Chức năng của kỹ nữ được thể hiện ngoài điểm khác nhau cơ bản giữa nghệ kỹ và sắc kỹ còn được bộc lộ qua sự phân cấp khá rõ rệt. Chế độ đẳng cấp của Trung Quốc dường như len lỏi vào khắp mọi ngõ ngách, đến nổi đã in đậm dấu vết vào mỗi cá nhân sống trong xã hội. Kỹ nữ Trung Quốc cũng không nằm ngoài sự ảnh hưởng này. Do địa vị và nhu cầu của những người sử dụng kỹ nữ khác nhau nên đã hình thành ra kỹ nữ cấp cao, kỹ nữ cấp trung và kỹ nữ cấp thấp với đẳng cấp phân biệt rõ ràng. Theo đó thì điều kiện và trách nhiệm của kỹ nữ cũng khác nhau tương ứng với các cấp.
Chức năng chủ yếu của kỹ nữ cấp cao là biểu diễn nghệ thuật. Vào thời Tiên Tần, nhiệm vụ chủ yếu của nữ nhạc là biểu diễn nhã nhạc trong một số hoạt động lễ nghi. Đôi khi họ cũng biểu diễn những ca khúc mang sắc thái dân gian ở những nơi thích hợp. Đến thời Hán Ngụy Lục triều, kỹ nữ lại chủ yếu biểu diễn những điệu vũ thông thường. Thời Đường là thời đại mà nghệ thuật biểu diễn của ca kỹ đã đạt được trình độ đỉnh cao. Thời ấy trong cung rất thịnh hành vũ điệu nghê thường (霓 裳羽衣) với sự tham gia biểu diễn của hàng trăm cung kỹ. Ngoài trổ tài ca múa, kỹ nữ các triều còn tham gia diễn xuất tạp kỹ, hý khúc... Trong khi những hoạt động nghệ thuật này diễn ra còn có một bộ phận kỹ nữ chuyên phụ trách việc đệm đàn.
Để trở thành một kỹ nữ cấp cao, thông thường người kỹ nữ ấy phải được đào tạo nghệ thuật từ nhỏ và trải qua nhiều năm học tập, huấn luyện thì mới có khả năng thành tài. Một kiểu đào tạo kỹ nữ cấp cao khác là bắt đầu từ kỹ nữ cấp trung, không ngừng bồi dưỡng văn hóa và huấn luyện nghệ thuật để nâng cao kỹ nghệ rồi dần dần nổi danh. Ngoài ra, còn có những kỹ nữ sau khi trở thành gia kỹ mới được chủ huấn luyện, bồi dưỡng thêm kỹ nghệ để trở nên nổi tiếng. Ví dụ như kỹ nữ Tường Phong (翔风) từ năm 10 tuổi đã được Thạch Sùng hướng dẫn học ca múa. Để nâng cao kỹ nghệ của kỹ nữ, Thạch Sùng một mặt tăng cường huấn luyện trình độ cơ bản cho
họ, mặt khác lại chú trọng uốn nắn, rèn luyện cử chỉ, điệu bộ kết hợp với việc không ngừng cổ vũ khen thưởng để xúc tiến quá trình đào tạo.
Đối tượng hiến nghệ của kỹ nữ cấp cao chủ yếu là vua chúa, các quan lại quý tộc, tướng lĩnh quân đội hay những người giàu có… Địa điểm biểu diễn chủ yếu là ở cung đình, tư gia của những gia đình giàu có hay kỹ viện trong thành thị. Trong doanh trại cũng có bóng dáng của kỹ nữ cấp cao, nhưng vì đều là những người xinh đẹp nổi tiếng nên họ thường được xem là loại dùng riêng cho các tướng lĩnh quân đội. Trên thực tế, những kỹ nữ này có tính chất không khác gì gia kỹ, và không phải bất cứ binh sĩ nào cũng có thể cợt nhã mua vui.
Tuy trách nhiệm của kỹ nữ cấp cao thông thường bao gồm việc hiến nghệ lẫn trao thân, nhưng đối với cung kỹ và gia kỹ, do họ đều là số đông hầu hạ một cá nhân nam giới, nên ngoài rất ít kỹ nữ được sủng ái có thể thường xuyên đảm trách hai nhiệm vụ trên, đa số những kỹ nữ còn lại chỉ chủ yếu biểu diễn nghệ thuật, rất hiếm khi hoặc không có cơ hội hầu hạ chốn phòng the. Vì thế hoạt động biểu diễn nghệ thuật trên thực tế đã trở thành công việc thường nhật của kỹ nữ cấp cao. Việc hiến thân đối với họ không phải là một điều sỉ nhục hay đau khổ, ngược lại đó là niềm vinh hạnh không phải cầu là đạt được. Mỗi ngày họ tốn sức lực bên các hoạt động biểu diễn chỉ với mục đích duy nhất là giành được sự quan tâm của chủ. Bởi chỉ khi được chủ chú ý, họ mới có cơ hội hiến thân cho chủ, và từ đó có thể được phong làm thê thiếp của chủ (như là phi tử, quý nhân của hoàng đế).
