn ấy tổ chức một cuộc thi xem giọng nói của ai là hay nhất và khoẻ nhất

Đầu tiên là phần biểu diễn của bạn Chó Bạn Chó đừng lên và và cất giọng sủa “Gâu… gâu… gâu…” Các bạn khác hỏi: “Giọng bạn như vậy có gì hay?” Bạn Chó đáp: “Giọng của tớ là hay

và khoẻ nhất Buổi tối khi mọi người đi ngủ tớ sẽ thức để trông nhà Nếu có người xấu vào nhà,

tớ chỉ cần sủa lên họ sẽ sợ hãi mà chạy thật xa” Các bạn khác gật gù ra vẻ đồng ý

Bạn Mèo cất tiếng nhỏ nhẹ “Meo…meooo…” Các bạn khác ồ lên cười “Tiếng bạn nhỏ như vậy thì làm sao mà khoẻ nhất được?” Mèo trả lời “Giọng tớ tuy nhỏ nhưng chỉ cần tớ kêu lên chuột trong nhà sợ mà chạy biến ngay” Các bạn định quay sang tìm chuột để hỏi thì đúng là các bạn chuột sợ quá trốn hết mất rồi Đúng là tiếng của bạn Mèo khoẻ thật

(Đọc xong đoạn này bố mẹ lại hỏi con giống như ở đoạn trên nhé!)

Sau bạn Mèo tới lượt phần thi của bạn Gà trống choai Bạn gà trống đập cánh rồi dõng dạ gáy “Ò

ó oooo…” Đoạn bạn Gà khoe “Giọng tớ là khoẻ nhất vì tớ có thể đánh thức mọi người dậy Vào buổi sáng, chỉ cần nghe tiếng gáy của tớ là tất cả sẽ bừng tỉnh ngay” Các bạn khác vỗ tay tán thưởng

Hừm, giọng bạn nào cũng hay, cũng khoẻ Vậy bạn nào mới là người chiến thắng đây? Các bạn đang tập trung bàn luật thì từ đâu một tiếng gầm to vang lên “Gừmmmm… gừmmmm…” Thì ra

là bạn Hổ tới trễ Các bạn khác nghe tiếng bạn Hổ gầm thì sợ quá chạy tán loạn Bạn Hổ lên tiếng “Đừng sợ, tớ đến để thi tài mà” Các bạn thú thở phào rồi vỗ tay “Tiếng của bạn Hổ là khoẻnhất rồi, bạn ấy gầm lên làm ai cũng phải sợ”

Trang 2

Vậy là mọi người đều đồng ý trao chiến thắng cho bạn Hổ Bỗng dưng bạn Hổ lăn đùng ra đất giãy giụa: “Ối ối… thôi thôi… giọng bạn mới là khoẻ nhất… hãy trao phần thưởng cho bạn ấy

đi Tớ thua rồi… thua rồi…”

Xung quanh các bạn đều ngạc nhiên vì chẳng nghe thấy giọng của ai cả Bỗng từ trong lỗ tai của

Hổ, một bạn chuột nhắt nhảy phóc ra kêu “Chít… chittttt…” Chuột nói “Các bạn thấy đấy, giọng của ai cũng đều hay đều khoẻ hết Mình dù bé xíu và chẳng khiến ai sợ, nhưng khi mình chui vào tai bạn Hổ thì bạn í lại phải chịu thua Chúng mình hãy luôn tự tin vào bản thân để có thể chiến thắng bất cứ điều gì nhé

Tất cả các bạn thú trong rừng đồng loạt vỗ tay và trao phần thưởng cho bạn Chuột nhắt Và bạn Chuột lại mang phần thưởng đó chia cho tất cả các bạn trong rừng, mọi người ai nấy đều vui vẻ

Chú Vịt tốt bụng

Một buổi sáng Vịt con và Mèo con cùng đi tới lớp Vốn là đôi bạn thân nên cả hai như hình với bóng, chẳng bao giờ giận dỗi nhau Mèo con có phần lém lỉnh tinh nghịch, còn Vịt con thì hiền lành và chăm chỉ

Dọc đường, cả hai bỗng phát hiện ra một lẵng hoa rất đẹp dường như ai đó đã bỏ quyên Mèo con hãm hở nhặt lên và reo vui:

- Cậu xem này, lần đầu tiên tớ được cầm một lẵng hoa đẹp như thế này

- Không hiểu ai đã bỏ quên nhỉ? Vịt con băn khoăn Tớ nghĩ bọn mình nên canh chừng kẻo đàn chim sẻ đến phá hỏng lẵng hoa mất, chắc lát nữa chủ nhân của nó sẽ quay lại thôi

Mèo con, Vịt con ngồi trông lẵng hoa, nhưng mãi chẳng có ai đến nhận cả Mèo con ngập ngừng:

- Sắp đến giờ học rồi Tốt nhất bọn mình mang theo lẵng hoa, rồi vừa đi vừa hỏi Hay là người chủ này có nhiều lẵng hoa nên bỏ bớt một lẵng nhỉ?

Chẳng còn cách nào khác nên đôi bạn đành manh theo lẵng hoa và tiếp tục đến trường Đi ngang qua nhà bác Gấu Vịt con quay sang nói với mèo con:

- Mấy hôm nay bác Gấu bị ốm, mẹ tớ đã dặn mang một ít mật ong đến thăm bác Tớ muốn mang một bông hoavào tặng bác Gấu nữa Có thể bác ấy sẽ rất vui và chóng khỏe

Nói sao làm vậy, Vịt con nhanh nhẹn rút một bông hoa mang tặng bác Gấu Mèo con có vẻ không hài lòng lắm:

- Sao cậu lại làm thế? Nếu không có người nhận thì lẵng hoa là của bọn mình chứ

- Nếu chủ của lẵng hoa có ở đây, chắc chắn người ấy sẽ đồng ý với tớ Vịt con mỉm cười

Mèo con đành im lặng không phàn nàn gì Một lát sau cả hai trông thấy anh em nhà Sóc đang tranh nhau món hạt dẻ Chẳng ai nhường ai, vì gia đình sóc đông anh em mà hạt dẻ vào mùa đông thì thật là hiếm Vịt con rút mấy bông hoa thật đẹp, đưa cho chú Sóc lớn và nói:

- Nếu cậu nhường hạt dẻ cho em Sóc nhỏ, tớ sẽ tặng cậu những bông hoa này

Vậy là mọi chuyện được giải quyết nhanh chóng

Cứ như thế, Vịt con tặng hoa cho rất nhiều người, những người đang gặp khó khăn và cần sự giúp đỡ Đến khi chỉ còn vài bông, Mèo con cầm lấy lẵng hoa và bảo:

- Chỗ còn lại là của tớ Cậu thật lãng phí khi không giữ hoa cho mình mà đem tặng hết mọi người

Bẵng đi mấy hôm, những bó hopa Mèo con mang về nhà rồi cũng héo tàn Khi sang nhà Vịt con chơi, Nó rất ngạc nhiên khi thấy trong nhà Vịt bao nhiêu là hoa rực rỡ Thì ra mọi người vẫn luônnhớ lòng tốt của Vịt con nên đã mang hoa tặng cho Vịt Không những thế Vịt con mang hoa ra

Trang 3

vườn trồng và chẳng bao lâu, nó có một vườn hoa khoe sắc quanh năm Bây giờ nó mới hiểu, giúp đỡ người khác chẳng bao giờ là việc ngốc nghếch cả.

Hai anh em gà con

Hai chú Gà con tìm được một mẩu bánh mì Chúng thích thú vô cùng và bắt đầu dùng cái mỏ xinh mổ vào miếng mồi ngon Một chú Vịt con chơi gần đấy nhìn thấy và chạy lại, xin Gà con cùng được ăn

- Nào cùng ăn với chúng tớ đi! Gà lông vàng mời bạn

- Anh còn muốn gọi ai nữa đây? Gà lông đen gắt: Mẩu bánh mì này cho chúng ta cũng không đủ nữa là còn gọi thêm nó

- Đủ thôi! Gà lông vàng an ủi em

Thể là cả hai chú Gà và chú Vịt chia nhau ăn hết mẩu bánh mì Ăn xong hai chú Gà con vẫy đôi cánh tí xíu của mình chạy về chỗ mẹ

- Mẹ ơi! Gà lông đen thét tướng lên Vịt con vừa ăn bánh mì với chúng con Mẹ hãy nói đi, con chia cho Vịt ăn cùng có được không?

- Thế là rất đúgn con ạ!

- Con cho Vịt ăn mới ngon lành làm sao! Gà lông đen vẫn liến thoắng khoe khoang

- Có gì đáng nói đâu, Gà lông vàng ngắt lời em, chúng ta đã cùng ăn sáng thế thôi mà

Gà mẹ nhìn các con và nói:

- Nhường cho bạn là điều tốt Nhưng ai không khoe điều đó còn tốt hơn

Mèo con và quyển sách

Mèo con ngồi bên một hốc cây, trên tay chú là quyển sách tậo tô rất mới, rất đẹp Mèo con ngắm nghía một lúc rồi “soạt! soạt!”, chú ta xé quyển sách

Thấy vậy, bác Gà trống đang kiếm mồi gần đó liền hỏi:

- Cháu làm gì thế?

- Dạ cháu xé sách để gấp đồ chơi đấy ạ! – Mèo con trả lời

Rồi Mèo con hớn hở ngắm những con vật vừa gấp của mình Còn bác Gà Trống thì nghiêm mặt nhắc:

- Vậy là chú đã làm hỏng quyển sách rồi đó! Phải biết giữ gìn sách vở chứ!

Mèo con cầm đồ chơi chạy đi Vừa đi chú ta vừa lẩm bẩm: "Có thế mà bác Gà Trống cũng mắng.Mình xé quyển sách thì có gì ghê gớm đâu?” Bác Gà Trống nghe thấy những lời đó liền nói với theo: "Đúng là một chú Mèo không biết nghe lời, hư quá!”

Tối hôm đó, nằm trên giường Mèo Con cứ thắc mắc mãi: “Mình chẳng làm điều gì xấu cả Vì sao bác Gà Trống lại bảo mình hư nhỉ?” Rồi chú ngủ thiếp đi Trong giấc mơ Mèo con thấy những bức tranh và chữ cái quen thuộc của quyển sách hiện ra Ai cũng trách móc chú và bảo lầnsau không làm bạn với chú nữa

Tỉnh dậy, Mèo Con vội tìm những mảnh giấy rách đem dán lại Chú đưa cho bác Gà Trống xem:

- Bác Gà Trống ơi! Cháu đã dán lại quyển sách rồi này!

Bác Gà Trống nhìn quyển sách tỏ vẻ rất ngạc nhiên rồi lắc đầu chán nản Thì ra Mèo Con đã dán nhầm lung tung, trang nọ lẫn trang kia, mảnh nọ chồng lên mảnh kia Rồi bác Gà Trống chậm rãibảo:

- Sách vở là người là bạn tốt, luôn mang đến cho chúng ta nhiều điều bổ ích Nếu lỡ tay làm rách thì chớ có dán lại ẩu như thế này nhé!

Mèo Con ngượng nghịu nhìn bác Gà Trống khẽ nói:

Trang 4

- Vâng ạ! Cháu hiểu rồi ạ!

Từ đó, Mèo Con không xé sách nữa mà học xong, chú lại cất đi cẩn thận

Thỏ Trắng biết lỗi.

Hôm nay là sinh nhật Thỏ Trắng Cô bé vui lắm Bé dậy thật sớm dọn nhà cửa để lát

nữa còn đón các bạn đến chúc mừng Mẹ Thỏ làm cho Thỏ Trắng một cái bánh ga tô có những bông hoa hồng bằng kem thơm phức.Trên bánh cắm bốn cây nến hồng Vì Thỏ

Trắng năm nay đã bước sang tuổi thứ tư rồi mà Mẹ còn tặng Thỏ một gói quà nữa:

- Mẹ chúc mừng con nhân ngày sinh nhật!

Thỏ Trắng vội giằng lấy gói quà, hấp tấp mở ra A, một cái áo trắng tinh Thỏ Trắng

ướm thử, soi đi soi lại trước gương tỏ vẻ rất thích thú

Có tiếng các bạn gọi xôn xao ngoài cửa Thỏ vội chạy ra đón các bạn Vì vội quá, Thỏ đã vấp phải chân ghế và ngã sõng soài làm quần áo lấm lem Thỏ Trắng nhăn nhó, các

bạn xúm lại phủi quần áo cho Thỏ và hỏi:

- Thỏ Trắng có đau lắm không?

- Bị ngã thì phải đau chứ! Thế mà cũng hỏi

Các bạn nhìn nhau ngạc nhiên nhưng không ai nói gì Thỏ Trắng mời các bạn lại bàn

Gấu Nâu đỡ hộp quà bằng hai tay đưa cho Thỏ Trắng:

- Đây là chiếc bánh mật ong tớ tự làm đấy, xin tặng cậu

- Ồi bánh à! Mẹ tớ cũng làm cho tớ một cái bánh kem rồi, tớ chẳng thích bánh mật ong đâu.Thỏ Khoang lên tiếng:

- Còn đây là củ cà rốt to nhất vườn, do tay mình tự vun xới đấy, tặng cậu !

- Giời ơi, cà rốt thì lúc nào tớ cũng có

Nghe Thỏ Trắng nói, Thỏ Khoang buồn lắm

- Còn đây là quà của mình! Sóc Vàng đưa cho Th ỏ Trắng lẵng hoa rực rỡ sắc màu

- Cậu để hoa lên bàn đi kẻo nhựa hoa chảy ra làm bẩn áo tớ mất Thỏ Trắng không chú ý tới vẻ mặt không vui của các bạn, nó lấy dao cắt bánh

- Ôi, sao mẹ l àm cái bánh cứng thế ? Thỏ Trắng vừa nói vừa nhăn nhó

Đến lúc này các bạn mới lên tiếng:

- Thôi , chúng tớ chào Thỏ Trắng, muộn rồi, chúng tớ về đây Chúng cháu chào bác ạ

Các bạn đi hết rồi, còn lại một mình, Thỏ Trắng thấy buồn quá Thỏ mẹ thấy vậy nói:

- Con có biết vì sao các bạn đi hết không? Con đã không biết cách cư xử với bạn bè

Các bạn đến chúc mừng, con phải vui vẻ đón tiếp các bạn chứ! Mẹ và các bạn rất quan

tâm đến con, tự tay làm những món quà sinh nhật cho con, vậy mà con không biết cảm ơn các bạn còn chê bai những món quà đó Mẹ rất buồn

Thỏ Trắng cuối gằm, lúng túng:

- Con xin lỗi mẹ, con nhận ra lỗi của mình rồi

Thỏ Trắng vội chạy đi tìm các bạn:

- Các bạn ơi, tớ xin lỗi các bạn, các bạn hãy quay trở lại đi, đừng giận tớ nữa nhé!

