PHÂN PHỐI THU NHẬP TRONG THỜI KỲ QUÁ ĐỘ LÊN CHỦ NGHĨA XÃ HỘI Ở VIỆT NAM

Một phần của tài liệu Giáo trình kinh tế chính trị mác lênin về thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở việt nam (Trang 123 - 128)

Lý luận về phân phối có vị trí quan trọng trong kinh tế chính trị. Nó là vấn đề rộng lớn, liên quan đến các hoạt động kinh tế, văn hóa, xã hội... của Nhà nước và nhân dân lao động. Phân phối thu nhập trong thời kỳ quá độ lên chủ

nghĩa xã hội là một vấn đề vô cùng quan trọng để tạo ra động lực mạnh mẽ góp phần tích cực thúc đây sản xuất phát triển, Ổn định tình hình kinh tế - xã hội, nâng cao đời sống nhân dân, thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

I. VỊ TRÍ CỦA PHÂN PHỐI

` -1. Phân phối là một khâu của quá trình tái sản xuất xã hội Quá trình tái sản xuất xã hội, theo nghĩa rộng, bao gồm bốn khâu: sản xuất, phân phối, trao đổi và tiêu ding. Cac khâu này có quan hệ chặt chẽ với nhau, trong đó sản xuất là cơ sở đóng vai trò quyết định; các khâu khác phụ thuộc vào sản xuất, nhưng chúng có quan hệ trở lại đối với sản xuất

cũng như ảnh hưởng lẫn nhau. Trong quá trình tái sản xuất

xã hội, phân phối và trao đổi là các khâu trung gian nối sản xuất và tiêu dùng, vừa phục vụ và thúc đây sản xuất, vừa phục vụ tiêu dùng.

Xét về mục đích phân phối bao gồm: phân phối cho

tiêu dùng sản xuất (sự phân phối tư liệu sản xuất, sức lao động của xã hội vào các ngành sản xuất, nó quyết định quy

mô, cơ cấu và tốc độ phát triển của sản xuất. Phân phối thu

nhập quốc dân hình thành thu nhập của các tầng lớp dân cư trong xã hội. Phân phối thu nhập là kết quả của sản xuất, do sản xuất quyết định. Tuy là kết quả của sản xuất, Song sự phân phối có ảnh hưởng không nhỏ đối với sản xuất: có thể

thúc đấy hoặc kìm hãm sự phát triển của sản xuất.

Ph.Ăngghen viết: “Phân phối không phải chỉ đơn thuần là một kết quả thụ động của sản xuất và của trao đổi; nó cũng tác động trở lại đến sản xuất và trao đổi”. Nó cũng có liên

quan mật thiết với việc ôn định tình hình kinh tế - xã hội và

nâng cao đời sống nhân dân.

Xét về đối tượng để phân phối thì phân phối bao gồm phân phối tổng sản phẩm xã hội và phân phối thu nhập

quốc dân, đều có thế được thực hiện dưới các hình thái:

phân phối hiện vật và phân phối dưới hình thái giá trị (phân

phối qua quan hệ tài chính, quan hệ tín dụng...).

t CMác và Ph.Ăngghen: Toàn đập, Nxb.Chính trị quốc gia, H.2002, t.20, tr.210.

2. Phân phối là một mặt của quan hệ sản xuất

C.Mác đã nhiều lần nêu rõ quan hệ phân phối cũng bao hàm trong phạm vi quan hệ sản xuất: “... quan hệ phân phối về thực chất cũng đồng nhất với các quan hệ sản xuất ấy, rằng chúng cấu thành mặt sau của các quan hệ sản xuất ay”). Xét về quan hệ giữa người và người thì phân phối do quan hệ sản xuất quyết định. Theo Ph.Ăngghen, trên những nét chủ yếu của nó, sự phân phối luôn là kết quả tất nhiên của những quan hệ sản xuất

và trao đổi trong một xã hội nhất định. Vì vậy, mỗi

phương thức sản xuất có quy luật phân phối của cải vật chất thích ứng với nó. Quan hệ sản xuất như thế nào thì quan hệ phân phối như thế ấy.