Riêng kỹ nữ cấp cao được phân bố ở các thành thị thì lại có thể thực hiện hai nhiệm vụ trên một cách trọn vẹn nhất. Việc trao thân hiến nghệ của họ thông thường không phải là để thỏa mãn một người đàn ông nào đó mà là do họ muốn thể hiện dáng vẻ phong lưu của mình ra ngoài xã hội, để trở thành đối tượng cho không ít đàn ông theo đuổi. Kỹ nữ Diêu Ngọc Kinh, Tô Tiểu Tiểu rất nổi tiếng thời Lục triều chính là những người như thế. Đặc biệt là Tô Tiểu Tiểu, không những là đối tượng tạo cảm hứng thi ca cho không ít văn nhân các đời mà sáng tác của nàng đã trở thành tác phẩm thơ ca của kỹ nữ xuất hiện sớm nhất trong lịch sử văn học Trung
Quốc, mở đường cho phong trào sáng tác thơ văn của kỹ nữ. Từ đời Đường Tống về sau những kỹ nữ như thế này xuất hiện tương đối nhiều.
Kỹ nữ cấp trung thường là những người có nhan sắc nhưng không giỏi nghệ thuật. Cho dù sau khi trở thành kỹ nữ họ có thể được huấn luyện nghệ thuật nhưng khi ấy, tuổi của họ đã chẳng còn nhỏ, cơ thể cũng đã phát triển hoàn thiện hoặc bản thân thiếu những khả năng nghệ thuật thiên phú, vậy nên họ không thể đạt được trình độ cao đối với nghệ thuật ca múa, nhiều nhất cũng chỉ có thể gia nhập vào nhóm múa hay đội hợp xướng. Vì thế, trong cung kỹ, nhóm kỹ nữ này thường được gọi là cung nữ (宫女), cung nga (宫娥), mỹ nhân (美人), thái nữ (采女)… Khi tham gia vào các hoạt động ca múa và lễ nghi lớn, trong mắt của hoàng đế họ chẳng qua chỉ là một đám đông. Cho dù trong cung có quy định kỹ nữ phải luân phiên hầu hạ vua chúa thì tần suất giao hợp giữa họ và hoàng đế cũng là rất thấp.
Trong nhóm gia kỹ, kỹ nữ cấp trung thường được gọi là thị tỳ (侍婢), thị thiếp (侍妾). Nếu như số lượng gia kỹ chỉ gói gọn trong 10 người, thì họ có thể đảm đương phục vụ cả hai trách nhiệm, người không giỏi ca múa cũng có thể hầu hạ chuyện gối chăn. Nhưng có những gia đình quan lại quý tộc, số lượng kỹ nữ lên đến hàng trăm hàng ngàn người. Như vậy thì cơ hội phục vụ tình dục của kỹ nữ cấp trung cũng bị hạn chế. Ở những kỹ viện trong thành thị và các điểm quân sự, kỹ nữ cấp trung rất được quan quân, thợ thủ công, thương nhân, khách du lịch và dân thành thị yêu thích. Đa số những người đàn ông này chỉ theo đuổi sắc đẹp, vẻ bên ngoài của kỹ nữ và có nhu cầu giải quyết thiếu thốn tình dục trước mắt. Đối với nghệ thuật ca múa, họ không đặt ra yêu cầu khắt khe hoặc thậm chí là không biết thưởng thức. Thêm vào đó tình hình kinh tế của bản thân cũng không cho phép họ đòi hỏi đến kỹ nữ cấp cao. Vì thế, những kỹ nữ cấp trung trở thành đối tượng thích hợp nhất với nhu cầu của đại đa số khách làng chơi. Họ dần trở nên đắt khách và làm ăn ngày càng thịnh vượng.
Chức năng của kỹ nữ cấp thấp chủ yếu là chuyên thỏa mãn nhu cầu tình dục của nam giới. Đa số sắc kỹ thuộc loại kỹ nữ này. Khu vực phục vụ của họ, ngoài
một số ở trong những kỹ viện thành thị, số khác phân bố chủ yếu ở các thành quân sự hay doanh trại. Khi bán dâm ở những kỹ viện trong thành phố hay các thành quân sự, đa phần họ đều thu phí. Trong suốt lịch sử các triều đại Trung Quốc, chiến tranh liên miên, số lượng quân sĩ rất nhiều, vì thế nhu cầu đối với loại kỹ nữ chuyên phục vụ trong doanh trại rất lớn. Những kỹ nữ này thường không phải tự nguyện tòng quân mà là do quan phủ cưỡng chế vào trong quân đội. Họ chính là những góa phụ, nữ nô lệ, nữ tù binh hay vợ con của người phạm tội... Trên thực tế những kỹ nữ này không khác gì cỗ máy xác thịt chuyên trị bệnh đói khát tình dục. Một khi các tướng lĩnh quân đội ra lệnh cho họ hiến thân, họ chỉ có thể phục tùng tuyệt đối, không có quyền cự tuyệt hay tự do lựa chọn đối tượng, nếu không sẽ phải chịu hình phạt tàn khốc. Chẳng hạn “vào thời Hán Vũ Đế, tướng quân Lý Lăng nhận lệnh dẫn quân Đông chinh. Trong quân đội có những doanh kỹ vốn là vợ con của những người phạm tội. Những người này vì không đồng ý hiến thân cho quân sĩ nên bị Lý Lăng dùng kiếm chém chết từng người một” [Võ Châu 2005: 161].