Các bạn cùng cười Thế là bên ánh nến bập bùng ấm cúng, những tiếng chúc mừng,

tiếng cười, tiếng hát vui vẻ quyện vào nhau vang xa vang xa…

Câu chuyện thứ nhất: Con chim vô duyên

Có một chú chim không thích ngủ trưa, cứ giờ ngủ trưa là nó lại bay đến trang trại ngay gần đó

Trang 5

và cố tình hót suốt để trêu đám cừu và đám bò sữa:

" Lêu lêu đồ bò sữa ục ịch"

" Cừu ơi sao mà suốt ngày khoác lên mình bộ lông dày thế, nóng quá, nóng quá!"

Đám cừu và đám bò sữa tức lắm nhưng không làm được gì nó vì chim đậu ở tít trên cành cây cao

Một hôm nọ, khi con chim đang mải mê trêu đám cừu và bò mà không ngờ có một con đại bàng lớn đang định vồ lấy nó May mà có đám cừu và bò rống lên để báo hiệu, con chim nọ liền cất cánh thật nhanh để trốn con đại bàng

Từ lần đó, con chim rất hối hận và không trêu ai kiểu đó nữa

Câu chuyện thứ hai: Chú Chồn lười học

Chồn mướp sống ở khu rừng thông, vì là con một nên cậu được cha mẹ cưng chiều vô cùng Tới tuổi đi học rồi, nhưng Chồn mướp vẫn không chịu đến trường, cứ lo rong chơi

Bố mẹ cưng quá nên Chồn sinh hư, khuyên bảo mấy cậu cũng không nghe, còn cãi lại nữa Chồn

rủ Nhím đi chơi, nhưng Nhím từ chối vì phải lo đi học Cả Thỏ và Sóc cũng vậy Chồn phải đi chơi một mình, mảii ham bắt bướm nên càng lúc càng đi lạc vào trong rừng Chồn tìm đường ra ngoài, nhưng không biết chữ nên không đọc được bảng chỉ dẫn

Cậu ngồi xuống vừa khóc vừa hối hận, nếu chịu khó đi học biết chữ thì bây giờ đâu phải như thế này Đúng lúc đó thì bác Sư Tử xuất hiện, chồn tưởng mình sắp bị ăn thịt nên quỳ lạy xin tha mạng Bác Sư Tử bảo: “Ta chỉ muốn giúp cháu thôi, vì cháu không biết chữ chứ gì?” Chồn gật đầu

Được bác Sư Tử khuyên răn và chỉ đường, Chồn mừng lắm và nhất quyết từ nay phải đi học

Chuyện của Dê con

Dê mẹ ốm nặng phải nằm ở nhà liền gọi Dê con đến và hỏi:

- Con ơi, hôm nay con tự đi kiếm thức ăn nhé! Nhưng con phải cẩn thận gặp chó Sói đấy! Chó Sói có

Chưa kịp nghe mẹ nói hết chó Sói đã nhanh nhẩu và bảo:

- Mẹ cứ yên tâm, con biết rồi!

Nói rồi Dê con chạy vào rừng

Dê con gặp một con vật có 2 cành cây khô chạy trên rừng Dê con nghĩ:" Chắc đây là Chó Sói rồi" và quay đầu bỏ chạy Nhưng con vật đó cứ cười và nói:

- "Này Dê con, tớ Hươu đây, có gì mà bạn hoảng hốt thế?"

Dê con đã nghe mẹ kể về bạn Hươu hiền lành tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người nên nó dừng lại

và nói:

- “Ơ thế là bạn Hươu ah?"

- "Uh bạn vào rừng phải cẩn thận không gặp chó Sói, chó Sói có cái đuôi dài xù và hàm răng… "

Dê con chẳng đợi bạn nói hết câu đã đáp:

- “Tớ biết rồi”

Nói xong, Dê con đi tiếp vào rừng, Dê con ngẩng đầu lên cây và thấy một con vật đuôi lông xù

Dê con vừa hét vừa hoảng sợ bỏ chạy:

“Mẹ ơi chó Sói”

Con vật ở trên cây bèn gọi:

- “Dê con ơi tôi không phải là chó Sói đâu, tôi là Sóc đây, chó Sói có móng vuốt…”

Trang 6

Chẳng đợi Sóc nói xong, Dê con bèn đáp:

“Tôi biết rồi” và nó chạy tót đi, được một quãng, Dê con gặp một con vật có bộ lông màu xám Con vật cất giọng ôn tồn:

- “Chào cháu Dê con, Bác có quà cho cháu đây, lại đây với bác nào”

Dê con nghe nói được cho quà thì thích lắm liền tiến lại gần, chợt cô Thỏ nâu đi ngang qua có chuyện bèn gọi to:

-“Dê con ơi chó Sói đấy chạy mau”

Dê con hốt hoảng chạy thục mạng, ngoảnh lại đăng sau Dê con thấy chó Sói đang đuổi theo Đang lúc nguy cấp cô Thỏ nâu bèn chạy ngang qua chó Sói, chó Sói liền đuổi theo cô Thỏ nâu Thừa cơ, Dê con chạy vội về nhà, cô Thỏ nâu nhanh trí chui vào một hốc cây, chó Sói đành tiu nghỉu bỏ đi,

Dê mẹ thấy Dê con chạy về liền hỏi:

- “Có chuyện gì vậy hả con”

- “Con vẫn chưa kiếm được cái gì ăn nên bụng đói meo Nhưng con đã gặp bạn Sóc, Hươu, cô Thỏ nâu và cả chó Sói hung ác nữa đấy”

-“Vậy à, và còn gì nữa nào

- “ Dạ từ nay trở đi con sẽ lắng nghe lời chỉ bảo của mọi người và chẳng dám nói “ biết rồi” nữa đâu ạ

Cây tre trăm đốt

Ngày xưa, ở làng kia có một lão nhà giàu Lão thuê một anh nông dân nghèo, khỏe mạnh để càyruộng cho lão Lão nhà giàu nhiều thóc, nhiều tiền nhưng tính tình lại keo kiệt Lão rất sợ phảitrả tiền công cày cho anh nông dân, vì thế lão suy tính ngày đêm Cuối cùng thì lão đã nghĩ ramột kế để lừa anh Lão nhà giàu cho gọi anh nông dân đến và dỗ dành:

- Anh chịu khó cày ruộng cho ta trong ba năm Hết thời gian đó, ta sẽ cho anh cưới con gái ta.Anh nông dân thật thà tin ngay vào lời của lão Hết vụ lúa mùa đến vụ lúa chiêm, không quảnnắng mưa, sương gió, anh chăm chỉ cày bừa trên cánh đồng của lão nhà giàu Mỗi mùa gặt, anhthu về cho lão ta rất nhiều thóc lúa Nhà lão đã giàu lại càng giàu hơn nữa

Thấm thoát ba năm đã trôi qua, thời hạn làm thuê của anh nông dân cũng đã hết Lão nhà giàukhông muốn cho anh nông dân nghèo khổ cưới con gái của mình, lão lại tìm mưu kế để đánh lừaanh Lão nhà giàu gọi anh đến và bảo:

Trang 7

- Con ơi, bấy lâu nay con đã chăm chỉ làm việc, ta sẽ cho con cưới con gái ta Bây giờ, con phảivào rừng tìm cho được cây tre trăm đốt, đem về đây để làm đũa cho cả làng ăn cỗ cưới.

Anh nông dân thật thà, vác dao đi ngay vào rừng để chặt tre

Đợi anh nông dân đi khỏi làng, lão nhà giàu bèn gả con gái lão cho một tên nhà giàu khác ởtrong làng Lão cho giết bò, giết lợn, nấu xôi, mở rượu làm cỗ cưới thật là linh đình

Trong khi lão nhà giàu làm cỗ thì anh nông dân một mình lang thang trong rừng Anh ngả hết câytre này đến cây tre khác Anh cẩn thận đếm từng đốt trên các cây tre nhưng chẳng cây nào có đủmột trăm đốt Vẫn chưa nản lòng, anh lại tìm đến bụi tre già, anh cố chặt một cây cao nhất, mặccho gai làm rách cả áo, sước cả da, cây tre đổ xuống, anh đếm đi, đếm lại vẫn chỉ có hơn bốnmươi đốt Anh buồn quá, ngồi bên đống tre đốn dở và khóc Bỗng nhiên anh thấy một ông lãođầu tóc bạc phơ, da dẻ hồng hào khoan thai đi đến, ông lão hỏi anh:

- Làm sao cháu khóc?

Anh lễ phép thưa rõ đầu đuôi câu chuyện Nghe xong ông lão nói:

- Cháu hãy đi chặt cho đủ một trăm đốt tre mang lại đây, ông sẽ giúp cháu

Anh nông dân mừng quá, liền chặt đủ một trăm đốt tre đem đến cho ông lão Ông lão chỉ tay vàođống tre và bảo anh đọc “ Khắc nhập, khắc nhập” ba lần Lạ thay, anh vừa đọc xong thì một trămđốt tre dính liền lại với nhau thành một cây tre dài trăm đốt Ông lão căn dặn anh:

- Cháu không thể vác cây tre này về nhà được vì nó quá dài cháu ạ Cháu hãy đọc ba lần câu

“Khắc xuất, khắc xuất”, các đốt tre sẽ rời ra như cũ Cháu hãy bó lại và đem về nhà

Anh nông dân chưa kịp cảm ơn ông lão thì ông lão đã biến mất Anh đành vác hai bó tre đi vềlàng

Về tới nơi, thấy mọi người đang ăn uống vui vẻ, anh nông dân mới biết lão nhà giàu đã lừa dốianh Anh lẳng lặng để bó tre ngoài sân rồi vào nhà gọi lão nhà giàu ra nhận Lão nhà giàu khôngthấy tre, mà chỉ thấy toàn là đốt tre Lão cười bảo anh:

- Tao bảo mày chặt đem về một cây tre có trăm đốt, chứ có bảo mày đem về một trăm đốt tređâu?

Chẳng cần trả lời lão, anh lẩm nhẩm đọc “Khắc nhập, khắc nhập” ba lần, tức thì các đốt tre dínhliền lại thành cây tre Lão nhà giàu nhìn thấy lạ quá, bèn chạy lại sờ tay vào cây tre Anh nôngdân thấy vậy đọc luôn “Khắc nhập, khắc nhập”, lão nhà giàu bị dính ngay vào cây tre, không cócách nào gỡ ra được Thấy vậy mấy tên nhà giàu khác chạy tới định gỡ cho lão, anh nông dân lạiđọc “Khắc nhập, khắc nhập” thế là cả bọn lại bị dính hết vào cây tre Lão nhà giàu ra sức van xinanh, lão hứa sẽ cho anh cưới ngay con gái lão và từ nay về sau không dám bày mưu lừa gạt anh

Trang 8

nữa Lúc bấy giờ anh nông dân mới khoan thai đọc “Khắc xuất, khắc xuất” ba lần, tức thì cả bọnnhà giàu rời ra khỏi cây tre Anh nông dân cưới cô con gái lão nhà giàu làm vợ và hai người sốngbên nhau rất hạnh phúc.

Trang 9

- Các bạn đi đâu mà kéo đàn, kéo lũ như thế?

Đàn chim nói:

- Chúng tôi nghe đồn ở dưới phương Nam có thật nhiều gạo, nhiều gà, và rất nhiều đồ ăn ngonkhác Chúng tôi rủ nhau đi kiếm ăn đâỵ Anh làm gì đấy? Hay ta cùng đi một thể?

Quạ nghe nói, trong lòng háo hức muốn đi theo đàn chim kia ngay lập tức Nó nói với công:

- Bây giờ mà tôi ngồi đợi để cho anh tô điểm vẽ vời thì chưa biết đến bao giờ mới xong Thôi,sẵn đĩa mực đây, anh cứ cầm thế mà đổ lên mình tôi để tôi đi theo bọn kia, kẻo lỡ mất một dịpmay kiếm ăn tốt

Công thấy quạ bảo thế, chiều ý làm theo, cầm cả đĩa mực dốc vào mình quạ Thành bao nhiêulông cánh của quạ toàn một màu đen như mực

Quạ bay đi kiếm ăn không còn nghĩ gì đến xấu với đẹp nữa Nhưng đến lúc ăn no trở về, quạthấy con cò trắng muốt bay qua trông thấy nó mà cười Quạ tức lắm , bèn ngắm lại mình thì ôithôi Quạ thấy mình đen thui thủi, thiệt xấu xí, thẹn quá bèn bay đi trốn

Từ đó, không ai còn thấy quạ đâu nữa, trừ nơi hoang dã vắng vẻ

Một hôm, các con vật họp bàn nhau lại, chúng quyết định cử Cóc lên gặp Ngọc Hoàng Cùng đivới Cóc có Cáo, Gấu và Cọp

Trang 10

Bốn con vật đi mãi, cuối cùng cũng lên đến cửa nhà trời Ở cửa có đặt cái trống rất to Theo tục

lệ nếu ai có điều gì oan ức thì đánh trống lên Ngọc Hoàng sẽ ra giải quyết Cóc bảo Cáo, Gấu,Cọp nấp vào bụi rậm, còn Cóc thì nhảy lên đánh trống inh ỏi

Ngọc Hoàng nghe tiếng trống liền sai một thiên thần ra nhìn xem ai Thiên thần bước ra nhìnngược, nhìn xuôi mãi cũng không thấy ai, chỉ thấy con Cóc bé nhỏ ngồi trên trống Khi biết Cóc

có ý định gặp Ngọc Hoàng để kêu oan, thiên thần tỏ ý khinh bỉ Cóc, lẳng lặng đi vào và thưa vớiNgọc Hoàng

- Thưa Ngọc Hoàng, kẻ dám cả gan đánh trống ầm ĩ nhà trời là một con Cóc bé tí, xấu xí khinhkhủng, thần hỏi nó đi đâu, nó nói lên Ngọc Hoàng để kiện

Ngọc Hoàng nghe thiên thần nói như vậy thì lấy làm giận lắm, bèn sai bầy Gà ra mổ Cóc Nhưngbầy Gà vừa ló khỏi cửa, Cóc ra hiệu cho Cáo từ bụi rậm xong ra vồ gà

Biết Gà bị Cáo vồ mất, Ngọc Hoàng liền sai Chó ra giết Cáo Chó chạy ra chỉ kịp sủa “Gâu gâugâu ” mấy tiếng đã bị Gấu ra chộp lấy tha đi Ngọc Hoàng lại sai một toán lính ra trị Gấu Lầnnày, Cọp xông ra quật chết toán lính không còn sót một người nào

Ngọc Hoàng không ngờ Cóc tuy bé nhỏ mà lại khó trị như vậy, Ngọc Hoàng đổi giận thành làmlành sai thiên thần ra mời Cóc vào Ngọc Hoàng hỏi Cóc:

- “Cậu” lên đây có việc gì?

