CHƯƠNG 2: THỰC TRẠNG VỀ QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH CỘNG ĐỒNG TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH HÀ GIANG
2.3. Đánh giá chung về công tác quản lý nhà nước về du lịch cộng đồng tại tỉnh Hà Giang
2.3.1. Những ưu điểm
Những nội dung QLNN đối với phát triển DLCĐ ở Hà Giang đã được các cơ quan quản lý các cấp triển khai khá tốt, tạo bước chuyển biến tốt trong hoạt động DLCD, đó là:
- Các chính sách, kế hoạch của tỉnh Hà Giang đã thể hiện ra mục tiêu và những định hướng phát triển DLCĐ trong định hướng phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh, với mục đích biến ngành DL trở thành ngành kinh tế mũi nhọn;
đã có những định hướng quy hoạch phát triển HĐ DLCĐ hiệu quả và bền vững,
- Vốn đầu tư cho phát triển ngành DLCĐ được huy động và sử dụng hiệu quả vào vào cơ sở hạ tầng, vui chơi giải trí, đào tạo nhân lực du lịch. Điểm thành công nữa là đã thu hút được rất nhiều nguồn vốn xã hội hóa và các nguồn khác ngoài nguồn ngân sách;
- Chính sách liên kết sản phẩm của ngành DLCĐ được triển khai khá đồng bộ và quyết liệt.
- Công tác đào tạo nhân lực chung của ngành DLCĐ đã được quan tâm đầu tư,
- Đã có chính sách bảo tồn, tôn tạo các di sản văn hóa, tài nguyên môi trường để hướng tới phát triển DLCĐ bền vững
- Công tác tổ chức và phát triển các sản phẩm DLCĐ ngày càng phong phú và được quan tâm từ chính quyền địa phương.
- Công tác xúc tiến HĐ DLCĐ và hợp tác quốc tế về phát triển DLCĐ ngày càng được quan tâm. Sở VHTT & DL Hà Giang đã chỉ đạo đẩy mạnh các hoạt động tuyên truyền quảng bá du lịch, nổi các tuyến du lịch trong và ngoài tính Hợp tác trong nước, quốc tế và khu vực được đẩy mạnh, đã có nhiều đề án phát triển DLCĐ được thành lập và giảm sát thực hiện, DLCĐ tỉnh nhà luôn nhận được sự đầu tư và quan tâm kịp thời.
- Công tác lãnh đạo, chỉ đạo, quản lý phát triển du lịch cộng đồng được tăng cường và nâng cao hiệu quả. Bộ máy QLNN về du lịch cộng đồng từ tỉnh tới huyện, xã được kiện toàn một bước. Các mặt QLNN về du lịch cộng đồng có nhiều tiến bộ, công tác hướng dẫn thanh tra, kiểm tra chấn chỉnh các vi phạm trong ngành DLCĐ được duy trì.
2.3.2. Những hạn chế và nguyên nhân
● Những hạn chế
Bên cạnh những thành công, công tác QLNN về DLCĐ tại tỉnh Hà Giang còn có một số hạn chế sau:
- Chưa có một chiến lược phát triển DLCĐ thực sự xứng tầm để có thể phát huy tối đa lợi thế về DLCD của địa phương;
- Việc quản lý quy hoạch phát triển DLCĐ kém hiệu quả; quy hoạch mang nặng ý chí chủ quan, chạy theo xu hướng thị trường. Ít gắn với giá trị nguyên gốc và bảo tồn những giá trị cốt lõi của các điểm DLCĐ
- Chính sách thiểu cụ thể, thiếu sự nhất quán và chưa kịp thời đối với các địa phương có khoảng cách địa lý xa trong tỉnh;
- Hệ thống văn bản pháp luật chưa hoàn thiện, đồng nhất, chậm điều chỉnh;
thực thi văn bản pháp luật và những quy định chưa sát sao và thiếu nghiêm túc;
- Lao động DLCĐ địa phương vẫn mang tính tự phát, thiếu kiến thức liên quan đến DLCĐ; chưa bồi dưỡng nâng cao kiến thức DLCĐ cho người dân địa phương.
