Đức Phật ở tại thành Vương Xá.392 Khi ấy, đại thần (thành)* Vương Xá nói với người hầu rằng:
“Ngươi đến chỗ Bạt-nan-đà,393 nhân danh ta đảnh lễ, thăm hỏi và đem số tiền y này cúng cho thầy”.
Sứ giả vâng lệnh, đến chỗ Bạt-nan-đà nói:
“Đại thần tên đó, thăm hỏi sức khỏe và sai tôi đem số tiền y này cúng cho Đại đức, xin Đại đức nhận cho”.
Bạt-nan-đà nói:
“Tôi không được phép nhận số tiền y này, nếu được tịnh y thì sẽ nhận thọ trì”.
Sứ giả hỏi:
“Đại đức có người chấp sự394 hay không?”
Bạt-nan-đà liền chỉ chỗ người chấp sự. Sứ giả liền đến chỗ người chấp sự nói:
“Đại thần tên đó, sai tôi đem số tiền y này cúng cho ngài Bạt-nan-đà, ông có thể nhận giùm, (khi nào Bạt-nan-đà)* đến lấy thì đưa”.
Sứ giả đã đưa rồi trở lại chỗ Bạt-nan-đà bạch:
“Đại đức chỉ chỗ người chấp sự, tôi đã đưa rồi, Đại đức cần y thì có thể đến lấy”.
Bạch xong liền trở về. Sau đó, đại thần lại sai người thân tín đến hỏi Bạt- nan-đà:
“Gần đây tôi có sai sứ đem số tiền (sắm)* y đến gởi nơi người … chấp sự, Đại đức đã mặc y này chưa?”
Bạt-nan-đà nói:
“Tôi chưa lấy mặc”.
(Người kia)* trở về thưa lại như vậy, đại thần nghĩ như vầy: “Ta đã sắm y lâu rồi mà vẫn chưa lấy, chắc coi nhẹ y của ta, cho nên đưa đến như vậy”. Liền lại sai thân tín đến nói với Bạt-nan-đà:
“Tôi cúng y lâu rồi, vì sao không mặc? Nếu không cần thì trả lại cho tôi”.
Bạt-nan-đà trả lời:
“Tôi rất cần”.
Rồi liền đến chỗ ở người chấp sự, nhưng không đúng lúc, nói:
“Nay tôi cần y, có thể cho nhận”.395 Người chấp sự thưa:
“Xin Ngài chờ một chút, hôm nay chúng tôi có cuộc họp, tôi phải đến đó, nếu không đến kịp giờ sẽ bị phạt năm trăm396 tiền vàng”.
Bạt-nan-đà nói:
“Ông thường tin ưa, siêng năng đối với pháp duyên, tại sao hôm nay bỗng coi trọng việc thế tục?”
Người chấp sự nghe nói vậy liền nghĩ như vầy: “Dù khiến bị họ phạt [29a01] vẫn phải giao y, sau đó mới đi”. (Người chấp sự)* liền sửa
soạn y để giao. Khi hoàn tất công việc may rồi nên buộc đến trễ. Mọi người hỏi:
“Tại sao người đến trễ ?”
Trả lời: “Bạt-nan-đà đòi y, phải lo liệu để giao, do đó nên mới vậy”.
Mọi người đều nói:
“Vì một Tỳ-kheo mà xem nhẹ quy chế của nhiều người, theo lý không thể tha thứ! Liền bị phạt”
Sau khi người đó bị phạt, bèn nổi giận nói:
“Sa-môn Thích tử tự nói có đạo lý, làm lợi ích cho mọi vật, mà nay ngược lại, khiến cho tôi bị phạt”.
Người không tin ưa Phật pháp cùng nhau nói rằng: “Ông tin kính Sa- môn để rồi đưa đến bị phạt nặng vậy, nếu còn gần gũi sẽ bị nặng hơn nữa”.
Tiếng xấu ác đồn khắp cả thành Xá-vệ, các Tỳ-kheo trưởng lão nghe, bằng mọi cách quở trách, rồi dẫn đến chỗ đức Phật trình bày sự việc lên Ngài. Nhân việc này, đức Phật tập hợp Tỳ-kheo Tăng, hỏi Bạt-nan-đà:
“Ông có thật vậy không?”
Thưa: “Thật vậy, bạch Thế Tôn”.
Đức Phật bằng mọi cách quở trách rồi bảo các Tỳ-kheo:
“Vì mười điều lợi, nên nay Ta vì các Tỳ-kheo kết giới. Từ nay giới này nên nói như vầy:
B. GIỚI TƯỚNG
Tỳ-kheo nào, hoặc vua hay đại thần, Bà-la-môn, cư sĩ, vì Tỳ-kheo nên sai sứ mang tiền sắm y đến chỗ Tỳ-kheo. nói: ‘Đại đức, vua, đại thần, Bà-la- môn, cư sĩ kia đưa tiền sắm y này, Đại đức nhận cho’. Tỳ-kheo này nói: ‘Tôi không được phép nhận tiền sắm y, nếu được y thanh tịnh thì sẽ thọ trì’. Sứ hỏi: ‘Đại đức có người chấp sự hay không?’ Tỳ-kheo liền chỉ chỗ người chấp sự. Người sứ liền đến chỗ người chấp sự nói: ‘Vua, đại thần tên … , đưa tiền sắm y này đến cho Tỳ-kheo tên…, ông vì Tỳ-kheo cất cho, khi Tỳ- kheo cần lấy thì đưa’. Người sứ đưa rồi, trở lại chỗ Tỳ-kheo nói: ‘Đại đức chỉ chỗ người chấp sự, tôi đã đưa tiền cho họ rồi, khi nào Đại đức cần y, cứ đến lấy’. Tỳ-kheo ấy hai lần, ba lần đến chỗ người chấp sự nói: ‘Tôi cần y!
Tôi cần y!’ Nếu được thì tốt; nếu không được thì bốn lần, năm lần, sáu lần đến trước người chấp sự đứng im lặng. Nhận được thì tốt, nếu cần cầu quá giới hạn đó, nếu được y, Ni-tát-kỳ ba-dật-đề. Nếu không được y, thì chính mình, hoặc sai người tin cậy đến chỗ người sứ, nói: ‘Ông đã vì Tỳ-kheo có tên…. sai người mang tiền sắm y đến, cuối cùng Tỳ-kheo này không nhận được y, ông nên đến lấy lại, đừng để mất’. Sự việc đó phải như vậy”.397 Tỳ-kheo-ni cũng như vậy. Ba chúng dưới Đột-kiết-la.
---o0o---