ào xuống đất Ngọc Hoàng đưa tiễn Cóc ra về và dặn:

- Từ nay về sau, nếu cần mưa thì Cóc nghiến răng ken két báo cho Ngọc Hoàng biết Ta sẽ saithần làm mưa ngay Cóc không phải lên kiện trời nữa

Cóc, Cáo, Gấu, Cọp từ biệt Ngọc Hoàng trở về dưới đất Khi bốn con vật đến nơi thì thấy nước

đã tràn đầy hồ, ao, sông, suối, cây cỏ, muôn loài uống nước thỏa thuê Tất cả đều phục Cóc bé tí

mà kiện được trời nên đặt ra câu hát:

“Con cóc là cậu ông trời

Hễ ai đánh Cóc thì trời đánh cho”

Trang 11

Ăn khế trả vàng

Trong một gia đình nọ, có hai anh em trai, mẹ mất sớm, cùng sống với người cha già rất hòa thuận Ít lâu sau khi hai anh em lập gia đình, người cha bị bệnh nặng, qua đời Bị vợ súi giục, người anh viện cớ mình là con cả, chiếm hết tài sản, chỉ chia cho người em một mảnh đất nhỏ với cây khế trong đó Dù bị thiệt thòi, người em vẫn nín nhịn, nhận lấy phần của mình mà không một lời trách móc Người em dựng một cái chòi gần gốc cây khế và ngày ngày, lên rừng đốn củi, đem ra chợ bán hoặc là, gánh nước làm thuê, sinh sống cho qua ngày

Tuy cuộc sống vất vả khó khăn, nhưng vợ chồng người em vô cũng hòa thuận, yêu thương nhau

và rất chịu khó làm ăn Đến năm, cây khế được mùa, hai vợ chồng vô cùng vui mừng bảo nhau:

“Cây khế năm nay sai quả, quả nào quả nấy chín mọng, thơm ngọt Mình mang ra chợ bán chắc cũng kiếm được chút ít” Vừa hái quả, người chồng trèo lên cây thả rỏ hái quả nặng chĩu, đầy ắp xuống, người vợ đón lấy mà miệng mỉm cười vui mừng

Thế nhưng, bổng nổi lên trận gió lớn, cả hai vợ chồng lo lắng và hoảng hốt khi thấy một con chim lạ và to đậu trên cây Nó đậu trên cây khiến người chồng chao đảo, phải bám vào một cành cây to thì mới giữ được thăng bằng, người vợ thì nấp vào gốc cây để tránh con vật to lớn ấy Với

Trang 12

sức nặng và kích thước khổng lồ, nó không những khiến cho vợ chồng người em kinh sợ mà còn làm cho cấy khế gãy cành và rơi rụng dập quả chín.

Người vợ lo lắng cho người chồng, lo lắng cho cả cây khế, nếu cứ thế này, cây khế sẽ không còn quả nào mất Người vợ sót quả chín, chạy vội ra nhặt, vừa khóc than, van nài chim:

“Trời ơi! Chim ơi! Đừng ăn … đừng ăn nữa mà!”

Người chồng trách vợ: “Trời ơi, chốn đi… sao còn ngồi đó mà lượm khế? Mình mau chốn đi!!!”

“Ê chim, sao mày ăn khế của tao? Đi chỗ khác mau, đi đi… Trời ơi chim ơi, tao năn nỉ mày mà… Đừng ăn nữa… Gia tài của tao chỉ có mỗi cây khế này thôi, mày ăn hết thì tao lấy gì mà sống…? Mày ăn gì mà ăn dữ vậy?” – Người chồng than trách chim, cầu xin khẩn thiết.

“Cây khế của tôi…Chim ơi, tha cho vợ chồng tôi, vợ chồng tôi nghèo lắm chim ơi…” – Dù

người vợ có quỳ lạy van nài nhưng chim cũng chưa chịu bay đi

Thế nhưng, bỗng chim lạ cất tiếng nói: “Ăn một quả, trả một cục vàng – May túi ba gang mang theo mà đựng Sáng sớm ngày mai ta sẽ tới đưa ngươi đi Quạc quạc…quạc…”– Thế rồi con

chim lập tức bay đi luôn

Người chồng vội trèo xuống, đến bên vợ mình Hai vợ chồng định thần lại và suy nghĩ về câu nóicủa chim Người chồng tin lời và cho rằng, đây chắc chắn là con chim thần, nhưng người vợ quả quyết phủ nhận chim thần sao lại đi phá phách cây trái như vậy và cho rằng con chim bày

trò “ăn khế trả vàng” để đi lừa phỉnh người khác Người vợ tiếc cho những trái khế chín rơi đầy

trên sân, dập nát và lo lắng cho ngày mai, đói nghèo

Đêm xuống, khi người vợ đã ngủ say, người chồng vẫn chằn trọc, đắn đó suy nghĩ về câu nói của

chim thần: “Liệu có nên nghe và đi cùng chim để lấy vàng, nếu con chim đó nói thật, thì mình sẽ

có vàng… Nhưng ngộ nhỡ, con chim chỉ lừa gạt mình, không đưa mình đi lấy vàng mà lấy cớ đó

để ăn thịt mình thì sao?” Người chồng phân vân lắm Và cuối cùng, người chồng quyết định,

cởi chiếc áo trên người ra, may một chiếc túi ba gang, sáng sớm hôm sau sẽ đợi con chim tới.Sáng hôm sau, chim hạ cánh xuống gốc cây khế, cho người em ngồi lên lưng rồi bay vút lên trời,

để lại người vợ đang lo lắng cho sự an nguy của người chồng Chim bay qua bao núi cao, biển rộng, rồi bay tới 1 hòn đảo Chim bay chậm lại và hạ cánh ở trước một cái hang chứa đầy sỏi đá Người em cứ nghĩ mình đã bị chim lừa, ấy thế mà, nghe lời chim nói cứ nhặt đã bỏ vào túi, thì lập tức đá sỏi biến thành vàng Chim ra hiệu, bảo người em muốn lấy bao nhiêu thì cứ lấy

Nhưng người em chỉ nhặt bỏ đầy túi ba gang rồi bảo chim nhanh chóng quay về

Từ đó, vợ chồng người em trở nên giàu có Họ mua gỗ về xây nhà, mua đất, thuê người làm về cày cấy và mua thóc gạo để giúp đỡ người dân ghèo đói

Thấy hai vợ chồng người em đột nhiên giàu có, vợ chồng người anh lại sinh lòng ghen ghét, đố

kị, vội vã sang chơi nhà người em để dò xét

Sau khi nghe người em thật thà kể lại chuyện con chim thần ăn khế trả ơn, vợ người anh liền bảo:

“Giờ hai em đã giàu quá rồi! Anh với chị sẽ về ở trong miếng vườn với cây khế, đổi lại nhà cửa, ruộng vườn, anh chị sẽ giao hết cho hai em Có được không?”

Vợ chồng người em cũng hiền lành, luôn chiều ý anh chị, chấp nhận lời đề nghị, và còn nhắn nhủ

thêm: “Nhưng thôi, cứ coi như tụi em giữ giùm nó cho anh chị Nếu sau này, anh chị có đổi ý, muốn đổi lại một lần nữa thì tụi em cũng trả lại mà.”

Trang 13

Đến ở trong túp lều tranh, vợ chồng người anh ngày đêm túc trực gốc cây khế, chờ chim thần đến Một buổi sáng, chim thần bay đến ăn khế Người anh liền đứng dưới gốc cây khế, giả khóc kêu than:

“Cả nhà chúng tôi chỉ trông vào cây khế, bây giờ chim ăn nhiều như thế thì chúng tôi lấy gì mà sống… ?”

Vẫn chưa thấy chim trả lời gì, cả hai vợ chồng lại kêu la, khóc lóc to hơn: “Vợ chồng tôi nghèo lắm, khổ lắm chim ơi, chim ăn thế thì chúng tôi biết trông cậy vào đâu?”

Chim liền đáp:“Ăn một quả, trả một cục vàng – May túi ba gang mang theo mà đựng Sáng sớm ngày mai ta sẽ tới đưa ngươi đi Quạc quạc…quạc…” Nói xong, chim vụt bay đi.

Tối hôm đó, vợ chồng người anh bàn nhau khâu một cái túi chín gang để đựng được nhiều vàng Rồi hai vợ chồng thức trăng suốt đêm, ngóng chờ chim đến

Sáng hôm sau, chim vừa hạ cánh xuống sân, người anh vội chạy ra ngồi lên lưng chim giục chim

đi gấp Chim cất cánh bay bổng lên mây xanh, qua núi, qua biển, rồi hạ cánh xuống đảo vàng lầntrước Từ trên lưng chim bước xuống, người anh hoa cả mắt với vàng đầy la liệt, rải đầy cả đảo Người anh chất đầy cả túi chín gang mà vẫn chưa chịu ra về Trời sắp tối, chim cất tiếng ra hiệu hãy nhanh lên để còn trở lại đất liền, nhưng người anh vẫn cố nhét thêm vàng bạc vào lưng quan,túi áo rồi mới khệ nệ leo lên lưng chim

Túi vàng quá nặng, chim phải cố gắng hết sức mới bay lên khỏi mặt đất được Khi bay qua biển, bỗng có một cơn gió nổi lên rất mạnh, chim liền bảo người anh:

“Hãy mau bỏ bớt vàng đi cho nhẹ, kẻo hai ta sẽ cùng rơi xuống biển đấy!”

Nhưng người anh nhất quyết không nghe, không những vậy mà còn ôm giữ túi vàng chặt hơn nữa Chim bay ngược gió rất mệt, cổ gập hẳn xuống, hai cánh mỗi lúc một yếu dần, một cơn gió lớn khiến chim nghiêng mình Vàng trong túi đổ, tuột khỏi lưng chim, kéo theo người anh rơi xuống Chỉ trong chớp mắt, những cuộn sóng khổng lồ đã nhấn chìm người anh tham lam cùng túi vàng xuống biển sâu

Sự tích trầu cau

Ngày xưa, một nhà quan lang họ Cao có hai người con trai hơn nhau một tuổi và giống nhau như

in, đến nỗi người ngoài không phân biệt được ai là anh, ai là em Năm hai anh em mười bảy

Trang 14

quạnh, lại càng yêu thương nhau hơn trước.

Không còn được cha dạy dỗ cho nữa, hai anh em đến xin học ông đạo sĩ họ Lưu Hai anh em họchành chăm chỉ lại đứng đắn nên được thầy yêu như con Thầy Lưu có một cô con gái tuổi chừng mười sáu mười bảy, nhan sắc tươi tắn, con gái trong vùng không người nào sánh kịp

Trông thấy hai anh em họ Cao vừa đẹp vừa hiền, người con gái đem lòng yêu mến, muốn kén người anh làm chồng, nhưng không biết người nào là anh, người nào là em

Một hôm, nhân nhà nấu cháo, người con gái lấy một bát cháo và một đôi đũa mời hai người ăn Thấy người em nhường người anh ăn, người con gái mới nhận được ai là anh, ai là em Sau đó, người con gái nói với cha mẹ cho phép mình lấy người anh làm chồng

Từ khi người anh có vợ thì thương yêu giữa hai anh em không được thắm thiết nữa Người em rất là buồn, nhưng người anh vô tình không để ý đến

Một hôm hai anh em cùng lên nương, tối mịt mới về, người em vào nhà trước; chàng vừa bước chân qua ngưỡng cửa thì người chị dâu ở trong buồng chạy ra lầm chàng là chồng mình, vội ôm chầm lấy Người em liền kêu lên, cả hai đều xấu hổ Giữa lúc ấy, người anh cũng bước vào nhà

Từ đấy người anh nghi em có tình ý với vợ mình, càng hững hờ với em hơn trước

Một buổi chiều, anh chị đều đi vắng cả, người em ngồi một mình nhìn ra khu rừng xa xa, cảm thấy cô quạnh, lại càng buồn tủi, vùng đứng dậy ra đi

Chàng đi, đi mãi cho đến khu rừng phía trước mặt, rồi theo đường mòn đi thẳng vào rừng âm u Trời bắt đầu tối, trăng đã lên, mà chàng vẫn cứ đi Đi đến một con suối rộng nước sâu và xanh biếc, chàng không lội qua được, đành ngồi nghỉ bên bờ Chàng khóc thổn thức, tiếng suối reo và

cứ reo, át cả tiếng khóc của chàng Đêm mỗi lúc một khuya, sương xuống mỗi lúc một nhiều, sương lạnh thấm dần vào da thịt chàng, chàng chết mà vẫn ngồi trơ trơ, biến thành một tảng đá

Người anh cùng vợ về nhà, không thấy em đâu, lẳng lặng đi tìm, không nói cho vợ biết Theo con đường mòn vào rừng, chàng đi mãi, đi mãi, và sau cùng đến con suối xanh biếc đang chảy cuồn cuộn dưới ánh trăng và không thể lội qua được, đành ngồi bên bờ suối, tựa mình vào một tảng đá Chàng có ngờ đâu chính tảng đá là em mình! Sương vẫn xuống đều, sương lạnh rơi lã chã từ cành lá xuống Chàng rầu rĩ khóc than hồi lâu, ngất đi và chết cứng, biến thành một cây không cành, mọc thẳng bên tảng đá

Ở nhà, vợ không thấy chồng đâu, vội đi tìm và cũng theo con đường mòn đi vào rừng thẳm Nàng đi mãi, bước thấp bước cao, rồi cuối cùng gặp con suối nước sâu và xanh biếc Nàng khôngcòn đi được nữa Nàng ngồi tựa vào gốc cây không cành mọc bên tảng đá, vật mình than khóc Nàng có ngờ đâu nàng đã ngồi tựa vào chồng mình và sát đó là em chồng Nàng than khóc, nhưng tiếng suối to hơn cả tiếng than khóc của nàng Đêm đã ngả dần về sáng, sương xuống càng nhiều, mù mịt cả núi rừng, nàng vật vã khóc than Chưa đầy nửa đêm mà nàng đã mình gầy

Trang 15

xác ve, thân mình dài lêu nghêu, biến thành một cây leo quấn chặt lấy cây không cành mọc bên tảng đá.