- Hình ảnh và thương hiệu cho DLCĐ chu được quan tâm xây dựng triệt để.
- Bộ máy QLNN về DLCĐ ở các huyện còn móng; thiếu cán bộ tổ chuyên môn nghiệp vụ và kinh nghiệm quản lý DLCĐ chưa thực sự đáp ứng yêu cầu, mở hình quản lý điểm khu DLCĐ còn phức tạp và thiếu thống nhất, chưa phân định rõ quyền hạn và trách nhiệm của các bên;
- Hiệu quả công tác kiểm tra, thanh tra còn hạn chế;
- Thiếu chặt chẽ trong liên kết giữa các điểm, khu DLCĐ với các DN du lịch đặc biệt là các hãng lữ hành;
- Việc ứng dụng công nghệ thông tin trong quản lý, điều hành hoạt động DLCĐ còn hạn chế; khả năng cung cấp, nắm bắt và xử lý thông tin không kịp thời, hiệu quả, hiệu lực quản lý chưa cao.
- Các doanh nghiệp dịch vụ DLCD trên địa bàn đa số là các doanh nghiệp vừa và nhỏ, khả năng cạnh tranh thấp; thiếu tính hợp tác, liên kết giữa các doanh nghiệp. ngay cả giữa các thành viên trong cùng hiệp hội.
● Nguyên nhân
Sở dĩ một số nội dung công tác QLNN đối với HĐ DLCĐ tại tỉnh Hà Giang còn hạn chế là do
(1) Hạn chế nhận thức của cộng đồng về DLCĐ ở tất cả các đối tượng tham gia;
(2) Hạn chế về năng lực của đội ngũ quản lý và người lao động. Sự thiếu năng lực, thiếu trách nhiệm và sự buông lỏng quản lý của một bộ phận cán bộ quản lý ở các ban ngành liên quan, sự giới hạn thẩm quyền của cán bộ thanh in. Hạn chế về quan điểm, tầm nhìn và năng lực của cán bộ quy hoạch, năng lực của một số đơn vị tư vấn trong công tác quy hoạch. Người làm quy hoạch thiếu chuyên nghiệp, ít quan tâm đảm bảo giá trị nguyên gốc và bảo tồn giá trị bền vững của các tài nguyên DLCĐ và môi trường,
(3) Bộ máy quản lý khu, điểm DLCĐ còn phức tạp, chưa được kiện toàn; mỗ hình quản lý thiếu thống nhất; lực lượng quản lý mòng và nhiệm vụ thiếu tập trung, chưa phân định rõ ràng thẩm quyền, trách nhiệm và những hạn chế của các bên tham gia vào quản lý HĐ DLCĐ.
(4) Hạn chế trong liên kết phát triển các sản phẩm DLCĐ: Sự liên kết giữa các cơ quan QLNN về DLCĐ ở địa phương và các DN du lịch thiếu chặt chẽ; chưa có những bản thảo để xây dựng chiến lược, kế hoạch tổng thể phát triển DLCĐ tại tỉnh Hà Giang
(5) Thiếu tính chủ động trong việc rà soát thống nhất và đồng bộ các văn bản. Thiếu ý thức tự giác của các bên tham gia vào HĐ DLCĐ dẫn đến thiếu tự giác chấp hành các chủ trương, định hướng, quy hoạch, các quy định và văn bản pháp luật
(6) Thiếu nguồn lực, thiếu chủ động kiểm tra và thanh tra; thiếu kiên quyết trong xử lý vi phạm
(7) Chiến lược tổng thể và kế hoạch xúc tiến dài hạn; kinh phí chi cho hoạt động xúc tiến, quảng bá quá eo hẹp.