Các công trình nghiên cứu ngoài nước

Một phần của tài liệu (LUẬN án TIẾN sĩ) nghiên cứu giải pháp nâng cao chất lượng giảng dạy môn võ thuật công an nhân dân cho sinh viên (hệ đào tạo) tại học viện an ninh nhân dân (Trang 60 - 63)

CHƯƠNG 1. TỔNG QUAN CÁC VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU

1.6. Những công trình nghiên cứu có liên quan

1.6.2. Các công trình nghiên cứu ngoài nước

Bằng cách khai thác tài nguyên trên không gian mạng, luận án đã khảo sát một số tài liệu nghiên cứu khoa học của nước ngoài (đặc biệt của Trung Quốc) liên quan tới vấn đề giảng dạy võ thuật nói chung, giảng dạy võ thuật trong các trường CAND nói riêng. Mỗi nghiên cứu dựa trên đặc thù của từng trường, từng khu vực mà có những kết quả nghiên cứu rất đáng tham khảo.

Biên Vạn Trung, Châu Vũ (2006), “Bàn thảo phương pháp đánh giá học tập Võ thuật”[52]. Đề tài đã nghiên cứu trên đối tượng là học sinh trung học cơ sở thành phố Bắc Kinh. Đối tượng nghiên cứu được chia làm 2 nhóm 60 học sinh nhóm thực nghiệm, 60 học sinh nhóm đối chứng. Trong đó nhóm thực nghiệm sử dụng phương pháp đánh giá học tập mới, còn nhóm đối chứng vẫn áp dụng phương pháp đánh giá truyền thống. Kết quả nghiên cứu cho thấy:

Phương pháp đánh giá học tập mới tốt hơn phương pháp đánh giá học tập truyền thống. Vì vậy, phương pháp đánh giá học tập trong giảng dạy võ thuật

học đường cần đa dạng, nên kết hợp đánh giá quá trình học tập của học sinh với đánh giá kết thúc môn học, và học sinh tự đánh giá với đánh giá lẫn nhau.

Thang đánh giá việc dạy võ cần đa dạng, mục đích đánh giá là tạo cơ hội cho học sinh phát triển các lĩnh vực thế mạnh của bản thân, càng nhiều càng tốt để học sinh có thể phối hợp phát triển và khơi dậy tiềm năng trí tuệ.

Trương Quân (2012), Nghiên cứu mô hình giảng dạy GDTC cho cảnh sát ở kỳ học thứ 2 trường Công an, tại trường Cao đẳng Công an Thượng Hải làm ví dụ [58]. Nghiên cứu đã chỉ ra rằng việc huấn luyện tích hợp thể lực, kỹ năng và chiến thuật cho cảnh sát sẽ có hiệu quả cao hơn. Việc huấn luyện lồng ghép ba nội dung nói trên sẽ tạo cho cảnh sát những tình huống sát với thực tế hơn…

Hoàng Lực Tư (2012), Nghiên cứu tính khả thi của chương trình mở lớp dạy Jujitsu trong trường Công an [59]. Nghiên cứu đã chỉ ra tại các trường đại học và cao đẳng Công an hiện đang thiếu nội dung giảng dạy về khóa học bắt giữ và vật lộn, kỹ năng đối đầu và kiểm soát vũ khí của sinh viên tương đối yếu, không thể đáp ứng đầy đủ nhu cầu công việc thực tế. Tuy nhiên, việc sử dụng kỹ thuật khóa khớp trong môn Jujutsu bổ sung cho nội dung giảng dạy trong các trường cao đẳng và đại học Công an ở Trung Quốc là hết sức cần thiết.

Triệu Văn (2012), Đánh giá chất lượng giảng dạy võ thuật trong các trường Công an [61]. Nghiên cứu đã chỉ ra môn võ thuật được giảng dạy cho học viện cảnh sát vũ trang CAND là một phần quan trọng trong việc đào tạo học viên, nhiệm vụ giảng dạy là phát triển cho học viên các tố chất thể lực như linh hoạt, nhanh nhẹn, tốc độ, phối hợp và chính xác để học viên có thể thành thạo các động tác tấn công và phòng thủ cơ bản, động tác phối hợp trong võ thuật. Thông qua việc giảng dạy võ thuật, sinh viên được rèn luyện tính dũng cảm, ngoan cường, tháo vát, quyết đoán, mạnh mẽ, chăm chỉ và lòng tự hào dân tộc.

Tác giả còn nêu ra những nhược điểm còn tồn tại trong công tác dạy và học trong các trường an ninh và cảnh sát vũ trang ở Trung Quốc hiện nay. Mặc dù nhiều học viện công an và cảnh sát vũ trang dạy sinh viên thành thạo các kỹ năng

cảnh sát như võ Wushu, kỹ năng bắn súng và chiến thuật điều tra, nhưng phương pháp và mô hình giảng dạy tương đối đơn giản và một số vấn đề cần giải quyết:

Thứ nhất, địa điểm giảng dạy chưa chính quy, sức chiến đấu của sinh viên không mạnh;

Thứ hai, tài liệu huấn luyện và giảng dạy thiếu, lạc hậu, huấn luyện thiếu khoa học;

Thứ ba, phương pháp giảng dạy lạc hậu, không sát với thực tế chiến đấu.

Ngoài ra học giả nói trên còn có một số học giả của Trung Quốc cũng nghiên cứu về những vấn đề liên quan đến võ thuật trong trường học nói chung và trong các trường đại học cao đẳng CAND Trung Quốc nói riêng như: Hách Kiện Bình (2013) của Đại học Sư phạm khoa học kỹ thuật Tây Giang [63]; Tôn Bối Bối (2013) Đại học Hà Nam [64]; Đường Kình Tùng (2009) Đại học Sư phạm Hồ Nam [65]; Hà Kiếm (2008) Đại học TDTT Bắc Kinh [76]; Ngô Đào (2017) Học viên sĩ quan Cảnh sát Tứ Xuyên [67], Đàm Vĩ [63], Lưu Tâm Phong [64], Lạc Khải Bình [655], Dư Sảnh Sảnh [56], Lý Kim Chung [57], Vương Lâm [60], Lạc Đại Hoa [62],… Các nghiên cứu này là những nghiên cứu mang tính học thuật cao, chủ yếu là luận án Tiến sĩ, Thạc sĩ.

Tóm lại: Ở nước ngoài đặc biệt là Trung Quốc nghiên cứu vấn đề nâng cao chất lượng giảng dạy võ thuật cho cảnh sát trong các trường Công an đã được nhiều học giả quan tâm từ sớm, hướng nghiên cứu về lĩnh vực này cũng đã dạng và phong phú hơn ở Việt Nam. Tuy nhiên, nhiều học giả của Trung Quốc có cùng quan điểm về vấn đề dạy và học GDTC nói chung, võ thuật nói riêng trong các trường An ninh, Cảnh sát vũ trang ở Trung Quốc hiện nay tồn tại nhiều nhược điểm như: Nội dung và hình thức giảng dạy thiếu tính đổi mới, đơn điệu, chưa thể đáp ứng với yêu cầu xã hội Trung Quốc phát triển;

Tài liệu giảng dạy thiếu và lạc hậu, phương pháp giảng dạy không sát với thực tế; Thể lực sinh viên không tốt; Thói quen tập luyện nâng cao thể lực của sinh viên kém…

Một phần của tài liệu (LUẬN án TIẾN sĩ) nghiên cứu giải pháp nâng cao chất lượng giảng dạy môn võ thuật công an nhân dân cho sinh viên (hệ đào tạo) tại học viện an ninh nhân dân (Trang 60 - 63)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(243 trang)