Về sau chuyện ấy đến tai mọi người, ai nấy đều thương xót Một hôm, vua Hùng đi qua chỗ ấy, nhân dân đem chuyện ba người kể lại cho vua nghe và đến xem Vua bảo thử lấy lá cây leo và lấyquả ở cái cây không cành nghiền với nhau xem sao, thì thấy mùi vị cay cay Nhai thử, thấy thơm ngon và nhổ nước vào tảng đá thì thấy bãi nước biến dần ra sắc đỏ Nhân dân gọi cái cây mọc thẳng kia là cây cau, cây dây leo kia là cây trầu, lại lấy tảng đá ở bên đem về nung cho xốp để ăn với trầu cau, cho miệng thơm, môi đỏ

Tình duyên của ba người tuy đã chết mà vẫn keo sơn, thắm thiết, cho nên trong mọi sự gặp gỡ của người Việt Nam, miếng trầu bao giờ cũng là đầu câu chuyện, để bắt đầu mối lương duyên, vàkhi có lễ nhỏ, lễ lớn, cưới xin, hội hè, tục ăn trầu đã trở nên tục cố hữu của dân tộc Việt Nam

Cô bé quàng khăn đỏ

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé rất ngoan ngoãn tốt bụng, cô luôn được mọi người yêu mến, bàngoại là người yêu cô nhất Sinh nhật cô bé, bà đan tặng cô một chiếc khăn màu đỏ rất đẹp, hễ đi đâu cô bé cũng quàng Vì thế nên mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ Một hôm nọ, bà ngoại bị ốm, mẹ dặn Khăn Đỏ đem bánh sang biếu bà Trước khi cô bé ra khỏi nhà mẹ dặn cô rất kĩ:- Con à, sang bà thì con đi đường thẳng đến nhà bà luôn nhé, đừng la cà dọc đường Đường vòng qua rừng có rất nhiều chó sói đấy

Trang 16

Cô bé ngoan ngoãn nghe lời mẹ rồi cầm giỏ bánh đi sang nhà bà ngoại Nhưng vốn tình ham chơi, trên đường đi, cô bé thấy đường qua rừng có rất nhiều hoa thơm, những con bướm màu sắc sặc sỡ đang tung tăng bay lượn, mải chơi quá cô bé quên mất lời mẹ dặn, cứ thế đi men theo đường rừng Đi được 1 đoạn đường thì gặp bạn Sóc, Sóc nhắc nhở cô bé:

– Cô bé quàng khăn đỏ ơi, cô quên lời mẹ dặn rồi à? Cô quay lại đi đường thẳng đi, đi đường vòng sẽ bị sói ăn thịt đấy

Mặc cho sóc can ngăn, cô bé vẫn rong ruổi theo đàn bướm Cô bé vừa tung tăng trên đường, vừa bắt bướm hái hoa Đến tới giữa khu rừng thì cô bé gặp chó Sói Sói nhìn thấy Khăn Đỏ thì mừng lắm, vậy là đã có bữa ăn rồi Sói ngay lập tức nhảy ra từ bụi rậm tiến đến trước mặt cô, chó Sói cất giọng ồm ồm:

– Này, nhóc con, đang tung tăng đi đâu thế?

Nhìn thấy chó Sói Khăn Đỏ sợ hãi, cô run run trả lời:

– Bà ngoại cháu bị ốm, mẹ cháu sai mang bánh sang biếu bà ạ

Sói nghe thấy cô bé quàng khăn đỏ nói đang đi sang bà ngoại tặng bánh, nó thầm nghĩ trong bụng: “À, hoá ra con bé này lại còn có bà ngoại nữa, thế thì ta phải tính ăn thịt cả 2 bà cháu nó mới được” Sói tiếp tục hỏi:

– Thế nhà bà ngoại cháu ở đâu?

Cô bé quàng khăn đỏ đáp:

– Nhà bà ngoại cháu ở bên kia khu rừng này Ngôi nhà gỗ có cái ống khói cao tít, chỉ cần đẩy cửa

là vào nhà được luôn

Biết tính cô ham chơi, sói ta liền bảo:

– Bà cháu đang ốm, vậy cháu hãy đi hái ít hoa mang cho bà đi

Trang 17

Khăn đỏ tung tăng đi hái hoa Còn Sói chạy thẳng 1 mạch tới nhà bà ngoại cô bé Nó đẩy nhẹ cửavào nhà rồi vồ lấy bà cụ nuốt chửng ngay Ăn thịt xong bà ngoại cô bé, nó lên giường đắp kín chăn giả vờ bà ngoại đang ốm.

Khăn đỏ tung tăng hái hoa xong mới nhớ ra bà ngoại đang chờ, vội vã đến thăm bà.Nhưng lạ thay, cửa đã mở sẵn, khăn đỏ gọi nhưng không thấy tiếng trả lời Lo lắng, khăn đỏ tiến tới gần giường và cất tiếng hỏi bà:

– Bà ơi! Bà ốm lâu chưa bà?

Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…

– Bà ơi, mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà

Cô bé quàng khăn đỏ tiến đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi;

– Bà ơi! Sao hôm nay tai bà to thế?

Chó Sói vừa rên vừa đáp:

– Tai bà to để bà nghe cháu nói được rõ hơn

– Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?

– Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn

Chưa tin, cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi:

– Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà to thế?

– Mồm bà to để bà ăn thịt cháu dễ hơn

Khăn đỏ sợ hãi hét một tiếng thật to nhưng không kịp làm gì Thế rồi Sói vùng dậy, nuốt chửng luôn cả Khăn Đỏ vào bụng, ăn no nê, Sói nằm giữa nhà ngáy o o

Trang 18

Đúng lúc đó, có bác thợ săn đi qua Nghe thấy tiếng hét, bác nghĩ chắc chắn không phải là bà cụ

ở nhà, bác đẩy cửa bước vào thì chỉ thấy con Sói đang nằm lăn ra ngủ Bác thợ săn đoán, chắc nó

đã ăn thịt bà rồi Bác thợ săn liền lấy dao mổ bụng chó Sói và kịp thời cứu được 2 bà cháu Khăn

Thấy máu đỏ hòa lẫn với màu trắng tinh của tuyết tạo nên 1 màu vô cùng đẹp, bà nghĩ thầm

trong bụng: “Ước gì ta sinh được 1 đứa con gái, da trắng như bông tuyết, môi đỏ như son và tóc đen như gỗ mun”.

Thế rồi điều ước của bà Hoàng Hậu đã trở thành sự thật, sau đó ít lâu, bà sinh hạ được 1 cô congái rất xinh đẹp, có làn da trắng như tuyết, môi đỏ như son và mái tóc đen như gỗ mun; chính vìvậy bà đã đặt tên cho con là Bạch Tuyết sau đó vài hôm thì hoàng hậu qua đời

Trang 19

Sau 1 năm, ông Vua đã cưới người vợ khác Bà này nhìn cũng rất xinh đẹp nhưng mà tính tìnhrất kiêu ngạo tự phụ, và rất độc ác Bà ta không muốn bất cứ ai đẹp bằng mình Bà ta sở hữu 1chiếc gương thần, khi soi gương, bà ta hỏi:

“Gương kia ngự tại trên tường,

Thế gian ai đẹp được bằng như ta?”

Gương đáp:

– Hiện giờ trên thế gian hoàng hậu là người đẹp nhất rồi

Trong lúc ấy Nàng Bạch Tuyết càng lớn lên lại càng xinh đẹp, ai nhìn cũng yêu mến Thấy vậy,

mụ hỏi gương liền:

“Gương kia ngự tại trên tường,

Thế gian ai đẹp được bằng như ta?”

Lần này gương đáp lại:

“Xưa kia bà đẹp nhất trần,

Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.”

Hoàng hậu nghe xong bất ngờ và tái mặt đi Kể từ khi đó mỗi hoàng hậu nhìn thấy Bạch Tuyết,

bà ta lại trỗi dậy trong lòng sự ghen ghét đố kị

Một hôm, Mụ cho gọi 1 người thợ săn đến và dặn:

– Ngươi hãy mang Bạch Tuyết vào trong rừng giết chết nó đi, sau đó đem quả tim và lá gan nó

về đây cho ta.

Người thợ săn tuân lệnh bà hoàng hậu, bắt cóc Bạch Tuyết mang đi vào rừng thấy vậy BạchTuyết đã van xin bác thợ săn:

– Bác ơi, bác đừng giết cháu.

Thấy Bạch Tuyết đáng thương nên tha cho nàng, người thợ săn bắn tên trúng con hoẵng, mổbụng lấy tim gan của nó để mang về đưa cho mụ hoàng hậu, giả là tim gan của Bạch Tuyết

Không hề nghi ngờ gì, mụ ta sai người hầu xào số tim gan đó lên ăn ngấu nghiến

Quá sợ hãi, Bạch Tuyết cắm đầu chạy một mạch vào rừng sâu chân chảy cả máu Trong rừng rấtnhiều thú dữ nhưng không có con nào đụng tới nàng Chạy nhiều quá đôi chân mỏi rã rời, nhưngmay thay đến chập tối nàng thấy có một ngôi nhà nhỏ ở giữa chốn rừng sâu Quá mệt mỏi nênnàng vào trong nhà để nghỉ mà để ý đến nhà của ai, nguy hiểm gì không?

Trang 20

Trong nhà vật dụng gì cũng nhỏ ti ti, nhưng rất đẹp và sạch sẽ Trên bàn có bày 7 xuất đồ ăn Vìbụng đang rất đói, Bạch Tuyết liền ăn ở mỗi đĩa một chút Ăn xong Bạch Tuyết tìm một chiếcgiường để ngủ Nhưng nàng mãi mới tìm được chiếc phù hợp Vì quá mệt mỏi nên nàng đặt lưngxuống là ngủ thiếp đi.

Trời tối sẩm, những người chủ thực sự của căn nhà mới trở về, đó là bảy chú lùn làm công việcđào mỏ Họ thắp bảy ngọn nến lên, họ cảm thấy rằng hình như có người lạ đã vào nhà

Một chú nói: “Có ai đã ngồi vào chiếc ghế của tôi?” Chú thứ hai nói: “Có ai đã ăn thức ăn trong chiếc đĩa của tôi?” Chú thứ ba nói: “Hình như ai đó đã ăn một phần chiếc bánh của tôi?”, chú thứ tư nói: “Tôi cũng vậy, có ai đó đã ăn ít rau của tôi?”, chú thứ năm nói: “Có ai đó đã dùng chiếc dĩa của tôi”, chứ thứ sáu nói: “Có ai đó đã dùng chiếc dao của tôi”, cuối cùng chú thứ bảy nói: “Còn tôi thì chắc chắn rằng có ai đó đã uống nước trong chiếc cốc của tôi?”.

Các chú lùn nhìn quay, họ chạy lại chiếc giường của mình để xem, chú thứ bảy ngạc nhiên thấytrên giường của chú, Bạch Tuyết đang ngủ rất say Chú gọi cho sáu chú lùn còn lại tới xem, ai

nấy cũng đều rất ngạc nhiên, họ cầm bảy ngọn đèn soi vào Bạch Tuyết và reo lên: “Lạy chúa! Cô

bé này đẹp quá” Thấy Bạch Tuyết ngủ rất say, các chú để yên cho nàng ngủ.

Sáng hôm sau, khi tỉnh giấc, thấy bảy chú lùn, nàng hoảng sợ Bảy chú lùn tới gần Bạch Tuyếtthân mật hỏi nàng:

– Cô tên là gì? Tại sao cô lại tới đây, giữa chốn rừng sâu này?

Bạch tuyết trả lời:

– Em tên là Bạch Tuyết

Sau đó nàng kể cho bảy chú lùn nghe về chuyện bà gì ghẻ muốn giết cô, người thợ săn vì thương

cô nên đã cho cô chốn thoát vào rừng sâu

Kể từ khi đó, Bạch Tuyết ở lại chung sống cùng bảy chú lùn vui tính Nàng rất chăm chỉ trongnhà, bảy chú lùn cũng tích cực hơn cho công việc khai thác mỏ

Trước khi đi làm bảy chú lùn không quên dặn nàng: “Ở nhà phải hết sức cẩn thận, đừng cho bất

kể ai vào nhà”.

Nói về mụ hoàng hậu, từ lúc ăn ngon lành món “tim gan giả” của Bạch Tuyết, mụ ta đinh ninh làBạch Tuyết đã chết rồi, từ nay mụ ta sẽ là người đẹp nhất thế gian

Mụ ta lại hỏi gương:

“Gương kia ngự ở trên tường,

Nước ta ai đẹp được dường như ta?”

Gương đáp:

“Xưa kia bà đẹp nhất trần,

Trang 21

Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.

Nàng ở khuất núi khuất non,

Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.”

Nge xong mụ đã cải trang thành một bà lão bán hàng, rồi mụ vượt qua bảy ngọn núi, đi vào rừngsâu tới nhà của bảy chú lùn Tới nơi, mụ gõ cửa nói:

Bạch tuyết nhìn qua cửa sổ hỏi:

– Con buộc không đúng rồi, để ta dạy cho con cách buộc.

Bạch Tuyết cho mụ buộc hộ mà không có chút đề phòng Mụ đứng sau ra sức thít thật chặt dây

áo khiến nàng bất tỉnh Giết xong Bạch Tuyết mụ vội vã quay trở về lâu đài

Khi về bảy chú lùn thấy vậy liền cắt chiếc áo Bạch Tuyết dần dần tỉnh trở lại Sau khi nghe BạchTuyết về chuyện vừa sảy ra Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn chắc chắn bà già bán hàng là mụphù thủy giả dạng Có khả năng mụ ta còn tiếp tục quay trở lại đây nếu như biết cô vẫn còn sống

Về tới lâu đài, mụ phù thủy lập tức chạy lại hỏi gương:

“Gương kia ngự ở trêntường,

Nước ta ai đẹp được dường như ta?”

Gương đáp:

“Xưa kia bà đẹp nhất trần,

Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.

Nàng ở khuất núi khuất non,

Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.”

