2.3. Giọng tiên cảm về trái tim mang dáng lưỡi cày
2.3.3. Mong mỏi gieo những hạt giống nhiệm màu
Dù quay quắt với nỗi buồn, ưu tư nhưng giọng điệu thơ Lâm Thị Mỹ Dạ mặc nhiên không ẩn chứa bi quan. Ngược lại, nói về quá khứ là để hướng đến những chiều kích cao hơn: khu vườn ươm lên hạt giống nhiệm màu cho mùa sau. Đó là điều mà các nhà thơ chân chính luôn phải nghĩ. Nếu Chế Lan Viên tin tưởng vào sự hồi sinh, tái sinh qua Phía bên này lá sen là cuộc đời rất tuyệt/ Mà phía bên kia lá sen cũng là cuộc đời và chấp nhận hiện thực Anh tồn tại mãi/ Không bằng tên tuổi mà như tro bụi/ Như ngọn cỏ tàn đến tiết lại trồi lên (Từ thế chi ca II). Thì Lâm Thị Mỹ Dạ lại không bình thản được như thế.
Bằng cái nhìn hồi sinh, chủ thể sáng tạo đã nghĩ tường tận cho thế hệ mai sau. Trong khi nhiều người vẫn đau đáu trong mặc cảm sinh ly tử biệt, về một sự ra đi vĩnh viễn với những mất mát không thể níu giữ lại được thì Lâm Thị Mỹ Dạ lại thống thiết ý thức về những giá trị vĩnh hằng mà mình đã tạo ra trong đời. Và mong
muốn để lại cho đời những “hương hoa” thanh sắc. Trong những trang thơ ghi lại tâm hồn không muốn hóa thạch, giọng trăn trở, sự cảm thương, biểu hiện của một cái tâm rất chân thành mà không hề muốn phúc đáp:
Ta thành trái mà hồn còn như lá Cứ xanh hoài chồi biếc thuở non tơ
(Ngoảnh lại)
Biết mình đang ngơ ngác trước mọi bắt đầu tơ non như lá, bỡ ngỡ như hồn của lá, người thơ kịp nhận ra nhịp sống không bao giờ xưa cũ và tâm hồn thi ca mãi đơm hoa kết trái. Có nghĩa là vẫn nuôi hy vọng để lại cho đời sau những mùa hoa trái được mùa. Trong khắc khoải vẫn nuôi hy vọng và một ý thức tái sinh hiện lên ám ảnh, khiến nhà thơ không thể tự hờ hững, buông xuôi trước dòng thời gian vô hình:
Trên cánh đồng thi ca của chính mình Tôi thu lượm bón chăm và gieo vãi Những hạt giống nhiệm màu cất kỹ
Ngỡ mùa sau thành cây trái vàng mơ (Không đề 4)
Đến đây, nỗi buồn và sự cô độc thực sự có giá trị minh triết. Sau sự đơn độc là sự mong ước có đôi; đi hết nỗi buồn là tuần hoàn cháy lên một ước muốn không đơn lẻ chút nào! Đó là khát vọng nhân bản hiếm hoi và mong manh trong tiềm thức: Xin cho một khắc – Được hóa làm quỳnh – Nở cùng đơn độc – Để đời có đôi.
Ở Lâm Thị Mỹ Dạ, có một sự lạc quan tin yêu rằng: tôi không tin thơ có ngày tận thế. Bởi dẫu người máy có thể làm thơ một chốc nghìn bài nhưng thơ không xuất phát từ trái tim thì cũng bỏ quên, trở thành vô nghĩa. Bởi thơ ca là tiếng dội từ trái tim có đớn đau và cái đẹp muôn đời thời nào cũng cần phải có. Và nó là vòng quay luân hồi khó mà bứt khỏi từ trường của tình yêu - thi ca, tác giả đã thể hiện với một sắc giọng khẳng định đầy kiêu hãnh:
Nếu thế giới còn khổ đau, cái đẹp Thì thơ ca như hạt cứ lên mầm
Thơ xanh biếc – quả địa cầu xanh biếc Quay dịu dàng giữa vũ trụ tình yêu.
(Tôi không tin thơ có ngày tận thế)
Trong bản giao hưởng của cõi lòng, Lâm Thị Mỹ Dạ đã góp vào ngàn nốt nhạc trữ tình mê đắm để chùm khúc nhạc thơ có nhiều giai điệu để đời. Chính vì lẽ đó, khi nghĩ đến thực tại và tương lai, nhà thơ vẫn thể hiện niềm lạc quan về cuộc hồi sinh của vòng luân hồi với một giọng điệu an nhiên, thanh thản, điềm đạm.
Kiếp này chưa qua nhưng đã mong để lại mai sau “những mùa hoa bỏ lại” tươi tốt để hôm nay người vô tư chảy, vô tư xanh cho đến phút tận kiệt. Đó là bản sắc giọng điệu thơ Lâm Thị Mỹ Dạ - khắc khoải hiến dâng.
CHƯƠNG 3