Cơ sở của quan hệ phân phối là quan hệ sở hữu về tư

liệu sản xuất và quan hệ trao đổi hoạt động cho nhau. Sự biễn đổi lịch sử của lực lượng sản xuất và quan hệ sản xuất kéo theo sự biến đổi của quan hệ phân phối. Quan

hệ phân phối có tác động trở lại đối với quan hệ sở hữu

và đo đó đối với sản xuất: có thể làm tăng hoặc giảm quy mô sở hữu, hoặc cũng có thể làm biến dạng tính chất của quan hệ sở hữu. Các quan hệ phân phối vừa có tính đồng

nhất, vừa có tính lịch sử. Tính đồng nhất thể hiện ở chỗ,

! C.Mác và Ph.Ăngghen: Toàn tập, Nxb.Chính trị quốc gia, H.2002, t.25, Ph.II, tr.634.

trong bất cứ xã hội nào, sản phẩm lao động cũng phải được phân chia thành: một bộ phận cho tiêu dùng sản

xuất, một bộ phận để dự trữ và một bộ phận cho tiêu

dùng chung của xã hội và cho tiêu dùng cá nhân. Tính

lịch sử của quan hệ phân phối là ở chỗ mỗi xã hội có

quan hệ phân phối riêng phù hợp với bản chất của quan

hệ sản xuất của xã hội đó, nghĩa là quan hệ phân phối là

một mặt của quan hệ sản xuất và vì thế quan hệ phân

phối có tính chất lịch sử. C.Mác viết: “Quan hệ phân phối nhất định chỉ là biểu hiện của một quan hệ lịch sử nhất định”!. Do đó, mỗi hình thái phân phối đều biến đi cùng

một lúc với phương thức sản xuất nhất định tương ứng

với hình thái phân phối ấy. Chỉ thay đổi được quan hệ

phân phối khi đã cách mạng được quan hệ sản xuất đẻ ra quan hệ phân phối ấy. Phân phối có tác động rất lớn đối với sản xuất nên nhà nước cách mạng cần sử dụng phân

phối như là một công cụ dé xây dựng chế độ mới, để phát

triển kinh tế theo hướng xã hội chủ nghĩa.

Đối với nước ta hiện nay, trình độ sản xuất còn thấp, sản xuất không đáp ứng kịp nhu cầu và nhiều mặt phát triển chưa cân đối, nên phân phối càng có vị trí quan trọng. Phân phối đúng đắn theo yêu cầu của quy luật khách quan và phù hợp với tình hình thực tế của đất nước

! C.Mỏc và Ph.Ăngghen: 7oàằ đỏp, Nxb.Chớnh trị quốc gia, H.2002, t.25, Ph.II, tr.640.

sẽ là động lực mạnh mẽ góp phần tích cực thúc day san

xuất phát triển, ỗn định tình hình kinh tế - xã hội và cải

thiện đời sống nhân dân. Ngược lại, phân phối không đúng, không đảm bảo lợi ích kinh té, không công bằng, chênh lệch quá đáng... sẽ tác động tiêu cực tới sản xuất, kìm hãm, thậm chí phá hoại sản xuất. Vì vậy, phải nắm vững và giải quyết tốt mối quan hệ giữa đây mạnh sản xuất và tiền hành phân phối, có chính sách phân phối đúng dan dé tác dong lại sản xuất, thúc đây sản xuất phát triển, tăng năng suất lao động, tạo môi trường chính trị - xã hội,

kinh tế lành mạnh, ôn định cho các doanh nghiệp, cá nhân

hoạt động sản xuất kinh doanh...

Trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội, phân phối

và lưu thông là một lĩnh vực hoạt động kinh tế nhạy cảm, phức tạp. Trong điều kiện nền kinh tế nhiều thành phần, lợi

ích kinh tế của những cơ sở sản xuất - kinh doanh, của

những người sản xuất còn có những khác biệt, thậm chí mâu thuẫn với nhau, trong xã hội còn có những tàn dư tư

tưởng, những suy nghĩ, tính toán cá nhân. Do đó, nhà nước

phải có chính sách, biện pháp phân phối đúng đắn để góp phần ốn định và phát triển kinh tế - xã hội; đồng thời, phải - có những biện pháp thích đáng về kinh tế, giáo dục và pháp

luật nhằm đấu tranh, loại trừ dần những hiện tượng tiêu cực trong lĩnh vực phân phối, thực hiện từng bước sự bình đẳng và công bằng xã hội.

Một phần của tài liệu Giáo trình kinh tế chính trị mác lênin về thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở việt nam (Trang 123 - 128)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(248 trang)