Nghe gương nói vậy, mụ ta lại sôi máu vì biết Bạch Tuyết đã được bảy chú lùn cứu sống Mụnghĩ trong tức tối Mụ lập tức chế thuốc độc rồi tẩm vào trong một chiếc lược rất đẹp Sau khitẩm độc xong, mụ lại cải trang thành một bà lão bán hàng với bộ dạng khác

Trang 22

Mụ tiếp tục vượt bảy ngọn núi, đi vào rừng sâu tới nhà của bảy chú lùn, tới nơi mụ gõ cửa nói:

– Có ai ở nhà không? Bà có rất nhiều hàng đẹp bán đây.

Lần này Bạch Tuyết cảnh giác nên ngó qua cửa sổ nói to:

– Bà đi đi, tôi không cho bất cứ ai vào nhà đâu.

Mụ phù thủy nói tiếp:

– Ta không vào nhà đâu, nhưng con hãy xem đồ của ta qua cửa sổ, chắc con sẽ rất thích.

Rồi mụ giơ chiếc lược đã tẩm thuốc độc cho Bạch Tuyết xem Vì thấy lược quá đẹp nên BạchTuyết ra mở cửa để mụ vào nhà

Mụ phù thủy nói với Bạch Tuyết:

– Để bà chải cho con nhé

Bạch Tuyết không chút đề phòng để cho mụ chải đầu cho mình Khi lược mới chạm vào tóc,Bạch Tuyết đã bị trúng độc tẩm trong chiếc lược rồi lăn đùng ra sàn nhà bất tỉnh

Mụ phù thủy gian ác nói:

– Lần này thì thần may mắn không mỉm cười với ngươi đâu, thuốc độc ta làm là kịch độc.

May sao trời cũng muộn nên các chú lùn về kịp Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn nhìn nhau cóphần lo lắng

Trang 23

Khi vừa trở về lâu đài, mụ dì ghẻ lại hỏi gương ngay:

“Gương kia ngự ở trên tường,

Nước ta ai đẹp được dường như ta?”

Gương vẫn đáp lại như vậy Lần này mụ vô cùng tức giận

Mụ đi vào một căn phòng bí mật tối tăm của mụ trong lâu đài, nơi mà không có ai được bướcchân tới Mụ lấy một quả táo, tẩm thuốc độc vào, phù phép cho quả táo nhìn trông rất ngon, nửa

đỏ nửa trắng thơm ngon tuyệt

Lần này mụ giả làm một bà nông dân Vượt qua bảy ngọn núi, cuối cùng mụ cũng tới được nhàcủa bảy chú lùn Mụ lại gõ cửa như mọi khi Bạch Tuyết khéo léo từ chối nhưng

Mụ phù thủy nói tiếp:

– Đừng lo cháu gái xinh đẹp? Táo rất ngon, ta sẽ bổ táo ra và ăn một nửa xanh, còn nửa chín ta

sẽ cho con.

Thấy bà ta ăn ngon lành Bạch Tuyết vừa cắn miếng táo, nàng đã bị trúng độc và lăn ra chết màđâu biết thuốc độc chỉ được tẩm ở nửa chín Thấy vậy mụ rất hả hê Khi quay trở về đến cung,

mụ lại không quên hỏi gương:

“Gương kia ngự ở trên tường,

Nước ta ai đẹp được dường như ta?”

Gương đáp:

– Tâu hoàng hậu, hoàng hậu là người đẹp nhất thế gian.

Cho tới lúc này, mụ phù thủy mới thực sự yên tâm và thư thái

Như mọi lần các chú lùn cũng về ngay sau đó nhưng làm mọi cách đều vô tác dụng Không cứuđược các chú lùn ngồi quanh mà khóc Nhìn nàng ai cũng nghĩ nàng chỉ đang ngủ nên không ai

nỡ vùi nàng xuống đất đen

Xác Bạch Tuyết được đặt trong một chiếc quan tài được làm bằng thủy tinh được canh gác mỗingày Dường như các loài thú, chim muông trong khu rừng cũng vô cùng thương tiếc Bạch Tuyếtđều đến ghé thăm nàng Mặc dù đã được vài ngày nhưng sắc mặt bạch tuyết không hề thay đổi.Một hôm, có một vị hoàng tử đi rừng xin ghé thăm ngủ nhờ một đêm Thấy Bạch Tuyết quá xinhđẹp nên hoàng tử vẫn đem lòng yêu mến, muốn xin bảy chú lùn được cho mình chở chiếc quantài đó về cung

Trang 24

Thấy được tấm chân tình, các chú lùn động lòng nên đồng ý Trên đường đi đá sỏi gập ghềnhchiếc quan tài cứ nẩy lên liên tục giúp Bạch Tuyết nôn ra được miếng táo độc trong người Nàngtỉnh dậy, mở nắp chiếc quan tài và thốt lên:

– Đây là đâu? Sao ta lại ở đây?

Hoàng tử thấy thế vui mừng khó tả:

– Ta là hoàng tử

Sau đó hoàng tử kể lại mọi chuyện cho Bạch Tuyết nghe, hoàng tử nói tiếp:

– Bạch Tuyết, ta muốn được cưới nàng làm vợ Ta thực sự rất yêu nàng Thế là nàng theo hoàng

tử về cung Lễ cưới được diễn ra rất long trọng.

Mụ gì ghẻ độc ác cũng được mời tới dự lễ thành hôn Trước khi đi mụ trang điểm đẹp và tớigương tự tin hỏi: Nhưng lần này gương nói có một người khác tại lễ cưới

“Gương kia ngự ở trên tường,

Nước ta ai đẹp được dường như ta?”

Gương đáp:

“Tâu bà, bà đẹp tuyệt trần,

Nhưng bà hoàng mới muôn phần đẹp hơn.”

Mụ gì ghẻ nổi cơn tức tối, mụ muốn đi để xem ai là người xinh đẹp hơn mụ

Khi mụ vừa bước vào, mụ thất thần khi nhận ra đó chính là Bạch Tuyết, vì quá kinh ngạc và sợhãi, tim của mụ vỡ tung, mụ lăn đùng ra chết

Cô bé Lọ Lem

Ngày xửa ngày xưa ở một đất nước xa xôi có một người đàn ông giàu có nhưng goá vợ, sống trong một ngôi nhà rộng lớn cùng với cô con gái duy nhất tên là Êla Người cha dành cho cô công chúa xinh đẹp tất cả tình yêu thương mà ông có và rất nhiều thứ mà cô bé nào cũng đều mong muốn có được: váy áo đẹp đẽ, một con ngựa và một con chó con Tuy thế ông luôn tâm niệm rằng điều Êla cần nhất chính là sự chăm sóc của một người mẹ hiền Vậy là người cha quyết định tái hôn với một người phụ nữ có hai cô con gái trạc tuổi con ông, hy vọng 3 đứa trẻ sẽvui vẻ lớn lên cùng nhau

Thật đáng buồn, người cha tốt bụng không may qua đời sớm, kể từ đó bà mẹ kế bắt đầu để lộ bảntính thật sự của bà Bà ta là một người lạnh lùng khô khan, đặc biệt bà luôn ghét bỏ, chì chiết và ganh tị với sự xinh đẹp và nết na của Êla Hai cô con gái của bà ta Anatisia và Drizella cũng xấu nết và xấu người hệt như mẹ của mình Hai cô này ngày ngày ăn mặc đẹp đẽ, chải chuốt chỉn chu, còn Êla đáng thương thì phải mặc những bộ quần áo cũ kĩ, nhàu nhĩ, thô ráp và đeo khăn yếm của người đầy tớ Cô bé phải làm đủ mọi việc nặng nhọc nhất trong nhà Cô dậy từ trước lúcmặt trời mới chớm ló dạng ở đằng xa, gánh nước, đốt lò, nấu ăn và chùi dọn nhà cửa sân vườn

Trang 25

Khi xong việc, cô lủi thủi đến ngồi bên cạnh lò sưởi giữa những tro tàn và gỗ cháy, người ngợm lấm lêm, vì thế người đời gọi Êla là Cô Bé Lọ Lem.

Trong khi mẹ kế và hai em ở trong những phòng ngủ rộng lớn và sang trọng, Lọ Lem bị nhét lên trên căn gác lửng gần dưới mái nhà, nơi làm tổ của lũ chuột nhắt Mặc dù luôn bị bắt nạt và sống một mình buồn tủi như vậy, Lọ Lem vẫn luôn dễ thương, hiền hậu, cô bé tin rằng một ngày nào

đó hạnh phúc sẽ đến với mình

Lọ Lem kết bạn với những chú chim ríu rít hót ngoài cửa sổ đánh thức cô dậy mỗi sớm mai Cô làm bạn với những chú chuột nhắt ở chung phòng Cô còn đặt tên và thuê thùa tặng cho chúng những bộ quần áo bé tí tẹo với mũ trùm đầu đáng yêu Đám chuột nhắt vô cùng yêu mến cô vì côthường cứu chúng ra khỏi những bẫy chuột hay nanh vuốt của Quỷ Sứ, tên con mèo có tính tình hung dữ của bà mẹ kế

Công việc mỗi sáng của Lọ Lem là chuẩn bị đồ ăn tươm tất cho cả nhà, đổ đầy sữa cho con mèo, xương cho chú chó, lúa mạch cho con ngựa, bắp và ngũ cốc cho những con gà, ngỗng và vịt trong sân nông trại Cô còn phải mang đĩa thức ăn sáng lên tận phòng cho bà mẹ kế, Anatasia và Drizella

“Mang áo váy của tao đi ủi và đem về đây nội trong một giờ” Drizella ra lệnh, “Đừng có quên khâu quần áo của tao, làm cho xong và đừng có hòng kéo lê cả một ngày trời” Anatasia đòi hỏi

Mẹ kế cũng gầm gừ trong miệng, “Đem đồ bẩn đi giặt ngay Sau đó thì làm sạch tấm thảm đỏ lớn ở phòng khách, chùi rửa các cửa sổ cho bóng loáng, và cả những tấm thảm lớn nhỏ khác.”

“Thưa mẹ vâng, vâng Drizella, vâng Anatasia.” Lọ Lem vui vẻ trả lời và nhanh chóng đi làm

công việc của mình không một chút than vãn hay buồn rầu

Ở tại Vương quốc của Lọ Lem, trong lâu đài Hoàng Gia, Đức Vua đang nói chuyện với ngài đại

công tước Vị vua già nói, “Đã đến lúc Hoàng tử của chúng ta phải kết hôn và có mái ấm gia đình.”

“Vâng thưa Hoàng Thượng, nhưng trước tiên Hoàng tử phải gặp được cô gái mà chàng đem lòng yêu mến đã.”

“Nhà ngươi nói đúng Chúng ta sẽ mở dạ vũ và cho mời tất thảy những cô gái trẻ trong vương quốc đến Chắc chắn Hoàng tử sẽ phải lòng một cô gái.”

Nhận được tin về buổi tiệc khiêu vũ, Anatasia và Drizella ôm nhau nhảy hớn lên vì sung sướng

“Dạ vũ, dạ vũ, tụi mình sẽ đi dạ vũ.” Lọ Lem nói không giấu được niềm vui trong ánh mắt, “Tôi cũng được mời nữa, theo lệnh của Hoàng Gia, mọi thiếu nữ chưa chồng đều được mời.” Hai cô

em phá lên cười khanh khách vì tưởng tượng đến cảnh Lọ Lem đi dạ hội mang theo cái chổi và

Trang 26

đeo yếm của đầy tớ Còn bà mẹ thì nở nụ cười nham hiểm nói là Lọ Lem vẫn có thể đi nếu cô làm xong hết mọi việc mà bà ta giao.

Thế là hai cô em xấu xí cả ngày chỉ mải mệ chọn váy áo, sửa soạn sắc đẹp trong khi Lọ Lem thì còn bận bịu hơn cả ngày thường Cô còn phải ủi quần áo cho hai cô con riêng, thắt nơ áo, chải bụi váy đầm … Khi xe ngựa đến đón thì Lọ Lem vẫn đang váy áo luộm thuộm không có được

một phút để sửa soạn Bà mẹ kế đắc chí nói: “Vậy là mày sẽ không đi dạ vũ được … Nhưng đừng

lo, sẽ có những dạ vũ khác sau này …” Thế rồi ba mẹ ríu rít con lên xe đi mất bỏ Lọ Lem ở nhà.

Lọ Lem rầu rĩ leo lên những bậc cầu thang tối dẫn vào phòng mình và ngồi thụp xuống, đôi mắt

cô buồn rầu nhìn qua ánh trăng đến tòa lâu đài ở xa xa đèn rực sáng Bỗng chốc, một luồng sáng huyền ảo hiện ra sau lưng cô Quay lại, cô ngạc nhiên thấy cây đèn cầy được thắp sáng và xuyên qua ánh sáng đó là một chiếc đầm dạ tiệc vô cùng lộng lẫy Những người bạn nhỏ của cô là chim

và chuột nhắt đã dành cho cô một sự ngạc nhiên bằng cách điểm trang cho bộ váy bằng những hạt cườm và ren mà chúng tìm thấy trong nhà

Cô nhanh chóng mặc vào và chạy xuống cầu thang gọi với theo “Khoan đi đã, chờ tôi với.” Nhưng khi Anatasia và Drizella thấy cô, chúng la lên giận dữ, “Mày ăn cắp ren và cườm của tao.” Thế là chúng lao vào xé áo quần Lọ Lem đang mặc ra từng mảnh.

Lọ Lem oà khóc chạy băng qua sân nhà tới ngôi vườn Cô ngồi bệt xuống băng đá lạnh lẽo và

thổn thức “Vậy là hết rồi, mình hết cách rồi, mình sẽ bỏ cuộc.” Ngay chính lúc đó, một đám bụi sáng kỳ ảo xuất hiện và một bà phúc hậu, béo tròn, đội mũ trùm đầu bước ra “Đừng nói thế, cô bé.” Giọng bà ngọt ngào “Lau nước mắt đi con, con sẽ không đi dạ vũ trong khi vẫn khóc lóc như thế.” Lọ Lem ngừng khóc và hỏi, “Bà là ai ?”

