125. NẮNG CHIẾU THÌ SƯƠNG TAN

Một phần của tài liệu Cứu tinh dân tộc Việt - Hồ Chí Minh: Phần 1 (Trang 189 - 192)

Trong sô" chiến sĩ bảo vệ Bác Hồ, anh Rông là người nhiều tuổi hơn cả, lại khỏe mạnh, cần cù, vui tính, nên ai cũng mến. Trước kia, anh đi lính khố đỏ, sang đóng tại tô giới Pháp Thượng Hải (Trung Quốc) hơn mười năm. Sau cách mạng tháng Tám, anh ở trong số’ binh lính đấu tranh mạnh mẽ, đòi Pháp trả về nước. Anh gia nhập Vệ quốc đoàn, chiến đấu dũng cảm và được kết nạp vào Đảng.

Một hôm, đi công tác về, anh Rổng bỗng trở nên lầm lì, buồn bã. Anh em gạn hỏi mãi mới biết đứa con trai đầu lòng mười sáu tuổi của anh đã đi lính ngụy. Mẹ nó tìm cách khuyên bảo, nhưng nó không chịu trôn ra vùng tự do. Mới đây, nó lại có mặt trong trận Tây càn ở quê nhà. Tin ấy làm cho anh Rổng uất ức. Bao nhiêu hy vọng về con th ế là tan. Anh không chịu nổi, viết thư cho ủy ban, cho vỢ, kiên quyết cắt đứt tình cha con với nó.

Một buổi chiều, các chiến sĩ cùng Bác đi tăng gia sản xuất, nhận thày sự thay đổi của anh Rổng, Bác hỏi:

- Sao chú hôm nay không được vui?

Anh Rổng trào nước mắt, kể hết nỗi niềm với Bác. Bác nói:

- Chú nghĩ như vậy chưa hay. Chú có tuyên bô" cắt đứt thì cháu vẫn là con của chú thím đẻ ra. Tình cha nghĩa mẹ làm sao quên ngay được.

Ngưng một lúc để anh Rổng ngẫm nghĩ, Bác nói thêm:

- Nắng chiếu thì sương tan. Lòi khuyên bảo của cha mẹ sẽ làm cho cháu nhận ra lẽ phải. Chú thím nên tìm cách khuyên bảo cháu thêm.

Nghe Bác nói, anh Rổng như tỉnh ra.

(Theo A n Quân).

126. “KHÔNG CÓ VIỆC GÌ KHÓ...”

Ngày 15-7-1950, lực lượng Thanh niên xu]ig phong (TNXP) được thành lập"’. Đầu tháng 3-

1951, liên phân đội TNXP 312 được quyết định hình thành lấy từ các xã thuộc Vĩnh Phúc, cả đội ban đầu có 200 ngưòi, một phần ba là nữ, được giao nhiệm vụ làm chiếc cầu mới bằng gỗ tại Na Cù, thôn Na Tu, xã cẩm Giàng, huyện Bạch Thông, tỉnh Bắc Cạn, thay cho chiếc cầu xi măng qua sông tại đó đã bị phá sập.

Công việc hàng ngày của nam là vào rừng chặt gỗ, còn nữ thì vận chuyển đá hộc. Mới làm (tược chừng gần hai tuần lễ thì đơn vị được trên phổ biến là sẽ có phái đoàn Chính phủ ghé thăm. Mọi ngùòi nghe vậy, ai nấy rất hồi hộp, vì từ trước đến nay đã ai nhìn thấy mặt mũi “ô n g Chính phủ” thế nào đâu, nên họ xì xầm đoán già, đoán non.

Sau bữa cơm chiều, trừ một số’ tổ làm ở xa, số’ còn lại của liên phân đội 312 chừng 150 người, đã nhanh chóng ngồi quây vòng tròn quanh đông lửa trại. Chừng 8 giò toi, sau khi nghe tiếng còi ô tô vọng lên từ dưới quốc lộ 3 cách hơn 100 thước, thấp thoáng ánh đèn pin ngày càng gần. Bỗng từ đoàn người đi tới, tách ra một cụ già bước rất nhanh về phía đông lửa trại. Không ai bảo ai, mọi người đứng hết cả dậy và đồng thanh reo “Bác Hồ, Bác Hồ”

(1) Đan vị đầu tiên được Bác Hổ thành lập (15-7-50) gôm 225 cán bộ, đội viên.

Đơn vị thứ hai do TW Đoàn thành lập (10-50) gốm 1.737 đội viên.

Bác giơ tay chào và ra hiệu anh em ngồi xuông, đoạn Bác đi một vòng quanh đông lửa để mọi người có thể nhìn rõ hơn. Rõ ràng, Bác mặc bộ ka ki, chiếc khăn phu-la dài quấn quanh cổ (vì lúc này tròi còn lạnh), tay cầm chiếc mũ cát.

Sau khi hỏi đơn vị TNXP tỉnh nào, sức khỏe anh em ra sao, có nhớ nhà không, đi từ Vĩnh Phúc đến đây bao nhiêu ngày... Bác cười hóm hỉnh và nói;

- Các cô các chú đi mất bôn ngày, chậm quá. Còn Bác một đêm có khi đi được 40

c â y SỐ’.