“Ta là bà tiên mẹ đỡ đầu của con” bà nhẹ nhàng nói, “Thời gian rất gấp rồi, bây giờ con hãy nhanh kiếm cho ta một trái bí đỏ mang lại đây.” Lọ Lem không hiểu gì, nhưng cô cũng chạy đi

kiếm một trái bí thật bự Bà tiên vẫy chiếc đũa thần và lầm rầm nói những lời làm phép

“Salagadoola, Manchaca bula, bibidi-bobbed-boo.” Trái bí đỏ từ từ leo lên trên cành dây, những

cọng râu trở thành những bánh xe và phút chốc cả trái bí biến thành một chiếc xe ngựa kéo

“Bây giờ,” bà nói, “ta cần vài chú chuột nhắt.” Ngay lập tức bốn con chuột nhắt bạn nhỏ của Lọ

Lem chạy ra phía trước Bà tiên vẫy đũa thần hô biến bốn chú chuột nhắt trở thành bốn chú ngựa đẹp mã và được gắn vào trước xe Thêm vài cái vẫy đũa, bà biến con ngựa già thành người điều

khiển xe ngựa, và chú chó Bruno thành người mở cửa xe ngựa Sau cùng bà nói, “Đến lượt con,

cô bé đáng yêu của ta” Trong phút chốc, bà biến Lọ Lem thành một thiếu nữ mặc váy dạ hội

xinh đẹp, dưới đôi chân nàng lấp lánh một đôi giày bằng pha lê đẹp nhất trần gian

Trang 27

Khi Lọ Lem leo lên xe ngựa, bà tiên dặn dò nàng cẩn thận, nhất định phải trở về nhà trước 12 giờđêm Bởi vì nếu nàng ở lại quá chỉ một phút, mọi thứ sẽ trở lại như cũ, bí đỏ, bốn con chuột, con ngựa già, chó Bruno và nàng Lọ Lem sẽ trở thành cô bé ăn mặc nghèo khổ Lọ Lem hứa với bà

sẽ rời bữa tiệc trước lúc nủa đêm, và nàng vui vẻ lên đường tới lâu đài Hoàng Gia

Khi Lọ Lem vừa tới nơi, hoàng tử khôi ngô đang cúi đầu chào hai cô gái thứ hai trăm mười và mười một – hai nàng Anatasia và Drizella xấu xí Bỗng chàng đưa mắt ra lối vào và sửng sốt đến

đê mê khi thấy nàng Lọ Lem – thiếu nữ xinh đẹp mà hoàng tử thấy không ai có thể đẹp hơn nàngđêm nay Hoàng tử nhanh bước tới để nắm tay nàng và dắt nàng vào sảnh đường để dự buổi dạ vũ

Suốt đêm hôn đó, hoàng tử của chúng ta không khiêu vũ với ai ngoài cô gái đến sau cùng Hoàng

tử không rời tay Lọ Lem và nhìn nàng đắm đuối Hai cô chị em con bà dì ghẻ và cả bà ta nhìn LọLem với ánh mắt ganh ghét và tự hỏi cô này từ đâu đến Còn nhà Vua già thì mừng thầm là kế hoạch của ngài đã thành công, hoàng tử đã gặp được người trong mộng của chàng

Chuông đồng hồ của cung điện bắt đầu điểm chuông báo hiệu nửa đêm, lúc này Lọ Lem sực nhớ

ra lời dặn của bà tiên, mẹ đỡ đầu của nàng “Tôi phải về.” Nàng la lên, vuột ra khỏi bàn tay của hoàng tử và chạy vội xuống thang lầu Hoàng tử và đại công tước chạy theo sau lưng nàng mà chưa hiểu chuyện gì xảy ra Một chiếc giày pha lê của nàng tuột ra khỏi chân và rơi trên cầu thang, không còn thời gian để quay lại, Lọ Lem đành bỏ mặc rồi nhanh chân chạy đến cỗ xe và leo lên Xe ngựa ra khỏi cổng lâu đài cũng là lúc chuông đồng hồ điểm tiếng thứ mười hai Chỉ trong tích tắc, nàng Lọ Lem trở về nguyên hình là một cô gái nghèo khổ, đứng giữa trái bí rợ, con chó, con ngựa già và bốn con chuột nhắt Tất cả chỉ còn sót lại một chiếc giày pha lê lấp lánhtrên một bàn chân của nàng

Ngay sáng hôm sau, nhà Vua ra công báo là ngài sẽ hỏi cưới cho Hoàng tử cô gái đã đánh rơi chiếc giày pha lê tại buổi khiêu vũ đêm qua Đại công tước mang lệnh truyền và đi khắp vương quốc để thử giày, từ các công chúa, công nương con nhà quyền quý tới các cô gái dân dã nhất Thử mãi mà vẫn chưa có chân cô nào vừa với chiếc giày bé nhỏ Sau cùng phái đoàn hoàng gia đến nhà của Lọ Lem Bà mẹ ghẻ vui mừng đánh thức hai cô gái lười biếng và nuôi hy vọng rằng một trong hai đữa sẽ đi vừa chiếc giày và sẽ trở thành vợ của hoàng tử khôi ngô Bà ta còn lặng

lẽ leo lên phòng của Lọ Lem khoá trái cửa từ bên ngoài, nhốt Lọ Lem trong phòng mặc cho nàngkhóc lóc thảm thiết Bà ta cười gian ác, thản nhiên bỏ chìa khóa vào túi và xuống lầu, nhưng không biết rằng hai chú chuột nhắt đã nhanh chân ăn cắp chìa khóa khi bà đang bận rộn nhìn hai con bà thử giày

Đại công tước tỏ rõ thất vọng khi chứng kiến hai lần thử giày vô vọng bởi bàn chân to quá cỡ củahai cô gái xấu xí Ông lấy lại chiếc giày và chuẩn bị đi đến nhà kế tiếp thì nghe tiếng nói từ sau,

“Đại công tước, cho tôi thử giày với !” Bà mẹ kế hoảng hốt bước tới chặn đường Lọ Lem, nhoẻn miệng cười ngọt nhạt với công tước “Đại công tước, đây chỉ là con bé đầy tớ nhà tôi.” Nhưng ông đẩy bà ra, nói, “Lệnh nhà Vua, thiếu nữ nào cũng được thử giày cả” và lấy chiếc giày pha lê

Trang 28

Lọ Lem đưa tay vào túi mình rồi nhẹ nhàng lôi ra chiếc giày pha lê xinh xắn, “Thưa đại công tước, tôi con giữ chiếc giày pha lê kia ở đây.” Vị đại công tước xỏ chiếc giày vào bàn chân nhỏ

nhắn của nàng, chiếc giày vừa vặn xít xao Ngay thời khắc đó, bà tiên mẹ đỡ đầu của Lọ Lem hiện ra, chấm nhẹ đũa thần vào người nàng, biến nàng trở lại là cô thiếu nữ đẹp tuyệt trần đã chiếm lấy trái tim hoàng tử vào đêm dạ vũ

Nàng Lọ Lem xinh đẹp được kiệu hoàng gia chở về hoàng cung Ở nơi rực rỡ ánh đèn đó, giữa những lời chúc phúc nồng nhiệt và những tiếng chuông vang lên khắp cung điện, nàng Lọ Lem –Êla làm đám cưới với hoàng tử … và họ sống bên nhau hạnh phúc đến trọn đời

10 Chó sói và bảy chú dê con

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng nọ có Dê mẹ và bảy chú dê con sống cùng với nhau trong một ngôi nhà nhỏ

Một hôm, dê mẹ chuẩn bị đi vào rừng để kiếm cỏ non ăn lấy sữa cho con bú Dê mẹ bèn gọi đàn con lại dặn dò:” Các con ở nhà nhớ khóa chặt cửa đừng cho ai vào nhà nhé Khi mẹ về, nghe thấy mẹ đọc bài thơ này thì hẵng mở cửa:

Dê con ngoan ngoãn

Mau mở cửa ra

Mẹ đã về nhà

Cho các con bú”

Trang 29

7 chú dê con vâng lời mẹ đóng chặt cửa Có một con chó sói độc ác sống ở gần đó đã nghe thấy lời dặn của dê mẹ, nó nảy ra ý định lừa dê con mở cửa để vào nhà ăn thịt Sau khi dê mẹ đi khỏi, chó sói liền đến gõ cửa rồi giả giọng dê mẹ:

“Dê con ngoan ngoãn

Mau mở cửa ra

Mẹ đã về nhà

Cho các con bú”

Bảy chú dê con nhận ra giọng ồm ồm của chó sói nên đã nhất quyết không mở cửa

Một lúc sau, chó sói lại đến và gõ cửa Lần này nó giả giọng nhẹ nhàng hơn cho giống với giọng

dê mẹ

Bầy dê con bắt cho sói phải cho xem bộ móng Khi thấy bộ móng vuốt đen xì của nó qua ô cửa

sổ, bầy dê biết đó là chó sói và đuổi đi ngay

Chó sói nham hiểm liền đến tiệm bánh mua bột mỳ trắng và xoa vào móng vuốt của mình

Khi nó đến gõ cửa lần thứ ba những chú dê con nhìn thấy bộ móng màu trắng và cứ tưởng rằng

đó là mẹ của mình

Dê con mở cửa cho sói vào nhà và nó lao đến và nuốt chửng cả bầy dê vào bụng, may thay chú

dê bé nhất trốn thoát đươc

Khi dê mẹ vừa về đến nhà, dê út oà khóc nức nở: “Mẹ ơi, chó sói độc ác đã nuốt chửng hết các anh chị của con rồi”

Chó sói lúc nào đang ngủ say, dê mẹ liền mổ bụng nó ra Sáu chú dê con liền chui ra Dê mẹ bảo các con nhặt thật nhiều đá sỏi để nhét vào dạ dày nó rồi khâu bụng nó lại

Khi chó sói tỉnh dậy nó cảm thấy vô cùng khát nước, nó lần mò ra giếng uống nước

Vì trong bụng nặng trĩu toàn đá là đá nên nó bị rơi tòm xuống giếng Thế là hết đời con sói gian ác

Trang 30

Thuở ấy loài ngỗng đang còn rất hiếm và thịt ngỗng là một thức ăn sang trọng, chỉ có nhà quyềnquý mới nếm được mùi Hai con ngỗng nghe hiểu tiếng người, lấy làm đau xót vô hạn, vì lời hẹncủa chủ nhà là bản án tử hình đối với chúng Đêm đến, đôi ngỗng kêu than, khóc lóc với nhau đểvĩnh biệt trước, rồi khi gà bắt đầu gáy, con ngỗng trống hôn hít vợ xong tới đứng sẵn bên cửachuồng, đợi người bếp đến bắt đem thịt Con ngỗng mái đoán biết ý chồng, muốn ngăn chochồng khỏi chịu chết trước thay mình, mới tranh lấy chỗ, rồi hai vợ chồng ngỗng, con nào cũngmuốn hi sinh, giành lấy cái chết về mình để cứu bạn trăm năm Cứ thế mà đôi lứa tranh giànhnhau cho tới khi ngày sáng Luôn mấy đêm liền cảnh đòi chết liên tiếp diễn ra ở trong chuồngngỗng Rốt cuộc để tránh khỏi sự tranh giành nhau nữa, cả hai cùng thỏa thuận ngủ ngang hàng,song song cạnh nhau Hai con lại cùng thề nguyền rằng sau khi một trong đôi lứa chết đi thì concòn sống sẽ ăn chay suốt đời để nhớ kẻ đã mất.

Những tiếng thở than, tranh giành của đôi ngỗng vẳng đến tai của người khách Mấy lần kháchlại gần chuồng để nghe câu chuyện của hai vợ chồng ngỗng vì khách hiểu được tiếng nói của cácloài chim Những lời thề nguyền, trối trăn tha thiết của đôi ngỗng làm động lòng khách sành ăn.Qua hôm sau, khách ngỏ lời từ giã chủ nhân và bảo rằng mình không thích ăn thịt ngỗng, bởi đã mấy lần nếm qua rồi mà thấy thịt loài này không ngon Lời bịa đặt ấy đã cứu mạng cho đôi vợ chồng ngỗng Song từ đó, chúng vẫn giữ lời thề trước, chỉ ăn toàn rau cỏ, ngũ cốc thôi, chứ khôn động tới thịt các sinh vật khác Cũng từ ngày ấy loài ngỗng theo thói quen ngủ sát cạnh nhau

Chú Voi tốt bụng

Một buổi sáng mùa xuân, trăm hoa khoe sắc, gà con vui vẻ gọi vịt con ra vườn chơi

Gà con rủ vịt con bắt sâu bọ, côn trùng có hại cho cây cối Nhờ có mỏ nhọn nên gà con mổ bắtsâu dễ dàng Nhưng vịt con không có mỏ nhọn nên không thể nào bắt sâu được Thấy thế gà convội vàng chạy tới giúp vịt

Bỗng một chú voi xuất hiện, chú dùng vòi khều con sâu đưa cho vịt con Vịt con và gà con cùngcảm ơn chú voi Vịt và gà con lại rủ nhau ra ao chơi Chân vịt con có màng nên vịt bơi lội rấtgiỏi, còn gà con vô ý nên bị ngã xuống ao, vì không biết bơi nên gà con bị ướt sũng nước, lạnhđến phát run

May quá, chú voi lại đi tới Chú cứu gà con lên, chú còn đùa nghịch dùng vòi phun đầy nước vào

gà và vịt con Gà và vịt cười vang bỏ chạy, còn lũ ruồi đậu trên lưng chú voi cũng phải hốt hoảngbay đi

Sau đó voi dùng vòi thổi kèn acmônica Chú thổi hay đến nỗi gà con và vịt con đang chơi vuicũng phải chạy đến, những chú chim trên cành cây cũng ngừng hót để lắng nghe những âm thanhtuyệt vời mà voi thổi

Trang 31

Gà và vịt con rất yêu chú voi tốt bụng Chúng thích vui đùa và nhảy vào nằm trong lòng chú voi.Chúng cảm thấy ấm áp và hết sức an toàn.

Con Cá thông minh

Cá Quả mẹ và đàn con rất đông sống trong một cái hồ lớn Hàng ngày Cá mẹ dẫn đàn con điquanh hồ kiếm ăn

Một ngày kia, thức ăn trong hồ tự nhiên khan hiếm Cá mẹ dẫn đàn con sục tìm mọi ngóc ngáchtrong hồ mà vẫn không kiếm đủ thức ăn Ðàn cá con bị đói gầy rộc đi và kêu khóc ầm ĩ Cá Quả

mẹ cũng phải nhịn ăn mấy ngày, nó nhìn đàn con đói mà đau đớn vì bất lực

Một hôm, Cá Quả mẹ nhìn lên mặt nước và nảy ra một ý nghĩ liều lĩnh Nó nhảy phóc lên bờ,nằm thẳng cẳng giả vờ chết Một đàn Kiến từ đâu bò tới tưởng con cá chết tranh nhau leo lênmình nó thi nhau cắn Cá Quả mẹ đau quá, nó nhắm chặt mắt định nhảy xuống nước, song nghĩđến đàn con đói, nó lại ráng chịu đựng Lát sau, hàng trăm con Kiến đã leo hết lên mình Cá mẹ

Cá Quả mẹ liền cong mình nhẩy tùm xuống hồ, chỗ đàn con đang đợi Ðàn Kiến nổi lềnh bềnh,những chú Cá con thi nhau ăn một cách ngon lành Cá Quả mẹ mình mẩy bị Kiến cắn đau nhừnhưng nó vô cùng sung sướng nhìn đàn con được một bữa no nê

- Cháu thương ta nhưng chưa hiểu ta Lửa càng nóng, ta càng vui Cháu mà dội nước thì có ngày

ta bị cảm mất

Từ đấy, cô bé không dội nước lên đầu ba ông Táo nữa Nhưng ông Táo già thì thỉnh thoảng lạihiện lên trò chuyện với hai chị em cô bé trong chốc lát Một hôm thương ông, cô em hỏi:

- Ông thích lửa thôi à? Ông còn thích gì nữa không?

-Có chứ! Năm sắp hết ông phải về trời! Cháu bắt cho ông con cá chép ông cưỡi về Trời thì ôngthích nhất Cô bé liền rủ chị đi bắt cho bằng được một con cá chép về Cô bỏ ngay vào bếp lửarồi nói:

- Ông Táo ơi! Chúng cháu biếu ông con chép này đây!

Trang 32

Con cá chép vụt biến mất Tối hăm ba Tết, quả nhiên hai chị em thấy ông hiện ra, sau đó cưỡicon cá chép như cưỡi ngựa, bay ra khỏi nhà và bay cao mãi lên trời Bố cô bé là một người đisăn thú rất tài giỏi Ông thường chỉ thích đi săn thú dữ Ông bảo:

- Còn thú ác thì tôi còn đi săn cho kỳ hết!

Ông không muốn truyền nghề cho con mình, vì cả hai đều là gái Nhưng cô em lại rất thích nghềcủa cha Lên năm cô đã xin cha dạy cho mình đủ cả côn, quyền và đao kiếm Cô tuy bé ngườinhưng nhanh nhẹn vô cùng, và về sức mạnh của đôi tay cô, người cha cũng phải kinh ngạc Lênchín, cô đã hăm hở xin theo cha đi săn thú Người mẹ và người chị lo lắng, nhưng cô bé đã thưangay:

- Con không giết được con mồi bằng một nhát như cha thì con đâm ba nhát, năm nhát, mẹ và chị

- Tôi chỉ cho nó đi theo để xem, còn diệt quái ác là việc của tôi, hai mẹ con đừng lo

Hai cha con đi được mấy ngày thì có tin con quái đã bị người cha giết chết thật Bữa hai cha contrở về, bà con trong vùng mang rượu, gà vịt đến làm cỗ ăn mừng Cô gái nhỏ không quên đặt vàobếp lửa một con cá chép và khấn với ông Táo già:

- Chúng cháu xin gửi biếu ông con chép để thỉnh thoảng ông cưỡi đi chơi

Ông Táo già lại hiện lên cám ơn cô bé và hỏi:

- Cháu thấy con quái có sợ không?

- Cháu chỉ thích được cha cháu cho cháu được cùng đánh với nó, nhưng cha cháu không chịu.Người cha sau đó bỗng bị ốm nặng Người mẹ và hai cô gái hết lòng chăm sóc Bệnh người cha

có đỡ, nhưng sức khỏe thì không còn được như trước nữa Vài năm sau, ở vùng trong xa, bỗngxuất hiện một con quái cũng đầu người nhưng mình trăn Con quái này có sức khỏe ghê gớm Nó

có thể quấn chết một con bò mộng chỉ trong chớp mắt Nó lại cũng thích ăn thịt trẻ con và có thể

ăn một lúc đến mấy đứa Bà con vùng đó liền cử người ra mời cha con người đã giết con quáiđầu người mình báo vào diệt quái giúp bà con Người cha nhìn cô gái nhỏ của mình hỏi:

- Liệu con có nhận lời đi giúp bà con không?

Cô gái nhỏ liền đáp:

Trang 33

- Con xin cha mẹ và chị để cho con đi!

Người cha nói:

- Cha sẽ cùng đi với con, nhưng cha chỉ giúp con thôi Lần này chính con phải lo diệt quái đấy.Người mẹ và chị càng lo lắng gấp bội

- Ông ơi! Đường từ đây vào đó xa xôi cách trở Quái thì dữ ác mà con bé thì mới mười bốn tuổi,tôi sợ lắm

- Cha ơi! Cha và em nhận lời, rủi có chuyện gì thì mẹ và con làm sao sống nổi

Cô gái nhỏ liền thưa:

- Mẹ và chị à, con tuy còn nhỏ nhưng con có đủ sức để diệt quái Bà con đã ra nhờ lẽ nào mìnhlại từ chối Mẹ và chị cứ yên lòng Cha và con diệt xong quái sẽ trở về ngay

Thấy không can ngăn được, người mẹ và chị đành lo chuẩn bị mọi thứ cho hai cha con lênđường Trước đó người mẹ đã may áo mới cho hai con ăn tết, bây giờ bà liền hỏi cô gái nhỏ:

- Con muốn mẹ nhuộm áo cho con màu gì?

Cô bé nhìn ra ngoài đồi núi, rồi đáp:

- Cháu sẽ trở về kể chuyện diệt quái cho ông nghe

Ông Táo liền hiện ra nói:

- Chúc hai cha con mau trừ được quái ông sẽ chờ ngày trở về

Hai cha con đi ròng rã hơn một tháng trời mới vào đến nơi có con quái đầu người mình rắn Nghỉngơi được dăm ba ngày, hai người liền đi tìm quái để diệt Hai cha con đánh nhau với nó haingày liền mà không diệt nổi Sức của người cha thì cứ yếu dần Cô bé liền thưa với cha:

- Cha ơi! Ngày mai cha cứ để cho con bám sát nó Con sẽ đâm một con dao găm chặt đuôi nóvào thân cây này, đâm một con dao cắm chặt mình nó vào thân cây khác Nó không quăng mình

đi được thì ta sẽ lựa thế mà chặt đầu nó đi Người cha biết cách đánh đó hay nhưng rất nguy

Trang 34

Tin vào tài nghệ của con, ông gật đầu:

- Được! Nhưng con phải đề phòng cẩn thận nếu nó dứt được đuôi ra

- Cha cứ yên tâm

Ngày hôm sau theo cách đánh ấy, hai cha con quả đã diệt được quái Nhưng trước khi chết nó đãquẫy mạnh một cái, dứt được cái đuôi ra khỏi mũi dao Sau đó nó liền cuốn ngay lấy người cô

bé Cô bé vừa chặt được cái đầu con quái thì cũng bị con quái quấn gẫy cả xương mềm nhũn cảngười Thấy con gái yêu của mình chết, người cha buông rơi cả thanh kiếm, chạy đến đỡ lấy xáccon Bà con trong vùng cũng vừa chạy đến Họ đem xác cô gái về chôn cất rồi lập đền thờ.Nhưng cô gái đâu chịu chết như vậy Vì cô biết rằng cha mẹ chị mình cùng bà con vùng trong,vùng ngoài đều yêu quý mình, mà cô cũng yêu quý và muốn sống với họ Cô xin thần Đất giúp

cô biến thành một con chim lông vàng rực rỡ, một con chim chưa ai thấy bao giờ rồi bay về quênhà xin gặp ông Táo đá núi:

- Ông ơi! Cháu bị con quái quấn chết Nhưng cháu mà chết thì mẹ cháu, chị cháu làm sao sốngnổi Vậy đêm nay hăm ba Tết, ông có về trời ông hãy tâu với trời cho cháu sống lại

Ông Táo đá núi liền hứa:

- Được, ông sẽ tâu giúp cho cháu

Con chim lông vàng rực rỡ liền bay xuống chỗ mẹ và chị đang ngồi, kêu lên mấy tiếng rồi bay

đi Cũng vừa lúc đó người mẹ và chị biết tin là cô gái nhỏ đã không còn nữa Bà mẹ ngã ra chếtgiấc bên bếp lửa ông Táo đá núi liền đưa hai bàn tay ấm nóng áp vào trán cho bà tỉnh lại và nóingay:

- Bà cứ yên tâm Đêm nay về trời, tôi sẽ xin trời cho cháu sống lại

Hai mẹ con nghe nói mừng quá liền sụp xuống lạy tạ ơn Ông Táo đi tối hăm ba thì tối hăm támông trở về hạ giới ông nói với hai mẹ con:

- Trời rất thương cô bé nhưng cháu chết đã quá ngày, xin sống lại quá chậm Vì vậy trời chỉ cóthể cứu cho cháu mỗi năm sống lại được chín ngày

Hai mẹ con nghe nói vừa buồn nhưng cũng vừa mừng Thôi cứ được trông thấy con, thấy emtrong giây lát cũng đã đỡ khổ rồi Huống gì lại được thấy đến chín ngày Bà mẹ liền hỏi:

- Ông ơi! Bao giờ thì cháu sống lại được?

- Tùy hai mẹ con cứ cầu trời sống từ ngày nào, trời sẽ cho ngày ấy

- Vậy nhờ ông xin cho cháu sống lại ngay đêm nay!

- Đêm nay thì chưa được, sớm nhất là phải từ đêm mai!

Trang 35

- Vâng, ông xin cho cháu sống lại từ đêm mai vậy!

Hai mẹ con suốt đêm hôm ấy cứ thức mãi Cả ngày hôm sau, hai mẹ con đều chẳng muốn làm gì.Chỉ mong cho trời chóng tối Chờ mãi rồi trời cũng tối thật Hai mẹ con hồi hộp đợi, không biếtcon mình, em mình sẽ sống lại trở về như thế nào Định khấn gọi ông Táo thì bỗng nghe ngoàicổng có tiếng gọi:

Cô gái nhỏ ăn Tết với cha mẹ và chị đúng chín ngày Trong chín ngày đó, cô gái nhỏ dành làmhết mọi công việc để giúp cha mẹ, giúp chị Nhưng cả nhà lại không muốn cô gái làm việc gì.Trong chín ngày, họ sống bù cho cả một năm sắp phải xa nhau Đến đêm thứ chín trời vừa tối, cô

bé vừa kịp ôm lấy cha, mẹ và chị để chào ra đi thì người cô bỗng cứ mờ dần như sương khói rồibiến mất Cả nhà buồn rầu, thương nhớ cô gái nhỏ vô cùng Nhưng nghĩ đến chuyện Tết nămsau, cô sẽ về, mọi người lại ôn ủi nhau, lại kiên nhẫn chờ đợi Và năm sau, cũng vào chiều haichín Tết, cô gái nhỏ áo vàng lại trở về ăn Tết với gia đình rồi đến tối mồng Bảy lại ra đi

Năm nào cũng thế Nghe chuyện lạ, người vùng trong liền cử người ra mời cả gia đình vào sinhsống trong đó để bà con được trả ơn và gặp lại cô gái nhỏ đã giúp bà con diệt được con quái đầungười mình trăn Thấy sức người cha đã suy yếu, cả nhà bàn với nhau và nhận lời Từ đấy hàngnăm, cô gái nhỏ áo vàng lại trở về sống chín ngày cuối năm, đầu Xuân với cha mẹ, với bà convùng trong Khi cha mẹ và chị đều mất cả, cô gái không về nữa Cô hóa thành một cây hoa ngay

ở ngôi đền bà con đã dựng lên để thờ cô Cây ấy hầu như cả năm chỉ có lá, nhưng cứ vào khoảnggần Tết, hoa lại nở đầy Hoa màu vàng tươi như màu áo của cô gái nhỏ ngày trước

Hoa vui Tết với bà con khoảng chín mười ngày rồi rụng xuống đất, biến mất để năm sau lại trở

về Cây hoa ấy ngày nay ta gọi là cây Mai Vàng Ngày Tết ở miền Trung và ở Nam Bộ, bà conthường mua một cành mai vàng về cắm trên bàn thờ ông bà Họ tin rằng, có cành mai vàng vừađẹp nhà vừa vui Tết lại vừa có thể xua đuổi được hết các loài ma quái trong suốt cả năm

Sự tích cái Chổi

Ngày xưa ở trên cung điện nhà trời có một người đàn bà nấu ăn rất khéo tay Bà chế những mónbánh trái tuyệt phẩm, làm những thức ăn ngon đến nỗi chỉ nếm qua một miếng là không thể nàoquên được Cho nên Ngọc Hoàng thượng đế cho bà chuyên trông nom công việc nấu ăn chomình ở thiên trù Nhưng bà lại hay ăn vụng và tham lam

Trang 36

Lệ nhà trời những người hầu hạ đều có thức ăn riêng, nhất thiết không được đụng chạm đến ngựthiện, dù là Ngọc Hoàng ăn thừa cũng vậy Nhưng luật lệ đó không ngăn được những người đangsẵn thèm khát Người đàn bà vẫn tìm đủ mọi cách để làm cho kho thức ăn của nhà Trời hao hụt.Tuy đã quá tuổi xuân, bà ta lại yêu một lão vốn chăn ngựa cho thiên đình Đời sống của nhữngngười chăn ngựa thì ở cõi trời cũng như cõi đất đều cực khổ không kém gì nhau Ông ta thíchrượu và từ khi gặp người đàn bà này lại thèm ăn ngon Bà ta say mê ông tưởng trên đời khôngcòn có gì hơn được Mỗi lúc thấy người đàn ông đó thèm thức ăn, đồ uống của nhà Trời, bà takhông ngần ngại gì cả Đã nhiều phen bà lấy cắp rượu thịt trong thiên trù giấu đưa ra cho ông Vàcũng nhiều phen bà dắt ông lẻn vào kho rượu, mặc sức cho ông bí tỉ.