Rồi Bác chuyển sang nói chuyện thời sự, nói về Đảng Lao động Việt Nam “’ lãnh đạo kháng chiến th ế nào, cần những điểu kiện gì, đòi hỏi gì ở cán bộ, đảng viên vân vân... Rồi Bác lại căn dặn:

- Đã là TNXP thì bất cứ việc gì trên giao dù dễ hay khó, to hay nhỏ, ở lĩnh vực nào cũng đều phải xung phong. Bác hỏi các cháu: có thấy người ta đào được núi không?

Anh em đồng loạt trả lời:

- Thưa Bác, có thấy. Chúng cháu đang đào núi đây ạ!

Bác lại hỏi:

- Thế có thấy ai lấp được biển không?

Mọi người nhìn nhau bí quá, không biết trả lời thế nào... Thấy tất cả im lặng, Bác kể chuyện ở Hải Phòng nhân dân lấn biển để lấy đất trồng trọt như thế nào cho anh em nghe.

Đoạn Bác Hồ nói:

- Bây giò Bác tặng các cháu mấy câu thơ để các cháu ghi nhớ và phấn đấu mỗi khi làm việc:

''Không có việc gi khó Chỉ sự lòng không bền Đào núi và lấp biển Quyết chí ắt làm nên".

Rồi Bár đọr lại lần thứ hai để anh em nhớ Và Bác bắt nhịp cho mọi người cùng hát và vỗ tay bài ‘''Kết đoàn chúng ta là sức mạnh". Rồi bất ngò, Bác lách người khỏi vòng tròn vây quanh đông lửa đi nhanh xuông chân đồi giữa tiếng hô to “Hồ Chủ tịch muôn năm, muôn nầm.r.

(Theo Xuân Hà).

127. ĐƯỢC BÁC TẶNG ẢNH • ■

Chiến sĩ Lý Phúc Nha được Đại đội trưởng phân công bảo vệ một khu vực quan trọng trong vùng Đại hội Đảng (lần thứ 11-1951). Đại đội trưởng dặn;

- Khu vực ta bảo vệ là cả con người, thì nơi này là bộ óc. Mặc dù các đại biểu đã có giấy ra vào và phù hiệu, nhưng phải kiểm tra thật kỹ để bảo đảm nghiêm mật.

(1) Thời kỳ này Đảng ta mang tên Đảng Lao động Việt Nam (từĐH II - 2/1951).

Lúc sau, Nha thấy một cụ già ngưòi cao, đội cái nón cũ, quần xắn lèn đầu gôi. chân đi dép cao su, vai mang túi vải, xăm xăm đi vế phía mình, ô n g cụ hiền từ hỏi:

- Chú gác đây à?

- Dạ.

Thấy ông cụ định bước vào khu vực cấm, Nha bôl rối vội nói:

- Cụ cho cháu xem giấy ra vào ạ!

- Bác đây mà, chú cũng hỏi giấy ư?

Một cán bộ vừa đi đến, thấy thế cũng bảo:

- Bác đấy, thế mà đồng chí hỏi giấy thì lạ thật!

- Bác cũng phải có giấy mà! Có giấy mới được vào mà!

Người cán bộ toan gắt với Nha, thì ông cụ bảo đi gọi cán bộ đại đội và ôn tồn hỏi:

- Chú ngưòi dân tộc gì? Quê ở đâu? Vào bộ đội lâu chưa?

Lúc này Nha mới thấy ông cụ có vẻ quen quen, lại hỏi han thân mật, bèn thưa:

- Dạ, cháu người Sán Chỉ, quê ở Thái Nguyên, vào bộ đội đưỢc hớn một năm rồi ạ!

Giữa lúc đó, đại đội trưởng chạy tới, vẻ hốt hoảng:

- Bác Hồ đấy mà! Sao đồng chí không để Bác vào nhà của Bác?

Nha sung sướng vì được gặp Bác Hồ, nhưng lại bôl rô"i tự trách sao mình lại đi hỏi giấy Bác. Bác tươi cười:

- Chú làm nhiệm vụ như vậy là tôt.

Nghe Bác nói thế, Nha mới hết lo.

Sáng hôm sau, hết giờ thể dục, Bác cho gọi Nha và cán bộ chỉ huy lên gặp. Bác báo mọi ngưòi ngồi, rồi Bác tự tay rót nước mời. Đoạn, Bác lấy trong cuốn sách ra một tấin ảnh của Bác, cầm bút ghi mấy dòng chữ phía sau, trao cho Nha và nói:

- Chú Nha mới vào bộ đội chưa biết Bác. Hôm qua thấy Bác không có giấy nên khôiig clio vào nơi quy định, như vậy là đúng và đáng khen. Bác thưởng chú Nha chiếc ảnh của Bác. Còn đại đội trưởng và chính trị viên trao nhiệm vụ cho chiến sĩ chưa rõ, lại chưa giới tliiệu cho chiến sĩ biết Bác, làm trở ngại đến công việc, Bác phê bình. Các chú có đồng ý không?

Từ chỗ Bác ra về, Nha sung sướng và cảm động... nhưng lại cứ thương đại đội trưởng và chính trị viên vì mình mà bị phê bình.

(Theo An Quăn)

Một phần của tài liệu Cứu tinh dân tộc Việt - Hồ Chí Minh: Phần 1 (Trang 189 - 192)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(196 trang)