Một hôm, Ngọc Hoàng thượng đế mở tiệc đãi quần thần Bà và các bạn nấu bếp khác làm việctíu tít Chỉ vào chập tối, các món ăn đã phải làm đầy đủ Rồi khi ánh nguyệt của đêm rằm sánglòa là mọi người bắt đầu vào tiệc Nhưng giữa lúc cỗ đang bày lên mâm thì từ đàng xa, bà đãnghe tiếng lão chăn ngựa hát Bà biết ông tìm mình Bà lật đật ra đón và đưa giấu ông ta vào phíagóc chạn Bà đưa cho ông mấy chén rượu, thứ rượu ngon nhất của thiên tào rồi trở ra làm nốt mẻbánh hạnh nhân

Người đàn ông đó mới đi tắm ngựa ở bến sông về Bưng lấy bát cơm hẩm, ông sực nhớ đến rượuthịt bây giờ chắc đang ê hề ở thiên trù, nên vội lẻn đến đây Trong bóng tối, ông nuốt ực mấychén rượu lấy làm khoái Chén rượu quả ngon tuyệt, hơi men bốc lên làm ông choáng váng Ôngbỗng thèm một thức gì để đưa cay Trong bóng tối, trên giá mâm đặt ở gần đó có biết bao là mỹ

vị mùi thơm phưng phức Đang đói sẵn, ông giở lồng bàn sờ soạng bốc lấy bốc để

Khi những người lính hầu vô tình bưng mâm ngự thiện ra thì bát nào bát ấy đều như đã có ngườinào nếm trước Ngọc Hoàng thượng đế vừa trông thấy không ngăn được cơn thịnh nộ Tiếng quáttháo của Ngọc Hoàng dữ dội làm cho mọi người sợ hãi Bữa tiệc vì thế mất vui

Người đàn bà nấu bếp cúi đầu nhận tội Và sau đó thì cả hai người cùng bị đày xuống trần, làmchổi để phải làm việc luôn tay không nghỉ và tìm thức ăn trong những rác rưởi dơ bẩn của trầngian Đó là tội nặng nhất ở thiên đình

Lâu về sau, thấy phạm nhân bày tỏ nông nỗi là phải làm khổ sai ngày này qua tháng khác khônglúc nào ngơi tay, Ngọc Hoàng thương tình ra lệnh cho họ được nghỉ ba ngày trong một năm Bangày đó là ba ngày Tết nguyên đán

Bởi vậy đời sau trong dịp Tết nguyên đán, người ta có tục lệ kiêng không quét nhà Người ViệtNam chúng ta có câu đố về cái chổi "Trong nhà có một bà hay la liếm" mô tả thần tình động tácquét nhà nhưng trong đó chắc còn có ngụ ý nhắc lại sự tích của cái chổi

Sự tích Ông Đầu rau (Cái kiềng)

Ngày xưa, có hai vợ chồng son nhà nghèo sinh nhai bằng nghề làm thuê làm mướn

Trang 37

Tuy nghèo nhưng họ rất yêu nhau Thường buổi tối sau khi đi làm về, hai vợ chồng ngồi bên bếplửa hay dưới ánh trăng kể cho nhau những chuyện xa gần mới nghe được, hay hát những câu tìnhduyên, có khi vui vẻ quên cả cơm nước.

Một năm trời làm mất mùa, hạt gạo kiếm rất khó khăn Tình trạng đói kém diễn ra khắp mọimiền Hai vợ chồng theo lệ cũ đi tìm việc ở các nhà giàu nhưng chả mấy ai thuê nữa Người vaycông lĩnh nợ thì đông mà gạo rất khan hiếm nên khó chen vào lọt Hơn nữa, cổng mấy lão trọcphú lại thường đóng chặt vì chúng không muốn cho ai quấy nhiễu

Túng thế hai vợ chồng phải đi mò cua bắt ốc, hoặc đào củ, hái rau về ăn Tuy có đỡ phần nàonhưng tình cảnh vẫn không mảy may sáng sủa Cái chết luôn luôn đe dọa họ vì trận đói còn kéodài Một buổi chiều, sau khi húp vội mấy bát canh rau má, chồng bảo vợ:

- Tôi phải đi một nơi khác kiếm ăn, không thể ở nhà được

Nghe chồng nói, người đàn bà đòi đi theo để sống chết có nhau Nhưng người chồng bảo:

- Tôi chưa biết sẽ đi đến đâu và sẽ phải làm những gì Nàng ở nhà dễ sống hơn tôi, không nêntheo làm gì cho vất vả Chưa biết chừng tôi sẽ nằm lại dọc đường để cho loài chim đến thankhóc Nhưng cũng chưa biết chừng tôi lại mang những quan tiền tốt bó mo về đây nuôi nàngcũng nên! Chao ôi! Số mệnh! Nàng hãy chờ tôi trong ba năm, nghe! Hết ba năm không thấy tôitrở về ấy là tôi đã bỏ xác quê người Nàng cứ việc đi lấy chồng khác

Người vợ khóc lóc thảm thiết như đứng trước cảnh tang tóc thực sự Nhưng không biết làm thếnào cả, nàng đành phải để chồng ra đi

Sau khi tiễn chồng, người đàn bà kiếm được việc làm ở một nhà kia Nhà họ không giàu gìnhưng thương cảnh ngộ nàng, có ý giúp đỡ cho qua những ngày thảm đạm ở đây, người đàn bàkiếm mỗi ngày hai bữa, trong đó có một bữa cháo bữa khoai Nhờ lanh lẹn và xinh xắn nên nànglấy được cảm tình của chủ Nhưng hình dáng người chồng thân yêu không bao giờ phai nhạttrong tâm trí nàng

Thời gian trôi nhanh như nước chảy Người ta đã bớt nhắc đến trận đói khốc liệt vừa qua Nàngthì ngày ngày hồi hộp chờ đợi chồng Nhưng cây bưởi trước sân đã ba lần trổ hoa mà chồng nàngvẫn không thấy tăm dạng

Giữa lúc ấy người chủ đã từng bao bọc nàng trong lúc đói, vừa chết vợ Sẵn có tình cảm vớinàng, người ấy ngỏ ý muốn được nối duyên cùng nàng Nhưng người ấy đâu có hiểu được lòngcủa người thiếu phụ Câu trả lời của nàng là:

- Chồng tôi hẹn tôi trong ba năm sẽ về Đến bây giờ tôi mới tin là chồng tôi đã chết Vậy cho tôi

để tang chồng trong ba năm cho trọn đạo

Trang 38

Ba năm nữa lại trôi qua một cách chóng vánh Không tin tức cũng chẳng có một lời đồn về ngườichồng Hàng ngày, những buổi chiều tà, nàng vẫn đăm đăm nhìn bóng người đi lại trên conđường cái quan Và rồi nàng khóc cạn cả nước mắt Người đàn ông kia giục nàng quyết định:

- Một là chồng nàng đã chết, hai là còn sống nhưng đã lập gia đình khác ở một nơi xa xôi hẻolánh Đằng nào nàng cũng khó mong tái hợp Âu là cùng tôi lập một gia đình mới Sức của tôi vàcủa của tôi đủ bảo đảm cho nàng sung sướng trọn đời

Nàng sửa lại vành khăn trắng đã ngả màu, cảm ơn hậu tình của anh ta và xin rốn chờ cho mộtnăm nữa Một năm nữa lại trôi qua không mang lại một tin tức gì mới mẻ Lần này nàng mới tin

là chồng mình chết thật Sau một bữa rượu cúng chồng và đãi họ hàng làng xóm, nàng đến ởcùng người chồng mới

* * *Đột nhiên sau đó ba tháng, người chồng cũ xách khăn gói trở về quê hương Chàng không có vẻ

gì khấm khá hơn trước Chàng chỉ ôm một hy vọng là được gặp lại người vợ yêu Nhưng vườn

cũ nay đã thuộc về chủ mới Chàng lẩm bẩm: - "Thế là hết Bởi số cả!"

Việc người đàn ông đột ngột trở về làm cho mọi người ngơ ngác Nhất là đôi vợ chồng mới cướikhông còn biết ăn nói làm sao bây giờ Người đàn bà xấu hổ không dám gặp mặt Nhưng ngườichồng cũ đã tìm đến họ và an ủi họ

- Tôi đi vắng lâu quá Cái đó hoàn toàn là lỗi ở tôi Nàng xử sự như thế rất đúng Tôi chỉ cần vềgặp nàng một chút Thế là đủ Bây giờ tôi sẽ đi khỏi nơi này mãi mãi

Mặc dầu người vợ nài nỉ hết sức, mặc dầu người chồng mới xin trả lại vợ, nhưng chàng nhấtquyết dứt áo ra đi Chàng không nỡ phá hạnh phúc của họ Mà chàng cũng không có gan đi đâu

xa vì không thể quên được vợ cũ Băn khoăn dằn vặt hành hạ tâm trí chàng Đầu óc rối như mớbòng bong Chàng nghĩ đến cái chết và trong một lúc cuồng loạn, chàng tự treo cổ lên cây đa đầulàng

Cái chết kinh khủng đó như một tiếng sét nổ vào đầu người đàn bà Nàng cảm thấy chính mình làthủ phạm gây ra cái chết của người chồng cũ Tại sao ta chờ chồng được bảy năm trời mà khôngráng chờ thêm ít lâu nữa? Tại sao thấy chồng trở về, ta không dám giáp mặt? Nàng không tự chủđược nữa Tất cả những câu hỏi như lên án một cách âm thầm nhưng kịch liệt trong đầu óc nàng.Thế rồi buổi sáng hôm sau, trong khi người ta sắp sửa cất đám người đàn ông bạc mệnh thì người

ta lại hoảng hốt kéo nhau đi vớt tử thi người đàn bà dưới cái ao bên cạnh nhà

Người chồng mới sau khi làm ma cho vợ, trở nên như người mất trí Hai cái chết đánh mạnh vàođầu óc mọi người, riêng đối với chàng chưa bao giờ có một sự xúc động dữ dội đến như thế.Chàng luôn miệng kêu to: - "Tại sao ta cố ý cướp vợ của người khác!" Rồi một hôm, sau khiđem hết gia sản chia cho họ hàng và cúng vào chùa, chàng uống thuốc độc tự tử

Trang 39

Lúc xuống đến thế giới bên kia, cả ba người đều được đưa tới trước tòa án của Diêm vương đểđịnh công luận tội Tất cả mọi người một khi đã đến đây đều phải khai rõ sự thật.

Theo lời khai của người chồng cũ thì chàng không thể nào xa lìa vợ cũ Chàng sở dĩ chết ở làng

là chỉ mong luôn luôn được gần gũi nàng Người chồng mới cũng khai rằng chàng có cảm tìnhrất sâu xa đối với người vợ mới mặc dầu mới chính thức lấy nhau chỉ có ba tháng Khi Diêmvương hỏi tình của chàng đối với người vợ cũ như thế nào thì chàng giơ ngón tay so sánh rằngmột bên mười, một bên chưa được một Đến lượt người đàn bà thì nàng thú thật rằng cái tình củanàng đối với chồng cũ choán một chỗ rộng rãi trong lòng mình, đồng thời đối với người chồngmới, nàng cũng không thể nào quên được tình cảm nồng nhiệt của chàng

Diêm vương ngồi nghe rất cảm động Những người như thế này cũng thật hiếm có Cần phải làmcho bộ ba ấy sống gần nhau mãi mãi Sau một hồi lâu suy nghĩ, Diêm vương cho ba người hóathành ba ông đầu rau để cho họ khỏi lìa nhau và để cho ngọn lửa luôn luôn đốt nóng tình yêu của

họ Đồng thời, vua còn phong cho họ chức Táo quân trông nom từng bếp một, nghĩa là từng giađình một trên trần thế

Ba người bạn (Ếch, Cào cào, chim Sẻ)

Chim sẻ, Ếch và Cào Cào là ba người bạn thân Một hôm cả ba đang nhảy nhót vui chơi thì gặpmột cái ao to Chim sẻ nói:

- Tôi không thể nhảy qua cái ao nào này được Tôi phải bay qua nó và đợi các bạn ở bên kia aonhé

Ếch phàn nàn:

- Tôi không nhìn thấy lá cây sung nào trên mặt ao Do đó tôi không thể nhảy qua ao được, tôi chỉcòn cách bơi qua ao thôi

Cào Cào bình tĩnh nói với hai người bạn rằng:

- Tôi không thể nhảy hoặc bay qua ao được và cũng không biết bơi Nhưng nếu cả ba chúng tacùng hợp sức lại thì cả ba chúng ta đều sang được bờ bên kia

Cả chim sẻ và ếch đều hỏi:

- Bằng cách nào hả bạn Cào Cào?

- Trước hết bạn chim sẻ bay lên cây mang về đây một chiếc lá to Tôi ngồi trên chiếc lá to, cònbạn ếch bơi và đẩy chiếc lá đó qua ao

Khi cả ba sang được đến bên kia bờ ao, chim sẻ hỏi:

Trang 40

- Này bạn Cào Cào, tôi có công mang chiếc lá về và bạn Ếch có công đẩy chiếc lá đó qua ao.Còn bạn có công gì?

Cào Cào vui vẻ trả lời:

- Tôi nghĩ ra kế hoạch qua ao và kế hoạch đó giúp đưa cả ba chúng ta sang được bờ bên này Bạn

có đồng ý như vậy không? Và bây giờ chúng ta lại cùng nhau vui chơi được rồi

Chim sẻ, Ếch đều nhảy lên mừng rỡ tán thành Thế là cả ba cùng nhau nhảy múa tiếp tục cuộcvui chơi của mình

Bài học đầu tiên của Gấu con

Ngày chủ nhật Gấu con xin phép mẹ ra đường chơi cùng các bạn Gấu mẹ dặn:

- Con chơi ngoan nhé Nếu làm sai điều gì, con phải xin lỗi Được ai giúp đỡ thì con phải cảmơn

Gấu con tung tăng chạy nhảy và mải lắng nghe chim Sơn Ca hót nên va phải bạn Sóc khiến giỏnấm văng tung toé ra đất Gấu con vội vàng khoanh tay và lễ phép nói:

- Cảm ơn bạn Sóc!

Nói xong Gấu con cúi xuống nhặt nấm bỏ vào giỏ giúp Sóc Sóc ngạc nhiên nói:

- Sao Gấu con lại cảm ơn, phải nói xin lỗi chứ!

Mải nhìn Khỉ mẹ ngồi chải lông cho Khỉ con nên Gấu con bị trượt chân, rơi xuống hố sâu Gấucon sợ quá kêu thất thanh:

- Cứu tôi với! Ai cứu tôi !!!

Bác Voi ở đâu đi tới liền đưa vòi xuống hố và nhấc bổng Gấu con lên mặt đất Gấu con luônmiệng:

- Cháu xin lỗi bác Voi, Cháu xin lỗi bác Voi!

Bác Voi cũng rất ngạc nhiên liền nói:

- Sao Gấu con lại xin lỗi, phải nói cảm ơn chứ!

Về nhà, Gấu con kể lại chuyện cho mẹ nghe Gấu mẹ ôn tồn giảng giải:

- Con nói như vậy là sai rồi Khi làm đổ nấm của bạn Sóc, con phải xin lỗi Còn khi bác Voi cứucon ra khỏi hố sâu, con phải cảm ơn

- Con nhớ rồi ạ! - Gấu con vui vẻ nói

Ngày đăng: 26/01/2022, 14:46

w